Chu Uẩn không giỏi nói dối, mà đối tượng nói dối lại là Chu Vực, thì chỉ có thể dẫn đến một kết quả: Sự lúng túng sau khi bị vạch trần.
Lẽ ra cô nên nghĩ tới, nếu anh ta đã gọi điện thoại đến, chắc chắn là biết cô đã ở Túc Nguyên, cho dù trước khi máy bay cất cánh anh ta không hỏi thăm một câu.
Chu Uẩn khẽ cắn vào má trong, cơn đau nhẹ xua tan cơn buồn ngủ do không khí ấm áp trong xe gây ra, không giấu được nữa rồi “ Do yêu cầu công việc, không ở lại bao lâu nên không định nói.”
“Ừ.” Giọng nói trầm thấp của Chu Vực từ từ lan ra “Tối nay có bữa cơm gia đình, anh đến đón em.”
Lời chất vấn của Thư Huệ vẫn còn văng vẳng bên tai.
Chu Uẩn như tự động bật cơ chế phòng bị, từ chối rất nhanh: “Còn phải bận chuyện công việc nên em không đi đâu.”
Khóe môi hơi nhếch của Chu Vực trong một giây hạ xuống, giọng nói vẫn như cũ nhưng tăng thêm vài phần cảm giác chất vấn: “Công ty các em định chiếm dụng toàn bộ thời gian của nhân viên sao?”
Quá mức quen thuộc, quen thuộc đến độ có thể nhận ra dụng ý trong từng câu từng chữ. Chu Uẩn biết anh không vui rồi.
“Có thêm chút kinh nghiệm làm việc rất tốt mà, thuận tiện tích lũy quan hệ, sau này nếu bản thân muốn làm chủ thì những thứ này đều là tài sản cả.”
“Có nhà họ Chu, có anh, quan hệ của em chỉ nhiều thêm chứ không ít đi đâu.” Chu Vực nghe thấy động tĩnh phía sau, giơ tay bảo thư ký đợi một chút “Căn nhà ở khu Nhạn Tây mỗi ngày đều có người dọn dẹp, chỗ đó gần công ty em, anh sẽ báo người sắp xếp ổn thỏa.”
“Cảm ơn anh.” Chu Uẩn mím môi “Nhưng em đã hứa với Bạch Đàm dạo này ở chỗ cậu ấy rồi.”
Quan hệ giữa cô và Bạch Đàm, Chu Vực biết rõ nhất, nghi ngờ ai cũng sẽ không nghi ngờ Bạch Đàm.
Chu Vực nhìn thư ký đã đợi từ lâu đang chỉ tay vào tập tài liệu “Được, chăm sóc bản thân cho tốt, có việc thì gọi điện cho anh.”
Chu Uẩn không nhận lời, cô đang dần dần quen với những ngày không dựa dẫm vào người khác, thích ứng trước với việc không có Chu Vực ở bên cạnh, một mình sống thật tốt.
Sau khi cuộc điện thoại kết thúc, Bạch Đàm thở dài thay cô: “Cứ phải như vậy sao? Tình cảm bao nhiêu năm của cậu và Chu Vực, chỉ vì một Khương Thiên Doanh mà nảy sinh ngăn cách thì có phải là quá không đáng rồi không?”
“Không có Khương Thiên Doanh cũng sẽ có Vương Thiên Doanh, kết quả chẳng phải sẽ đều như nhau sao?” Chu Uẩn đảo mắt nhìn cô ấy, tuy là hỏi, nhưng sự kiên định nơi đáy mắt cô đã cho ra đáp án “Chung quy sẽ không phải là tớ và anh ấy.”
Bạch Đàm không lên tiếng nữa, cô ấy cũng là con nhà bình thường, xét về thân phận bối cảnh nhà họ Chu, môn đăng hộ đối là ý thức chung trong thế giới của bọn họ, kết cục của việc cố chen vào ngoại trừ rước lấy sự chê cười và nhục nhã, còn có cảm giác tự ti dần dần phóng đại.
