Trên đời này làm gì có chuyện gì trùng hợp như thế, lần đầu tiên Quý Ngưỡng Chân bước vào nơi này còn tưởng ông chủ là fan của Chương Ngâm, cho nên mới dán poster của anh ta ở khắp nơi như thế.
Sau khi gặp mặt ông chủ, ấn tượng sâu trong tiềm thức dành cho Alpha đã giúp cậu có vài phỏng đoán khá là hợp lý.
Thật không ngờ một đại minh tinh chạm tay là bỏng vậy mà lại là người sinh ra và lớn lên ở Tích Cảng, một thiếu gia nhà giàu chính hiệu bị hoán đổi tráo thành một Omega làng chài, để nổi tiếng được như bây giờ mà đã trải qua vô số bấp bênh trớ trêu, là sự tự hào trong lời kể của những người cùng quê.
Quý Ngưỡng Chân ngẩng đầu nhìn về phía Chương Ngâm với ánh mắt cong cong đầy ý cười trên tường lần thứ n, khoé môi đẹp đẽ vẽ ra một đường cong tiêu chuẩn, lạnh nhạt và thân thiết cùng tồn tại trên khí chất đó, chẳng trách lại là Omega trong mộng của vô số thanh thiếu niên.
Nhưng mà Quý Ngưỡng Chân càng nhìn càng thấy khó chịu, cứ như luôn có thể thông qua khuôn mặt quen thuộc mà xa lạ này nhìn thấy những thứ khác, mỗi giờ mỗi phút đều nhắc nhở cậu vì sao lại lưu lạc đến tận đây.
Quý Ngưỡng Chân tuyệt đối sẽ không thừa nhận tâm tình phức tạp của mình còn bao gồm cả nhớ nhung, cậu chỉ ước cả đời này không gặp lại Nhậm Đàn Chu.
Chương Ngâm này đúng là một Omega không biết tranh giành, vì sao không cố diễn thêm chút xíu nữa, mượn cơ hội bước vào cánh cửa giàu sang phú quý chứ, một bước lên trời, như vậy không tốt sao.
Quý Ngưỡng Chân thở dài thườn thượt, thầm nghĩ mỗi người mỗi khác, hoặc có thể giống như cậu, chẳng phải lúc trước cũng trăm phương nghìn kế tìm cách thoát khỏi Nhậm Đàn Chu cho bằng được đó sao.
Quả nhiên không phải bọn họ có vấn đề, mà là cái vị Alpha khiến người ta sợ hãi chỉ muốn tránh mà không kịp kia có vấn đề.
Nếu bây giờ đã không thể trông cậy, chủ quán hẳn cũng sẽ không đến cửa hàng, Quý Ngưỡng Chân bèn tự ý quyết định lột đống poster không tính là còn mới này xuống.
Ngoại trừ mấy bảng quảng cáo bị đóng đinh, trên bức tường màu đỏ cam rất nhanh không còn mấy thứ khiến người ta chướng mắt nữa, quả nhiên dễ chịu hơn hẳn.
Chỉ là không ngờ đến, cậu chân trước vừa cuộn lại đống poster cất vào nhà kho phía sau, chân sau chủ quán đã bước vào.
Chủ quán là một Alpha tuổi xấp xỉ với Quý Ngưỡng Chân, cao khoảng hơn mét tám, cơ bắp nổi lên sau lớp quần áo mỏng bó sát người, thân hình quanh năm ngâm mình trong phòng tập gym các loại, đương nhiên cũng là một ngoại hình không có gì để chê.
Chỉ tiếc cho một Alpha có dáng người khôi ngô như vậy, mùi pheromone lại khiến người ta tiếc hận không thôi.
Mùi ngọt của dạ lan hương kia, đến cả miếng dán ức chế cũng không thể chặn lại được, mà Chương Trì dường như chẳng hề bận tâm đến đều đó, nghênh ngang đi về phía bàn thu ngân, tay xách một túi đồ ăn vặt to mới mua ở siêu thị về.
Quý Ngưỡng Chân lập tức bật dậy, tay chân cứng ngắc đứng tại chỗ chào đối phương, đôi con ngươi cũng không dám di chuyển loạn, sợ ánh mắt bán đứng bản thân dừng ở một nơi nào đó không nên nhìn, bị Alpha nhận ra sự khác thường trong tiệm.
"Tiểu Tương, tôi đi ngang qua nên tạt vào lấy ít đồ thôi, cậu cứ làm việc của mình đi." Chương Trì nhất thời còn chưa phát hiện ra khác thường, đặt túi đồ ăn vặt lên mặt quầy, hào phóng đẩy lên trước, "Cậu xem có cái gì thích ăn không, đừng khách sáo..."
