Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 139: Ngăn chặn mọi bất trắc xảy ra trước khi anh tìm đến



Đôi mắt dài hẹp của Chu Vực b*n r* tín hiệu nguy hiểm, ánh mắt nhìn thẳng vào ánh mắt Chu Uẩn đang ném tới, giọng điệu hơi lạnh lùng:, giọng nói hơi lạnh: “Em muốn nói gì?”

Phản ứng của anh ta tuy không rõ ràng, nhưng nhờ nhiều năm chung sống cùng nhau giúp Chu Uẩn nhạy bén nắm bắt được sự coi trọng của anh ta đối với chuyện này, vẻ mặt lạnh lùng dần ấm lại, lộ ra nụ cười như đã thấu rõ mọi chuyện: “Tôi muốn nói, chuyện nhà họ Khương rốt cuộc là tai nạn hay là có liên quan đến nhà họ Chu?”

Chu Vực chọn cách im lặng, chỉ là màu sắc nơi đáy mắt còn đen hơn cả màn đêm kia, tông màu lạnh lẽo bao trùm.

Cô cố tình chọn cách đương đầu với khó khăn: “Sau khi Khương Nghiêm Bân rơi xuống lầu, ông cụ Văn rời khỏi nhà họ Văn, ông ấy ra ngoài là bận chuyện khác hay là nhận được điện thoại thông báo Khương Nghiêm Bân đã chết?”

Chu Uẩn nhếch môi cười khẽ: “Tư duy bình thường đều sẽ cho rằng ông cụ Văn rời khỏi nhà họ Văn có lẽ là để xử lý chuyện làm ăn, nhưng tôi lại cảm thấy ông ấy ngồi xe rời khỏi nhà họ Văn có lẽ là để làm bia đỡ  đạn cho người khác, anh nói xem?”

Chu Vực xem xét lại người trước mặt, từng lời nói cử chỉ hoàn toàn không liên quan gì đến quá khứ, lại có cảm giác xa lạ chưa từng thấy, anh ta chưa bao giờ nghĩ Chu Uẩn sẽ đoán được những chuyện này, ít nhất trong nhận thức của anh ta, với năng lực của Chu Uẩn sẽ không đụng chạm sâu đến thế, càng không để ý nhiều đến vậy.

Cuối cùng anh ta cũng chịu mở miệng: “Xem ra Văn Chú đã nói hết với em rồi.”

Chu Uẩn không để ý việc anh ta lảng sang chuyện khác, tiếp tục câu chuyện còn dang dở vừa rồi: “Nếu tôi nói không sai, nơi ông cụ Văn lái xe đến hôm đó hẳn là khách sạn mà Khương Nghiêm Bân rơi xuống lầu, camera giám sát chắc chắn cũng đã ghi lại cảnh xe của ông cụ Văn ra vào, ông ấy đơn thuần đi qua đó để đưa điểm yếu cho người ta nắm, một khi sự việc vỡ lở, người hưởng lợi có thể lấy đoạn video giám sát này ra, chơi một trận chiến dư luận, để ông cụ Văn trở thành bia đỡ đạn tạm thời. Tôi nghĩ người có thể làm chuyện này kín kẽ không một kẽ hở như vậy, lại còn có thể khiến Văn Hoằng tin tưởng, thì Chu Bá Sầm chưa chắc đã làm được, nhưng anh thì không chắc đâu.”

Chu Vực nghe cô phân tích đâu ra đấy, đôi mày đang nhíu chặt chợt giãn ra, châm một điếu thuốc với dáng vẻ dửng dưng: “Em không phải đang nghi ngờ là anh thông báo cho Văn Hoằng bảo ông ấy chạy đến đó một chuyến đấy chứ?”

“Văn Hoằng đối với Chu Bá Sầm không hoàn toàn tin tưởng, nhất là trong khoảng thời gian đó Khương Nghiêm Bân chắc chắn đi lại giữa hai nhà Văn-Chu, Văn Hoằng sẽ không dễ dàng gặp mặt Chu Bá Sầm để đề phòng bị lừa, nhưng nếu người liên lạc với ông ấy đổi thành anh thì lại khác.” Chu Uẩn phân tích có lý có cứ: “Thông qua miệng anh báo cho ông ấy biết Khương Nghiêm Bân đã chết, giúp ông ấy giải quyết mối họa trong lòng này, thay ông ấy giải quyết mối lo lớn trong lòng này, ông ấy tự nhiên sẽ tò mò về lời mời của anh, việc đến chỗ hẹn là tất nhiên.”