Bố Chu Uẩn năm đó vì cứu em gái ruột của Chu Vực là Chu Tư Tình mà chết đuối, Chu Tư Tình nhỏ hơn Chu Uẩn hai tuổi, một mình chạy ra bờ biển nghịch cát, nhìn thấy có con cua nhỏ, liền đuổi theo xuống biển.
Sóng biển sẽ không kính già yêu trẻ, đối xử bình đẳng với mỗi người muốn khiêu chiến với nó, cố gắng đến gần lãnh địa của nó.
Chu Tư Tình bị sóng cuốn đi, bố của Chu Uẩn là Thẩm Nghị Dương, là người phát hiện sớm nhất, xuất phát từ tâm lý nóng lòng cứu người, ông liền giao Chu Uẩn cho người khác trông coi, còn mình thì đơn độc chạy đi cứu người.
Lần lượt có người phát hiện có bóng người nhấp nhô giữa biển, dần dần phản ứng lại, những du khách biết bơi xung phong chạy đi cứu người, nhưng dù là phao cứu sinh hay dây thừng dài, trước những con sóng dữ dội dập dồn liên tục, người bơi giỏi đến đâu cũng không dám mạo hiểm xuống biển cứu người.
Rất nhanh sau đó, Thẩm Nghị Dương đang ôm lấy Chu Tư Tình bắt đầu kiệt sức, mà Chu Uẩn chỉ nhớ bờ biển lúc ấy chật ních người, đầu người chen chúc đen kịt một mảnh, tiếng la hét vang lên liên tiếp, cô không thể nào chen vào được.
Đợi đến khi đội cứu hộ đến hiện trường, tốn rất nhiều công sức mới cứu được Chu Tư Tình lên, phải tốn rất nhiều công sức mới đưa được Chu Tư Tình lên bờ, phao cứu sinh và dây thừng dài quấn chặt vào người cô ấy, nhưng Thẩm Nghị Dương thì đã mất tích.
Công tác trục vớt kéo dài đến hơn chín giờ tối, cuối cùng vẫn không tìm thấy Thẩm Nghị Dương, tất cả mọi người nhìn Chu Uẩn đầy thương cảm, cô đứng trơ trọi ở đó vẫn đang đợi bố về đón cô về.
Có dì tốt bụng đưa cô đến nhà hàng dùng bữa, bảo cô đợi thêm chút nữa, chắc chắn có thể tìm thấy.
Những lời an ủi lặp đi lặp lại đó Chu Uẩn nghe không dưới trăm lần, thốt ra từ miệng những người khác nhau, nhưng không ai mang đến cho cô tin tức muốn nghe nhất.
Cho dù Chúa Jesus đã vác thập tự giá chiến thắng cả thế giới, thì Satan vẫn cai quản nhân gian, đứng bên phải của Thượng đế, chỉ huy và sắp đặt sự ra đời của mỗi một việc ác.
Mười một giờ đêm, bệnh viện truyền đến tin tức, Chu Tư Tình đã bở lỡ mất thời điểm vàng*, tuyên bố tử vong vào lúc mười giờ năm mươi ba phút.
*Thời điểm vàng*: Giai đoạn cấp cứu tốt nhất
Sự kiện lần này đã thu hút sự quan tâm của xã hội, nhân viên tìm kiếm cứu nạn tiến hành công tác tìm kiếm trên biển trong 5 ngày, cuối cùng tìm thấy thi thể Thẩm Nghị Dương, thông qua dòng ch** n**c biển, thi thể trôi ra khỏi thành phố Túc Nguyên.
Một ngư dân ở gần đó là người phát hiện đầu tiên đã vớt thi thể lên, báo cảnh sát.
Dì út của Chu Uẩn là Trình Tuyết Quân từ nước ngoài phong trần mệt mỏi trở về, cùng Chu Uẩn lo liệu hậu sự cho Thẩm Nghị Dương.
Vốn là đi du lịch lại xảy ra án mạng, Trình Tuyết Quân cũng khó chịu, Thẩm Nghị Dương là người anh rể bà ấy kính trọng, khi chị gái còn sống, bà ấy thường ngưỡng mộ chị gái có thể tìm được người đàn ông tốt như Thẩm Nghị Dương.
