Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 1: Việc đầu tiên em làm khi về Túc Nguyên là nói dối anh sao?



Chu Uẩn từ Dung Thành trở về chỉ liên lạc với người bạn thân là Bạch Đàm.

Ra khỏi sân bay, Chu Uẩn gọi điện thoại cho cô ấy, đẩy vali hành lý nhìn chiếc xe quen thuộc từ từ dừng lại, cửa sổ ghế phụ hạ xuống lộ ra gương mặt tươi cười chào đón của Bạch Đàm.

Chu Uẩn cất hành lý lên xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời khỏi nhà ga sân bay.

Bạch Đàm tắt nhạc trên xe, ôn tồn nói: “Cậu nói xem cậu quyết định về đột xuất thì thôi đi, còn không cho tới đón, ở Dung Thành một thời gian là có mới nới cũ rồi phải không?”

“Bớt một người biết bớt đi chút chuyện.” Chu Uẩn dựa vào ghế, ngáp liền hai cái “Chuyện của cậu sao rồi?”

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là tóc gáy Bạch Đàm muốn dựng đứng cả lên, lộ ra vẻ hung dữ, bộ dạng như chuẩn bị ăn thịt người: “Thật không biết xấu hổ, tuy tớ chỉ là một phòng làm việc nhỏ bé, nhưng về phương diện bảo vệ người nhà thì tuyệt đối không lùi bước, nghe nói đối phương lai lịch rất lớn, đoàn luật sư mời đến đều là đội ngũ hàng đầu Túc Nguyên.”

Chu Uẩn nghe vậy, im lặng một lát: “Giám đốc sản phẩm và nhà thiết kế nói thế nào?”

“Lão Viên thì cậu biết rồi đó, từ khi thành lập phòng làm việc đến nay, anh ta được coi như là một nửa cổ đông, về phương diện nghiên cứu phát triển sản phẩm anh ta còn tâm huyết hơn cả tớ.” Bạch Đàm nhìn gương chiếu hậu bên trái giảm tốc độ để tránh xe khác “Còn về Tần Phóng, cậu từng gặp rồi, chỉ cắm đầu vào thiết kế chứ những cái khác thì mặc kệ.”

Chu Uẩn không trả lời ngay lập tức, sau khi suy ngẫm kỹ lời của Bạch Đàm mới đưa ra suy đoán: “Đối phương sớm hơn thời gian các cậu hẹn một tuần, Thịnh Hoằng đã không đưa ra ý kiến nghi ngờ hay phản đối gì, chứng tỏ có ý định ký hợp đồng, thay vì ngăn cản ký hợp đồng, chi bằng tìm ra nội gián trước.”

Bạch Đàm khẽ thở dài: “Cho nên mới nói là có chuẩn bị mà đến, đúng lúc mấy ngày đó camera giám sát xảy ra vấn đề, muốn tóm được nội gián còn khó hơn tớ theo đuổi người giàu nhất Túc Nguyên.”

“Cái đó cũng chưa chắc.” Chu Uẩn hiếm khi nói đùa “Người giàu nhất Túc Nguyên chính là Văn tổng của Thịnh Hoằng, cậu mà theo đuổi được người ta, thì không cần lo lắng vấn đề ký hợp đồng nữa, bảo đảm đèn xanh bật từ đầu đường tới cuối đường luôn.”

Bạch Đàm tranh thủ lườm cô một cái: “Tớ có điên đâu mà đi theo đuổi Văn Chú, mấy lời đồn đại đó dọa người ta chết khiếp.”

Nhà họ Văn ở Túc Nguyên là sự tồn tại khá đặc biệt, trong giới chính trị và thương nghiệp đều có người của họ, không đơn thuần chỉ là chuyện có tiền, người có thân phận như vậy thì nên kính trọng nhưng phải giữ khoảng cách, nếu thật sự dây vào thì cũng chỉ đáng xách giày cho người ta thôi.

Chu Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ nhất thời không nói gì.

