Đường Từ nhanh chóng tìm ra thông tin liên lạc của Thiệu Thanh Cách, anh dùng chính máy truyền tin của mình gọi điện qua. Sau hai tiếng "tút tút", bên tai truyền đến giọng nói máy móc khá nhẹ nhàng: "Chào bạn, chủ nhân không có nhà, có việc hãy nhắn lại sau."
Đường Từ để lại tin nhắn thoại cho Thiệu Thanh Cách, nhắc y gọi điện lại cho mình. Sau đó lại gọi điện cho công ty, trợ lý nói chủ tịch Thiệu không có ở công ty, gọi tới điện thoại tư nhân của Thiệu Thanh Cách cũng không thể nối máy.
Đường Từ nhìn về phía Tiêu Lâu: "Thiệu Thanh Cách không ở nhà, không ở công ty, điện thoại tư cũng không gọi được."
Tiêu Lâu đoán: "Hay là anh ấy ở chỗ Diệp Kỳ?"
Đường Từ nhìn tư liệu đã tìm được kia, nói: "Diệp Kỳ trước mắt đang học năm nhất ở Trường Quân đội số 9, ngành Điều khiển cơ giáp. Bây giờ là tháng 7, trường học của bọn họ vừa lúc nghỉ hè, có lẽ là sếp Thiệu tự mình đi đón Diệp Kỳ chăng?"
Nghe thấy "Trường Quân đội số 9", Lục Cửu Xuyên hỏi: "Chúng ta cũng tốt nghiệp từ trường này nhỉ?"
Đường Từ gật đầu: "Ừ. Anh là ngành Chỉ huy quân sự, em theo ngành Điều khiển cơ giáp. Em cũng được coi như là đàn anh của Diệp Kỳ."
Tiêu Lâu nói: "Trường Quân đội ở hành tinh Nam Thập Tự cách đây khá xa, nếu như sếp Thiệu đi đón Diệp Kỳ thì còn cần phải đi hai ngày hai đêm nữa mới về được tới Thủ Đô Tinh. Điện thoại không gọi được, có lẽ là vì bên hành tinh Nam Thập Tự chặn tín hiệu?"
Đường Từ hỏi: "Đúng rồi, thầy Tiêu này, Chốn đào nguyên của cậu không phải có thể kéo thẳng đồng đội vào sao? Có thể thử kéo đồng đội vào thẳng đó xem sao không?"
Tiêu Lâu cảm thấy khả năng thành công không cao lắm. Lúc trước, mỗi khi kéo đồng đội vào thì mọi người đều ở cùng một thành phố, thậm chí cùng một mê cung, khoảng cách rất gần. bây giờ là thời đại vũ trụ, chắc không thể dịch chuyển qua các hành tinh khác nhau chứ nhỉ? Như vậy thì hơi phản khoa học.
Tinh hạm (*) hay cơ giáp chiến đấu trí năng cao ở giữa vũ trụ còn phải thực hiện các bước nhảy alpha. Nếu như con người có thể dịch chuyển qua lại giữa các hành tinh cách nhau mấy vạn năm ánh sáng thì còn cần mấy cái cơ giáp này làm gì chứ?
(*) Tinh hạm: t** ch**n dùng ngoài vũ trụ.
Tuy rằng lý trí cảm thấy dùng Chốn đào nguyên triệu hồi đồng đội cũng khó mà thành công, nhưng Tiêu Lâu vẫn muốn thử một chút. Anh kích hoạt thẻ Đào Uyên Minh, mở ra Chốn đào nguyên rồi gửi lời mời cho đồng đội.
Rất nhanh, dưới tán cây hoa đào xuất hiện sáu người.
Ngoại trừ bốn người Tiêu Lâu, còn có vợ chồng Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt.
Khúc Uyển Nguyệt đi tới nói: "Chẳng hiểu sao Long Sâm vừa về tới nhà đã hỏi tôi một đống chuyện thời còn đi học, tôi có thể đáp được hết thì anh ấy mới tin tôi là thật. Sau đó còn sốt sa sốt sắng nói với tôi rằng, mật thất này có người nhân bản?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Đúng vậy. Chúng tôi gặp được bản sao của Tiêu Lâu trong vương cung."
