Vốn dĩ chỉ muốn dọa cô một chút.
Sầm Lãng không ngờ phản ứng của cô lại lớn đến vậy.
Nhất thời không phòng bị, anh bị cú lao người mạnh bạo của cô làm cho lảo đảo, cơn đau nhẹ khiến anh khẽ cau mày, nhưng lòng bàn tay lại thuận thế đỡ lấy sau gáy cô.
Một tư thế bảo vệ theo phản xạ.
Nhận thấy tư thế lúc này không ổn, Sầm Lãng nhanh chóng rụt tay về đút vào túi quần, im lặng nhìn chằm chằm vào khoảng đất trống sau lưng cô, nơi vốn dĩ chẳng hề có bóng con rắn nào, rồi cất giọng trầm trầm nói:
“Nó bò đi rồi.”
“Đi rồi sao?” Thời Mi vẫn còn sợ hãi hỏi lại một lần nữa, “Anh chắc chứ?”
Vòng eo bị cô ôm chặt, nơi cơ thể hai người sát vào nhau không ngừng tỏa ra hơi nóng, khuấy động một cảm giác kỳ diệu khiến máu huyết sôi trào.
Chênh lệch chiều cao vô cùng hợp lý, khiến Thời Mi vừa vặn có thể vùi đầu vào hõm cổ anh.
Mà Sầm Lãng thậm chí có thể cảm nhận được hàng mi đang run rẩy vì sợ hãi của cô, có chút thô cứng, không mấy mềm mại mà liên tục cọ vào da cổ anh, biên độ vừa vội vừa nhanh.
Giống như… đuôi của một chú mèo con mềm mại lướt qua lòng bàn tay.
Một cảm giác ngứa ngáy tinh tế, sắc bén, khó lòng lờ đi cũng chẳng thể diễn tả thành lời, đang lan tỏa trên da anh, âm thầm nóng lên theo nhịp đập rạo rực của cơ thể, rồi không chút trở ngại mà lan rộng ra. Cho đến khi anh có thể cảm nhận rõ ràng, sự nóng rực kỳ lạ đang sinh sôi quanh vành tai mình.
Vành tai lại đỏ bừng.
Lại thế nữa rồi.
Sầm Lãng bỗng thấy bực bội, cảm xúc này càng tăng lên khi Thời Mi biết mình đã an toàn liền không chút do dự buông tay lùi lại. Đó là một sự bực bội trống rỗng, kiểu như vừa được thỏa mãn đã bị tước đoạt.
Sầm Lãng quay người vào xe lấy một chiếc đèn pin, lúc đi ngang qua Thời Mi, anh liếc cô một cái, dặn dò bằng giọng thản nhiên: “Đi sát vào.”
Thấy động tác lấy đèn pin thành thạo của anh, có lẽ đây không phải lần đầu anh đến. Thời Mi hơi yên tâm, vội vàng đi theo sau anh, bước chân bám rất sát, chỉ sợ mình bị anh bỏ lại một mình trong khu rừng núi hoang vu này.
Lúc này, Sầm Lãng đột ngột dừng bước.
Thời Mi không kịp để ý, theo quán tính lao về phía trước, trán vô tình đập vào xương bả vai anh, đau đến nỗi phải “hít” một tiếng, ánh mắt cô ngước lên nhìn anh có chút bất mãn.
“Sao lại dừng rồi?” Cô khẽ xoa trán.
Sầm Lãng cụp mắt nhìn cô, khẽ mím môi, một lúc lâu sau, anh im lặng đưa một bên tay áo cho cô.
Thời Mi nhìn xuống, ngẩn ra nửa giây, sau khi hiểu ý anh là gì, cô nheo mắt ngước lên nhìn thẳng vào anh.
Dù cho xung quanh đang chìm trong một màn đêm sâu thẳm không thấy bến bờ, đêm tối u ám, nhưng cô vẫn dựa vào trực giác cảm nhận được một tia ngượng ngùng không tự nhiên ẩn sau trong đáy mắt anh.