Đúng lúc phía trước đèn đỏ, Bạch Đàm dừng xe lại, nhịn suốt cả quãng đường cuối cùng không chịu được nữa “Nói đi, lần này sao cậu lại đột ngột trở về? Làm cứ như kiểm tra đột xuất ấy, may mà cậu không phải sếp của tớ, nếu không tớ bị cậu dọa chết mất.”

Bạch Đàm trêu chọc xong, hòa hoãn lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Cậu về đột ngột như vậy, chắc là chưa nói với bọn họ nhỉ?”

Hàng mi Chu Uẩn khẽ rũ xuống, hồi lâu mới nói: “Không cần thiết phải nói, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.”

Lần trở về này cũng không tính là đột ngột, Chu Uẩn mấp máy môi muốn giải thích đôi chút với Bạch Đàm, trong đầu hiện lên từng email, nội dung bên trong cô thậm chí có thể đọc làu làu.

Những email nặc danh đó không được gửi đến hộp thư của cô cùng một lúc, không có tính quy luật, khiến Chu Uẩn không thể tìm ra manh mối. Ban đầu tưởng là trò đùa dai, cho đến khi những bức ảnh đó xuất hiện trước mắt, cô biết đối phương có chuẩn bị mà đến.

Cô đã chi một khoản tiền mời chuyên gia dựa theo những email đó truy tìm IP của đối phương, nhưng  người đó dường như đã sớm đoán được cô sẽ có hành động này, IP ở nước ngoài, vượt quá phạm vi cô có thể dễ dàng tra được.

Điện thoại rung liên tục, suy nghĩ của Chu Uẩn bị cắt ngang, nhìn lướt qua màn hình, cái tên hiển thị cuộc gọi đến khiến lòng người trĩu nặng.

Bạch Đàm nhận ra sự chần chừ của cô, là bạn bè, lúc cần an ủi sẽ an ủi, lúc cần khuyên nhủ cũng nên khuyên nhủ “Nghe đi, cũng không thể trốn cả đời được.”

Chu Uẩn hít sâu một hơi, kết nối cuộc gọi, áp điện thoại vào tai.

“Về mà không định nói một tiếng sao?” Thư Huệ giơ tay ra hiệu cho thợ làm móng dừng lại “Nuôi con lớn chừng này, không ngờ lại phải biết tin con trở về từ miệng người khác.”

Hai năm trước, một cuốn nhật ký đã gây ra một trận sóng gió long trời lở đất, mà người đưa cuốn sổ đó ra là chị dâu tương lai của Chu Uẩn, Khương Thiên Doanh.

Nếu có thể, Chu Uẩn hy vọng thời đại học không có bất kỳ dính dáng gì với cô ta.

Khương Thiên Doanh trước khi lấy cuốn nhật ký đi, đã lấy lý do không ở ký túc xá nữa mà chuyển ra ngoài, vì chuyện này Chu Uẩn còn buồn bã rất lâu, dù sao từ năm nhất đại học ngoại trừ Bạch Đàm, thì Khương Thiên Doanh là người có quan hệ tốt nhất với cô.

Ngày cuốn nhật ký được giao đến tay Thư Huệ, Chu Uẩn đang trong kỳ thực tập năm tư, mỗi ngày đều đi sớm về khuya, chỉ để tiết kiệm tiền thuê nhà trọ bên ngoài.

Khi Thư Huệ gọi điện đến, cô vừa kết thúc công việc một ngày, chuẩn bị đi tàu điện ngầm về trường, thì nhận được điện thoại yêu cầu cô lập tức quay về.

Chu Uẩn tưởng trong nhà xảy ra chuyện lớn, bắt taxi về nhà họ Chu.

Cho đến tận bây giờ cô vẫn không thể quên được khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, phòng khách sofa ngồi đầy người. Giây phút cô bước vào, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người cô, không có ngoại lệ, đều là tức giận và trách móc.

Khương Thiên Doanh không có mặt, nhưng hai vị trưởng bối nhà họ Khương đều đã đến, ngồi ở ghế sofa đôi bên cạnh, lưng thẳng tắp với dáng vẻ như đến hỏi tội.

