Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 19: Bảo bối muốn tôi đi, được không?



Đầu ngón tay cô lượn lờ trên bụng dưới của anh.
Một cảm giác khó chịu tựa như tai họa ập đến.
Rất tồi tệ.
Yết hầu Sầm Lãng trượt lên xuống, nuốt vào vị khô khốc. Cơ bắp vì d*c v*ng mà cuộn lên săn chắc cứng rắn, trong khi lòng ngón tay cô lại mềm mại, nơi cả hai chạm vào nhau lập tức nóng bừng lên.
Vừa bị cô k*ch th*ch, lại vừa được cô xoa dịu, hai loại cảm giác cực đoan liên tục va chạm, lôi kéo mạch đập, nghẹn lại nơi lồng ngực, khiến cả người anh cứng đờ, nhiệt độ cơ thể nóng lên một cách khó hiểu.
Anh vô cùng bực bội.
Không phải bực bội vì bị cô chạm vào,
Không phải chuyện đó.
Sầm Lãng dùng sức nắm lấy ngón tay cô, mày nhíu chặt, thái dương nổi cả gân xanh, anh cúi xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô chằm chằm.
Điều khiến anh bực bội là ánh mắt của cô.
Cô hơi nhướng đuôi mắt, ánh mắt trong veo lấp lánh một vẻ thích thú có phần uể oải, không nhuốm chút tình cảm nào, mà phần nhiều là sự khiêu khích.
Nhìn anh như nhìn con cá nằm trên thớt.
Vừa phong tình, lại vừa vô tình.
“Nhắc cho cô nhớ, đừng chơi quá trớn.”
Giọng Sầm Lãng lạnh nhạt, anh hất tay cô ra.
“Quá sao?” Thời Mi cười, lười biếng mà lại ngây thơ nhìn anh nói: “Rõ ràng biết trong nhà có thêm một người phụ nữ mà còn không mặc quần áo cho đàng hoàng.”
Cô chống hai tay lên bàn ăn, ghé sát lại gần mặt anh, cười như không cười nói một câu: “Tôi còn tưởng là anh muốn chơi đùa với tôi cơ đấy.”
Sầm Lãng lạnh lùng liếc cô một cái, lười để ý đến cô, nhấc chai nước lên rồi ném chính xác vào thùng rác từ xa, tạo ra một tiếng “loảng xoảng”.
Sau đó, anh gạt người cô ra, định xoay người rời đi.
“Bức tượng điêu khắc đó.”
Thời Mi đột nhiên lên tiếng sau lưng anh, “Tại sao anh lại mua nó?”
Anh không quay đầu lại mà ném cho cô một câu:
“Thừa tiền rảnh rỗi.”
Anh nói với giọng không vui, nhưng Thời Mi lại chẳng hề tức giận.
Bởi vì, cô hình như vừa phát hiện ra một bí mật cực kỳ ghê gớm.
Sầm Lãng tuy tính tình khó ưa, nhưng nhan sắc và vóc dáng đúng là đỉnh của chóp. Một thân hình trẻ trung đẹp đẽ như vậy thì ai mà không thích chứ?
Sắc đẹp ngay trước mắt, sờ được là lời rồi.
Cho nên vừa rồi, cú ra tay của cô không có ý đồ đặc biệt gì, nói là sờ thì không bằng nói là chạm thì đúng hơn.
Cô thừa nhận hành động này của mình có mang một chút khiêu khích không mấy thân thiện.
Nhưng mà.
Nhưng mà nhé,…
Cô vậy mà lại thấy Sầm Lãng đỏ mặt?
Không chỉ đỏ mặt, chính xác mà nói là từ bên má đến vành tai, dọc theo cổ xuống tận xương vai ở phần thân trên, tất cả đều nhuốm một lớp màu hồng phấn nhàn nhạt.
Là cô nhìn nhầm sao?
Anh vậy mà, lại là kiểu người ngây thơ thuần khiết thế này ư.
Chuyện có vẻ trở nên thú vị rồi đây.

Sau màn chia tay không vui vào buổi sáng, Sầm Lãng đã không ở nhà cả ngày. Điều anh không ngờ là vừa về đến nhà, anh đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc lùi lại nửa bước.
Ánh nắng chiều tàn, sắp đến lúc mặt trời lặn.
