Thẻ Bài Mật Thất

Chương 543: Vụ án ở Đại học Y – 07: Đồng đội mới



Sau khi ra khỏi phòng thẩm vấn, Ngu Hàn Giang cầm sổ ghi chép, mặt mày nghiêm trọng.

Hắn quay lại văn phòng của mình, cẩn thận đọc lại bản ghi chép mà Tiểu Ngô đã ghi lại. Số điện thoại cũ không dùng nữa, bị người khác lấy cắp; tối qua tới Học viện Âm nhạc tìm Diệp Kỳ; 9 giờ rời khỏi sân vận động cùng Lưu Kiều, sau đó phát hiện ra thi thể bên hồ. Về sợi tóc tìm thấy ở hiện trường vụ án, nhất định là có người đã lén lấy đi để vu oan hãm hại.

Mỗi một câu trả lời của Tiêu Lâu đều như đang giảo biện, hơn nữa còn là lời nói dối không có chút căn cứ nào.

Nhưng ánh mắt của Tiêu Lâu khi nói ra những lời này lại thản nhiên và thành khẩn, hoàn toàn không giống với nghi phạm khi nói dối, luôn luôn né tránh. Anh trước sau đều nhìn thẳng vào mắt Ngu Hàn Giang, khi nói chuyện cũng không có động tác nhỏ thừa thãi, giống như đang bình tĩnh trần thuật lại sự thật.

Cậu ấy thực sự bị hãm hại sao? Hay là diễn xuất tốt đến mức ngay cả trước mặt mình cũng không hề có sơ hở?

Ngu Hàn Giang nhíu mày nhìn tài liệu trong tay, mỗi một kết quả điều tra đều cho ra chứng cứ trỏ vào Tiêu Lâu và Lưu Kiều. Hai người hợp tác gây án, có động cơ gây án hợp lý, cũng có đủ thời gian, còn có rất nhiều vật chứng. Hơn nữa, cả hai người họ đều suốt đêm không về, cũng không thể cung cấp bằng chứng ngoại phạm. Ngay cả việc họ đột nhiên chạy tới Học viện Âm nhạc tìm Diệp Kỳ cũng khó mà giải thích lý do.

Nếu chỉ nhìn vào những chứng cứ đã có, kết luận hợp lý nhất của vụ án này là Tiêu Lâu và Lưu Kiều hợp tác giết người.

Nhưng Ngu Hàn Giang cứ cảm thấy không đúng.

Thứ nhất, giáo sư Tiêu thông minh như vậy, nếu đã có thể tạo hiện trường giả là "Ninh Tuyết uống rượu say, trượt chân ngã xuống hồ", vậy thì tại sao lại dùng chính số điện thoại của mình để gọi cho Ninh Tuyết vào thời điểm mấu chốt — trước khi Ninh Tuyết chết như thế? Chẳng lẽ không thể chọn bừa một bốt điện thoại công cộng hay sao? Số điện thoại phải liên kết định danh, số điện thoại kia điều tra một chút là ra cậu ấy. Cách làm này thực sự quá ngu xuẩn.

Thứ hai, phải giải thích thế nào về dòng chữ khắc trên cây kia? Dòng chữ kia có vẻ đã được khắc từ lâu rồi. Tiêu Lâu thân là giảng viên đại học, chẳng lẽ còn rảnh rỗi đến mức đi tìm xem Chương Hằng Vũ và Ninh Tuyết khắc chữ ở cái cây nào hay sao? Dòng chữ đã khắc này xuất hiện càng chứng tỏ khả năng là người cực kỳ quen thuộc với Ninh Tuyết gây án, giống kiểu tâm lý trả thù như "cho các người táng mạng ở nơi thề nguyện cùng nhau".

