Sau khi Thẩm Yên gục ngã không lâu, bữa tiệc của bộ phận cũng dần đi đến hồi kết.
Phạm Minh Húc tối nay chỉ nhâm nhi chút rượu vang bỗng trỗi dậy tinh thần trách nhiệm cao độ. Ông ta sốt sắng sắp xếp phương tiện cho từng người, không quên dặn dò ai về đến nhà cũng phải báo bình an vào nhóm chat của bộ phận.
Cũng may là hôm nay chỉ có Chu Hành và Thẩm Yên là uống hơi quá chén, những người còn lại vẫn khá tỉnh táo. Vì Lục Thanh và Chu Hành ở gần nhà nhau nên Phạm Minh Húc giao phó việc đưa Chu Hành về cho Lục Thanh.
Trình Vinh và Vương Ngọc Vĩ đều khẳng định mình vẫn ổn và có thể tự đi tàu điện ngầm về. Thấy sắc mặt họ bình thường, Phạm Minh Húc cũng đồng ý nhưng vẫn lặp lại điệp khúc phải báo cáo vào nhóm ngay khi về đến nơi.
Mạnh Cốc Lan và Giản Hồng cũng chỉ uống chút đỉnh nên đều tự lo liệu được.
Giờ chỉ còn lại mỗi Thẩm Yên.
Nhìn Thẩm Yên vẫn đang nằm bất động trên bàn, Giản Hồng thầm tán thưởng kỹ năng diễn xuất của cô nàng, rồi vội nói với Phó tổng Phạm: “Phó tổng Phạm, Tiểu Thẩm cứ để em phụ trách đưa về ạ.”
Phạm Minh Húc gật đầu: “Tiểu Hồng này, nhất định phải đưa con bé vào tận nhà, phải tận mắt thấy nó vào cửa mới được đấy nhé.”
Giản Hồng: “Vâng, em biết rồi ạ.”
Phạm Minh Húc lại nói: “Sau khi nó vào nhà, cô cũng nhớ báo một tiếng vào nhóm.”
Giản Hồng thầm nghĩ giờ thì ông ta biết lo lắng dặn dò đủ thứ vì sợ xảy ra chuyện, thế sao lúc nãy trên bàn tiệc không bớt ép người ta uống đi.
Cô ấy lạnh nhạt đáp: “Vâng.”
Dặn dò xong xuôi, Phạm Minh Húc cũng chuẩn bị rút quân.
Chu Hành nhìn Thẩm Yên vẫn đang nằm bẹp trên bàn, lo lắng hỏi Giản Hồng: “Chị Giản, chị đưa Tiểu Thẩm về nhưng chị có biết nhà cô ấy ở đâu không?”
Giản Hồng đúng là không biết thật: “… Lát nữa chị sẽ hỏi con bé.”
Chu Hành nghi hoặc nhìn Thẩm Yên: “Say thế kia liệu có hỏi được không?”
Giản Hồng khẳng định chắc nịch: “Chị bảo hỏi được là nhất định được.”
Chu Hành lại nhìn Thẩm Yên một lần nữa, dường như đã lờ mờ hiểu ra ẩn ý của Giản Hồng. Anh nhìn đồng hồ rồi nói: “Cũng không còn sớm nữa, chị cứ đặt xe đi, hết bao nhiêu tiền cứ gửi hóa đơn cho em, em thanh toán cho.”
Giản Hồng vui vẻ nhận lời. Cô ấy thầm nghĩ hành động này thực tế hơn ngàn lần mấy lời dặn dò suông của Phó tổng Phạm.
Đợi đến khi mọi người đã ra về hết, Giản Hồng vỗ vai Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, Tiểu Thẩm này, dậy được rồi, mọi người về hết rồi kìa.”
Thẩm Yên hoàn toàn không có phản ứng.
Giản Hồng, người vừa nãy còn khen ngợi diễn xuất của Thẩm Yên: “…”
Chẳng lẽ con bé này ngủ thật rồi sao?
Giản Hồng lay nhẹ cánh tay Thẩm Yên, thấy cô vẫn im lìm thì đoán chắc là cô đã chìm vào giấc nồng. Quả nhiên là hai lạng rượu trắng quá sức chịu đựng mà, chưa kể Thẩm Yên còn nốc cạn một hơi như thế.
Vì muốn để Thẩm Yên ngủ thêm một lát cho tỉnh táo, Giản Hồng gọi phục vụ nhờ chuẩn bị một bát canh giải rượu. Khi canh được bưng lên, cô ấy lại lay cánh tay Thẩm Yên lần nữa, khẽ gọi: “Tiểu Thẩm, Tiểu Thẩm?”
