Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 47



Tối hôm đó, sau khi về đến nhà, Thẩm Yên vẫn nhắn tin với Chu Hành.

Chu Hành đang lén lút bật mí cho cô những chuyện mà anh biết về mối quan hệ giữa Lục Du và Cung Giai. 

Anh biết thừa cô có hẳn một nhóm chat chuyên để hóng hớt, anh còn bắt cô phải thề rằng tuyệt đối không được để lộ chuyện này ra ngoài.

Thẩm Yên đấu tranh tư tưởng dữ dội. Một mặt thì tò mò đến chết đi được, mặt khác lại sợ quản không được cái miệng của mình.

Dù cô là người mắc hội chứng sợ xã hội, nhưng lại là kiểu người mắc hội chứng sợ xã hội chỉ thích tám chuyện với hội bạn thân.

Sau một hồi đắn đo, cô quyết định đặt niềm tin vào bản thân!

Cô nhất định sẽ nhịn được!

Thậm chí, cô còn đem cả mái tóc yêu quý của mình ra để thề độc!

Chu Hành: [Thật ra cũng không cần phải thề độc đến mức đó đâu.]

Sau khi nhận được lời thề, Chu Hành mới tiết lộ Cung Giai vốn là bạn học cấp ba của họ, cũng là bạn gái cũ của Lục Du. Hai người chia tay là vì cô ấy đi du học.

Đến lúc này Thẩm Yên mới vỡ lẽ, hóa ra Chu Hành và Lục Du đã là bạn từ thời cấp ba. Thảo nào quan hệ của họ lại khăng khít đến vậy, chẳng khác gì cô với Phùng San San.

Thế nhưng, nếu đã là người yêu cũ, Thẩm Yên phần nào hiểu được tại sao Tổng giám đốc lại tìm mọi cách né tránh việc đi họp ở Sở Tài chính rồi.

Thẩm Yên: [Sao anh chắc chắn người mà Tổng giám đốc nhắc đến chính là Cung Giai?]

Chu Hành: [Vì tin đồn Tổng giám đốc có đối tượng vừa rộ lên đúng lúc Cung Giai về nước chứ sao.]

Thẩm Yên thầm cảm thán radar hóng hớt của Chu Hành cũng nhạy bén thật đấy.

Cô tự nhủ phải thiết lập mối quan hệ tốt với anh mới được, vì cô linh cảm rằng trong tay Chu Hành chắc chắn còn nắm giữ vô số drama chấn động của tập đoàn.

Xong chuyện của Tổng giám đốc Lục, Thẩm Yên lại tò mò hỏi về vụ yêu đương công sở bị khui ra nhờ hệ thống xin nghỉ phép mà cô nghe loáng thoáng trước đó.

Quả nhiên, Chu Hành nắm rõ nội tình như lòng bàn tay.

Chu Hành: [Có lẽ cô không biết họ đâu. Là Từ Nghệ bên bộ phận Pháp lý và Khổng Thành bên phòng R&D của Công nghệ Thâm Vũ.]

Thẩm Yên đúng là không biết thật, nhưng cô biết bộ phận Pháp lý và phòng R&D của Thâm Vũ. Thậm chí, văn phòng của Thâm Vũ còn không nằm cùng một địa điểm với họ.

Thẩm Yên: [Cách xa nhau thế mà cũng bị phát hiện á?]

Chu Hành: [Xa về mặt địa lý thôi. Sau khi nghe người ta xì xào, tôi đã đặc biệt vào hệ thống kiểm tra thử. Hai người đó thường xuyên xin nghỉ phép cùng lúc, bị lộ cũng là chuyện thường tình thôi.]

Thẩm Yên: [Anh cũng rảnh rỗi thật đấy…]

Chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi, Thẩm Yên đã có một cái nhìn hoàn toàn mới về các nhân vật trong Tập đoàn Lục thị.

Rất nhiều chuyện mà Chu Hành kể, phần lớn tên nhân vật cô đều chưa nghe qua, càng không biết mặt mũi họ ra sao, thế nhưng cô vẫn nghe một cách say sưa, thích thú.

Đêm đó, cô lại nằm mơ. Lần này, khung cảnh không còn là sân khấu hội làng bát nháo nữa mà chuyển sang một sườn đồi thoai thoải.

Cô và Chu Hành ngồi cạnh nhau, nghe anh chậm rãi kể về những vị thần ẩn dật và đủ loại chuyện thâm cung bí sử trong Tập đoàn Lục thị.

Trăng thanh gió mát, ánh trăng lành lạnh phủ lên khuôn mặt mơ màng của Chu Hành. Thẩm Yên chống tay lên đầu, cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn anh.

Tuy đường nét khuôn mặt có chút mờ ảo, nhưng bầu không khí lại vô cùng nên thơ.