Thứ ba, Tiêu Lâu là pháp y chuyên nghiệp, sao có thể phạm sai lầm cấp thấp như cho bộ phận cơ thể còn nguyên máu vào trong formalin khi làm tiêu bản Chương Hằng Vũ chứ? Hơn nữa, có rất nhiều cách để giết người, nếu cậu ấy đã có thể khiến Ninh Tuyết "say rượu trượt chân", vì sao lại không thể khiến Chương Hằng Vũ "tử vong ngoài ý muốn", mà lại biến đối phương thành tiêu bản, đặt ở tòa Thực nghiệm chờ cảnh sát phát hiện như thế?

Sợi tóc tìm thấy ở hiện trường cũng có vẻ cố tình. Rụng tóc là hiện tượng trao đổi chất bình thường của con người, sao lại có thể trùng hợp như thế, tóc của hai người lại rơi cùng một chỗ. Như vậy, ngược lại có vẻ rất miễn cưỡng.

Ngu Hàn Giang cau mày, hắn vuốt cằm cẩn thận xâu chuỗi lại vụ án, càng nghĩ càng cảm thấy không đúng. Phá án cần bằng chứng để định tội, nhưng cũng không thể chỉ xem bằng chứng. Bởi vì, bằng chứng có thể làm giả.

Ngu Hàn Giang buông tài liệu vụ án xuống, bấm điện thoại nội bộ: "Bây giờ Tiêu Lâu là nghi phạm trọng điểm của vụ án giết nhiều người nghiêm trọng, xin lệnh giam giữ luôn đi. Trong khi anh ta bị giam giữ, tôi sẽ giám sát tình hình của anh ta suốt 24 giờ."

Người nhận được điện thoại sững sờ, nói: "Đội trưởng Ngu, phái vài người trông là được, sao cần anh phải đích thân giám sát chứ?"

"Thủ đoạn của Tiêu Lâu này rất cao siêu, ngộ nhỡ anh ta trốn thoát thì chúng ta không gánh nổi trách nhiệm này đâu." — Ngu Hàn Giang dừng một chút, lại nói: "Cho anh ta vào phòng giam số 1 gần chúng ta nhất đi, giam một mình."

Đầu bên kia điện thoại lập tức trả lời: "Đã rõ, đội trưởng Ngu."

Tiêu Lâu bị nhốt trong phòng giam số 1.

Nhà tù kín mít, chỉ có một cánh cửa sắt vừa dày vừa nặng. Sau một tiếng "rầm", cửa đóng. Anh chỉ có thể thấy hành lang trống trải bên ngoài qua song sắt. Tự nhiên biến thành tù nhân, Tiêu Lâu cười khổ mà day thái dương, ngồi xuống ván giường cứng đơ bằng gỗ.

Trên trần nhà có một chiếc camera. Anh nghĩ, nếu Ngu Hàn Giang giữ lời hứa thì giờ này hẳn là đang ở bên kia nhìn anh chằm chằm, như vậy ít nhất cũng không khiến kẻ săn giết có cơ hội chế tạo hiện trường "sợ tội tự sát" giả dối cho anh.

Tiếp theo, anh phải chờ tin từ phía Lưu Kiều.

Nếu như Lưu Kiều kịp thời trốn thoát, vậy chứng minh em ấy đã nhận ra điểm bất thường. Có lẽ ngay khi thấy mình bị bắt kia, Tiểu Lưu nhất định sẽ nghĩ cách gặp mình.

Ngoài ra, nếu còn đồng đội trong số những người mà Tiêu Lâu nhờ Ngu Hàn Giang gọi điện tới thì anh cũng có thể nhanh chóng liên hệ với họ. Nhờ cảnh sát tìm người, nhanh hơn Tiêu Lâu tự mình làm nhiều.

Quả nhiên, buổi trưa hôm đó, có một người mặc đồng phục cảnh sát đi tới cửa phòng giam số 1. Người nọ dáng người mảnh khảnh, đầu cúi thấp, thoạt nhìn khá quen.

Cậu ta mở ô cửa trên cửa tù, nói: "Ăn cơm."

Là Tiểu Ngô.

