53, Lại đang quyến rũ tôi à?
Hứa Mật Ngữ cảm nhận rõ ràng, kể từ sau sự việc rắn lục lần trước, mối quan hệ giữa cô và các đồng nghiệp ở bộ phận tiền sảnh đã trở nên hòa hợp hơn hẳn. Đồng nghiệp cùng cấp khi có việc đều bắt đầu bàn bạc với cô; cấp dưới nhận việc cô giao không hề qua loa mà lập tức chấp hành; ở quầy lễ tân, các nhân viên phục vụ khi gặp phải khách hàng hay tình huống khó xử, họ sẽ tìm cô giúp đỡ ngay lập tức. Họ tin tưởng vào năng lực của cô, hoàn toàn xem cô như người nhà.
Công việc thuận lợi, tinh thần của Hứa Mật Ngữ cũng ngày một tốt lên. Sau khi ly hôn, có một khoảng thời gian lòng cô như tro tàn, cảm thấy mình sẽ không bao giờ có được hạnh phúc về mặt tình cảm nữa, vì vậy cũng buông thả việc chăm sóc bản thân. Nhưng bây giờ, suy nghĩ của cô đã thay đổi.
Bởi vì người đàn ông luôn dùng ánh mắt chế giễu đó đã nói với cô rằng, cho dù người khác không coi cô ra gì, thì chính cô cũng phải coi trọng bản thân mình, phải biết yêu lấy mình.
Người biết yêu bản thân mới xứng đáng có được hạnh phúc.
Cho nên cô phải yêu thương bản thân thật tốt, chăm sóc và nâng cao giá trị của mình, cho dù cô đã từng ly hôn, cho dù đã bước sang tuổi ba mươi. Suy cho cùng, dù có đến tám mươi tuổi, cô vẫn có quyền được sống thanh lịch và hạnh phúc, không phải sao?
Hứa Mật Ngữ chú ý dưỡng da, cũng tập thể dục một cách điều độ.
Khoảng thời gian sau ly hôn, cô quá gầy gò, yếu ớt, hai má hóp lại không còn chút thịt nào, trông vừa khô héo vừa già nua, sắc mặt cũng vàng vọt thiếu sức sống, lúc nào cũng phải dựa vào lớp phấn nền để trông có thần thái hơn.
Thế nhưng dạo gần đây, mọi việc thuận buồm xuôi gió, khí sắc của cô bỗng chốc hồng hào trở lại. Không chỉ vậy, cô còn cố gắng ăn nhiều hơn, ép mình tăng thêm vài cân. Cuối cùng công sức cũng không phụ lòng người, hai má cô cuối cùng cũng đầy đặn hơn một chút. Gò má vốn gầy đến hóp lại giờ đã trở về với khuôn mặt trái xoan ban đầu, collagen như níu kéo lại được chút thanh xuân sắp vuột mất.
Trạng thái của cô bây giờ tốt đến không ngờ, dạo này đi làm ngay cả lớp nền cũng không cần trang điểm cầu kỳ, chỉ cần dưỡng da cơ bản rồi thoa chút son môi là thần sắc cả người đã rất rạng rỡ.
Ngay cả Tề Huyễn Huyễn cũng không nhịn được, nhân lúc nghỉ trưa liền hỏi Hứa Mật Ngữ ở khu ghế nghỉ: “Quản lý Hứa, sao chị âm thầm lão hóa ngược vậy? Cái mặt này, làn da này, trời ơi, em không dám chạm vào luôn, sợ bị bật ra mất!”
Lục Hiểu Nghiên cũng không kìm được hỏi: “Chị Mật Ngữ, chị dùng mỹ phẩm gì thế, chia sẻ link cho em với được không? Em thấy chị đến bộ phận tiền sảnh chưa đầy hai tháng mà đã như biến thành người khác rồi!”
Hứa Mật Ngữ mỉm cười, thật thà nói ra loại mỹ phẩm mình đang dùng. Nhưng Tề Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên không tin, họ không thể chấp nhận được rằng những loại mỹ phẩm bình thường như vậy lại có thể mang lại hiệu quả kỳ diệu như cải lão hoàn đồng.
