Chu Uẩn suýt chút nữa đã quên mất chuyện của Gia Liên, anh có thể bày ra một cái bẫy để ngư ông đắc lợi, thì cô cũng nên nhớ kỹ một điều, trong mắt người làm kinh doanh không có hai chữ “miễn phí”, chỉ có trao đổi lợi ích mà thôi.
Cô xoay người đối mặt với anh, khác với lời cảm ơn xuất phát từ đáy lòng ban nãy, vẻ mặt cô lúc này có thêm vài phần đề phòng: “Văn tổng có thể nói thử xem, nếu làm được tôi nhất định sẽ cảm tạ.”
Anh quan sát ánh mắt đề phòng của Chu Uẩn một cách đầy hứng thú: “Đi đến một nơi.”
Vào thời điểm mấu chốt mà còn úp úp mở mở, anh đúng là một cao thủ.
Chu Uẩn không có lý do gì để từ chối, nợ ân tình thì khó trả, huống hồ đối tượng mắc nợ lại là một nhân vật khó chơi, nếu từ chối e rằng sẽ chẳng nhìn thấy mặt trời mọc vào ngày mai.
Chu Uẩn đi theo phía sau anh, rồi theo anh lên xe.
Trên đường đi, hai người gần như không giao tiếp lời nào. Chu Uẩn không biết nguyên do Văn Chú không nói chuyện, nhưng xuất phát từ việc chưa hiểu rõ về anh, không nắm bắt được tính khí của anh, ít nói chuyện thì sẽ không mắc lỗi, ai mà biết được câu nào sẽ đắc tội vị đại gia này chứ.
Trong lúc thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, Chu Uẩn nhớ đến Trương Tân Minh đã rời đi trước, bèn gửi tin nhắn cho cậu ta. Tuy nhiên tin nhắn này chẳng khác nào đá chìm đáy biển, mãi không thấy hồi âm, nếu không phải Bạch Đàm tình cờ gửi tin nhắn đến, Chu Uẩn suýt chút nữa đã tưởng điện thoại mình hết tiền, không thể sử dụng bình thường.
Cách một màn hình, Chu Uẩn có thể cảm nhận rõ ràng sự vui sướng khó kìm nén đến mức khóe miệng nhếch lên của Bạch Đàm, từng chữ đều là chuyện bát quái, từng câu đều là dò hỏi.
[Cậu và Văn tổng là sao đây? Tớ nghe Trương Tân Minh nói cậu và Văn tổng đã ra mắt phụ huynh rồi hả? Cậu thế mà lại đưa anh ấy đi ra mắt phụ huynh sao?]
Ba câu hỏi liên tiếp, hỏi đến mức Chu Uẩn phải thở dài nặng nề.
Trương Tân Minh không phải là người thích lan truyền chuyện bát quái, lời từ miệng cậu ta nói ra đa phần đều dựa trên sự thật, Bạch Đàm dò la tin tức cũng như vậy, chỉ hỏi vào trọng tâm.
Chu Uẩn mím chặt môi, chẳng bận tâm xem son môi có bị lem ra ngoài viền môi hay không, vội vàng giải thích với Bạch Đàm, sợ giây tiếp theo cô ấy sẽ gọi điện tới, Văn Chú vẫn còn ở bên cạnh, đến lúc đó nói chuyện sẽ không tiện.
[Không có chuyện gì đâu, anh ấy tình cờ giúp một tay thôi.]
Tần suất rung và tiếng động của điện thoại ngày càng dày đặc.
[Ra mắt phụ huynh mà gọi là giúp một tay à?]
[Cô Chu Uẩn à, đi Dung Thành một chuyến mà cậu “chơi” cũng lớn quá nhỉ!]
[Thành thật khai báo đi, rốt cuộc hai người có quan hệ gì?]
Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào tin nhắn cuối cùng, ngón tay lơ lửng trên màn hình, đắn đo không biết nên nói thế nào để Bạch Đàm tin tưởng. Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, cuối cùng cô định gõ chữ lên màn hình, nhưng ngay giây tiếp theo lời mời trò chuyện video hiện lên, ngón tay chạm ngay vào nút xanh chấp nhận cuộc gọi, khuôn mặt tràn đầy ý cười của Bạch Đàm như được phóng to gấp đôi xuất hiện trên màn hình.
Chu Uẩn muốn nói cho cô ấy biết mình đang ở trên xe của Văn Chú, nhưng Bạch Đàm đã mở miệng trước, giọng nói kích động đến mức không còn nghe ra giọng gốc.
“Bảo bối à, mau nói cho tớ biết cậu và Văn tổng là thế nào đi?”