Tiêu Lâu tiến lên một bước, vừa muốn nhận phần ăn thì nghe thấy một giọng nói nhè nhẹ: "Thầy Tiêu, em Lưu Kiều đây. Anh định thế nào ạ? Có muốn bỏ trốn với em không, em có thể dùng Elsa đóng băng toàn bộ đội cảnh sát."

Hóa ra là Lưu Kiều dùng thẻ Song sinh để giả làm Tiểu Ngô.

Tấm thẻ này có thể sao chép hình dáng của người vừa gặp trong vòng nửa tiếng, Lưu Kiều đã dùng thẻ này khá nhiều hồi ở thôn Lưu Khê. Rõ ràng là khi Tiểu Ngô rời khỏi đội cảnh sát đã bị Lưu Kiều mai phục sẵn khống chế, sau đó cô bé đã giả trang thành Tiểu Ngô vào tìm Tiêu Lâu.

Cô bé có thể tìm được phòng giam Tiêu Lâu nhanh như thế, rõ ràng là đã lợi dụng thân phận cảnh sát tập sự của Tiểu Ngô.

Tiêu Lâu biết Ngu Hàn Giang đang nhìn chằm chằm ở bên kia nên không tiện nhiều lời, chỉ hạ giọng nói: "Trước đừng manh động, anh đã nhờ Ngu Hàn Giang tìm những đồng đội khác. Bây giờ em cũng là nghi phạm, mau trốn kỹ vào, tuyệt đối không được để bị bắt."

Lưu Kiều đã hiểu ý Tiêu Lâu, gật đầu, đứng dậy nhanh chóng rời đi.

Cô bé vừa mới đi qua cửa văn phòng, Ngu Hàn Giang đã đột ngột mở cửa ra, nhìn chằm chằm cô bé bằng ánh mắt sắc bén: "Tiểu Ngô, đưa cơm cho nghi phạm hẳn không phải là việc của cậu mới đúng?"

Lưu Kiều cả kinh trong lòng, chẳng lẽ Ngu Hàn Giang phát hiện ra cô bé là giả?

Đối diện với ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông này, Lưu Kiều liền giả vờ thành dáng vẻ của Tiểu Ngô, cười gượng gãi đầu nói: "Đội trưởng Ngu, em chỉ là cảm thấy giáo sư Tiêu có vẻ không phải là hung thủ, muốn hỏi thêm anh ta về chi tiết vụ án thôi. Chẳng qua anh ta không chịu nói gì cả."

Ngu Hàn Giang nhìn cô bé chằm chằm: "Vậy sao?"

Lưu Kiều lập tức gật đầu như giã gạo: "Dạ, mà em đi nhận đồ ăn đây, đội trưởng Ngu có ăn trưa không? Hay em gọi đồ ăn cho anh nhé?"

Ngu Hàn Giang xua tay: "Không cần."

Lưu Kiều thấy hắn không hỏi nhiều nữa liền xoay người đi mất. Ngu Hàn Giang nghiền ngẫm nhìn bóng lưng của Tiểu Ngô, mãi cho tới khi cậu ta biến mất ở cuối hành lang. Hắn đóng cửa lại, đi tới phòng giam số 1.

Tiêu Lâu đang ngồi ăn cơm trên giường gỗ.

Ngu Hàn Giang đứng ở cửa. Qua song sắt, có thể nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của hắn: "Đồ ăn có hợp khẩu vị không?"

Ánh mắt Tiêu Lâu vẫn rất bình tĩnh: "Người bình thường khó mà được ăn 'cơm tù' thế này, đội trưởng Ngu có muốn thử không?"

Ngu Hàn Giang bị chặn họng không biết nói gì, đành nhíu mày nói sang chuyện khác: "Đã tra ra thông tin của mấy người anh bảo tôi gọi kia, anh và họ có quan hệ gì?"

Tiêu Lâu lạnh nhạt nói: "Bọn họ có liên quan đến vụ án lần này. Tôi nghi ngờ hung thủ ở trong số đó."

