Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 11



Là lời bình… của huynh trưởng viết…Tạ Tĩnh Dương đưa tay chạm lên nét chữ thân thuộc, rồi đóng cuốn sách lại như bị bỏng.Hắn ngửa đầu ra sau, lấy sách che mặt lại.…Mấy ngày nay Tạ Tĩnh Dương đã kiểm tra thư tín hắn trao đổi với huynh trưởng vô số lần.Quả thực có lần huynh trưởng trong thư nhắc đến một cao nhân tài đức vừa chuyển tới vùng phía Bắc, mấy lần thỉnh giáo đều bị từ chối, trong thư cũng từng thề với em trai phải nhận người này về dưới trướng mình.Nhưng sau đó chiến tranh nổ ra, thư nhà cũng đứt đoạn một khoảng thời gian, đợi khi thư về thì không nhắc thêm chi tiết nào về vấn đề này nữa.Tạ Tĩnh Dương vốn tưởng rằng đối phương đã không may qua đời trong chiến tranh loạn lạc.Bây giờ xem ra…Khoảng thời gian ấy xảy ra chuyện gì, mối quan hệ giữa hai người ấy đã trở nên xấu đi rồi sao?………Liệu nên nói rằng không hổ danh là người hợp ý huynh trưởng không? Gần như những thăm dò gần đây không mang lại kết quả gì, xem ra thân phận của cậu ấy là một thư sinh bình thường đến từ Giang Nam như đã nói.Chỉ vừa lộ ra một chút kẽ hở, nháy mắt đã xoay chuyển được…Kể cả kẽ hở nhỏ nhặt kia cũng có nguyên nhân.Nghĩ đến đối phương trong lúc nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc khiển trách, Tạ Tĩnh Dương càng bưng mặt chặt hơn.Hắn nghĩ đến vẻ mặt của người đó lúc ấy…Hẳn rằng trong tiềm thức người đó đã hết mực tin tưởng nên mới buông lỏng cảnh giác trước mặt hắn.… Liệu hắn có nên đi xin lỗi không?*Đột nhiên nhân vật công chính gửi quà đến khiến Ninh Khả Chi hoảng loạn vô cùng.Thoáng chốc một số kịch bản trạch đấu, cung đấu hiện lên trong đầu cậu, ngay cả khi nhìn cuốn sách được tặng cũng có cảm giác như những trang giấy bị tẩm thuốc độc lên.Chuyện lần trước cậu thực sự đã bị lộ rồi hả?

(Mặc dù Ninh Khả Chi cũng chẳng biết sơ hở chỗ nào…)Mấy danh mục sách được hệ thống biên soạn cũng không lừa được ai.Rốt cuộc, rốt cuộc ai cho cậu dũng khí, để một kẻ IQ bình thường như cậu đến lừa bịp nhân vật công chính của thế giới vậy?!Ninh Khả Chi nửa tuyệt vọng nửa may mắn hỏi hệ thống: [Điểm của tôi vẫn dao động nhiều lắm hả?]Hệ thống: [Cơ bản là ổn định rồi.

]Ninh Khả Chi: !!!Trong đầu cậu hiện lên hai chữ in hoa lớn— “Xong rồi.”*Lúc Ninh Khả Chi đang nói chuyện với hệ thống, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói: “Những món này không hợp ý tiên sinh sao?”Nếu không có Hào quang phong độ trên người, Ninh Khả Chi suýt chút bị thanh âm bất ngờ kia dọa run lên cầm cập.… Thực ra bây giờ đang run cầm cập rồi.Tim run cầm cập.Ninh Khả Chi quay đầu lại nhìn Tạ Tĩnh Dương không biết đến từ bao giờ, mặt hơi nghệch ra.Bình thường người này đi không gây ra tiếng động hả?!Mà cậu nên đáp lời thế nào đây, cậu cứ cảm thấy câu hỏi của Tạ Tĩnh Dương mang ý: Mấy món tùy táng này cậu thấy thế nào?Ninh Khả Chi: Còn thế nào nữa?

Cậu còn thấy thế nào nữa chứ?!Mấy thứ an dưỡng cuối đời này giống như những bữa ăn cuối trước lúc chém đầu vậy, liệu cậu có còn nếm ra vị gì không?!Chàng thanh niên nhìn lăm lăm, cơ hồ muốn cậu phải đưa ra một lời hồi đáp.Ninh Khả Chi: Này là quá đáng lắm luôn á!Cậu thầm nghiến răng nghiến lợi, nhưng trên môi vẫn cố nở nụ cười.“Đa tạ tướng quân, ngài không cần nhọc lòng đến thế.”Giàu có thì tuyệt vời lắm à, có tiền mua quà sao không đi dỗ phu nhân tương lai đi?

