Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 62



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sinh nhật của Chương Tư Niên diễn ra vào ngày 12 tháng hai, ngày 12 năm nay rơi vào mùng bảy Tết. Hôm đó là ngày cuối cùng của kì nghỉ và cách ngày lễ tình nhân đúng một ngày.

Hiện, những ngày đầu năm là thời gian êm đềm nhất của mỗi doanh nghiệp, trong khi Chương Tư Niên bận túi bụi trước thời gian nghỉ Tết nên không được nghỉ ngơi tử tế. Vì vậy, cặp đôi đang trong giai đoạn “yêu nhau mấy núi cũng trèo” chọn kéo dài kì nghỉ bằng cách đi làm sau ngày lễ 14 tháng 2.

Vân Thư đã nghỉ ngơi ở thành phố B bốn, năm ngày, thành ra cô đã quen với nhiệt độ nơi đây. Khi quay về thành phố S vào mùng 5, thành phố đang mưa lắc rắc cộng với thời tiết lạnh ẩm, một cơn gió lùa qua lúc bước xuống máy bay khiến Vân Thư bị cảm nhẹ..

Chương Tư Niên nhìn Vân Thư mặc bộ đồ ngủ lông dày, cô đang pha trà gừng giải cảm, tay cầm chai nước ấm trong tay. Vân Thư khụt khịt mũi như sắp đổ bệnh ngay lập tức, Chương Tư Niên cụp mắt, suy tư: “Hay chúng ta chọn đến một nơi ấm áp thăm thú, ngày 15 hẵng quay về”

Người đang phụ thuộc vào máy sưởi, Vân Thư, đang sưởi tay bằng bình nước ấm tán thành tuyệt đối. Cô gật đầu lia lịa: “Được đó anh, Phuket thì sao? Mình được miễn visa”.

Hai vợ chồng đặt vé máy bay, khách sạn và lên kế hoạch cho chuyến hành trình ngắn ngày. Thời gian ít ỏi không đủ để thưởng lãm danh lam thắng cảnh. Cả hai chọn cho mình một khu nghỉ dưỡng có view biển đẹp và hồ bơi để tận hưởng kì nghỉ, tiện thể tổ chức sinh nhật cho Chương Tư Niên và lễ tình nhân.

Hôm nay Chương Tư Niên và Vân Thư vừa đón Kẹo Bông Gòn từ nhà bà nội.

Em chó quấn quýt với hai vợ chồng buổi tối, sáng sớm hôm sau đã phải quay trở lại. Hai người xách hành lý đến thẳng sân bay.

Máy bay hạ cánh vào buổi chiều theo giờ địa phương. Tết nguyên đán là mùa du lịch cao điểm, ở khu vực cấp visa đều là người Trung Quốc, hai người xếp hàng chờ rất lâu mới hoàn thành thủ tục.

Bù lại, căn resort biệt lập bên biển đã đặt sở hữu cảnh quan mãn nhãn, vô cùng thích hợp để ngắm mặt trời lên, đồng thời tránh được đám đông đông đúc.

Bước ra ngoài sân bay, ánh nắng chan hòa tỏa sáng muôn nơi, xua đi cái lạnh lẽo ẩm thấp của thành phố S, Vân Thư cảm giác những đốt ngón tay đông cứng khi còn ở thành phố S đã được rã đông. Cô mặc một chiếc váy dài tay đơn giản và đội nón, Vân Thư xoay vài vòng dưới ánh dương, chiếc váy ren vẽ nên một vòng tròn tuyệt đẹp.

Chương Tư Niên kéo chiếc vali nhỏ, liên hệ với đại diện của resort và kéo cô gái ham vui lên xe.

Căn villa nhỏ được chọn nằm ở lưng núi, phải mất một thời gian mới đến nơi. Cảnh vật xung quanh yên tĩnh, đẹp như tranh vẽ. Thảm thực vật ở đất nước Đông Nam Á này đâm chồi sum sê khắp nơi. Từ phòng khách đi thẳng ra ngoài là hồ bơi, xuyên qua những cành cây thấp thoáng là bờ biển trải dài tít tắp.

Khu nghỉ dưỡng dần xuất hiện trong tầm mắt, Vân Thư đã bị mê đắm cảnh sắc nơi đây, căn biệt thự đằng xa lúc ẩn lúc hiện, chen lá chen hoa.

Trong khi Chương Tư Niên thống nhất thực đơn và thời gian mang bữa tối với bộ phận đón tiếp thì Vân Thư đã thay áo tắm, thay dép, chạy lẹp kẹp xuống tầng.

– Chồng ơi mau thay quần áo thôi – Giọng cô nhỏ hào hứng vang vọng khắp villa.

