Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 48



Thẩm Yên vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, tiếng nôn mửa ở phòng bên cạnh vẫn còn tiếp diễn.

Vẫn chưa xong á? Nôn đến mức này thì không biết đã nốc bao nhiêu rượu rồi nữa. Cô thầm nghĩ.

Dù biết chuyện chẳng liên quan gì đến mình, lẽ ra cô nên quay lại phòng riêng để tiếp tục công cuộc diệt mồi, nhưng thực lòng Thẩm Yên chẳng muốn về nghe Phó tổng Phạm lải nhải đống đạo lý dài dằng dặc của ông ta. Nghe thì có vẻ uyên thâm, nhưng thực tế chẳng biết ông ta muốn diễn đạt điều gì.

Mặt khác, cô cũng tò mò muốn xem xem lát nữa ai sẽ bước ra, sao lại có thể uống đến mức thê thảm thế này. Dù khả năng cao đó là người của phòng khác mà cô chẳng hề quen biết.

Thế là cô rút điện thoại ra, chọn một chỗ trên dãy sô pha đặt ngoài cửa nhà vệ sinh rồi ngồi xuống, định nghỉ ngơi một lát mới vào. Tốt nhất là lúc cô quay lại, Phó tổng Phạm sẽ tuyên bố kết thúc để mọi người ai về nhà nấy.

Vừa mới lướt điện thoại được một lúc, cô bỗng nghe thấy có người gọi tên mình.

“Tiểu Thẩm?”

Thẩm Yên giật thót mình, chẳng lẽ lại bị tóm sống nhanh thế sao?

Cô ngẩng đầu lên thì thấy người tới là Lục Thanh. Thẩm Yên cung kính chào một tiếng: “Anh Lục ạ.”

Lục Thanh ngạc nhiên hỏi: “Sao em lại ngồi đây…?”

Thẩm Yên: Cô đâu thể nói thẳng là mình trốn ra đây vì không muốn nghe Phó tổng Phạm bốc phét.

Cô buộc phải tìm cho mình một cái cớ.

Cũng may Lục Thanh vừa hỏi xong đã tự thông não: “À… Có phải em uống hơi quá chén nên thấy chóng mặt không?”

Thẩm Yên không ngờ bậc thang này lại dễ leo đến thế, cô vội vàng đưa tay day nhẹ thái dương, gật đầu lia lịa: “Vâng vâng, em ngồi một lát cho tỉnh rượu.”

Dù sự thật là từ nãy đến giờ, ly rượu vang đỏ cô rót ban đầu vẫn còn chưa vơi, đầu óc thì tỉnh táo vô cùng.

Lục Thanh tỏ vẻ thấu hiểu: “Vậy em cứ nghỉ cho tỉnh táo đi, anh vào nhà vệ sinh một chút.”

Lục Thanh vào trong không bao lâu thì trở ra. Chỉ có điều, lúc vào thì đi một mình, lúc ra lại đèo thêm một người nữa.

“Tiểu Thẩm, lại đây giúp anh một tay.” Lục Thanh gọi cô.

Thẩm Yên nghe tiếng ngẩng lên, đập vào mắt cô là cảnh Lục Thanh đang dìu Chu Hành từ nhà vệ sinh nam bước ra.

Thẩm Yên: ??? Trợ lý Chu từ đâu chui ra vậy?

Nhìn Chu Hành đang được Lục Thanh đỡ, đôi lông mày nhíu chặt, mắt nhắm nghiền không mở nổi, cô bỗng sực nhận ra… lẽ nào cái người nôn thốc nôn tháo ban nãy chính là Chu Hành?

Sao lại là anh ấy được chứ?

Cô cố nhớ lại, dường như lúc cô rời phòng riêng đúng là không thấy Chu Hành đâu thật. Nhưng vì lúc ăn cô chỉ mải hóng hớt với ăn uống, hoàn toàn chẳng để ý đến anh. Không lẽ anh bị Phó tổng Phạm ép uống nhiều đến vậy sao? Hay là do tửu lượng của anh quá kém?

Thẩm Yên vội vàng đứng bật dậy khỏi sô pha, hỗ trợ Lục Thanh đỡ Chu Hành ngồi xuống ghế.

