Thẻ Bài Mật Thất

Chương 536: Ai là đồng đội – 13: Hoàn thành vòng thứ nhất



Nếu như nói ban đầu mọi người vẫn còn chút nghi ngờ với việc Lục Cửu Xuyên xuất hiện, vậy thì khi Ngu Hàn Giang tới, mọi người đều không còn ngờ vực chút nào nữa. Anh Cửu và đội trưởng Ngu cùng nhau hoàn thành "nhiệm vụ khởi động" ở thế giới ba năm trước, sau đó tới thế giới này tập hợp với đồng đội, chuyện này rất hợp lý. Chẳng qua giữa chừng bị kẻ săn giết giả mạo Đường Từ và Quy Viễn Chương chiếm tiên cơ, thậm chí có được sự tin tưởng của đám Diệp Kỳ.

Bốn người cẩn thận nghĩ lại mà sợ hãi. Nếu Lục Cửu Xuyên và Ngu Hàn Giang không bình tĩnh xuất hiện vào thời điểm mấu chốt, vạch trần âm mưu của kẻ săn giết thì bốn người Diệp Kỳ đã bị Đường Từ và Quy Viễn Chương giả hại chết rồi!

Ngu Hàn Giang đã bắn trúng lưng "Đường Từ", máu tươi bắn đầy ra đất. "Đường Từ" vừa né tránh, vừa vứt ra chiếc lồng kim loại đã dùng để cứu Diệp Kỳ kia, bọc bản thân lại kín mít.

Đạn bình thường không thể xuyên thủng kim loại đặc thù kia, Ngu Hàn Giang nhíu mày, lập tức chuyển sang đối phó "Quy Viễn Chương".

Kẻ săn giết giả mạo thầy Quy có thẻ Bút lông của ông ấy, chiếc bút này có thể khiến mục tiêu chỉ định lơ lửng trên không. Ông ta vừa dùng bút hất Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt đi, sau đó lại hướng bút về phía Sở Hoa Anh.

Sở Hoa Anh lúc này đang bị Hàn Băng Kiếm của anh Cửu đóng băng, còn chưa kịp tan chảy. Một khi cô bị ném ra khỏi sân thượng thì chắc chắn sẽ thịt nát xương tan.

Diệp Kỳ thấy thế, vội vàng vọt qua, muốn mang Sở Hoa Anh đi.

Cậu vừa tới cạnh Sở Hoa Anh thì một cơn lốc đã đánh úp tới. Lực gió mạnh tới nỗi hất bay Diệp Kỳ và Sở Hoa Anh ra ngoài. Diệp Kỳ nhanh nhẹn quyết đoán giơ móng vuốt ra, chộp lấy vách tường bên cạnh.

Cũng may cậu đã kịp dùng thẻ Tốc biến để mang theo Sở Hoa Anh.

Diệp Kỳ dùng móng tay móc vào tường, cả người treo lơ lửng giữa không trung. Nếu bây giờ có người đi ngang qua quảng trường, ngửa mặt lên là có thể thấy một thiếu niên một tay bám vào vách tường, một tay khác đang kéo theo một cô gái. Hai người thoạt nhìn như sắp rơi xuống dưới, nhưng trên thực tế, Diệp Kỳ biết móng vuốt của cậu vô cùng vững chắc, đủ để chịu được trọng lượng của cả hai người.

Ngu Hàn Giang có thể thấy rõ cảnh này từ kính ngắm. Diệp Kỳ đã cứu Sở Hoa Anh, anh Cửu đuổi theo "Đường Từ" giả. Ngu Hàn Giang nheo mắt lại, khẽ kéo cò súng.

Một tiếng súng bén nhọn vang lên, "Quy Viễn Chương" đang định dùng Bút lông để chạy trốn bỗng thấy sau lưng mình phút máu. Máu tươi nháy mắt thấm đẫm ngực áo ông ta.

"Quy Viễn Chương" không thể tin được mà quay đầu lại. Khoảng cách quá xa, ông ta hoàn toàn không thể nhìn rõ Ngu Hàn Giang, chỉ thấy được ánh sáng le lói của Dạ minh châu ở nóc nhà đối diện. Ngay sau đó, ông ta liền ngã thẳng xuống đất.

—— Vừa rồi Ngu Hàn Giang đã không bắn trúng Đường Từ, phát súng thứ hai đương nhiên sẽ không lệch nữa.

Hắn dự đoán được hướng chạy trốn của đối phương, đã hướng họng súng về vị trí đó. "Quy Viễn Chương" quả nhiên chạy về hướng mà Ngu Hàn Giang đã đoán, giống như chủ động chạy vào hướng đi của viên đạn vậy.