Anh chàng nhân viên gác cửa đứng bên cạnh không nhịn được chen vào nói đùa: “Hai người thừa nhận mình không có được vẻ đẹp trời sinh như người ta khó đến thế à? Chị Mật Ngữ nhà ta ấy à, cái này gọi là trời sinh! Trước đây là do nhà chị ấy có chuyện nên trạng thái không tốt, thỉnh thoảng tiều tụy một chút thôi, đợi mọi chuyện qua rồi, người ta lại nhẹ nhàng phục hồi phong độ ngay.”
Hứa Mật Ngữ bị chọc cho bật cười, nụ cười trong trẻo mà rạng rỡ, khiến anh chàng nhân viên gác cửa nhìn không chớp mắt.
Tề Huyễn Huyễn gõ đầu cậu ta: “Đứng ngây ra đó làm gì, chưa thấy gái đẹp cười bao giờ à? Ra ngoài canh cửa của cậu đi!”
Anh chàng nhân viên gác cửa lại có vẻ hơi ngượng ngùng, gãi đầu nói: “Ây da, mấy người không hiểu đâu, nụ cười của chị Mật Ngữ không phải ai cũng cười ra được đâu. Cái này gọi là ‘nụ cười mối tình đầu’, chính là nụ cười khiến người ta có cảm giác như đang yêu lần đầu ấy!”
Tề Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên tỏ ra hứng thú, tiếp tục đào sâu về “nụ cười mối tình đầu” với anh chàng kia, còn Hứa Mật Ngữ đã thu lại nụ cười, khẽ ho một tiếng.
Ba người còn lại từ tiếng ho nhẹ của cô đã nhận ra một tia cảnh báo, lập tức im bặt và nhìn về phía đại sảnh khách sạn.
Kỷ Phong đang đứng cách đó không xa, ánh mắt sâu thẳm, vẻ mặt lạnh lùng, tâm trạng khó đoán mà nhìn bọn họ.
Anh chàng nhân viên gác cửa sợ đến co rúm cổ, lủi thủi chạy ra cửa khách sạn. Lúc đi ngang qua Kỷ Phong, bước chân cậu ta còn rối vào nhau.
Tề Huyễn Huyễn và Lục Hiểu Nghiên cũng vội vàng quay về vị trí làm việc, ra vẻ nghiêm túc.
Hứa Mật Ngữ bước tới, do dự một chút, nhất thời không biết nên dùng âm lượng lớn đến mức nào để chào hỏi.
Cuối cùng, cô khẽ khàng cất tiếng: “Chào Kỷ tổng.”
Kỷ Phong lạnh lùng liếc nhìn Hứa Mật Ngữ.
Hứa Mật Ngữ bất giác nín thở.
Cảm giác như giây tiếp theo Kỷ Phong sẽ nổi trận lôi đình vậy.
Nào ngờ Kỷ Phong vừa cất lời, cô lại ngẩn ra.
“Làm ra cái bộ dạng rụt rè đó làm gì? Tôi ăn thịt người à?” Nói xong anh liền cất bước bỏ đi.
…Hứa Mật Ngữ lặng lẽ thở phào.
Cô quay lại quầy lễ tân sắp xếp giấy tờ. Lục Hiểu Nghiên không nhịn được ghé sát lại nói nhỏ: “Chị Mật Ngữ, sao em cứ cảm thấy Kỷ tổng toàn kiếm chuyện với chị thế nhỉ? Hình như chị làm thế nào cũng không vừa ý anh ta.”
Hứa Mật Ngữ mỉm cười, bảo cô ấy: “Làm việc đi.”
Trong thang máy, sau khi cửa từ từ đóng lại, Kỷ Phong bật cười khinh bỉ.
Tiết Duệ nghe thấy anh lẩm bẩm đầy mỉa mai: “Nụ cười mối tình đầu, hừ.” Anh đột nhiên quay sang nhìn Tiết Duệ, vẻ mặt đầy ghét bỏ hỏi: “Mấy thằng nhóc ranh các cậu đều nông cạn như vậy sao?”
Tiết Duệ ngớ người một lúc mới nhận ra mình bị vạ lây, chỉ vì trước đây cậu ta cũng từng nói nụ cười của Hứa Mật Ngữ rạng rỡ như mối tình đầu.
Nhưng cậu ta lập tức cảm thấy có gì đó không đúng.
“Sếp, sao lại là đám nhóc ranh chúng tôi chứ? Anh 29 tuổi rưỡi, tôi 25 tuổi rưỡi, chúng ta cũng chỉ hơn kém nhau bốn tuổi, hơn nữa anh cũng đâu phải…”
Nửa câu sau cậu ta kịp thời nuốt lại, không dám nói ra.