Thấy gương mặt Chu Hành đỏ gay, chân mày nhíu lại đầy vẻ khó chịu, cô lo lắng hỏi Lục Thanh: “Sao trợ lý Chu lại uống nhiều đến mức này?”

Lục Thanh: “Chắc bị Phó tổng Phạm chuốc rồi, mà tửu lượng của trợ lý Chu vốn cũng thường thôi. Tiểu Thẩm, em đi hỏi phục vụ lấy chai nước khoáng nhé.”

Thẩm Yên: “Vâng.”

Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang nước tới. Khi Thẩm Yên quay lại, cô thấy Lục Thanh đang vỗ nhẹ vào vai Chu Hành, hỏi han: “Trợ lý Chu, cậu ổn chứ? Vừa nãy Phó tổng Phạm còn đang hỏi cậu đi đâu đấy.”

Chu Hành gật đầu: “Tôi biết rồi, nôn xong thấy cũng đỡ hơn.”

Lục Thanh thấy Thẩm Yên đã về, liền ra hiệu cho cô mở chai nước.

Thẩm Yên vặn nắp rồi đưa nước cho Chu Hành. Anh đón lấy chai nước, ngước mắt nhìn cô rồi khẽ nói: “Cảm ơn.”

Thẩm Yên: “Không có gì, không có gì.”

Chu Hành uống một ngụm nước lớn, sau đó tựa lưng vào ghế sô pha, tay chống lên trán, mệt mỏi nói với Lục Thanh và Thẩm Yên: “Anh Lục, Tiểu Thẩm, hai người cứ vào trước đi, tôi ngồi đây nghỉ một lát cho tỉnh táo rồi vào sau.”

Lục Thanh nhìn Chu Hành đang ngồi nghỉ, lại liếc sang Thẩm Yên vốn dĩ cũng đang ngồi nghỉ ở đây: “… Trợ lý Chu, cậu không sao là tốt rồi, tôi vào trước đây. Còn Tiểu Thẩm, em… tùy em vậy.”

Thẩm Yên, người vừa nãy còn thề thốt ngồi đây để giải rượu: “…”

Sớm biết thế này cô đã chẳng tò mò xem cái người nôn thốc nôn tháo bên trong là ai, lẽ ra cô nên tìm một chỗ không người mà ngồi mới phải.

Nhưng nếu ngồi lại đây cùng Chu Hành thì bầu không khí có vẻ hơi kỳ cục. Cô liếc nhìn anh một cái, rồi vội vàng bám theo Lục Thanh: “Em tỉnh rượu rồi, em cũng vào đây.”

Chu Hành nhìn theo bóng dáng Thẩm Yên đang lúm xúm chạy theo Lục Thanh, thầm nghĩ chắc mình say thật rồi, Thẩm Yên có uống mấy đâu nhỉ? Chẳng lẽ tửu lượng cô kém đến mức đó sao?

Thẩm Yên theo chân Lục Thanh trở lại phòng riêng. Vừa đẩy cửa vào, cô khựng lại mất vài giây, nếu không phải đang đi cùng anh Lục, cô đã nghi ngờ mình say đến mức đi nhầm phòng.

Bên trong, cạnh chỗ ngồi của Phó tổng Phạm bỗng xuất hiện thêm hai người lạ mặt. Một người ngồi vào vị trí vốn của Chu Hành, người kia thì chiếm chỗ của Lục Thanh.

Thấy hai người quay lại, Phó tổng Phạm liền giới thiệu với hai vị khách mới: “Đây là Lục Thanh và Thẩm Yên của văn phòng Tổng giám đốc. Anh Lục đây phụ trách mảng hậu cần của tập đoàn, là quản gia lâu năm của chúng tôi đấy. Còn Tiểu Thẩm là thư ký, viết lách cực kỳ xuất sắc.”

Lục Thanh thấy chỗ của mình đã bị chiếm mất cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo phục vụ kê thêm ghế rồi ngồi gần lối đưa thức ăn.

Thẩm Yên đi theo sau, gượng gạo chào hỏi một tiếng rồi nhanh chóng lủi về chỗ ngồi của mình, thì thầm hỏi Giản Hồng: “Chị Giản, hai người kia là ai thế ạ?”