Những lời này đương nhiên là nói lung tung, mục đích chính của Tiêu Lâu là nhờ Ngu Hàn Giang nhanh chóng giúp anh tìm được đồng đội còn chưa rõ tung tích kia, cũng để người đồng đội có khả năng tồn tại này mau chóng biết được việc Tiêu Lâu và Lưu Kiều đã bị hãm hại, nghĩ cách điều tra chân tướng.

Nếu như thế giới này chỉ có mình anh và Lưu Kiều thì độ khó quá lớn. Giả sử Lưu Kiều không kịp chạy trốn, bị bắt, vậy thì đây chẳng phải là tử cục hay sao? Cho nên, Tiêu Lâu đoán ít nhất phải còn một đồng đội nữa, có thể trợ giúp phá án.

Ngu Hàn Giang thấy vẻ mặt Tiêu Lâu nghiêm túc như vậy, cũng nửa tin nửa ngờ lời anh nói.

Một lát sau, Ngu Hàn Giang mới nói: "Được, tôi sẽ lần lượt gọi họ tới đây, điều tra xem họ có liên quan gì với vụ án này hay không. Mặt khác, anh có biết Lưu Kiều trốn đi đâu không?"

Tiêu Lâu lắc đầu: "Không biết."

Ngu Hàn Giang: "Phối hợp với cảnh sát điều tra, khai ra đồng phạm có thể khiến thẩm phán cân nhắc giảm hình phạt thích hợp cho anh."

Tiêu Lâu ngẩng lên liếc hắn một cái: "Tôi không phải hung thủ, Lưu Kiều không phải đồng phạm của tôi. Tôi thật sự không biết cô bé đi đâu rồi."

Ngu Hàn Giang: "......"

Tiêu Lâu mạnh miệng thật sự, xem ra trước khi bắt được Lưu Kiều, anh sẽ không nhận tội. Anh cứng miệng nói bản thân vô tội, Ngu Hàn Giang cũng không thẩm tra được thêm gì, đành phải lần lượt cho gọi những người trong danh sách mà Tiêu Lâu đưa tới.

Người đầu tiên được gọi là Mạc Học Dân, lão Mạc mặt mày vô tội: "Chương Hằng Vũ? Ninh Tuyết? Tiêu Lâu? Tôi không quen mấy người này mà? Tôi chỉ là một nhà thiết kế nội thất thôi. Anh cảnh sát, các anh đột nhiên gọi tôi tới đây có phải là tìm nhầm người rồi không?"

"9 giờ tối ngày 31 tháng 12, ông đang ở đâu?"

"Dẫn con gái tôi tới trung tâm thương mại, mua quà năm mới cho con bé ấy mà. Sau đó chúng tôi tới quảng trường xem bắn pháo hoa, trong điện thoại của tôi có nhiều ảnh lắm."

Ngu Hàn Giang nhìn ảnh chụp trong điện thoại chú. Cả tối hôm ấy đúng là chú đều ở bên con gái, không liên quan gì tới vụ án này.

Hai người tới sau đó là Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt. Tối ngày 31, hai người ở nhà xem chương trình đầu năm, có thể làm chứng cho nhau. Hơn nữa, camera an ninh ở khu dân cư của hai người cũng cho thấy sau khi tan làm, hai người về nhà rồi cũng không ra ngoài nữa.

Tối 31 Sở Hoa Anh luyện boxing ở phòng tập thể thao, huấn luyện viên có thể làm chứng cho cô.

Quy Viễn Chương đang diễn thuyết ở bên ngoài, hoàn toàn không ở thành phố Giang Châu.

Đường Từ nói, anh tới tiệm đồ Tây dùng bữa tối. Nhân viên phục vụ ở quán và biên lai thanh toán trong điện thoại đều có thể chứng minh anh không liên quan tới vụ án này.

Ngu Hàn Giang tiễn sáu người này xong thì mặt mày sa sầm tới phòng giam số 1 tìm Tiêu Lâu: "Anh nói có khả năng hung thủ nằm trong số sáu người này, nhưng tất cả bọn họ đều có chứng cứ ngoại phạm."