Thời Mi cảm thấy hơi buồn cười:
“Tôi đâu phải cô bé sợ bóng tối.”
Nói thì nói vậy, nhưng cô vẫn đưa tay ra, đầu ngón tay véo lấy cổ tay chiếc áo hoodie màu xanh của anh, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Sầm Lãng không nói gì, dời mắt khỏi mặt cô, dùng lực kéo người cô lại gần, tay kia cầm đèn pin, cố ý đi chậm lại, dắt cô tiếp tục đi sâu vào trong núi.
Khi đi vào khu vực gần đỉnh núi, dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pin, một căn biệt thự hai tầng xuất hiện ngay trung tâm tầm nhìn của Thời Mi, trông có vẻ rộng hơn những căn biệt thự bình thường.
Khi đến gần hơn, đường nét của tòa nhà sẫm màu phía trước hiện ra rõ hơn trong mắt cô, cô mới nhìn rõ, không phải là một căn biệt thự rộng dài, mà là hai căn biệt thự hai tầng được xây liền và thông nhau.
Có lẽ, con cái không yên tâm để vị họa sĩ già ở ẩn trong rừng nên mới cùng lên núi ở, vì vậy mà xây hai căn biệt thự chăng.
Thời Mi thầm đoán trong lòng.
Nghĩ vậy, cô hơi siết chặt ngón tay, giật nhẹ ống tay áo đang cầm.
Cảm nhận được lực kéo nhẹ ở cổ tay áo, Sầm Lãng dừng lại liếc cô một cái, một lát sau, anh hơi cúi người, nghiêng đầu về phía cô.
Thời Mi thuận thế ngẩng cằm lên, hỏi anh: “Lát nữa gặp vị họa sĩ già đó, tôi nên xưng hô thế nào?”
Lịch sự vẫn là điều cần thiết.
“Không cần đâu.” Sầm Lãng chậm rãi đứng thẳng người dậy, ánh mắt không chút cảm xúc, dẫn cô đi về phía một trong hai căn biệt thự.
Một lúc lâu sau, gần như khi cả hai chỉ còn cách cửa biệt thự vài bước chân, Sầm Lãng không vội buông tay cô ra, mà nói với giọng bình thản:
“Người đó không già, còn rất trẻ.”
Rất trẻ sao?
Liệu có người trẻ tuổi nào lại chọn sống ở ẩn trong một khu rừng núi gần như tách biệt với thế giới như vậy không?
Cho đến khi một cơn gió thoảng qua làm xao động những tán lá rậm rạp.
Ngay sau đó, từ trong bóng tối của lối đi dưới cổng, mơ hồ truyền đến một giọng nam, lạnh lùng, xa cách, âm cuối trầm xuống:
“Đến rồi à, anh Lãng.”
Sầm Lãng lười biếng “ừm” một tiếng.
Thời Mi lập tức buông tay áo Sầm Lãng ra. Cô ngước hàng mi dài, quay đầu nhìn sang, cẩn thận xác định nơi phát ra âm thanh.
Sương núi dâng lên, sắc đêm xanh thẫm bao trùm cả bầu trời đang say ngủ, có gió nhưng không có mây. Cây cối trong rừng xanh um tùm, gió lạnh len lỏi qua những kẽ lá, quấn quýt, lượn lờ.
Một đốm lửa đỏ rực lóe lên trong tầm nhìn rộng lớn, khẽ lay động, lúc tỏ lúc mờ, theo sau là một làn khói trắng xanh mờ ảo lan tỏa, rồi nhanh chóng tan biến.
Một bóng người xám xịt hiện ra sau khi làn khói tan đi. Thời Mi lúc này mới giật mình nhận ra, ở đó không biết từ lúc nào đã có một chàng thiếu niên đứng sẵn.