Giản Hồng nói nhỏ: “Người của công ty xây dựng bên dự án Link đấy, nghe đâu tình cờ gặp nhau nên họ từ phòng bên sang chào hỏi.”

Thẩm Yên không ngờ đi ăn thôi mà cũng có tiết mục ghé thăm này.

Tuy nhiên, nhờ sự xuất hiện của hai người bên công ty xây dựng mà Phó tổng Phạm cuối cùng cũng chịu ngừng bài thuyết giáo dài dằng dặc với các cô. Ông ta chuyển sang thì thầm to nhỏ với hai vị khách mới kia.

Đúng là tâm lý con người thật kỳ lạ.

Lúc nãy Phó tổng Phạm ép cô phải nghe thì cô thấy phiền phức, chỉ muốn bịt tai lại vì quá ồn ào. Thế nhưng bây giờ, khi họ bắt đầu hạ thấp giọng trò chuyện, Thẩm Yên lại nảy sinh lòng hiếu kỳ.

Cô dỏng tai lên, cố nghe xem ba người họ đang bàn bạc chuyện gì, liệu có bí mật mờ ám nào không.

Nhưng vì ngay từ đầu cô đã chọn vị trí gần lối đưa thức ăn, cách Phó tổng Phạm một quãng khá xa nên chẳng nghe lọt tai chữ nào

Cô cố dỏng tai lên một lúc, kết quả là từ thông tin quan trọng đến chuyện râu ria đều mù tịt. Thẩm Yên nhìn sang Giản Hồng, chị ấy cũng chỉ nhún vai lắc đầu, rõ ràng là cũng chịu chung số phận.

Ngay khi Thẩm Yên định bỏ cuộc để tiếp tục công cuộc diệt mồi, Chu Hành liền đẩy cửa bước vào.

Nghe tiếng động, Phó tổng Phạm ngẩng lên, thấy là Chu Hành liền vội vàng đứng bật dậy. Ông ta cầm bình rượu, nói với Chu Hành: “Tiểu Chu à, giới thiệu với cậu, đây là Tổng giám đốc Vương và Tổng giám đốc Lý của công ty xây dựng Hằng Ấn, là nhân vật then chốt trong dự án Link của chúng ta đấy. Mau lại đây kính hai vị ấy một ly đi!”

Chu Hành vừa bước chân vào phòng: “…”

Hai nhân vật này ở đâu chui ra vậy? Phải chăng anh vào nhầm lúc rồi, giờ xin phép quay ra có kịp không?

Chu Hành bất lực, đành lủi thủi đi về chỗ ngồi, cầm lấy ly rượu trắng đang dùng dở. Anh đón lấy dòng rượu từ tay Phó tổng Phạm rồi cung kính mời: “Chào Tổng giám đốc Vương, chào Tổng giám đốc Lý, tôi xin phép kính hai vị một ly.”

Dứt lời, anh nốc cạn chén rượu nhỏ rồi còn lịch sự xoay đáy ly về phía họ để chứng minh mình đã uống hết.

Chu Hành tự thấy chuỗi động tác của mình cực kỳ chuẩn bài và đúng lễ nghi bàn tiệc.

Nào ngờ Tổng giám đốc Vương và Tổng giám đốc Lý có vẻ chẳng vừa mắt. Tổng giám đốc Vương đẩy nhẹ cái ly không của Chu Hành, bĩu môi: “Trợ lý Chu này, đây là lần đầu tôi với cậu giao lưu, dùng cái chén hạt mít này uống thì còn gì là hứng thú nữa?”

Chu Hành: ?

Rượu trắng thì phải uống bằng ly chuyên dụng, chẳng phải quá bình thường sao? Cái ông Tổng giám đốc Vương này đúng là nên đi hỏi người phát minh ra cái ly này xem tại sao họ lại làm nó nhỏ thế, khiến ông ta mất cả hứng.

Chưa kịp để Chu Hành than vãn xong trong lòng, Tổng giám đốc Lý – người đang ngồi chễm chệ trên ghế của mình – đã thản nhiên cầm lấy một chiếc ly uống rượu vang còn trống trên bàn. Ông ta rót đầy một ly rượu trắng rồi chìa ra trước mặt Chu Hành.