Chương Tư Niên lên tầng, nhìn quần áo gọn gàng được Vân Thư sắp xếp gọn gàng, anh mỉm cười. Chương Tư Niên cởi áo polo và thay quần bơi.

Từ phòng khách, trước mắt Chương Tư Niên là Vân Thư đang nằm trên phao vỏ sò nổi bồng bềnh. Cô vẫy tay với anh, cười tít mắt, trông ấm áp và rạng ngời.

Ánh mắt của Chương Tư Niên dừng lại ở bộ áo tắm Vân Thư mặc. So với các bộ bikini gợi cảm, phong cách Vân Thư chọn lần này khá kín đáo. Lựa chọn của Vân Thư là một bộ áo tắm hai mảnh màu hồng nữ tính, ở viền áo để lộ eo được kết một vòng ren rũ, phần váy siêu ngắn khoe trọn đôi chân thon thả trắng trẻo thoáng hiện trong nước, lấp loáng ánh mắt trời.

– Được rồi, em vào đây. – Chương Tư Niên rót một ly cocktail và một ly nước ép trái cây lấy từ tủ lạnh.

Bên ngoài phòng khách có một bàn trà nhỏ, phía trên có đặt một cái mâm. Những cơn gió mát rượi thổi vào lưng, mang theo tiếng cười của cô nhỏ rộn rã ngập tràn khắp không gian.

Chương Tư Niên xoay người lại, Vân Thư vốc nước lên, những giọt nước óng ánh nắng vàng.

Những giọt nước rơi xuống, trượt dài theo đường cong cơ thể Chương Tư Niên. Dáng người hoàn hảo của Chương Tư Niên mà Vân Thư đã quen mắt vẫn đẹp lóa mắt dưới vầng mặt trời chói chang.

Hôm nay Chương Tư Niên cũng thả lỏng bản thân. Anh sải bước xuống hồ bơi, kéo người đẹp vào lòng, đặt tay lên eo cô và cúi đầu hôn khẽ: “Em có hài lòng với dáng người của anh không?”.

Vân Thư đỏ mặt chối bay chối biến: “Cũng thường thôi”.

Nhưng tay vẫn phải sờ body thơm ngon này vài lần mới đã.

Dưới hồ bơi xanh biếc, hai người tận hưởng một kỳ nghỉ hiếm hoi. Vân Thư không bơi giỏi, dù Chương Tư Niên đã dạy dỗ cật lực nhưng Vân Thư không thể tiếp thu. Học hành căng thẳng một hồi, cả hai đành phải từ bỏ.

Vân Thư ngâm mình trong vùng nước cạn rồi bơi với phao, nếu mệt rồi thì nằm dài trên phao phơi nắng.

Chương Tư Niên bơi vài vòng quanh hồ, anh thoải mái ghé vào thành hồ và nhấp một ngụm rượu. Chương Tư Niên nheo mắt dõi theo Vân Thư chơi một mình vui vẻ — Anh khẳng định, việc tổ chức chuyến đi này là một quyết định đúng đắn.

Sau thời gian vùng vẫy dưới hồ bơi, đã đến giờ ăn.

Butler[1] (Butler có nghĩa là người Quản gia. Tại các khách sạn 5 sao hoặc resort tiêu chuẩn quốc tế, Butler được gọi là Quản gia cao cấp, họ đảm nhiệm công việc chính là phục vụ 24/24 cho các khách VIP lưu trú tại các phòng suite nhằm mang lại sự hài lòng cho khách lưu trú) đưa thức ăn tới, Vân Thư đang lười nhác nằm tắm nắng trên phao bơi, bên cạnh là khay đựng đồ ăn nhỏ trôi lững lờ trên mặt nước. Cô cầm chiếc ly chân cao, ngẩng đầu uống nước trái cây. Những đường cong nhấp nhô trước mắt khiến Chương Tư Niên mê mẩn..

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Butler có nghĩa là người Quản gia. Tại các khách sạn 5 sao hoặc resort tiêu chuẩn quốc tế, Butler được gọi là Quản gia cao cấp, họ đảm nhiệm công việc chính là phục vụ 24/24 cho các khách VIP lưu trú tại các phòng suite nhằm mang lại sự hài lòng cho khách lưu trú.

– Mau vào ăn thôi em. – Chương Tư Niên khoác khăn tắm rồi đến thành bể gọi Vân Thư.

– Em nằm thêm chút nữa thôi. – Vân Thư ngoái lại, nhõng nhẽo.

– Lát nữa em sẽ bị lạnh đó. – Thấy cô mèo Vân Thư nằm dài phơi nắng không hề có ý ngồi dậy nên Chương Tư Niên phải xuống nước, bế Vân Thư xuống.