Nhiệt độ trên núi về đêm rất thấp, chàng thiếu niên mặc một chiếc áo len mỏng màu nâu sẫm rộng thùng thình, quần đen ống túm gọn trong đôi bốt Martin, làm nổi bật vóc người dong dỏng gầy của cậu ta.
Cậu ta tựa người vào cổng, lưng hơi khom xuống, đầu hơi cúi, chiếc mũ lưỡi trai màu đen gần như che hết cả lông mày và mắt, để lộ phần xương hàm và vùng da cổ trắng lạnh.
Ngón tay dài kẹp điếu thuốc hít một hơi cuối cùng, cậu ta dập tắt đầu thuốc, đầu ngón tay khẽ nhấc vành mũ lên, ánh mắt xuyên qua cơn gió lạnh lướt qua Thời Mi.
Khoảnh khắc dừng lại đó thấm đẫm sự lạnh lùng.
Nhưng Thời Mi lại chẳng hề sợ hãi.
Cô bình tĩnh đón nhận ánh nhìn thiêu đốt của cậu ta, bước lên một bước, rồi quay đầu nhìn về phía Sầm Lãng, hất đầu ra hiệu:
Không giới thiệu một chút sao?
Sầm Lãng hiểu ý cô, khẽ nhếch môi, giới thiệu bằng giọng bình thản:
“Giang Tiếu, sinh viên năm hai Học viện Mỹ thuật Cảng Hạ.”
Học viện Mỹ thuật Cảng Hạ.
Trường nghệ thuật hàng đầu cả nước.
Không ngờ không những không phải là một nghệ sĩ già sắp gần đất xa trời, mà lại còn là một cậu em đẹp trai.
Sầm Lãng lúc này liếc nhìn chàng thiếu niên đối diện, ngừng một chút, rồi hắng giọng giới thiệu ngược lại về cô:
“Thời Mi.”
“Luật sư cao cấp của Libra.”
Anh nhướng mày, đầy ẩn ý bổ sung một câu: “Đừng có chọc vào, cẩn thận bị kiện cho tốt nghiệp không nổi đấy.”
Nói bậy bạ gì vậy.
Thời Mi khuỳnh tay huých nhẹ anh một cái.
Sầm Lãng cũng không tránh, lười biếng cười một tiếng.
Nhưng Thời Mi không ngờ anh lại còn cố ý giới thiệu thân phận của mình. Cũng nể mặt cô ghê.
“Bạn học Giang, làm phiền cậu rồi.” Thời Mi lịch sự nói lời cảm ơn với chàng thiếu niên.
Sau lời giới thiệu “cố ý” của Sầm Lãng, ánh mắt của Giang Tiếu nhìn cô đã dịu đi vài phần, cậu ta không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Thời Mi, tỏ ý không sao.
Không giống Sầm Lãng.
Tính tình chàng thiếu niên này lạnh nhạt xa cách, nhưng không hề kênh kiệu.
“Vào đi.” Giang Tiếu đứng thẳng người, quay người đi vào cổng trước.
Thời Mi nghe vậy vội vàng đi theo cậu ta, hoàn toàn quên mất nỗi sợ hãi với môi trường xung quanh, càng không để tâm đến Sầm Lãng đang ở phía sau.
Sầm Lãng lười nhác đi theo sau cô, ánh mắt dõi theo bóng lưng vội vã của cô, bất giác khẽ hừ một tiếng:
Dùng xong liền vứt, đúng là đồ vô lương tâm.
Họ theo Giang Tiếu đi vào một căn phòng trông giống như một xưởng vẽ.
Căn phòng có trần rất cao, tối tăm vô cùng. Chỉ có đèn tường hắt bóng ở bốn góc tường, chiếu rọi những bức tượng điêu khắc đủ mọi kích cỡ, hình dáng, được sắp xếp không theo quy tắc nào trên các tủ thấp, tủ cao, tủ âm tường và các góc khác trong phòng.
Vậy cậu ta là… sinh viên khoa điêu khắc sao?