Chỉ trong vòng chưa đến ba năm, chị gái ung thư qua đời, anh rể tai nạn qua đời, trẻ con ngây thơ mờ mịt dễ lừa gạt, bà ấy đã là người trưởng thành, đau thương không biết trút vào đâu, còn phải gắng gượng xử lý công việc lớn nhỏ.
Hậu sự của Thẩm Nghị Dương xử lý xong, Trình Tuyết Quân định đưa Chu Uẩn về Phần Lan, trọng tâm công việc của bà ấy đều ở bên đó, nếu để Chu Uẩn ở lại đây thì không có ai chăm sóc.
Nhà họ Chu biết ơn Thẩm Nghị Dương hy sinh vì cứu con gái, kiên quyết nhận nuôi Chu Uẩn, đồng thời cam kết nhà họ Chu sẽ chịu trách nhiệm cho nửa đời sau của Chu Uẩn .
Trình Tuyết Quân sống độc thân ở Phần Lan, tạm thời chưa lấy được thẻ cư trú vĩnh viễn, đưa Chu Uẩn sang quả thực có nhiều bất tiện, sau khi thương lượng với nhà họ Chu, đã đồng ý với đề nghị Chu Bá Sầm đưa ra.
Từ đó, Chu Uẩn ở lại nhà họ Chu, Chu Bá Sầm để tỏ rõ sự coi trọng đối với cô, đổi họ Thẩm thành họ Chu, mang ý nghĩa là người một nhà.
Bảy tuổi cô đến nhà họ Chu, căn biệt thự đó chứa đựng quá nhiều hồi ức tốt đẹp của Chu Uẩn, những lúc yên tĩnh, cô cũng từng hối hận, nếu như không có thói quen viết nhật ký, có lẽ mọi thứ sẽ không thay đổi.
Khương Thiên Doanh chẳng qua chỉ là tác nhân thúc đẩy, người khởi xướng suy cho cùng vẫn là chính bản thân cô.
Tình cảm đối với Chu Vực giống như người đi vào con đường sai trái, muốn rút lui, nhưng phát hiện phía sau đã không còn đường lui nữa.
Bạch Đàm đưa cô đến phòng làm việc trước, trên đường về, lão Viên gọi điện cho cô ấy nói có việc gấp.
Chu Uẩn không muốn vì chuyện của mình làm lỡ công việc của Bạch Đàm, dạo này cô ấy gặp chuyện như vậy đã đủ phiền lòng rồi, vậy mà vẫn có thể đến sân bay đón cô.
Phòng làm việc là một tòa nhà hai tầng độc lập, tông màu tổng thể lấy trắng xanh làm chủ đạo, tọa lạc giữa những tòa nhà cao tầng san sát, trở thành một nơi làm việc yên tĩnh.
Bạch Đàm mở phòng làm việc này vào thời điểm năm hai đại học, cô ấy thường nói gặp được lão Viên là chuyện may mắn nhất đời này, giải quyết được sự túng thiếu về kinh tế lúc đó.
Chu Uẩn định đi tìm Chu Vực, nhưng Bạch Đàm nói không muốn vì chuyện của cô ấy mà để người khác hiểu lầm tình bạn giữa họ không thuần khiết, nên thà rằng mỗi ngày thức khuya dậy sớm bận rộn tìm đối tác, tuyệt đối không mở miệng nhờ Chu Uẩn giúp đỡ.
Chu Uẩn là khách quen của phòng làm việc, nhân viên cũ đều biết cô, đã lâu không gặp, nhìn thấy cô và Bạch Đàm sóng vai đi tới, họ cảm thấy khá ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ hai giây, rất nhanh đã giơ tay chào hỏi.
Lão Viên vừa hay xuống lầu chạm mặt họ: “Chu Uẩn? Về lúc nào thế?”
“Vừa tới.” Chu Uẩn mỉm cười “Bạch Đàm đón em, đã lâu không đến phòng làm việc rồi, tiện thể em đã gọi pizza cho mọi người, lát nữa sẽ giao tới.”
“Hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi.” Lão Viên hất cằm về phía Bạch Đàm, “Lên trên nói chuyện.”
Bạch Đàm khẽ gật đầu, ánh mắt giao lưu ngắn ngủi với Chu Uẩn “Cậu không phải nói buồn ngủ sao, đúng lúc văn phòng tớ có cà phê.”
“Được.” Chu Uẩn thân thiết khoác tay cô ấy “Nếm thử xem có gì khác với cà phê hòa tan không.”
Viên Lợi xoay người đi ngược trở lại, bước chân giẫm lên từng bậc cầu thang hòa cùng tiếng giày da tạo nên thứ âm thanh ồn ào khó nghe, để lại những dấu giày mờ nhạt.
Chu Uẩn nhìn thấy nhưng không nói gì: “Đúng rồi, trước đó nghe cậu nói camera giám sát có vấn đề, sửa xong chưa?”
“Việc này giao cho lão Viên phụ trách rồi.” Bạch Đàm thuận miệng hỏi một câu: “Camera xong chưa?”
“Chưa đâu, thợ giúp chúng ta lắp camera trước đó dạo này nhiều đơn, có thể cần đợi thêm hai ngày.” Viên Lợi trấn an “Không sao, dạo này tài liệu quan trọng của công ty anh đều mang về nhà, an toàn hơn để ở công ty.”
Văn phòng của Bạch Đàm ở phòng đầu tiên bên phải tầng hai, còn Viên Lợi là phòng đầu tiên bên trái, dựa trên việc lúc trước Chu Uẩn nói muốn uống cà phê, địa điểm nói chuyện đặt ở văn phòng Bạch Đàm.
Bên trái cửa vào văn phòng là một chiếc tủ dài, bày biện bộ trà cụ dùng để pha trà cùng máy pha cà phê nén, bên cạnh nữa là một chậu cây văn trúc, phát triển rất tốt.
“Hai người cứ nói chuyện đi, em tự tìm được.”
Chu Uẩn đưa tay ra hiệu cho họ cứ bàn chính sự, đợi bọn họ ngồi xuống, cô đi đến trước tủ mở ngăn kéo tầng thứ nhất, bên trong có đủ loại nhãn hiệu cà phê, chủng loại phong phú. Bạch Đàm trước đó nói lương thực chính của mình là cà phê, quả không sai.
Trong lúc tìm cà phê, Chu Uẩn lắng tai nghe nội dung cuộc trò chuyện phía sau.
Viên Lợi: “Tại sao App chúng ta nghiên cứu phát triển lại bị lộ tin tức trước, chính là vì có nội gián, anh ra ngoài nghe điện thoại tận mắt nhìn thấy Tần Phóng và Giám đốc dự án của Hào Lợi gặp riêng.”
Bạch Đàm nhíu mày, giọng điệu cao lên vài phần: “Không thể nào! Tính tình Tần Phóng lạnh lùng thế nào anh không biết sao? Bình thường ngay cả hoạt động xây dựng đội ngũ công ty cậu ấy nếu có thể từ chối đều từ chối, lúc đầu công ty khác muốn đào cậu ấy đưa mức lương gấp đôi, cậu ấy đều không đồng ý, anh nói cậu ấy là nội gián sao?”
Viên Lợi đè tay xuống với cô ấy: “Em đừng kích động, anh tận mắt nhìn thấy mới nói như vậy, có video làm chứng.”
Chu Uẩn lấy ra một túi hạt cà phê, nhẹ nhàng đi đến sau lưng Bạch Đàm, đợi Viên Lợi bấm mở video phát.
Người đàn ông trong màn hình quả thực là Tần Phóng, phong cách ăn mặc của dân khối tự nhiên kia ở trong quán cà phê vô cùng nổi bật, cộng thêm kiểu tóc chẳng khác nào tổ gà, là một sự tồn tại độc nhất vô nhị.
Trong hình ảnh, người đàn ông ngồi đối diện Tần Phóng mặc âu phục, keo xịt tóc xịt rất dày, cách màn hình cũng có thể nhìn ra từng sợi tóc rõ ràng nằm ngay ngắn trên đầu.
