Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 12



Ninh Khả Chi không biết thủ đoạn này có thể phá vỡ tâm lý phòng ngự của phạm nhân hay không, nhưng dùng để đối phó cậu thì nhiêu đó đủ rồi.Ninh Khả Chi khóc thét trong lòng.Cậu kích động đến nỗi hào quang suýt không trụ vững, mặc dù cơ thể cậu vẫn đứng được, nhưng đôi tay khép hờ trong ống tay áo dần run rẩy mất kiểm soát, chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi cậu cuộn tròn thành một quả bóng run lẩy bẩy thôi.Hệ thống khuyên cậu [bình tĩnh chút đi] mấy lần, nhưng Ninh Khả Chi không cách nào bình tĩnh được, thậm chí cậu còn vô thức nhớ tới quá trình tử vong của mình.Mọi chuyện lúc đó xảy ra quá nhanh, cậu thực sự không kịp phản ứng chút nào, nhưng nỗi đau và ám ảnh cái chết dường như đã ghi tạc vào linh hồn cậu, bây giờ nhớ lại, thậm chí cậu có thể cảm nhận được như thể nó đang được tua chậm: Xương cốt trong cơ thể vỡ vụn từng tấc, nội tạng lẽ ra phải được bảo vệ không thể chịu được áp lực đột ngột mà chảy máu lênh láng, sự sống trôi tuột theo cơ thể bay ngược về sau, cuối cùng đầu đập mạnh xuống đất…Hóa ra đây là nguyên nhân cái chết của cậu.Thực ra cũng khá tốt, so với cảm giác sinh mệnh từ từ biến mất thì vẫn tốt hơn nhiều.Ninh Khả Chi thuyết phục bản thân như thế, đầu ngón tay lạnh lẽo dần dà ấm trở lại, định thần lại từ cái chết đau đớn ấy, cuối cùng nghe hệ thống đang nói gì đó.—[56.]Ninh Khả Chi vô thức hỏi: [56 gì cơ?]Hệ thống: [Điểm!

Số điểm hiện tại của cậu đó!]Ninh Khả Chi: ???!!!Cậu hoài nghi mình đang nằm mơ, hơn nữa còn chưa tỉnh.Ối ối, mơ gì tuyệt dữ vậy?

Vậy cứ để cậu ngủ thêm chốc nữa đi!Hệ thống: [...]Nó ngưỡng mộ khả năng tự điều chỉnh cảm xúc của ký chủ, nhưng vẫn thiện chí nhắc nhở đối phương chú ý đến tình hình hiện tại.Ninh Khả Chi: ?Hồn cậu bay về, phát hiện Tạ Tĩnh Dương đang kéo tay mình, ánh mắt lộ ra nét lo lắng.Ảo giác à?Cậu thực sự cảm thấy Tạ Tĩnh Dương đang lo lắng cho mình.Không đúng...

vừa rồi hệ thống nói cậu đã có 56 điểm…Có nghĩa là gì?

Có nghĩa là Tạ Tĩnh Dương tin hơn một nửa những cảm xúc “tình sâu không hối hận” “yêu ngài đến mức có thể chết vì ngài” của cậu!Nghĩ như vậy, hắn lo lắng cho cậu hình như cũng không lạ lắm.Chỉ là đột nhiên lại có nhiều điểm như vậy, Ninh Khả Chi bỗng nảy sinh cảm giác thiếu chân thực.—[Không phải đột nhiên.]Hệ thống giải thích trong tiềm thức Ninh Khả Chi, lúc Ninh Khả Chi mở miệng hỏi, giá trị điểm ổn định ở tầm 30 đến 40, nhưng đột nhiên tăng lên giá trị đỉnh cao 56 vừa rồi. Ninh Khả Chi còn ngẩn ngơ vui sướиɠ chợt nghe thấy Tạ Tĩnh Dương quan tâm hỏi: “Cậu không sao chứ?”Ninh Khả Chi: Không sao không sao, chỉ là bất ngờ đến đột ngột quá thôi, chưa chấp nhận kịp.Nhưng mà ban nãy cậu đã làm gì mà khiến điểm bỗng dưng tăng vọt nhỉ? Có làm gì đâu ta?Thì là suýt chút bị nhân vật công chính dọa đến phát khóc.Chẳng lẽ Tạ Tĩnh Dương cảm thấy mình quá nhút nhát, thực sự không giống người có thể làm được chuyện lớn mới đập tan nghi ngờ?Ninh Khả Chi: “...”Cậu nghĩ nghĩ, cảm thấy rằng ngoài khả năng này thì chẳng còn chẳng còn nghĩ ra cái nào khác nữa.Nhưng dọa thì vẫn bị dọa thật, bây giờ chân cậu nhũn hết cả ra.Nếu không phải Tạ Tĩnh Dương đang đỡ cậu thì nói không chừng cậu ngồi bịch xuống đất rồi.Tuy nhiên là một kẻ si tình xuất sắc, liệu cậu có thể nghĩ suy nghĩ này của Tạ Tĩnh Dương là sai không?Không, tuyệt đối không bao giờ!Coi như không có xuất thân ban đầu, tự bản thân Ninh Khả Chi, cậu cũng chả cảm thấy chuyện này có vấn đề gì.20 điểm đó!