Hơi ấm còn sót lại của hoàng hôn tựa như hộp màu lộng lẫy, gió thổi qua vô tình làm đổ chiếc hộp, vẩy ra những mảng màu loang lổ như hoa tuyết.
Thế là từng vệt màu cam ngọt và đỏ cam, hòa cùng sắc tím lãng mạn phủ lên tấm kính trong suốt sáng bóng.
Bệ cửa sổ trông như một tấm tranh canvas được điểm xuyết bởi những ánh sáng lấp lánh như lá vàng.
Thời Mi cứ như vậy tắm mình dưới tấm tranh ấy.
Cô nửa nằm nửa ngồi trước bệ cửa sổ, khuỷu tay cong lại chống lên bệ, hai tay cầm ống nhòm, mắt dán vào ống ngắm không hề động đậy quan sát biệt thự đối diện bên kia con đường rợp bóng cây.
Sầm Lãng liếc nhìn sang nhà đối diện, trong một giây đã hiểu được mục đích hành động này của cô, anh uể oải kéo dài giọng:
“Làm gì thế, nhìn trộm bất hợp pháp à?”
“Đừng có quy chụp cho tôi nhé.” Thời Mi không quay đầu lại, ngón tay khẽ điều chỉnh góc độ của ống nhòm, sửa lại: “Tôi đây là đang tò mò về môi trường cây xanh trong tiểu khu nhà anh, ngắm cảnh một chút thôi.”
Sầm Lãng khẽ “chậc” một tiếng, quay người đi về phía cô, thế nhưng khi còn cách cô nửa mét thì đột nhiên dừng bước.
Mí mắt anh giật mạnh một cái.
Tư thế nằm của cô vô cùng khó tả.
Chiếc áo khoác ngắn màu xanh sữa bị kéo lên theo cánh tay cô, để lộ vòng eo mảnh mai thon gọn, mái tóc dài dày xoăn nhẹ buông xõa. Qua kẽ tóc, thấp thoáng lộ ra cặp hõm lưng nông đầy quyến rũ.
Cô quay lưng về phía Sầm Lãng, phần eo hoàn toàn võng xuống, tạo thành một đường cong cơ thể cong vút tựa vầng trăng khuyết.
Vì tư thế này mà viền chiếc váy siêu ngắn bị kéo cao đến tận gốc đùi, chỉ vừa đủ che đi đường cong của hông, dáng vẻ không chút phòng bị như vậy gần như đã phơi bày toàn bộ cặp chân dài trắng nõn nà trước mắt anh.
Sầm Lãng đứng tại chỗ một lúc.
Bàn tay buông thõng hai bên bất giác siết chặt lại, anh lặng lẽ điều chỉnh lại nhịp thở, có phần khó khăn dời mắt đi.
Vươn tay lấy một chiếc áo khoác của mình từ trên sofa, Sầm Lãng đi đến sau lưng cô, không nhìn xuống cô nữa nhưng vẫn ném chiếc áo chính xác trùm lên người cô.
Thời Mi ngơ ngác quay đầu lại nhìn, vẻ mặt khó hiểu nói với anh: “Đắp áo khoác làm gì, tôi không lạnh——”
Lời còn chưa dứt.
Sầm Lãng đột ngột cúi người xuống, vươn tay tóm lấy một bên mắt cá chân của cô rồi kéo cả người cô về phía mình, một tay nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất một chút, cổ tay cách lớp áo khoác thuận thế đặt lên vòng eo thon của cô, ép cô vào bệ cửa sổ.
Thời Mi giật nảy mình, theo bản năng giãy giụa phản đối: “Anh làm gì vậy?”
“Từ Gia Hợp đến đây.”
Sầm Lãng dùng lực ở cổ tay ôm chặt cô, tay còn lại chống lên cửa kính, nheo mắt nhìn người đàn ông đang dần tiến lại gần ở phía sau, anh hơi cúi đầu, đôi môi mỏng kề sát bên tai cô, bình tĩnh hỏi:
“Cô nói xem, phải làm sao đây?”
Thời Mi lập tức không giãy giụa nữa, hai tay phối hợp vòng qua cổ Sầm Lãng, nép vào lòng anh, hạ nhỏ giọng nói:
“Người đàn ông này cảnh giác như vậy, chắc chắn có vấn đề.”
