Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 63



– Em tách lòng đỏ ra, rắc đường bột vào lòng đỏ. Còn ở phần lòng trắng, em cho thêm một ít nước cốt chanh.

– Em đánh lòng trắng đến khi bông lên là được.

– Em đừng cho bột mì trực tiếp mà phải rây mịn.

    . . . . . .

Chương Tư Niên ngồi chống cằm ở quầy bar ngắm Vân Thư đang mặc tạp dề, cô mím môi, học làm bánh kem ở không gian bếp mở cùng cô đầu bếp.

Niềm vui bí mật của Vân Thư đã được bật mí vào sáng sớm.

Đêm hôm qua cô nhỏ ngủ trễ, những đồng báo thức do chính tay cô cài không gọi chủ nhân dạy nổi. Thay vào đó, người bên cạnh – Chương Tư Niên, đã tỉnh giấc.

Chương Tư Niên nhìn “con chim non” rúc vào lòng mình ngủ say sưa, nghĩ rằng cả hai đang nghỉ dưỡng, dậy trễ chút cũng không sao nên anh đã tắt chuông đồng hồ.

Chẳng bao lâu sau, quản lý gọi hỏi về lịch hẹn làm bánh kem trước đó.

Cuối cùng Chương Tư Niên đã biết toàn bộ kế hoạch. Anh xem giờ, hạ giọng dời lại hoạt động làm bánh xuống buổi chiều.

Ngủ no căng mắt, Vân Thư tỉnh dậy trong lòng Chương Tư Niên. Cô lười nhác mò mẫm điện thoại trên đầu giường để xem đồng hồ thì bị anh siết chặt vào lòng.

Tất nhiên Chương Tư Nhiên đã dậy từ sớm. Anh hỏi với giọng điệu tỉnh táo, rõ ràng: “Em ngủ đã chưa?”.

– Dạ rồi. – Vân Thư dụi đôi mắt lờ đờ, dụi vào v*m ng*c rộng dày.

Cọ xát một hồi nên bén lửa, Chương Tư Niên xử nốt tội của Vân Thư hôm qua. Khi Vân Thư bủn rủn bước xuống giường, cô liếc nhìn đồng hồ.

– Cái gì!!!

Chương Tư Niên đã tắm rửa sạch sẽ, anh quấn khăn che nửa th*n d*** rồi bước ra ngoài.

Thấy Vân Thư cau mày nhìn điện thoại, Chương Tư Niên ôm cô từ phía sau, nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì thế?”.

– Không có gì đâu anh.

– Anh lùi lại lịch làm bánh cho em xuống buổi chiều rồi.

Vân Thư quay lại đối diện với Chương Tư Niên, kinh ngạc: “Sao anh biết?”.

Chương Tư Niên vuốt mái tóc bờm xờm của cô nàng, cười đáp: “Hồi sáng lúc em còn ngủ, bên resort có gọi điện nên anh bắt máy”.

– Em còn giấu anh liên hệ với họ…. – Vân Thư tủi thân mím môi, đan hai tay vào nhau.

Chương Tư Niên xoa đầu Vân Thư, mỉm cười: “Chiều nay anh làm bánh với em nha”.

Tài nghệ cắt trái cây của Vân Thư chuyên nghiệp đến nỗi suýt cắt vào tay, Chương Tư Niên không nghĩ Vân Thư có thể hoàn thành một cái bánh kem.

– Không được. – Vân Thư lắc đầu nguầy nguậy. “Tuy đã hết bất ngờ nhưng em phải tự tay làm cho anh mới có ý nghĩa”.

– Với lại em đã hẹn trước, sẽ có thầy dạy em.

    . . . . . .

Khu nghỉ dưỡng đã rất chu đáo khi mời một đầu bếp bánh biết nói tiếng Trung đến giúp Vân Thư. Người hướng dẫn hôm nay là một cô giáo khoảng ngoài tứ tuần, cô có khuôn mặt tròn phúc hậu và toát lên phong thái dịu dàng.

Phôi bánh được sử dụng là loại thông dụng nhất. Trông có vẻ dễ nhưng chiếc bánh lại mềm xèo, bẹp dúm, không nở thành hình.

