“Nếu anh hài lòng với món quà của em,” Thời Mi không chớp mắt nhìn anh, đầu ngón tay véo lấy sợi dây rút bên hông quần thể thao của anh, khẽ giật một cái, đuôi mắt cong lên một đường cong ranh mãnh “vậy bây giờ, em có thể hôn anh được chưa?”
Sầm Lãng nhướng mi nhìn lại cô, đưa tay nắm lấy ngón tay cô, rồi lập tức dời mắt đi, ngửa đầu ra sau, yết hầu khẽ trượt xuống nuốt đi vài phần ngượng ngùng, đôi môi mỏng mấp máy:
“Anh, anh đi tắm trước đã.”
Trong tầm mắt chỉ còn lại vành tai đỏ bừng của anh.
Sầm Lãng đã trốn vào phòng tắm.
Thời Mi chắc chắn là như vậy.
Anh vẫn ngây thơ như thế.
Thời Mi cởi áo khoác ngoài, ngồi xuống chiếc ghế lười bằng mây, nhẹ nhàng lắc ly rượu vang đỏ đã được rót vào bình thở rượu vang (bình decanter) từ sớm, lấy ra hai chiếc ly chân cao, mỗi ly rót một phần ba.
Cô đã chuẩn bị rất nhiều thứ từ trước.
Vậy nên khi Sầm Lãng từ phòng tắm bước ra, khoảnh khắc ngẩng đầu lướt mắt nhìn, anh không khỏi sững sờ trước khung cảnh trước mắt.
Ánh trăng nghiêng bóng, nến thơm lay động, bóng đổ loang lổ.
Cửa sổ kính trong suốt hé mở một khe hở, cơn gió đêm lành lạnh luồn vào, làm lay động tim nến, thổi tung tấm rèm voan màu hồng tím thướt tha bay lượn. Căn phòng tĩnh lặng đến cùng cực, máy xông tinh dầu ở góc phòng lượn lờ tỏa khói, làn hơi ẩm ướt tràn ngập trong ánh sáng, tạo nên một không khí mờ ảo ám muội. Gợi lên những liên tưởng sống động và đầy hương sắc.
So với Sầm Lãng vừa tắm xong vẫn ăn mặc chỉnh tề, thì Thời Mi quả thực là không thể cố ý hơn được nữa.
Cô lười biếng dựa vào chiếc tủ góc kiểu cổ, trên người chỉ còn lại một chiếc váy ren ngắn liền thân cúp ngực, chất liệu lụa satin tôn lên vóc dáng mảnh mai yêu kiều, làn da mềm mại trắng ngần.
Mái tóc đen óng ả bồng bềnh như sóng, đuôi tóc uốn cong lười biếng, xương quai xanh nối liền với bờ vai vuông góc, vòng eo mềm mại, yếu ớt tựa không xương như không thể nắm trọn, đường nét đôi chân thon dài đẹp tuyệt.
Dưới chân, cô còn đang đi đôi giày cao gót mà Sầm Lãng tặng.
“Tắm xong rồi à.” Thời Mi cong môi nhìn anh, ngẩng đầu uống cạn ly rượu vang đỏ trong ly, tay kia cầm bình thở rượu vang, nghiêng đầu nhướng mày về phía chiếc ly chân cao trên bàn, đưa ra lời mời “Làm một ly nhé?”
Sầm Lãng nheo mắt lại, nét không trong sáng ẩn sâu tựa như vũng lầy đen kịt không đáy, lan tỏa sâu trong ánh mắt anh.
Anh không để lộ cảm xúc.
Khi bước về phía cô, anh tiện tay cầm lấy ly rượu, đứng vững trước mặt cô, khẽ đưa tay về phía cô.
Thời Mi rót rượu cho anh và cho cả mình, đầu ngón tay cầm chân ly ra hiệu với anh. Đuôi mày Sầm Lãng khẽ nhướng lên, giây tiếp theo, ly rượu trên tay anh hơi nghiêng, ăn ý cụng vào ly cô, thành ly thủy tinh cao cấp va vào nhau trong nửa giây, phát ra một tiếng “keng” giòn tan.