Sầm Lãng cụp mắt xuống, ngón tay nâng cằm cô lệch đi một chút, làm bộ vùi đầu vào hõm cổ cô, trầm giọng nói:
“Vậy nên bây giờ cô cho rằng Hạ Tiệp đang bị bạo hành gia đình, đúng không?”
Trông anh có vẻ rất gần.
Nhưng thực tế vẫn giữ một khoảng cách thích hợp để không chạm vào cô, thế nhưng hơi thở thơm tho từ mũi và môi anh thỉnh thoảng lại lướt nhẹ qua bên gáy cô, khơi lên một cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Thời Mi bất giác rụt cổ lại, cắn môi, ép mình tập trung toàn bộ sự chú ý vào việc thảo luận án tình, trả lời:
“Bức tranh đó không phải là tín hiệu cầu cứu cô ấy gửi cho tôi sao?”
Cô nghĩ một lát rồi nói thêm: “Hơn nữa ở tòa án, tôi đã thấy trên cổ cô ấy có vết sẹo rất nghiêm trọng.”
“Tại sao cô ấy lại đột nhiên cầu cứu?”
“Không chịu nổi nữa thì đương nhiên phải cầu cứu.”
“Tại sao đến bây giờ mới không chịu nổi?”
Thời Mi vịn tay lên vai anh, nhìn thẳng vào mắt anh, cau mày hỏi: “Anh có ý gì?”
Vẻ mặt Sầm Lãng thả lỏng, tạm thời bỏ qua chủ đề không hợp lúc này, nói với cô: “Bất kể cô muốn làm gì cho Hạ Tiệp, thì cứ theo quy tắc, trước tiên phải có được giấy ủy thác toàn quyền đã.”
“Cái này đương nhiên tôi biết.” Thời Mi hừ một tiếng, hỏi: “Anh ta đi chưa?”
Sầm Lãng liếc mắt ra ngoài cửa sổ, thấy không còn bóng người nào nữa, anh khẽ mím môi, lực trên tay nới lỏng, thả người cô ra, “Đi rồi.”
Tuy nhiên, ngay lúc anh định xoay người, Thời Mi đột ngột siết chặt vòng tay trên cổ anh, kéo anh lại gần, lười biếng cong mắt lên, ngẩng đầu nhìn anh nói:
“Vậy chúng ta, tiếp tục chứ?”
Sầm Lãng nhíu mày, vươn tay định kéo tay cô xuống, giọng trầm xuống cảnh cáo: “Ngoan ngoãn chút đi.”
“Anh có ngoan ngoãn không?”
Cô nhếch môi cười, chiếc cổ thon dài xinh đẹp ngẩng lên, người nghiêng về phía trước không ngừng áp sát vào anh, đôi mắt sáng như trăng khuyết từ từ cong lại, từng chữ rõ ràng chất vấn anh:
“Nghĩ gì thế, mặt đỏ như vậy?”
Sầm Lãng lập tức sững người, ánh mắt lạnh đi, quấn lấy ánh mắt cô, trong khoảnh khắc đối mặt ngắn ngủi mà dài đằng đẵng này, anh phân tích rõ ràng được sự dò xét và trêu đùa thẳng thắn trong mắt cô.
Và còn là lần khiêu khích quá trớn nữa.
Thời Mi cố ý.
Cố ý muốn chứng thực xem bí mật mà mình phát hiện có đúng như cô nghĩ không,
Lại một lần nữa được nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt của Sầm Lãng.
Cô không biết sống chết mà giơ tay lên, ngón trỏ cong lại, liên tục cọ xát vào xương hàm góc cạnh rõ ràng của anh, cong môi chế nhạo nói câu đó:
“Bây giờ tôi mới phát hiện, thì ra luật sư Sầm có một gương mặt của trai hư, nhưng thực chất… lại là một chàng trai ngoan ngoãn thuần khiết.”
Trong vòng một ngày, bị cô cố tình trêu chọc hai lần.
Sầm Lãng gần như tức đến bật cười.
Anh không nói gì, đưa tay “soạt” một tiếng kéo rèm cửa lại, tay kia ghì chặt eo cô, nhấc bổng người cô lên một chút, một lần nữa ép cô vào bệ cửa sổ.