Ánh mắt hắn tối đen, giọng nói trầm thấp lộ rõ vẻ không vui rất rõ: "Tiêu Lâu, anh đang cố tình đánh lạc hướng tôi, khiến tôi lãng phí thì giờ đấy à?"

Tiêu Lâu đứng dậy đi tới trước mặt hắn. Qua song sắt, anh nhìn vào mắt hắn: "Bọn họ nói như thế nào?"

Trong lòng Ngu Hàn Giang rất không vui, nhưng hắn vẫn nén giận nói: "Quy Viễn Chương không ở Giang Châu, Sở Hoa Anh tập boxing ở phòng tập, Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt ở nhà xem TV, không hề ra ngoài. Mạc Học Dân cùng con gái đi dạo phố, Đường Từ một mình tới tiệm đồ Tây. Nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ, bọn họ không có thời gian gây án."

Tiêu Lâu khẽ mỉm cười: "Tôi biết rồi."

Ngu Hàn Giang nhướng mày: "Anh biết cái gì?"

Một mình ở tiệm đồ Tây dùng bữa, Đường Từ cũng ở thế giới này.

Đường Từ vốn không thích đồ Tây, anh thích đồ chay thanh đạm hơn nhiều. Một mình anh tới tiệm đồ Tây làm gì, đương nhiên là vì ám hiệu trước đó của Tiêu Lâu, muốn tới đó tập hợp với đồng đội.

Chỉ là tối hôm qua, Tiêu Lâu và Lưu Kiều tới tìm Diệp Kỳ trước, sau đó lại thấy thi thể trong hồ nên không kịp tới tiệm đồ Tây.

Tiêu Lâu khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Đường Từ tới nhà hàng đồ Tây ở tầng cao nhất tòa nhà Duyệt Hoa, gần quảng trường trung tâm đúng không?"

Ngu Hàn Giang nói: "Đúng thế. Anh nghi ngờ anh ta có vấn đề à?"

Tiêu Lâu lắc đầu: "Không, anh ấy là bạn của tôi. Anh ấy có thể giúp tôi chứng minh tôi đã không dùng số điện thoại đầu 136 kia từ lâu rồi. Đội trưởng Ngu có thể đi hỏi anh ấy thêm xem lúc đổi số điện thoại, tôi đã nói gì với anh ấy."

Ngoài đại sảnh đội cảnh sát, Đường Từ cũng chưa rời đi.

Anh mặc áo len trắng và quần dài màu đen, ngồi một mình trong góc. Cả người anh toát lên vẻ lịch sự và yên tĩnh, khiến những cảnh sát đi ngang qua thi thoảng lại liếc nhìn anh một cái. Anh cũng bình tĩnh nhìn lại, ánh mắt bình lặng khiến mọi người nhất thời không đoán được lý do anh tới đây là gì.

Người bình thường tới báo án hoặc là bị triệu tập thì đều có vẻ căng thẳng, nhưng người ngồi trong góc kia thì vẫn trấn định khoan thai, giống như đang ngồi uống trà trong phòng khách nhà mình vậy.

Ngu Hàn Giang liếc mắt một cái đã thấy anh. Hắn đi tới trước mặt Đường Từ, thấp giọng nói: "Anh Đường, phiền anh một chút. Tôi còn có một vài vấn đề muốn hỏi anh, mời anh tới phòng thẩm vấn với tôi để lấy lời khai."

Đường Từ gật đầu, đứng dậy đi theo Ngu Hàn Giang.

Sau khi vào phòng thẩm vấn, Ngu Hàn Giang vào thẳng vấn đề: "Quan hệ của anh và Tiêu Lâu là gì?"

Đường Từ suy nghĩ một lúc rồi nói: "Bạn bè."

Ngu Hàn Giang nói: "Trước đây anh ta từng dùng số điện thoại 136258965XX, sau đó lại đổi số điện thoại. Anh có biết chuyện này không?"

Đường Từ im lặng nhìn Ngu Hàn Giang: "Sao vậy, thầy Tiêu đã gặp chuyện gì sao?"

