16, Là anh ép tôi nói
Nữ khách hàng làm ầm ĩ quá mức, hôm nay quản lý tầng lại không có ở đây, Trương Thái Lộ hết cách, đành phải gọi Giám sát trung tâm dịch vụ buồng phòng, Giản Cương, tới.
Giám đốc Giản thấy nữ khách hàng vừa cãi vừa quấy, để giảm thiểu ảnh hưởng, vội vàng mời cô ta vào văn phòng của mình. Hứa Mật Ngữ và Trương Thái Lộ cũng đi cùng.
Vừa vào văn phòng, nữ khách hàng lại một lần nữa tức tối khẳng định Hứa Mật Ngữ đã nhân lúc vào phòng cô ta dọn dẹp để cuỗm đi chiếc nhẫn kim cương hàng hiệu đắt giá.
“Đó là quà kỷ niệm ngày cưới chồng tôi mua cho tôi đấy! Khách sạn các người làm ăn kiểu gì vậy, bây giờ đến cả phường trộm cắp cũng tuyển vào làm nhân viên phục vụ được à? Có cần tôi gọi điện cho truyền thông tới, để họ tuyên truyền chuyện này giúp các người không?”
Càng về sau, giọng điệu của nữ khách hàng càng pha lẫn cả sự chế giễu và đe dọa.
Trương Thái Lộ vội hỏi vị khách đó làm mất nhẫn kim cương loại gì, trị giá bao nhiêu.
Nữ khách hàng hậm hực nói ra tên một thương hiệu xa xỉ, rồi bảo: “Chính là mẫu nhẫn kim cương đẹp nhất trong tầm giá năm mươi nghìn tệ của hãng đó!” Nói rồi cô ta lại tức lên, chỉ vào Hứa Mật Ngữ và nói với Trương Thái Lộ “Chắc chắn là cô ta thấy của nảy lòng tham!”
Giám đốc Giản dùng lời lẽ khéo léo để trấn an cô ta trước, sau đó quay sang nhìn Hứa Mật Ngữ, ánh mắt lạnh đi, hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Cô có lấy đồ của khách không?”
Bị Giản Cương trừng mắt, lưỡi Hứa Mật Ngữ bất giác hơi mềm lại: “Tôi không lấy, lúc tôi vào dọn dẹp, vị khách này vẫn ở trong phòng…”
Nữ khách hàng giơ tay chỉ vào Hứa Mật Ngữ, nói với Giản Cương: “Nghe đi, nghe đi! Cái giọng của cô ta chột dạ đến mức nào! Phải, lúc cô ta dọn dẹp tôi đúng là có ở trong phòng, nhưng!”
Cô ta quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn Hứa Mật Ngữ, gằn từng chữ một: “Tôi hỏi cô, lúc cô vào dọn dẹp, có phải tôi đã nói với cô rằng, cô cứ dọn việc của cô, đừng gọi tôi không?”
Hứa Mật Ngữ nhớ lại, lúc đó đúng là như vậy, thế là cô gật đầu.
“Vâng.”
“Sau đó có phải tôi đeo tai nghe suốt, cúi đầu sơn móng tay không?” Giọng nữ khách hàng cao lên một tông.
“Vâng.” Tim Hứa Mật Ngữ chùng xuống.
“Có phải tôi cứ nghe nhạc suốt, đến cả lúc cô dọn dẹp xong và rời đi lúc nào tôi cũng không biết? Có phải không?” Khi hỏi câu cuối, giọng cô ta vút lên như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ, mũi dao sắc lạnh chĩa thẳng vào Hứa Mật Ngữ.
“… Vâng.” Khi Hứa Mật Ngữ buộc phải trả lời “vâng”, trái tim cô như rơi tõm xuống đáy vực.
Nhưng dường như có gì đó không ổn. Mọi thứ hình như quá trùng hợp…
“Vậy nên vị lãnh đạo này xem đi, cho dù lúc đó tôi có ở trong phòng, nhưng tôi cứ cúi đầu đeo tai nghe làm việc của mình, không nghe không thấy cô ta đã làm những gì, việc cô ta nhân lúc đó cả gan trộm nhẫn của tôi là hoàn toàn có khả năng, đúng không?”
Tim Hứa Mật Ngữ đập thình thịch.
