[Hành trình yêu em, chính là Mật Ngữ Kỷ của cuộc đời anh.]
52, Hoàn toàn hòa nhập
Trước khi Hứa Mật Ngữ đến sảnh chính, cả Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên đều có chút lo lắng trong lòng.
Họ biết Hứa Mật Ngữ tuy có chủ kiến, nhưng nhìn chung tính cách khá mềm mỏng, chủ kiến cũng đều ưu tiên suy nghĩ cho khách hàng, đối đãi với khách luôn lấy sự nhẫn nại và làm hài lòng đối phương làm đầu, sẽ đặt nhu cầu của khách lên vị trí ưu tiên.
Ví dụ như ông lão lần trước gây khó dễ như vậy, quá đáng đến thế, cô vẫn luôn đứng về phía ông lão đó. Cho nên nếu cặp nam nữ vừa ngông cuồng vừa ngang ngược trước mắt này khăng khăng đòi nhận phòng hoặc khăng khăng đòi họ xin lỗi, họ không chắc Hứa Mật Ngữ có bắt họ xin lỗi cho yên chuyện hay không.
Dù sao thì trong khoảng thời gian gần đây, thái độ của họ đối với cô dù đã dần thay đổi, nhưng cũng chưa thực sự đến mức hòa nhã thân thiết.
Họ thấp thỏm chờ đợi Hứa Mật Ngữ đến xử lý tình hình trước mắt, với tâm trạng không biết kết quả sẽ ra sao.
Sau khi Hứa Mật Ngữ đến sảnh chính, nhanh chóng tìm hiểu tình hình, sau đó cô mỉm cười thân thiện với hai vị khách một nam một nữ.
Thấy cô phát ra tín hiệu thân thiện và hòa nhã như vậy, tim của Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên đều chùng xuống, cảm thấy cô sẽ thỏa hiệp với hai vị khách kỳ quặc này.
Nhưng Hứa Mật Ngữ vừa mở miệng, tinh thần của họ đã phấn chấn trở lại.
“Thưa anh, rất xin lỗi, khách sạn của chúng tôi là khách sạn cấm hút thuốc, phiền anh dập thuốc đi ạ. Thưa cô, rất xin lỗi đã khiến cô có trải nghiệm không tốt, nhưng nhân viên lễ tân của chúng tôi nói không sai, xét đến trải nghiệm lưu trú của phần lớn các khách hàng khác, khách sạn của chúng tôi quả thực không cho phép mang theo thú cưng vào ở, đặc biệt là loại thú cưng có thể gây sợ hãi cho các khách hàng khác.”
“Đừng có một câu thú cưng, hai câu thú cưng, tôi đã nói rồi, Tiểu Thanh không phải thú cưng, nó là người nhà của tôi, người nhà!” Cô nàng mắt khói mất kiên nhẫn gần như gào lên với Hứa Mật Ngữ.
Hứa Mật Ngữ tạm thời không để ý đến cô ta, chỉ mỉm cười nhưng kiên quyết nhìn người đàn ông kẻ mắt, ra hiệu cho anh ta dập thuốc lá.
Người đàn ông kẻ mắt khiêu khích rít một hơi thật sâu, rồi phả khói vào mặt Hứa Mật Ngữ.
Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên đứng bên cạnh thấy vậy sắc mặt liền thay đổi, họ đều cảm thấy gã đàn ông kẻ mắt đang cố tình sỉ nhục và chọc giận Hứa Mật Ngữ.
Nhưng Hứa Mật Ngữ từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười, sắc mặt không đổi, cũng không hề bị chọc giận.
Cô nàng mắt khói vẫn đang vỗ vào mặt bàn đá cẩm thạch của quầy lễ tân, vỗ đến bốp bốp mà nói: “Mau làm thủ tục cho chúng tôi, tôi sắp mệt chết rồi đây!”
Hứa Mật Ngữ nhìn người đàn ông kẻ mắt, rồi lại nhìn người phụ nữ mắt khói, cô rất ôn hòa nhưng vô cùng kiên định nhắc lại một lần nữa: trong khách sạn không cho phép hút thuốc, cũng không thể mang theo thú cưng như người nhà vào ở. Nhưng gã đàn ông kẻ mắt và cô nàng mắt khói vẫn không hề động lòng, chỉ cà lơ phất phơ thúc giục Hứa Mật Ngữ bớt lời vô ích, mau làm thủ tục, nếu không sẽ đến Hiệp hội người tiêu dùng khiếu nại họ.
Hứa Mật Ngữ cười cười, cầm bộ đàm lên gọi thẳng cho bảo vệ.
Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên nhìn nhau. Họ không ngờ Hứa Mật Ngữ khi đối mặt với những khách hàng tự cho mình là thượng đế lại có thể cứng rắn như vậy.