Kỷ Phong nheo mắt, đầy vẻ đe dọa: “Nói, hết, câu.”
Tiết Duệ nuốt nước bọt, đành phải dũng cảm nói nốt nửa câu còn lại: “Hơn nữa anh cũng là một… trai tân… chưa từng có bạn gái sao… Nếu nói là nhóc ranh thì chúng ta đều như nhau cả mà…”
Giọng cậu ta nhỏ dần rồi tắt hẳn trong ánh mắt sắc lẹm của Kỷ Phong.
Kỷ Phong trừng mắt nhìn cậu, trừng cho đến khi thang máy lên đến tầng cao nhất, cửa từ từ mở ra.
Sau đó anh mới nghiến răng nói: “Ai nói tôi vẫn còn là trai tân? Cậu mới là thằng nhóc ranh!”
Nói xong anh cất bước ra khỏi thang máy.
Tiết Duệ đứng sững trong thang máy.
???
Kỷ Phong vừa nói vậy là có ý gì? Anh đang tuyên bố mình đã có phụ nữ rồi ư? Chuyện này xảy ra từ bao giờ? Sao trợ lý thân cận như cậu ta lại không hề hay biết??
Thật không thể tin nổi! Kỷ Phong vậy mà đã bị phụ nữ “xử” rồi ư?! Cậu ta thực sự muốn biết người phụ nữ đã đoạt đi sự trong trắng được Kỷ Phong gìn giữ bấy lâu nay rốt cuộc là ai!
Gần đến giờ tan làm, Hứa Mật Ngữ bất ngờ nhận được điện thoại từ bếp trưởng Từ ở bộ phận ẩm thực gọi đến quầy lễ tân.
Bếp trưởng Từ nhờ Hứa Mật Ngữ sau khi tan làm đừng vội về, nếu có thể thì phiền cô qua bộ phận ẩm thực một chuyến.
Hứa Mật Ngữ đồng ý ngay.
Tan làm, cô đi thẳng đến nhà bếp của nhà hàng Trung Hoa tìm bếp trưởng Từ, hỏi xem ông có việc gì cần mình giúp không. Trước đây khi cô đến bộ phận ẩm thực để trao đổi công việc, tiện thể cũng đã có vài lần trao đổi tay nghề với bếp trưởng Từ, ông ấy hết lời khen ngợi tài nấu các món ăn gia đình của cô, còn truyền cho cô vài bí quyết làm các món đại tiệc, điều này khiến cô cảm thấy mình có phần mang ơn bếp trưởng Từ – một đầu bếp tầm cỡ như ông, sao có thể dễ dàng truyền nghề cho người khác được.
Nghe Hứa Mật Ngữ hỏi, bếp trưởng Từ xoa tay nói: “Đúng là có chút việc muốn phiền cô.”
Ông chỉ ngón tay lên trên, ra hiệu rồi nói với Hứa Mật Ngữ: “Vị đại gia trên tầng thượng hôm nay muốn ăn sủi cảo. Cô cũng biết đấy, trong số các đầu bếp của khách sạn, anh ấy chỉ ăn đồ tôi làm, nhưng hôm nay nhà tôi đột xuất có việc, tôi phải về ngay bây giờ. Trước đây tôi có nghe trợ lý Tiết nói, Kỷ tổng ở khách sạn này ngoài đồ ăn của tôi ra thì chỉ có thể ăn được cơm cô nấu. Cho nên hôm nay tôi muốn nhờ cô giúp một việc, cô có thể thay tôi tối nay lên đó gói sủi cảo cho vị đại gia đó được không?”
Hứa Mật Ngữ rất muốn giúp bếp trưởng Từ, nhưng cô cũng có những e ngại của riêng mình.
Cô thận trọng hỏi bếp trưởng Từ: “Cháu giúp bác thì không sao, nhưng cháu cứ đường đột đi lên như vậy, Kỷ tổng có thể sẽ không vui đâu ạ?”
Cô vẫn còn nhớ như in vẻ mặt hung dữ của Kỷ Phong khi gào lên với cô cách đây không lâu: “Hét to như vậy làm gì, tỏ ra cô quen tôi à?”.