Video ước chừng là quay trộm, nội dung người đàn ông và Tần Phóng trao đổi nghe không rõ, hai người nói chuyện một lúc, người đàn ông móc từ trong cặp ra một tấm thẻ ngân hàng đẩy đến trước mặt Tần Phóng, cậu ta cũng không nhận ngay lập tức, sau khi nói với người đàn ông vài câu thì cúi đầu im lặng một lát, khi ngẩng đầu lên lần nữa thì đưa tay cầm lấy thẻ.
Video đến đây là hết, Viên Lợi cất điện thoại lại vào túi, vẻ mặt hơi nặng nề: “Chuyện này đừng nói em, lúc anh nhìn thấy cũng không dám tin, Tần Phóng là nhân viên cũ, từ lúc thành lập phòng làm việc đã ở đây, có lẽ là có nỗi khổ tâm gì đó chăng.”
Bạch Đàm ngồi im không nói lời nào, hai tay từ từ đan mười ngón vào nhau, nhất thời không đưa ra được câu trả lời.
Chu Uẩn nhàn nhạt chen vào: “Đã hỏi Tần Phóng chưa?”
Viên Lợi lắc đầu: “Anh liên lạc với Bạch Đàm đầu tiên, sự việc vẫn là để cô ấy làm chủ thì tốt hơn.”
“Chưa nghe người trong cuộc giải thích đã đưa ra quyết định liệu có quá võ đoán không?” Chu Uẩn đặt tay lên vai Bạch Đàm “Video chỉ quay được cảnh Tần Phóng và Giám đốc của Hào Lợi gặp mặt, cụ thể nói gì đều không rõ, lỡ như hai người trước đó đã quen biết, nếu có hẹn gặp mặt riêng cũng không có gì đáng trách không phải sao?”
“Chu Uẩn, em vẫn còn ít kinh nghiệm xã hội lắm, không biết rằng khi đối mặt với cám dỗ tiền bạc to lớn, gần như không có ai giữ vững được giới hạn đâu.” Viên Lợi nhìn lại về phía Bạch Đàm “Em thấy thế nào?”
“Suy đoán của anh không phải không có lý, nhưng lời Chu Uẩn nói cũng có lý, quan tòa tuyên bố kết quả xét xử cũng cho bị cáo cơ hội kháng cáo, chúng ta trực tiếp định tội Tần Phóng, ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho thì thật không thỏa đáng.”
Viên Lợi từ từ dựa vào lưng ghế sofa, mày nhíu chặt: “Chuyện đã chắc như đinh đóng cột rồi còn nghe cậu ta ngụy biện làm gì?”
Tay Chu Uẩn đặt trên vai Bạch Đàm khẽ động hai cái: “Em là người ngoài không tham gia vào chuyện công việc của mọi người nữa, đúng lúc em phải đi xuống phòng trà nước pha cà phê đây, mọi người nói chuyện đi.”
Phòng trà nước ở tầng một, Chu Uẩn đi xuống cầu thang cũng không rẽ vào phòng trà nước, dáng vẻ ung dung như đi dạo bước đến gần quầy lễ tân “Mọi người có nhìn thấy Tần Phóng không?”
Cô gái lễ tân cẩn thận nhớ lại: “Hình như ra ngoài rồi.”
Chu Uẩn cười cười: “Vẫn chưa về sao?”
“Hình như chưa về.” Lễ tân trầm tư vài giây “Đúng rồi, chưa về, chị tìm anh ấy có việc gì ạ?”
“Không phải việc gì lớn, chị giúp bạn hỏi Tần Phóng chút chuyện về chuyên môn thôi, vậy chị đợi cậu ấy một lát, em cứ làm việc đi.” Chu Uẩn khách sáo lắc lắc cái túi trong tay “Muốn uống cà phê không?”
“Dạo này em giảm cân, cà phê toàn uống buổi sáng là nhiều, giờ này em không uống nữa, cảm ơn chị Chu Uẩn.”
Chu Uẩn rẽ vào phòng trà nước, đặt túi cà phê xuống, hơi nghiêng mặt để ý phía sau có người đến hay không.