“Có phải hai người đang trong thì hiện tại tiếp diễn không?”
“Chuyện từ bao giờ thế? Giấu tớ lâu như vậy!”
“Hừ, tớ nói cho cậu biết nhé, chuyện này tớ rất không vui đấy, cậu đã cùng người ta đi đến bước ra mắt phụ huynh rồi, mà tớ lại phải nghe từ miệng người khác mới biết cậu đã có đối tượng!”
“Nhưng mà nếu biết sớm cậu và Văn tổng có mối quan hệ này, thì chuyện của Gia Liên đã giao toàn quyền cho cậu rồi, mỹ nhân kế vừa tung ra, Văn tổng cũng phải đầu hàng thôi!”
Bạch Đàm nói liên tục, Chu Uẩn hoàn toàn không có cơ hội chen ngang, mà loa ngoài điện thoại cứ như bật chế độ truyền âm tự động, thoát khỏi phạm vi kiểm soát của Chu Uẩn, cho dù không mở loa ngoài, thì giọng nói oang oang trời sinh của Bạch Đàm cũng tự mang hiệu ứng khuếch đại, từng câu từng chữ truyền đến mọi ngóc ngách trong xe.
Chu Uẩn sợ cô ấy tiếp tục “phát ngôn ngông cuồng”, chút hình tượng ít ỏi của cô ở chỗ Văn Chú sẽ tan thành mây khói, cô giơ tay ra hiệu cho người bên kia điện thoại tạm dừng mọi sự truy hỏi: “Bạch Đàm, thật ra tớ…”
“Oh my god!” Bạch Đàm đưa tay che miệng, ánh mắt mờ ám không giấu được, vẻ vui sướng lộ rõ ra mặt “Hai người cũng kịch liệt quá đấy chứ! Kỹ năng hôn của Văn tổng điêu luyện thật nha, hôn đến mức làm bay hết son môi của cậu rồi kìa!”
“…”
Điên rồi, Chu Uẩn hoàn toàn điên rồi.
Mặt mũi và danh dự của cô đều bị hủy hoại hoàn toàn trong miệng người phụ nữ tên Bạch Đàm này.
Cô không muốn nhìn xem người ngồi ở ghế lái có biểu cảm gì, dù sao người mất mặt là cô, người không còn mặt mũi nhìn anh cũng là cô.
Lòng Chu Uẩn nguội lạnh như tro tàn, nhanh chóng tắt cuộc trò chuyện video, rồi nhanh chóng gửi tin nhắn cho Bạch Đàm, nói rõ mình còn có việc cần xử lý, lát nữa sẽ gọi lại cho cô ấy.
[Tớ hiểu tớ hiểu, hai người cứ tiếp tục đi.]
Chu Uẩn nhìn tin nhắn mới đến mà hai mắt tối sầm. Cậu hiểu cậu hiểu, cậu hiểu cái gì chứ!
Khóa màn hình điện thoại, Chu Uẩn xấu hổ dùng màn hình điện thoại nhẹ nhàng chà xát lên lớp vải áo, hành động vô thức khi con người ta cạn lời, dường như làm vậy có thể giảm bớt áp lực sắp phải đối mặt.
“Văn tổng, thật ra tôi…”
Cô còn chưa nói hết câu, thì xe gặp đèn đỏ nên từ từ dừng lại, thời gian chờ đợi bảy mươi giây, vô hình chung đã tuyên án tử hình cho Chu Uẩn.
Vào thời điểm mấu chốt thì ba mươi giây đã là khó chịu đựng, đèn đỏ thế mà lại dài tận bảy mươi giây, khoảng thời gian này là muốn cô hoàn thành một màn ứng biến nhanh bằng lời nói, giải thích một cách hoàn hảo bằng sự hài hước nhưng vẫn giữ được phong độ về những lời bịa đặt mà câu nào cũng chứa lượng sát thương quá mức trong cuộc trò chuyện video kia sao?
Chu Uẩn hắng giọng: “Văn…”
Cô còn chưa nói xong, cảm giác bị kìm kẹp truyền đến từ cằm, đầu ngón tay mát lạnh khóa chặt cằm cô, hơi nâng lên để anh nhìn cho kỹ.
Đôi mắt kia đã trút bỏ vẻ lạnh lùng sắc bén lúc ở nhà hàng, đôi mắt hẹp dài sắc sảo nhìn chằm chằm vào đôi môi son đã bị bặm đến mức nhòe đường viền của cô một cách đầy mờ ám, đầu ngón tay lướt nhẹ qua, sắc đỏ nhàn nhạt dính lên tay anh, anh châm chọc cô: “Cuộc gọi video đến cũng đúng lúc thật.”