Cô chỉ chào anh ta một tiếng thôi mà đã bị anh ta ghét bỏ ra mặt. Cô hiểu ý tứ trong câu nói đó của anh ta, chẳng phải là muốn cô giữ khoảng cách, đừng quên thân phận của mình là gì sao.
Vậy nên cô mà đường đột đi lên, e là lại bị Kỷ Phong ghét bỏ nữa.
Nhưng bếp trưởng Từ lại nói với cô: “Yên tâm đi, tôi đã nói trước chuyện này với trợ lý Tiết bên cạnh Kỷ tổng rồi, cậu ấy nói sẽ thưa lại với Kỷ tổng, nếu Kỷ tổng không đồng ý thì sẽ báo lại cho tôi. Đến giờ cậu ấy vẫn chưa báo gì khác, chẳng phải có nghĩa là Kỷ tổng đã đồng ý rồi sao.”
Nói xong ông lại nhờ vả Hứa Mật Ngữ: “Tiểu Hứa à, nhà tôi thật sự có việc đột xuất nên phải đi gấp, chỉ có thể nhờ cô giúp việc này thôi, sau này cô muốn học món gì, cứ đến nói với tôi, tôi dạy cô hết, thế nào?”
Hứa Mật Ngữ vội nói không cần đâu ạ.
“Vốn dĩ đây cũng không phải chuyện gì khó khăn, chỉ cần bên Kỷ tổng cho phép cháu lên, đối với cháu chỉ là một cái nhấc tay mà thôi, bác đừng khách sáo với cháu.”
Hứa Mật Ngữ nhận lời.
Bếp trưởng Từ xem giờ, “Ôi chao” một tiếng, rồi thúc giục Hứa Mật Ngữ: “Cô mau lên đi, gói sủi cảo vốn đã hơi lỉnh kỉnh, chậm trễ thêm một chút nữa vị gia trên đó đói quá lại không vui, mau đi mau đi!”
Dưới sự thúc giục của ông, Hứa Mật Ngữ cũng không kịp gọi điện báo trước cho Tiết Duệ một tiếng, đã bị bếp trưởng Từ đẩy vào thang máy và quẹt thẻ lên tầng thượng.
Kết quả là Hứa Mật Ngữ vừa bước vào căn suite của Kỷ Phong trên tầng thượng, đã bị Kỷ Phong đang đứng trước quầy bar tự rót nước uống trừng mắt nhìn.
Anh hơi nhíu mày, nhìn Hứa Mật Ngữ, lạnh lùng hỏi một tiếng: “Cô lên đây làm gì?”
Hứa Mật Ngữ sững người.
Không phải bếp trưởng Từ nói đã sắp xếp ổn thỏa với bên này rồi sao…
Cô thành thật trả lời: “Bếp trưởng Từ nhờ tôi lên đây gói sủi cảo cho anh.”
Kỷ Phong cầm ly nước, mắt hơi nheo lại, lạnh giọng hỏi: “Ông ta đâu, sao không tự mình lên?” Ngừng một lát, anh hỏi tiếp: “Sao, bây giờ ai lên gói sủi cảo, mấy người có thể tự bàn bạc với nhau, có thể qua mặt cả tôi luôn rồi sao?”
Hứa Mật Ngữ vội vàng theo phản xạ muốn giải thích: “Bếp trưởng Từ nói trợ lý Tiết…”
Nhưng cô vừa mở lời đã lập tức dừng lại.
Cô nhìn quanh một lượt, phát hiện Tiết Duệ không có ở đây. Chắc hẳn cậu ta đã bị Kỷ Phong cử đi làm việc khác.
Và rõ ràng là, Tiết Duệ bận đi làm việc nên đã quên báo lại với Kỷ Phong chuyện bếp trưởng Từ tối nay có việc, nhờ cô lên gói sủi cảo. Nếu bây giờ cô nói ra chuyện bếp trưởng Từ đã báo trước với Tiết Duệ, chẳng khác nào nói Tiết Duệ tắc trách, quên báo cáo.
Thế nên cô kịp thời dừng lại, quyết định cứ để mình nhận hết tội về mình vậy.
Cô chuyển hướng, trực tiếp xin lỗi: “Xin lỗi Kỷ tổng, tôi đường đột đi lên là lỗi của tôi. Rất xin lỗi đã làm phiền anh, tôi xuống ngay đây ạ.”
