Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 138: Là trùng hợp hay là do con người làm ra?



Anh ta là một kẻ điên từ đầu đến chân, trước kia còn biết giả vờ đôi chút, mà nay ngay cả giả vờ cũng không thèm nữa, phơi bày bộ mặt chân thực nhất của mình trước mặt cô, anh ta không phải nhất quyết bắt cô nổ súng, mà là muốn cô nhìn cho rõ, Chu Vực anh ta của hiện tại rốt cuộc là người như thế nào, anh ta muốn kéo cô cùng trầm luân.

Chu Uẩn ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại, biết rõ phía sau là ma quỷ nhưng vẫn phải kính nể ba phần, làm bộ cũng được mà thực sự nhận thua cũng xong, phát súng này tuyệt đối không thể do cô bắn.

“Tại sao lại muốn tôi tham gia vào chuyện này?” Chu Uẩn khẽ nuốt nước bọt: “Chuyện giữa anh và Tào Kim Chính tại sao lại muốn tôi kết thúc? Tôi không muốn tham gia, nếu nhất quyết bắt tôi nổ súng để chứng minh sự trong sạch của mình, anh có thể không tin tôi.”

Cô thử vùng vẫy thoát khỏi bàn tay đang giữ chặt mu bàn tay mình, một lần không được, lại thử lần thứ hai, dù sao cũng phải thoát khỏi sự kiểm soát của anh ta.

Chu Vực không hề lay động, đầu ngón tay đột ngột siết chặt nắm lại tay cô trong lòng bàn tay, họng súng đang hạ xuống lại một lần nữa bị nâng lên nhắm thẳng vào Tào Kim Chính “Nếu em đã lựa chọn anh lúc ở trên xe, anh cũng phải có chút biểu hiện chứ nhỉ? Có qua có lại mới có thể đi được lâu dài, em không muốn giải quyết hắn, không phải có anh đang nắm tay cùng em làm sao? Đừng sợ, tốc độ đạn bắn rất nhanh, trên này có gắn ống giảm thanh, sẽ không làm em quá sợ hãi đâu.”

Bất luận cô giãy giụa thế nào, anh ta đã quyết tâm bắt cô phải nổ súng giải quyết Tào Kim Chính, anh ta không phải tin tưởng mà là ép cô đi vào con đường không lối thoát, anh ta muốn thế giới của cô hoàn toàn nhuốm màu đen tối mới dễ bề khống chế cô.

Chu Uẩn có thể cảm nhận được phần thịt ở ngón trỏ đang từ từ áp vào cò súng, tay anh ta đang từng chút từng chút gây áp lực muốn cô nổ súng thành công.

Nếu không ngăn cản nữa, cô thật sự sẽ trở thành một thành viên chịu sự kiểm soát của anh ta, tự mình bước lên con đường tuyệt vọng.

“Phát súng này nếu b*n r*, tôi sẽ bắn phát thứ hai.”

“Phát thứ hai định nhắm vào anh sao?”

Chu Uẩn lạnh lùng nói: “Tôi sẽ chĩa súng vào thái dương của mình.”

“Chu Uẩn.” Lực đạo đang siết cò của anh ta dừng lại, giọng nói trầm thấp ẩn chứa sự nguy hiểm: “Em lấy mạng mình ra uy h**p anh sao?”

“Phải.” Đã đến lúc này rồi Chu Uẩn chỉ có thể liều một phen: “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện giết người nhưng anh ép tôi phải làm, tôi không ngăn được anh, nhưng luôn có thể ngăn được chính mình chứ, một mạng đổi một mạng coi như trả cho Tào Kim Chính.”

Vừa dứt lời, cằm đột nhiên truyền đến cơn đau kịch liệt. Cô bị ép phải ngẩng cằm lên, chấp nhận cơn đau do bàn tay trái của Chu Vực đang siết chặt cằm mang lại, ngón tay anh ta từng chút từng chút dùng lực, để cô tự mình trải nghiệm thế nào là đau đớn, càng là để trả thù sự không nghe lời của cô, để cô biết ai mới là người làm chủ ở đây.

Chu Uẩn không hé răng nửa lời, lẳng lặng chịu đựng áp lực từ anh ta. Lúc này cô không thể nhượng bộ, một khi để anh ta nhận ra cô có ý định lùi bước, Chu Vực nhất định sẽ được đà lấn tới, đưa ra yêu cầu quá đáng hơn với cô.