Cặp nam nữ này vừa nghe Hứa Mật Ngữ gọi bảo vệ, lập tức nổi đóa, gã đàn ông kẻ mắt ném nửa điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống đất, giơ tay chỉ vào Hứa Mật Ngữ nói: “Mày là cái thá gì, còn định gọi bảo vệ đuổi chúng tao đi à? Thái độ của mày là thế nào hả, gọi Giám đốc của chúng mày đến đây, gọi cả ông chủ của chúng mày đến nữa! Ôi cái tính nóng của tao, hôm nay tao mà không xử lý mày, cả mày, mày nữa, thì tao không phải người Trung Quốc!” Hắn ta chỉ vào Hứa Mật Ngữ và Sử Huyễn Huyễn, Lục Hiểu Nghiên đang được cô che chắn phía sau, lớn tiếng nói “Mau gọi Giám đốc của chúng mày đến đây!”
Rất nhanh, Giám đốc sảnh cũng đã đến.
Hứa Mật Ngữ nhìn cảnh tượng trước mắt mà thấy buồn cười một cách khó hiểu, cứ như thể cặp nam nữ yêu quái này đã khởi động một trò chơi gọi người. Sau khi họ lần lượt gọi cô và quản lý đến, vẫn khăng khăng đòi gọi cả ông chủ đến, nói là muốn đòi một lời giải thích.
Giám đốc thăm dò liên lạc với trợ lý Tiết bên cạnh ông chủ, câu trả lời nhận được rất dứt khoát: Chuyện vặt vãnh này mà cũng phải tìm ông chủ, là họ đang mơ hay là chính anh không tỉnh táo?
Sau khi Tiết Duệ cúp máy, Kỷ Phong hỏi cậu ta có chuyện gì.
Tiết Duệ kể lại: “Ở sảnh có hai kẻ gây rối, một người hút thuốc, một người mang theo một con rắn, nhất quyết đòi ở lại. Nhân viên lễ tân nói với họ là không được mang loại thú cưng này vào, thế là họ nổi điên, bắt đầu gọi người, lần lượt gọi cả chị Mật Ngữ và Giám đốc sảnh đến, bây giờ còn mơ tưởng gọi cả sếp qua, muốn hỏi xem tại sao họ lại không được ở, còn dọa sẽ đến Hiệp hội người tiêu dùng khiếu nại chúng ta.”
Kỷ Phong nghe xong nhướng mày: “Cậu trả lời thế nào?”
Tiết Duệ sững sờ: “Anh vừa nghe thấy rồi mà, tôi mắng Giám đốc sảnh là chuyện vặt vãnh này mà cũng tìm sếp, có phải đầu óc không tỉnh táo không.”
Kỷ Phong gật đầu: “Trả lời rất tốt.” Dừng một chút lại nói “Đi thôi, chúng ta cùng xuống xem.”
“???” Tiết Duệ ngơ ngác.
“Sếp, anh làm vậy có phải là quá nể mặt đám gây rối đó không?” Cậu ta không cam tâm để Kỷ Phong cũng bị hai con yêu ma quỷ quái đó gọi xuống.
“Ai nói tôi đi để nể mặt họ?” Kỷ Phong đã đứng dậy đi về phía cửa, anh không quay đầu lại vừa đi vừa nói “Chán quá, xuống xem náo nhiệt cho khuây khỏa.”
Sau khi Tiết Duệ cùng Kỷ Phong xuống lầu, nhân lúc sự chú ý của mọi người đều đang tập trung ở phía quầy lễ tân, họ đi thẳng đến quán cà phê mở ở tầng một của sảnh chính.
Kỷ Phong chọn một chiếc ghế bành có góc nhìn thích hợp để quan sát, gọi một tách cà phê, vừa uể oải lười biếng uống, vừa xem náo nhiệt ở phía quầy lễ tân.
Hai vị khách đó, một gã đàn ông kẻ mắt, một cô nàng mắt tô như Mai Siêu Phong, họ vẫn đang bám lấy Giám đốc sảnh không buông, đòi anh ta phải đồng ý ba điều kiện mới chịu thôi: cho phép họ mang Tiểu Thanh vào ở, Tiểu Thanh là người nhà của họ không phải thú cưng; cũng không được quản họ hút thuốc hay không, đó là tự do của họ; ghi khiếu nại và trừ tiền thưởng của hai nhân viên nhỏ và một nhân viên lớn đứng sau lưng Giám đốc sảnh đã tỏ thái độ không tốt, khiến họ không hài lòng, nếu không họ sẽ không để yên cho ba người họ và cả khách sạn.
Tiết Duệ quay đầu nhìn Kỷ Phong. Anh đang nhìn về phía trước với vẻ mặt khinh bỉ, khóe mắt đầu mày đều treo đầy vẻ chế giễu. Khi anh nhìn ai đó với vẻ mặt này, quả thực có thể khiến người đó bị dìm xuống tận đáy đất.
