Kỷ thứ tám: Hấp dẫn
54. Gu thẩm mỹ của cô ta là gì vậy?
Câu hỏi của Kỷ Phong khiến Tiết Duệ ngớ người.
“… Hả?”
Kỷ Phong vẫn còn đang chìm trong cú sốc vì bị người khác ngồi lên đùi: “Tôi hỏi cậu, có phải cô ta đang cố tình quyến rũ tôi không?”
Không đợi Tiết Duệ trả lời, anh lại hỏi dồn dập với tốc độ ngày càng nhanh: “Cậu nói xem có phải cô ta thích tôi không? Cô ta lại dám thích tôi ư?!”
Tiết Duệ hết ngớ người này đến ngớ người khác, há miệng rồi lại ngậm vào, ngậm vào rồi lại há ra, muốn nói với Kỷ Phong rằng: Chị Mật Ngữ có lẽ không có ý đó đâu, chắc là canh nghĩ nhiều rồi.
Nhưng hiếm khi cậu ta thấy Kỷ Phong có biến động cảm xúc lớn như vậy, vào thời khắc này, cậu ta không dám lắm lời đưa ra ý kiến, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ rước họa vào thân.
“Anh… tại sao anh lại nghĩ vậy ạ?” Tiết Duệ lựa lời mãi mới lắp ba lắp bắp hỏi được một câu.
“Cô ta cứ thế ngồi thẳng vào người tôi, cậu không thấy à?” Kỷ Phong trợn mắt nói.
“… Chắc là chị ấy bị trượt chân, không cố ý đâu ạ?” Tiết Duệ nhỏ giọng bênh vực Hứa Mật Ngữ.
“Không cố ý? Hừ.”
Không cố ý mà hết lần này đến lần khác tặng sô cô la cho anh, lại còn toàn vô cớ xáp lại gần anh rồi nở nụ cười quyến rũ, đây không phải là ám chỉ và quyến rũ thì là gì? Tặng sô cô la xong lại bắt đầu lao vào lòng, lao đến mức mặt đỏ bừng nhìn anh, thế mà còn không phải cố ý ư?
Từ sô cô la đến nụ cười quyến rũ, rồi lại đến màn lao vào lòng, rõ ràng là cô ta đang từng chút một thăm dò anh, từng chút một dụ dỗ anh, làm loạn lòng anh! Lẽ nào đây chính là thủ đoạn của những người phụ nữ đã từng yêu, từng kết hôn sao?
Tốt, rất tốt.
Kỷ Phong đưa tay lên vỗ vỗ lên đùi, muốn phủi sạch cảm giác mà Hứa Mật Ngữ vừa để lại.
Anh bực bội nghĩ, là ai đã cho cô cái ảo tưởng rằng cô có thể quyến rũ anh? Kể cả bây giờ trông cô như hai người hoàn toàn khác so với trước đây, da dẻ đẹp hơn, thần thái rạng rỡ, trong mắt có ánh sáng, đặc biệt là lúc cười…
Nhưng thế thì đã sao? Cô không có một điểm nào phù hợp với tiêu chuẩn của anh.
Từ rất sớm anh đã đặt ra mục tiêu, người bạn đời của anh phải là một người phụ nữ hoàn hảo và ưu tú như anh.
Kỷ Phong đưa tay lên xoa trán, quyết định lần sau gặp Hứa Mật Ngữ nhất định phải nói rõ ràng, bảo cô đừng lãng phí thời gian nữa, đừng có ý đồ gì với anh nữa.
Ngày hôm sau, khi Hứa Mật Ngữ đang bận rộn ở đại sảnh, Kỷ Phong cùng Tiết Duệ đi ngang qua để ra ngoài khách sạn.
Khi sắp ra đến cửa, Kỷ Phong đột nhiên dừng lại. Anh quay người, gọi Hứa Mật Ngữ đang ở phía sau:
“Hứa Mật Ngữ, cô ra đây một lát.”