Tiếng động khiến người ta ngứa ngáy tai một cách vô cớ.
Sầm Lãng uống cạn trước.
Trông có vẻ cảm xúc bình tĩnh, hơi thở ổn định, nếu nhất định phải nói, thì có lẽ chỉ có ánh mắt là quấn quýt một cách đầy tinh vi.
Còn về Thời Mi…
Anh siết chặt quai hàm, nheo mắt lùi lại hai bước ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, đầu lưỡi chậm rãi lướt qua môi dưới, rồi hơi nghiêng đầu, nhìn cô qua tấm gương.
Cô thật sự là, quá không ngoan rồi.
“Ôi chao, đổ mất rồi.”
Không thể cầm vững chiếc ly chân cao trong tay, lượng rượu vang đỏ vào môi cô chỉ có một ngụm nhỏ, hơn nửa ly còn lại bất cẩn đổ lên người, từ gò má thanh tú tràn xuống.
Chất lỏng màu đỏ thẫm như mực đỏ nhỏ xuống giấy tuyên, tức thì làm vấy bẩn tấm lụa trắng, sự tương phản giữa hai màu đỏ trắng chói mắt đến kinh người.
Chiếc váy ren ngắn chất liệu quá mỏng, sau khi bị rượu làm ướt một mảng lớn trở nên vô cùng dính sát và xuyên thấu, bó chặt lấy những đường cong đầy đặn, phô bày trọn vẹn vóc dáng mảnh mai và quyến rũ của cô. Chẳng còn chút riêng tư nào.
Nhìn thấy không sót thứ gì.
“Hơi tiếc nhỉ.”
Vậy mà cô vẫn chưa nhận ra.
Cô đưa đầu lưỡi ra l**m giọt rượu còn vương trên mép ly, cuốn vào trong miệng, còn l**m khóe môi còn sót lại chất lỏng như thể có chút tiếc nuối.
Rốt cuộc cô có biết mình đang “trong suốt” đến mức nào không?
Khi ánh mắt cô chậm rãi lướt qua, Sầm Lãng nghĩ, cô đương nhiên là biết.
Sao cô có thể không biết chứ, cô rõ ràng là muốn như vậy,
Từ lúc bước vào căn phòng này, ánh mắt ẩm ướt của cô đã quấn lấy anh, chiếc váy ngắn khêu gợi của cô đang mời gọi anh, những đường cong hồng hào tinh tế của cô đang dẫn dụ anh,
Vừa trong trắng lại vừa quyến rũ, vừa táo bạo lại vừa ngây thơ, toàn bộ không gian vì cô mà trở nên ẩm ướt, cô chìm trong làn hơi nước, trong mùi hương ngọt ngào đậm đặc đều là cơ thể mềm mại mơ màng của cô.
Cô đang đứng bên bờ vực của sự cấm kỵ.
Cô chính là bản thân sự cấm kỵ.
Nếu như vậy mà anh còn không biết đáp lại, có phải là quá không ra thể thống gì rồi không.
Sau một hồi im lặng, Sầm Lãng dời mắt khỏi tấm gương, ngước lên nhìn lướt qua, giọng nói khi cất lên trầm thấp khàn khàn, ra lệnh:
“Lại đây, để anh giúp em.”
Thời Mi nghe thấy câu này, bèn nhếch mép cười.
Cũng chỉ trong tình huống này, khi cô muốn có được thứ gì đó từ Sầm Lãng, cô mới ngoan ngoãn, mới thể hiện sự vâng lời trọn vẹn.
Đầu ngón tay cô vẫn còn cầm chiếc ly chân cao, cô bước về phía anh, đôi giày cao gót giẫm lên tấm thảm lông dày sang trọng, không một tiếng động, giống như cách cô từng bước đi vào lòng anh mà không một tiếng động.