“Bức tranh mà hai người thấy, không hoàn chỉnh.”
Giang Tiếu nói bằng giọng bình thản.
Thời Mi nhíu mày, hỏi dồn: “Không hoàn chỉnh có nghĩa là…?”
“Còn có một nửa bức tranh mà chúng ta không thấy được, hoặc nói đúng hơn là không hiểu được, phải không?” Sầm Lãng bình tĩnh tiếp lời.
Giang Tiếu gật đầu,
“Bổ sung nửa còn lại không khó.”
Cậu ta hơi ngừng lại, rồi lại lắc đầu nói: “Nhưng không đủ trực quan. Nếu thiếu đi sự tác động mạnh mẽ, hai người sẽ rất khó nhìn thấu được trạng thái và cảm xúc của người vẽ vào khoảnh khắc đó.”
“Tôi đã thử phục dựng lại, bằng điêu khắc.”
Giọng cậu ta rất bình thản, như thể chỉ đang kể một chuyện hết sức bình thường.
Nhưng linh cảm mách bảo Thời Mi.
Người có thể được Sầm Lãng nhờ vả, tuyệt đối không phải dạng vừa.
Sự thật chứng minh, cô đoán không hề sai.
Khi đèn tường tắt ngấm, một cảm giác mất trật tự tù túng ập xuống. Tầm nhìn bị giới hạn trong bóng tối tuyệt đối, không sờ thấy được bờ, không chạm tới được đáy.
Thời Mi thậm chí có thể nghe thấy cả nhịp tim của mình.
Ngay giây phút không gian trở nên hỗn loạn tột độ…
Giang Tiếu giơ tay giật tấm vải nhung che bức tượng, “cạch” một tiếng, sự mờ mịt trong phòng ngay lập tức bị xé toạc, bóng tối trong không gian bị phá vỡ, một chùm sáng đột ngột từ trần nhà chiếu xuống.
Thị giác đột nhiên dậy sóng.
Những hạt ánh sáng ngay lập tức bùng nổ, xoay tròn, phân tách, rồi lại tụ lại thành một cột sáng, chiếu thẳng vào bức tượng thạch cao ở chính giữa.
Đâm thẳng vào mắt Thời Mi.
Một bức tượng đôi.
Như trong bức tranh Thời Mi đã thấy, người đàn ông chắp tay quỳ trước mặt người phụ nữ, thành kính ngước nhìn, dường như đang vô cùng ăn năn sám hối.
Còn người phụ nữ thì không chút biểu cảm.
Như thể vô tình vô nghĩa.
Thế nhưng khi tầm mắt di chuyển lên trên, tông màu của thị giác đột ngột thay đổi.
Dưới sự chiếu rọi của thiết bị quang học, tấm lưng người đàn ông da rách thịt bong, từ trên xuống mọc ra ba bàn tay to lớn, đẫm máu. Cánh tay dài ra vô hạn rồi cong lại, một cách rùng rợn vòng qua đỉnh đầu, chĩa thẳng về phía người phụ nữ——
Bàn tay thứ nhất siết chặt lấy cổ họng cô ấy,gân xanh nổi lên;
Bàn tay thứ hai dễ dàng xuyên thủng cơ thể cô ấy, moi tim móc phổi;
Bàn tay thứ ba, cuốn lấy bốn sợi xích sắt dày bằng ngón tay cái, lần lượt khóa chặt tứ chi của người phụ nữ.
Vậy mà người phụ nữ vẫn còn sống.
Không kêu cứu, không tỏ ra đau đớn, chỉ sống một cách vô cảm.
Thời Mi dời mắt nhìn chằm chằm vào chiếc khăn lụa đỏ trên cổ người phụ nữ, chiếc khăn lụa đỏ giống hệt chiếc trên cổ Hạ Tiệp.
