Quý Ngưỡng Chân cũng không nhớ rõ lần cuối cùng mình đến quán karaoke là từ khi nào, cậu lục trong đống ký ức ít ỏi xem bản thân có bài hát sở trường nào không, đuôi mắt lại thoáng nhìn về phía túi đồ ném ở ghế sau.
Chương Trì không giống như là một Alpha nghiện t*nh d*c, nhưng anh ta vẫn sẽ thường xuyên đến cửa hàng vơ vét đồ, với số lượng anh ta lấy, tần suất sử dụng ít cũng phải tầm một tuần bảy tám lần.
Có thể không chỉ có vậy.
Trước khi đi hát karaoke còn đến cửa hàng lấy mấy thứ này, vừa nãy lên xe cậu quên béng mất không hỏi, đừng nói là...
Quý Ngưỡng Chân không nói ra thì trong lòng khó chịu, sau đó Chương Trì như gặp phải oan khuất gì to lớn lắm, oán giận xoay vô lăng, "Cậu nghĩ cái gì thế hả? Nhìn tôi giống loại người đó lắm sao? Tôi không làm nổi loại chuyện này ở nơi đông người đâu."
Sợ cậu lo lắng, Chương Trì còn giải thích thêm, chỉ là mấy người bạn lâu rồi không gặp mặt cùng bớt ra thời gian rảnh tổ chức một buổi tụ tập, mục đích cực kỳ trong sáng, không phải kiểu như cậu nghĩ.
Đến tận nơi Quý Ngưỡng Chân mới tin lời của Chương Trì là thật, không gian quán tươi mát lịch sự tao nhã thậm chí khiến cậu phải tự hỏi đây rốt cuộc là quán karaoke hay là quán trà.
Phòng bao sáng sủa sạch sẽ không có những ánh đèn loá mắt ám muội, bên trong cũng chỉ có khoảng năm sáu người, cộng thêm một nhân viên phục vụ đang cẩn thận rót rượu cho một Omega dung mạo diễm lệ ngồi ở giữa.
Omega kia cúi đầu lơ đãng ngắm nghía hình xăm mới trên mu bàn tay mình, nghe thấy tiếng của Chương Trì cũng không hề ngẩng đầu.
"Yo, anh còn dám xăm hình như thế lên mu bàn tay cơ à." Chương Trì tinh mắt, từ xa đã nói bằng giọng oang oang, "Nếu để người hâm mộ của anh nhìn thấy, chưa biết chừng lại gửi tin nhắn riêng, còn viết một bài dài khuyên anh giữ mình trong sạch đó."
Omega nghe tiếng quay mặt sang, tầm mắt vô tình đụng phải tầm mắt của Quý Ngưỡng Chân.
Hai bên đều ngẩn ra.
Quý Ngưỡng Chân bỗng nhiên có xúc động muốn chạy trốn, nhưng cậu lại tìm về lý trí rất nhanh, lịch sự gật đầ với Omega ngồi đối diện kia.
Sợ gì chứ, Chương Ngâm cũng chẳng biết cậu.
Người trong phòng bao thấy Chương Trì khoác vai một gương mặt mới đi vào, còn tưởng là bạn trai mới của cậu ta, lập tức nhao nhao ồn ào, hỏi cậu ta mang đối tượng mới đến sao không báo trước một tiếng.
Không phải Quý Ngưỡng Chân sợ đám đông, chẳng qua là toàn bộ sự chú ý của cậu đã đặt trên người Chương Ngâm.
Nói một cách chính xác thì, sự xuất hiện dày đặc của Chương Ngâm trên các loại quảng trường hotsearch của weibo đã hấp dẫn cậu.
Hoá ra trên mạng nói Chương Ngâm không ăn ảnh là thật.
Cậu thậm chí không chú ý đến tiếng ồn ào xung quanh, dừng như có ai hỏi cậu gì đó, cậu vô thức ừm một tiếng.
Chương Trì đứng một bên giật mình, vội giải thích: "Đừng nói linh tinh, đây là nhân viên quán tôi, là người hâm mộ của anh trai tôi, hôm nay tôi có việc ghé qua cửa hàng nên thuận tiện đưa cậu ấy tới luôn."
Quý Ngưỡng Chân bị Chương Trì ấn xuống ngồi cạnh Chương Ngâm, mất hồi lâu mới tiêu hoá xong lời nói vừa rồi của Chương Trì, đầu óc bị sương mù phủ kín, ngây ngốc hỏi: "Sao lúc trước không thấy cậu kể anh ấy là... anh trai cậu."
Chương Trì không thích khoe khoang chuyện này ra ngoài, cứ như là đang mượn tên anh để được người ta chú ý.
"Có gì đáng nói đâu, cậu nói là thích anh ấy mà, đừng nói anh đây không quan tâm cậu, hôm nay cứ ngoan ngoãn ngồi đó với thần tượng đi nhé."
Quý Ngưỡng Chân muốn đứng lên cũng không được mà tiếp tục ngồi cũng không xong, trong lòng rối loạn đến mức mặt đỏ cả lên.
"Cậu là fan của tôi?" Giọng nói của Chương Ngâm khá trầm, mỗi chữ phát ra đều rất nhẹ, "Cậu tên là gì?"