Hắn không nhịn được mà liếc Long Sâm một cái, cha này không ổn rồi, vợ mình mà còn phải dò hỏi chuyện cũ để phân biệt thật giả. So với Ngu Hàn Giang chỉ cần liếc 3 giây đã nhận ra đây là bản sao, level của Long Sâm thấp quá, còn phải luyện thêm nhiều.
Long Sâm nhận ra sự ghét bỏ của Ngu Hàn Giang, gãi gãi đầu cười hỏi: "Thầy Tiêu đột nhiên triệu tập đồng đội thế này, có chuyện gì quan trọng sao?"
Tiêu Lâu giải thích: "Chúng tôi không thể tìm thấy tin tức của Lưu Kiều, lão Mạc, chị Hoa Anh và thầy Quy, muốn thử xem dùng Chốn đào nguyên này có thể tập hợp được những người khác hay không."
Long Sâm nhìn về phía Đường Từ: "Ngay cả anh Đường đây cũng không điều tra được sao?"
Đường Từ đáp: "Trong cơ sở dữ liệu công dân toàn liên bang hoàn toàn không có tên của bốn người họ."
Đợi một lúc lâu, dưới rừng hoa đào vẫn chỉ có sáu người bọn họ, vẫn không thấy bóng dáng mấy người Lưu Kiều đâu hết. Tiêu Lâu bất đắc dĩ mà nói: "Xem ra không thể dịch chuyển xuyên qua các hành tinh trong vũ trụ rồi, ít nhất cũng phải trên cùng một hành tinh thì mới vào Chốn đào nguyên được."
Điều này Tiêu Lâu cũng đã đoán được trước đó, cho nên anh cũng không quá thất vọng. Ít nhất, bốn người Lưu Kiều không thể vào Chốn đào nguyên cũng đã gián tiếp chứng minh suy đoán của anh: "Trước mắt, cả sáu người họ đều không ở Thủ Đô Tinh."
Lục Cửu Xuyên vuốt cằm: "Nói như vậy thì, chắc chắn còn có một tuyến cốt truyện khác à?"
Tiêu Lâu nói: "Sếp Thiệu và Diệp Kỳ hẳn sẽ về đây, nhà hai người họ cũng ở Thủ Đô Tinh, có lẽ đang trên đường về rồi. Nhưng bốn người còn lại vẫn không thể điều tra được manh mối gì, cũng không biết được phân cho nhân vật và nhiệm vụ gì nữa?"
Anh nhìn về phía Khúc Uyển Nguyệt: "Cô giáo Khúc có tin tức gì về mấy người Tiểu Lưu không?"
Khúc Uyển Nguyệt lắc đầu: "Ở thế giới này, tôi còn chưa từng gặp bọn họ nữa cơ. Tôi là giảng viên vũ đạo của Học viện Nghệ thuật Passas, trong số các học sinh và đồng nghiệp của tôi đều không có tin tức gì liên quan tới họ. Đúng rồi, tôi biết con gái của Lâm tướng quân, Lâm Nhan. Nghe nói, em ấy là vị hôn thê của Hoàng tử điện hạ?"
Lục Cửu Xuyên liếc nhìn Ngu Hàn Giang một cái: "Tiêu Lâu có vị hôn thê sao?"
Ánh mắt kia rất là phức tạp, giống như đang nói cậu ấy có cả vợ chưa cưới rồi mà mẹ nó chú còn chưa nắm cho chắc hả?!
Ngu Hàn Giang làm lơ ánh mắt của anh trai, bình tĩnh nói: "Cô Lâm kia là người như thế nào?"
Khúc Uyển Nguyệt thấy hắn cũng không để ý liền ăn ngay nói thật: "Lâm Nhan là học sinh có thiên phú nhất của tôi đấy, từ nhỏ đã học ballet, dáng người rất đẹp, tính tình cũng hào phóng dịu dàng. Cha em ấy là Thượng tướng ba sao của Quân bộ, mẹ lại là Viện trưởng Viện Khoa học Đế quốc. Bệ hạ chọn cô tiểu thư này làm vị hôn thê của Hoàng từ, hẳn là đã suy xét tới gia thế mạnh mẽ phía sau em ấy."
