Hôm nay tôi lấy chút rau và viên thả lẩu còn trong tủ lạnh ra cắt, trưa nấu lẩu ăn cùng với vợ.
Trước đây khi ăn lẩu vợ luôn có một tật xấu, một bữa lẩu phải có ba chai trà đá, mà phải là loại ướp lạnh, thường thì chưa dọn món lên hết em đã uống no rồi. Lúc tôi mới quen em, em đúng là có cái dạ dày sắt, nhưng dạ dày sắt đến mấy cũng không chịu nổi kiểu hành hạ này, nên sau này em chỉ ăn nhiều một chút là nôn.
Khi ở bên tôi, em không thể uống đồ lạnh như vậy, nhưng khi ra ngoài với Lão Phú vẫn thế, vì vậy, về sau tôi đã nói với Lão Phú, khi tôi không có mặt thì đừng đưa Đại Kỳ đi ăn lẩu.
Xét thấy hai đứa đã lâu rồi không ăn lẩu, và gần đây em cư xử cũng khá ngoan, hôm nay nấu lẩu tôi mua cho em một chai trà đá, nhiệt độ thường, em rất ra vẻ, còn nâng nắp chai trân trọng nhấp từng ngụm nhỏ, tôi thật sự chịu thua em.
Vợ tôi luôn là người rất thích đùa giỡn, có lần tôi ngồi trong trong phòng sách dùng máy tính gửi email, em đột nhiên đi vào "Ha!" một tiếng, rồi nghiêm túc làm động tác kamehameha với tôi. Tôi giả vờ trúng chiêu ngã xuống đất, em vỗ tay mãn nguyện đi ra, tôi lại bò dậy tiếp tục làm việc.
Ăn lẩu xong, vợ cứ lục lọi trong tủ lạnh, tôi hỏi em tìm gì, em nói: "Hộp Ferrero anh tặng hôm Valentine đâu?" Tôi nói: "Em đã ăn sạch từ lâu rồi, hôm kia còn kêu đau răng, giờ hết đau là quên à?"
Em nói: "Không thể nào, em còn chưa ăn mấy mà!"
Giọng điệu kích động như thể hộp Ferrero đã bay vào bụng tôi vậy.
Tôi nói: "Thế em cứ tìm đi, xem em tìm ra không."
Em ngồi trước cửa tủ lạnh, chỉ vào tôi: "Chính anh! Chắc chắn là anh! Anh ăn hết Ferrero của em rồi, anh mua cho em đi!"
Tay tôi đầy bọt xà phòng, chẳng buồn dạy dỗ em, bảo em về phòng ngủ trưa đi, đóng cửa tủ lạnh lại.
Một lúc sau, tôi rửa bát xong về phòng ngủ, thấy em chưa ngủ trưa, còn đang ôm con vịt vàng ngồi xếp bằng trên giường như Già Lưu*, tôi vừa vào, mắt em đã sáng rực, nói: "Chồng ơi, em có chuyện muốn thương lượng với anh."
(*) Già Lưu (刘姥姥): nhân vật trong Hồng Lâu Mộng
Tôi nói: "Chỉ một tiếng 'chồng ơi' này là biết không phải gì chuyện gì hay ho, mau ngủ đi."
Em lập tức giơ gối ôm đập tôi, nói: "Này anh chưa nghe đã biết không phải chuyện hay ho rồi à?!"
Tôi nói: "Còn phải nghe à? Thương lượng bảo anh mua Ferrero cho em chứ gì?"
Em rất khinh thường liếc tôi một cái, nói: "Không phải đâu."
Tôi hơi bất ngờ, nói: "Vậy được, em nói xem."
Em nói: "Em đã nghĩ rồi, hai đứa mình thế này cũng coi như đã kết hôn, tuy không có tờ giấy nhưng chắc sẽ sống với nhau cả đời, chúng ta phải quyết định một ngày làm ngày kỷ niệm kết hôn."
Em vừa nói tôi đã biết em muốn gì. Không phải em muốn ngày kỷ niệm kết hôn, em chỉ muốn có thêm ngày lễ.
Vợ tôi rất thích ngày lễ, vì ngày lễ có thể nhận quà, em có thể hùng hồn yêu cầu tôi mua những thứ bình thường không cho em mua. Trên lịch nhà tôi, đến cả ngày trồng cây cũng phải để em vẽ vòng tròn đỏ coi như ngày lễ chúc mừng.
Tôi nhìn em không nói gì, em lại diễn tiếp, cúi đầu nghịch nhẫn của em, vừa nghịch vừa nói người ta sống với nhau đều có ngày kỷ niệm kết hôn, chỉ có em không có, xem ra hai cái nhẫn này cũng chẳng đại diện cho cái gì, đắt thì có ích gì, đều là hư vô, đến ngày kỷ niệm kết hôn cũng không có...
Nếu không phải quá hiểu em là người thế nào, nghe em than thở tôi cũng có chút không đành lòng.
Tôi bảo: "Nói trắng ra chẳng phải muốn anh mua Ferrero cho em sao? Hơn nữa còn là hậu mãi trọn đời, sau này năm nào cũng mua. Kinh doanh nhiều rồi hả đồ gian thương, tính toán với cả anh à?"
Em trừng mắt nói: "Anh nói gì đấy? Em đến mức đó à? Em là người như vậy hả?"
Tôi nói: "Em là người thế nào em không biết sao."
Âm mưu của em bị vạch trần, lập tức trở mặt, giận dữ hét lên: "Này anh có thấy phiền không thế! Rốt cuộc có đồng ý không!"
Tôi nói: "Được, vậy quyết định ngày chúng ta mua nhẫn làm ngày kỷ niệm kết hôn đi, anh đếm đến năm, nếu em không nhớ ngày đó là ngày mấy thì hủy."
Rồi tôi bắt đầu đếm.
Em vừa lo lắng kêu: "Ê ê ê!" vừa nhảy xuống giường lật hóa đơn mua nhẫn, kết quả nhảy xuống lại phát hiện không kịp, cứ thế lao đến bịt miệng tôi.
Tôi đứng dậy, em không với tới, tức đến mức lấy con vịt vàng đập tôi, rồi đi vòng vòng như ruồi mất đầu, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Không thể thế này được... cuộc sống thế này không được rồi... ly hôn thôi... giờ phải ly hôn ngay..."
Tôi mặc áo khoác ra ngoài, em lấy lại tinh thần đứng sau lưng tôi gọi to: "Này em nói bừa thôi! Không phải em muốn ly hôn với anh thật đâu! Anh đi đâu, anh lại bỏ nhà ra đi à?!"
Tôi rất bất đắc dĩ nói tôi đi mua Ferrero cho một tên ngốc.
Em lại vui vẻ, giả vờ giả vịt tiễn tôi đến cửa, còn nói về sớm nhé.
Thật ra, tôi rất muốn hỏi em em còn nhớ chuyện ngày kỷ niệm kết hôn em vừa thề thốt không?
Tôi đoán em quên rồi. Không còn cách nào, khả năng của em cũng chỉ có chút xíu như vậy thôi.