Xác định không có ai qua đây, Chu Uẩn đẩy cánh cửa đơn thông ra bên ngoài của phòng trà nước, rời khỏi phòng làm việc.
Sau khi đi xa, Chu Uẩn tìm bốn chữ Nghiên cứu phát triển Hào Lợi trong danh bạ điện thoại, nhấn phím gọi.
Địa điểm hẹn gặp ở một quán cà phê bên ngoài phòng làm việc, là quán cà phê đã xuất hiện trong video.
Chu Uẩn đến trước, ngồi ở vị trí Tần Phóng từng ngồi, lẳng lặng đợi người đến.
Năm phút sau, sau lưng truyền đến giọng nói xin lỗi của người đàn ông: “Cô Chu ngại quá, lẽ ra tôi nên đến trước, cô đợi lâu rồi phải không?”
Người đàn ông vòng từ phía sau Chu Uẩn qua, liếc nhìn chỗ ngồi đối diện, trong nháy mắt giấu đi cảm xúc, treo lên nụ cười xã giao, đưa tay ra: “Tuần trước ở Dung Thành may nhờ cô Chu tiến cử, nếu không tôi cũng không có cơ hội có thể vào công ty lớn như Hào Lợi, hôm nay bất kể nói thế nào, cô Chu nhất định phải cho một cơ hội, để tôi mời khách, bày tỏ chút lòng biết ơn.”
“Giám đốc Đổng không cần khách sáo,” Chu Uẩn thẳng thắn nói rõ mục đích đến “Tôi nghe nói Hào Lợi gần đây có tiếp xúc với Thịnh Hoằng?”
Đổng Diệu Huy hào phóng thừa nhận: “Quả thực có tiếp xúc, Hào Lợi nếu có quan hệ làm ăn với công ty lớn như Thịnh Hoằng, về sau phương diện mở rộng kinh doanh đương nhiên không cần phải nói.”
“Giám đốc Đổng nói có lý.” Chu Uẩn nhìn quanh bốn phía, “Tôi nhớ gần đây có một nhà hàng Tây khá nổi tiếng, nếu Giám đốc Đổng nếu có thời gian, cứ coi như lâu ngày gặp lại tụ tập một lát.”
“Đương nhiên là được.” Đổng Diệu Huy đứng dậy, lịch sự làm động tác mời Chu Uẩn đi trước, rồi đi theo phía sau, bắt đầu ngắm nhìn bóng lưng thướt tha phía trước.
Chu Uẩn đã cởi áo khoác vắt trên khuỷu tay, vạt áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng trong quần tây đen, mái tóc dài hơi xoăn rủ xuống sau thắt lưng, nơi cô đi qua trong không khí dường như có vương lại mùi hương nhàn nhạt.
Dáng người cao ráo, cách ăn mặc của phụ nữ công sở toát lên hai chữ khí chất, nhất cử nhất động vô cùng thu hút người khác, nhất là khuôn mặt với những đường nét sắc sảo kia, rõ ràng là chỉ trang điểm đơn giản, nhưng vẫn không thể che giấu được ngũ quan tinh tế.
Đổng Diệu Huy phát hiện, quãng đường bọn họ đi ra khỏi quán cà phê, có không ít người đánh giá Chu Uẩn, điều này cũng khiến anh ta khá nở mày nở mặt, dù sao người đẹp ở bên cạnh, Dù sao có người đẹp bên cạnh, hình tượng của hắn bỗng nhiên trở nên cao lớn hơn hẳn..
Từ quán cà phê đi ra đi bộ về hướng Bắc khoảng mười phút, vị trí mặt tiền cửa hàng lùi về sau hơn một chút so với mấy nhà bên cạnh, chủ quán dùng thanh ngang kéo dài biển hiệu bằng sắt của nhà hàng Tây Yuke ra ngoài, biển hiệu treo trên đó, lại nổi bật hơn mấy nhà bên cạnh vài phần.
Gần đến giờ tan tầm, trong quán đã có mấy bàn khách đến trước chiếm chỗ.