Mọi thứ quá trùng hợp, trùng hợp đến mức cô có trăm cái miệng cũng không thể giải thích, trùng hợp đến mức rõ ràng nữ khách hàng ở cùng phòng với cô từ đầu đến cuối, mà cô lại càng khó biện minh hơn cả lúc cô ta không có trong phòng.
Cô muốn biện bạch điều gì đó cho mình, nhưng lời nói ra nghe sao mà nhạt nhẽo và bất lực: “Giám đốc Giản, tôi thật sự không lấy trộm nhẫn kim cương của cô đây…”
Kể từ ngày xác nhận chồng cũ ngoại tình, cô đã mất hết mọi h*m m**n đối với những chiếc nhẫn mang ý nghĩa hứa hẹn.
“Tôi thật sự không có hứng thú với nhẫn…”
“Thôi đi! Cô không hứng thú với nhẫn, nhưng cô không thể không hứng thú với kim cương trên đó được à?” Nữ khách hàng tiến lại gần Hứa Mật Ngữ “Đừng có ở đó giả vờ vô tội đáng thương nữa được không? Nói về vô tội thì tôi, người bị cô trộm đồ, còn vô tội hơn nhiều, được chưa?”
Cô ta vừa nói vừa tiến lại gần, vừa xắn tay áo lên.
Trương Thái Lộ lập tức bước lên một bước che trước mặt Hứa Mật Ngữ, luôn miệng nói lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành nữ khách hàng sắp sửa động thủ: “Thưa cô, cô bớt giận, cô bình tĩnh nghe tôi nói, cho dù đúng là cô ấy lấy nhẫn, cô cũng không thể ra tay, nếu không chẳng phải cô từ có lý thành vô lý sao? Hơn nữa tôi tin nhân viên khách sạn chúng tôi có tố chất chuyên nghiệp, cô cứ để chúng tôi hỏi rõ cô ấy thêm đã, được không ạ?”
Nữ khách hàng dường như đã nghe lọt tai lời của Trương Thái Lộ, bèn thu tay lại: “Được, hôm nay tôi nể mặt cô, không tát cô ta. Nhưng các người bắt buộc phải cho tôi một phương án giải quyết, hoặc là bắt co ta đền tôi nhẫn, năm mươi nghìn tệ, sau đó xin lỗi tôi, rồi khách sạn các người đuổi việc cô ta; hoặc là bây giờ tôi gọi điện cho bạn bè nhà báo tới, tuyên truyền tiêu cực cho khách sạn Tư Uy của các người, để mọi người đều biết nhân viên trong khách sạn năm sao đường đường chính chính tay chân không sạch sẽ đến mức nào, xem còn ai dám đến đây ở nữa không! Các người tự xem mà liệu!”
Cô ta nói xong liền khoanh tay trước ngực, hằm hằm chờ kết quả.
Hứa Mật Ngữ lí nhí nói: “Tôi không lấy trộm, nếu không tin cô có thể báo cảnh sát… hay là chúng ta báo cảnh sát đi, tôi tin cảnh sát có thể chứng minh sự trong sạch của tôi.”
Nữ khách hàng quay lại trừng mắt nhìn cô. Không đợi cô ta mở miệng, Trương Thái Lộ và Giám đốc Giản đã đồng thanh lên tiếng: “Không được báo cảnh sát!”
Hứa Mật Ngữ nhìn họ.
“Ảnh hưởng không tốt.” Giám đốc Giản nói ngắn gọn, đanh thép.
“Đúng vậy, chúng ta làm ăn buôn bán, người ra người vào, tự nhiên có một đám cảnh sát mặc đồng phục đến, người qua lại đồn bậy, không có chuyện cũng thành có chuyện.” Trương Thái Lộ nói dài hơn một chút.
Lúc này, nữ khách hàng cười một cách đắc thắng: “Vậy thì báo cảnh sát đi, báo đi chứ! Chỉ cần các người không ngại phiền phức, tôi đây cũng chẳng ngại!”
Hứa Mật Ngữ chau mày. Vậy ra môi trường công sở là như thế này sao? Cho dù nhân viên có bị nghi ngờ vu oan, vì danh tiếng của doanh nghiệp, cũng không được báo cảnh sát xử lý?