Ở đây đe dọa một người qua đường vô tội làm gì chứ.Đương nhiên Tạ Tĩnh Dương nhìn ra vẻ mặt miễn cưỡng ấy.Nhưng hắn không thấy kỳ lạ, phải nói phản ứng này mới là bình thường.Tuy rằng không phải tất cả, nhưng bên trong đấy có một hai di vật của huynh trưởng.Nếu đối phương nhận lấy mà chẳng tỏ vẻ khác thường nào, hắn sẽ nghi ngờ suy đoán của mình trước đó.… Đây lại là một lần thăm dò nữa.Nhưng lòng hắn ngầm hiểu.Vị Ninh tiên sinh này không bằng lòng phân trần mối quan hệ của mình với huynh trưởng.Có lẽ vì danh tiếng sau khi chết của huynh trưởng, hoặc có lẽ vì nguyên do nào khác…Hôm nay hắn hành động như vậy, hẳn rằng tài trí của đối phương đã nhìn thấu ám thị của hắn.……Bẵng qua một lúc, cả hai đều im bặt.Sau khi vạch trần thân phận, Tạ Tĩnh Dương nhất thời không biết phải làm sao.Hắn do dự vài giây, hỏi: “Tiên sinh muốn đổi sang viện khác không?”Hắn nghĩ, có lẽ đối phương muốn ở gần nơi của huynh trưởng lúc sinh thời hơn.Ninh Khả Chi: “Không cần!”!!!Chẳng lẽ sợ cậu chết ở đây sẽ làm ô uế mảnh đất của hắn?!—Này là quá, đáng, lắm, á!Bắt gặp ánh mắt của Tạ Tĩnh Dương, Ninh Khả Chi mới ý thức vừa rồi mình phản ứng hơi thái quá.#Cậu biết hắn muốn gϊếŧ chết cậu##Nhưng cậu không thể để hắn biết rằng cậu biết hắn muốn gϊếŧ cậu##Nếu như hắn biết cậu biết hắn muốn gϊếŧ cậu, cơ chừng không cần đợi ngày khác, cậu sống không qua nổi hôm nay#Ninh Khả Chi nhanh chóng tìm ra lợi và hại bằng tốc độ não mà cậu luyện thành trước đó.Lý trí mách bảo cậu nên đưa ra câu trả lời như lời "gửi danh mục sách sang” giống với lần trước để xua đi tình huống ngượng ngùng này.Nhưng kỹ năng diễn xuất kém cỏi của cậu khiến cho việc thực hành trở nên khó khăn quá đỗi, tình huống trước cậu đã thể hiện vượt quá khả năng của mình, mà lần này áp lực sinh tử đang đè nặng lên cậu…Áp lực vừa phải có thể biến thành động lực, nhưng áp lực quá mức có thể đè chết người.Tóm gọn lại bằng một câu——#Nôtìkhônglàmđược.jpg#Sau khi cứng người một lúc, Tạ Tĩnh Dương bèn nhún nhường.“Nếu tiên sinh không nguyện ý, vậy thôi quên đi.”Ninh Khả Chi: ?Dù không biết vì sao, nhưng đúng thật là thở phào nhẹ nhõm.Nhưng sau đó, đối phương lại tiếp tục nói: “Vừa đúng mùa lá phong trên núi Liên Hà, tiên sinh có muốn đi ngắm không?”!!!Một câu thọai kinh điển hiện lên trong đầu Ninh Khả Chi.#Biết vì sao rừng cây phong lại đỏ au thế này không?

Bởi những thây xác chôn sâu bên dưới#Ninh Khả Chi: “...”“……”Cuối cùng cậu không chịu nổi nữa: [Hệ thống thống thống thống cứu mạng điiiii—]Ninh Khả Chi cảm thấy nếu không phải có hào quang hỗ trợ, cậu sẽ chịu không nổi khóc ròng ròng, ôm đùi Tạ Tĩnh Dương cầu xin hắn tha cho mạng chó này.Cậu nhớ rằng mình đã đọc một cuốn sách về tâm lý học, hoặc một bộ phim truyền hình mạng về điều tra tội phạm, bảo rằng có một phương pháp tra tấn, đầu tiên là áp dụng nhiều tầng áp lực khiến tinh thần của phạm nhân căng thẳng đến cực hạn, sau đó mở ra một con đường để đối phương nhìn thấy khả năng trốn thoát, cuối cùng sẽ dập tắt hy vọng này trước mặt phạm nhân.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...