Chuyến bay cất cánh lúc đầu giờ trưa ngày mùng một hạ cánh ở thành phố B vào chập choạng tối.
Cố đô B có lịch sử 1000 năm tuổi, nhà của Vân Thư nằm trong ngõ nhỏ tấp nập, thơm nức mùi hương năm mới. Hai người nắm tay đi xuyên qua con ngõ có vài vụn pháo đỏ vương vãi dưới đất, một thằng c* mặc áo bông đỏ rực đang cầm bao lì xì chạy ngang, cười hề hề.
Phía ngoài cổng có treo một cặp đèn lồng đỏ, đôi câu đối dán trên cửa và chữ phúc. Có những chiếc đèn lồng nhỏ nhảy nhót trên cành cây, hai chậu thủy tiên sau cánh cửa nhà đã nở rộ vàng rực, hương thơm thoang thoảng khắp không gian. Tuy phong tục đón Tết mỗi nơi mỗi đa dạng nhưng nơi nào cũng tràn ngập những niềm vui.
Sau vài lần tiếp xúc, Chương Tư Niên tạo được ấn tượng khá tốt với ông nội. Khi mới xách quà Tết bước vào, chưa kịp lên tiếng, Chương Tư Niên đã được ông nội hào hứng kéo vào. Ông mặc tấm áo Tàu đỏ đậm toát lên sự tươi vui cùng không khí đầu năm mới. Vân Lam khoác lên mình bộ sườn xám màu xám khói với những đường thêu hoa văn chỉ bạc, chị kết hợp bộ cánh ôm sát đường cong uyển chuyển của cơ thể cùng khăn choàng lông. Vân Lam đứng cạnh ông nội, khuôn mặt lạnh lùng quanh năm suốt tháng nở nụ cười nhàn nhạt hiếm hoi.
– Thằng Chương tới đây, ông chờ hai đứa cả buổi. Nếu tới giờ hai đứa vẫn chưa đến là ông đã gọi hối rồi đấy.
– Dạ trên đường đi hơi kẹt xe. – Chương Tư NIên đặt quà Tết lên bàn. “Con còn chưa chúc tết ông”.
Vân Thư tiếp lời: “Con chúc ông nội năm mới vui vẻ”, lời chúc vui vẻ giòn giã.
– Ừ. – Ông nội mỉm cười, gương mặt nở như một đóa hoa cúc. Ông lấy hai phong bao đỏ trong túi, lần lượt lì xì cho hai cháu.
– Một đứa một cái, ông chúc vợ chồng hai cháu hòa thuận. Thư ngoan ngoãn, đừng gây phiền hà cho Tư Niên nhé.
– Con không hề gây phiền phức cho anh ấy. – Vân Thư đỡ ông nội ngồi xuống, nũng nịu. “Nếu ông không tin thì ông cứ hỏi anh ấy đi, con ngoan lắm. Năm nay con tự sắm sửa Tết, con còn học cắt/ tỉa “…” với bà nội chồng nữa”.
Chương Tư Niên nhớ tới hai cái hoa nhỏ vụng về nằm ở góc trong cùng cửa sổ phòng khách, anh mỉm cười: “Dạ phải, Tết năm nay em ấy bận luôn tay, rất dày công chuẩn bị”.
– Con đừng lừa ông, tính nó thế nào ông lại chẳng biết à? Sao con lại mang trà cho ông nữa? Trà lần trước con tặng ông còn chưa uống hết. Trà ngon lắm nên ông không nỡ uống.
– Dạ con cũng không am hiểu về trà, nếu để ở nhà thì lãng phí trà thơm.
Chương Tư Niên thong thả nói chuyện với ông nội, Vân Thư ngồi cạnh cảm giác hơi chán. Đột nhiên tay Vân Thư được nhét vào thứ gì đó, cô cúi xuống nhìn, là Chương Tư Niên nhét bao lì xì vào tay cô.
Vân Thư nhìn Chương Tư Niên, hơi khó hiểu.
Nhân lúc ông nội đi lấy nước nóng, anh quay sang, nhỏ giọng: “Em thích được lì xì mà, cho em đấy”.
– Nhỏ mê tiền.
– Đúng rồi, em mê tiền đấy. – Vân Thư khẽ đáp, gật đầu đắc ý, nhét bao lì xì vào túi.
Vân Lam chứng kiến trò mèo phía đối diện từ đầu tới cuối. Khi cúi đầu uống trà, khóe môi chị vẫn còn vương niềm vui.
Chương Tư Niên chơi cờ với ông nội, mua vui cho ông cụ đến tận giờ ăn cơm, lúc ăn cơm ông cụ vẫn cười tươi hớn hở.