Thẩm Yên đang trong cơn mộng mị, dường như nghe thấy có ai đó đang gọi tên mình.
Vì được gọi là “Tiểu Thẩm”, phản xạ đầu tiên của cô là nghĩ đang gọi cô làm việc.
Cô hơi có ý tránh né, theo bản năng không muốn trả lời.
Thế nhưng trong cơn mộng mị, cô chợt nhớ ra ban ngày vẫn còn ba cổ đông chưa liên lạc xong, cô đúng là còn việc chưa hoàn thành, đúng là phải làm việc thật.
Cô giật mình tỉnh hẳn.
Cô ngẩng đầu lên, lúc này mới thấy Giản Hồng đang ngồi cạnh, rồi nhìn quanh một lượt cảnh vật xung quanh.
Bấy giờ cô mới nhớ ra chuyện gì vừa xảy ra. Hóa ra không phải gọi cô làm việc, chuyện cổ đông cũng chẳng cần gấp, để thứ hai liên lạc sau cũng được.
Thẩm Yên day day trán, sao cô lại ngủ quên mất nhỉ?
“Chị Giản, ngại quá, em ngủ quên mất.” Thẩm Yên nói với chị Giản.
Giản Hồng đặt bát canh giải rượu mà phục vụ vừa bưng lên trước mặt cô: “Tiệc tan rồi, mọi người về hết rồi. Chị bảo họ làm cho em bát canh giải rượu này, uống xong chị đưa em về.”
Thẩm Yên gật đầu.
Giản Hồng hỏi: “Tiểu Thẩm, chị đưa em về, em cho chị xin địa chỉ nhà em đi.”
Thẩm Yên vừa húp canh vừa xua tay: “Chị Giản, em tự lo được mà. Chị cứ đưa em về lại công ty là được, em lấy xe điện đi về nhà.”
Giản Hồng muốn đứng hình: “… Nếu ban nãy em không ngủ gục ra đấy thì may ra chị còn tin là em tự về được.”
Thẩm Yên: …
“Chị Giản, em thật sự không say đâu, giờ em tỉnh táo lắm.” Thẩm Yên cố thanh minh cho mình.
Giản Hồng nháy mắt với cô: “Mấy người say ai chẳng nói thế.”
Thẩm Yên: …
Giản Hồng nói thêm: “Hơn nữa kể cả em có không say thật đi chăng nữa thì điều khiển phương tiện giao thông sau khi uống rượu là vi phạm pháp luật đấy.”
Thẩm Yên: “… Đúng thật, xe điện thì cũng là xe.”
“Nguy hiểm lắm, để chị bắt xe đưa em về.” Giản Hồng nói thêm một câu: “Trợ lý Chu thanh toán.”
Thẩm Yên ngẫm lại đúng là trợ lý Chu nên thanh toán thật. Cô đọc cho Giản Hồng một địa chỉ. Giản Hồng cảm thấy cái tên khu chung cư này nghe cực kỳ quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra đã nghe thấy ở đâu. Cô ấy mở ứng dụng bản đồ lên, gõ tên khu nhà mà Thẩm Yên vừa đọc để tìm kiếm.
Khi vị trí và lộ trình hiện lên trên bản đồ, Giản Hồng suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Giản Hồng: ???
Địa chỉ Thẩm Yên vừa báo chỉ cách nhà hàng họ đang ăn vỏn vẹn 1 km, và cũng rất gần công ty của họ.
Sau khi nhìn thấy vị trí khu chung cư trên bản đồ, Giản Hồng mới sực nhớ ra tại sao mình lại thấy quen tai đến vậy.
Khu chung cư này chẳng phải là nơi mà mỗi sáng đi làm, cứ bước ra khỏi tàu điện ngầm là cô ấy lại thấy biển quảng cáo đập vào mắt đó sao! Nó nằm ngay trên con đường độc đạo dẫn từ ga tàu điện đến tòa nhà Tập đoàn Lục thị.
Giản Hồng đã ngắm khu này từ lâu lắm rồi. Cô ấy từng bảo với Mạnh Cốc Lan rằng sau này trúng số nhất định phải mua một căn ở đây để mỗi ngày đi bộ đi làm cho thong dong.
Lúc đó Mạnh Cốc Lan còn cười nhạo cô ấy: “Đã mơ thì mơ cho sang vào, có tiền mua nhà ở đây rồi thì còn đi làm làm cái gì nữa, còn ở đây mà nhìn sắc mặt lãnh đạo à?”