Áp lực ở tay phải đột ngột biến mất, chỉ có bản thân Chu Uẩn biết rõ cánh tay phải đang giơ súng nếu không được anh ta đỡ, đã sớm run rẩy như cái sàng, thoát khỏi sự kiểm soát của hệ thần kinh.

Cô biết dáng vẻ run rẩy hạ tay phải xuống của mình lúc này cực kỳ chật vật, nhưng kết quả cuối cùng vẫn là cô thắng rồi không phải sao?

Người trong gian ngăn cách dường như đã có tri giác, cứng nhắc ngẩng đầu lên, đôi mắt không còn ánh lên vẻ tinh anh xảo quyệt như trước kia, mà đục ngầu và không còn ôm hy vọng vào sự sống.

Chu Uẩn thực sự không thể liên kết người bên trong với Tào Kim Chính, cô và Tào Kim Chính không phải xa cách mấy năm mới gặp lại, ngay cả ba ngày cũng chưa đến, không ngờ lần cuối cùng nhìn thấy hắn ta hăng hái phong độ lại là lần ở trung tâm thương mại.

Hắn ta cố gắng đưa tay nắm lấy thanh thép, bàn tay máu me bẩn thỉu thậm chí ngay cả màu móng tay cũng mờ đi, cổ họng khản đặc, tuy có thể phát ra tiếng nhưng nội dung không rõ ràng. Đám người đứng cách đó không xa không ai nghe rõ hắn ta đang nói gì, rơi vào tai bọn họ chỉ là tiếng nức nở cuối cùng của một người đàn ông bị thương đang cận kề cái chết, không ngoài việc cầu xin tha mạng.

A Vọng nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Chu tổng, chuyện này vẫn là để tôi làm đi.”

Khóe mắt Chu Uẩn liếc thấy một bóng người đi thẳng qua bên cạnh mình, cô mặc kệ, cứ nhìn chằm chằm Tào Kim Chính. Hắn ta lại há miệng lần nữa, lần này, Chu Uẩn nhìn rất rõ, vệt máu nơi khóe miệng hắn ta không phải vết thương ngoài da mà là máu trong khoang miệng tràn ra theo khóe môi, lại không được lau kịp thời, dính nhơm nhớp trên cằm, bị vết bẩn che lấp, vết máu đó cũng không còn quá rõ ràng.

A Vọng nâng cánh tay lên, ngón tay khẽ đặt lên cò súng.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Chu Uẩn nhanh chóng đi về phía gian ngăn cách, cô không để ý A Vọng đã đặt tay lên cò súng.

Tiếng súng vang lên chói tai, có người hét thảm một tiếng, giọng nói thô kệch, cực lực kìm nén sự tức giận, nén đau chất vấn: “Chu tổng, anh có ý gì?”

Chỉ có Chu Uẩn biết rõ, nếu không phải Chu Vực nổ súng bắn vào cổ tay A Vọng khiến họng súng lệch đi, viên đạn đó chắc chắn sẽ bắn về phía cô, người hét thảm thiết cũng sẽ đổi thành cô.

Quách Doanh theo bản năng nhìn về phía Chu Vực, đó là sắc mặt u ám mà cô ta chưa từng thấy bao giờ, giống như giây tiếp theo sẽ bùng nổ, chỉ là lúc này vẫn đang kìm nén. Bọn họ đều không ngờ Chu Uẩn sẽ đi qua đó, nếu không phải Chu Vực ra tay kịp thời, Chu Uẩn chắc chắn đã lãnh trọn viên đạn này.

Chu Vực bước tới hai bước nắm chặt cổ tay Chu Uẩn, không hề có ý thương hoa tiếc ngọc, trực tiếp kéo người về phía mình, vẻ mặt giận dữ như muốn nuốt chửng cô: “Em không muốn sống nữa phải không!”

Khoảnh khắc tiếng súng vang lên Chu Uẩn hoàn toàn sững sờ, chỉ thấy có một họng súng chĩa về phía mình, khả năng tư duy của não bộ biến mất trong nháy mắt, cứ thế ngây ngốc đứng đó không làm được gì cũng không biết bước tiếp theo mình nên làm gì.

Tiếng chất vấn của Chu Vực kéo cô từ trong sự kinh hãi trở về, vệt máu loang lổ trên đất làm đau mắt cô. Chu Uẩn sắp phát điên rồi, không gian tăm tối chật hẹp, mùi hôi thối nồng nặc, còn có một đám người đang nhìn chằm chằm vào cô như hổ rình mồi… sự bình tĩnh của cô sắp vượt qua giới hạn.