Kết thúc bữa ăn, cô Quế dọn dẹp chén đĩa, cô bất chợt hỏi Vân Thư: “Hôm nay chuẩn bị phòng của khách cho cậu Chương hả con?”
Lần trước Chương Tư Niên ghé nhà, cô Quế nghĩ Chương Tư Niên là bạn trai Vân Thư nên sắp xếp phòng cho khách. Hôm nay cô đã biết cả hai đã nhận giấy đăng kí kết hôn, vậy nên cô không biết Chương Tư Niên sẽ ở đâu.
Vân Thư ra vẻ trấn tĩnh: “Không cần đâu cô, để anh ấy ngủ ở phòng con là được rồi”.
Cô chị dửng dưng liếc cô em, cô em gượng gạo sờ chóp mũi. Hai vợ chồng sẽ ở lại bốn ngày, Vân Thư đã quen ngủ với Chương Tư Niên nên không quen ngủ một mình.
Cô Quế nhìn sang ông nội.
– Thằng Niên ngủ ở phòng bé Thư là được, vợ chồng thì chia phòng ngủ làm gì?
– Dạ, lát nữa con đem thêm một bộ mền gối vào phòng bé Thư.
Ông nội kéo Chương Tư Niên chơi một ván cờ nữa mới tha về.
Vân Thư kéo Chương Tư Niên vào phòng. Lần trước anh đã vào một hai lần nhưng không nán lại lâu. Phòng của Vân Thư không khác biệt gì so với bao cô gái khác, một căn phòng lấp đầy bằng những món linh tinh của con gái.
Màn cửa tô màu hồng nhạt, chao đèn chùm treo một vòng hoa xen lẫn những con bướm nhỏ, trên thanh cửa sổ gỗ có treo một chùm chuông gió nhỏ, những con gấu bông sắp la liệt gần một nửa giường nằm.
Vân Thư bước vào, ôm mớ gấu bông chuyển sang ghế rồi dắt Chương Tư Niên ngồi xuống giường.
– Để em đưa hình của em cho anh xem.
Vân Thư đứng lên ghế, lấy hai quyển album dày cộp trên giá trên cùng. Cô lấy khăn phủi bụi, đưa cho Chương Tư Niên.
Đúng là Vân Thư chụp rất nhiều ảnh.
Trong những tấm hình hồi nhỏ, em bé Vân Thư bụ bẫm có cánh tay hệt củ sen. Trong hình, em bé híp mắt. Người đàn ông và phụ nữ ôm cô bé có lẽ là ba mẹ Vân Thư.
– Hồi nhỏ em béo ụ, đầu tóc xoăn tít, trong khi ba mẹ em lại đẹp trai xinh gái nên bạn bè hay chọc em không phải con ruột của ba mẹ. Hôm đó em khóc như mưa, tối hôm đó nhất nhất đòi ngủ với mẹ nên ba em ghét em lắm.
– Sau này khi lớn lên, em gầy đi, ai cũng nói em giống mẹ vô cùng.
Chương Tư Niên sợ Vân Thư đau buồn, anh vỗ lưng cô: “Em giống mẹ ở đôi mắt và cái mũi thật”.
– Không sao đâu anh, mọi chuyện đã qua lâu rồi, khi nhắc đến em cũng không còn cảm giác gì nữa.
Tuy Vân Thư đã thốt ra lời nhẹ bẫng nhưng khi nghĩ đến vợ đã lớn lên trong hoàn cảnh đó, Chương Tư Niên vẫn không khỏi xót xa. Anh xoa đầu cô như thể v**t v* một con vật nhỏ.
Vân Thư thỏa sức nhào vào lòng Chương Tư Niên, anh ôm cô, tay còn lại lật tập ảnh.
Tuy ngoại hình mũm mĩm nhưng làn da Vân Thư trắng muốt mịn màng, hai lúm đồng tiền ngọt ngào luôn thường trực trên má. Chương Tư Niên lật giở từng trang, khóe miệng dần cong theo.
Hai quyển album tái hiện lại cả quá trình trưởng thành của Vân Thư.
Mở đầu là một em bé tròn trịa trắng trẻo đáng yêu, tính tình dễ chịu, tấm nào em bé cũng cười mặc cho ai bồng bế.
Lớn hơn một chút, trong hình chụp là một cô quỷ nhỏ nghịch ngợm mặt mày lấm lem. Có tấm hình nọ, cô tiểu quỷ đang đứng ngẩng cao đầu, biểu cảm đắc chí của một kẻ chiến thắng trong vũng nước, tay vẫn cầm súng nước hệt một bức tượng đất sét. Vì là tuổi thay răng nên cô bé cười nhe cả hàm răng sún hết cỡ, trong lòng là Kẹo Lạc.