"Quy Viễn Chương" bị Ngu Hàn Giang bắn tỉa từ xa, một kích tất sát!

Lục Cửu Xuyên bật ngón cái cho em trai mình từ xa: "Làm tốt lắm."

Đúng lúc này, Sở Hoa Anh vốn đang bị đóng băng đã có thể động đậy. Tuy rằng bị đông cứng, nhưng cô vẫn có thể nhìn thấy, nghe thấy tất cả những chuyện vừa mới xảy ra. Khi có thể hành động lại, cô lập tức phá cửa sổ, xoay người nhảy vào tiệm đồ Tây.

Diệp Kỳ phản ứng lại, lập tức chạy theo sau lưng cô, nói: "Chị Hoa Anh, em giúp chị!"

Trong tiệm đồ Tây tối om như mực, hai kẻ săn giết giả làm nhân viên phục vụ kia thấy tình hình không ổn thì đã tắt toàn bộ đèn, chuẩn bị chạy đi theo lối thoát hiểm. Chúng vừa chạy tới cửa thoát hiểm khẩn cấp thì thấy một bóng đen xuất hiện ngay trước mặt. Chúng không thấy rõ đối phương là ai, chỉ nhìn thấy một con dao lóe lên tia sáng màu đỏ máu.

Con dao găm kia có họa tiết mạng nhện vằn vện, màu máu lóe lên trước mắt. Cổ tên bên trái chợt lạnh, máu tươi phun trào!

Kẻ còn lại thấy đồng bọn đã bị giết thì vội vàng chạy ngược lại, không ngờ vừa mới xoay người thì đã thấy một đôi mắt màu đỏ xinh đẹp. Thiếu niên biến thành Trùng Vương chặn trước mắt hắn, lạnh nhạt nói: "Kế hoạch thất bại, mi cho rằng mình có thể trốn được sao?"

Thiếu niên vừa dứt lời, hắn liền cảm thấy lưỡi dao lạnh lẽo đột ngột xuyên qua lưng mình. Cơn gió lạnh tràn vào cơ thể, hắn còn có thể thấy được lưỡi dao xuất hiện ngay trước ngực mình. Ngay sau đó, hắn liền ngã xuống đất trước ánh mắt phức tạp mà chăm chú của thiếu niên trước mặt.

Sở Hoa Anh cất dao găm đi, lưỡi dao Nhện Máu lại có thêm hai đường kẻ mới.

Diệp Kỳ nhìn hai thi thể trên mặt đất, im lặng một lát rồi nói: "Đường Từ giả kia giao cho anh Cửu và đội trưởng Ngu đi ạ, chúng ta đi tìm xem còn con cá nào lọt lưới không."

Sở Hoa Anh gật đầu: "Vừa rồi, cảm ơn nhóc."

Diệp Kỳ ngơ ngác, sau mới hiểu là Sở Hoa Anh vừa cảm ơn mình đã dùng thẻ Tốc biến cứu cô trong khi nguy cấp. Cậu cười cười gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Có gì đâu ạ... em còn sợ mình không giúp được gì kia."

Sở Hoa Anh quay lại liếc cậu một cái: "Nhóc bình tĩnh và thông minh hơn chị nghĩ nhiều. Tin tưởng bản thân đi, đội của chúng ta có rất nhiều cao thủ, nhóc cũng không kém cạnh gì đâu."

Diệp Kỳ được khen đến sung sướng trong lòng, hơn nữa, nhóc còn được chị Hoa Anh khen cơ đấy. Về nhà nhóc phải nổ mũi với sếp Thiệu đủ cả năm!

Đúng rồi, sếp Thiệu...

Nhắc tới Thiệu Thanh Cách, Diệp Kỳ chợt có chút lo lắng. Thiệu Thanh Cách ở thế giới này không phải là thật rồi, cũng không biết ba đường của cả đội có đang gặp nguy hiểm không nữa?

Nụ cười trên mặt Diệp Kỳ nhanh chóng nguội đi, cậu hít một hơi rồi nói: "Chúng ta phải nhanh lên, mau chóng tìm được kẻ săn giết rồi qua cửa thế giới này, mới có thể tập hợp với mọi người được."

Sở Hoa Anh đi trước, Diệp Kỳ theo sau, hai người cùng nhau lùng sục khắp tiệm đồ Tây.

Cùng lúc đó, trên sân thượng.