Nói xong, anh bước thẳng ra khỏi khách sạn.
Hứa Mật Ngữ vội vàng bàn giao công việc đang làm cho nhân viên lễ tân rồi nhanh chân bước ra cửa.
Bên ngoài khách sạn, cô thấy chiếc Rolls-Royce của Kỷ Phong đang đậu ở chỗ đỗ xe cách đó không xa, Tiết Duệ và tài xế đều đang đứng ngoài xe. Thấy cô, Tiết Duệ vẫy tay: “Chị Mật Ngữ, bên này!”
Hứa Mật Ngữ chạy lon ton tới, Tiết Duệ mở cửa sau xe, ra hiệu cho cô lên: “Kỷ tổng đang đợi chị ở trong, nói có chuyện muốn nói với chị.”
Hứa Mật Ngữ nghi ngờ bước lên xe, Tiết Duệ đóng sầm cửa lại, để lại mình và tài xế ở bên ngoài.
Hứa Mật Ngữ từ từ quay đầu, nhìn Kỷ Phong bên cạnh, nhỏ giọng chào một cách thăm dò, rồi cẩn thận hỏi thêm một câu: “Kỷ tổng, anh tìm tôi có việc gì ạ?”
Kỷ Phong hơi quay đầu, mặt không biểu cảm, mí mắt cụp xuống nhìn Hứa Mật Ngữ.
Từ thần thái và ánh mắt này của anh, cô lại cảm nhận được một sự lạnh lùng mang tính cảnh cáo.
Trong lòng cô không khỏi có chút thấp thỏm.
Kỷ Phong đánh giá Hứa Mật Ngữ một lượt rồi mới lên tiếng, giọng nói vẫn lạnh lùng như thường lệ và vẫn mang theo chút mỉa mai.
“Hứa Mật Ngữ, sô cô la cũng được, cười mê hoặc người khác cũng được, hay ngã vào lòng người khác cũng được, những chuyện như vậy, hy vọng sau này cô làm ít lại, những tâm tư vô dụng này, cũng hy vọng sau này cô bớt dùng đi.”
“…?” Hứa Mật Ngữ ngẩn người trước những lời nói này.
Cô mơ hồ cảm thấy một nỗi ấm ức kỳ lạ trong lòng, cô tốt bụng đưa sô cô la cho anh vì sợ anh đói đến tụt đường huyết; cô chưa bao giờ cố ý cười mê hoặc anh, nụ cười của cô trước giờ đều xuất phát từ nội tâm; cô ngồi lên đùi anh cũng không phải cố ý, thực sự là do dưới đất có thứ gì đó khiến cô trượt chân. Nhưng anh lại xem cô như một người phụ nữ đầy mưu mô, sợ bị cô bám lấy, đến nỗi ngày hôm sau còn phải cố ý gọi cô ra, với vẻ mặt khó chịu cảnh cáo cô đừng cố tình bày trò linh tinh.
Hứa Mật Ngữ nén một cục ấm ức không nói nên lời trong lòng, hất cằm lên, nói với Kỷ Phong: “Kỷ tổng, hôm qua tôi dẫm phải vết dầu trên sàn nên mới bị trượt, thực sự không phải cố ý ngã lên đùi ngài. Rất xin lỗi đã vô tình làm vấy bẩn đôi chân trong sạch của anh; còn nữa anh yên tâm, sau này bất kể là chuyện vô tình va vào anh, hay là sô cô la và nụ cười mà anh ghét, tuyệt đối sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.”
Cô nói xong liền nhìn thẳng vào Kỷ Phong, tự cổ vũ trong lòng: Cố lên, đừng nhụt chí, nhụt chí là thật sự bị anh ta coi thường, cho rằng mình có mưu đồ cố ý ngã vào lòng anh ta đấy.
Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ đang nói chuyện với mình bằng vẻ mặt gần như là sẵn sàng quyết tử.