Quỹ Ngưỡng Chân nuốt ực một cái, Chương Trì còn tưởng cậu nhìn thấy đại minh tinh nên kích động quá mất cả khả năng ngôn ngữ, bèn giúp cậu trả lời: "Tương Chân, cậu ấy tên là Tương Chân, anh cứ gọi tiểu Tương là được."
Chương Ngâm như không nghe rõ khẽ nhíu mày, trong ánh mắt mang theo cảm giác xâm lược không nên có trên người một Omega bình thường, "Cậu họ Tương?"
Quý Ngưỡng Chân không trả lời câu hỏi này, mím môi ừm một tiếng rất nhẹ.
Ba chữ Quý Ngưỡng Chân của cậu nếu đọc nhanh sẽ khá giống với Tương Chân, qua một thời gian sử dụng cậu đã dần quen với cái tên này.
Người khác gọi Tương Chân, cậu cũng sẽ phản ứng lại là đang gọi mình.
Chương Ngâm không nói gì nữa, có lẽ là vì lần đầu gặp mặt còn xa lạ, anh ta không gần gũi giống như trong mấy video phỏng vấn trên mạng, thời điểm trên mặt không có biểu cảm gì, nhìn vừa lạnh nhạt vừa như cách xa vạn dặm.
Quý Ngưỡng Chân không khỏi thầm cảm thán trong lòng, chẳng trách anh ta với Nhậm Đàn Chu lại đến với nhau, hoá ra đều cùng một loại người.
Đám bạn của Chương Trì chỉ chờ cậu ta đến để chuốc rượu, thế là Chương Trì còn chưa nói thêm được câu nào đã bị lôi đi.
Người quen biết duy nhất đã đi, Quý Ngưỡng Chân ngồi giữa không gian xa lạ lại càng thấp thỏm không yên.
Mùi pheromone trên người Chương Ngâm có lẽ là loại tương đương với mùi trên người Chương Trì, nhưng lại có một cảm giác khác, Quý Ngưỡng Chân cũng không tiện bắt chuyện với người ta, chỉ có thể làm như đang chăm chú nghe mọi người hát.
Một lúc sau, Chương Ngâm đẩy ly rượu vang của mình đến trước mặt Quý Ngưỡng Chân.
"Muốn thử không?"
Đến một nơi thế này mà không uống rượu thì đúng là không hợp cách cho lắm, huống hồ còn là Chương Ngâm đích thân mời.
Quý Ngưỡng Chân định bụng sẽ uống đến khi đầu óc hơi choáng rồi giả vờ là đã say, bèn bưng ly lên rồi uống một ngụm lớn.
Chất lỏng cay xè đi vào cổ họng, có vẻ nặng đô hơn những loại nước uống có cồn thông thường.
Chương Ngâm cũng không ngờ cậu vừa bắt đầu đã dũng cảm thử như vậy, đúng là khiến người ta phải nhìn bằng ánh mắt khác, thế là cầm một ly whiskey khác lên cụng nhẹ với cậu, "Cậu là fan của tôi thật hả?"
Quý Ngưỡng Chân không hiểu vì sao anh ta lại hỏi mình như thế, chỉ đành trái lương tâm mà gật đầu.
Những đại minh tinh thế này, dù không phải người hâm mộ cũng sẽ quan tâm một chút ít, may mắn gặp được hẳn sẽ không bỏ qua cơ hội xin ký tên rồi chụp ảnh chung này kia.
Vậy mà Quý Ngưỡng Chân tự xưng là fan hâm mộ lại chỉ im lặng ngồi bên cạnh, sau khi chào hỏi còn không nhìn anh ta thêm một cái.
Lúc bọn họ vừa gặp, trong ánh mắt của Quý Ngưỡng Chân hầu như là tò mò nghiên cứu, không có dáng vẻ nào giống như yêu thích hay hâm mộ.
Cái gọi là mỗi nghề có kỹ thuật riêng, Chương Ngâm hiểu rõ dáng vẻ của một người hâm mộ là như thế nào, là thật hay giả vờ, anh ta chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra.
"Vì sao lại thích tôi?" Chương Ngâm cố tình nhích lại gần, thấy hàng lông mi của cậu khẽ rung, lại nhắc lại một lần.
Ai thích anh chứ...
Xúi quẩy chết đi được.
Quý Ngưỡng Chân chỉ đành dùng mấy lời đã nói với Chương Trì lặp lại một lần.
Ai ngờ Chương Ngâm nghe xong đen cả mặt, đúng lúc Chương Trì đi tới, lại nhân cơ hội cười chế giễu anh ta một trận.
Lúc đó Quý Ngưỡng Chân mới biết vì sao Chương Trì nhất định muốn đưa mình đến đây, rõ ràng là muốn chọc tức Chương Ngâm.
Quý Ngưỡng Chân muốn từ bỏ.
Cái gì mà gấp ba tiền lương, mình cần mấy trăm tệ này sao.
Quý Ngưỡng Chân đấu tranh trong đầu một hồi, cũng may để giữ gìn khuôn mặt trị giá ngàn vàng của mình nên mỗi ngày Chương Ngâm đều phải ngủ trước 12 giờ đêm, buổi tụ tập chán ngắt này nhờ vậy mà được kết thúc sớm.