Lúc này Giám đốc Giản ra hiệu cho Trương Thái Lộ, gọi cô ra khỏi văn phòng.
Đứng ngoài hành lang, Giám đốc Giản vừa hạ giọng vừa nén giận hỏi: “Sao thế hả Trương Thái Lộ, sao suốt ngày chỉ có tầng các cô là lắm chuyện rắc rối thế? Mấy hôm trước tôi còn nhận được phàn nàn của quản gia căn suite trên tầng thượng, nói nhân viên phục vụ tầng các người bản lĩnh thì lớn mà tâm địa thì cong queo, vừa mới có một người bám theo sếp lớn xong lại đến một người tâm cơ khác. Mà này, cái người bên trong là ai tuyển vào thế? Làm ở đây bao lâu rồi?”
Trương Thái Lộ vội nói: “Đây là người mới do Phó Giám đốc trung tâm dịch vụ buồng phòng của chúng ta sắp xếp vào, vẫn chưa qua thời gian thực tập ạ.”
Giám đốc Giản nghe nói là người do phó Giám đốc sắp xếp vào thì có chút mất kiên nhẫn: “Chưa qua thực tập đã gây chuyện rắc rối cho tôi! Đuổi quách đi cho rồi!”
Trương Thái Lộ hơi do dự: “Như vậy không hay lắm đâu ạ? Dù sao cũng là người Phó Giám đốc sắp xếp vào, nếu đuổi thẳng tay, sau này anh ấy hỏi đến chuyện này, có phải là hơi làm mất mặt anh ấy không?”
Giám đốc Giản thiếu kiên nhẫn nói: “Cô cũng nói rồi đấy, là Phó Giám đốc, hơn nữa anh ta còn làm được bao lâu cũng là một vấn đề. Với lại, tôi chỉ chịu trách nhiệm với lời của Giám đốc thôi, cô hiểu ý tôi chưa?”
Trương Thái Lộ gật đầu. Ý là có anh ta, một tâm phúc của Giám đốc chính thức ở đây, bảo cô không cần phải quá nể nang bên Phó Giám đốc.
“Nhưng đến giờ, chuyện trộm nhẫn cũng chỉ là lời nói một phía của khách hàng, chúng ta cứ thế đuổi việc Hứa Mật Ngữ, về quy trình có phải cũng không hợp lý lắm không ạ? Lỡ như cô ta đi kiện lên hội đồng trọng tài thì…”
Giám đốc Giản suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy cô ta có chứng minh được mình không lấy trộm không? Nếu không chứng minh được thì cứ dựa vào lời của khách hàng. Thôi được rồi, tối tôi còn phải đi ăn với Giám đốc của chúng ta, phải xử lý nhanh chuyện này đi.”
Nói xong anh ta quay lại văn phòng, nở một nụ cười hòa nhã với nữ khách hàng: “Thưa cô cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cho cô một kết quả xử lý thỏa đáng.”
Anh ta nói xong liền quay sang nhìn Hứa Mật Ngữ, nụ cười tắt ngấm, sắc mặt trầm xuống, chất vấn: “Hứa Mật Ngữ, cô có thể chứng minh rằng, cô không lấy nhẫn của khách hàng không?”
Hứa Mật Ngữ nghe vậy thì sững người tại chỗ.
Những ngày tháng làm bà nội trợ trước đây, dù có thế nào, cô cũng biết qua TV thế nào là “suy đoán vô tội”, thế nào là “ai chủ trương, người đó đưa ra bằng chứng”. Nếu vị khách này đã khăng khăng là cô trộm nhẫn, chẳng phải nên do khách hàng đưa ra bằng chứng, chứng minh đúng là cô đã trộm sao? Sao bây giờ lại bắt cô, một người được “suy đoán vô tội”, phải chứng minh mình không hề trộm cắp?
Cô nghĩ đến lời Trương Thái Lộ nói trước đây: Chúng ta làm ngành dịch vụ, chính là phải tin tưởng khách hàng vô điều kiện, đặt khách hàng lên trên hết một cách vô điều kiện.
Thôi được, cô nghĩ, cô chỉ có thể thử chứng minh sự trong sạch của mình.