Chu Hành chớp mắt đầy kinh ngạc. Ai đời lại dùng ly rượu vang để uống rượu trắng bao giờ? Cái ông này ở đâu ra vậy, có biết thưởng thức không thế?

Quan trọng hơn cả là một ly này ít nhất cũng phải cỡ hai lạng rượu trắng chứ chẳng chơi.

Anh bắt đầu nghi ngờ có phải mình say quá nên hoa mắt, hay thậm chí là đang mơ ngủ không.

Anh âm thầm nhéo mạnh vào đùi mình một cái, chân mày liền nhíu chặt lại, đau thật.

Lúc này, Phó tổng Phạm lại bồi thêm một câu: “Tiểu Chu à, Tổng giám đốc Vương đã lên tiếng rồi. Cậu phải thể hiện được thái độ và thành ý của Tập đoàn Lục thị chúng ta chứ.”

Chu Hành liếc nhìn Phạm Minh Húc, thầm rủa: Thế sao ông không tự đi mà thể hiện thái độ của Tập đoàn Lục thị đi?

Như đọc được suy nghĩ của anh, Phạm Minh Húc lắc lắc ly rượu vang đỏ trong tay, mặt không đổi sắc: “Tôi cũng muốn dốc sức vì tập đoàn, góp phần cho dự án “Linh-kờ” thành công lắm chứ, nhưng ngặt nỗi sức khỏe không cho phép. Tôi bị viêm tụy, vừa mới phẫu thuật xong, cậu biết mà.”

Chu Hành: …

Đến cái tên dự án tiếng anh mà đọc còn không chuẩn, người ta là Link mà ông còn đọc sai thành “Linh-kờ” thì đòi góp sức kiểu gì?!

Cứ cái đà nốc như thế này thì sớm muộn gì anh cũng đi mổ tụy cùng hội cùng thuyền với ông ta mất thôi.

Đầu óc Chu Hành vừa điên cuồng vừa chửi thầm, vừa xoay chuyển hết công suất để tìm cách né tránh quả bom rượu trắng này.

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc ly mà Tổng giám đốc Lý đang đưa tới. Sau trận nôn ban nãy, đầu óc anh đúng là có tỉnh táo lại thật, nhưng anh cũng thừa biết rằng nếu nốc cạn chỗ này, hôm nay anh xác định nằm luôn tại đây khỏi về.

Nếu chén rượu này là bắt buộc thì trước khi uống, anh phải tự tìm đường lui cho mình đã.

Anh đưa mắt nhìn một lượt quanh bàn tiệc. Ba đồng nghiệp nữ chắc chắn là không ổn; anh Vương còn phải về trông cháu, cũng không xong; anh Trình nhà lại quá xa, không tiện. Cuối cùng, anh dồn hết hy vọng vào Lục Thanh.

Thực tế thì từ lúc Chu Hành bước vào, mọi ánh mắt trong phòng riêng đều đổ dồn về phía anh. Ai nấy đều hiểu rõ tình trạng ngàn cân treo sợi tóc của anh lúc này. Lục Thanh bắt được ánh mắt cầu cứu của Chu Hành liền khẽ gật đầu, ra hiệu bảo anh cứ yên tâm.

Chu Hành hít một hơi thật sâu.

Quyết định liều một phen vậy.

Nếu có phải vào viện cấp cứu, anh nhất định phải bắt Lục Du bồi thường một khoản ra trò, dù sao đây cũng là thể hiện thái độ của Tập đoàn Lục thị cơ mà.

Chu Hành mang tâm thế quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, vừa định giơ tay đón lấy ly rượu từ tay Tổng giám đốc Lý thì một bàn tay mảnh khảnh, rõ từng đốt xương đã nhanh hơn một bước cưỡm mất chiếc ly.

Chu Hành: ?

Chỉ nghe thấy…

“Tổng giám đốc Lý, ly này tôi xin phép uống thay cho Trợ lý Chu, coi như đây chính là thái độ của Tập đoàn Lục thị chúng tôi.”