Nhân viên mở cửa giúp Chu Uẩn, lịch sự lại nhiệt tình: “Xin chào, có đặt trước không ạ? Nếu không có thì bên tôi có thể sắp xếp giúp cô, xin hỏi quý khách đi mấy người ạ?”
“Hai người, không đặt trước.” Chu Uẩn nhìn quanh trong quán, chỉ vào chỗ trống nằm sâu bên trong nhất “Bên đó có người đặt chưa?”
“Tạm thời chưa có, cô muốn ngồi bàn đó sao?” Nhân viên thuận tay rút thực đơn trên quầy kẹp vào khuỷu tay, tay phải hướng về phía chỗ ngồi “Nếu chốt bàn đó thì mời hai vị đi theo tôi.”
Đổng Diệu Huy không có ý kiến gì, ngồi đâu cũng thế, anh ta đi theo sau Chu Uẩn, thỉnh thoảng đánh giá môi trường trong quán, nhìn cách trang trí e là mức tiêu dùng không thấp.
Sau khi ngồi xuống, nhân viên đơn lần lượt đặt hai cuốn thực trước mặt họ, rót cho mỗi người một cốc nước ấm “Bít tết trong quán chúng tôi đều là món đặc trưng, có thể chọn theo khẩu vị thường ngày, đảm bảo sẽ không thất vọng đâu ạ.”
Đổng Diệu Huy mở thực đơn, giá một phần bít tết gấp ba lần Dung Thành, không hổ là Túc Nguyên, mức sống người bình thường không trụ nổi.
Chu Uẩn thu hết sự kinh ngạc trong khoảnh khắc sau khi mở thực đơn của anh ta vào đáy mắt, điềm nhiên nói: “Bữa này tôi mời, coi như chúc mừng trước việc Giám đốc Đổng và Thịnh Hoằng ký hợp đồng thành công.”
Đổng Diệu Huy hơi hoảng loạn, vội vàng bưng cốc nước lên, lấy trà thay rượu: “Cô Chu khách sáo quá, lần ký hợp đồng này nếu thành công tôi chắc chắn có thể chuyển lên chính thức rồi.”
Chu Uẩn nhấp ngụm nước: “Anh bây giờ không phải là Giám đốc sao?”
“Hả?” Đổng Diệu Huy uống một ngụm nước lớn “Chỉ là hữu danh vô thực thôi, yêu cầu của Phó tổng đối với việc chuyển chính thức của tôi chỉ có một, đó là ký được hợp đồng với Thịnh Hoằng thì lập tức chuyển chính thức.”
Chu Uẩn cười: “Gọi món trước đi.”
Không phải mình mời khách nên Đổng Diệu Huy gọi món bớt e dè hơn, anh ta gọi phần bít tết đắt nhất trong quán và súp đặc giới hạn mỗi ngày, muốn gọi rượu vang nhưng lại ngại, bèn nói mình gọi xong rồi.
Chu Uẩn chỉ gọi một phần bít tết.
“Cảm giác người đến nhà hàng Tây ăn cơm đều thích gọi rượu vang.” Đổng Diệu Huy dùng ngón tay chỉ rượu vang bàn bên cạnh vừa mang lên “Cô Chu bình thường thích uống rượu vang không?”
“Cũng bình thường.” Chu Uẩn biết anh ta ám chỉ, nhưng cô không tiếp lời“Giám đốc Đổng từ Dung Thành đến Túc Nguyên, sau khi chuyển chính thức sẽ đưa cả gia đình chuyển đến Túc Nguyên sao?”
“Tôi có dự định này, có điều trước mắt công việc còn chưa đủ ổn định, đợi ổn định lại, sẽ cân nhắc để người nhà cũng qua đây.” Đổng Diệu Huy nói thật “Gia đình bình thường như chúng tôi chắc chắn không so được với cô Chu, nhà họ Chu ở Túc Nguyên đó là người trong cái vòng tròn đó, nếu không phải do nhu cầu công việc thì bình thường chúng tôi cũng chẳng thể nào tiếp xúc được.”