Đường Từ giả nhốt mình trong chiếc lồng kim loại kia, kiếm của Lục Cửu Xuyên và súng của Ngu Hàn Giang nhất thời không thể phá vỡ lớp khiên kỳ quái này của anh ta. Lục Cửu Xuyên cau mày tới gần, cái lồng này có một cửa sổ kính dùng để quan sát bên ngoài, y có thể nhìn thấy Đường Từ qua ô cửa này.

Đường Từ lúc này mặt mày tái nhợt như tờ giấy, sau lưng anh ta đã bị thương, đây là biểu hiện của việc mất máu quá nhiều.

Nếu người bị thương là Đường Từ thật, Lục Cửu Xuyên nhất định sẽ vô cùng đau lòng, sẽ tìm mọi cách để chữa trị cho anh. Nhưng đây là hàng giả, mặc dù có một khuôn mặt giống hệt Đường Từ, Lục Cửu Xuyên chỉ nhìn thôi cũng đã thấy căm ghét.

Càng là người quan trọng thì càng không thể bị thay thế.

Đường Từ chỉ có một, thoạt nhìn nhã nhặn nhưng lại vô cùng cứng cỏi. Một mình anh trong Mật thất Ác mộng J Nhép, bị chặt đứt hai chân còn có thể sống sót bò ra ngoài, chưa một lần kêu đau. Đường Từ kiên cường như thế, bất kỳ ai cũng không thể giả trang được.

Kẻ này vậy mà lại dám dùng mặt Đường Từ để trốn chui trốn lủi trong cái lồng kim loại. Lục Cửu Xuyên nhìn khuôn mặt tái nhợt của đối phương, sự phẫn nộ trong lòng tức khắc đạt tới mức cao nhất, y chỉ hận không thể lôi kẻ này ra ngoài đập nát, hận không thể khiến vẻ mặt không thích hợp này lập tức biến mất.

Kiếm của y không thể đâm xuyên qua lớp kim loại này, cho nên Lục Cửu Xuyên cất kiếm đi. Y nhìn kẻ đang trốn trong lồng kim loại, miệng cong lên một nụ cười lạnh: "Mày cho rằng trốn trong cái mai rùa này thì tao không có cách bắt mày à?"

Đầu ngón tay Lục Cửu Xuyên lóe lên, mọi người nghe thấy bên tai vang vọng một tiếng kêu lảnh lót ——

Thần thú Chu Tước toàn thân rực lửa, đột ngột xuất hiện giữa bầu trời thành phố.

Con thần thú mở rộng hai cánh, bay quanh Lục Cửu Xuyên. Lục Cửu Xuyên nhảy lên, Chu Tước như có linh tính mà đón được y, để y ngồi vững trên lưng mình. Chu Tước chở y bay lên trên cao, Lục Cửu Xuyên từ trên nhìn xuống lồng kim loại, nhẹ nhàng sờ đầu Chu Tước, nói: "Thiêu nó đi."

Chu Tước nghe vậy liền bắt đầu phun lửa.

Ngọn lửa đỏ rực lập tức quét tới chiếc lồng kim loại trên sân thượng. "Đường Từ" đang trốn trong đó cuối cùng cũng lộ vẻ hoảng sợ, sau đó, một tiếng thét cào gan xé phổi phát ra ——

"A a a a ——"

Lồng kim loại đao thương bất nhập biến thành một bãi tro tàn chỉ trong nháy mắt!

Long Sâm đứng ở tòa nhà đối diện trông thấy vậy thì kinh hãi: "... Lửa của Chu Tước đáng sợ quá!"

Lục Cửu Xuyên bình tĩnh nhìn đám tro trên mái nhà, thấp giọng nói: "Lửa trời của Chu Tước có thể thiêu đốt mọi thứ. Cái lồng này của nó chỉ ngăn được vũ khí và lửa thông thường, không ngăn được Chu Tước của tôi."

Tuy nhiên, lửa của Chu Tước cũng có một nhược điểm. Đó là sức sát thương quá lớn, nếu khống chế không tốt thì sẽ ngộ thương người vô tội. Hơn nữa, Lửa trời là kỹ năng giới hạn, mỗi mật thất chỉ có thể sử dụng một lần.

Lục Cửu Xuyên vậy mà dùng cả đại chiêu để giết Đường Từ giả này, có thể thấy y ghét kẻ này đến mức nào.

Ở xa, Ngu Hàn Giang thấy cảnh này, bình tĩnh buông súng ngắm trong tay xuống. Lục Cửu Xuyên cưỡi Chu Tước bay tới đây, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Ngu Hàn Giang.