Ngu Hàn Giang nhìn về phía Tiêu Lâu: "Nghe đúng là môn đăng hộ đối."
Tiêu Lâu sờ sờ mũi: "Khụ, em có quen thân gì với cô ấy đâu."
Khúc Uyển Nguyệt nghi hoặc nói: "Nhưng trong ấn tượng của tôi, Lâm Nhan hình như rất thích Hoàng tử điện hạ, em ấy thường xuyên kể với tôi Điện hạ tốt như thế nào. Thầy Tiêu, anh chắc chắn là anh không quen em ấy sao?"
Tiêu Lâu lắc đầu: "Chưa từng gặp."
Khúc Uyển Nguyệt im lặng một lát: "Chẳng lẽ người mà cô Lâm quen lại bản sao kia?"
Tiêu Lâu chỉ nhớ phụ vương đã từng đề cập tới việc anh có vị hôn thê, hôn sự này đã được định sẵn từ khi mẫu hậu còn sống. Về phần cô gái kia trông như thế nào, Tiêu Lâu lại đúng là chưa từng gặp mặt.
Ngu Hàn Giang cũng nhận thấy chuyện này không đúng lắm: "Mọi người về trước đi, đều cẩn thận một chút. Lưu thông tin liên lạc đi, có việc liên hệ bất cứ lúc nào. Cô giáo Khúc, cô có thể tới chỗ cô Lâm kia dụ cô ta nói thật, có manh mối lập tức báo lại cho chúng tôi."
Khúc Uyển Nguyệt: "Đã rõ."
Mọi người lưu lại số điện thoại của nhau.
Sau khi rời khỏi Chốn đào nguyên, Ngu Hàn Giang dùng tấm thẻ Cô bé tí hon trong tay Lục Cửu Xuyên kia thu nhỏ Tiêu Lâu lại theo đề nghị của anh, đặt vào trong túi, đồng thời cũng dùng Tần Quán nối truyền "ý hợp tâm đầu".
Ngu Hàn Giang lái xe quay về vương cung.
Tới gần cửa vương cung, trong lòng Tiêu Lâu khó tránh được lo lắng. Ngộ nhỡ chỉ cần vào trong phạm vi vương cung, hiệu quả của tất cả thẻ bài đều tự động mất hiệu lực thì chẳng phải anh vừa bước vào liền bị phóng to ra sao?
Ngu Hàn Giang bình tĩnh qua cửa kiểm tra của vệ binh, đi vào cửa lớn của vương cung.
Cũng may, chuyện mà Tiêu Lâu lo lắng đã không xảy ra, anh vẫn cứ ở nguyên trong túi áo Ngu Hàn Giang như cũ.
Tiêu Lâu thở phào một hơi. Anh nghe thấy giọng nói của Ngu Hàn Giang truyền tới trong đầu: "Em đoán không sai. Chỉ cần sử dụng thẻ bài ở ngoài cung thì hiệu lực của nó vẫn có thể kéo dài ngay khi đã quay về vương cung. Chỉ là, trong vương cung vẫn cấm sử dụng thẻ, gặp phải tình huống bất ngờ thì vẫn khá khó khăn."
Tất cả các thẻ bài có thể sử dụng ngay tức khắc cũng không thể sử dụng trong vương cung, những thẻ có thể sử dụng đều là thẻ có thời gian có hiệu lực khá dài, ví dụ như thẻ Cô bé tí hon có thể biến hình liên tục 24 tiếng, truyền "ý hợp tâm đầu" cũng liên tục 24 giờ. Chính vì vậy, bọn họ có thể kích hoạt thẻ ở ngoài vương cung, sau khi về cung thì thẻ bài vẫn có hiệu lực như trước.