Thời Mi đương nhiên không ngờ anh sẽ đột ngột có hành động như vậy, khẽ kêu lên một tiếng, ngón tay theo bản năng nắm chặt lấy vạt áo trên vai anh,
“Sầm Lãng, anh làm gì thế!”
Cô nhanh chóng phát hiện, lần này, Sầm Lãng không còn giữ thái độ lịch thiệp như vừa rồi nữa.
Mà nghiêng đầu, từng chút một, kiên định không lay chuyển mà tiến về phía cô.
Ý thức được mình thật sự đã chơi quá trớn, Thời Mi cuối cùng cũng chịu thay đổi thái độ đùa giỡn ban nãy, lông mi không kiểm soát được mà run rẩy, thu lại nụ cười cợt nhả nơi khóe mắt, để lộ ra một chút dấu hiệu sợ hãi.
Nhưng Sầm Lãng vẫn chưa dừng lại.
“Tôi nhớ là tôi đã nhắc cô rồi,”
Anh vẫn tiếp tục áp sát. “Đừng chơi quá trớn.”
Thời Mi nín thở, nụ cười nơi khóe môi dần đông cứng lại, khi cô phát hiện ra đôi mắt trước nay luôn thiếu vắng cảm xúc của Sầm Lãng, giờ phút này lại đang ẩn giấu một sự hứng thú trêu đùa dạt dào, cô không thể không trổ tài diễn xuất với tất cả sự thành ý: “Sầm Lãng… không muốn…”
“Không muốn ư?”
Sầm Lãng bật cười trầm thấp.
“Tại sao lại không?”
Anh ép sát người cô.
Bàn tay nâng cằm cô lên, dừng lại ở khoảng cách một ngón tay. Anh chậm rãi hạ tầm mắt, từ đôi mắt giả vờ sợ hãi của cô trượt dần xuống đôi môi.
Bằng một giọng điệu tựa như đang dỗ dành, âm cuối nhẹ nhàng cất lên, anh khàn giọng hỏi:
“Bảo bối muốn tôi đi, được không?”
Thời Mi lập tức trợn tròn mắt, cũng không giả vờ nữa, không nghĩ ngợi mà buột miệng: “Xin lỗi.”
“Xin lỗi?” Anh hỏi lại.
Cô lại nói: “Tôi sai rồi.”
“Hửm?” Sầm Lãng liếc nhìn cô, lười biếng kéo dài giọng.
“Sau này tôi không bao giờ khiêu khích anh nữa.” Cô giơ ba ngón tay lên, nói chắc như đinh đóng cột: “Tôi bảo đảm.”
Sầm Lãng nhìn cô chằm chằm một lúc, lát sau, lạnh lùng “chậc” một tiếng, nhưng không đứng thẳng người thả cô đi, mà cũng chẳng thèm nhìn, chỉ giơ một cánh tay lên.
Thời Mi lập tức hiểu ý, như được đại xá mà nhanh chóng luồn qua khoảng trống dưới cánh tay anh giơ lên, chưa đầy vài giây đã biến mất không thấy tăm hơi.
Cho nên cô sẽ không biết được, sau khi cô hoảng hốt bỏ chạy, Sầm Lãng đột ngột cúi người chống hai tay lên bệ cửa sổ, gục đầu thở ra một hơi nặng nề, một tay kéo cổ áo, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Gương mặt đỏ bừng lan đến tận mang tai.
Anh phải mất một lúc lâu để bình tĩnh lại, một lát sau mới lấy điện thoại từ trong túi quần ra, trượt màn hình liếc nhìn giao diện đang hiển thị, trong lòng bỗng dưng thấy bực bội.
Rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy.
Vừa rồi rốt cuộc là anh đã làm cái quái gì thế.
Lòng dạ rối bời, anh tiện tay ném điện thoại lên bệ cửa sổ, ánh đèn rọi vào mặt kính, phản chiếu lại hai dòng chữ trên màn hình.
Giao diện câu hỏi trên một diễn đàn hỏi đáp
Hỏi: Làm sao để “thắng” được một cô gái?
Người hỏi: Lãng
Nửa tiếng sau.
Người tốt trả lời: Thử gọi cô ấy một tiếng “bảo bối” xem.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...