Đạt gần được con số khổng lồ 20 điểm á!Chỉ cần bị dọa ba lần, mục tiêu nhỏ bé của cậu ở thế giới này căn bản sẽ hoàn thành, bị dọa năm lần sẽ đạt điểm tối đa qua ải… Cậu còn không hài lòng gì nữa chứ?!Trong chốc lát nhìn Tạ Tĩnh Dương, cảm thấy hắn mi mục thanh tú làm người thích chết được.Tất nhiên, là nhân vật công chính của một cuốn sách, khuôn mặt của Tạ Tĩnh Dương chắc chắn không thể xấu được, mày kiếm tóc mai, sóng mũi dọc dừa, đôi mắt phượng dưới xương mày rõ ràng, thoạt nhìn có vẻ áp bức.

Nhưng lúc này hắn trông như áy náy giây lát, đáy mắt lộ ra ngượng ngùng thanh thoát của thiếu niên.Ninh Khả Chi: ???Này không đúng lắm.Đây là công!

Là công á!Sao tự dưng hành động như "em trai nhỏ" vậy?Hãy tha thứ cho cậu đã nghĩ như vậy.Điều này khiến cậu nhớ đến người em họ của mình, nổi bật giữa đám đông từ khi còn nhỏ, ở giai đoạn cuối cùng của tuổi vị thành niên trước khi trưởng thành, cậu ấy đã vượt qua mốc 1,9 mét và tiến tới 2 mét, tuy nhiên đối phương đã lãng phí chiều cao đội bóng rổ của trường, ngay từ khi còn nhỏ hễ gặp phải chuyện gì là lại khóc oang oang chạy đi tìm anh trai.Mỗi lần nghĩ đến hồi mẫu giáo cậu đứng trước mặt dì vỗ ngực bảo đảm sẽ bảo vệ em trai là Ninh Khả Chi bèn đen mặt.—Thật sự không biết lúc đó cậu lấy niềm tin ở đâu ra mà cảm thấy cậu bé chỉ cao hơn một mét có thể bảo vệ được người em họ cao hơn mình cả cái đầu.………Nhưng nói ra thì dường như tuổi tác của Tạ Tĩnh Dương cũng không lớn.Theo cách nói của cốt truyện, đối phương vừa mới nhậm chức vào năm ngoái...

Theo lời nói lúc này nhậm chức năm 20 tuổi thành niên, năm nay hắn mới 21 tuổi…Ninh Khả Chi: “...”A, cái này…Nhịn không được chỉ chỉ lên trời nói với em họ—Nhìn người ta 21 tuổi kìa, rồi tự nhìn lại em 21 tuổi đi. Sực nghĩ tới mình còn lớn hơn một tuổi.Ninh Khả Chi: …Được rồi, ổn rồi.*Chuyến đi đến núi Liên Hà cuối cùng vẫn được quyết định.Mặc dù đã trải qua vài lần ngập ngừng của Tạ Tĩnh Dương trên đường đi.↑Cuối cùng Ninh Khả Chi cũng không hiểu nhân vật công chính đang định nói gì.Đêm trước khi đi, Tạ Tĩnh Dương nhờ người mang lời gửi đến, nói: “Nếu cơ thể tiên sinh không khỏe, không cần cưỡng cầu.”Ninh Khả Chi quả thực có chút khó chịu.Rõ ràng trước đó cậu từng bị quằn tới quằn lui nhưng không hề bệnh, cuối cùng bị ép phải đến khu mua sắm mua bệnh, nhưng ngày hôm đó có lẽ cậu thực sự sợ hãi, toát mồ hôi lạnh, còn bị gió lùa, ngày hôm sau thức dậy cảm thấy chóng mặt, ngột ngạt, thực sự có triệu chứng cảm lạnh và sốt nhẹ.Nói thật lòng, lời nói của Tạ Tĩnh Dương khiến cậu có chút cảm động.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...