Ngu Hàn Giang nói: "Mời anh trả lời câu hỏi của tôi."

Đường Từ không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng không dám tùy tiện trả lời, anh chỉ chậm rãi nói: "Xin lỗi, mấy ngày trước tôi bất cẩn làm rơi điện thoại, mới mua cái mới. Số điện thoại và lịch sử tin nhắn với thầy Tiêu đều không còn, trong điện thoại mới của tôi cũng không có."

Đáp án này không phải khẳng định, nhưng cũng không phải phủ định.

Ngu Hàn Giang khẽ nhướng mày: "Lúc anh ta đổi số điện thoại đã nói gì với anh, anh có nhớ không?"

Đường Từ nói: "Không nhớ rõ nữa, để tôi về nhà nghĩ lại xem."

Tiếp theo, cho dù hắn hỏi câu gì thì Đường Từ cũng chỉ trả lời giống nhau, đều là không rõ lắm.

Ngu Hàn Giang thấy vẻ bình tĩnh lạnh nhạt của anh cũng không giống nói dối, đành phải cho anh về trước.

Sau khi rời khỏi đội cảnh sát, Đường Từ mặc áo khoác đen vào, nhanh chóng đi tới bãi đỗ xe ngầm. Anh vừa khởi động xe, bỗng nhiên một người xa lạ đột ngột tiến tới, chưa được anh đồng ý đã mở cửa sau xe rồi ngồi vào.

Tia sáng trong tay Đường Từ chợt lóe lên, Nhện máy lập tức giương tám chiếc chân ra quấn chặt lấy người ở phía sau.

Bên tai vang lên giọng một cô bé: "Anh Đường, em là Lưu Kiều."

Đường Từ quay đầu lại nhìn, gương mặt xa lạ của người thanh niên kia nhanh chóng biến mất như một lớp da giả rơi xuống, để lộ gương mặt thanh tú trắng trẻo của cô bé. Đây đúng là Lưu Kiều.

Đường Từ bất ngờ, nhưng anh cũng không thu Nhện máy lại, chỉ đanh giọng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Lưu Kiều nói: "Thầy Tiêu bị vu oan giá họa, bị đội trưởng Ngu coi như hung thủ giết người bắt tới đội cảnh sát nhốt lại rồi."

Đường Từ: ".................."

Nếu mà anh Cửu ở đây, đảm bảo là ảnh nhất định sẽ mắng một câu "Đệt mẹ".

Đường Từ day thái dương: "Ngu Hàn Giang ở thế giới này không phải đồng đội à?"

Anh hoàn toàn không thể tưởng tượng được cảnh Ngu Hàn Giang sẽ bắt Tiêu Lâu nhốt vào tù.

Lưu Kiều nói: "Thầy Tiêu mượn tay đội trưởng Ngu để anh ấy gọi mọi người tới hỏi chuyện, chính là để tìm đồng đội. Tình hình trước mắt có lẽ là chỉ có ba người chúng ta ở thế giới này, những người khác hoàn toàn không biết gì về ám hiệu cả."

Hai người họ đối chiếu ám hiệu với nhau, xác nhận thân phận, lúc này Đường Từ mới nói: "Chúng ta phải nghĩ cách cứu Tiêu Lâu ra."

Lưu Kiều nói: "Chắc anh ấy đã để đội trưởng Ngu truyền lời rồi, câu mà đội trưởng Ngu hỏi anh chính là mấu chốt."

Đường Từ cũng hiểu rõ, nói: "Số điện thoại kia chính là thông tin mà Tiêu Lâu khiến Ngu Hàn Giang truyền lại cho tôi."

Lưu Kiều gật đầu: "Mình phải điều tra thế nào ạ?"

Đường Từ nắm lấy tay lái, khởi động xe: "Tìm một nơi an toàn đã, chuyện điều tra này cứ giao cho tôi là được."

_____________________________

Điệp Chi Linh:

Tiểu Đường cũng ở đây nha, bằng không thì cửa này khó quá rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...