Tiết Duệ cũng không nhịn được mà phàn nàn: “Xã hội văn minh cả rồi, sao vẫn còn tồn tại những sinh vật không văn minh như vậy chứ? Sếp, có cần tôi qua đó chống lưng cho chị Mật Ngữ không?”
Cậu ta rục rịch muốn đứng dậy, liền bị một ánh mắt của Kỷ Phong ấn trở lại ghế.
“Cậu thân với cô ta lắm à? Hay là cậu ăn no rửng mỡ? Có Giám đốc sảnh ở đó, nếu cô ta ngay cả chuyện này cũng không có năng lực giải quyết cho tốt, thì còn làm quản lý cái gì.”
Tiết Duệ ngoan ngoãn ngồi lại, không dám nhiều chuyện đưa ra ý kiến nữa.
Bên quầy lễ tân, sau khi nghe yêu cầu của cặp nam nữ này, Hứa Mật Ngữ lại một lần nữa đứng ra.
Cô đứng trước mặt Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên, ôn hòa nhưng kiên định nói: “Tôi là cấp trên của họ, hai người họ chỉ là nghe lời tôi, làm việc theo quy định của khách sạn, hai vị nếu có gì không hài lòng, cứ nhắm vào tôi là được. Nếu hai vị khăng khăng muốn khiếu nại, khiếu nại này có thể ghi vào đầu tôi, tôi chấp nhận.”
Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên lập tức nhìn nhau, trong lòng cảm thấy có chút ấm áp.
Giám đốc sanhe tiếp lời Hứa Mật Ngữ: “Vậy tôi là cấp trên của cô ấy, cô ấy cũng là nghe lời tôi làm việc theo quy định của khách sạn, nếu hai vị khăng khăng muốn khiếu nại, khiếu nại này phải do Giám đốc là tôi đây gánh. Nhưng nếu hai vị khăng khăng muốn hút thuốc trong khách sạn và mang theo thú cưng của mình vào ở, điều này thật sự rất xin lỗi, chúng tôi không thể đáp ứng được.”
Cặp nam nữ nghe thấy họ lại trên dưới một lòng đoàn kết chống lại mình, tức giận không thể kiềm chế, càng làm ầm ĩ hơn.
Bảo vệ hăm hở tiến lên, định kéo cặp nam nữ này đi, nhưng tay còn chưa chạm vào người, họ đã bắt đầu la hét, cô gái hét lớn “Chồng ơi họ sàm sỡ em”, gã đàn ông gào lên “Chúng mày dám sàm sỡ vợ tao”, dọa cho đám bảo vệ đều dừng tay.
Chỉ đành để Giám đốc sảnh cố gắng giữ lịch sự để đối phó với họ.
Lúc này, Hứa Mật Ngữ lặng lẽ lùi vào bên trong quầy lễ tân. Cô đi đến bên máy tính, cúi người nhanh chóng tra cứu gì đó.
Sử Huyễn Huyễn ghé lại gần nhỏ giọng hỏi cô: “Quản lý, bảo vệ không dám đụng vào cô gái kia nhưng có thể đụng vào gã đàn ông, tôi gọi thêm hai chị lao công qua giúp, hay là khiêng cả hai người họ ra ngoài luôn đi?”
Lục Hiểu Nghiên ở bên cạnh gật đầu lia lịa.
Hứa Mật Ngữ vừa di chuột vừa trả lời: “Ban đầu tôi cũng định để bảo vệ mời họ ra ngoài một cách lịch sự, nhưng bây giờ xem ra, bảo vệ hay các chị lao công vừa ra tay, họ sẽ lập tức nằm ăn vạ chúng ta, tuy chúng ta có lý không sợ báo cảnh sát đối chất, nhưng làm ầm ĩ lâu hoặc cảnh sát đến, sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm của các khách hàng khác. Vẫn phải dùng chiêu khác để giải quyết nhanh gọn mới được.”
Lúc Sử Huyễn Huyễn hỏi Hứa Mật Ngữ định dùng chiêu gì, tình hình bên phía Giám đốc đã tiến triển đến mức rất tệ.
Cô nàng mắt khói vung con rắn xanh đang quấn trên cánh tay để dọa Giám đốc, Giám đốc né tránh vô tình đẩy vào tay cô ta một cái, cô ta liền thuận thế ngồi bệt xuống đất bắt đầu la hét “Đánh người rồi, Giám đốc khách sạn đánh người rồi”, gã đàn ông kẻ mắt xông tới đẩy Giám đốc một cái, vung nắm đấm định đánh người, bảo vệ xông lên ngăn cản, hắn ta cũng thuận thế ngã lăn ra đất, cùng cô nàng mắt khói la hét ầm ĩ: “Đánh người rồi, mau báo cảnh sát đi, nhân viên khách sạn đánh người rồi!”
Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên há hốc miệng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Rồi họ quay đầu cùng nhìn về phía Hứa Mật Ngữ: “Quản lý, hành vi của họ đã bị chị dự đoán chính xác rồi!”
Hứa Mật Ngữ không khỏi cười khổ trong lòng. Cô có thể dự đoán chính xác hành vi vô lại này, là vì cách đây không lâu Tiêu Tú Mai đã diễn một màn y hệt ở đây. Đây đâu gọi là dự đoán? Chẳng qua chỉ là kinh nghiệm đau thương của bản thân mà thôi.
Sau khi Hứa Mật Ngữ tìm được thứ cần chứng thực, cô lập tức đứng thẳng người dậy từ trước máy tính, cười với Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên đang đứng bên cạnh chờ xem rốt cuộc cô định làm gì.
Từ nụ cười đó của cô, Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên dường như đã nhìn thấy ánh sáng.
Máy in vang lên, từ bên trong nhả ra mấy tờ giấy đã được in nội dung. Hứa Mật Ngữ rút mấy tờ giấy đó ra, rồi từ quầy lễ tân đi ra, đi đến trước mặt cặp nam nữ đang nằm vạ trên đất ăn vạ. Cặp nam nữ đó vẫn đang rêu rao, nếu quản lý không bồi thường một vạn tệ tiền thuốc men, họ sẽ lập tức báo cảnh sát nói ông ta đẩy người đánh người.
Kỷ Phong trên ghế bành ở quán cà phê nheo mắt lại.
Cảnh tượng này có cảm giác quen thuộc đến lạ.
Lần trước người nằm vạ trên đất không chịu dậy ở đây, chính là mẹ của Hứa Mật Ngữ. Lúc đó Hứa Mật Ngữ đối mặt với cảnh ăn vạ, quả thực là luống cuống tay chân.
Anh nheo mắt nhìn, muốn xem lần này Hứa Mật Ngữ có còn giống như lần trước không.
Hứa Mật Ngữ đi đến trước mặt hai người đó, không hề khẩn khoản họ đứng dậy trước, có gì từ từ thương lượng; cũng không cho bảo vệ xông lên, mặc kệ ba bảy hai mốt, ném họ ra ngoài trước đã.
Cô chỉ tao nhã ngồi xổm xuống, nhoài người về phía trước, nhìn chằm chằm con rắn xanh nhỏ đang quấn trên cánh tay cô nàng mắt khói.
Cô nàng mắt khói bị cô nhìn đến phát hoảng, mắng cô một tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn? Cô đừng có dọa nó đấy!”
Hứa Mật Ngữ quay đầu mỉm cười với cô ta: “Thưa cô, cô có biết người nhà này của cô là giống gì không ạ?” Cô hỏi một câu không liên quan.
Cô nàng mắt khói bực bội nói: “Cô hỏi cái này làm gì?”
Hứa Mật Ngữ cười nói: “Là thế này thưa cô, lúc cô vừa vào tôi đã cảm thấy người nhà này của cô không tầm thường, có lẽ cô chỉ nuôi nó như một con rắn bình thường, nhưng tôi vừa mới giúp cô tra cứu rồi, cô nhìn kỹ trên người nó xem, có phải có hoa văn màu vàng không, điều này cho thấy người nhà trên tay cô, nó là động vật được nhà nước bảo vệ cấp hai.”
Cô nàng mắt khói nghe mà sững sờ.
Tiết Duệ cũng sững sờ: “Ghê thật, lại còn là một loài quý hiếm!”
Nhưng cậu ta nghe thấy Kỷ Phong chậc một tiếng. Cậu ta quay đầu nhìn Kỷ Phong, thấy Kỷ Phong đang nhếch mép cười như không cười.
Tiết Duệ cảm thấy đầu óc rối bời. Vừa định hỏi, lại nghe thấy Hứa Mật Ngữ nói, bèn quay đầu lại lắng nghe.
“Thưa cô, cô có chắc là muốn báo cảnh sát không? Là thế này, trước đây trên tin tức đã đưa tin rồi, có người bắt tổ chim bán chim, không may con chim đó lại là động vật được nhà nước bảo vệ, kết quả người đó bị kết án mười năm tù vì tội săn bắt trái phép động vật hoang dã quý hiếm, nguy cấp và tội mua bán trái phép động vật hoang dã quý hiếm, nguy cấp. Nếu người nhà trên tay cô, đợi cảnh sát đến mà thấy thì…” Cô dừng lại một chút, tinh tế để lại nửa câu dang dở, rồi lại tinh tế hỏi cô nàng mắt khói, “Thưa cô, xin hỏi bây giờ cô còn khăng khăng muốn báo cảnh sát không?”