Thời Mi cảm thấy máu toàn thân như chảy ngược, thái dương đau nhói, cảm xúc tức giận trào dâng trong lồng ngực, dấy lên những nhịp đập dữ dội. Cô mím chặt môi, cố gắng hết sức để kìm nén nhịp thở đang run lên vì tức giận.
Cô làm luật dân sự rất lâu rồi.
Những vụ ly hôn cô xử lý nhiều không đếm xuể, video bạo hành gia đình, dĩ nhiên cũng xem không ít.
Nhưng cô vẫn không thể nào quen được với nó, vẫn cứ mỗi một lần, mỗi một lần đều cảm thấy tức giận, đau lòng, không thể nào hiểu nổi.
Vẫn là xem một lần, đau một lần.
Sầm Lãng đứng bên cạnh cụp mắt nhìn cô, khẽ nghiến răng, rồi im lặng bước lên một chút, cả người đứng chắn trước mặt cô.
Tấm lưng anh rộng và thẳng, tràn đầy cảm giác an toàn, che chắn rất tốt cho Thời Mi, giúp cô có được một cơ hội để th* d*c trong lúc Sầm Lãng và Giang Tiếu nói chuyện.
“Nhìn từ bức tranh, nét vẽ của tác giả quả thực không mấy điêu luyện.” Giang Tiếu hơi cau mày, một lúc lâu sau, cậu ra đột ngột chuyển chủ đề,
“Nhưng xét về thủ pháp sáng tác, phong cách vẽ rất cũ.”
“Vậy nên cậu cho rằng, bức tranh đó không phải do một đứa trẻ vẽ.” Sầm Lãng nhanh chóng hiểu được ý của cậu ta.
Giang Tiếu ngước mắt nhìn thẳng vào anh “Tôi chắc chắn.”
Không phải do Từ Kỳ vẽ.
Vậy thì là ai.
Thời Mi đã bình tâm lại sau cơn tức giận, cô lách qua Sầm Lãng bước ra, im lặng quan sát lại bức tượng đôi một lần nữa, rồi nhìn Giang Tiếu lịch sự hỏi:
“Liệu tôi có thể chụp một tấm ảnh không?”
Giang Tiếu nghiêng người nhường chỗ, hơi hất cằm, nói với cô:
“Anh Lãng đã mua nó rồi, cứ tự nhiên.”
Thời Mi hơi ngạc nhiên nhìn Sầm Lãng, chỉ thấy anh quay người giơ tay chào Giang Tiếu, nói với Thời Mi một cách thản nhiên:
“Không cần chụp đâu, ảnh chụp chi tiết sẽ gửi vào email của cô, đi thôi.”
Thời Mi ngẩn ra một chút, nhận ra rồi cũng quay lại cúi đầu cảm ơn Giang Tiếu, Giang Tiếu gật đầu đáp lại, kết thúc cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trong rừng núi này.
Sau khi Thời Mi và Sầm Lãng rời khỏi xưởng vẽ, Giang Tiếu từ trong phòng bước ra đóng cửa lại, kết quả vừa quay người, đột nhiên bị một thân thể mềm mại đâm sầm vào lòng.
Là một cô gái.
Mái tóc dài ướt sũng nhỏ nước, mặc một chiếc váy ngắn hai dây ren, chân trần, ánh trăng tô điểm cho những ngón chân tròn trịa màu ngọc trai của cô ấy, tràn đầy vẻ gợi cảm, vòng eo nhỏ nhắn, trên bắp chân có những vết răng bầm tím li ti, lớp vải lụa mỏng manh đơn điệu hoàn toàn không thể che giấu được bất cứ thứ gì.
Mùi hương ngọt ngào quyến rũ bao bọc lấy cậu. Giang Tiếu lập tức nhíu mày, nghiến răng ken két, cảnh cáo cô gái bằng giọng lạnh lùng cứng rắn:
“Thịnh Dục, cút về phòng của em đi.”
“Em sẽ cút, nhưng phải mang anh theo cùng.”