Cô biết, nếu không chứng minh được thì…
“Nếu trước giờ tan làm chiều nay, cô không thể chứng minh được mình không trộm nhẫn của vị khách này, vậy thì rất tiếc, tôi sẽ đại diện cho phía khách sạn sa thải cô.” Giám sát Giản nói từng chữ đanh thép, như một vị thần công lý.
Chỉ còn hai tiếng nữa là đến giờ tan làm buổi chiều, Hứa Mật Ngữ biết thời gian để mình tự chứng minh không còn nhiều, cô phải lấy lại tinh thần, không thể cứ mơ màng hồ đồ như vậy được.
Tuy không có nhiều kinh nghiệm xã hội, nhưng lúc ở nhà cô cũng không phải sống cách biệt với thế giới, TV và Internet đã trở thành những người thầy âm thầm của cô.
Nghĩ đến những bộ phim cô từng xem, với tình hình hiện tại, việc đầu tiên cô nên làm, dường như là đi kiểm tra camera giám sát.
Nghĩ là làm, cô xin Giám sát Giản quyền xem camera giám sát hành lang.
Trong phòng giám sát, cô thấy căn phòng của nữ khách hàng kia, từ lúc cô ta nhận phòng cho đến khi định trả phòng, vậy mà chỉ có một người ra vào, chính là Hứa Mật Ngữ.
Hứa Mật Ngữ đứng trước màn hình giám sát cả một phút.
Vốn dĩ cô nghĩ sẽ có người khác cũng ra vào căn phòng đó, để qua đó gián tiếp chứng minh cô không phải là người duy nhất liên quan đến việc mất nhẫn.
Nhưng không ngờ lại trùng hợp đến thế, phòng của nữ khách hàng vậy mà không có bất kỳ ai khác ngoài cô ra vào.
Vốn định thông qua camera để loại bỏ nghi ngờ cho mình, giờ đây dường như lại càng củng cố thêm nghi ngờ.
Hứa Mật Ngữ có chút mông lung, vậy bước tiếp theo phải làm sao?
Sau khi ra khỏi phòng giám sát, Hứa Mật Ngữ có chút mất hồn mất vía đi thang máy nhân viên về lại tầng làm việc.
Vừa ra khỏi thang máy cô liền nhận ra, chuyện của mình mọi người đều đã biết cả rồi.
Cô kinh ngạc vì trong xã hội loài người, chuyện xấu thật sự có thể lan truyền nhanh đến ngàn dặm.
Trong chốc lát không biết nên làm gì, cô mông lung đi về lại bộ phận buồng phòng.
Đi đến cửa bộ phận, cửa không đóng, tiếng nói chuyện bên trong không chút trở ngại truyền ra ngoài, lọt vào tai Hứa Mật Ngữ.
“Chị Hứa này cũng xui thật, mới đến được bao lâu đâu mà đã gặp phải chuyện này. Dù sao thì em cảm thấy chị ấy không giống kẻ trộm.”
Là giọng của Kha Văn Tuyết.
“Hừm.” Đây là giọng của Doãn Hương.
Tiếp đó lại là giọng của Kha Văn Tuyết: “Nghe nói tổ trưởng còn nói giúp cho chị Hứa trước mặt lãnh đạo bộ phận mình nữa, nói là không có bằng chứng chứng minh chị Hứa là kẻ trộm, nên quy trình sa thải là không hợp lý, nhờ vậy mới giành được cho chị Hứa cơ hội tự chứng minh.”
Doãn Hương lại hừ một tiếng.
“Này, hôm nay cô bị bệnh hừ hừ à, cứ hừ mãi thế?” Đây là Kha Văn Tuyết đang trêu chọc.
Giọng của La Thanh Bình cũng vang lên: “Sao cô biết tổ trưởng nói giúp cho chị Hứa? Là tổ trưởng tự nói với cô à? Chị ta giỏi nhất là cái trò này rồi, hễ giúp người khác được chút gì, dù chỉ làm được 1, chị ta cũng sẽ tìm mọi cách để người ta biết, mà còn phải tô vẽ từ 1 thành 10 nữa chứ. Ai biết được tổ trưởng rốt cuộc có ý đồ gì.”
Giọng Kha Văn Tuyết có chút mất kiên nhẫn và bực bội: “Phải, phải, dù sao trong mắt cô thì ai làm tổ trưởng cũng đều không phải người tốt; trừ cô ra thì các tổ trưởng khác tốt nhất là chết hết đi, để cô được lên làm tổ trưởng!”