“Giúp em cái gì?” Thời Mi ngồi lên người anh.
Sầm Lãng thuận thế ôm lấy cô, đầu ngón tay lướt trên những đường cong mềm mại mỏng manh của cô, nóng rực lướt qua đốt sống lưng, dừng lại ở eo cô, khẽ kéo cô ra một chút, ánh mắt quyến luyến và tr*n tr**.
Khoảng cách đủ gần mới có thể nhìn rõ.Một giọt rượu đỏ thẫm lặng lẽ lăn dài theo chiếc cổ trắng ngần của cô, trượt vào trong một cách nhẹ nhàng không chút trở ngại.
Cho đến khi anh phát hiện ra…hai nụ hoa của cô hiện lên xinh xắn rõ rệt.
Sầm Lãng nghiến chặt răng, đoán rằng bên trong cô không mặc gì cả, mà việc chứng thực phỏng đoán này rất đơn giản.
Khi anh đưa tay vòng ra sau lưng cô, đầu ngón tay móc lấy sợi dây mảnh buộc ở hông, từ từ tháo ra, chiếc áo cúp ngực bằng ren lập tức rơi xuống trong tiếng kêu kinh ngạc khe khẽ của cô.
Nhanh như vậy, đã bị phát hiện rồi sao.
Sầm Lãng khẽ cười một tiếng.
Quỹ đạo truy đuổi của ánh mắt anh vừa xấu xa vừa thành thật, từ từ hạ xuống, ngưng tụ, chăm chú quan sát, nói với cô:
“Giúp em, l**m cho sạch.”
Sầm Lãng cúi đầu ngậm lấy giọt rượu kia, khiến cô run rẩy không thể kiềm chế, anh không dừng lại, hơi ấm từ môi anh lướt trên làn da căng mịn của cô, di chuyển nóng ẩm đầy kiên nhẫn đến một điểm, cắn lấy cô, ma sát cô.
Thời Mi lập tức ngửa cổ ra sau, mũi phát ra tiếng hừ nhẹ yếu ớt, ngón tay siết chặt lấy anh tựa như đang đẩy ra, nhưng động tác ngả vào lòng anh lại càng giống như đang mời gọi.
Dường như đau đớn, mà cũng khoái lạc.
Thậm chí không quên cố nén đôi chân mềm nhũn, lí nhí yêu cầu: “Vậy anh có thể…”
Một tiếng “chụt” nhỏ vang lên, Sầm Lãng nới lỏng môi răng, l**m một cái, mới lưu luyến buông tha cho nụ hoa đỏ mọng ướt át, lười biếng nheo mắt nhìn cô, giọng lười nhác cất lên: “Hửm?”
Thời Mi thở có chút gấp, đuôi mắt bị k*ch th*ch mà ửng đỏ ẩm ướt, đôi môi khẽ run, nhưng vẫn không chịu thua, nhìn anh, lắp bắp nói nốt yêu cầu vừa rồi.
Cô nói với hơi thở hổn hển:
“Anh có thể… vừa l**m vừa gọi em là bảo bối không.”
Sầm Lãng bật cười, giọng khàn đi.
“Được thôi.” Đầu ngón tay anh vén váy cô lên, đòi hỏi lợi ích từ cô, ánh sáng và màn đêm giao nhau bùng cháy trong mắt anh “Nhưng anh sẽ được gì?”
Động tác của anh vẫn chưa dừng lại. Đầu ngón tay tao nhã v**t v*, rồi phát hiện ra nơi đó cũng không hề có gì ngăn cản, Sầm Lãng không kìm được mà th* d*c một tiếng, cảm thấy có chút không ổn.
Thời Mi co người lại, bản năng phòng vệ của cơ thể gần như bị anh giải mã ngay lập tức, các dây thần kinh cảm giác dâng lên một luồng k*ch th*ch nóng bỏng, chỉ có sự tiếp xúc từ gốc ngón tay anh mới miễn cưỡng xoa dịu được.
“Một bí mật.” Cô e thẹn nói với anh.