Lần này, Thẩm Yên không còn bị giật mình tỉnh giấc giữa chừng nữa.

Sáng thứ sáu, cô thức dậy sau một giấc ngủ êm đềm, nhưng ngay sau đó lại sực nhớ ra cơn ác mộng ngoài đời thực.

Đã là thứ sáu rồi.

Tối nay, Phó tổng Phạm sẽ chiêu đãi cả hội một bữa.

Tại nhà hàng do chính tay ông ta chỉ định.

Phó tổng Phạm đã gạt phăng ý định đi ăn đồ Nhật uống rượu Sake.

Ông ta bảo muốn kiểm tra tửu lượng của cô.

Đây mới đúng là cơn ác mộng kinh hoàng! Cô thà quay lại giấc mơ bị Chu Hành bắt ngậm sỏi tập diễn thuyết đầu làng còn hơn.

Tại sao đến giờ vẫn chưa có ai đứng ra dẹp bỏ cái văn hóa bàn rượu này đi chứ!

Thẩm Yên đưa tay lên sờ trán.

Tốt lắm, cái trán rất không biết điều, mát rượi, vô cùng bình thường.

Thẩm Yên lại tự kiểm tra da dẻ.

Tốt lắm, không có dấu hiệu dị ứng, khỏe mạnh vô cùng, rất yên tâm.

Cô nằm bẹp trên giường, vắt óc suy nghĩ nửa ngày vẫn không tìm ra được cái cớ nào hợp lý.

Cô bắt đầu hoài nghi ý nghĩa của việc đi làm.

Đi làm thì thôi đi, nhưng cái kiểu tiệc tùng thế này rốt cuộc là ai muốn đi, rốt cuộc thì béo bở cho ai chứ?

Nhưng chẳng còn cách nào khác, không tìm được đường lui, cô đành lồm cồm bò dậy đi làm. Thật hiếm khi cô lại mong thời gian làm việc ban ngày trôi chậm lại một chút, thật chậm thôi.

Cô sâu sắc thấu hiểu cảm giác đi làm muốn bẻ đôi một phút thành hai để dùng rồi.

Thế nhưng thực tế luôn trái ngang.

Vì thông báo họp Đại hội đồng cổ đông hôm qua, cả ngày hôm nay cô bận tối mày tối mặt.

Nào là gửi thông báo cho cổ đông, dự thảo quy trình cuộc họp, rồi lại thẩm định các tờ trình…

Thẩm Yên cảm giác mình còn chưa kịp làm xong việc gì thì nhìn lại đồng hồ đã là 4 giờ rưỡi. Phó tổng Phạm còn thò mặt vào văn phòng để ân cần hỏi han xem mọi người định di chuyển đến chỗ hẹn bằng cách nào.

Nhìn khuôn mặt tươi cười hớn hở của ông ta khi đẩy cửa vào bắt chuyện, lòng Thẩm Yên dâng lên một nỗi bực bội.

Chuyện đại hội cổ đông ông ta chỉ việc khua môi múa mép, dù sao người thông báo cổ đông hay viết tài liệu cũng chẳng phải ông ta, nên tất nhiên là ông ta có rảnh để đi quan tâm xem lát nữa họ có đi ăn đúng giờ hay không, đi bằng phương tiện gì.

Thẩm Yên: Không đi có được không?

Nhưng cô không dám nói ra.

Nhà hàng Phó tổng Phạm chọn nằm không xa tòa nhà công ty. Theo lời ông ta quảng cáo, ông ta đã đặt một phòng riêng có tầm nhìn hướng ra sông.

Thẩm Yên vẫn kiên định với phương án cũ: Đi xe điện của mình.

Nghe dự định của cô, Phó tổng Phạm nhíu mày: “Cứ để xe điện ở công ty đi. Dù say rượu lái xe điện không bị bắt nhưng lỡ xảy ra chuyện gì thì cũng không hay.”

Thẩm Yên nghĩ bụng, người này tuy lắm thói hư tật xấu nhưng chấp hành luật giao thông cũng khá nghiêm túc đấy chứ.

Cô cố gắng vùng vẫy lần cuối: “Chuyện là… Phó tổng Phạm, tôi không biết uống rượu đâu.”

Phó tổng Phạm chẳng mảy may bận tâm: “Giới trẻ mới tốt nghiệp không biết uống là chuyện bình thường, thế nên mới cần phải rèn luyện nhiều.”

Thẩm Yên: Xin rút lại lời khen vừa nãy.

Cũng may là mấy ngày nay Thẩm Yên đã làm công tác tư tưởng xong xuôi cho mình, uống thì uống vậy. Cô chỉ là không thích uống, chứ không phải không biết uống.

Sau khi sắp xếp xe cộ xong, Phó tổng Phạm còn giục mọi người tan làm sớm, có việc gì thì cứ để mai làm tiếp.