Cô nói xong, cúi chào rồi quay người định rời đi.
Nhưng Kỷ Phong lại lạnh lùng cất tiếng sau lưng cô.
“Đứng lại.”
Một tiếng “Đứng lại” của Kỷ Phong đã giữ chân Hứa Mật Ngữ.
Hứa Mật Ngữ đứng yên quay lại, nhìn về phía Kỷ Phong trước quầy bar, khó hiểu và đề phòng chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
“Đây là cái chợ à, cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?” Kỷ Phong nhướng cả mày cả mắt lẫn giọng điệu lên hỏi.
Hứa Mật Ngữ nghẹn họng, không biết phải trả lời thế nào.
May mà Kỷ Phong lại tự mình nói tiếp.
“Cô thân với Tiết Duệ lắm à? Ra vẻ bảo vệ cậu ta ghê nhỉ.”
Hứa Mật Ngữ không đoán được Kỷ Phong muốn nghe câu trả lời thế nào, cô nên nói thân hay không thân?
Hình như nói sai một ly là lại khiến anh không vui, tính khí của còn khó đoán hơn cả thời tiết thành phố này, có vừa ý hay không hoàn toàn không thể đoán được bằng mắt thường.
Thế là cô đành cười gượng một tiếng, đó là một nụ cười xin tha và lấy lòng.
Đối mặt với nụ cười của cô, Kỷ Phong đột ngột nheo mắt.
Sau đó anh dời mắt đi, cầm ly nước đến sofa ngồi xuống, tựa người ra sau rồi lười biếng vắt chéo chân, không nhìn Hứa Mật Ngữ nhưng lại lạnh lùng ra lệnh: “Cô gói sủi cảo xong rồi hẵng xuống.”
Hứa Mật Ngữ lập tức nói được ạ, nói xong liền định đi vào bếp phía sau.
Vừa mới cất bước, cô đã nghe thấy một tràng tiếng ùng ục, âm thanh vừa to vừa vang, như phát ra từ một cái hang rỗng khổng lồ.
Hứa Mật Ngữ bất giác dừng bước, trong lòng dấy lên sự đồng cảm, phải đói đến mức nào thì dạ dày rỗng mới có thể phát ra tiếng ùng ục lớn như vậy.
Cô nhìn về phía Kỷ Phong, Kỷ Phong cũng đang liếc nhìn cô.
Anh sa sầm mặt, dùng sự lạnh lùng để che giấu vẻ mất mặt vì bị cái dạ dày của mình vô cớ phản bội.
Giây phút này, trong lòng Hứa Mật Ngữ có một chút buồn cười, cũng có một chút thương hại.
Cô bất giác cho tay vào túi áo. Bên trong có mấy viên sô cô la, là thứ cô chuẩn bị sẵn để bổ sung năng lượng, lúc đứng ở đại sảnh cảm thấy mệt mỏi cô sẽ nuốt một viên để lấy lại thể lực.
Cô lấy ra một viên sô cô la, đi đến trước bàn trà, đặt nó lên mặt bàn, cẩn thận đẩy về phía Kỷ Phong.
Đẩy xong vừa đứng thẳng người ngẩng đầu lên, còn chưa kịp nói gì, đã bắt gặp đôi mày nhíu chặt của Kỷ Phong.
“Ý gì?”
Kỷ Phong hỏi bằng một giọng điệu đều đều.
Hứa Mật Ngữ mỉm cười, một nụ cười rất lấy lòng, cũng rất ưa nhìn, nói với Kỷ Phong: “Anh ăn tạm cái này lót dạ đi ạ, tôi sợ anh đói quá sẽ bị hạ đường huyết.”
Kỷ Phong lại càng nhíu mày chặt hơn, lúc mở miệng nói, dường như dây thanh quản cũng căng ra: “Chỉ có ý này thôi sao?”
Hứa Mật Ngữ hơi ngẩn người, bất giác hỏi lại: “Nếu không thì sao ạ?” Nhận ra giọng điệu hỏi lại của mình hơi cứng nhắc, cô vội vàng điều chỉnh lại, “Ý tôi là, tôi còn có thể có ý gì khác được chứ. Nếu anh không thích thứ này, vậy tôi lấy lại ngay đây.”
Cô vừa nói vừa cúi người xuống định lấy lại viên sô cô la đã đẩy đến trước mặt Kỷ Phong.