Nghe có vẻ là một điều kiện trao đổi không tồi.
Ngay sau đó, Sầm Lãng trao cho cô nụ hôn đầu tiên của đêm nay. Anh đứng dậy ôm vững lấy cô, đưa cô lên giường. Đầu lưỡi anh chậm rãi nghiền ngẫm hương vị ngọt ngào của cô, rồi dùng sức hôn sâu hơn, tham lam tận hưởng luồng sinh lực cuộn trào đầy sống động nơi cô, thưởng thức từng lời đáp trả mà cô buộc phải trao.
Trong sự hỗn loạn mông lung, cô bị Sầm Lãng đè chặt đùi, mọi phản ứng nhạy cảm mà tứ chi truyền đến đại não đều dồn thẳng xuống dưới, anh cúi đầu, l**m hôn sự trong suốt và lấp lánh của cô.
Anh mang theo hương vị của cô để hôn cô lần nữa. Đầu răng điêu khắc những vết bầm nhỏ li ti, điểm xuyết bên chiếc cổ xinh đẹp ngẩng cao của cô, không chút che giấu mà chiều chuộng cô.
Sau đó, hơi thở trầm đục phả bên tai cô, đầy từ tính và mạnh mẽ, giọng nói ướt át đầy cám dỗ vang lên bên tai cô: “Bảo bối.”
Khi có thứ gì đó đột nhiên nổ tung trong đầu, Thời Mi mới nhận ra mình đã sai.
Cô cứ ngỡ mình sẽ vô cùng tận hưởng tiếng gọi thân mật đặc biệt này của anh, tham lam mà không biết đủ mà muốn anh gọi thêm vài lần nữa, cô rất muốn nghe, rất thích nghe.
Nhưng sự thật chứng minh cô không chịu nổi dù chỉ một lần.
Anh còn chưa bắt đầu, cô đã vì anh mà bung nở một lần rồi.
Sầm Lãng đương nhiên nhận ra ngay sự run rẩy bất thường của cô, siết chặt eo cô, cười khàn giọng:
“Em ra rồi, phải không?”
Thời Mi không nói gì, xấu hổ muốn kéo anh xuống hôn mạnh, nhưng Sầm Lãng lại lùi lại một chút, không cho cô hôn, đưa tay véo má cô nhào nặn vài cái, truy hỏi:
“Vậy bí mật của em là gì?”
Thời Mi hơi nghiêng đầu, cắn lấy ngón tay cái của anh m*t một cái, đầu lưỡi lướt nhẹ xuống, để lại một vệt nước ướt át trên gốc ngón tay anh, mùi hương quýt nhỏ cháy bỏng trên ngón tay anh, chính là chất xúc tác tuyệt vời nhất cho tình ý lúc này.
Một lúc lâu sau, ngay khi Sầm Lãng sắp mất hết kiên nhẫn để trừng phạt cô, Thời Mi kịp thời nhả ngón tay anh ra, giống như cách anh buông cô ra nửa giờ trước, phát ra một tiếng “chụt” nỉ non uể oải.
“Lần đầu tiên nghe anh gọi là bảo bối,” cổ tay cô dùng sức kéo anh xuống, tìm đến vành tai đỏ bừng của anh, hổn hển chia sẻ bí mật này, “em đã… rồi.”
Một câu nói, bốn chữ, lập tức phá hủy sức kiềm chế vốn đã mong manh của Sầm Lãng.
“Giống như bây giờ sao?” Anh giơ tay lên, cho cô xem những giọt nước long lanh trên đầu ngón tay, giọng nói có chút lạc đi.
Thời Mi không có cơ hội mở miệng lần nữa. Sầm Lãng cúi xuống cắn lấy môi cô, gân xanh trên thái dương nổi lên, chậm rãi tiến vào, máu huyết sôi trào với nhiệt độ nóng bỏng.
Nhưng vẫn chưa được, anh vẫn chưa thể thả lỏng động tác.