Cơ thể chạm nwóc, Vân Thư lập tức bám chặt lấy Chương Tư Niên, gần như áp sát lấy anh: “Em không biết bơi”.

Hồ bơi có độ dốc, mỗi lúc càng thêm sâu. Mực nước chỗ cả hai đứng đã dâng tới ngực Chương Tư Niên, Vân Thư không thể chống chân tới.

Chương Tư Niên cười xấu xa, tiến về trước vào bước.

– Sao anh ác thế? – Vân Thư đã đu lên người Chương Tư Niên, cô vỗ lưng anh làm nước bắn tung tóe, giọng nói mềm nhũn.

Hai cơ thể ôm cứng lấy nhau nên cả hai có thể cảm nhận bất kì phản ứng nào của đối phương. Hiển nhiên Vân Thư cảm nhận được nửa th*n d*** trỗi dậy rành rành nhưng Vân Thư không dám mạo hiểm buông Chương Tư Niên ở chỗ nước sâu.

Dạo này Vân Thư phát hiện Chương Tư Niên có rất nhiều thủ đoạn, cô sợ anh ra tay ngay dưới bể bơi: “Chúng ta không được làm ở đây, lên bờ trước đã”.

Chương Tư Niên chẳng hề có ý đồ động thủ, anh bế Vân Thư về vùng nước cạn.

Khi đã chạm chân xuống đáy bể, Vân Thư buông tay ngay tức thì. Cô tách người ra, vụt leo lên bờ làm mặt nước dậy sóng.

– Chúng ta ăn thôi anh. – Vân Thư nũng nịnh từ xa. “Hôm nay đi máy bay mệt chết được”.

Chương Tư Niên cười, tha cho Vân Thư. Anh đứng dậy, lau người qua loa rồi khoác áo choàng tắm.

Quần bơi bó sát nên phần tam giác hiện rõ rành rành.

Vậy mà Chương Tư Niên vẫn tỉnh rụi, anh chỉ khoác hờ áo choàng. Anh lau người cho Vân Thư bằng một chiếc khăn tắm lớn rồi khoác áo cho cô, anh kéo tay cô gái đang đỏ mặt: “Vỗ béo em rồi tính sổ em sau.”

Tuy nhiên rốt cuộc Chương Tư Niên không thể “thanh toán” Vân Thư.

Bàn ăn vẫn còn phía trước nhưng Vân Thư đã ngã sang một bên vì chân bị co quắp: “Ui da…đau quá…”

– Em bị chuột rút à? – Chương Tư Niên giúp Vân Thư đứng vững, đỡ cô ngồi xuống rồi kiểm tra.

Ui da — chắc vậy. – Vân Thư nhíu mày.

Chương Tư Niên bế Vân Thư ngồi lên sô pha, đặt cẳng chân cô lên đùi, xoa bóp: “Em cố duỗi thẳng chân ra”.

– Em đau.

Vậy nên em phải rèn luyện mỗi ngày. – Chương Tư Niên bất lực răn dạy.

Chương Tư Niên mát xa cho Vân Thư một hồi, tình trạng mới thuyên giảm. Chương Tư Niên đỡ Vân Thư đi tập tễnh đến bàn ăn cơm.

Vân Thư không kén ăn đến thế, có điều Chương Tư Niên sợ Vân Thư không quen miệng những món chua cay hoặc vị nhạt của vùng Đông Nam Á nên yêu cầu resort chuẩn bị những món ăn Trung Quốc. Ngạc nhiên thay những món này ngon cực kì, món ăn tráng miệng cũng không tồi. Vân Thư đã chấm món bánh củ năng[2]. Vân Thư gọi thêm một phần củ năng, vòng bụng nhỏ lộ ra ngoài áo tắm dần căng to, Chương Tư Niên phải ngăn lại thì Vân Thư mới chịu buông đũa.

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Bánh củ năng là một món ăn tráng miệng truyền thống ở thành phố Tô Châu (Giang Tô), thành phố Quảng Châu (Quảng Đông), thành phố Phúc Châu (Phúc Kiến) và thành phố Nam Ninh (khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây).Theo truyền thuyết, bánh củ năng có nguồn gốc từ thời nhà Đường. Nó được hấp với nước đường pha với bột củ năng hoặc bột khoai lang làm nhân.) Bánh có màu vàng trà, trong mờ, có thể gấp lại mà không bị gãy, mềm, dai và có vị rất ngọt. Bánh củ năng có vị ngọt dịu, tan trong miệng. Hương vị đặc trưng đã khiến bánh củ năng trở nên nổi tiếng trong ẩm thực Quảng Đông

Sợ Vân Thư chưa cử động được nên Chương Tư Niên không “phạt” cô nữa, anh dắt cô nàng bụng tròn đi tắm rồi đi dạo.