Kỷ Phong nhìn động tác của cô, bĩu môi cười khẩy một tiếng, trong lòng thầm mỉa mai:
Bắt đầu rồi. Lạt mềm buộc chặt, lại bắt đầu rồi!
Anh trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, trước khi cô kịp lấy lại viên sô cô la, anh đã đưa tay nhặt nó lên từ mặt bàn.
Kỷ Phong săm soi thứ mà Hứa Mật Ngữ dùng để giở trò lạt mềm buộc chặt với mình, lạnh lùng nói: “Đừng có nhiều chuyện, mau đi gói sủi cảo đi.”
“?” Hứa Mật Ngữ có chút hoang mang nhìn Kỷ Phong. Anh vừa tỏ ra ghét viên sô cô la, lại không cho cô lấy lại; vừa bảo cô đừng nhiều chuyện, lại vừa cầm lấy viên sô cô la cô đưa…
Thật không biết anh ta đang nghĩ gì.
Tâm tư của đàn ông một khi đã khó đoán, đâu phải chỉ có thể dùng câu “mò kim đáy bể” để hình dung, đó nên gọi là ném kim vào vũ trụ.
Sợ lại có thêm chuyện gì bất trắc khiến vị đại gia này không vui, Hứa Mật Ngữ vội vàng không ngừng bước đi vào bếp phía sau, chuẩn bị gói sủi cảo.
Cô vừa vào bếp, Tiết Duệ đã tất tả chạy vào từ ngoài cửa.
Cậu ta vừa vào phòng đã thở hổn hển, vội vàng báo cáo với Kỷ Phong: “Sếp, tôi chưa kịp nói với anh, bếp trưởng Từ nói tối nay nhà ông ấy có việc, nên muốn nhờ chị Mật Ngữ thay ông ấy lên làm bữa tối cho anh.”
Kỷ Phong mân mê viên sô cô la trong tay, vừa xoay xoay vừa lạnh nhạt đáp lại Tiết Duệ: “Trước khi cậu nói, tôi đã biết rồi.”
Tiết Duệ “Hả?” một tiếng: “Anh biết rồi ạ?”
Kỷ Phong ngước mắt liếc cậu ta một cái, cười như không cười bảo: “Lần sau cậu báo cáo chuyện đổi đầu bếp thì tốt nhất nên báo trước khi đầu bếp đến, được chứ, Tiết tổng?”
Tiết Duệ bị cái giọng điệu âm dương quái khí này làm cho lạnh sống lưng.
Cậu ta lập tức hiểu ra, là Hứa Mật Ngữ đã lên gói sủi cảo rồi. Cậu ta vội vàng xin lỗi Kỷ Phong, sau đó nói: “Ây da, để tôi vào xem chị Mật Ngữ có cần giúp gì không, hai người cùng làm sẽ nhanh hơn chị ấy làm một mình, đỡ để anh phải đói!” Cậu ta nói xong liền ba chân bốn cẳng chuồn thẳng vào bếp phía sau.
Kỷ Phong không vui liếc nhìn bóng lưng cậu ta. Trốn tránh rõ ràng như vậy, cứ như anh là thần ôn dịch không bằng.
Anh lại nhìn viên sô cô la đang nắm trong tay.
Cái thứ quái quỷ mà người phụ nữ kia dùng đi dùng lại để giở trò lạt mềm buộc chặt với mình, anh nhất định phải nếm thử xem nó có mùi vị gì.
Anh bóc lớp giấy gói, nhét miếng màu đen bên trong vào miệng.
Thật bất ngờ là không có vị ngọt gắt như tưởng tượng, ngược lại còn có một vị đắng nhẹ thanh thoát.
Lúc mới cho vào miệng, vị đắng nhẹ đó khiến người ta khó chịu, không khỏi nhíu mày.
Nhưng đợi một lát rồi thưởng thức, sau khi chấp nhận được hương vị này, lại dường như có thể nếm được một chút hậu vị ngọt ngào từ bên trong.
Chút hậu vị ngọt ngào này khiến người ta cảm thấy tâm trạng thư thái và dễ chịu một cách khó hiểu, cũng khiến người ta không hiểu sao lại có chút lưu luyến với hương vị này.
Đây là cái thứ dopamine chết tiệt đó sao? Cái thứ vật chất có thể mê hoặc cảm xúc.