Hai anh em nhìn nhau, giơ tay ra huých nhau một cái.

Diệp Kỳ và Sở Hoa Anh cũng nhanh chóng lên sân thượng này. Sở Hoa Anh nói: "Tôi và Tiểu Diệp đã lục soát hết rồi, trong tiệm đồ Tây không còn cá lọt lưới, gần quảng trường cũng không phát hiện kẻ săn giết hay ai có hành vi khác thường."

Diệp Kỳ hỏi: "Nhiệm vụ lần này yêu cầu chúng ta tìm được toàn bộ kẻ săn giết, bây giờ chắc là đã hoàn thành rồi đúng không ạ?"

Cậu vừa dứt lời, bảng chữ nổi trước mặt sáu người lập tức hiện lên thông báo:

[Chúc mừng Ngu Hàn Giang, Lục Cửu Xuyên, Diệp Kỳ, Sở Hoa Anh, Long Sâm, Khúc Uyển Nguyệt đã hoàn thành Nhiệm vụ tiếp sức — Vòng thứ nhất.]

[Xin đợi các đồng đội khác hoàn thành Nhiệm vụ tiếp sức — Vòng thứ hai.]

[Nếu đồng đội thất bại, toàn đội bị đào thải. Nếu đồng đội thành công, mở khóa thế giới tiếp theo.]

Nhìn thấy những dòng thông báo này, bốn người Diệp Kỳ, Sở Hoa Anh, Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt ngơ ngác nhìn nhau.

Sở Hoa Anh nhíu mày: "Chúng ta không thể tham dự vào Vòng thứ hai à?"

Diệp Kỳ nghi hoặc: "Vậy là sao? Chẳng lẽ không phải chúng ta hoàn thành Vòng thứ nhất xong thì sẽ được tập hợp với thầy Tiêu và sếp Thiệu, sau đó làm nhiệm vụ Vòng thứ hai ạ?"

Ngu Hàn Giang và Lục Cửu Xuyên vẫn rất bình tĩnh, giống như đã liệu trước được kết quả này. Hai người liếc nhau, Lục Cửu Xuyên bất đắc dĩ nhún vai: "Xem ra đúng là như anh đoán rồi, là mỗi nhóm một nhiệm vụ riêng, đến cuối cùng mới được tập hợp lại."

Ngu Hàn Giang hỏi: "Mọi người đã từng thi chạy tiếp sức chưa?"

Diệp Kỳ giật mình: "Chạy tiếp sức ấy ạ? Gậy được truyền lần lượt sao?"

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Ừ. Chúng ta chạy hết vòng thứ nhất, đưa gậy lại cho đồng đội chạy vòng thứ hai, rồi vòng thứ ba... Sau khi tất cả mọi người đều đã chạy xong vòng của mình, mới có thể mở ra thế giới cuối cùng, tập hợp lại với nhau."

Lục Cửu Xuyên nói: "Nhiệm vụ của anh và Hàn Giang ở thế giới trước chỉ là chuẩn bị thôi. Nếu như hai người bọn anh không thể sống sót, mọi người còn không có tư cách để chạy tiếp sức nữa. Bây giờ chúng ta xem như đã chạy xong vòng thứ nhất, chỉ không biết vòng thứ hai sẽ là những ai?"

Mọi người: "......"

Mẹ nó, gài nhau à?!

Trong số 12 người, chỉ cần một đồng đội phạm sai lầm thì cả đội cùng nhau chết.

Trong những mật thất trước, khi cần suy luận có thầy Tiêu và đội trưởng Ngu, đánh nhau có anh Cửu, đội trưởng Ngu, chị Hoa Anh và thầy Quy; việc điều tra giao cho hai vợ chồng Long Khúc và Lưu Kiều; mê cung có lão Mạc dẫn đường, thiếu tiền đi tìm sếp Thiệu, Diệp Kỳ lại tinh thông nhiều loại nhạc cụ... Ai nấy đều có sở trường riêng, hợp tác với nhau, mình có thiếu sót ở đâu cũng có đồng đội bù đắp vào lỗ hổng đó.

Nhưng mà lần này, mỗi người họ đều phải dùng hết năng lực của mình mới có thể hoàn thành nhiệm vụ chạy tiếp sức.

Diệp Kỳ lặng lẽ cầu nguyện trong lòng —— đồng đội ở Vòng thứ hai ơi, mọi người cầm gậy cho chắc nhé.

[Hoàn thành khiêu chiến Nhiệm vụ tiếp sức — Vòng thứ nhất.]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...