Thời Mi kinh hãi hét lên một tiếng.
Hai tay cô siết chặt lấy cánh tay anh, đốt ngón tay trắng bệch, tiếng nức nở vỡ vụn bị anh nuốt chửng, lột tả ra một cảm giác choáng váng mờ mịt sâu sắc, cảm xúc bị k*ch th*ch đến vô cùng bất ổn.
Cô vẫn quá yếu đuối, vẫn quá biết cách cầu xin.
Trước thềm của cuộc chiếm đoạt mạnh mẽ điên cuồng, Sầm Lãng buộc phải kiềm chế, không ác ý mà chiều chuộng cô, dịu dàng kiên nhẫn tháo gỡ cô, nhịp điệu chậm lại, trì hoãn niềm vui.
Chờ đợi một “thời cơ”.
“Sầm Lãng…”
Vậy thì người không được thỏa mãn, không chỉ có một mình anh.
Thời Mi ưỡn người lên một chút, mũi khẽ cọ vào yết hầu anh, cả người mềm nhũn tựa vào anh, cố gắng dùng cách này để cầu xin sự giúp đỡ của anh, giúp cô phá tan sự khác thường trong cơ thể.
Nhưng Sầm Lãng lại không chịu ra tay giúp đỡ, những từ ngữ quá đỗi từ tính ngâm trong sự cám dỗ, hỏi cô: “Còn nữa không?”
Anh dừng lại.
Cảm giác tê dại dày đặc và khao khát mãnh liệt cứ mâu thuẫn đan xen, khiến Thời Mi vô cùng giày vò.
Cô gần như sắp khóc vì sốt ruột, Sầm Lãng vẫn không hề lay chuyển.
Thời Mi phải tự tìm lối thoát, mệt mỏi trong vòng tay anh cố gắng suy nghĩ đâu mới là điểm nhạy cảm có thể áp đảo anh, ép anh điên cuồng, một lúc sau, cô ngẩng đầu hôn mạnh anh, khẽ cử động bắp chân, cọ vào anh, nói một câu:
“Em yêu anh.”
Sầm Lãng lập tức nhíu mày, kéo cô lật người lại, trong khoảnh khắc trao cho cô sự thỏa mãn trọn vẹn, anh xấu tính bịt miệng cô lại, ghé sát vào tai cô, nghiến răng yêu cầu:
“Câu vừa rồi không tính.”
Anh thả lỏng động tác, xuyên thủng sự yếu đuối của cô, để cô trải nghiệm cảm giác tê dại buốt giá, sự nóng bỏng dâng trào, giọng nói nặng nề hổn hển: “Lần sau, nói lại.”
Còn một câu nữa: “Không được nói trên giường.”
Bóng nến ở đầu giường và cuối giường lay động nóng bỏng, tim nến âm ỉ cháy, sáp nến chảy xuống, bao trùm cả căn phòng trong sự mờ ảo dung tục.
Họ hoan lạc trong sự hỗn loạn và hòa hợp, tách biệt khỏi thực tại, như thể rơi vào ngọn lửa rừng vô thường vô tận, vực sâu, tâm ma, trái cấm.
Ánh trăng ngoài cửa sổ đã sớm tan biến, ánh bình minh sắp thức giấc.
Thời Mi bị Sầm Lãng giày vò quá sức, đến nửa đêm gần như không còn chút sức lực nào, mặc cho anh bế vào phòng tắm rửa ráy, trong lúc mơ màng, cô loáng thoáng nghe thấy anh nói ngày mai sẽ đưa cô đi gặp mặt gia đình, hỏi cô có được không.
Thời Mi rúc trong lòng anh yếu ớt gật đầu rồi thiếp đi.
Thế nên đã bỏ lỡ cuộc gọi của Lương Minh vào lúc rạng sáng,
Chỉ nhận được một tin nhắn Wechat của ông ấy.
Trên đó viết: [Thời Mi, cô giáo Chương chết rồi.]
Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực
Chương 51: Vượt giới hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