Anh thầm nghĩ, cái thứ dopamine chết tiệt này. Viên sô cô la đen chết tiệt này. Và cả cái vị của nó khi nếm thử sao mà giống y như người phụ nữ kia một cách quái quỷ.
Trong bếp, Tiết Duệ phụ giúp Hứa Mật Ngữ, hai người vừa nói vừa cười.
Nhào bột, trộn nhân xong, vừa gói sủi cảo Hứa Mật Ngữ vừa tiện miệng kể cho Tiết Duệ một câu chuyện cười nhạt: “Cậu có biết sủi cảo ra đời như thế nào không? Một hôm, có một miếng vỏ sủi cảo gặp khó khăn, liền chạy đi nhờ miếng thịt viên giúp đỡ. Thịt viên vỗ vỗ vào vỏ sủi cảo bảo nó, không vấn đề gì, chuyện này cứ ‘bao’ lên người tớ. Thế là có sủi cảo.”
Tiết Duệ nghe xong vừa lạnh run người vừa cười ha hả.
Kỷ Phong không biết đã đến từ lúc nào, đứng ở cửa bếp đã nghe hai người nói cười rôm rả một lúc lâu.
Anh vốn định đến để giục cơm, nhưng không hiểu sao lại đứng ở cửa nghe họ nói nhảm cả buổi.
Lúc này thấy họ vui vẻ hòa thuận, không nói được là vì sao, anh hình như cảm thấy mình có chút tức giận vô cớ.
Anh phát hiện ra Hứa Mật Ngữ khi nói chuyện với người khác và khi nói chuyện trước mặt mình là hai bộ dạng hoàn toàn khác nhau. Trước mặt anh, cô tỏ ra cẩn trọng, dè dặt và ngoan ngoãn, thỉnh thoảng lại giở trò lạt mềm buộc chặt. Nhưng trước mặt người khác, hóa ra cô cũng khá thú vị.
Sao cô có thể thoải mái như vậy trước mặt người khác, mà trước mặt mình lại là một bộ dạng khác? Như một người giả vậy.
Anh đè nén sự khó chịu trong lòng không biết là do đợi cơm mà ra, hay là do một sự khó chịu nào khác, đứng ở cửa bếp gọi vào trong một tiếng: “Tiết Duệ.”
Tiết Duệ quay đầu lại thấy Kỷ Phong, giơ miếng vỏ sủi cảo trong tay lên bảo anh: “Sếp, tôi đang tăng tốc gói sủi cảo cho anh đây!”
Kỷ Phong nghe vậy nhíu mày: “Cậu gói cái quái gì thế? Ra đây mau.”
Tiết Duệ nhìn thứ bị gọi là “cái quái gì” trong lòng bàn tay mình, phát hiện cái sủi cảo mình gói quả thực không ra hình thù gì, bèn ngượng ngùng đặt xuống, đi ra cửa bếp.
Kỷ Phong dùng một giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để ai cũng nghe thấy, nói với Tiết Duệ: “Ở đây phá rối cái gì? Mày qua mắt lại, chẳng ra cái thể thống gì, về pha cho tôi ấm trà.”
Nói xong liền cất bước bỏ đi.
Tiết Duệ bị dạy dỗ đến mức cố gắng biện minh mà lại không biết nói từ đâu, tức đến mức cứ hừ hừ đuổi theo bước chân Kỷ Phong.
Động tác gói sủi cảo của Hứa Mật Ngữ lại vì câu nói đó mà khựng lại.
Cô nghĩ câu Kỷ Phong vừa mắng Tiết Duệ, thực ra là nói cho cô nghe phải không?
Anh đang không vui vì mình và trợ lý của anh đi lại quá gần, đang dùng lời nói để nhắc nhở cô phải không? Nhưng cô đối với Tiết Duệ thực sự không có một chút ý tứ nào như vậy, hy vọng anh đừng suy nghĩ nhiều.
Hứa Mật Ngữ tiếp tục tốc độ gói sủi cảo, vừa gói vừa nghĩ, thôi được rồi, sau này dù là với anh hay trợ lý của anh, cô cũng sẽ cố gắng giữ khoảng cách, để anh khỏi phải bới móc này nọ.
Sủi cảo gói xong liền cho vào nồi luộc. Tiết Duệ qua xem một lát, tiện thể mang bát đĩa và nước tương, giấm, dầu mè – những thứ gia vị chấm sủi cảo không thể thiếu – đi trước.