Chu Hành bàng hoàng. Đây chính là vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống sao?!

Trước sự ngỡ ngàng của mọi người, Thẩm Yên dốc cạn ly rượu trắng đầy ụ có dung tích vốn dành cho rượu vang. Cả quá trình diễn ra dứt khoát, gọn gàng đến kinh ngạc.

Giây phút giật lấy chiếc ly từ tay Tổng giám đốc Lý và nốc sạch hai lạng rượu trắng, Thẩm Yên mới chợt nhận ra có lẽ ban nãy cô nói với Lục Thanh là mình đang ngồi cho tỉnh rượu không phải là nói dối.

Có lẽ cô say thật rồi, nên đầu óc mới mụ mị thế này.

Cô thậm chí không hiểu mình lấy đâu ra can đảm để đứng bật dậy trong hoàn cảnh này, lại còn dám lên tiếng với một vị Tổng giám đốc nào đó mới gặp lần đầu, cướp ly rồi uống thay người khác.

Dù hai lạng rượu trắng đúng là nằm trong tầm kiểm soát của cô thật. Lúc nốc hết, ngoài cảm giác cổ họng hơi nóng rát thì đầu óc cô vẫn còn cực kỳ tỉnh táo.

Tỉnh táo để mà hối hận, nhưng đã quá muộn rồi.

Uống xong, cô cũng học theo Chu Hành, xoay đáy ly không để Phó tổng Phạm, Tổng giám đốc Vương và Tổng giám đốc Lý xem.

Phạm Minh Húc ngây người. Tổng giám đốc Vương và Tổng giám đốc Lý cũng đứng hình.

Chẳng biết ai là người khơi mào, nhưng cả phòng riêng bỗng vang lên tiếng vỗ tay rào rào.

Thẩm Yên: … Thật sự không cần thiết đâu.

“Hay! Tiểu Thẩm đúng là người tôi nhìn trúng, quả nhiên là phụ nữ đích thực!” Phạm Minh Húc định vỗ vai Thẩm Yên nhưng cô đã khéo léo né được. Dù vậy, ông ta chẳng lấy làm ngại ngùng mà vẫn cười hớn hở, dù sao thì Thẩm Yên vừa mới giúp ông ta nở mày nở mặt: “Tổng giám đốc Vương, Tổng giám đốc Lý, đây chính là thái độ của Tập đoàn Lục thị chúng tôi đấy, hai vị thấy sao…?”

Thấy Thẩm Yên chơi lớn như vậy, Tổng giám đốc Vương và Tổng giám đốc Lý cũng chỉ còn cách bấm bụng cầm bình rót rượu lên, hướng về phía mọi người: “Phó tổng Phạm, tôi kính cả nhà, kính Tiểu Thẩm một ly.”

Thẩm Yên nhìn vào bình rượu của hai ông kia chỉ vơi khoảng một nửa, nhiều nhất cũng chỉ hơn một lạng một chút. Cô thầm cảm thấy không hài lòng cho lắm, dù sao ban nãy cô cũng vừa nốc một hơi tận hai lạng rượu cơ mà.

Thế nhưng Tổng giám đốc Vương và Tổng giám đốc Lý chẳng thèm cho cô cơ hội để bày tỏ sự bất mãn. Nốc sạch chỗ rượu trong bình xong, hai ông ta liền lủi mất dạng.

Sau khi họ rời đi, Phạm Minh Húc nâng ly rượu vang đỏ của mình lên, hớn hở nói: “Tiểu Thẩm, ly này tôi kính cô.”

Thẩm Yên nhìn cái ly trống không của mình, xua tay với Phạm Minh Húc: “Phó tổng Phạm, tôi chịu rồi, không uống nổi nữa đâu.”

Phạm Minh Húc cũng chẳng hề giận dỗi: “Được được, vậy uống chút nước khoáng đi. Tiểu Chu, mau rót nước cho Tiểu Thẩm.”

Chu Hành đứng bên cạnh, cảm thấy tim mình vẫn còn đang đập loạn xạ vì kinh ngạc. Nghe Phó tổng Phạm ra lệnh, anh vội vàng cầm lấy chai nước trên bàn, vặn nắp sẵn rồi đưa tận tay cho Thẩm Yên.