Chu Uẩn vội vàng chạy về nhà, ngay cả hơi thở cũng chưa kịp ổn định, Thư Huệ đã ném cuốn nhật ký lên bàn trà.

“Loảng xoảng” một tiếng, chiếc cốc thủy tinh không chịu nổi cú va chạm bất ngờ, trượt đi một đoạn, từ mép bàn trà rơi thẳng xuống thảm trải sàn.

Nước trong cốc văng khắp nơi, chiếc cốc thủy tinh va vào chân sofa, tiếng va chạm lanh lảnh cũng ngăn cản chiếc cốc tiếp tục lăn.

Từ khi Chu Uẩn bắt đầu có ký ức đến giờ, rất ít khi thấy Thư Huệ nổi giận, đa phần là tư thái nghiêm nghị, vẻ mặt thường lạnh lùng nhưng cũng không phải người không thấu tình đạt lý.

Cô thậm chí còn chưa kịp hỏi một câu có chuyện gì vậy, Thư Huệ đã ra đòn phủ đầu: “Cuốn nhật ký là của con à?”

Chu Uẩn liếc nhìn, ấn đường nhíu lại ngay lập tức. Trên cuốn nhật ký có dán một tấm ảnh Polaroid, là ảnh chụp chung của cô và Chu Vực vào ngày sinh nhật cô, cô dán tấm ảnh lên bìa mềm của cuốn nhật ký, xác suất có một cuốn nhật ký nào đó khác trùng lặp với cuốn nhật ký của cô gần như bằng không.

Thư Huệ đợi mãi không thấy cô phản hồi, trong lòng đã có đáp án, khi đứng dậy thuận tay cầm lấy cuốn nhật ký trên bàn trà, từ từ đi đến trước mặt Chu Uẩn.

“Nội dung viết trong này đều là con viết sao?”

Những hạt bụi li ti trong không khí dường như cũng theo hơi thở của Chu Uẩn mà bay ngày càng chậm lại.

Cô nhìn chằm chằm cuốn nhật ký quen thuộc, không trả lời được.

Thư Huệ đưa cuốn nhật ký đến trước mặt cô: “Tâm tư của con đối với A Vực có phải là thật không?”

Sự xuất hiện của cuốn nhật ký, đồng nghĩa với việc bí mật sâu kín trong lòng Chu Uẩn hoàn toàn bị công khai, làm cho ai ai cũng biết theo một cách cô chưa từng nghĩ tới.

Cô cố gắng mở miệng giải thích với Thư Huệ, cho dù là nói dối, ít nhất cũng không đến mức để người ngoài xem nhà họ Chu là trò cười.

“Mẹ…”

Bốp!!!

Tiếng bạt tai và tiếng cô nói gần như vang lên cùng lúc. Má phải của Chu Uẩn lệch sang một bên, cơn đau rát nhanh chóng lan ra khắp mặt.

Chu Bá Sầm lên tiếng đúng lúc: “Thư Huệ, sự việc còn chưa làm rõ, nghe con bé nói đã.”

“Còn muốn làm rõ thế nào nữa!” Bàn tay phải vừa giáng xuống cái tát của Thư Huệ run lên khe khẽ, chỉ vào Chu Uẩn lớn tiếng chỉ trích “Nét chữ của con mẹ là người rõ nhất, sao con dám có tâm tư mờ ám với A Vực! Con có biết thân phận của hai đứa không hả!”

Chu Uẩn không nói một lời.

Sự việc đến nước này cô không giải thích được, cuốn nhật ký là của cô, nội dung cũng là cô viết, cái tát này càng là thứ cô đáng phải chịu, Thư Huệ không hề sai.

Du Dĩnh xem náo nhiệt nãy giờ, lên tiếng giảng hòa: “Đúng vậy, Bá Sầm nói đúng đấy, chị nghe con bé giải thích đi, biết đâu là hiểu lầm thì sao?”