Trình độ nấu ăn tay mơ của Vân Thư không đủ để lèo lái, đây là một thử thách khó cho một người chỉ có kĩ năng nấu nướng cơ bản. Chỉ riêng việc tách lòng đỏ và lòng trắng trứng đã làm khó Vân Thư, cuối cùng cô phải lấy tăm khều vụn vỏ trứng lẫn vào trong.

Dưới sự chỉ dẫn của cô giáo, hỗn hợp cho cốt bánh đầu tiên đã sẵn sàng, Vân Thư mong chờ đút bánh vào lò nướng.

Khi chiếc bánh phơi mình trong lò, Vân Thư áp gương mặt dính vệt bột mì xuống bệ bếp ngắm nhìn chiếc bánh từ từ nở ra, trầm trồ bật thành tiếng.

Cô giáo và Chương Tư Niên nhìn nhau cười.

– Vợ bạn đáng yêu quá.

– Dạ, em cám ơn.

Cơ mà khi chiếc bánh ra lò, nó sụp xuống, không thành hình.

Khóe miệng của cô gái trĩu xuống ngay tức thì.

Thấy thế, Chương Tư Niên đi đến lau vệt bột mì còn dính trên mặt vợ: “Để anh làm giúp em nha”

– Không được. – Vân Thư đẩy Chương Tư Niên ra. Vân Thư nhúng tay sâu xuống bột mì rồi quệt lên mặt Chương Tư Niên một vệt dài: “Có ai tự làm bánh tặng mình bao giờ?”.

– Anh ra ngoài đi dạo một chút đi. – Vân Thư không muốn Chương Tư Niên chứng kiến sự thất bại của mình hết lần này đến lần khác.

– Không sao đâu, anh ở đây với em.

Chương Tư Niên lau mặt rồi ngồi bên cạnh xem Vân Thư luýnh quýnh chuẩn bị đợt nguyên liệu thứ hai. Rõ ràng anh đã biết cô sẽ làm gì nhưng anh vẫn cảm thấy rất thích mắt. Cô vẫn nín thở, vụng về tách lòng trắng và lòng đỏ như lần đầu rồi thở phào nhẹ nhõm khi lòng trắng trứng được đánh bông đến mức độ vừa phải.

Cuối cùng chiếc bánh thứ hai cũng đã hoàn thành, tuy cái bánh hơi “nám” nhưng may là “phát triển” đầy đặn như bao cái bánh bình thường.

Vân Thư không hài lòng lắm, cô ngó tới ngó lui: “Hay em nướng lại một cái nữa?”.

– Thành phẩm thế này là cừ đấy, mùi vị không tệ đâu. – Cô giáo động viên. “Lớp kem phủ sẽ che được vết cháy thôi”.

Vân Thư mím chặt môi, nghiêm túc đánh bông whipping cream, tiếp đó phủ kem lên mặt bánh. Cô bắt một viền bông kem xung quanh rồi đặt trái cây lên trang trí. Vân Thư nắn nót viết 28 ngày lên mặt trên rồi cẩn thận vẽ trái tim quanh số 12.

Khi miếng socola ghi dòng chữ Happy Birthday và con số 30 được cắm lên bánh kem, Vân Thư thở nhẹ nhõm một hơi thật dài/.

– Xong.

Vân Thư bưng khay bánh kem, đi từng bước chầm chậm về phía Chương Tư Niên.

Đôi mắt đen nhánh của Chương Tư Nhiên thấm đẫm ánh mặt trời, anh mỉm cười làm ánh nắng cũng lấp lánh theo.

Mặt trời huy hoàng của vùng nhiệt đới ở phía sau, trái tim Chương Tư Niên đã tan chảy ở một góc nào đó.

Một chiếc bánh kem cực kỳ đơn giản, đã thế còn là bánh kem trái cây siêu đơn giản trong những loại đơn giản.

Người tình trong mắt hóa Tây Thi, Chương Tư Niên nhìn xuống chiếc bánh kem và người nào đó đang mong đợi một lời khen thưởng.

Anh thấp giọng khích lệ: “Em làm tốt lắm”.

Vân Thư thỏa mãn chớp mắt liên hồi hệt chú mèo được thưởng cá.

Cả hai đóng gói bánh kem, để nhân viên mang bánh về phòng, cả hai có thể thưởng thức vào buổi tối.