Ngu Hàn Giang mang theo Tiêu Lâu tí hon quay về cung Song Tử, lúc này hắn mới giải trừ trạng thái biến hình của thẻ bài, sau đó thuận tay gửi tin nhắn cho đồng đội: "Tôi và Tiêu Lâu đã thử nghiệm xong. Những thẻ bài đã sử dụng ngoài vương cung vẫn có hiệu lực sau khi vào cung."
Như vậy thì, vào ngày tổ chức tiệc sinh nhật, Khúc Uyển Nguyệt có thể sử dụng thẻ Tắc kè hoa trước, sau đó lẻn vào vương cung.
Đêm đó, Ngu Hàn Giang ngủ lại tẩm cung của Tiêu Lâu.
Bởi vì không có phòng cho khác, hắn và Tiêu Lâu chỉ có thể ngủ chung một giường.
Trước đây tại cửa 8 Cơ, hai người họ đã từng được làm vợ chồng một đời, mỗi đêm đều cùng chung chăn gối. Chẳng qua, khi đó Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang còn chưa thấu hiểu lòng nhau, ngượng ngùng chẳng dám chạm vào đối phương. Vì thế, mỗi đêm hai người đều nằm thẳng căng trên giường, tư thế đoan chính như hai cái xác xếp song song vậy.
Bây giờ nào giống trước, hai người đã tỏ lòng với nhau, ngủ chung một giường đối với người trưởng thành vốn liếng đầy đủ, lỡ đâu khó mà khống chế được...
Tiêu Lâu càng nghĩ càng nóng hết cả mặt, tắm rửa xong lập tức lên giường, quay lưng đi giả vờ ngủ.
Ngu Hàn Giang cũng dùng phòng tắm của anh để tắm.
Khi ra ngoài, hắn phát hiện Tiêu Lâu đã xoay lưng về phía phòng tắm. Anh chỉ chiếm góc nhỏ trên giường, dành ra phần lớn diện tích giường cho hắn. Ngu Hàn Giang xốc chăn lên, chui vào ổ chăn. Hắn duỗi tay dài, nhẹ nhàng ôm lấy Tiêu Lâu từ sau lưng, kéo vào ngực mình.
Bên tai anh truyền tới giọng nói trầm thấp của người đàn ông: "Ngủ ở mép giường như thế, em không sợ rơi xuống à?"
Tai Tiêu Lâu nóng hết lên, thuận theo lời Ngu Hàn Giang mà dịch vào phía trong. Ngu Hàn Giang ôm lấy anh từ phía sau, trên người cả hai có cùng một mùi sữa tắm... Tiêu Lâu nghĩ thầm, hai người bây giờ hình như còn giống một đôi vợ chồng hơn cả cửa 8 Cơ ấy chứ? Nằm gọn trong ngực Ngu Hàn Giang, lưng tựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn, nhiệt độ truyền đến khiến tim anh không nhịn được mà đập nhanh hơn.
Còn đang suy nghĩ miên man, bên tai chợt truyền tới tiếng cười trầm thấp: "Ừ, đúng ra rất giống vợ chồng đấy."
Tiêu Lâu: "..........."
Quên mất, vẫn còn nối truyền "ý hợp tâm đầu".
Anh nghĩ cái gì cũng sẽ truyền tới trong đầu Ngu Hàn Giang.
Mặt Tiêu Lâu lập tức ửng lên, không dám suy nghĩ gì nữa, nhanh chóng nhắm mắt lại.
Ngu Hàn Giang dứt khoát xoay người đè anh xuống giường, đôi mắt sâu hun hút yên lặng soi mình vào anh, thấp giọng hỏi: "Tiêu Lâu, chúng ta cùng nhau trải qua nhiều mất thất như thế, em có biết tôi thích cái nào nhất không?"
Tiêu Lâu ngượng lắm, nào dám trả lời, nhưng trong đầu lại không thể khống chế được mà hiện lên đáp án.
8 Cơ.
Ngu Hàn Giang ghé môi sát rạt tai anh, từng câu từng chữ mà nói: "Tôi cũng thích cửa 8 Cơ nhất. Bởi vì ở thế giới kia, chúng ta đã làm vợ chồng cả đời. Với cả ký ức động phòng hoa chúc kia nữa."