Làn khói mỏng tràn ra từ miệng anh ta, lượn lờ trên khuôn mặt, khói trắng lững lờ bay đi theo gió, đôi mắt thâm sâu của Chu Vực đã không còn sự bình tĩnh như lúc nhìn cô ban đầu, ánh mắt nóng rực như muốn mổ xẻ cô ra để nhìn trộm sự thật bên trong.

Anh ta cúi đầu cười khẩy một tiếng, giây tiếp theo, lập tức bóp chặt cằm Chu Uẩn, lực đạo ở đầu ngón tay không nhẹ, khóa chặt lấy cô, ánh mắt âm u đánh giá cô từ đầu đến chân một lượt: “Anh thật không ngờ bên cạnh mình lại có một quân sư đấy, cái gì cũng đoán được.”

Cơn đau truyền đến từ cằm nhắc nhở Chu Uẩn, cô đã khiến Chu Vực nảy sinh nghi ngờ, cho dù không phải nghi ngờ thì anh ta cũng sẽ vì chuyện này mà khởi động lại sự đề phòng.

Chu Vực không đợi được lời giải thích ngay lập tức của cô, đầu thuốc lá trong tay dí thẳng vào vầng trán bị thương của cô, cách vết thương chưa đến hai centimet, sự tàn nhẫn nơi đáy mắt đang dần bộc lộ: “Nói.”

Chu Uẩn ngược lại càng hất cằm lên cao, mặc kệ anh ta cầm đầu thuốc lá nóng rực dí sát vào vầng trán đang bị thương, không hề sợ hãi: “Động thủ đi, Chu Bá Sầm dám giết bố tôi, anh giết tôi cũng coi như cha truyền con nối.”

Điếu thuốc vẫn đang cháy, mà mối quan hệ giữa bọn họ theo câu nói này của cô, hoàn toàn đi vào ngõ cụt.

Chu Vực mặc cho điếu thuốc cháy đến tận cùng, tàn thuốc nóng hổi rơi vào đầu ngón tay anh ta, hơi nóng ập đến, anh ta lại chẳng hề cảm thấy đau, nhìn chằm chằm vào cô: “Sao em biết được? Ai nói cho em? Văn Chú hay là người nhà họ Chu?”

Nước cờ Chu Tư Tình vẫn chưa đến lúc dùng, Chu Uẩn sẽ không để cô ấy bại lộ quá sớm, thẳng thắn chuyện Thẩm Nghị Dương với Chu Vực, là vì cô đã có một lý do tốt hơn để làm mờ phán đoán của anh ta: “Thời gian anh biết chuyện này chính là thời gian tôi biết.”

Lại là một sự im lặng không lời, chỉ có đôi mắt dò xét của Chu Vực dường như bao hàm ngàn vạn lời nói, bàn tay đang bóp chặt cằm Chu Uẩn từ từ buông xuống, cười lạnh: “Nói cách khác em vẫn luôn nhẫn nhịn đến bây giờ, tại sao lại sẵn sàng ngửa bài rồi? Chu Uẩn, đừng giở trò khôn vặt với anh, anh đã nói rồi, cho dù là em, nếu ảnh hưởng đến anh, anh vẫn sẽ không nương tay.”

Câu nói này có bao nhiêu phần trăm là thật Chu Uẩn rõ hơn ai hết, lúc đầu thuốc lá cay nồng dí sát vào trán, nói không sợ là giả, nhưng cô đã không còn đường lui, cô muốn quay lại cuộc sống bình yên thì chỉ còn lại con đường chủ động xuất kích. Nếu thắng, cô và Văn Chú bình an vô sự, nếu thua, hy sinh một mình cô cũng không tính là lỗ.

Chu Uẩn thu lại cảm xúc hơi khác thường, đối diện với sự ép hỏi của anh ta, cười khẽ: “Đương nhiên tôi biết anh sẽ không nương tay, vừa rồi chẳng phải là minh chứng tốt nhất sao? Sở dĩ tôi chọn hôm nay để thẳng thắn chẳng qua là muốn hỏi anh một câu, có phải anh muốn rời khỏi Túc Nguyên, hủy hoại Thạc Đằng và nhà họ Chu không?”

“Sao?” Chu Vực bước tới một bước, trong đôi mắt sâu thẳm chỉ có bóng hình cô: “Nghe ngóng được tin tức hữu ích để tính kế anh à? Hừ, em tưởng anh thật sự không biết Văn Chú chưa chết sao?”