Xác định Kỷ Phong định ăn cơm trên bàn trà trong phòng khách, Tiết Duệ mang hết đồ ra bàn trà, đặt trước mặt Kỷ Phong đang ngồi trên sofa.
Cậu ta mở nắp các lọ gia vị, chuẩn bị pha nước chấm cho Kỷ Phong.
Rót xong nước tương và giấm, lúc rót dầu mè, kết quả là dầu dính vào tay, Tiết Duệ trượt tay, khiến cho lúc chuẩn bị bưng đĩa nước chấm đã pha xong đến trước mặt Kỷ Phong, không cẩn thận một cái, cái đĩa vậy mà tuột khỏi tay cậu ta, rơi thẳng xuống đất.
“Choang” một tiếng, vỡ tan thành một cảnh tượng thảm thương. May mắn là những thứ trong đĩa rơi xuống đất không văng vào người Kỷ Phong, nếu không Tiết Duệ biết chắc, mình chết chắc rồi.
Cậu ta đối mặt với ánh mắt ghét bỏ của Kỷ Phong, vội vàng luôn miệng kiểm điểm xin lỗi: “Xin lỗi sếp! Anh đừng động đậy, tôi đi lấy giẻ lau và bình xịt thơm phòng ngay!”
Cậu ta vừa chạy đi, Hứa Mật Ngữ đã bưng sủi cảo đã luộc chín tới.
Cô đặt sủi cảo trước mặt Kỷ Phong, thấy anh không có đĩa chấm, liền “A” một tiếng. Cô nhớ Tiết Duệ đã mang đĩa ra trước rồi mà.
“Để tôi đi lấy cho anh một cái đĩa.”
Cô nói xong quay người cất bước định về bếp lấy đĩa. Kết quả thật trùng hợp, lúc đặt chân xuống lại giẫm ngay phải vũng nước chấm bị đổ trên sàn.
Trong nước chấm có dầu mè, làm cho sàn nhà trơn tuột vô cùng, Hứa Mật Ngữ vừa đặt chân xuống, cả người liền mất trọng tâm, cô “A” một tiếng rồi trượt ngã sang một bên.
Đợi đến khi định thần lại, cô đột nhiên phát hiện, mình vậy mà đang tựa vào lồng ngực Kỷ Phong, ngồi trên đùi Kỷ Phong.
Cô vậy mà đã trượt ngồi vào lòng Kỷ Phong!
Lúc này, bộ dạng của cô và Kỷ Phong trông cứ như Kỷ Phong đang đàng hoàng ôm cô ngồi nghiêng trên đùi anh vậy.
Và cô đang tựa vào ngực anh, bốn mắt nhìn nhau.
Mặt cô “bừng” lên một mảng nóng rực.
Kỷ Phong nhìn cô chằm chằm hỏi: “Cô đỏ mặt cái gì?”
Hứa Mật Ngữ bị hỏi một câu liền hoàn hồn, vội vàng đứng dậy khỏi đùi Kỷ Phong, động tác nhanh như bị bỏng. Cô đưa tay sờ mặt mình, nóng hổi. Chắc hẳn Kỷ Phong nói không sai, nó thực sự đã đỏ lên.
Lúc này Tiết Duệ cầm giẻ lau và bình xịt thơm phòng quay lại, nhìn thấy cảnh Hứa Mật Ngữ như bị bỏng mà đứng dậy từ trên người Kỷ Phong và vệt bẩn đã bị giẫm lên trên sàn nhà.
Hứa Mật Ngữ nhanh chóng nói một câu rằng sủi cảo đã luộc xong rồi thì cô xin phép đi, rồi lại nói với Kỷ Phong một câu xin lỗi tôi vừa rồi không cẩn thận, liền vội vàng chạy đi.
Sắc mặt Kỷ Phong khó coi, tim đập nhanh một cách khó hiểu. Anh bảo Tiết Duệ đừng lau sàn vội, đi rót cho anh một ly nước đã. Nước đá.
Uống một hơi hết nửa ly nước đá, Kỷ Phong đặt ly xuống.
Anh rất tức giận, lúc ngẩng đầu lên gần như là nghiến răng nghiến lợi hỏi Tiết Duệ: “Cô ta vừa rồi… có phải lại đang quyến rũ tôi không?”