Chưa kể là muốn mua được nhà ở khu này thì có trúng độc đắc 5 triệu tệ thì cũng phải trúng liên tiếp 20 tờ mới đủ.
“Tiểu Thẩm, có phải em vẫn chưa tỉnh rượu không?” Giản Hồng không dám tin vào tai mình. Cô ấy nghi ngờ Thẩm Yên đang say quá nói sảng, bèn dịu dàng dùng tông giọng dỗ dành trẻ con để dẫn dắt: “Em nghĩ kỹ lại xem nào, nhà em ở đâu? Quận nào? Đường nào cơ?”
Bị Giản Hồng hỏi vặn lại, Thẩm Yên cũng bắt đầu tự nghi ngờ bản thân. Chẳng lẽ mình lại đọc nhầm địa chỉ hồi còn ở thành phố A?
Không đến mức đó chứ nhỉ.
Hay là mình say thật rồi? Cô lắc lắc đầu, vẫn thấy não bộ đang hoạt động rất bình thường mà.
Cô mở điện thoại, truy cập vào app của ban quản lý tòa nhà, bấm vào mục “Nhà của tôi”. Sau khi đọc lại địa chỉ hiển thị trên màn hình một lượt, cô quay sang nói với Giản Hồng: “Chị Giản, đúng mà, chị xem này.”
Giản Hồng ghé sát vào điện thoại của Thẩm Yên, nhìn kỹ từng chữ trên đó. Quả thực hoàn toàn trùng khớp với địa chỉ cô vừa đọc.
Cô ấy còn cẩn thận nhìn tên app, rồi lên mạng tra thử, đúng là app dành riêng cho cư dân khu cao cấp đó thật.
Giản Hồng: !!!
Giản Hồng: Hóa ra đại gia ở ngay bên cạnh mình, còn kẻ khờ khạo bấy lâu nay lại chính là mình!
Cô ấy bắt đầu hối hận, sao lúc nãy lại để chị Mạnh về sớm thế không biết. Đáng lẽ phải giữ chị Mạnh ở lại đây để chị ấy tận mắt chứng kiến rằng người ở khu sang chảnh thế này vẫn phải đi làm như thường! Vẫn phải nhìn sắc mặt lãnh đạo như ai thôi!
Thấy Thẩm Yên đã húp cạn bát canh giải rượu, cô ấy liền hỏi: “Tiểu Thẩm, để chị đưa em về nhé?”
Thẩm Yên gật đầu.
Dù quãng đường chỉ vỏn vẹn một cây số, Giản Hồng vẫn cẩn thận đặt xe.
Những khu dân cư cao cấp thế này thường phân luồng người đi bộ và xe cộ riêng biệt, taxi chỉ có thể dừng ở cổng. Giản Hồng vẫn thấy không yên tâm, vì sự an toàn, cô ấy quyết định xuống xe đi cùng Thẩm Yên vào trong.
Nếu lúc nãy Thẩm Yên không ngủ gục trên bàn, có lẽ Giản Hồng đã để cô tự đi bộ vào nhà. Nhưng hiện giờ, cô ấy chẳng thể dám chắc là Thẩm Yên đã tỉnh táo hẳn hay chưa.
Mãi đến khi tận mắt thấy Thẩm Yên vào trong nhà, Giản Hồng mới lên nhóm chat báo bình an cho cô rồi mới yên tâm ra về.
Về đến nhà, Thẩm Yên vốc nước lạnh rửa mặt. Cảm giác nước lạnh tạt vào da khiến cô sực nhận ra mình có vẻ hơi quá chén thật.
Đầu óc bắt đầu hoạt động chậm chạp, cô chợt nghĩ chị Giản nhiệt tình đưa cô về tận cửa như vậy, lẽ ra cô nên mời chị ấy vào nhà ngồi chơi một lát mới phải. Nhưng hiện tại, cô chẳng còn sức để suy nghĩ sâu xa hơn nữa.
Cô buộc phải thừa nhận rằng mình đã quá tự tin vào tửu lượng của bản thân, nốc cạn một hơi hai lạng rượu trắng đúng là chí mạng.
Đứng bên bàn trong bếp, cô rút hai tờ khăn giấy lau khô những giọt nước trên mặt. Khi cầm điện thoại lên, cô thấy có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn Wechat.