Đôi chim c* tay trong tay lan tỏa tình yêu tràn ngập khắp không gian. Cặp đôi cùng thưởng thức bữa tối dưới ánh nến ở nhà hàng Tây rồi trở về phòng trong làn gió thổi hây hây.

Vừa vào phòng

Trời đất quay cuồng, Vân Thư rên khẽ, âm thanh giãn dài.

Chương Tư Niên vội vàng đè Vân Thư vào cửa, hôn ngấu nghiến.

Khi nụ hôn nồng nhiệt kết thúc, quần áo của cả hai đã xộc xệch.

Ánh chiều tà đổ vào cửa sổ sát đất, hai chiếc bóng lồng vào nhau thành dải dài.

Vân Thư hít vào thật sâu, vì thiếu dưỡng khí nên cô đã sực tỉnh. Vân Thư giãy dụa, đẩy Chương Tư Niên ra.

– Em còn có quà.

Chương Tư Niên chạm môi lên vành tai Vân Thư, đôi lúc ngậm lấy.

Cảm giác ấm nóng khiến ngón chân Vân Thư quắn quéo.

– Không cần gấp. – Giọng nói thấp khàn rót vào tai Vân Thư.

– Không được.- Vân Thư ngoan cường chống lên ngực anh. “Tụi mình còn chưa ăn bánh kem nữa”.

Trước đôi mắt ươn ướt kiên quyết, Chương Tư Niên đành xin nhường. Anh kiềm chế bản thân: “Vậy em lấy quà nhanh đi”

– Em lên phòng chuẩn bị, khi nào em gọi thì anh vào nha.

Vân Thư ngại ngùng khóa lại cài áo ngực đã bị mở bung rồi chạy lên tầng.

– Ừ.

Chương Tư Niên nghĩ mình cũng sẽ không trở xuống nên bưng bánh kem lên theo.

Anh đứng ngoài cửa đợi một lát, một giọng nói ngọt ngào vọng ra từ trong phòng.

– Anh vào đi.

Chương Tư Niên mở cửa, cảnh tượng trong phòng làm máu anh sôi sùng sục, phản ứng sinh lý mà anh rất khó khăn để kìm chế lại trào dâng.

Khoác trên mình chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình đã cởi hai nút, Vân Thư ngả người trên giường. Cô nhìn anh, cánh môi hồng rực vì khoảnh khắc đắm say khi nảy nở một nụ cười kiều diễm.

Yết hầu của Chương Tư Niên chuyển động, anh đặt bánh kem lên bàn. Anh cất giọng trầm thấp: “Đây là quà của anh à?”.

– Đúng vậy, em đã gói lại cẩn thận rồi đó. – Vân Thư đứng dậy, giơ tay về phía Chương Tư Niên. Em đích thân chọn và dùng “giấy gói” của anh luôn đó, anh thấy được không?

Tấm vải lụa màu chàm ôm sát cơ thể trắng muốt như một khối ngọc mỡ cừu[1] đẳng cấp nhất. Khi Vân Thư nhấc tay lên là có thể thấy thấp thoáng những đường cong.

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Nước ngọc trắng bóng mịn mướt như mỡ Dê/Cừu, có vân vàng nâu hoặc trắng ngả xanh nhạt (chủ yếu là 95% tremolite). Texture rất đẹp, thuần trắng, hơi ngà vàng nếu soi đèn, ánh sáng thường sẽ trắng bóng, loang loáng như nước và cực kì mướt tay. Được các chuyên gia đánh giá cao bởi mật độ liên kết giữa các tinh thể rất chặt chẽ tạo nên độ bóng đặc trưng của loại Ngọc mỡ dê này!

Lọt khe, xanh nhạt, viền ren.

– Đẹp quá. – Con ngươi Chương Tư Niên thẫm lại, dường như anh phải dùng toàn bộ sức lực để động tác của mình đừng quá vồn vã.

Hơi thở Chương Tư Niên nặng trĩu, anh ngồi xuống bên cạnh, tay trái anh ôm lấy cơ thể nuột nà trong khi tay phải nâng cằm nàng lên.

Khi sắp chiếm đoạt đôi môi thì Vân Thư giơ tay lên ngăn.