Cô ấy vừa trêu chọc xong, lại cất giọng hỏi.
“Doãn Hương, cô nói xem chị Hứa có thể chứng minh mình không trộm nhẫn không?”
Doãn Hương lại hừ một tiếng.
Rồi cô ấy nói: “Chứng minh thế nào? Không thể chứng minh được. Đặt vào cô thì cô có nghĩ ra cách chứng minh không?”
Có một khoảng lặng ngắn. Sau đó là tiếng thở dài của Kha Văn Tuyết.
“Tôi nghĩ rồi, trời ạ, đúng là không nghĩ ra cách nào tự chứng minh được, xem ra lần này chị Hứa tiêu rồi, chị ấy chắc chắn phải đi!”
Hứa Mật Ngữ đứng ngoài cửa, lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng, đè đến mức cô không thở nổi, hai chân cũng như nặng ngàn vạn cân.
Cô cố nhấc chân lên, bước vào trong phòng.
Cô vừa vào, Kha Văn Tuyết liền đi tới, vừa có chút thông cảm vừa có chút phấn khích nói với cô: “Chị Hứa, chị Hứa, chuyện của chị bọn em biết cả rồi!”
Hứa Mật Ngữ hỏi lại: “Vậy sao các em biết?”
Kha Văn Tuyết đáp: “Là tổ trưởng qua nói, chị ấy bảo nếu trước giờ tan làm chị không tìm được bằng chứng thì sẽ bị đuổi việc, chị ấy bảo bọn em nếu giúp được gì thì cố gắng giúp chị.”
Lòng Hứa Mật Ngữ ấm lại.
Kha Văn Tuyết lại hỏi thêm một câu: “Chị Hứa, sắc mặt chị bây giờ tệ lắm, chị không thấy khó chịu ở đâu chứ?”
La Thanh Bình bên cạnh cười khẩy một tiếng: “Cứ như cô quan tâm chị Hứa thật ấy, chẳng phải là muốn hỏi thêm chi tiết, để còn đi buôn với đội hóng hớt của cô sao.”
Kha Văn Tuyết chống nạnh với La Thanh Bình: “Này cô kia, sao nói chuyện cứ châm chọc khó nghe thế nhỉ!”
La Thanh Bình cười: “Tôi nói sai à? Lúc nãy chị Hứa chưa về, không phải cô đã nhanh nhảu đi buôn chuyện với Lý Côn Luân bên nhà hàng và Lục Hiểu Nghiên ở lễ tân rồi sao.”
Hứa Mật Ngữ sợ họ vì mình mà cãi nhau, vội nói: “Không cần giúp đâu, cảm ơn các em.”
Bây giờ ngay cả chính cô cũng không biết nên làm gì, dù có muốn nhờ người khác giúp, cô cũng chẳng biết bảo họ bắt đầu từ đâu.
Việc quan trọng nhất bây giờ là phải bình tĩnh lại, sau đó cố gắng suy nghĩ, còn cách nào có thể chứng minh được không.
Nhờ sức lan truyền của Kha Văn Tuyết và những người khác, bây giờ gần như cả khách sạn đều đã biết chuyện này. Nếu cô không thể chứng minh mình không trộm đồ của khách trước giờ tan làm, dù cô có rời đi cũng sẽ mang theo tiếng xấu là kẻ trộm.
Hơn nữa sau khi bị khách sạn Tư Uy sa thải, cô còn có thể làm gì để nuôi sống bản thân? Ở một trong những khách sạn năm sao tốt nhất thành phố, ngay cả thời gian thử việc cũng chưa qua đã nghỉ, nhân sự của công ty mới chỉ cần gọi một cuộc điện thoại đến Tư Uy hỏi thăm là sẽ biết cô bị sa thải với tội danh trộm cắp tài sản của khách, đến lúc đó còn ai dám dùng cô nữa?
Nghĩ đến đây, Hứa Mật Ngữ gần như cảm thấy một tia tuyệt vọng. Cánh cửa cuộc sống bỗng chốc đóng sầm lại trước mặt cô. Muốn tồn tại, cô bắt buộc phải nghĩ ra cách chứng minh sự trong sạch của mình, cô phải phá tan cánh cửa đã đóng chặt ấy.