Thấy Phạm Minh Húc vẫn đang giơ ly chờ chạm, cô liền cầm luôn chai nước khoáng cụng nhẹ vào ly của ông ta một cái, rồi tu một ngụm để trấn tĩnh lại tinh thần.

Uống xong, Thẩm Yên lững thững đi về phía chỗ ngồi của mình. Chu Hành cứ thế lầm lũi bám theo sau cô không rời nửa bước.

Thẩm Yên: ?

“Trợ lý Chu, anh có chuyện gì à?” Thẩm Yên đi được hai bước, thấy anh vẫn bám đuôi nên đành quay lại hỏi.

Chu Hành: “Tôi không, cô có sao không?”

Cô lắc đầu: “Tôi cũng không sao.”

Thẩm Yên: … Đúng là một cuộc hội thoại vô nghĩa.

Thẩm Yên thầm nghĩ xem ra Chu Hành say thật rồi, ăn nói chẳng còn tỉnh táo chút nào. Vừa nãy cô ra tay xử hộ hai lạng rượu trắng kia quả là quyết định đúng đắn.

Chu Hành lo lắng hỏi: “Đừng có cố quá đấy, cô có muốn ăn chút gì không?”

“Tôi thật sự không sao mà.” Thẩm Yên ngẫm lại, mình sắp về đến chỗ ngồi rồi, Chu Hành cứ đi theo thế này cũng không tiện, bèn nói đại: “Hay là anh gọi cho tôi bát mì nhé?”

Chu Hành lập tức đồng ý ngay: “Được, để tôi đi gọi.”

Lúc Thẩm Yên về tới chỗ, Giản Hồng lại vỗ tay tán thưởng: “Tiểu Thẩm, lúc nãy em thực sự… ngầu bá cháy luôn.”

Mạnh Cốc Lan cũng xúm lại khen ngợi: “Tiểu Thẩm à, chị không biết lúc đó Trợ lý Chu cảm thấy thế nào, chứ nếu là chị, chị sẽ thấy như có một vị anh hùng, không, một nữ hiệp từ trên trời rơi xuống cứu mạng mình vậy.”

Quá khen, quá khen rồi.

Lúc nãy Thẩm Yên chưa cảm thấy gì, nhưng nghe Mạnh Cốc Lan nói vậy, giờ nhớ lại cô bỗng thấy hơi ngượng. Cả cái phòng riêng này, thậm chí còn vỗ tay rần rần vì cô.

Thẩm Yên cảm thấy da đầu tê rần.

Cô vốn chẳng thích cái kiểu chơi trội hay trở thành tâm điểm của đám đông, nhưng tình huống khi nãy, cô tận mắt chứng kiến vẻ mặt khổ sở của Chu Hành sau trận nôn đầu tiên. Hơn nữa, chắc là do cũng có chút men trong người nên cô hơi thiếu kiểm soát bản thân một chút.

Cô khẽ xoa mũi, giải thích: “Lúc nãy đi vệ sinh, em nghe thấy Trợ lý Chu nôn ghê quá, nên là…”

Mạnh Cốc Lan lúc này mới sực nhớ ra: “Đúng thật, trước khi hai ông sếp kia tới, trợ lý Chu đã uống khá nhiều rồi. Hôm nay không hiểu sao cậu ấy chẳng thèm né tránh gì cả, Phó tổng Phạm bảo uống là uống, không một lời từ chối.”

Thẩm Yên tò mò: “Ý chị là trước đây anh ấy đều né được ạ…?”

Giản Hồng gật đầu: “Đúng thế, trước đây chị thấy Phó tổng Phạm có thuyết phục thế nào cậu ấy cũng chẳng uống nhiều. Cơ bản là những lần bộ phận mình đi liên hoan, chị chưa bao giờ thấy trợ lý Chu quá chén, chứ đừng nói là uống đến mức nôn thốc nôn tháo thế này.”

Mạnh Cốc Lan tiếp lời: “Phó tổng Phạm mà không ép được cậu ấy thì sẽ quay sang ép chị em mình thôi.”