Tương Chân, là tên giả mà Quý Ngưỡng Chân tự đặt cho mình.
Dùng cái tên này chỉ là ngẫu nhiên, nhưng dùng tên giả sẽ khiến Quý Ngưỡng Chân cảm thấy an toàn hơn một chút, dù cậu biết đó chỉ là đang tự lừa mình dối người.
Chương Trì có rất nhiều bạn giường, cho nên cách ba đến năm ngày sẽ đến cửa hàng lấy đồ, mỗi lần đến đều mua ít đồ ăn khuya hoăc đồ ăn vặt để ở cửa hàng cho bọn họ.
Quý Ngưỡng Chân bới tìm trong túi to, hầu như là những thứ cậu đã sớm ăn chán, cậu không hứng thú lắm, nhặt bừa hai túi trứng muối.
Thật ra Chương Trì kém Quý Ngưỡng Chân hai tuổi, thậm chí chưa tốt nghiệp đại học, lúc trước tuyển Quý Ngưỡng Chân vào cũng không phải do cậu ta tự phỏng vấn, người phụ trách truyền lời không biết nói kiểu gì mà khiến cậu ta hiểu nhầm nhân viên mới cũng là sinh viên đại học.
Có lần Quý Ngưỡng Chân muốn giải thích, nhưng nhìn cậu ta giống như cũng không mấy quan tâm đến cuộc sống cá nhân của nhân viên, thế là thôi không nói nữa.
Chương Trì cầm giỏ không hề kiêng dè gì nhặt đồ trên giá, phần cứng phần mềm có đủ, ngay cả dầu bôi trơn cũng lấy thêm hai ba chai.
Quý Ngưỡng Chân không chớp mắt nhìn chằm chằm cậu ta, thấy giỏ sắp đầy mà cậu ta vẫn không phát hiện ra áp phích trên tường đã bị cậu l*t s*ch.
"Sếp à..."
Đêm nay tính làm lớn đến đâu mà lấy nhiều đồ thế?
Quý Ngưỡng Chân còn chưa hỏi ra miệng, Chương Trì đã đi đến trước cái tủ bị khoá ở cuối dãy, ánh mắt dừng trên chỗ keo còn sót lại trên cửa tủ, vô thức "ơ" một tiếng.
Quý Ngưỡng Chân nhìn theo ánh mắt cậu ta, trái tim tức thì treo lên, sau đó cậu thấy Chương Trì lùi về sau hai bước, đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, nghi hoặc hỏi: "Tiểu Tương, áp phích trên tường đầu hết rồi?"
Tiếng phổ thông của Chương Trì không quá tiêu chuẩn, lẫn lộn vào cả tiếng dân cảng, ngữ khí nghi vấn cũng nghe không quá nghiêm túc, thậm chí còn thấp thoáng nét vui vẻ. Nhưng Quý Ngưỡng Chân không cười nổi, cậu vắt nát óc mới nghĩ ra một lý do cực kỳ sứt sẹo, "Ờm... Tôi vừa mới quét dọn, bóc xuống để lau tường, còn chưa kịp dán lên lại."
Nói dối khi chưa kịp chuẩn bị bản thảo, Beta ấp úng lắp bắp, chỉ thiếu chưa viết bốn chữ có tật giật mình lên mặt.
Kể cả áp phích dán trên tường có bụi thì dùng chổi lông gà phủi phủi mấy cái là được rồi không phải sao? Chỉ để lau bụi mà bóc xuống, nghe như c** q**n để đánh rắm ấy nhỉ.
Lời này kẻ ngốc nghe cũng chẳng tin, ngược lại khiến Chương Trì cảm thấy như nhân viên quán đang sỉ nhục chỉ số thông minh của mình.
Chương Trì lại vơ hai hộp TT số lớn bỏ vào giỏ, lượn hết một vòng lớn trong quán, hỏi bằng giọng không rõ ý đồ: "Tiểu Tương, cậu là antifan của người trên áp phích hở?"
Nếu không thì đã không lột đến mức không để lại tấm nào thế rồi.
Quý Ngưỡng Chân vẫn phải hiểu đạo lý đối nhân xử thế, cậu ngại ngùng phủ nhân: "Sao có thể chứ! Chương Ngâm... đẹp như thế, ca hát nhảy múa đều giỏi, làm gì có ai không thích chứ, anh ta không phải chính là người tình trong mộng được mọi người công nhận sao."