Cô nàng mắt khói và gã đàn ông kẻ mắt nhìn nhau, gã đàn ông kẻ mắt nửa tin nửa ngờ cố gượng: “Cô đừng có ở đó mà hù dọa người khác!”
Hứa Mật Ngữ đưa mấy tờ giấy đã in sẵn trong tay cho hai người xem.
“Đây, đây chính là tin tức về vụ bắt tổ chim bị kết án mà tôi vừa nói, và, trang cuối cùng là hình ảnh so sánh giữa người nhà của hai vị và động vật được nhà nước bảo vệ cấp hai.”
Hai người nhanh chóng lật xem mấy tờ giấy, sắc mặt biến đổi.
Hứa Mật Ngữ nhân cơ hội đứng dậy, như thể đang xin chỉ thị gì đó từ Giám đốc, hỏi anh ta: “Giám đốc nếu chúng ta phát hiện khách ở trong khách sạn mang theo động vật được nhà nước bảo vệ cấp hai, có phải chúng ta có nghĩa vụ báo cảnh sát và giải thích tình hình cho cảnh sát không ạ?”
Giám đốc lập tức hiểu ý cô, cùng cô tung hứng: “Tất nhiên, đây là trách nhiệm và nghĩa vụ mà công dân tuân thủ pháp luật chúng ta nên làm!”
Hứa Mật Ngữ ra hiệu cho Sử Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên.
Hai người lanh lợi một phen, một người nói: “Vậy chúng ta bây giờ gọi điện báo cảnh sát luôn đi!” Người kia làm bộ cầm điện thoại lên định bấm 110.
Cặp nam nữ đó lập tức bò dậy từ dưới đất, lớn tiếng nói: “Chúng tôi lại không phải khách của khách sạn các người, các người bớt lo chuyện bao đồng đi!”
Nói xong hai người quay người chạy ra ngoài khách sạn, chạy như ma đuổi.
Sảnh chính khách sạn lập tức trở nên sạch sẽ thoáng đãng.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Chân Hứa Mật Ngữ mềm nhũn, loạng choạng một cái. Vừa rồi cô đã cố gắng trấn tĩnh để nhìn chằm chằm con rắn xanh đó, ra vẻ như không sợ hãi. Nhưng thực ra cô sợ đến mức lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cô định thần lại, và cùng Giám đốc sảnh, cùng Sử Huyễn Huyễn, Lục Hiểu Nghiên, cùng bảo vệ và nhân viên lễ tân, cô và họ nhìn nhau cười.
Một thứ gì đó hòa hợp, lặng lẽ tan chảy trong những nụ cười nhìn nhau đó.
Vở kịch ăn vạ này, ngược lại đã hòa hợp họ thành một tập thể đoàn kết một lòng.
Trên ghế bành, Tiết Duệ không khỏi cảm thán: “Lần trước chị Mật Ngữ ở đây đối mặt với mẹ mình ăn vạ, còn luống cuống tay chân mặc người ta xâu xé. Bây giờ chị ấy lại có thể vừa nói vừa cười đã giải quyết xong vấn đề, quả thực như hai người khác nhau, đúng là tiến bộ thần tốc.”
Dừng một chút, cậu ta lại nói: “Không chỉ vậy, tôi dường như có thể cảm nhận được sau chuyện này, chị ấy hình như đã hoàn toàn hòa nhập vào bộ phận mới, tập thể mới rồi.”
Cậu ta quay đầu nhìn Kỷ Phong: “Tuy sau khi chị Mật Ngữ đến bộ phận mới, mô-típ nâng cấp đánh quái cũng gần giống như trước đây, đều là khiến những người không phục mình trở nên tâm phục khẩu phục, nhưng tôi vẫn không khỏi vui mừng cho chị ấy, giống như chị ấy lại đạt được một thành tựu mới vậy!”
Kỷ Phong nhướng mày, nhìn Tiết Duệ hỏi lại một câu: “Cậu thấy giống nhau à?”
Tiết Duệ bị hỏi đến ngây người: “Hả?”
“Cậu thấy” Kỷ Phong nhìn anh ta, chậm rãi hỏi “Hứa Mật Ngữ ở bộ phận tiền sảnh và ở bộ phận buồng phòng, mô-típ nâng cấp đánh quái là giống nhau sao?”
“Chẳng lẽ không, không giống nhau ạ?”
