Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 10



Cứ như thế, mỗi lần bị Tạ Tĩnh Dương gọi ra, Ninh Khả Chi bị ảo giác mình quay về thời cấp hai bị giáo viên gọi lên bảng trả lời câu hỏi. Sởn tóc gáy hơn là trước đó cậu không hề nghe giảng, sau khi bị gọi lên mới nhận ra mình làm gì biết đâu mà trả với lời.Nhưng may thay, việc kiểm tra dữ liệu trên hệ thống không tính phí, Ninh Khả Chi vừa hoảng loạn tra cứu, vừa trả lời câu hỏi của Tạ Tĩnh Dương, qua một lúc lâu sau luyện được tốc độ não luôn rồi.Ninh Khả Chi: …Đa tạ, nhưng cậu không muốn luyện tập kiểu này.Ninh Khả Chi đã quen với việc mở công cụ tìm kiếm vừa hỏi vừa đáp này.Trong lúc đương trò chuyện với Tạ Tĩnh Dương, cậu biến mình thành một con robot trả lời câu hỏi vô cảm. Song có một lần, Tạ Tĩnh Dương đột nhiên mở lời: “Dương há ngờ rằng tiên sinh lại tường tận Mạc Bắc như vậy”.Ninh Khả Chi: ?!Nguyên chủ xuất thân từ Giang Nam, đây là lần đầu tiên đặt chân đến kinh đô, chưa từng đi tới phương bắc huống chi là Mạc Bắc?Nghĩ đến câu hỏi vừa rồi của đối phương…Ninh Khả Chi giật mình nhận ra: Lẽ nào ngài ấy?

mình bị lừa rồi hả?!Mất cảnh giác quá, cậu chợt trừng to mắt, không tin được nhìn Tạ Tĩnh Dương, trong đôi ngươi chứa đầy sự khiển trách.—Tên mắt phượng mày ngài nhà ngài dám gài hàng tôi?! Tạ Tĩnh Dương không ngờ cậu sẽ có phản ứng như vậy, hắn sững sờ trong thoáng chốc, lúng túng xoa mũi, rồi đảo mắt đi nơi khác, suýt chút nữa quên mất toan nói gì tiếp theo.Cảm giác trì trệ và ngượng ngùng này kéo dài hồi lâu, hắn sực lấy lại bình tĩnh trước khi Ninh Khả Chi kịp nhận ra: “Chỉ là không ngờ kiến thức của tiên sinh uyên thâm đến vậy, tựa như từng tận mắt chứng kiến phong cảnh ở Mạc Bắc…”Ninh Khả Chi: “…”Quả thực cậu từng tận mắt “chứng kiến”.Công cụ tìm kiếm trên hệ thống tìm kiếm rất chính xác, hình ảnh và văn bản phong phú… Bất kể là hình ảnh, video, chỉ cần bạn có thể nghĩ ra thì hệ thống đều cung cấp.Tuy nhiên, nhưng mà...

vì sao Tạ Tĩnh Dương lại hỏi cậu điều này?Đã thế còn thăm dò theo kiểu vòng vo tam quốc.Đầu Ninh Khả Chi giật giật, thốt nhiên căng thẳng tột độCậu nghiêm túc chọc hệ thống trong tiềm thức: [Tạ Tĩnh Dương, chắc ngài ấy không nghi ngờ tôi đâu nhỉ?

Kiểu, kiểu như… kiểu như, gián điệp được kẻ thù cử đến.]Hệ thống hỏi vặn lại ba chữ.[Cậu?

Gián điệp?]Ninh Khả Chi: […]Đang sỉ nhục đó hả?

Sỉ nhục á ha?!

Đừng tưởng dùng giọng điệu tâng bốc là cậu nghe không ra nha!Dù sao thì cậu cũng là một người bình thường, từ nhỏ đã sống một cuộc sống cực kỳ bình thường, có những kỹ năng ngồ ngộ đó thì không ổn chỗ nào?!#yêucầunàyvớingườibìnhthườngkhôngphảilàhơicaohả!#Mặc dù phỏng đoán "gián điệp" đã bị hệ thống sỉ vả và phủ nhận rồi— Hệ thống (đọc): Hệ thống chỉ nói sự thật thôi, không có bất kỳ cảm xúc nào cả— nhưng hiển nhiên Tạ Tĩnh Dương không thể vô duyên vô cớ hỏi vấn đề này, bây giờ nghĩ thử xem, những việc xảy ra mấy ngày nay có lẽ để làm nền tảng cho việc này.Dù sao Tạ Tĩnh Dương cũng không phải là kẻ nhàn rỗi, hắn không xử lý công vụ cũng không phát triển mối quan hệ với nhân vật thụ chính, mà lại đi tìm nam phụ pháo hôi diễn được mấy tập đã trở thành bia đỡ đạn, thật quái lạ.Tiếp »—Không thể chấp nhận.Trong lòng Ninh Khả Chi nhanh chóng đưa ra nhận định.“Chỉ đọc vài quyển tạp thư lúc rỗi việc thôi…”Cậu dừng một chút, sau đó chủ động nói: “Nếu tướng quân có hứng thú, hôm khác ta lập danh mục gửi sang.”Trong hai câu ngắn gọn súc tích, Ninh Khả Chi đã thể hiện kỹ năng diễn xuất tốt nhất của mình kể từ khi đến thế giới này.Áp lực tạo nên kim cương.Câu này hợp lý thật chứ.Cùng lúc đó, Ninh Khả Chi điên cuồng réo gọi hệ thống trong tiềm thức: [Hệ thống nhanh nhanh nhanh, mấy cái miêu tả tôi vừa nói về Mạc Bắc á, cuốn sách nào cũng có miêu tả tương tự, mau giúp tôi lập danh sách...