Thư Huệ thở hắt ra một hơi nặng nề, nén cơn giận đang bùng cháy trong lòng xuống, mở trang cuối cùng của cuốn nhật ký ra, đưa tay chỉ cho Chu Uẩn xem “Con nhìn xem con viết cái thứ gì đây!”

Chu Uẩn liếc nhìn, gần như chết sững.

[Giá mà Doanh Doanh và Chu Vực không đính hôn được thì tốt biết mấy, như vậy mình sẽ có cơ hội, chỉ là không biết người trong nhà có phản đối hay không.]

Đoạn văn này, Chu Uẩn chưa từng viết, lại xuất hiện một cách kỳ lạ ở trang cuối cùng của cuốn nhật ký, vị trí viết xuống cũng rất vi diệu, viết ở đoạn cuối của bài nhật ký gần nhất.

Cô viết nhật ký chưa bao giờ viết về bạn bè, huống chi là viết cái tên Doanh Doanh, cái tên thân mật lại cực ít khi gọi ra miệng như vậy.

Trong cuốn nhật ký từ đầu đến cuối chỉ ghi chép về bản thân và Chu Vực, chưa từng nhắc đến người thứ ba, đó là một cách giải tỏa cảm xúc, cũng không gây ra tổn thương thực chất cho người khác, nhưng khoảnh khắc nó bị phơi bày ra ánh sáng, lực sát thương không thể khinh thường.

Chu Uẩn không muốn bị vu oan vô cớ, cô cầm lấy cuốn nhật ký quan sát kỹ đoạn văn đó. Cô vô cùng chắc chắn chưa từng viết, hơn nữa nét chữ trên đó và chữ viết bình thường của cô vẫn có chút khác biệt, chỉ là nhìn thoáng qua thì tưởng là cùng một người viết.

“Cái này không phải con viết.” Chu Uẩn nói thật “Không phải nét chữ của con.”

Thư Huệ sững người, còn chưa kịp mở miệng hỏi, Du Dĩnh ở bên cạnh đã đứng dậy đi đến bên cạnh Thư Huệ, nhìn chằm chằm Chu Uẩn một lát, rút cuốn nhật ký từ trong tay cô ra.

Trong quá trình lật xem tùy ý, Du Dĩnh ôn tồn nói: “Tiểu Uẩn, cháu còn nhỏ có tâm tư như vậy với A Vực không đáng xấu hổ, dù sao cũng cùng nhau lớn lên, A Vực tuấn tú lịch sự, năng lực xuất chúng, cháu nảy sinh ý nghĩ lệch lạc với nó là rất bình thường, nhưng cháu có từng nghĩ tới chưa, thân phận con dâu nhà họ Chu coi trọng môn đăng hộ đối, chứ không phải dựa vào việc ở gần là được hưởng lợi.”

“A Vực sau khi biết chuyện này đã chủ động gọi điện thoại giải thích với Thiên Doanh, có thể thấy nó coi trọng cuộc hôn nhân giữa hai nhà Chu – Khương thế nào, cháu làm như vậy không phải là khiến nó khó xử sao?”

Đầu óc Chu Uẩn rối bời, những lời Du Dĩnh nói cô đều không nghe lọt, duy chỉ nhớ kỹ việc Chu Vực gọi điện thoại giải thích với Khương Thiên Doanh.

“Anh cháu từng nói anh ấy và Thiên Doanh không có quan hệ gì, sao có thể gọi điện thoại giải thích?”

Du Dĩnh bật cười thành tiếng: “Đứa nhỏ này xem ra là chưa lớn thật rồi, bọn nó sắp đính hôn rồi, A Vực không nói cho cháu, là vì Thiên Doanh muốn nó tạm thời giữ bí mật, đợi định ngày cưới xong sẽ nói với cháu.”

Cho nên, bọn họ đã sớm ở bên nhau rồi, người khác đều biết duy chỉ có giấu giếm cô.

Chu Uẩn quan sát tất cả mọi người trong phòng, lại nảy sinh ảo giác một mình chống lại bốn người.