Nghe những lời cô nói, anh cảm nhận rõ ràng cô vừa mới châm chọc anh, hơn nữa còn ẩn chứa một luồng khí đối đầu.
Anh muốn tranh luận với cô một phen, xem cô có gì mà phải đối đầu. Nhưng nhìn vẻ mặt như sắp ra pháp trường của cô, lại cảm thấy nếu tiếp tục tranh cãi, với cái đà này của cô, e là cô sẽ bất chấp tất cả mà nói ra những lời khiến người ta không đỡ nổi.
Cuối cùng anh không tranh cãi với cô nữa, chỉ nhíu mày nói: “Vậy cô hãy nhớ những gì mình vừa nói, liệu mà làm.”
Hứa Mật Ngữ không nhìn Kỷ Phong nữa, nói một tiếng “Tạm biệt Kỷ tổng” rồi đẩy cửa xuống xe.
Tiết Duệ nhìn bóng lưng Hứa Mật Ngữ quay về khách sạn, trông có vẻ tức giận đùng đùng.
Cậu ta mở cửa ghế phụ lái lên xe, quay lại nhìn Kỷ Phong, bất ngờ thấy mặt Kỷ Phong cũng đang tức giận đùng đùng.
Cậu ta vội hỏi: “Sao vậy sếp?”
Kỷ Phong chỉ ra ngoài cửa sổ xe: “Cô ta đủ lông đủ cánh rồi phải không? Trước kia tát vào mặt cũng không biết phản kháng, giờ thì hay rồi, nói cô ta vài câu, cô ta lại còn lên mặt trước!”
Anh đá nhẹ vào cửa xe một cái, trút hết sự bực bội vào hành động đó, rồi nói với tài xế phía trước: “Lái xe.”
Kể từ khi bị Hứa Mật Ngữ bật lại, trong lòng Kỷ Phong luôn có một tia phẫn uất.
Anh đã bao giờ bị ai bật lại như thế?
Anh nghĩ phải tìm một cái cớ nào đó để giải tỏa sự phẫn uất này. Và cái cớ đó, tất nhiên là khi Hứa Mật Ngữ lại giở trò tiếp cận anh — đến lúc đó anh sẽ vả thẳng vào mặt cô: Còn nói cô không có ý đó sao?
Như vậy chắc anh sẽ quét sạch được nỗi bực dọc trong lòng.
Cũng lạ, sau khi tự mình hình dung ra cảnh đó, anh lại cảm thấy như đã hả giận được trước rồi vậy.
Tiết Duệ đứng bên cạnh nhìn Kỷ Phong một mình, lúc thì nghiến răng nghiến lợi, lúc thì tức giận, lúc lại khoan khoái như thể đại thù đã được báo. Anh chưa bao giờ thấy Kỷ Phong… thất thường như vậy, sợ đến mức không dám thở mạnh.
Còn Kỷ Phong, vẫn tự chìm đắm trong dòng suy nghĩ sôi sục của mình, chờ đợi tìm được cái cớ để anh có thể hả giận một phen.
Tiết Duệ phát hiện dạo gần đây, biểu hiện của Kỷ Phong có chút không giống bình thường.
Trước đây Kỷ Phong có thể không xuống lầu thì sẽ không xuống, việc gì có thể để cậu ta đi làm thay thì đều giao cho cậu ta. Thậm chí đôi khi công ty có cuộc họp định kỳ, anh lười về, cũng chỉ họp video với ban quản lý ở khách sạn.
Nhưng gần đây anh lại trở nên thích tự mình làm mọi việc, họp thì tự ra ngoài họp, họp xong lại về khách sạn. Những việc trước đây có thể để trợ lý làm thay anh cũng tự mình đi làm, làm xong lại về khách sạn. Thậm chí có lúc bàn chuyện với người khác, vốn dĩ có thể nói qua điện thoại, bây giờ anh lại chịu ra ngoài gặp mặt trực tiếp, rồi lại về khách sạn.
