Chị Diệp hỏi tôi: "Sao cậu nhóc đó vừa thấy em đã chạy mất thế?"
Tôi không nói gì.
Chị ấy nói: "Bạn em phải không?"
Tôi nói: "Ừ."
Chị ấy không hỏi gì thêm, nhưng tôi đoán ít nhiều chị ấy cũng đã tự suy ra được.
Lúc tính tiền, chị ấy nhất quyết đòi tranh trả, nói chị có thẻ thành viên của siêu thị này, có thể tích điểm. Tôi không để ý, trả tiền xong rồi lấy từ trong ví ra một đống thẻ siêu thị cho chị ấy xem, nói: "Em có hết thẻ của các siêu thị lớn." Thuận tiện nói luôn với chị ấy: "Trước đây vợ em rất thích đi siêu thị, một tuần đi ít nhất hai lần. Chính là cậu nhóc lùn vừa thấy em đã quay đầu chạy mất đó."
Quả nhiên chị ấy đã đoán ra, nghe tôi nói xong chẳng hề ngạc nhiên, rất thản nhiên đùa rằng: "Vậy bình thường em bắt nạt người ta thế nào? Làm người ta sợ như chuột thấy mèo."
Tôi nói: "Hai, tư, sáu không cho ăn cơm, ba, năm, bảy treo lên xà nhà đánh."
Chị ấy đột nhiên nghiêm túc hỏi: "Em đề nghị chia tay à?"
Tôi nói: "Coi như vậy."
Chị ấy nói: "Hình như người ta vẫn rất thích em."
Tôi nói: "Sao chị nhìn ra được?"
Chị ấy nói: "Vừa nãy cậu ấy thấy chị, mắt đỏ hoe."
Tôi nói: "Đó là do chưa ngủ đủ, bình thường giờ này em ấy chưa dậy đâu."
Sau đó nói gì tôi cũng quên mất, ăn trưa xong thì tôi về.
Buổi tối sau khi chạy bộ dưới nhà, tôi đến siêu thị nhỏ ở cổng mua thuốc lá, lúc tính tiền thì thấy Lão Phú gửi cho tôi một video. Nói vợ uống say, không trông nổi, thật sự không thể chịu được nữa, bảo tôi mau đến đón người.
Video hơn mười giây, quay từ góc nghiêng, một tên ngốc đang ôm đĩa hoa quả lớn ngồi trên bàn trà karaoke, giơ micro hát bài của Trần Thế An. Xung quanh còn dùng chai bia làm hàng rào vây mình vào trong.
[Gặp ai cũng khó tránh khỏi yêu đương rồi chia lìa, mượn càng nhiều năm, ký ức càng khó trả.]*
(*) Bài hát "Dễ yêu dễ tan" của Trần Thế An, ra mắt năm 2016.
Thật sự đã say mèm, không hát đúng nốt nào, vừa hát vừa rưng rưng nước mắt.
Tôi nghe giọng Lão Phú đang nói với em: "Cậu đừng làm loạn nữa, mau xuống khỏi bàn đi."
Em lấy một quả nho hay gì đó từ đĩa hoa quả ném về phía cô ấy, rồi tiếp tục hát.
Thật ra em say rượu không quá phiền phức, thường rất dễ dỗ, bảo nôn thì nôn, nôn xong lên giường ngủ, không quậy lắm. Chỉ là đôi khi dễ làm trò cười.
Lại qua một lúc, Lão Phú gửi cho tôi định vị, tôi về lấy xe đi tìm họ.
Tôi ra khỏi nhà lúc khoảng mười giờ rưỡi, đến nơi đã hơn mười một giờ đêm, trong phòng hát chỉ còn hai người họ, Lão Phú ngồi bấm điện thoại, vợ cuộn tròn trên sofa đắp áo khoác ngủ.
Tôi nói: "Chỉ có hai người thôi à?"
Cô ấy nói: "Mai mọi người đều phải đi làm, tôi bảo họ về trước." Rồi thở dài, rất mệt mỏi nói: "Làm ầm ĩ cả tối, vừa mới yên một lúc."
Tôi nói: "Đi thôi." Rồi đi qua định bế vợ lên.
Lão Phú vốn nghĩ tôi đến thì em sẽ ngoan, không ngờ còn tệ hơn.
Tôi vừa đỡ em dậy, em thức, vẫn còn say, chỉ vào tôi hỏi Lão Phú: "Ai gọi anh ấy đến?"
Lão Phú nói: "Mình gọi, nếu không cậu định để mình cõng cậu về à?"