Tiếp theo là tuổi cắp sách đến trường, cô bé Vân Thư mặc đồng phục xanh trắng, đeo cặp Chuột Minnie. Lúc này tóc Vân Thư xoăn tít thò lò, xù to như bông súp lơ.
Cô bé nhỏ thó mặc chiếc áo màu đỏ viền lông trắng đang đứng trên sân khấu biểu diễn tấu nói. Đôi môi hồng hào chúm chím, hàm răng trắng tinh đáng yêu chết đi được.
Tới những năm cấp ba, Vân Thư bắt đầu phổng phao, đường nét gương mặt dần rõ ràng, nụ cười tươi không còn híp mắt như xưa. Trên trán cô bé bắt đầu xuất hiện vài nốt mụn.
Trang cuối cùng là hình ảnh ghi lại khoảnh khắc Vân Thư nhập học đại học, trông không khác bây giờ là bao. Mái tóc đen tuyền của cô gái xoăn nhẹ, đôi mắt cô đen láy trong veo. Vân Thư cầm thư trúng tuyển đứng trước cổng trường đại học C, đứng bên cạnh là ông nội và Vân Lam.
– Từ hồi cấp 3 tới giờ em thay đổi nhiều lắm phải không anh? – Vân Thư hỏi. “Hồi đó học hành khốc liệt vô cùng, chị em hăm sẽ gửi em đi du học, tự kiếm chi phí sinh hoạt như rửa chén hay việc gì đó… Năm lớp 12, em học tối mắt tối mày, sụt cả 20 kí. Đến thời điểm điền nguyện vọng, em cũng chẳng có định hướng gì nên nghe theo chị ấy chọn ngành kinh doanh thương mại. Tuy nhiên lúc đó em không muốn chị kè kè quản lý mình nữa nên em không chọn trường nào ở thành phố B cả”.
Chương Tư Niên cười trêu: “Anh thấy em không khác mấy”.
– Cái gì! Hồi đó em béo ụ xấu xí vậy mà.
– Hồi nhỏ em cũng rất dễ thương.
Nghe Chương Tư Niên nói thế, Vân Thư thỏa mãn hừ một tiếng: “Càng lớn em càng dễ thương”.
– Em nói chí phải. – Chương Tư Niên không tranh cãi với Vân Thư. “Em đi tắm đi, trễ rồi” – Lúc chơi cờ với ông nội xong đã gần 10 giờ tối
Vân Thư mang quần áo mặc nhà vào phòng tắm: “Vậy anh ngắm nghía phòng thoải mái nhé, em đi tắm trước”.
Chương Tư Niên đi tới đi lui trong phòng Vân Thư. Căn phòng không to lắm, thế rồi anh chú ý vào giá sách.
Quan sát là có thể nhận thấy, hồi còn cắp sách đến trường, Vân Thư đã không học tập nghiêm túc. Trên kệ chỉ có lẻ tẻ vài tác phẩm kinh điển, những bìa truyện rực rỡ dành cho trẻ em gái và những đầu tiểu thuyết chiếm hơn phân nửa số còn lại. Không gian cuối cùng dành cho sách giáo khoa và tập viết từ lớp 1 đến lớp 12.
Chương Tư Niên bốc đại một quyển của học sinh tiểu học, lật từng trang, mỉm cười.
Cuốn anh đang cầm là vở bài tập Olympic Toán mà mỗi trẻ em thời đó hầu như phải làm trong tiết mục “Bài tập về nhà”.
Nguyên nhân Vân Thư không học tốt môn kinh tế lượng có lẽ phải quay ngược dòng thời gian về lúc tiểu học, Chương Tư Niên cười thầm. Câu hỏi là: “Số thỏ và gà được nhốt trong lồng có XX chân và XX đầu. Trong lồng có tổng cộng xx con, hỏi mỗi số thỏ và mỗi số gà là bao nhiêu con?”
Tuy câu hỏi này đơn giản nhưng cô bé không đưa ra được lời giải. Đã thế ở mỗi “lồng”, Vân Thư lại thật thà đã đếm từng con một, ở bên cạnh mỗi con gà và thỏ là một dấu chấm đánh dấu. Trong đầu Chương Tư Niên là cảnh tượng cô bé mũm mĩm, cánh tay núc ních đang cầm viết đếm từng con một.
Lật thêm vài trang nữa, một tờ giấy hơi ngả vàng rơi ra.
Phía trên cùng là dòng chữ xiên vẹo: [BẢN KIỂM ĐIỂM].
Chương Tư Niên nhớ lại biên bản nhận lỗi sâu sắc mà Vân Thư từng nộp cho mình trước đây, hóa ra cô đã có kinh nghiệm dày dặn trong việc viết bản kiểm điểm nên viết giỏi thế.