Vân Thư chớp mắt liên hồi, rèm mi phe phẩy cọ vào lồng ngực Chương Tư Niên. Cô nở một nụ cười nham hiểm: “Em có chuẩn bị quà trên chiếc áo sơ mi này, anh phải tìm ra mới được mở”.

Sát lại gần, anh chợt nhận ra Vân Thư đã cố ý xịt nước hoa, mùi hương đào ngọt lấp đầy khoang mũi như lưỡi câu móc vào lòng anh.

Chương Tư Niên quét mắt liên tục khắp áo sơ mi, với thị lực tinh tường của mình, anh không phát hiện được gì ngoài đây là một chiếc áo sơ mi nam bình thường.

Vân Thư cười nghịch ngợm, giơ tay ngăn Chương Tư Niên khom lưng xuống: “Em tốn nhiều công sức lắm, nếu anh không tìm ra sẽ không được khui quà đâu”.

Chương Tư Niên quan sát một lượt vẫn không tìm ra.

Chương Tư Niên nhẹ vòng tay quanh Vân Thư, đặt những nụ hôn lụn vụn xuống liên tiếp, giọng anh trầm thấp bên tai: “Nói cho anh biết ở đâu được không em?”.

Hơi thở ấm nóng của Chương Tư Niên dội vào, thiêu đốt vành tai Vân Thư.

– Em không nói cho anh thật sao?   

Cuối cùng Vân Thư đã chịu thua trước cái chạm êm ái của Chương Tư Niên. Cô lộn trái túi ngực trái áo sơ mi ra cho Chương Tư Niên xem phía trong.

Một dấu son thêu bằng chỉ đỏ tươi.

– Nó được tạo hình dựa trên dấu môi của em đó. Em đã mất cả ngày để thêu trong tiệm, bị kim đâm trúng quá trời luôn.

Chương Tư Niên hơi đau lòng, anh ôm cô vợ bé nhỏ, tựa cằm lên đầu cô.

Vân Thư cười hỏi: “Anh có thích món quà này không?”

– Có.

– Anh mở món quà lớn nhất được chưa em? – Chương Tư Niên day nhẹ vành tai Vân Thư.

Vân Thư cúi đầu, đồng ý.

Động tác của Chương Tư Niên nhẹ như lông hồng.

Với hai nút cài, loáng một cái anh đã mở được ngay.

Cả hai đã làm việc này vô số lần nhưng sau này, trong ký ức của Vân Thư vẫn là đêm dài dịu dàng ấy. Dưới ánh đèn sáng mờ, Chương Tư Niên cúi xuống hôn lên đôi mắt cô, để cô cam tâm tình nguyện chết chìm trong đôi mắt anh.

    . . . . . .

Khi Chương Tư Niên bế bổng Vân Thư lên đổi tư thế, cô đã nhìn thấy bánh kem trên tủ đầu giường. Cô ôm cổ anh, nghẹn ngào: “Mình còn chưa ăn bánh nữa”

Sắp 12 giờ rồi, sao ông này còn dồi dào tinh lực vậy?

– Nếu không…sẽ qua 12 giờ…ưm…

Nếu biết không đụng tới cái bánh, Vân Thư nghĩ    Sớm biết sẽ không đề kia bánh ngọt , vân thư sau nghĩ muốn.

Chương Tư Niên chính là lưu manh giả danh trí thức, anh đổi tư thế cái rụp, ẵm Vân Thư lên bắt cô thắp nến. Bàn tay cô vẫn đang run run.

Chương Tư Niên bắt Vân Thư hát chúc mừng sinh nhật, nhưng anh không để yên cho cô hát. Khúc ca mừng tuổi mới cất lên đứt quãng, Vân Thư rơi lệ mấy lần.

Chiếc bánh Vân Thư dày công chuẩn bị chỉ ăn được một miếng nhỏ, phần lớn kem bắt đã bị lãng phí trên người cô trước khi vào miệng Chương Tư Niên.

Cuối cùng người đàn ông cũng được ăn no, anh ôm cô, khen ngợi: “Em còn ngọt kem nữa”.

Vân Thư ngồi dựa vào lòng Chương Tư Niên, thẹn quá hóa giận nên tung cho anh một cước.

Đương nhiên với sức lực yếu kém nhão nhẹt này thì chỉ tương xứng với một cái gãi ngứa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...