Chưa “chiếu tướng” thành công, tiếp theo mỗi quân cờ hạ xuống đều phải cẩn thận lại càng thêm cẩn thận. Chu Uẩn nhất thời không cách nào xác định anh ta thật sự biết tin Văn Chú không sao hay là muốn lừa cô.

Chu Vực nhếch môi châm chọc, đưa ngón tay cái khẽ cọ qua môi, đáy mắt là sự chế giễu sau khi cô thất bại, ánh mắt không lời dường như đang nói: Giở trò tâm cơ với anh ta còn non lắm.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Người chiếm ưu thế tự nhiên muốn thể hiện đôi chút vào lúc này, Chu Vực đưa tay chỉnh lại cổ áo khoác trên người giúp cô, ngón tay cái thu lại, siết lấy cổ cô, ngạo mạn nói: “Em tưởng anh không phải em thì không được sao? Thay vì có được em, anh càng muốn xem xem em và Văn Chú đã đến bước nào rồi, có điều bây giờ xem ra, quan hệ giữa em và anh ta quả thực rất phức tạp, không phải em một lòng muốn rời đi sao? Đã như vậy, anh thành toàn tâm tư của em, bây giờ có thể đi được rồi.”

Sắc mặt anh ta vẫn bình thường, chẳng thể nhìn ra là thật hay giả. Chu Uẩn không cách nào phán đoán, Chu Vực rốt cuộc lại muốn giở trò gì đây?

Vừa dứt lời, Chu Vực gọi người canh gác đến, dặn dò: “Đưa cô ấy đi.”

Chu Uẩn không biện giải cho mình, đợi người kia đến liền đi theo sau lưng hắn rời khỏi nơi này không chút lưu luyến.

Bóng lưng dù có phóng khoáng đến đâu cũng chỉ là để cho đẹp, bây giờ suy nghĩ cô rối bời, vở kịch này với Chu Vực cô diễn không thành công, vốn tưởng rằng mình sẽ chiếm thế thượng phong, nhưng bản lĩnh “tứ lạng bạt ngàn cân*” của anh ta không thể khinh thường, tình cảnh đối với cô rất bất lợi.

Tứ lạng bạt ngàn cân*: dùng thế yếu thắng mạnh, khéo léo hóa giải nguy cơ

Người đàn ông đưa cô đi tìm một chiếc xe, thuận tay mở cửa xe cho cô.

Chu Uẩn ngồi lên xe, qua kính chiếu hậu nhìn thấy bóng người không hề nhúc nhích phía sau xe. Dáng vẻ không cảm xúc của Chu Vực in sâu vào tâm trí cô, ngón tay bóp cò súng đang đau âm ỉ, cô không làm được gì cả, trước mắt lóe lên dáng vẻ toàn thân đầy máu của Tào Kim Chính. Dần dần hiểu ra, anh ta không phải muốn kéo cô cùng trầm luân, mà là muốn tay cô nhuốm máu, từ nay về sau chỉ có thể dựa vào anh ta, trở thành quân cờ trong tay anh ta, dưới mệnh lệnh của anh ta mà xông pha trận mạc vì anh ta, bao gồm cả việc ra tay với Văn Chú.

Thật đáng sợ, anh ta biết tất cả mọi chuyện nhưng vẫn cùng cô diễn kịch.

Suốt chặng đường xe xóc nảy liên tục, trong xe tĩnh lặng như chết, ngay cả tiếng hít thở dường như cũng không có, chỉ có tiếng lạo xạo vụn vặt khi bánh xe nghiền qua sỏi đá.

Chu Uẩn không hề buồn ngủ, dựa vào lưng ghế giả vờ ngủ suốt đường đi cho đến khi xe dừng lại, lúc người bên cạnh lay vai, cô giả vờ như vừa mới ngủ dậy từ từ mở mắt ra.

Nơi xe dừng lại khác với con đường Chu Vực đưa cô tới, hoang vu hơn, giống như là tùy tiện tìm một nơi dừng lại.

Người đàn ông chỉ về phía trước: “Sau khi xuống xe cứ đi thẳng theo con đường đó là có thể nhìn thấy đường lớn rồi.”

Chu Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, bốn phía tối đen như mực, nếu đèn xe tắt đi cô ngay cả tình hình đường xá phía trước cũng không nhìn rõ, nói gì đến chuyện tìm được đường lớn.

“Chu Vực bảo anh đưa tôi đi, anh vứt tôi giữa đường không sợ tôi mách anh ta sao?”