Chương Tư Niên lật tiếp, không ngờ trong tập vẫn còn kẹp vài bản nữa. Anh lấy xấp giấy ra, trong cuốn bài tập Olympic có tổng cộng năm bản kiểm điểm, những lý do bị kiểm điểm bao gồm trốn học, rủ rê bạn xem truyện tranh, ngủ trong lớp, chuyền giấy cho bạn, v.v.
Cửa phòng tắm mở “cạch”, Chương Tư Niên cầm xấp giấy, ngoảnh lại định trêu Vân Thư.
Không ngờ Vân Thư quấn khăn tắm bước ra, hơi nóng hấp gương mặt cô đỏ bừng. “Quần áo của rơi xuống đất nên ướt nhẹp”.
Đôi mắt Chương Tư Niên lóe sáng, anh kìm chế bản thân, hỏi: “Em có mang bộ nào dự phòng không?”.
– Không có, do tụi mình ở có vài ngày thôi. Nhưng em nhớ trong tủ có quần áo ngủ hồi đi học, chắc nó vẫn còn trong đó.
– Ơ, anh đang cầm cái gì đấy?
Chương Tư Niên cười: “Anh mới khai phá chúng trong quyển sách của em đấy, tận mấy tờ”.
Chương Tư Niên đọc: “[BẢN KIỂM ĐIỂM. Kính thưa thầy Phương, hôm nay em cực kì ăn năn và hối hận, vì vậy em đã viết bản kiểm điểm này. Em không nên lấy truyện tranh ra khi đang trong lớp…”.
– Sao ông nội lại giữ mấy thứ này? – Vân Thư thở phì phò, một tay cô giữ chặt khăn tắm, xỏ dép vào chạy đến giật lại “tang chứng”.
– Em chạy chậm thôi, dép còn ướt.
– Anh đừng đọc nữa, trả cho em. – Vân Thư mếu.
Chương Tư Niên cười, trả cho Vân Thư: “Trả cho em nè, anh đọc hết rồi”.
Vân Thư hừ mạnh, nhét cuốn Olympic toán và xấp giấy kiểm điểm vào ngăn tủ, khóa lại.
– Sau này anh không dám để em dạy con đâu. – Chương Tư Niên chọc.
Vân Thư nhíu mày: “Anh đang chế nhạo chỉ số IQ của em à?”.
Chương Tư Niên cười, quệt đầu mũi ẩm ướt: “Anh không chế nhạo em, hồi nhỏ em đáng yêu lắm, đồ ngốc nghếch”.
– Anh nói ai ngốc nghếch, Vân Thư chồm lên định in một dấu răng lên tay Chương Tư Niên như mọi khi, song vì nhất thời kích động nên cô quên mất mình đang quấn khăn tắm.
Giây phút khăn tắm tuột xuống, Vân Thư luống cuống nhặt lên. Đôi dép ướt làm cô trượt ngã.
May mắn thay, Chương Tư Niên đang đứng gần đó đỡ lấy Vân Thư, tránh cho cô một kiếp nạn đập đầu vào góc bàn phía sau.
Mùa đông ở thành phố B ấm áp, hệt như mùa xuân đã đến trong căn phòng. Chương Tư Niên mặc áo sơ mi mỏng, giọt nước trên tóc Vân Thư nhỏ xuống áo anh một vết đậm màu.
Da thịt tr*n tr** chạm vào nhau, mùi hương ngọt ngào của sữa tắm trên người Vân Thư lấp đầy khoang mũi anh.
Ánh mắt Chương Tư Niên biến đổi, giọng nói hơi khàn: “Phòng em cách âm có tốt không?”.
Vân Thư não ngắn đáp ngay: “Tốt chứ – hả- Khoan đã”.
Hôn hít một hồi, Chương Tư Niên đè Vân Thư xuống giường.
Chương Tư Niên dùng khăn lau tóc cho Vân Thư, thầm thì: “Em c** q**n áo cho anh nhé?”.
Hiện tại Vân Thư không quá nhác tay với chuyện này, cô đỏ mặt cởi nút áo sơ mi anh.
– Lát nữa em đừng la to quá nhé.
– Vậy anh nhẹ tay chút nha.
Chương Tư Niên cười, mái tóc Vân Thư được anh lau đã khô. Chương Tư Niên vặn nhỏ đèn, mỉm cười dịu dàng vô cùng: “Anh biết rồi”.
. . . . . .
Không thể tin lời đàn ông trên giường, kể cả anh ta có là người đàng hoàng nhất.
Đó là những gì cô đúc kết được trong khoảnh khắc triền miên. Vân Thư cắn chặt góc chăn, chịu trận những cú húc hung bạo của Chương Tư Niên. Khóe mắt cô phiếm đỏ, kiềm nén tiếng r*n r* thảm thiết.