“Cô Chu, nếu không phải Chu tổng kịp thời ra tay, cái mạng này của cô coi như xong rồi.” Trong lòng Quách Doanh khó chịu, cô ta biết Chu Vực coi trọng Chu Uẩn, chỉ là không ngờ lại coi trọng đến mức này, thậm chí không tiếc động thủ để bảo vệ, cảm giác nguy cơ đang dần lan tràn khắp người, lời nói thốt ra lộ rõ vẻ chua chát.

Và Chu Uẩn đang đi trên bờ vực giới hạ, chính vì câu nói này mà hoàn toàn sụp đổ.

Cô hất tay Chu Vực ra, ánh mắt lướt qua mặt từng người, cuối cùng dừng lại trên mặt Chu Vực, phản kích đanh thép: “Nếu không phải các người đưa tôi đến đây, tôi cũng sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng, thay vì bắt tôi nói lời cảm ơn chi bằng để tôi sớm rời đi, các người muốn xử lý thế nào thì xử lý, không cần kéo tôi vào cuộc.”

Cô không muốn ở lại đây nữa, tiếp tục ở lại người sẽ phát điên, cô trở nên không giống bản thân mình, nói gì đến hai chữ bình tĩnh.

Chu Uẩn đẩy Chu Vực ra, một mình đi ngược lại con đường lúc đến, mặc kệ đám người mặt không biểu cảm phía sau đi lên cầu thang, bóng dáng rất nhanh biến mất khỏi mật thất.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Cô không có nơi để đi, cho dù đi ra khỏi mật thất, nơi đi ra vẫn là phạm vi quản lý của Chu Vực, mấy người đứng gác đằng xa, khoảnh khắc bóng dáng cô xuất hiện, tầm mắt liền dán chặt lên người cô, dõi theo từng chuyển động của cô, đừng nói là bỏ chạy, đi thêm vài bước bọn họ cũng hận không thể dán mắt lên người cô.

Chu Uẩn dứt khoát không đi nữa, đứng dưới hành lang nhìn về phía xa. Lọt vào tầm mắt là một mảng đen kịt, vết thương lâu không xử lý đã đóng vảy, lớp da mới đóng vảy giống như kéo căng da đầu, vừa ngứa vừa đau.

Suy nghĩ rối loạn, nhưng sự yên tĩnh lúc này cũng khiến tâm trạng cô dần bình tĩnh lại. Tào Kim Chính cho dù không chết cũng chẳng khác gì người sống thực vật, lưỡi bị cắt, tay chân đều tàn phế, tứ chi tuy còn đó nhưng đã không còn tác dụng lớn.

Hắn ta ra nông nỗi này rõ ràng có liên quan mật thiết đến Chu Vực, anh ta không phải phát điên, mà là trong xương tủy chính là kẻ máu lạnh, bạc bẽo đến cực điểm. Cho dù anh ta ra tay cứu cô, cũng nhất định có sự cân nhắc và tính toán của anh ta, Chu Vực tuyệt đối không làm chuyện vô ích.

Có lẽ, cô và Văn Chú nên đổi cách giải quyết sự hợp tác giữa Chu-Du, không nhất thiết phải ly gián hai người Chu-Du, trước mắt người nào đó chính là một cơ hội mới.

Văn Chú hiện tại vì lý do tai nạn xe, có thể nói là “quân cờ chết” không thể động đậy dù chỉ một bước, đi lại trong bóng tối, còn cô chính là “quân cờ sống” hoạt động ngoài sáng, mỗi bước đi đều sẽ ảnh hưởng đến sự thay đổi của ván cờ tiếp theo.

Đã như vậy, chi bằng mượn lực đánh lực, nếu hướng suy đoán trước đó của cô và Văn Chú không sai, Chu Vực nhất định sẽ sớm rời khỏi Túc Nguyên, mà trước khi rời đi anh ta nhất định sẽ làm gì đó với Thạc Đằng, với nhà họ Chu. Du Sóc Đông và Chu Bá Sầm là quan hệ hợp tác, nếu nhà họ Chu sụp đổ đối với ông ta không có bất kỳ lợi ích nào, trước khi lấy được Thịnh Hoằng, ông ta nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ Chu Bá Sầm, sẽ trói buộc sâu hơn với Chu Bá Sầm, muốn diệt trừ sẽ không dễ dàng như vậy.