Giản Hồng cười khổ: “Nên là hôm nay chúng ta mới được thảnh thơi thế này đấy.”

Thẩm Yên thầm nghĩ đáng lẽ ra hôm nay cô cũng phải là một thành viên trong hội thảnh thơi đó mới đúng.

Mạnh Cốc Lan lại quay sang nhìn Thẩm Yên đầy vẻ thán phục: “Nhưng mà Tiểu Thẩm này, em đỉnh thật đấy nhé. Sao nốc hẳn hai lạng rượu trắng vào người mà mặt mũi vẫn bình thản như không thế kia?”

Giản Hồng như sực nhớ ra điều gì, lo lắng nói: “Tiểu Thẩm à, em thể hiện thế này rồi thì sau này… Haiz, biết tính sao đây.”

Những lời Giản Hồng còn bỏ ngỏ, Thẩm Yên đã cảm nhận được hết qua tiếng thở dài của chị ấy.

Cái giá của việc chơi trội không chỉ dừng lại ở việc trở thành tâm điểm của đám đông, nghiêm trọng hơn là nó khiến Phạm Minh Húc mặc định rằng cô là cao thủ rượu bia, sau này cô muốn từ chối e là khó hơn lên trời.

Hay là bây giờ cô nên lăn đùng ra giả vờ ngủ nhỉ?

Dường như đọc thấu suy nghĩ của cô, Giản Hồng nháy mắt ra hiệu, tay làm động tác ngủ. Thẩm Yên bắt sóng cực nhanh, “rầm” một tiếng, cô gục ngay đầu xuống bàn tiệc.

Mọi người trong phòng nghe thấy tiếng động liền đồng loạt ngoái nhìn. Mạnh Cốc Lan lập tức phối hợp diễn sâu, nói với Phó tổng Phạm: “Phó tổng Phạm xem, con bé này sống thật thà quá mà.”

Giản Hồng bồi thêm: “Đúng thế, chắc từ bé đến lớn nó chưa bao giờ uống nhiều rượu đến thế này đâu.”

Thẩm Yên đang gục mặt trên bàn, đầu óc bắt đầu quay cuồng. Hay là cô giả vờ nôn nhỉ? Phải nôn thẳng vào người Phó tổng Phạm, hoặc nôn vào túi xách của ông ta ấy. Có thế thì sau này ông ta mới ám ảnh tâm lý mà không bao giờ dám rủ cô đi nhậu nữa.

Đang mông lung với đủ chiêu trò, Thẩm Yên vốn định giả vờ ngất, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thế nào cô lại thấy buồn ngủ thật.

Chu Hành vừa gọi mì xong quay lại đã thấy Thẩm Yên đổ gục trên bàn. Anh thấy vô cùng áy náy, vội vàng tiến lại gần, khẽ vỗ nhẹ vào vai cô: “Tiểu Thẩm, Tiểu Thẩm này?”

Giản Hồng – người nắm rõ kịch bản nhất – sợ anh làm hỏng chuyện nên vội ngăn lại: “Đừng gọi nữa, cứ để con bé nghỉ một lát đi.”

Chu Hành lo lắng: “Điều hòa ở đây khá lạnh, ngủ thế này dễ ốm lắm. Với lại, nếu cô ấy ngủ thiếp đi thật thì mọi người có biết nhà cô ấy ở đâu không? Để tôi đưa cô ấy về.”

Khóe môi Giản Hồng khẽ giật. Khoan hãy nói đến chuyện cô ấy biết tỏng Thẩm Yên đang giả vờ, chỉ riêng câu nói của Chu Hành thôi cũng đủ khiến cô ấy phải chỉnh ngay: “Cậu đưa em ấy về á? Thế mà nghe được à? Cậu định làm gì đây? Lấy oán báo ân, hay là định lấy thân đền nợ đấy?”

Chu Hành cuống quýt thanh minh: “… Không phải, em chỉ là lo lắng cho cô ấy một cách bình thường thôi mà.”

Giản Hồng: “Dù cậu đúng là nên cảm ơn Tiểu Thẩm thật, nhưng việc đưa em ấy về cứ để chị lo.”

Chu Hành: “… Vâng.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...