Sự thay đổi này dần dần khiến Tiết Duệ phát hiện ra mình mỗi ngày đều phải cùng Kỷ Phong đi qua đi lại đại sảnh khách sạn mấy lần.
Và mỗi khi đi qua, Kỷ Phong sẽ ngẩng cao đầu sải bước như một vị đế vương, nơi nào anh đi qua, tất cả mọi người đều cúi đầu chào anh. Và khi ra khỏi khách sạn hoặc đi vào thang máy, anh sẽ đột nhiên hỏi: “Vừa rồi Hứa Mật Ngữ có cúi đầu chào không?”
Lần đầu tiên bị hỏi, Tiết Duệ không có chuẩn bị, ngơ ngác trả lời: “Tôi không để ý…”
Kỷ Phong liền lạnh lùng liếc cậu ta.
Sau đó Tiết Duệ đã có kinh nghiệm, chú ý đến biểu hiện của Hứa Mật Ngữ.
Kỷ Phong lại hỏi: “Vừa rồi Hứa Mật Ngữ có cúi đầu chào không?”
Tiết Duệ lập tức trả lời thật: “Có cúi đầu chào ạ.”
“Giọng có to không?”
“… Hả? Ồ, không to không nhỏ ạ.”
Tiết Duệ trả lời xong liền thấy biểu cảm của Kỷ Phong vừa như hài lòng vừa như không hài lòng. Cậu ta không nhịn được hỏi một câu: “Sếp, giọng chị ấy to hay nhỏ thì có vấn đề gì ạ?”
Kỷ Phong bực bội nói với cậu ta: “Bất kể to hay nhỏ, cô ta đều đang cố tình thu hút sự chú ý của tôi.” Dừng một lát, anh lại hỏi Tiết Duệ, “Cậu nghe rõ không, giọng cô ta đúng là không to không nhỏ ư?”
Tiết Duệ tròn mắt, miệng hơi há ra, từ từ gật đầu.
Cậu ta không thể tin nổi ông chủ của mình, cả ngày trời, rốt cuộc là đang quan tâm đến cái gì vậy…
Sau đó Tiết Duệ phát hiện, sự thay đổi khác thường của Kỷ Phong còn ở chỗ, ngoài việc mỗi ngày đi qua đi lại đại sảnh nhiều lần, anh còn dứt khoát chuyển một nửa công việc đến quán cà phê ở đại sảnh để làm.
Trước đây anh rảnh rỗi thì lên sân thượng tầng hai tắm nắng hóng gió, bây giờ rảnh rỗi thì ngồi ở quán cà phê đại sảnh uống cà phê làm việc.
Họ luôn ngồi ở chiếc ghế bành trong góc khuất, từ vị trí họ ngồi nhìn ra ngoài, có thể bao quát hết mọi người và mọi việc ở đại sảnh; nhưng từ bên ngoài nhìn vào đây, lại không thấy rõ tình hình.
Tiết Duệ ngồi làm việc cùng Kỷ Phong ở đây. Vốn dĩ cậu ta rất nghiêm túc làm việc, nhưng Kỷ Phong lại không hài lòng về điều đó. Kỷ Phong yêu cầu cậu ta: “Là một trợ lý, cậu phải học cách mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương, quan sát nhiều hơn tình hình ở đại sảnh, sau đó báo cáo cho tôi.”
Thế là Tiết Duệ đành phải phụng chỉ làm việc vặt, thỉnh thoảng lại nhìn ra đại sảnh xem có chuyện gì hay ho, rồi lập tức tường thuật lại cho Kỷ Phong.
Cậu ta cũng tiện thể tường thuật luôn cả trạng thái của Hứa Mật Ngữ.
“Vừa rồi ở đại sảnh có một đứa bé cứ khóc mãi, ai dỗ cũng không nín, chị Mật Ngữ đi tới lấy từ trong túi ra một viên sô cô la đưa cho đứa bé, lại còn cười tươi trêu nó, đứa bé lập tức nín khóc, còn cười đến phun cả bong bóng mũi, cái bộ dạng mèo bẩn đó, thật thú vị!”