Tiêu Lâu: ".........."
Nối truyền "ý hợp tâm đầu" thế này cứ cảm thấy thật là ngượng nghịu, anh nghĩ gì trong đầu cũng chẳng thể gạt được Ngu Hàn Giang. Tiêu Lâu dứt khoát đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy người đàn ông đang đè trên người mình:
"Em nghĩ cái gì anh cũng biết. Thật ra, lúc ấy em đã thích anh rồi."
Giọng nói Ngu Hàn Giang rất dịu dàng: "Tôi cũng vậy."
Môi hôn chợt đến chẳng kịp chuẩn bị, lúc khớp hàm bị cạy mở ra kia, trong đầu Tiêu Lâu đã hoàn toàn trống rỗng. Anh chẳng biết tay Ngu Hàn Giang đã vào thăm bên trong chiếc áo ngủ lỏng lẻo kia của anh tự lúc nào, hắn còn thuận tay cởi áo của anh xuống.
Đây vẫn là lần đầu tiên Tiêu Lâu tr*n tr** trước mặt người khác đến thế.
Thân trên ở trần còn bị Ngu Hàn Giang ôm lấy, cả người Tiêu Lâu ửng lên như tôm luộc, rũ mặt ngượng ngùng nhìn hắn. Nụ hôn nóng bỏng của Ngu Hàn Giang đậu xuống môi anh, rồi từ từ trượt dần xuống...
Tiêu Lâu căng thẳng đến mức cả người cứng đờ, anh cảm thấy, hình như có hơi bất ngờ...
Những âm thanh ái muội vang lên trong phòng ngủ, Tiêu Lâu nhắm chặt hai mắt, đôi tay siết lấy khăn trải giường.
Nhưng Ngu Hàn Giang cũng không làm tới bước cuối. Hắn biết, tình hình bây giờ không thích hợp để tạo thêm gánh nặng cho cơ thể Tiêu Lâu.
Ngu Hàn Giang bình tĩnh giẫm phanh.
Hắn hít sâu để ổn định lại nhịp tim đang đập lên kịch liệt, giọng nói trầm thấp khàn khàn: "Em đừng lo, tôi có chừng mực." — Hắn dừng một chút, lại giải thích: "Chỉ để lại một vài dấu vết trên người em thôi, như vậy là có thể phân biệt em và bản sao kia."
Mặt mày Tiêu Lâu ửng đỏ: "Anh đây là lấy việc công, làm việc tư."
Ngu Hàn Giang thản nhiên thừa nhận: "Ừ. Thật ra chỉ là muốn đánh dấu, chứng minh em là của tôi."
Tiêu Lâu: "..........."
Dùng cách "đóng dấu" toàn thân để chứng minh sao?
Trên thực thế, Tiêu Lâu biết vì sao Ngu Hàn Giang muốn làm như vậy. Bởi vì anh có một cô vợ chưa cưới khiến Ngu Hàn Giang không vui chút nào, cho nên mới muốn đóng dấu lên cả người anh.
Đừng thấy người đàn ông này bình thường thật là lạnh nhạt, thật ra lại có tính chiếm hữu cực kỳ cao.
Chẳng qua, Tiêu Lâu cũng có thể hiểu được. Nếu đổi thành Ngu Hàn Giang có vị hôn thê, anh nhất định cũng không vui nổi.
Để tránh việc lau súng cướp cò, Tiêu Lâu đành phải ôm lấy Ngu Hàn Giang, đảm bảo: "Vị hôn thê chỉ là giả thiết mà thôi. Em với cô ấy không thân cũng chẳng quen, càng không thể kết hôn với cô ấy. Nếu phụ vương ép em kết hôn với cô ấy, em sẽ nói thẳng với cô ấy rằng, người em thích là anh."
Lúc này Ngu Hàn Giang mới vừa lòng, hắn cúi xuống hôn môi Tiêu Lâu, xoay người nằm xuống bên cạnh anh, kéo anh lại gắt gao ôm vào trong ngực: "Ngủ đi em."
Tiêu Lâu yên lòng, nhắm mắt lại.