Kỷ Phong nhếch một bên khóe miệng, cười rất nhạt: “Một bà nội trợ đã ly hôn, trong thời gian ngắn liên tiếp được bổ nhiệm vào hai bộ phận, lại còn liên tục thăng chức, rõ ràng là, cô ta vừa đến bộ phận nào cũng sẽ bị tẩy chay và không phục. Cho nên khó khăn mà Hứa Mật Ngữ đối mặt ở bộ phận tiền sảnh và ở bộ phận buồng phòng, quả thực là giống nhau. Nhưng mà…”
Kỷ Phong nói đến đây, dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tiết Duệ, nhìn về phía Hứa Mật Ngữ ở gần quầy lễ tân phía sau cậu ta, rồi chuyển giọng nói tiếp “Mô-típ nâng cấp đánh quái của cô ta — dùng phương pháp gì để chinh phục những người không phục mình, thực ra là không giống nhau. Và cái không giống nhau này, lại chính là minh chứng cho sự…”
Kỷ Phong nói đến đây đột nhiên dừng lại.
Tiết Duệ bị nghẹn đến ngứa ngáy gan ruột, nếu lạy lục mà có tác dụng, bây giờ cậu ta chỉ muốn lạy Kỷ Phong, cầu xin anh nói hết câu, đừng có nói nửa vời bỏ lửng như vậy mà treo cậu ta lên.
Cậu ta khẩn khoản Kỷ Phong: “Sếp anh nói tiếp đi! Chính là minh chứng cho cái gì ạ?”
Kỷ Phong lại chuyển chủ đề: “Lần đầu tiên Hứa Mật Ngữ khiến mọi người ở bộ phận buồng phòng khâm phục, là dựa vào thủ đoạn, cô ta trước tiên nắm được sai lầm của người khác rồi mới dùng chính sách mềm dẻo; nhưng lần thứ hai, tức là bây giờ, ở bộ phận tiền sảnh, cô ta đã dựa vào năng lực thực sự của mình rồi. Trước đây dựa vào thủ đoạn để người khác khâm phục có tính ngẫu nhiên, có tính chất khôn lỏi; nhưng bây giờ cô ta có thể dựa vào năng lực để người khác khâm phục, điều này nói lên điều gì?”
Tiết Duệ nghe đến đây “Ồ” một tiếng dài.
Điều này nói lên rằng, cô đã thực sự trưởng thành!
Theo kết luận này, Tiết Duệ đã suy ngược ra được câu nói mà Kỷ Phong đã đột ngột dừng lại lúc nãy là gì — sự khác biệt trong mô-típ nâng cấp đánh quái của Hứa Mật Ngữ hai lần, chính là minh chứng cho sự — trưởng thành của cô.
Trong mắt Kỷ Phong, Hứa Mật Ngữ đã trưởng thành. Mà anh lại kiêu ngạo không chịu tự mình nói ra, cứ như thể nếu Hứa Mật Ngữ biết anh đánh giá cô như vậy, cô sẽ kiêu ngạo lắm.
Tiết Duệ không khỏi nín cười. Ông chủ của anh quả thực có chín khúc ruột mười tám vòng vèo khó ở.
Anh ta cũng chuyển chủ đề, ra sức, thẳng thắn khen Hứa Mật Ngữ: “Sếp, anh nói xem sao bây giờ chị Mật Ngữ lại lợi~hại~thế ạ? Chị ấy ngay cả con rắn đó là động vật được nhà nước bảo vệ cấp hai cũng biết!”
Kỷ Phong lại phát ra một tiếng chậc.
Tiết Duệ nghi hoặc hỏi: “Sao vậy sếp, tôi nói sai gì ạ?”
Kỷ Phong vẫn nhếch mép, vẻ mặt như cười như không, liếc Tiết Duệ một cái rồi mở miệng vàng ngọc hỏi lại: “Cậu thật sự cho rằng đó là động vật được nhà nước bảo vệ cấp hai à? Đó chỉ là một con rắn xanh bình thường thôi.”
“Hả??” Tiết Duệ hoàn toàn ngơ ngác.
…Đây rốt cuộc là cái gì vậy!
Sau khi sảnh chính trở lại sự hài hòa như trước, những người vừa xem màn kịch náo loạn đó đã vây quanh Hứa Mật Ngữ. Họ có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cô.
“Quản lý, chị không sợ rắn à, dám nhìn chằm chằm như vậy?” một nhân viên lễ tân hỏi Hứa Mật Ngữ.
“Sợ chứ, sao lại không sợ, nhưng sợ cũng không thể biểu hiện ra ngoài, nếu không sẽ không trấn áp được họ.” Hứa Mật Ngữ cười trả lời.
“Quản lý Hứa, sao chị biết nhiều thế, lại có thể vừa nhìn đã nhận ra con rắn đó là động vật được nhà nước bảo vệ cấp hai.” một bảo vệ không nhịn được hỏi.
Hứa Mật Ngữ cười một tiếng, rồi nói: “Đó chỉ là một con rắn xanh nhỏ bình thường, không phải động vật được bảo vệ gì đâu.”
Mọi người đều kinh ngạc.
“Hả? Vậy tờ giấy chứng minh con rắn đó là động vật được nhà nước bảo vệ cấp hai mà chị in ra cho họ là sao ạ?”