Mạnh Cốc Lan đợi ông ta đi khuất mới “xì” một tiếng khinh bỉ: “Ban nãy chị còn tưởng tính tình ông ta thay đổi, ai dè vừa nghĩ lại, mai là thứ bảy rồi! Mai thì còn làm lụng cái nỗi gì nữa.”

Thẩm Yên thực sự vẫn còn một ít việc tồn đọng chưa xong, cô vội hỏi Mạnh Cốc Lan: “Chị Mạnh, em vẫn còn mấy cổ đông chưa liên lạc xong, hay là ngày mai…”

Mạnh Cốc Lan ngắt lời cô ngay lập tức: “Dẹp ngay cái ý tưởng đó đi! Thứ bảy đấy! Mình đi làm nhưng các vị cổ đông còn phải nghỉ ngơi chứ.”

Thẩm Yên bấy giờ mới có thể yên tâm mà quyết định ngày mai sẽ không đến tăng ca. Cô vừa định tận dụng nốt chút thời gian chưa đến giờ tan làm để gọi thêm vài cuộc điện thoại, chị Mạnh thấy vậy lại tiếp tục ngăn cản: “Giờ cũng đừng gọi nữa, muộn rồi.”

Thẩm Yên nghe lời ngay, đặt điện thoại xuống, để thứ hai tính tiếp.

Theo sự sắp xếp của Phó tổng Phạm, Thẩm Yên cùng Mạnh Cốc Lan và Giản Hồng ngồi xe của Chu Hành.

Trình Vinh và Vương Ngọc Vĩ thì ngồi xe của Lục Thanh, tiện đường chở luôn cả Phạm Minh Húc cùng trợ lý của ông ta.

Sắp đến giờ về mà Chu Hành vẫn còn đang họp dưới lầu, Thẩm Yên cùng hai đàn chị ngồi đợi anh ở văn phòng. Cô thầm cầu nguyện cho cuộc họp này kéo dài thêm chút nữa, tốt nhất là đến tận chín giờ đêm luôn đi.

Tiếc thay, ý nghĩ đó vừa lóe lên thì Chu Hành đã đẩy cửa bước vào.

“Đi thôi.” Chu Hành lên tiếng gọi họ.

Cả nhóm theo Chu Hành đi thang máy xuống tầng hầm B1. Trên đường đi còn tình cờ chạm mặt Tiền Đa.

Thấy cả văn phòng rồng rắn kéo nhau đi, Tiền Đa hiểu ý ngay: “Mọi người đi liên hoan à?”

Chu Hành gật đầu, chẳng thèm giấu diếm: “Ừ, Phó tổng Phạm mời.”

“Má!” Tiền Đa nghe xong liền xù lông: “Tại sao chúng tôi phải ở đây tăng ca, còn Phó tổng Phạm lại mời mấy người đi ăn?”

Thẩm Yên rất muốn đáp lại một câu “Cái phúc này cho anh, anh có lấy không?”, nhưng vì nhát nên cô đành nhịn.

Ngược lại, Chu Hành chỉ nhún vai: “Có lẽ Phó tổng Phạm đã chuẩn bị sẵn tâm lý là bữa này sẽ thanh toán bằng tiền công ty, nhưng mấy người là người bên kế toán, không thể tự mình vừa đá bóng vừa thổi còi được đúng không?”

Tiền Đa hậm hực: “Tôi sẽ nhìn chằm chằm vào cái hóa đơn bữa hôm nay của mấy người, quyết không cho thanh toán đâu.”

Chu Hành tỏ vẻ bất cần: “Càng tốt chứ sao, dù sao cũng là Phó tổng Phạm khao mà.”

Tiền Đa: !!!

Đúng là cảm giác bất lực như đấm nắm đấm vào bông. May thay lúc này thang máy đã đến tầng Tiền Đa cần ra.

“Bye nhé.” Chu Hành vẫy tay.

Tiền Đa nghiến răng nghiến lợi bước ra khỏi thang máy. Thẩm Yên thầm nghĩ bên bộ phận kế toán cũng thê thảm thật, không biết có phải vì vụ huy vốn cho dự án Link hay không mà Hình Ninh và Tiền Hạ Phong cũng phải tăng ca suốt ngày.

Nghĩ đi tính lại, cô thấy tăng ca vẫn còn dễ thở hơn chán. Nếu lúc này có vị sếp nào giao cho cô một đống việc rồi bảo quay về công ty làm thêm giờ, cô thề sẽ tình nguyện làm trâu làm ngựa cho người đó cả đời.

Đáng tiếc thay, sếp trực tiếp và cả sếp của sếp trực tiếp đều đang có mặt đầy đủ trong buổi tiệc này.

