Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 47: Cãi nhau



Về nhà, về nhà, cuối cùng vẫn phải tan rã, cuối cùng vẫn phải về nhà, nhưng tôi chẳng biết mình phải đi đâu.

Hai giờ sáng, đường phố trống trải quá, đứng ở cổng khu nhà, đột nhiên tôi nhớ mẹ kinh khủng. Nhân lúc say, tôi gọi cho bà.

Mẹ tôi tưởng tôi có chuyện gì, căng thẳng hỏi tôi sao thế.

Tôi quên mất lúc đó là hai giờ sáng rồi.

Tôi bảo: "Không sao, con chỉ nhớ mẹ thôi."

Mẹ tôi lập tức thở phào, giọng ngái ngủ, rất thấu hiểu hỏi: "Lại cãi nhau với Tiểu Chiến hả?"

Tôi "ừm" một tiếng, chẳng hiểu sao, bỗng dưng nước mắt lại tuôn rơi.

Tôi nói: "Mẹ, hay là con không ở đây nữa, con về với bố mẹ. Bắc Kinh chẳng tốt tí nào."

Mẹ bắt đầu an ủi tôi, lúc thì bảo sống với nhau sao tránh khỏi va chạm, lúc thì bảo con trai mẹ là giỏi nhất, mẹ tin con. Còn nói hai đứa còn trẻ, cãi nhau là bình thường.

Tôi bảo: "Ba mươi tuổi rồi còn trẻ gì nữa? Mẹ ba mươi tuổi thì con đã chạy khắp nhà rồi."

Chưa nói được mấy câu, bố tôi cũng bị đánh thức, hai người thay nhau an ủi tôi. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình đúng là không hiểu chuyện, hôm đó chắc chắn tôi say rồi.

Hôm sau, mẹ còn hỏi tôi với Tiểu Chiến làm lành chưa, tôi bảo làm lành rồi, kêu mẹ đừng lo. Mẹ bảo thế là đúng, chẳng có gì là không vượt qua được. Sau đó mới mắng tôi, bảo sau này không được uống rượu như thế nữa.

Sáng sớm hôm sau, chưa đến bảy giờ, Bành Tử gọi tôi dậy, bảo tôi đi xét nghiệm máu cùng cậu ấy.

Tôi tỉnh táo ngay tức khắc, cũng không hỏi lý do, dù là lý do gì, tôi cũng chẳng buồn nghĩ ngợi mà mắng cậu ấy một trận. Cậu ấy khóc trong điện thoại. Tôi bảo: "Bây giờ mày biết khóc à, lúc buông thả thì đầu óc úng nước hết rồi à?"

Xe tôi còn ở chỗ vợ Man Ngư, đành gọi xe đến đón cậu ấy, rồi đưa cậu ấy đến trung tâm y tế.

Trên đường đi, tôi hỏi cậu ấy chuyện từ bao giờ, cậu ấy bảo nửa năm trước, tôi chẳng muốn nói gì nữa...

Dù tôi còn muốn mắng, nhưng nghĩ giờ cậu ấy cũng đủ khổ rồi, tôi nhịn.

Cậu ấy đi xét nghiệm, tôi ngồi trên ghế chờ trước quầy lấy máu. Lúc nghe thấy giọng Chiến Dữ Đình, tôi còn tưởng mình nghe nhầm. Ngẩng đầu lên mới thấy anh đang đứng trước mặt, mặt tối sầm như đến đòi nợ.

Anh lạnh lùng hỏi tôi: "Em ở đây làm gì?"

Anh hỏi mà mặt hằm hằm đáng sợ, tôi ngẩn ra một lúc, đột nhiên hiểu anh đang nghĩ gì.

Anh tưởng tôi làm bừa với người khác. Hai đứa mới chia tay có bảy ngày thôi. Thật nực cười.

Nhưng phản ứng đầu tiên của tôi lại không phải tát anh một cái, mà là sợ. Sợ anh hiểu lầm, sợ sau này anh thật sự ghét bỏ tôi. Tôi còn nực cười hơn.

Chẳng kịp nghĩ, tôi bật dậy, khai luôn Bành Tử ra. Bành Tử, xin lỗi nhé, nhưng không sao, Lão Chiến cũng chẳng nhớ mày đâu.

Tôi bảo không phải tôi, tôi không làm gì bừa bãi, là Bành Tử đi kiểm tra, tôi ở đây chờ thôi.

Anh "ồ" lên một tiếng nhạt nhẽo.

Tự dưng tôi phát hiện mình hèn thật, tôi cần gì phải giải thích với anh chứ?

Rồi một cô gái xinh đẹp đến hỏi anh chìa khóa xe, anh đưa chìa khóa cho đối phương, bảo tôi đó là mẹ kế, anh đưa em trai đi tiêm vắc-xin chó dại.

Tôi bị mù mặt, cũng chẳng phân biệt được người hôm đó ở cổng trường và người vừa nãy có phải là một không. Dù sao lúc đó đang tức, nói chẳng suy nghĩ, bảo anh đừng giải thích, dù là mẹ kế hay tình nhân thì cũng không phải anh chưa có bao giờ.

Kết quả là anh đột nhiên nổi giận, đứng giữa sảnh bệnh viện mắng tôi một trận.

Anh hiếm khi nổi nóng với tôi như vậy, tôi bị mắng đến ngẩn người.

Anh thì hay lắm, tự mắng tôi một trận rồi tự phủi tay bỏ đi. Tôi còn chưa kịp phản ứng. Tôi chẳng biết mình bị mắng vì cái gì. Đợi đến lúc tôi muốn đuổi theo đá anh một cái thì anh đã chạy mất dạng.

Làm tôi tức đến phát khóc.

Bành Tử đi ra, giật mình hỏi tôi sao thế, tôi bảo tôi vừa bị một tên điên mắng!

Cậu ấy ngơ ngác bảo: "Hả? Còn có chuyện này sao?" Rồi thiếu tinh tế nói thêm: "Không sao, cùng lắm về mắng Chiến Dữ Đình cho hả giận."

Tôi bảo tên khốn đó không ở đây, hai chúng tôi chia tay rồi.

Cậu ấy bảo: "Thôi đi, hai người một năm chia tay tám lần, có gì mà nói."

Sao chẳng ai tin nhỉ, tôi phải đi, không ở đây nổi nữa rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...