Miễn cưỡng đến mức nghe như đang mát mẻ người ta.
Có ai không biết Chương Ngâm hát nốt nào rớt nốt đó, mỗi lần biểu diễn đều phải nhờ đến hậu kỳ chuẩn bị đầy đủ sẵn, nhảy nhót lại càng không cần nói, tay chân kia như là lên sân khấu mới được lắp vào, hoàn toàn lạc khỏi nhịp điệu.
Từng có nghệ sĩ nào đó trong một buổi phỏng vấn nói ẩn ý Chương Ngâm hát nhảy đều phế, kết quả bị người hâm mộ của Chương Ngâm mắng đến mức phải đóng toàn bộ tài khoản mạng xã hội.
Hát nhảy chính là một trong số ít điểm chết của của Chương Ngâm.
Chương Ngâm có thể nổi tiếng được như ngay hôm nay hoàn toàn là nhờ vào khuôn mặt đẹp không tỳ vết và sự tự mình biết mình, kịp thời chuyển hình sang làm diễn viên, với khả năng diễn đặt trong lứa cùng tuổi có thể coi như qua cửa.
Chương Trì cười đến mức không mở nổi mắt, cuối cùng mới phọt ra được một câu, "Nói như vậy, cậu chính là fan của ổng?"
Quý Ngưỡng Chân chỉ có thể gắng gượng mà gật đầu.
Chương Trì càng cười không dừng nổi, trong lòng thầm nghĩ: fan cái chó gì, Beta này chắc chắn là anti của Chương Ngâm.
Danh tiếng và duyên người qua đường của Chương Ngâm ở thời điểm hiện tại có thể coi như đứng đầu trong giới giải trí, ngoại trừ một bộ phận anti không rõ là được đối thủ nào thuê, trên cơ bản là không có đại anti nào dây dưa không bỏ.
Đây vẫn là lần đầu tiên Chương Trì phát hiện ra người bên cạnh không thích Chương Ngâm, nhưng nếu là một Beta thì cũng có thể hiểu được, dù sao phần lớn người yêu thích Chương Ngâm là Alpha.
Chương Trì nhặt đồ xong, đặt giỏ lên mặt quầy để Quý Ngưỡng Chân bỏ vào túi cho mình.
Quý Ngưỡng Chân còn tưởng chuyện này có thể cho qua rồi, cúi đầu cẩn thận xử lý đống đồ, lại nghe thấy Alpha dùng một giọng điệu lơ đãng nói tối nay có buổi tụ tập, hỏi cậu có muốn tham gia không.
Đây không phải lần đầu Chương Trì hẹn cậu, cậu lười đi giao du với đám người xấu, mỗi lần đều từ chối ngay.
Quý Ngưỡng Chân đã tập mãi thành quen, thẳng thắn nói: "Ông chủ đừng đùa với tôi nữa, tôi còn phải làm việc..."
Hôm nay chỉ có một mình cậu trông quán.
"Cậu có ngốc không thế?" Ánh mắt Chương Trì nhìn cậu có thêm mấy phần nghiên ngẫm, mùi hương nồng đậm trên người thiếu chút nữa thôi là có thể cấu thành tội quấy rối, nhưng người này như chẳng hề phát hiện ra, "Tôi là chủ quán, sao tôi lại không biết cậu phải làm việc?"
Đóng cửa là xong, một hai ngày không kinh doanh cũng chẳng tổn thất gì nhiều.
"Đi chơi với tôi chắc chắn vui hơn làm việc, rốt cuộc não của cậu làm bằng gì, người khác đi làm chỉ muốn trốn việc, cậu thì chăm chỉ hơn cả mức cần thiết."
Quý Ngưỡng Chân chỉ muốn sống như con cá muối qua ngày, nhưng ông chủ này lại nhất quyết muốn làm khó người khác, cậu vẫn là người không giỏi quản lý biểu cảm, lập tức lộ ra vẻ mặt khó chịu, đuôi mắt cũng rũ xuống, miệng liên tiếp từ chối.
"Không đi không đi, tôi hát không hay, ngồi nghe người khác hát cũng lười vỗ tay."
"Ai cần cậu vỗ tay? Tôi cũng hát không hay, cậu có hát cũng sẽ không có ai dám cười."
Chương Trì này là người không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, mắt thấy mãi không thuyết phục được Quý Ngưỡng Chân, mắt cũng không chớp lấy một cái nói ra cái giá bằng ba ngày lương, cuối cùng rốt cuộc dỗ được Beta đã bị cậu ta lằng nhằng đến mức căng hết cả da đầu đi theo mình.