Nhà họ Chu quả thực là người của giới thượng lưu, người bình thường muốn tiếp xúc rất khó. Bố qua đời, khiến Chu Uẩn bước chân vào cái giới này, nhưng cô biết rất rõ, không phải người trong giới thì đừng cố chen vào.
Người trong giới thượng lưu đều biết thân phận của cô, không nói xấu trước mặt là coi như đã nể mặt nhà họ Chu, sau lưng không biết đã phán xét thế nào.
Lời của Đổng Diệu Huy nghe có vẻ rất nhụt chí, pha lẫn chút khát vọng và bất lực đối với giai cấp. Chu Uẩn không thích kiểu nói chuyện này, năng lượng tiêu cực vô cớ khiến người ta khó chịu.
Cô cân nhắc nói: “Mấy gia tộc lớn ở Túc Nguyên nghe có vẻ phong quang vô hạn, nhưng trên đầu bọn họ còn có một ngọn núi, không vượt qua được.”
“Cái này thì đúng, núi cao còn có núi cao hơn, nhà họ Văn thân thế hiển hách, chính trị thương nghiệp đều có tiếng nói, nếu bàn về giai cấp, đó mới là ngọn núi lớn không bước qua được.”
Ở Túc Nguyên nơi quy tụ giới quý tộc, nhà họ Văn nằm ở đỉnh kim tự tháp, sự tồn tại có thể nhìn thấy mà không thể với tới, thân phận nhà họ Chu cao quý, nhưng trước mặt nhà họ Văn cũng phải nhún nhường vài phần.
Tổng giám đốc của Thịnh Hoằng chính là Văn Chú.
Vị này sinh ra đã ngậm thìa vàng, thường khiến người ta cảm thán số phận bất công, hững lời bàn tán kiểu như “không biết đầu thai bằng anh ta” xuất hiện nhiều vô kể.
Chu Uẩn không quen vị Văn tổng này, từng gặp qua mấy lần nhưng chưat ừng nói chuyện.
Trong tiệc rượu, người vây quanh Văn Chú nườm nượp không dứt, đi một tốp lại đến một tốp, đều hy vọng có thể lộ mặt trước vị đại gia này, được nhớ mặt một chút thôi cũng tốt rồi.
Đối với một tân binh chốn công sở như Chu Uẩn, cô còn chưa có tư cách bưng ly rượu đến giới thiệu bản thân. Đến tận bây giờ, ngay cả khuôn mặt chính diện của Văn Chú cô cũng chưa từng nhìn thấy, vài lần gặp gỡ đều chỉ thấy góc nghiêng khi anh đang nói chuyện với người khác.
Ấn tượng duy nhất của Chu Uẩn là góc nghiêng của anh, sống mũi cao thẳng, đường viền hàm rõ ràng.
“Không giấu gì cô Chu, tôi đại diện công ty đến Thịnh Hoằng mấy lần, vẫn chưa gặp được Văn tổng” Đổng Diệu Huy vẻ mặt đầy mong đợi “Hôm nào ký hợp đồng chính thức mà được gặp thì tốt rồi, tôi cũng có thể đưa danh thiếp qua.”
Chu Uẩn cũng không biết làm sao nữa, có lẽ là đôi mắt tràn đầy dã tâm mong đợi của người đối diện, k*ch th*ch sự xúc động muốn dội gáo nước lạnh của cô, đôi môi ấm áp nói ra lời lạnh lùng: “Văn Chú không nhận danh thiếp, danh thiếp có thể khiến anh ta đưa tay nhận đều là những người ngang hàng với anh ta.”
Đổng Diệu Huy như bị điện giật, da đầu tê dại, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm Chu Uẩn, nói chính xác hơn là nhìn xuyên qua cô về phía chéo sau lưng.
Chu Uẩn tưởng anh ta không chấp nhận được sự thật này, khiến bản thân cô cảm giác mình có vẻ quá khắc nghiệt, vừa định mở miệng nói khéo để vớt vát lại thì sau lưng truyền đến giọng nói trầm thấp đầy từ tính
“Vậy sao?”
“Cô hiểu tôi lắm à?”