Tiết Duệ vừa nói vừa hào hứng quay sang hỏi Kỷ Phong: “Sếp, anh nói xem túi áo của chị Mật Ngữ có phải nối liền với cái túi nhỏ trên bụng Doraemon không ạ? Sao lại có thể tiện tay lấy ra một viên sô cô la như vậy. Trước đây tôi thấy một cậu nhân viên khuân vác hành lý ở sảnh trước bị chóng mặt, chị ấy cũng lập tức lấy ra một viên sô cô la, bảo cậu ấy ăn ngay.”
Nói xong cậu ta mới phát hiện sắc mặt Kỷ Phong rất khó coi.
Kỷ Phong ngẩng đầu nhìn đứa bé đang cười rạng rỡ ở đại sảnh xa xa, miệng há ra để lộ hàm răng nhỏ xíu toàn màu sô cô la.
Anh nhíu mày.
Vậy là sô cô la của cô, ai cô cũng cho sao?
Tiết Duệ không nhận ra sự khác thường của anh, vẫn còn đang nhớ lại nụ cười của Hứa Mật Ngữ lúc dỗ đứa bé.
“Sếp, hay là chúng ta đặt ra một giải thưởng nụ cười đẹp nhất cho nhân viên đi ạ!” Tiết Duệ quay sang nói với Kỷ Phong “Hoặc giải thưởng chữa lành tốt nhất cũng được.”
Kỷ Phong hỏi anh ta: “Đầu óc cậu lại lên cơn gì vậy?”
Tiết Duệ chỉ về phía đại sảnh, biện minh với Kỷ Phong: “Tôi không lên cơn, tôi chỉ là nhìn nụ cười của chị Mật Ngữ mà có cảm hứng thôi. Anh xem nhé, chị ấy ở đằng kia, bất kể ai đến hỏi vấn đề gì, chị ấy đều nở nụ cười rạng rỡ, cho dù có người đến gây sự, chị ấy cũng cười vừa chân thành vừa xinh đẹp, rồi giải quyết được vấn đề. Nụ cười của chị ấy thật sự khiến người ta nhìn xong không khỏi cảm thấy tâm trạng tốt lên. Có công hiệu như vậy mà không gọi là chữa lành sao? Cho nên tôi nói nên đặt giải thưởng nụ cười hoặc giải thưởng chữa lành, rồi để mọi người học tập theo chị ấy.”
Cậu ta nói một tràng dài, rồi đột nhiên phát hiện, sắc mặt Kỷ Phong còn khó coi hơn lúc nãy.
Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ ở đại sảnh xa xa một lúc.
Cô thật sự là đối với ai cũng nở một nụ cười rạng rỡ. Có người đến hỏi chuyện, cô cười giải đáp; có người đến gây sự tìm phiền phức, cô cũng có thể cười mà hóa giải; có người mặt đầy tâm sự, cô nở nụ cười rạng rỡ đến an ủi, vậy mà lại thật sự khiến đối phương cởi mở hơn một chút.
Kỷ Phong nắm chặt cây bút trong tay.
Cô ta thật đúng là không chỉ cười đẹp với một mình mình.
Anh thu lại ánh mắt, cúi đầu tiếp tục làm việc.
Không lâu sau lại nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Tiết Duệ: “Sếp, sếp, đại sảnh có biến! Có một thanh niên tuấn tú, sau khi làm thủ tục trả phòng chuẩn bị rời đi, đột nhiên đi tới xin Wechat và số điện thoại riêng của chị Mật Ngữ! Woa, chị Mật Ngữ đỏ mặt rồi!”
Kỷ Phong đột ngột ngẩng đầu nhìn ra đại sảnh.
Gò má Hứa Mật Ngữ quả nhiên đỏ bừng. Nhưng cô đang lịch sự từ chối yêu cầu của vị khách đó.