Tào Kim Chính hiện giờ coi như đã giải quyết xong, xem ra việc làm ăn trong tay hắn ta sau này sẽ quy về dưới trướng A Vọng, A Vọng là người của Chu Vực chắc hẳn không có gan giúp Chu Bá Sầm chống lại Chu Vực, bên này coi như đã ổn định, biến số vẫn nằm ở Du Sóc Đông và Văn Hoằng, nếu hai người bọn họ và Chu Bá Sầm bắt tay dọn dẹp nội bộ trước rồi mới đấu đá lẫn nhau, thì cũng không phải là không có khả năng, đều là những con cáo già ngàn năm, đợi bọn họ phản ứng lại thì việc nuốt trọn đám con cháu không phải là chuyện khó.

Chu Uẩn đang lên kế hoạch xem tiếp theo phải làm thế nào để giải quyết mọi chuyện thuận lợi hơn, thì trên vai bỗng nhiên có một sức nặng đè xuống, cô liếc mắt nhìn, một chiếc áo không thuộc về cô đã được khoác lên người.

Không cần quay đầu, cô đã biết người đến là ai, im lặng đứng tại chỗ đợi anh ta mở miệng.

“Tại sao không chịu?”

“Không muốn giết người.”

Chu Vực cười khẩy: “Em chẳng qua chỉ cầm súng, cò súng là do anh bóp, có đến mức sợ thành như vậy không?”

“Anh có thể không sao cả, tôi thì không được.” Chu Uẩn mím môi: “Nếu anh muốn tôi bước vào thế giới của anh, chấp nhận thân phận hiện tại của anh, thì anh đã làm được rồi, không cần thiết phải ép tôi ra tay giải quyết Tào Kim Chính, ông ta bây giờ đã không nói được nữa rồi không phải sao?”

“Vậy anh nên nói gì?” Chu Vực xoay người đối mặt với cô, đưa tay xoay người cô lại, ép cô chỉ có thể đối mặt với mình: “Chào mừng đến với thế giới của anh?”

Chu Uẩn khẽ nhíu mày, đôi tay đặt trên vai lực đạo không nhẹ, anh ta dường như muốn dùng cách này để cô ghi nhớ tất cả mọi chuyện lúc này, không chấp nhận một chút lừa gạt nào, muốn thông qua đôi mắt cô nhìn thấu thành phần giả tạo bên trong.

Đáng tiếc, cái trò diễn nhiều bộ mặt khác nhau này cô đã sớm thuận tay rồi.

“Anh à, tôi cứ tưởng anh đối với tôi không có nhiều lời nói dối đến thế.”

“Đương nhiên.”

“Cái chết của bố tôi có liên quan đến nhà họ Chu không?” Chu Uẩn bắt chính xác sự kinh ngạc thoáng qua trong đáy mắt anh ta: “Anh vội vàng giải quyết Tào Kim Chính là để cắt đứt hậu thuẫn của Chu Bá Sầm, hay là sợ Tào Kim Chính tiết lộ những chuyện không nên tiết lộ làm ảnh hưởng đến anh?”

Đây là lần đầu tiên, Chu Vực phát hiện cô nhóc trước mặt không còn là cái đuôi nhỏ ngoan ngoãn đi theo sau lưng lúc trước nữa, khứu giác của cô đối với chân tướng cực kỳ nhạy bén, khác một trời một vực với dáng vẻ không thích giao tiếp, nhẫn nhục chịu đựng trong ấn tượng. Dưới khuôn mặt thanh tú lại ẩn chứa một bộ mặt khác, quả thực khiến anh ta bất ngờ.

Chu Vực nheo mắt, trầm giọng truy hỏi: “Chuyện của bố em là ai nói cho em biết? Hoặc là anh đổi cách hỏi khác, chuyện này em biết được bao nhiêu?”

Chu Uẩn không còn cố ý che giấu nữa, bước tới gần anh ta, khuôn mặt thanh tú mang theo nụ cười lạnh nhạt: “Anh, nghe giọng điệu của anh, chuyện này anh đã biết từ lâu rồi phải không? Hóa ra người có hai bộ mặt là anh chứ không phải tôi, hoặc là tôi cũng nên học theo anh đổi một cách hỏi khác, nhà họ Khương sụp đổ, Khương Nghiêm Bân rơi xuống lầu bỏ mạng, Du Dĩnh phát điên, Khương Thiên Doanh bệnh chết, những chuyện này xảy ra rốt cuộc là trùng hợp hay là do con người làm ra?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...