Hứa Mật Ngữ cười nói: “Tôi tìm hình ảnh của loại rắn xanh nhỏ đó, rồi lại tìm hình ảnh của loài rắn được nhà nước bảo vệ cấp hai, cắt ghép hình con rắn xanh thay vào, đánh tráo rồi in ra.”
Sau đó cô ra lệnh cho mình phải khắc phục nỗi sợ hãi, ngồi xổm trước mặt hai người đó, cẩn thận quan sát “người nhà” kia, diễn một vở kịch, dọa cho hai người đó bỏ đi.
“Nếu con rắn mà họ mang theo thực sự là động vật được nhà nước bảo vệ, tôi sẽ không để họ rời đi dễ dàng như vậy, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát, vì quản lý vừa nói rồi, đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của chúng ta với tư cách là công dân.” Hứa Mật Ngữ tiếp tục cười nói.
Mọi người tiêu hóa một hồi nguyên nhân kết quả, Lục Hiểu Nghiên không nhịn được lên tiếng trước tiên: “Trời ạ, trong thời gian ngắn như vậy, chị đã nghĩ ra cả một phương pháp hoàn chỉnh, tìm tin tức, cắt ghép ảnh, thay ảnh, in ra, rồi lại hù dọa họ, quản lý Hứa, em nhìn nhầm chị rồi, con người chị, quá cao tay! Chẳng trách Kha Văn Tuyết nói chị có nhiều cách đối phó với những kẻ kỳ quặc, lần này em tin lời cô ấy rồi!”
Dưới sự hô hào của cô, những người khác cũng vang lên một tràng âm thanh tâm phục khẩu phục đầy thiện ý.
Trên ghế bành, Tiết Duệ từ từ quay đầu nhìn về phía Kỷ Phong.
Cậu ta không thể ngờ Kỷ Phong lại sớm đã nhìn thấu mọi hành động của Hứa Mật Ngữ.
Cậu ta cảm thấy Hứa Mật Ngữ bây giờ đã thông minh đến mức khiến người ta kinh ngạc rồi, nhưng Kỷ Phong, anh quả thực đã tiến hóa thành một đại yêu tinh đáng sợ.
Trong sảnh chính, Hứa Mật Ngữ nghe những tiếng tâm phục khẩu phục đó, nghe mà vừa vui vừa có chút ngại ngùng.
Lúc này, Giám đốc sảnh lên tiếng.
Anh ta hỏi Hứa Mật Ngữ: “Tôi vẫn luôn cho rằng cô là một người tính cách rất mềm mỏng, gặp chuyện sẽ cố gắng thỏa hiệp với khách hàng, không ngờ cô cũng có một mặt cứng rắn như vừa rồi.”
Hứa Mật Ngữ nhìn Giám đốc nói: “Tính cách của tôi dù có mềm mỏng đến đâu, cũng có điểm mấu chốt và sự kiên trì của riêng mình ạ.”
Cô cười lên: “Tôi cảm thấy tuy chúng ta làm trong ngành dịch vụ, nhưng không có nghĩa là chúng ta phải phục vụ bất kỳ ai một cách vô điều kiện và không có nguyên tắc. Khách sạn năm sao mang lại cho khách hàng trải nghiệm xứng đáng với số tiền bỏ ra quả thực rất quan trọng, nhưng chúng ta không thể vô điều kiện chiều theo đủ loại khách hàng vô lý.”
Cô suy nghĩ một lúc, làm thế nào để biểu đạt ý của mình một cách chính xác hơn.
“Tôi nghĩ, mục đích ban đầu của chúng ta khi làm dịch vụ, thực ra không phải là làm hài lòng tất cả mọi người, mà là làm hài lòng những người xứng đáng. Nhưng hai người vừa rồi, thì không xứng đáng.”
Lời của cô đã nhận được nhiều sự đồng tình:
“Đúng vậy, đúng vậy!”
“Chứ còn gì nữa, chúng ta chỉ là nhân viên trong ngành dịch vụ, chứ thật sự không phải là nô tài!”
“Đồng ý! Cũng không biết ai nói khách hàng là thượng đế của ngành dịch vụ, dựa vào đâu chứ? Khách hàng tốt làm thượng đế thì còn được, khách hàng tồi nó dựa vào cái gì?”
Tiết Duệ trên ghế bành cũng không nhịn được đưa ra ý kiến: “Sếp anh xem, sự lương thiện của chị Mật Ngữ đã bắt đầu có gai rồi, chị ấy không còn vô điều kiện chiều theo tất cả mọi người nữa, chị ấy thật sự đã trưởng~thành~rồi!” Cậu ta lại cố tình kéo dài giọng nói chữ “trưởng thành rồi”.
Nói xong cảm thấy một bên má mình nóng lên, cậu ta quay đầu lại nhìn.