Không có nhiều du khách lưu trú ở resort mùa này. Trên đường, gió lay lay, những bóng cây nhảy múa soi bóng xuống mặt đất. Một mảnh trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đêm, xung quanh điểm xuyến thêm những vì sao sáng lấp lánh.

Hai người nắm tay đi dưới dải trăng lồng bóng cây. Bầu không khí trong lành giúp cả hai thêm phần khoan khoái.

Trở về phòng, Vân Thư hơi mệt. Sợ Chương Tư Niên sẽ xử mình, cô dựa lưng vào đầu giường xoa bóp bắp chân, nói dối không chớp mắt: “Tại sao em mới đi một chút mà bắp chân đau quá, hay em lại bị chuột rút nữa rồi”.

Chương Tư Niên không phanh phui sự thật. Lúc về đến nơi đã 11 giờ khuya, đúng là hôm nay đã mệt rã rượi nên anh “hùa” theo, giúp cô xoa bóp chân.

– Ngày mai không nên đi bơi nữa?

– Tại sao??

– Em quên quà sinh nhật em đã hứa tặng anh à?

Mặt Vân Thư đỏ bừng: “Cũng đâu tốn cả ngày?”

Hồi Tết, khi Vân Thư hỏi Chương Tư Niên về món quà mong muốn trong ngày sinh nhật, anh đã cười đáp: “Em gói bản thân tặng cho anh là được rồi”. Với tình cảm thắm thiết hiện tại, ngày mai Chương Tư Niên không hó hé gì mới là chuyện lạ. Hôm ấy Vân Thư không từ chối anh, hai người đã thống nhất về chuyện này.

Chương Tư Nhiên cười, liếc nhanh qua vợ: “Dù sao ngày mai cũng không có kế hoạch gì”.

– Sao không? – Vân Thư nghĩ đến kế hoạch chuẩn bị món quà bí mật với resort, cô không viện nổi lý do nào nên đành lắp ba lắp bắp chống chế: “Ngày mai em còn có việc”.

Chương Tư Niên ngầm hiểu, anh ẵm vợ lên giường. Chương Tư Niên nghiêng người, chống đầu, cười hỏi: “Em chuẩn bị niềm vui bất ngờ gì cho anh đấy?”

Vân Thư không ngờ Chương Tư Niên nhìn thấu ngay tắp lự, cô kiên cường không đầu hàng: “Em không thể tiết lộ trong hôm nay”.

Chương Tư Niên cười xòa, xoa nhẹ cái đầu xoăn của Vân Thư: “Thế thôi, nhưng đừng gây bất ngờ quá nhé”.

Thời gian qua ở bên nhau đã giúp Chương Tư Niên nhận thức được khả năng quậy phá của Vân Thư

– Anh, – Vân Thư chụp lấy anh. “Anh xem thường em quá đó”.

Chương Tư Niên bật cười khẽ, Vân Thư nép vào lòng anh, cảm nhận từng nhịp đập trái tim của đối phương.

Dứt lời, Vân Thư ngồi lên người Chương Tư Niên, hai má cô phồng to thành con cá nóc nhỏ, tay thì quàng quanh cổ anh.

– Anh nói đi, anh có hóng món quà bất ngờ của em không?

Thấy vợ đã hờn dỗi, Chương Tư Niên cười nhường nhịn: “Có chứ, anh rất mong chờ món quà của bạn Thư, vậy được chưa?”.

– Thế mới được chứ.

Vân Thư trèo xuống, húc vào trán Chương Tư Niên một cái.

– Em ngày càng bạo dạn đấy.

Vân Thư liếc đồng hồ, cười híp mắt ôm eo Chương Tư Niên: “Tại anh cưng chiều em đó”.

Bỗng Chương Tư Niên không thể phản bác ngay được.

Vân Thư nghịch ngợm mồi hồi, cô đứng phắt dậy, cầm điện thoại xem giờ.

– Tuyệt quá, còn một phút nữa.

– Mười giây đếm ngược. Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một.

– Chúc mừng sinh nhật chồng. – Vân Thư nở nụ cười, lao vào lòng Chương Tư Niên.

Chương Tư Niên ngồi tựa lưng vào giường, dịu dàng vuốt mái tóc xoăn trong lòng. Sau một phần ba cuộc đời, cuối cùng anh kết duyên được với một cô nàng vô tư.

Chà, đó cũng là một phần lý do anh chiều chuộng cô…thì phải.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...