còn nữa, còn nữa...

mấy bản đơn lẻ hiếm hiếm ít gặp thì khỏi…]Dưới áp lực sinh tồn, thậm chí cậu còn để ý đến một số tiểu tiết mà lúc bình thường không bao giờ nhớ ra.Hệ thống: [...]Thư tịch ở thời đại này vô cùng quý hiếm, ký chủ yêu cầu ngặt nghèo như vậy, cảm giác như đang gây khó dễ cho hệ thống.Ninh Khả Chi: [Hệ thống đại nhân là chú mèo máy Doraemon toàn năng!

Tôi biết cậu làm được mà!]Hệ thống: [...]Hệ thống: [Nếu cậu đã nói vậy thì—]Sau khi thỏa thuận xong với bé hệ thống dễ tin người, Ninh Khả Chi phát hiện dường như Tạ Tĩnh Dương đang nhìn cậu.Trong mắt thanh niên mang theo ý cười, thốt lên: “Được.”Giọng điệu này…Ninh Khả Chi nhịn không được nói với hệ thống: [Tôi nghĩ ngài ấy đang chờ xem trò cười của tôi.]Hệ thống thấy không phải thế.Nó lấy sóng âm của câu nói kia đi phân tích cảm xúc, sau đó trầm mặc hẳn đi.Hệ thống: [...]Qua vài giây, nó khốn khổ bảo—[Cậu nói cũng có lý.]Ninh Khả Chi: ?Hiếm gặp á nha, hệ thống hay mỉa mai mà giờ lại chủ đồng tình với lời cậu nói.*Tuy rằng không biết rốt cuộc Tạ Tĩnh Dương đang nghi ngờ điều gì, nhưng Ninh Khả Chi vẫn cẩn thận chép một danh sách rồi gửi đi.Cậu vừa viết vừa thở dài với hệ thống: [Ấy mà tôi biết viết thư pháp rồi nè.]Nguyên chủ là một nam phụ pháo hôi tiêu chuẩn, đương nhiên kỹ năng thư pháp của cậu ta không thể so bì với nhân vật vĩ đại công thụ chính, cùng lắm những chữ cậu ta viết có thể được gọi là "sóng yên biển lặng"— loại bình thường đến mức ném vào đám đông cũng không đào ra được.Nhưng đối với người hiện đại, “biết viết” thư pháp đã là một sở trường rồi, còn yêu cầu viết đẹp thì đúng là bới lông tìm vết.Suy cho cùng có thêm một kỹ năng mới ai lại chẳng vui?Theo cách nói của hệ thống, mặc dù kỹ năng của nguyên chủ sẽ biến mất khi gỡ ra, nhưng cậu vẫn có thể tự học được bằng cách nâng cao trình độ của mình khi sử dụng cơ thể này.Ninh Khả Chi: Tôi làm được! *Tất nhiên, không lâu sau danh mục sách đã được chuyển đến bàn làm việc của Tạ Tĩnh Dương.Tạ Tĩnh Dương liếc nhìn nét chữ tầm thường không có gì nổi bật bèn lắc đầu: “Cái này thật sự… cẩn thận quá.”Kẻ hầu bên cạnh xin ý kiến: “Số sách này có cần thuộc hạ sai người đi điều tra không?”Tạ Tĩnh Dương xua tay nói: “Không cần.”Nếu đối phương dám gửi cho hắn, nhất định bên trong không có sơ hở gì.…Tạ Tĩnh Dương giơ tay ý bảo gã lui đi, ánh mắt hạ ngay dòng chữ đen đặt trên bàn, bên cạnh có một giá sách, hắn vô thức lấy một cuốn trong danh sách, sau khi mở ra thì giật thốt mình—

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...