Cô mở tin nhắn trước, là Mạnh Cốc Lan hỏi xem cô đã về đến nhà chưa. Thẩm Yên nhanh chóng gõ chữ trả lời: [Em về rồi ạ]. Sau đó, cô vào mục nhật ký cuộc gọi, thấy cuộc gọi nhỡ là từ Chu Hành.
Vào khung giờ này, lại là cuộc gọi này.
Thẩm Yên đại khái có thể đoán được chắc Chu Hành cũng định hỏi thăm giống chị Mạnh, hoặc có lẽ là muốn trực tiếp nói lời cảm ơn cô vì màn giải vây lúc tối.
Ngón tay cô lơ lửng giữa không trung, do dự hồi lâu phía trên tên của Chu Hành, rồi cuối cùng quyết định không gọi lại. Cô mệt rồi, chẳng còn tâm trí đâu mà xã giao qua điện thoại, hơn nữa cô cũng sợ Chu Hành sẽ nói lời cảm ơn, điều đó khiến cô thấy vô cùng gượng gạo.
Nếu lúc ấy nhận được lời cảm ơn thật, chẳng lẽ cô lại bảo đỡ rượu cho lãnh đạo là trách nhiệm của cô sao? Cô rất vinh dự khi có cơ hội được uống thay lãnh đạo ly rượu này?
Chỉ mới nghĩ đến đó thôi là cô đã thấy da đầu tê rần, nổi hết cả da gà da vịt.
Nếu cho cô một cơ hội nữa, cô thề sẽ không bao giờ hành động trượng nghĩa như thế nữa.
Cô rốt cuộc đang làm gì vậy? Đỡ rượu cho cấp trên, lại còn là tự nguyện nữa chứ? Lúc đó não của cô bị chập mạch ở đâu à?
Thế là cô mở Wechat, tìm đến ảnh đại diện của Chu Hành rồi gửi một tin nhắn ngắn gọn.
Thẩm Yên: [Trợ lý Chu, tôi về đến nhà rồi.]
Chu Hành phản hồi rất nhanh.
Chu Hành: [Ok, cô nghỉ ngơi sớm đi.]
Cô không trả lời lại nữa. Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, cô đổ gục xuống giường và chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
Sáng hôm sau, khi thức dậy sau giấc ngủ dài, cô mới sực nhớ ra hình như hôm nay cô có hẹn với Chu Hành đi thăm bà nội của anh thì phải?
Cô cầm điện thoại lên xem giờ, cũng may mới hơn tám giờ sáng, chưa đến nỗi quá muộn. Dù đã nhận lời viết bài cho Chu Hành nhưng thú thật là đến thời điểm hiện tại, cô vẫn chưa nặn ra được chữ nào.
Cô lướt điện thoại một hồi, thấy Chu Hành cũng không hề hối thúc mình.
Có lẽ tối qua anh cũng quá chén nên giờ vẫn chưa tỉnh? Nghĩ đi nghĩ lại thì Chu Hành chắc chắn phải say hơn cô nhiều, anh nôn thốc nôn tháo cơ mà, còn cô thì không.
Nhưng dù sao cô cũng là “Bên B” có tâm, vả lại cô đồng ý viết bài này cũng là vì thấy có lỗi với anh trước.
Cô bấm vào khung chat, hỏi xem hôm nay có đi gặp bà nội anh không.
Nếu Chu Hành ngủ quên không trả lời thì đó cũng chẳng phải lỗi của cô.
Hỏi xong, cô lại thản nhiên nằm ườn ra giường nghịch điện thoại. Để chắc chắn không bỏ lỡ tin nhắn của anh, cô còn đặc biệt tắt chế độ im lặng.
Đang lúc vừa lướt điện thoại vừa mơ màng sắp thiếp đi lần nữa thì Chu Hành trả lời.
Chu Hành: [Cô tỉnh rượu chưa?]
Thẩm Yên thầm nghĩ sao người này không chịu trả lời thẳng vào vấn đề nhỉ? Rốt cuộc là có đi gặp bà nội nữa hay không?
Nhưng cô vẫn thuận theo câu hỏi của anh mà đáp lại.
Thẩm Yên: [Tôi tỉnh rồi.]
Chu Hành: [Có bị đau đầu không?]
Thẩm Yên: [Không.]
Chu Hành: [Trong người có thấy khó chịu ở đâu không?]
Thẩm Yên: [… Không.]
Thẩm Yên tự nhủ, đúng là hôm qua cô có uống hộ anh một ly, nhưng hôm nay anh ân cần hỏi han dồn dập thế này thì… cũng thật sự không cần thiết đến mức đó đâu.