Thịnh Dục theo bản năng cọ vào người cậu một cái, trêu chọc nhướng mày, táo bạo và l* m*ng lướt qua vệt ẩm ướt trên quần cậu, khẽ cười khúc khích.
Ánh mắt vừa ngây thơ vừa tàn độc hỏi cậu:
“Học trưởng, anh đổ mồ hôi rồi, có cần em giúp không?”
Không khí trên đường xuống núi không được tốt cho lắm.
Thay vì than thở cho những gì bi thảm mà Hạ Tiệp có thể đã trải qua, Thời Mi càng muốn giải quyết vấn đề cho cô ấy hơn.
“Bức tranh đó…”
“Hạ Tiệp.”
Thời Mi và Sầm Lãng, cùng một lúc, không hẹn mà gặp.
Thời Mi đột ngột ngẩng đầu nhìn anh một cái, rồi nhanh chóng lấy bức tranh từ trong túi ra, mượn ánh đèn pin của Sầm Lãng để xem, hỏi anh:
“Anh cũng nghĩ giống tôi sao?”
Sầm Lãng nhướng mày, “Ngón cái tay phải của Hạ Tiệp bị thiếu một đốt.”
“Vậy nên, nếu không phải do một đứa trẻ vẽ, mà nét vẽ lại non nớt…”
Thời Mi dưới sự dẫn dắt của Sầm Lãng đã nhanh chóng thoát ra khỏi màn sương mù, dần chạm đến bức tường của sự thật “Thì có khả năng là Hạ Tiệp…”
Sầm Lãng “ừm” một tiếng, nói ra đáp án:
“Đã vẽ bằng tay trái.”
Sáng thứ bảy.
Vì tối qua từ chỗ Giang Tiếu về nhà đã là nửa đêm, ngày hôm sau cũng không phải đi làm, Thời Mi dứt khoát không đặt báo thức, ngủ một giấc đến khi tự tỉnh.
Không biết có phải do làm thêm giờ liên tục trong thời gian dài hay không, mà dù đã ngủ thêm ba tiếng, lúc tỉnh dậy cô vẫn rất buồn ngủ.
Cô mơ màng bò dậy khỏi giường, nhắm mắt mò vào phòng tắm tắm rửa vệ sinh cá nhân, rồi lại uể oải xuống lầu vào phòng ăn tự rót cho mình một ly nước.
Nhưng cô đã nhanh chóng tỉnh táo lại.
“Phụt——”
Thời Mi phun hết ngụm nước chưa kịp nuốt trong miệng ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Sầm Lãng tóc còn ướt, đang đứng trước tủ lạnh màu đen ngửa cổ uống nước, cả người cô hoàn toàn tỉnh táo.
Nắng sớm nghiêng nghiêng xuyên qua cửa sổ, rắc đầy căn phòng, tỏa ra những vệt sáng lấp lánh phủ lên người Sầm Lãng.
Anh để trần thân trên, vóc người trẻ trung đẹp đẽ rắn rỏi và săn chắc, xương quai xanh hai bên lõm sâu, phần cuối nối liền với xương bả vai hơi nhô lên. Cơ bụng nuột nà không một chút mỡ thừa, đường nét phóng khoáng mạnh mẽ, vòng eo thon dài, đường nhân ngư (đường cơ V-line ở bụng dưới) quyến rũ cuối cùng ẩn vào trong cạp quần thường ngày hơi trễ.
“Wow~”
Thời Mi cong mắt cười, ánh mắt dính chặt, di chuyển từng tấc trên cơ bụng của anh.
Giọng nói thì ngượng ngùng: “Đây là gì đây, phúc lợi buổi sáng sao?”
Nhưng hành động sáp lại gần anh lại nhanh không cần suy nghĩ. Cô khẽ đưa tay, đầu ngón tay lành lạnh từ từ trượt xuống theo đường nét cơ bắp của anh.
Cho đến khi chạm đến đường nhân ngư đang bất giác gồng lên của anh…