Bên trái là bố mẹ nuôi đã đưa cô về nhà, vốn nên là người thân thiết nhất, vẻ mặt lạnh lúc ngay lúc này cùng với sự nghi ngờ không cần nói cũng biết trong ánh mắt của họ đâm vào đầu tim Chu Uẩn đau nhói.

Bên phải là bố mẹ của bạn thân Khương Thiên Doanh, vốn không nên xuất hiện ở đây, càng không nên lấy tư cách trưởng bối xen vào chuyện nhà họ Chu, lại lấy thân phận thông gia tương lai của nhà họ Chu, cầm cuốn nhật ký tiến hành ép hỏi cô.

“Tiểu Uẩn?” Bạch Đàm nhìn chiếc xe phía trước, lại nhìn sang Chu Uẩn “Chu Uẩn?”

“Hả?” Chu Uẩn rút khỏi dòng ký ức, hoàn hồn lại “Sao thế?”

Bạch Đàm nhắc nhở cô: “Nghĩ gì mà thất thần thế? Đang nghe điện thoại mà sao cứ không nói gì vậy?”

Chu Uẩn mới nhớ ra cuộc điện thoại với Thư Huệ vẫn chưa tắt, cô thu lại cảm xúc, trả lời: “Quyết định về đột xuất, cho nên… chưa liên lạc.”

Thư Huệ bưng tách hồng trà trên bàn lên nhấp một ngụm, không khó để nghe ra sự nghi ngờ trong lời nói: “Là quên hay vốn dĩ không định liên lạc?”

Cuốn nhật ký khiến mối quan hệ giữa Chu Uẩn và bố mẹ nuôi xấu đi, Thư Huệ vì để hai nhà Chu – Khương thuận lợi liên hôn, thái độ đối với Chu Uẩn không còn giống trước kia.

Lời nói cay nghiệt, thái độ lạnh lùng.

Chu Uẩn hiểu, bà ta đang dùng cách thức giày vò vụn vặt để bảo cô từ bỏ, thu lại những ý niệm không nên có.

Sau đó công ty nơi Chu Uẩn thực tập vì chi nhánh cần gấp nhân viên có thâm niên chuyển đến, đưa ra điều kiện phúc lợi lương cao hơn trụ sở chính để hoan nghênh mọi người tới đó.

Túc Nguyên là đô thị lớn hàng đầu, còn Dung Thành là một thành phố mới nổi, nói trắng ra là đang phát triển, tuyệt đại đa số mọi người đều liều mạng muốn ở lại thành phố lớn để có nhiều triển vọng và cơ hội phát triển hơn, nên cho dù đưa ra mức lương cao hơn một chút, đối với người làm công ăn lương có ý chí cầu tiến mà nói, họ cũng không muốn đi.

Nhưng cơ hội thường dành cho người có nhu cầu, đến Dung Thành là sự lựa chọn tốt nhất để trốn khỏi Túc Nguyên, trốn khỏi nhà họ Chu.

Cả bộ phận chỉ có một mình cô đi, Chu Uẩn còn nhớ lúc nộp đơn xin chuyển công tác, ánh mắt giám đốc nhìn cô ngoài vẻ không dám tin, còn lộ ra sự kinh ngạc kiểu “cô ấy điên rồi”.

Thư Huệ đợi hồi lâu không nghe thấy cô trả lời, mở toang cửa sổ nói thẳng vào vấn đề: “Tiểu Uẩn, con biết tối nay là bữa cơm gia đình không? Tại sao lại phải về đúng lúc này?”

Chu Uẩn từ từ siết chặt điện thoại, khi nhìn ra ngoài cửa sổ, môi nhếch lên nụ cười giễu cợt: “Không biết, mẹ yên tâm, con sẽ không đi, nếu không có chuyện gì khác con cúp máy trước đây.”

Không đợi Thư Huệ phản hồi, Chu Uẩn không do dự cúp điện thoại.