Kỷ Phong híp mắt.
Vậy là đỏ mặt cũng không đại diện cho điều gì, phải không?
Vậy tóm lại, tất cả đều là do anh tự mình nghĩ nhiều hiểu lầm, phải không?
Vậy là cô không thích anh, phải không?
“Mắt mũi kiểu gì không biết? Thẩm mỹ bằng không!”
Cô lại dám đối xử với anh và những người khác không có gì khác biệt.
Thật là vô lý hết sức.
Chuyện trên đời thật kỳ lạ.
Sau khi Kỷ Phong gần như xác định được Hứa Mật Ngữ không có ý gì đặc biệt với mình, trong lòng ngược lại càng cảm thấy khó chịu hơn.
Nhưng anh cũng không hiểu sự khó chịu này rốt cuộc là sao. Hình như là một sự không cam tâm, lại hình như là một sự mất cân bằng.
Anh tưởng cô thích mình, nhưng cô lại không phải.
Anh tưởng cô đối xử với mình khác với người khác, nhưng hóa ra cũng không phải.
Nhưng nếu cô thật sự thích anh, đối xử với anh và người khác khác biệt, anh lại cảm thấy sao cô có thể có ảo tưởng với mình được.
Thế nên rốt cuộc là muốn thế nào, nhất thời chính anh cũng không hiểu nổi.
Nhưng anh muốn nhanh chóng làm rõ nguyên do bên trong, thế là vẫn thường xuyên xuống quán cà phê ở đại sảnh làm việc.
Hôm nay anh vừa cùng Tiết Duệ ngồi xuống chỗ cũ không lâu, liền thấy từ cửa đại sảnh đi vào hai người, một nam một nữ, đều khoảng ba mươi mấy tuổi, ăn mặc như nhân viên văn phòng bình thường.
Họ vào đại sảnh liền đi thẳng đến chỗ Hứa Mật Ngữ.
Không biết họ đã nói gì, Hứa Mật Ngữ quay người chỉ về phía quán cà phê, rồi cô dẫn hai người đó đi tới.
Kỷ Phong lập tức giở một tờ báo ra, làm như đang đọc báo để che mặt mình.
Liếc mắt nhìn Tiết Duệ bên cạnh, cậu ta như một thằng ngốc không hề động đậy. Kỷ Phong dùng cùi chỏ huých mạnh Tiết Duệ một cái, ném cho cậu ta một cái nhìn sắc lẻm.
Tiết Duệ ngẩn ra một lúc, rồi như hiểu ra điều gì, vội vàng nép sát vào người Kỷ Phong, chui vào tờ báo anh đang mở, thân mật cùng anh đọc báo.
Kỷ Phong cạn lời, lạnh lùng trừng mắt nhìn Tiết Duệ.
Tiết Duệ bị anh trừng đến co rúm cổ lại, lùi ra, rồi cũng tự mình giở một tờ báo ra che mặt.
Cách một lớp báo, họ cảm nhận được Hứa Mật Ngữ và hai người kia ngồi ngay bàn phía trước không xa.
Lén lén nhìn qua mép báo, phát hiện Hứa Mật Ngữ ngồi quay lưng về phía mình. Thế là Kỷ Phong hạ tờ báo đang giơ cao xuống một chút, để lộ ra đôi mắt, chỉ che nửa mặt dưới.
Tiết Duệ nhìn anh, cũng học theo.
Họ nghe thấy Hứa Mật Ngữ và hai người kia bắt đầu nói chuyện, cô gọi hai người đó là “chị cả” và “anh rể”.
Hôm qua, chị cả Hứa Mật Tử đã gọi điện cho Hứa Mật Ngữ, muốn cô cuối tuần nhất định phải đến nhà một chuyến, có chuyện muốn nói với cô.
Nhưng gọi thế nào cũng chỉ nghe tiếng bận. Chị cả liền đổi sang số của anh rể để gọi cho Hứa Mật Ngữ, vẫn là một tràng tiếng bận.
