Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 13



Nhưng liệu cậu có thể đồng ý không?Chắc chắn không được rồi!Cậu vẫn chưa quên thân phận si tình của mình...

hừm, quả là một người tình sâu không hối hận.Có thể từ chối lời mời của “người trong lòng” sao?Chắc là dù có ốm nặng đến chỉ còn một hơi thở cũng phải bật nắp quan tài mà đi.Loại nhận thức nêu trên, Ninh Khả Chi có thể không cố nổi trong nửa non thời gian, nhưng cậu vẫn có thể chịu đựng cơn cảm lạnh cỏn con này.*Núi Liên Hà hãy còn cách kinh thành một đoạn đường, cả nhóm người cưỡi ngựa đến đó.Ninh Khả Chi: [Cưỡi ngựa, cưỡi ngựa á!

Nguyên chủ của cơ thể này quả nhiên có thể cưỡi ngựa!]Hệ thống: [...]Nó ngưỡng mộ thái độ lạc quan trong bất kể hoàn cảnh của ký chủ ghê.Trên thực tế việc ký chủ gặp vấn đề về tâm lý là điều không tránh khỏi, hệ thống sẽ tự động xóa mờ ký ức về cái chết của ký chủ khi liên kết, tuy nhiên, ký ức của con người là một thứ vô cùng tuyệt diệu, ở một mức độ nào đó, nói rằng nó là phần của con người cũng chẳng ngoa, vậy nên, tất cả những gì hệ thống có thể làm là xóa mờ nó mà thôi.

Nỗi đau của cái chết không dễ dàng bị lãng quên, nó có thể gợi nhớ lại bất cứ lúc nào nếu bị tác động vào.Xét theo dáng vẻ trước đó của ký chủ, có thể thấy rõ ký ức về cái chết đã thức tỉnh, hệ thống đang chuẩn bị kích hoạt khẩn cấp để c**ng b*c can thiệp, kết quả đối phương lại tự điều chỉnh cảm xúc.

Đó là một cú sốc tương đương với việc chết đi sống lại lần nữa, di chứng duy nhất để lại trên người ký chủ bây giờ chỉ là sốt rét.Nhìn ký chủ hiện tại đang vui vẻ vì đã nhận được kỹ năng mới, hệ thống cảm thấy cần phải thay đổi đánh giá của mình về ký chủ đương nhiệm.Ít nhất tâm lý này chưa từng xuất hiện ở những ký chủ trước đây nó từng dẫn dắt.Hệ thống: [...

Cậu vui là tốt rồi.]Ninh Khả Chi cảm thấy ngữ khí của hệ thống không ổn lắm, nhưng cậu không để tâm.—Đó là bởi hệ thống không hiểu sự lãng mạn của con người.Xin hỏi thanh niên nào tuổi thơ lớn lên dưới ảnh hưởng của phim võ thuật mà không có ước mơ võ thuật “cưỡi ngựa cưỡi kiếm đến tận cùng thế giới”?Bây giờ cậu xin hoàn thành cụm từ đầu tiên trong ba cụm từ này.“Cưỡi ngựa”, à, chính anh là người chủ động giữ dây cương, điều khiển con ngựa.Tình cảnh hiện tại của cậu không giống như ngồi trên ngựa và chụp ảnh tập thể ở một danh lam thắng cảnh hiện đại, cũng không phải là được ai đó dẫn đi chậm rãi trên đường.Khi bị gió thổi trên lưng ngựa, ngay cả triệu chứng cảm lạnh và nghẹt mũi của Ninh Khả Chị cũng cải thiện rất nhiều.*Ninh Khả Chi hãy còn hăng hái không chú ý tới Tạ Tĩnh Dương ở bên kia đang quan sát sự háo hức của cậu, nhác thấy tâm trạng cậu khá ổn, thậm chí còn hơi nghiêng về phía trước, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.Ngày hôm đó hắn thực sự lỡ lời rồi…Lúc ấy Tạ Tĩnh Dương cũng không nghĩ nhiều, chỉ mơ hồ nhớ lại huynh trưởng rất thích rừng phong đỏ ở núi Liên Hà, hồi nhỏ thường được đưa đến đó chơi, tuy nhiên sau này không có thời gian rảnh bởi huynh ấy phần lớn ở biên giới vào mùa thu.

Nhưng mỗi khi vào mùa này, thư đến hỏi thăm rất nhiều, thậm chí còn nói đùa trong thư rằng nếu tiểu đệ có người mình thích thì nhất định phải dẫn người ấy đến nơi đây cùng ngắm.Giờ nghĩ lại, huynh trưởng có lẽ không phải vô cớ mà nhắc đến chủ đề này, có lẽ vì huynh ấy cũng đã nghĩ đến việc đưa “ý trung nhân” đến đây....