Bạch Đàm đang lái xe, tâm trí đều đặt ở chỗ Chu Uẩn, nhận thấy bầu không khí không đúng, liền quan tâm hỏi: “Cậu vừa xuống máy bay, chân mới chạm đất bà ta đã gọi đến. Tớ thấy chắc lúc cậu vừa đặt vé máy bay là bà ta đã nhận được tin rồi, tính chuẩn thời gian gọi điện cho cậu.”

Ở Dung Thành hai năm, nhìn thì có vẻ không còn liên lạc mật thiết với nhà họ Chu, nhưng Chu Uẩn hiểu rõ, muốn thực sự cắt đứt, hoặc là Khương Thiên Doanh gả vào nhà họ Chu, hoặc là cô kết hôn.

Cô độc thân một ngày, cho dù người không ở Túc Nguyên, trái tim Thư Huệ vẫn thấp thỏm không yên, hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống chỉ có thể bén rễ nảy mầm, phát triển theo hướng ra hoa kết trái.

Bạch Đàm ở bên cạnh bất bình thay cô, nhưng vang vọng trong tai Chu Uẩn lại là chuyện Thư Huệ nhắc đến trong điện thoại: Tối nay là bữa cơm gia đình.

Bữa cơm gia đình bình thường, Thư Huệ sẽ không phòng bị như vậy, e là Khương Thiên Doanh cũng ở đó, Chu Vực chắc chắn sẽ đến, nói không chừng trưởng bối nhà họ Khương cũng có mặt.

Nếu cô qua đó, ngoại trừ việc cả hai nhà đều không vui vẻ, còn có khả năng ảnh hưởng đến tình cảm khó khăn lắm mới hòa hợp lại của Chu Vực và Khương Thiên Doanh.

Thảo nào Thư Huệ gọi điện đến, không phải hỏi thăm, là thông báo trước cho cô tối nay có chuyện quan trọng, tốt nhất nên biết điều.

“Cậu nói xem có đáng không? Chuyện đã qua hai năm rồi, anh trai cậu và Khương Thiên Doanh có thành hay không chẳng phải do bản thân họ tìm hiểu nhau sao? Làm như thể cậu vừa xuất hiện, tình cảm của bọn họ liền tan vỡ vậy.”

Bạch Đàm càng nói lửa giận trong lồng ngực càng bùng cháy hơn, đấm vào vô lăng một cái “Nói đi nói lại vẫn là tại Khương Thiên Doanh, đúng là trà xanh, trước đó chắc chắn cô ta đã nhắm vào cuốn nhật ký của cậu chỉ đợi thời cơ thích hợp ra tay. Cô ta cũng hận cậu thật đấy nhỉ, giao cuốn nhật ký cho mẹ nuôi cậu, còn viết thêm một câu như vậy ở phía sau, đổi là ai cũng cho rằng cậu giảo biện, vì để nhà họ Chu chán ghét cậu còn cố tình học theo phong cách chữ viết của cậu, quá nhiều tâm cơ!”

“Lại nói đến anh trai cậu, mọi người đều biết quan hệ của bọn họ không bình thường, thế mà lại không nói cho cậu biết?” Bạch Đàm nghĩ không thông “Theo lý mà nói lúc đó Khương Thiên Doanh và chúng ta quan hệ không tồi, anh trai cậu và cô ta ở bên nhau có gì mà không thể công khai? Cậu là em gái Chu Vực, cô ta ở bên anh trai cậu thế mà lại giấu giếm cậu, hai người này lén lén lút lút yêu đương bí mật, mọi người đều biết lại cứ mỗi cậu không biết, đổi là ai người đó đều tức giận!”

Là bạn bè, Bạch Đàm tự nhiên nói đỡ cho cô, Chu Uẩn lại im lặng, hồi lâu nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ không lên tiếng, cảnh đường phố lướt qua nhanh chóng, ánh mắt cô không có tiêu điểm, trống rỗng vô thần.

Hồi lâu, Chu Uẩn như đang trả lời lại như đang lẩm bẩm một mình: “Suy cho cùng cũng là lỗi tại tớ. Nếu tớ không viết nhật ký, không nảy sinh tâm tư không nên có, sẽ không có nhiều chuyện như vậy.”