Tôi nói: "Đi thôi, đừng quậy nữa."
Em nói: "Anh đi đi, tôi không cần anh quan tâm."
Tôi không để ý, chỉ đỡ em dậy, em rất không hợp tác, gào lên: "Anh đừng quan tâm tôi! Có phải anh nghĩ không có anh tôi không sống được không?" Suýt nữa ôm chân bàn làm nũng.
Cuối cùng không còn cách nào, đành để Lão Phú dìu em, còn tôi đi sau đỡ họ khỏi ngã.
Ra khỏi phòng hát, Lão Phú đỡ một cánh tay em, tay kia em vịn vào tường, cứ đi hai bước lại quay đầu điên cuồng hét vào mặt tôi: "Có phải anh nghĩ không có anh tôi không sống được không? Hả? Có phải không?"
Hét mấy lần, ở nơi công cộng rất bất tiện, tôi nói: "Không phải, em không có ai cũng sống được. Tôi không sống được, không có em tôi không sống được, được chưa?"
Kết quả em lại càng kích động, mắt đỏ hoe lớn tiếng nói: "Anh nói nhảm! Anh qua loa với ai thế? Anh nghĩ tôi say rồi phải không? Anh qua loa với ai?" Nhìn trông còn có vẻ muốn lao đến túm cổ áo tôi, bị Lão Phú kéo về.
Cứ thế lặp đi lặp lại, quậy đến chỗ đỗ xe, mở cửa xe cho em, em lại ngồi xổm dưới đất không chịu lên.
Tôi bảo Lão Phú lên xe trước, rồi khoanh tay nhìn em. Em cảm nhận được tôi đang tức giận.
Tôi nhìn em không nói gì, em thừa lúc say rượu, trở nên rất ngông nghênh, líu lưỡi đến nỗi không gọi rõ nổi tên tôi: "Chiến... Đình, anh sụ mặt cho ai xem? Có phải anh thật sự nghĩ tôi sợ anh không? Tôi sợ anh làm gì? Đã chia tay rồi, anh sụ mặt cho ai xem?"
Tôi nói: "Tự lên xe, đừng để tôi nổi giận."
Em mím môi nhìn tôi một lúc, khẽ nói: "Anh dọa ai thế?"
Tôi nói: "Đếm ba tiếng, một, hai..."
Kết quả hôm nay em thật sự không sợ tôi, tôi vừa đếm đến hai, em đột nhiên nhảy dựng lên, đóng sầm cửa xe, hét vào mặt tôi: "Mất kiên nhẫn phải không? Mất kiên nhẫn thì đi đi, tôi có bảo anh quan tâm tôi không? Tôi có xin anh đến đón tôi không?"
Hét hai câu rồi khóc.
Tôi phát hiện mình thật sự không biết phải làm gì với em.
Bình thường em say rượu không như vậy, có lẽ hôm đó lông dựng ngược, phải v**t v* đúng chiều.
Em khóc nức nở, tôi nói không phải tôi mất kiên nhẫn, lại ôm em xin lỗi hồi lâu. Cuối cùng em nói muốn đi vệ sinh, tôi nói vậy về karaoke đi vệ sinh, em nói không, muốn về nhà đi, cuối cùng mới chịu lên xe.
Lên xe một cái là nằm ngay lên đùi Lão Phú ngủ, Lão Phú vừa thấy hai đứa ôm nhau ngoài kia hồi lâu, còn hỏi tôi: "Hai người làm lành rồi à?"
Tôi nói: "Chưa, say thế này nói làm lành sao em ấy hiểu được."
Rồi tôi hỏi cô ấy mấy ngày nay vợ có còn ở chỗ cô ấy không?
Cô ấy không kiêng dè nói: "Đuổi đi lâu rồi, tôi cũng phải có bạn trai chứ, độc thân nữa thì dưới kia của tôi kết mạng nhện mất."
Đến giờ tôi vẫn chưa quen được với phong cách hoang dã của cô ấy.
Cuối cùng tôi đưa cô ấy về trước, rồi đưa vợ về. Tôi tưởng tôi đi nhiều ngày, nhà đã thành bãi rác rồi, không ngờ vẫn ổn, bình thường em có dọn dẹp, khá sạch sẽ. Chỉ là các khung ảnh trong nhà đều bị em úp mặt xuống.
Tôi dẫn em vào nhà vệ sinh nôn một lần, lại dỗ dành cho em uống hai cốc nước mật ong, nhìn em lên giường rồi tôi mới tắt đèn rời đi.