Trước kia hắn không biết nên chẳng nghĩ nhiều, nhưng bây giờ đọc lại những bức thư gửi về nhà năm ấy, hắn thấy khắp mọi nơi đều có vết tích.Chắc giữa hai người phải có ước định nào đó chứ?Nếu không có Ninh tiên sinh sẽ không đột nhiên thay đổi sắc mặt khi nhắc đến phong đỏ.Dịu dàng êm ái, thanh nhàn tựa trúc.Quen nhau đã lâu, ngoại trừ lời thì thầm mơ hồ trong lúc bị bệnh, đây là lần đầu tiên hắn thấy đối phương mất hồn như vậy.Rốt cuộc nỗi đau thế nào mới khiến người đàn ông này lộ ra vẻ mặt như vậy?Cậu không hề rơi lệ, thậm chí không hề tỏ ra yếu đuối, nhưng vẻ mặt lúc đó thậm chí còn khiến Tạ Tĩnh Dương ảo tưởng rằng hắn đã chứng kiến người này chết đi sống lại trước mắt mình.…Dường như hắn đã vô tình bóc trần vết sẹo nhuốm máu nào đó.—Liên quan đến một lời hứa không bao giờ thực hiện được.Cảnh thu lất phất, nhưng sắc vàng tầng tầng lớp lớp đậm nhạt nhiều khác biệt xếp chồng lên nhau lại mang ý nghĩa thú vị không thua kém những loài hoa nở rộ vào mùa hạ.Ninh Khả Chi vừa được thả đến thế giới này gặp ngay thổ phỉ, sau đó được Tạ Tĩnh Dương cứu về Tạ phủ, lúc đó sợ quá không dám thưởng ngoạn phong cảnh trên đường, đây là lần đầu tiên cậu được nhàn nhã chiêm ngưỡng phong cảnh cổ kính đích thực.Một đường đi suốt, vui tươi thanh thản.Ninh Khả Chi không biết có phải là cậu ảo tưởng hay không, cậu cứ cảm giác suốt đường đi Tạ Tĩnh Dương vẫn luôn chăm sóc cậu rất tốt, thậm chí đến mức chiều ý.Hệ thống đột nhiên nói: [Không phải.]Ninh Khả Chi: [?]

Hệ thống: [Không phải ảo tưởng của cậu, điểm số lại tăng rồi.]

Ninh Khả Chi: ?!!![Tăng bao nhiêu?]

Sau khi vô thức hỏi câu này, cậu lập tức sửa lại: [Không không không, cậu không cần nói tôi biết con số cụ thể, chỉ cần nói tôi biết có lớn hơn 60 không thôi?]Hệ thống đưa ra câu trả lời chắc nịch.

Ninh Khả Chi thở phào nhẹ nhõm, không hỏi thêm câu nào nữa.Điểm số tăng quá nhanh, bây giờ cậu vẫn có một loại cảm giác không chân thật, nếu bây giờ hệ thống nói cho cậu một giá trị cao ngoài dự kiến, ngược lại cậu sẽ chẳng biết phải hành động thế nào.Điều này cũng tương tự như sự tra khảo tâm lý “làm sao cho lưỡi vào miệng” vốn rất phổ biến một thời.Trước đây lúc không chú ý lưỡi vẫn ở trong miệng, nhưng nếu có ai hỏi câu hỏi này, sẽ cảm thấy vị trí ở đâu vô cùng kỳ lạ…Ninh Khả Chi cảm thấy giá trị tăng lên, có nghĩa là hành động của cậu tính đến trước mắt không gặp vấn đề gì, có thể tiếp tục thuận theo tự nhiên.Ninh Khả Chí: [Nếu điểm tụt xuống dưới 60 thì báo cho tôi, trước lúc đó thì không cần nhắc.]Ninh Khả Chi nói với hệ thống như vậy, nhưng không khỏi nhớ lại những gì mình đã làm mấy ngày nay.Hình như cậu chưa làm gì mà ta?Ban đầu chính là vì sự cố gọi nhầm tên Tạ Tĩnh Dương mà điểm số của cậu liên tục nhảy vọt giữa hai thái cực, cậu có ý thức ẩn mình chờ kết quả nhưng lại bị Tạ Tĩnh Dương kéo ra nói chuyện.

Sau khi nhờ vào công cụ tìm kiếm để vượt qua ải khó, hệ thống nói với cậu rằng điểm đã ổn định, sau đó Tạ Tĩnh Dương bên kia gửi quà tới, rồi mời cậu đi chơi…

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...