Chị cả và anh rể lúc này mới tức giận phát hiện ra, Hứa Mật Ngữ đã chặn số của họ.
Hứa Mật Tử vừa tức giận chửi bới, vừa ra ngoài mua một số điện thoại mới. Khi gọi lại cho Hứa Mật Ngữ, quả nhiên không còn tiếng bận nữa.
Điện thoại vừa kết nối, chị cả đã chất vấn Hứa Mật Ngữ: “Em điên rồi à, chặn số của chị với anh rể làm gì?”
Hứa Mật Ngữ không nói lời thứ hai, định cúp máy.
Anh rể cảm thấy có gì đó không ổn, vội bảo chị cả kiềm chế cảm xúc, nói chuyện chính.
Chị cả liền nhân lúc điện thoại chưa bị ngắt, vội nói: “Em ba, cuối tuần em nhất định phải đến nhà chị một chuyến, chị có chuyện muốn nói với em.”
Hứa Mật Ngữ lạnh lùng hỏi chuyện gì. Hứa Mật Tử ấp úng trả lời, vẫn là chuyện liên quan đến làm thịt kho. Lại nói lần này Lỗ Trinh Trinh đã ra tối hậu thư cho họ, nếu không tiếp tục cung cấp thịt kho, sẽ sa thải cả hai vợ chồng.
Hứa Mật Ngữ lập tức nói với Hứa Mật Tử: “Chuyện này không có gì để bàn cả, nếu vì thế mà thất nghiệp thì mời hai người đi tìm việc khác.”
Cô nói xong dứt khoát cúp máy, trực tiếp cho luôn số này vào danh sách đen.
Hứa Mật Tử cùng người ngoài hợp mưu lừa dối cô, sau khi bị phát hiện không những không biết hối cải, thậm chí còn u mê không tỉnh ngộ, cho rằng vẫn còn có thể thương lượng.
Hứa Mật Ngữ trong lòng cười lạnh bi ai. Người thân ngu xuẩn, hoang đường và vô tình như vậy, không có cũng chẳng sao.
Cất điện thoại đi, cô một lần nữa cảm nhận được việc từ chối người khác thực ra không khó đến thế, sau khi dám từ chối những yêu cầu vô lý của người khác, bản thân thực sự có cảm giác trưởng thành và mạnh mẽ hơn.
Cảm giác này khiến cô vô cùng sảng khoái.
Chỉ là cô không ngờ, ngày hôm sau chị cả và anh rể lại đích thân tìm đến khách sạn.
Hứa Mật Ngữ nghĩ chi bằng nhân dịp này nói rõ ràng mọi chuyện một lần cho xong. Cô dẫn hai người họ đến quán cà phê bên cạnh đại sảnh.
Thời gian còn sớm, trong quán chỉ có một bàn có hai vị khách, cả hai đều đang chuyên tâm đọc báo.
Hứa Mật Ngữ bảo vợ chồng Hứa Mật Tử chọn một chỗ ngồi, cô ngồi đối diện họ.
Sau khi ngồi xuống, anh rể lên tiếng: “Em làm việc ở đây, cà phê chắc là có thể ghi nợ được nhỉ? Gọi cho bọn anh ly cà phê đi. Phục vụ!” Anh ta vừa nói vừa vẫy tay gọi nhân viên.
Hứa Mật Ngữ thẳng thừng nói với anh ta: “Quán cà phê này không liên quan đến em, nếu anh muốn uống cà phê thì cần tự mình quét mã thanh toán.”
Sắc mặt anh rể trở nên khó coi: “Keo kiệt thế?” Quay sang nói với nhân viên phục vụ vừa chạy tới “Cho chúng tôi ít nước lọc. À đúng rồi, các khách sạn khác đều có mấy món ăn vặt miễn phí gì đó, ở đây có không? Có thì cũng mang cho chúng tôi một ít.”