Cô nghe thấy hình như có ai đó đang gọi mình. Hoàn hồn lại, nhìn kỹ, là Kha Văn Tuyết.
Cô ấy đang hỏi mình:
“Chị Hứa, chị Hứa? Vậy bây giờ có cần bọn em giúp không?”
Trong giọng điệu của Kha Văn Tuyết có sự thông cảm thật sự.
Cô lại nhìn sang Doãn Hương bên cạnh Kha Văn Tuyết, khi Doãn Hương nhìn cô, cảm xúc trong đáy mắt dường như phức tạp hơn, vừa như thông cảm, vừa như đang kìm nén bản thân không để lòng trắc ẩn trỗi dậy quá mức.
La Thanh Bình lại lên tiếng mỉa mai Kha Văn Tuyết từ bên cạnh: “Sự giúp đỡ và thông cảm của cô toàn nằm trên đầu môi chót lưỡi cả, đến lúc làm thật có làm được không?”
Nói xong cô ta liền bỏ đi. Kha Văn Tuyết nhìn theo bóng lưng cô ta, tức tối nói: “Cô ta có ý gì vậy? Thế thì cô ta ngay cả thông cảm bằng lời cũng không có!”
Doãn Hương đã trả lời thắc mắc của cô.
“Ý của cô ấy là, nếu chị Hứa hỏi chúng ta vay tiền mua nhẫn, chẳng lẽ chúng ta thật sự chịu bỏ tiền ra cho vay sao.”
Kha Văn Tuyết lườm một cái: “Tại sao chị Hứa phải vay tiền chúng ta mua nhẫn? Nếu chị ấy thật sự lấy nhẫn của khách thì trả lại nhẫn; nếu đúng là không lấy, thì tại sao phải tự bỏ tiền túi ra mua nhẫn đền?”
Lời của Kha Văn Tuyết khiến Doãn Hương rõ ràng ngây người ra.
“Nhưng dự đoán này của cô nói chung vẫn là thiện lành” Kha Văn Tuyết vỗ vai Doãn Hương “ít nhất là cô đã dự đoán chị Hứa không lấy nhẫn của khách, nên mới cần phải mua một cái để đền.”
Doãn Hương gạt tay Kha Văn Tuyết ra, bực bội nói: “Cô nói linh tinh gì thế, tôi bị cô làm cho rối cả lên rồi.”
Cô ấy quay đầu nhìn Hứa Mật Ngữ.
Hứa Mật Ngữ đang suy nghĩ điều gì đó. Rồi cô đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt cô như có ánh sáng, rất sáng, cô cười với Doãn Hương, mày mắt cong cong, khóe môi nhếch lên, như biến thành một người khác, khiến Doãn Hương và Kha Văn Tuyết đều hơi sững người.
Hứa Mật Ngữ cười nói với Doãn Hương: “Cảm ơn em đã nhắc nhở chị, bây giờ chị hình như biết phải làm thế nào rồi!”
Cô lập tức đứng dậy tìm một tờ giấy, lấy một cây bút, rồi chạy nhanh ra khỏi bộ phận buồng phòng, bước chân còn mang theo chút hy vọng và vui vẻ.
Doãn Hương từ sững sờ chuyển sang kinh ngạc tột độ, hỏi Kha Văn Tuyết bên cạnh: “Chị ấy vừa nói gì? Cảm ơn tôi? Tại sao lại cảm ơn tôi? Đây là nói thật hay nói mỉa?”
Kha Văn Tuyết trả lời lạc đề: “Này Doãn Hương, cô có thấy chị Hứa cười lên giống như biến thành người khác không? Tôi thấy chị ấy á, chỉ là quá tiều tụy, lại còn quá gầy, nếu tăng thêm chút cân, rồi đi làm đẹp dưỡng da nữa, chắc chắn sẽ rất xinh đẹp!”
Doãn Hương liếc cô ấy một cái rồi lắc đầu: “Nói chuyện với cô đúng là đàn gảy tai trâu.”
Buổi chiều, Lý Côn Luân mang trà chiều lên căn suite trên tầng thượng. Lúc Tiết Duệ ra cửa nhận đồ, Kỷ Phong đang ngồi ở quầy bar bán mở trong phòng khách, dùng máy tính bảng để thu hoạch rau và trồng cây.