Chẳng lẽ công ty tư nhân thì được phép ăn nhậu tùy hứng thế sao? Công ty mình không có ban kiểm tra kỷ luật nào à?!

Dù trong lòng oán trách đủ điều, nhưng đôi chân cô vẫn lủi thủi đi theo mọi người leo lên xe của Chu Hành, để anh chở thẳng tới địa chỉ nhà hàng mà Phó tổng Phạm đã gửi.

Đúng là chạy trời không khỏi nắng.

Suốt dọc đường xe cộ êm ru, Chu Hành lái rất vững, chẳng có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra.

Ồ, nếu có điều gì nằm ngoài dự tính thì đó là việc Chu Hành một lần nữa nhắc lại chuyện bảo Thẩm Yên đi học lái xe.

“Tiểu Thẩm, đợi sau khi cô chính thức vào biên chế, tôi sẽ đăng ký cho cô một khóa đào tạo ở trường lái.” Chu Hành nói với Thẩm Yên đang ngồi ở ghế phụ.

Thẩm Yên vội vàng từ chối: “Thế thì ngại quá, để tôi tự đăng ký cũng được.”

Chu Hành cũng không ép: “Được thôi, cô cứ đăng ký đi rồi đưa hóa đơn đây, tôi thanh toán cho.”

Thẩm Yên không ngờ công ty lại có cả phúc lợi này, thầm nghĩ may mà hồi đại học mình chưa học: “Vâng, vậy tốt quá.”

Mạnh Cốc Lan ngồi ở ghế sau nghe thấy cuộc trò chuyện liền tò mò hỏi: “Giờ công ty mình còn thanh toán được cả học phí lái xe à? Lấy danh nghĩa gì thế?”

Giản Hồng đoán: “Chắc là kinh phí đào tạo giáo dục chăng? Dù sao lái xe cũng là một trong những kỹ năng mà thư ký chúng ta cần phải nắm vững mà.”

Mạnh Cốc Lan ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, nhưng vì các chị đều đã tự bỏ tiền túi đi học từ sớm nên cảm giác cứ như vừa đánh rơi một khoản tiền lớn vậy. Ngồi ở ghế lái, Chu Hành nghe mọi người bàn tán mà chột dạ, khẽ đưa tay quẹt mũi.

*

Cả nhóm thuận lợi đến nhà hàng mà Phó tổng Phạm đã đặt. Thẩm Yên nối gót Giản Hồng bước vào phòng riêng.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán là kiểu bàn tròn, trên bàn thậm chí chẳng thấy bóng dáng một chai nước ngọt nào, toàn bộ đều là rượu.

Thẩm Yên đã làm công tác tư tưởng rất kỹ, thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả kịch bản để thoái thác nếu bị ép rượu.

Thế nhưng, điều cô không ngờ tới là sau khi cô chủ động rót rượu vang đỏ vào ly của mình, chẳng còn ai thèm đếm xỉa đến cô nữa. Phó tổng Phạm cũng không hề kiểm tra tửu lượng của cô như lời đồn, ông ta chỉ nâng ly xã giao với cô một lượt khi đi mời rượu cả bàn. Thấy ly của cô là rượu vang đỏ, ông ta cũng chẳng ý kiến gì, thậm chí không bắt cô phải uống cạn.

Thẩm Yên thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra là do cô tự mình đa nghi, bữa cơm này xem ra cũng khá thoải mái đấy chứ.

Cô theo chân Giản Hồng và Mạnh Cốc Lan đi mời rượu một vòng quanh bàn, coi như đã hoàn thành nhiệm vụ. Thời gian còn lại, cô chỉ việc cúi đầu tập trung chuyên môn diệt mồi, tai thì dựng đứng lên hóng hớt mọi người tám chuyện.

Tuy nhiên, bên cạnh những tin đồn hấp dẫn, cô cũng buộc phải nghe Phó tổng Phạm khoe khoang về chiến tích thời oanh liệt của ông ta.

Thẩm Yên thầm nghĩ mấy cuộc họp lớn nhỏ hằng ngày nghe ông ta giảng đạo đã đủ mệt rồi, sao lên bàn ăn vẫn không thoát được bài này nhỉ.

Cũng may nhà hàng mà Phó tổng Phạm chọn nấu ăn cũng khá hợp khẩu vị.

Thẩm Yên đánh chén no nê, đứng dậy định đi vệ sinh một lát. Vừa đến gần khu vực nhà vệ sinh của tầng này, cô đã nghe thấy những tiếng nôn mửa thốc tháo vọng ra.

Tiếng động phát ra từ phía nhà vệ sinh nam, chắc hẳn là ai đó đã quá chén rồi.

Cô vốn đã chẳng lạ lẫm gì với cảnh này, bèn nhìn thẳng phía trước, thản nhiên bước vào nhà vệ sinh nữ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...