Nhân viên phục vụ vẫn giữ thái độ lịch sự hoàn hảo, trả lời anh rể: “Xin lỗi thưa anh, ở đây chúng tôi không có đồ ăn vặt miễn phí, và nếu không có tiêu dùng khác, nước lọc cũng sẽ có một khoản phí cơ bản, xin thông báo trước với anh tình hình này, anh xem anh có cần nữa không ạ?”
Sắc mặt anh rể lập tức thay đổi: “Nước lọc cũng mất tiền? Sao các người không đi cướp luôn đi? Quán cà phê trong khách sạn năm sao thì ghê gớm lắm à?”
Hứa Mật Ngữ ở bên cạnh im lặng nhìn anh rể làm trò mất mặt. Cô thấy nhân viên phục vụ mặt đầy khó xử, liền nói với cô ấy: “Tạm thời không cần nước đâu, cô đi làm việc của mình đi.” Nhân viên phục vụ vội vàng nhanh chóng rời đi.
Hứa Mật Ngữ lại quay sang nói với anh rể: “Được rồi, anh làm khó người ta làm gì, anh cho rằng uống nước lọc không mất tiền là điều hiển nhiên, nhưng sau khi anh uống xong người ta không phải rửa ly, lau ly à? Nước và nhân công đã dùng không phải là chi phí sao?”
Dừng một lát, cô chuyển chủ đề: “Hai người nói thẳng vào chuyện chính đi, em còn phải đi làm, không thể trì hoãn quá lâu.”
Hứa Mật Tử bèn vào thẳng vấn đề: “Là thế này. Em ba à, từ khi em không chịu đến nhà chị làm thịt kho nữa, Lỗ Trinh Trinh và Nhiếp Dư Thành không thể mang đến nhà sếp trực tiếp của bọn chị được, bà vợ của sếp rất không vui, nên dạo gần đây sếp không giao cho Nhiếp Dư Thành việc gì tốt cả. Như vậy Lỗ Trinh Trinh liền không vui, cô ta đổ hết mọi chuyện lên đầu chị và anh rể em, bắt đầu gây khó dễ cho bọn chị, bảo Nhiếp Dư Thành giao thật nhiều việc cho bọn chị làm thêm giờ, lại còn trừ hết tiền thưởng của bọn chị, còn nói nếu không có thịt kho tiếp, thì tuần sau cho bọn chị cuốn gói. Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến bọn chị chứ? Nói cho cùng đây là chuyện giữa Nhiếp Dư Thành, Lỗ Trinh Trinh và em mà, chị với anh rể em là bị em liên lụy, chịu vạ lây đó!”
Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình nên đổi tên thành Hứa Cạn Lời.
“Không, đây không phải là chuyện giữa em, Nhiếp Dư Thành và Lỗ Trinh Trinh, đây là kết quả của việc mấy người các người vì lợi ích riêng. Ban đầu các người vì lợi ích riêng mà có thể kết thành đồng minh lừa em đi làm thịt kho, thì cũng nên nghĩ đến sẽ có ngày âm mưu bị vạch trần và phải nhận lấy hậu quả.”
Cô đáp trả một cách thẳng thắn đúng mực, không còn như trước đây, người ta đổ cho cô cái gì cô cũng nhận.
Hứa Mật Tử sững người một lúc, định nổi giận, lại cố gắng kìm nén. Dù sao vẫn còn có việc cần nhờ.
“Thôi thôi, cái đống nợ nần này rốt cuộc là lỗi của ai cũng không tính cho rõ được, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi. Nhưng vấn đề cấp bách bây giờ là, Lỗ Trinh Trinh cứ gây khó dễ cho chị và anh rể em, khiến cho hai vợ chồng chị ở công ty hiện tại rất khó sống, bọn chị xem ra không ở lại đó được nữa rồi.”
Hứa Mật Tử nói đến đây thì dừng lại.
Hứa Mật Ngữ nhướng mày: “Vậy thì sao?”