Mãi đến khi anh trồng xong hết các loại rau, Tiết Duệ mới mang trà chiều qua.
“Lẩm bẩm gì ở ngoài đó thế, sao lâu vậy?” Kỷ Phong nhận lấy tách trà, khẽ nhíu mày, mất kiên nhẫn hỏi một câu.
Tiết Duệ trái với thói quen lắm lời thường ngày, ấp a ấp úng chẳng nói gì.
Kỷ Phong vừa chậm rãi uống trà vừa nheo mắt nhìn Tiết Duệ, sự lạnh lẽo trong ánh mắt hóa thành mũi dao chực chờ phóng ra, trên đó dường như còn tẩm độc với dòng chữ: Cậu nghĩ cho kỹ đi, có muốn giấu tôi chuyện gì không.
Tiết Duệ bị ánh mắt dao găm lạnh lẽo của Kỷ Phong đâm cho đứng ngồi không yên.
Nhưng cậu ta vẫn khó xử, do dự.
Dù sao lúc nãy ra ngoài nhận đồ ăn, tin đồn mới nhất trong khách sạn mà Lý Côn Luân mang tới cho cậu ta, vẫn là về vị Hứa Mật Ngữ kia, người mà Kỷ Phong đã nghiêm lệnh cấm nhắc đến trước mặt anh.
Nghĩ đến đây, Tiết Duệ quyết định tốt hơn là không nói.
Cậu ta từ ấp a ấp úng chuyển sang mím chặt môi.
Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng “cạch” giòn tan, mí mắt Tiết Duệ cũng giật thót một cái vì kinh hãi.
Là Kỷ Phong dùng sức nửa ném nửa đặt mạnh tách trà xuống mặt bàn quầy bar.
Tiết Duệ cẩn thận nhìn, Kỷ Phong mặt lạnh như tiền, nhướng mày, hỏi cậu: “Cậu cố tình khơi gợi sự tò mò của ai đấy? Tưởng tôi không tìm được trợ lý khác à? Vừa nãy rốt cuộc đã lẩm bẩm gì với người ta, nói.”
Một chữ “nói”, gần như dọa cho Tiết Duệ bay mất nửa cái hồn.
Nói cũng không được, không nói cũng không xong. Cậu ta cân nhắc một hồi, cuối cùng đành nói một tràng với tốc độ tên lửa: “Chính là cái cô Hứa… cái người không được nhắc tên đầy đủ trước mặt anh, cô ấy vừa bị một khách hàng tố cáo trộm nhẫn kim cương, lãnh đạo khách sạn bắt cô ấy phải tìm cách chứng minh mình không trộm trước giờ tan làm tối nay, nếu cô ấy không thể tự chứng minh đúng hạn thì sẽ bị đuổi việc! Các nhân viên khác trong khách sạn quen biết chị này đều nói, cảm thấy chị ấy bị oan, nhưng vô dụng, vì lãnh đạo khách sạn trông có vẻ không muốn minh oan cho chị ấy, chỉ muốn nhanh chóng dẹp yên mọi chuyện.”
Cậu ta nói một hơi xong, suýt nữa thì ngạt thở, phải thở hổn hển một cái rồi mới nói tiếp: “Tôi thấy chị này á, lần này lành ít dữ nhiều, chắc chắn phải đi rồi.”
Cậu ta thấy Kỷ Phong nghe xong với vẻ mặt chán ghét: “Phía khách sạn lại không hành động gì sao?” Anh lạnh lùng cười một tiếng, “Ở đây càng lâu, càng thấy đây đúng là một mớ hỗn độn.”
Dừng một chút, vẻ chán ghét trên mặt anh càng đậm hơn: “Cô ta đáng lẽ phải bị đuổi từ lâu rồi, như một vũng bùn vậy.” Lại dừng một chút, anh đột nhiên nhíu mày, trừng mắt nhìn Tiết Duệ, bực bội chất vấn “Tôi đã nói sau này không được nói chuyện của người này cho tôi nghe nữa cơ mà?”
“…” Tiết Duệ lập tức bị một câu nói chặn cứng họng.
—— Nhưng vừa rồi là anh ép tôi nói mà!!