Bạch Đàm liếc nhìn cô, lời an ủi hai năm nay cô ấy đã nói rất nhiều, tính cách Chu Uẩn cô ấy hiểu, cho dù có đau buồn sầu muộn cũng sẽ không để người khác nhận ra.

“Đừng nghĩ nữa, mặc kệ người khác nói thế nào, cậu đâu có sống vì người khác, ai dám lải nhải trước mặt cậu, tớ đấm hắn!”

Chu Uẩn cười khẽ: “Đánh không lại đâu, cậu là quán tuân tán thủ, chứ tớ thì không có chút sức chiến đấu nào.”

“Quán quân tán thủ?” Ánh mắt đầy nghi hoặc của Bạch Đàm chạm phải ánh mắt trêu chọc của Chu Uẩn, sự ăn ý của tình bạn bao nhiêu năm nay khiến cô ấy hiểu ngay trong giây lát “Cút đi!”

Thế nào là quán quân tán thủ: Giật tóc, đá nhau, cộng thêm võ mồm.

Đây là chiêu thức chiến đấu đối ngoại của Bạch Đàm, cũng là điểm Chu Uẩn trêu chọc.

Trong lúc hai người nói cười, tần suất rung của điện thoại Chu Uẩn ngày càng dày đặc, chiếc điện thoại ngày thường yên lặng như gà hôm nay đặc biệt bận rộn.

“Sao không nghe?” Bạch Đàm xoay vô lăng lái vào đoạn đường tiếp theo “Không lẽ là…”

Cô ấy không nhắc tên người đó, nhưng Chu Uẩn vẫn khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt rũ xuống màn hình điện thoại, màn hình điện thoại đang tối om vì cuộc gọi đến lại tỏa sáng rực rỡ, mũi tên trượt sang phải nhấp nháy ánh sáng trắng nhạt, nhắc nhở cô nghe điện thoại.

Cuối cùng vẫn không thể kiên trì được.

Chu Uẩn nghe điện thoại, có điều không còn là người lên tiếng trước nữa.

“Về mà không định nói với anh sao?”

Giọng nói trong điện thoại trầm thấp quen thuộc, đã ba tháng kể từ lần cuối cùng cô nghe thấy giọng của Chu Vực.

Đổi lại là trước đây, Chu Uẩn nhất định sẽ là bên vừa bắt máy đã nói không ngừng, nhưng giờ phút này bầu không khí lại im lặng đến đáng sợ.

Tay gập tài liệu của Chu Vực hơi khựng lại “Tiểu Uẩn?”

Cổ họng trượt lên xuống vài cái, Chu Uẩn cố gắng tìm lại giọng nói, mang theo chất giọng hơi khô khốc chào anh ta: “Anh.”

“Ừ, anh đang nghe.”

Chu Vực phất tay ra hiệu cho thư ký mang tài liệu đi, đứng dậy đi đến trước cửa sổ sát đất, từ trên tầng cao nhìn xuống mang lại cảm giác mọi thứ bên dưới đều nhỏ bé như những con kiến nhỏ.

Anh ta không vội vàng thúc giục cô, chỉ đứng lặng yên chờ đợi.

Chu Uẩn mấp máy môi, cuối cùng vẫn chẳng có chút bản lĩnh nào, liền thốt ra lời nói dối: “Em chưa về, hủy bỏ đột xuất rồi.”

Bạch Đàm trong lúc bận rộn không quên giơ ngón tay cái lên với cô, Chu Uẩn biết rõ đó không phải là khen ngợi, mà là bái phục cô có gan dám nói dối trước mặt Chu Vực.

Trong lòng cô cũng không chắc chắn, nhất là đầu bên kia điện thoại im lặng rất lâu, Chu Uẩn đưa điện thoại ra xa một chút, xác định vẫn đang trong cuộc gọi.

“Anh?” Cô thử gọi anh ta.

“Tiểu Uẩn, việc đầu tiên em làm khi về Túc Nguyên là nói dối anh sao?”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...