Quả nhiên là Kỷ Phong đang trừng mắt nhìn anh ta.
“Sao, sao vậy sếp?” Cậu ta bị trừng đến mức tự nhiên thấy chột dạ, lưỡi không kiểm soát được mà líu lại.
Kỷ Phong trừng mắt nhìn Tiết Duệ, đột nhiên hỏi một câu: “Khen đến thế, cậu để ý cô ta rồi à?”
Tiết Duệ sợ hãi, lập tức xua tay nhấn mạnh: “Không không, chỉ là ngưỡng mộ một chút thôi! Tôi có một nguyên tắc sắt đá, tuyệt đối không có tình yêu chị em, vì tôi không có tự tin vào bản thân, người lớn tuổi hơn tôi có thể sẽ già nhanh hơn tôi một chút, tôi sợ sau này tôi sẽ thay lòng.”
Kỷ Phong nheo mắt nhìn cậu ta, dường như đang nhìn một tên tra nam.
“Tình cảm thì có liên quan gì đến tuổi tác? Toàn lời ma quỷ.” Anh khinh bỉ nói.
Ở phía bên kia sảnh, họ nghe thấy Hứa Mật Ngữ đang nhân lúc còn nóng, trải lòng với mọi người: “Thực ra các tình huống hôm nay, trước đây cũng đã xảy ra một lần, ngay trên người tôi. Trước đây mẹ tôi đến khách sạn tìm tôi gây chuyện, chắc mọi người đều đã thấy.”
Cô cười lên: “Nếu là tôi của lúc đó đối mặt với chuyện hôm nay, tôi có thể sẽ vô điều kiện thỏa hiệp với khách. Vì lúc đó tôi thật sự rất yếu đuối và có tính cách làm hài lòng người khác.”
Nói đến đây, cô thở dài cho bản thân của ngày xưa.
Sau đó cô tiếp tục mỉm cười dịu dàng nói: “Nhưng sau đó có người đã nói với tôi, nếu bản thân mình không thể tự dựa vào mình để cứng rắn lên, thì đáng bị người khác cả đời dẫm dưới chân. Cho nên bây giờ, tôi đang nỗ lực để thay đổi.”
Tiết Duệ đột nhiên nghe thấy bên cạnh phát ra một tiếng động. Cậu ta quay đầu lại nhìn, suy đoán vừa rồi là lúc Kỷ Phong cầm tách cà phê có chút không vững, tách sứ cọ vào đĩa sứ, phát ra một tiếng động trong trẻo.
Cậu ta nhanh chóng nghĩ thoáng qua một giây rằng Kỷ Phong lại cũng có lúc tay run. Rồi lại chuyển sự chú ý trở lại chỗ Hứa Mật Ngữ.
“Để mọi người cảm thấy tính cách tôi yếu đuối, sẽ thỏa hiệp với yêu cầu của khách để bảo vệ khách hàng trước, thậm chí có thể sẽ hy sinh cảm nhận của người nhà chúng ta, đó là do trước đây tôi làm chưa đủ tốt, mới khiến mọi người có lo lắng như vậy.” Hứa Mật Ngữ nhìn Sử Huyễn Huyễn rồi lại nhìn Lục Hiểu Nghiên “Nhưng mọi người yên tâm đi, sau này sẽ không có hiểu lầm như vậy nữa, vì trước khi trở thành người phục vụ khách hàng, tôi trước hết là người đồng đội đứng cùng một chiến tuyến với mọi người.”
Kỷ Phong đặt tách cà phê xuống, nói với Tiết Duệ: “Đi thôi, lên lầu.”
Tiết Duệ vẫn đang bị những lời nói đó của Hứa Mật Ngữ làm cho có chút hừng hực khí thế, vẫn chưa muốn đi, còn muốn xem người của bộ phận tiền sảnh diễn màn tương thân tương ái đại đoàn viên.
Nhưng Kỷ Phong đứng dậy là đi.
Tiết Duệ chỉ đành theo sau.
Cậu ta không cam tâm hỏi Kỷ Phong: “Sếp, anh không muốn xem tiếp nữa à?”
Kỷ Phong bước vào thang máy, quay người ra ngoài, đứng một cách phóng khoáng.
Tiết Duệ vội vàng theo vào.
Trước khi cửa thang máy đóng lại, Kỷ Phong qua khe hở ngày càng hẹp lại nhìn về phía bóng người trong sảnh chính.
Từ hôm nay trở đi, cô đã hoàn toàn hòa nhập vào bộ phận mới, cùng với người của bộ phận này đoàn kết một lòng, xoắn lại thành một sợi dây thừng.
“Còn có gì hay để xem nữa đâu?” Anh nhàn nhạt nói.
Đã hoàn toàn không còn gì đáng lo ngại nữa rồi.