“Thôi đừng dát vàng lên mặt mình nữa, ai chẳng biết bên cạnh Chu tổng chưa bao giờ thiếu người đẹp, nếu thật sự để ý cô cũng không đến lượt tôi đưa về.” Người đàn ông cười khẩy: “Mau xuống xe, tôi còn có việc phải làm, không có thời gian ở đây nói nhảm với cô.”

Đối phương dám nói như vậy chính là không sợ gì cả. Chu Uẩn không cưỡng cầu, tháo dây an toàn đẩy cửa xuống xe một cách dứt khoát, ghi nhớ khu vực được đèn xe chiếu sáng, trong lòng đại khái có tính toán.

Cô vừa đi ra ngoài chưa được bao lâu, chiếc xe phía sau không hề chần chừ một chút nào, lập tức quay đầu xe rời đi, mà phạm vi cô có thể nhìn thấy ngày càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn hòa vào bóng đêm.

Chu Uẩn dừng lại tại chỗ hít sâu một hơi, tầm nhìn quá kém, chỉ có thể dựa vào tình hình đường xá vừa nhanh chóng ghi nhớ mà từ từ đi về phía trước. Một mình đi trên nền đất bùn hoang vu, bốn phía còn tối đen như mực, Chu Vực tùy tiện tìm một người đưa cô đi, cũng không dặn dò phải đưa cô đến khu vực đường lớn, đây chẳng phải rõ ràng là muốn người khác đối xử qua loa với cô sao?

Chu Uẩn thử tìm điện thoại, trong quá trình s* s**ng phát hiện điện thoại trong túi không thấy đâu nữa, rõ ràng trước khi vào đại bản doanh kia cô đã tự tay bỏ vào túi áo, sao có thể không có? Cô không tin vào ma quỷ, lục lọi trên dưới một lượt vẫn trống rỗng.

Phản ứng đầu tiên là lúc xuống xe không chú ý làm rơi điện thoại. Chu Uẩn đi ngược trở lại, đi được một lúc bước chân chậm dần, cô quay lại như vậy chẳng khác nào mò kim đáy bể. Tầm nhìn bị hạn chế, môi trường trống trải, tìm một chiếc điện thoại quả thực là chuyện viển vông, nhưng nếu điện thoại vốn được cất kỹ càng, xác suất rơi là rất thấp, vậy nó đã biến mất từ khi nào?

Ý nghĩ vừa hình thành, lông tơ toàn thân cũng dựng đứng ngay giây tiếp theo, Chu Uẩn thoát khỏi suy nghĩ đơn giản ban đầu, cẩn thận nhớ lại khoảng thời gian từ khi điện thoại bỏ vào túi áo đến lần cuối cùng xuất hiện, nếu không phải mất ở trên xe, có phải lúc cô đi vào mật thất, điện thoại đã không thấy đâu rồi không?

Cô không cách nào suy nghĩ sâu hơn nữa, khả năng mà từ đầu đến cuối cô chưa từng nghi ngờ đang từng chút một gặm nhấm sự bình tĩnh còn sót lại của cô.

Nếu điện thoại là do Chu Vực sắp xếp người lặng lẽ lấy đi, lại phái người cố ý không đưa cô đến khu vực đường lớn, đây là định làm cái gì?

Chu Vực không phải muốn dọa cô, mục tiêu làm như vậy rõ ràng là nhắm vào Văn Chú, anh ta từng nói từ đầu đến cuối không tin Văn Chú thật sự xảy ra chuyện, có lẽ đã dùng điện thoại của cô liên lạc với Văn Chú, ép anh hiện thân.

Không được! Cô phải nhanh chóng đi ra khỏi khu vực này, chỉ có như vậy mới có thể liên lạc với Văn Chú, kịp thời ngăn chặn mọi bất trắc xảy ra trước khi anh tìm đến.

Màn đêm mờ mịt, nơi đồng không mông quạnh ngoài tiếng gió còn có tiếng bước chân chạy như bay của cô, dần dần, bên tai chỉ còn lại tiếng th* d*c của cô, lang thang trên nền đất bùn như cô hồn dã quỷ.

Chu Uẩn chạy gấp, không để ý có một bóng đen đang đến gần mình, đợi đến khi phát hiện thì đã quá muộn, cả cơ thể bị ôm chặt lấy, khoảnh khắc ngã xuống hai tay cô hoàn toàn bị trói buộc, lăn lộn từ trên sườn dốc xuống như quả bóng, không thể kiểm soát cơ thể.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...