Chu Uẩn nghe ra ý tứ trong lời nói, cằm hơi nghiêng đi, cố gắng thoát khỏi tay anh nhưng không có kết quả, chỉ đành chịu đựng cảm giác khó chịu mà cố gắng giải thích: “Hành động vô tình thôi, không phải cố ý gài bẫy anh.”
Anh liếc nhìn đôi môi hồng nhạt đang đóng mở trước mắt, ánh sáng xuyên qua kính chắn gió chiếu vào, như cố tình tô điểm thêm cho cô, đôi môi đầy đặn căng mọng sáng bóng, trong không gian tĩnh lặng bỗng nhiên sinh ra hương vị quyến rũ.
Văn Chú không báo trước mà giữ chặt lấy gáy cô, kéo người đến trước mặt, đôi mắt lạnh sắc ghim chặt vào đồng tử có phần hoảng loạn của cô, thợ săn giương súng ngắm bắn, mà cô chính là con mồi bị nhắm tới, không thể thoát khỏi phạm vi khóa mục tiêu trong ống kính ngắm.
“Cho cô cơ hội cuối cùng, người ở núi Tứ Kỳ năm đó có phải là cô không?”
Những hạt bụi nhỏ trong xe lởn vởn xung quanh, càng yên tĩnh càng dễ thấy chúng trôi nổi, rơi trên lớp lông tơ của làn da đang ngược sáng. Chu Uẩn cảm thấy từng cơn ngứa ngáy nhảy nhót trên làn da tr*n tr**, trêu chọc trái tim cô đập liên hồi, không tìm thấy nguyên nhân.
“Không phải.”
Cơ hội cuối cùng của anh rốt cuộc cũng bị che đậy một cách hời hợt trong lời nói dối của cô. Chu Uẩn lờ mờ nhìn thấy khóe mày đang giãn ra của anh khẽ động đậy, đó là sự thả lỏng sau khi trút được gánh nặng, mà phản ứng trong tiềm thức của cơ thể càng khẳng định những gì cô vừa thấy không phải là do nghĩ nhiều.
Sự kìm kẹp ở cằm ngay lập tức biến mất, bên tai là lời nói ung dung tự tại của anh: “Cũng đúng, cô ấy và cô quả thực không giống nhau.”
Phản ứng đầu tiên khiến Chu Uẩn buột miệng hỏi anh khác ở chỗ nào, đợi đến khi cô phản ứng lại thì đã quá muộn. Cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho khả năng bị anh ép hỏi lần nữa, bàn tay giấu bên chân phải vò vò vạt áo, não bộ vận hành hết tốc lực, cố gắng nghĩ ra cách đối phó.
Bảy mươi giây đối với tình huống vừa rồi thì chậm chạp dài dằng dặc, đối với lúc này lại như được tua nhanh. Chu Uẩn không nghe thấy Văn Chú giải thích về điều này, câu hỏi cùng với khoảnh khắc chân ga được đạp xuống, đã theo gió bay đi.
Quãng đường còn lại, giữa họ như mở ra một sự ăn ý không tên, không ai mở miệng nữa, im lặng cùng nhau đi đến đích.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Xe dừng ở đầu một con hẻm náo nhiệt, Chu Uẩn nhìn qua cửa sổ xe, hai bên hẻm nhỏ bày đầy xe đẩy hàng rong, dưới ánh đèn vàng vọt, khói trắng cam lượn lờ bay lên không trung.
Chu Uẩn đang định hỏi anh đây là đâu, đưa cô đến đây làm gì thì bên tai truyền đến tiếng tháo dây an toàn, Văn Chú không nói gì cả, mở cửa xe dứt khoát bước xuống.
Một mình cô ngồi trong xe thì kỳ quặc quá, do dự vài giây, cô tháo dây an toàn đi theo anh vào trong hẻm.
Bầu trời xám xanh vừa rồi chỉ trong thời gian ngắn đã thêm một nét đậm màu, đèn đường hai bên hẻm đồng loạt sáng lên, theo bước chân họ tiến vào hẻm, tiếng rao hàng này nối tiếp tiếng rao hàng kia lọt vào tai, đây là lần đầu tiên Chu Uẩn cảm thấy ấm áp sau khi trở về Túc Nguyên, một loại khói lửa nhân gian mà cô rất ít khi được hòa mình vào.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Văn Chú đang rũ mắt nhìn cô, khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, xung quanh dường như bỗng chốc bước vào thế giới của đêm hè, mà quên mất Túc Nguyên đã sớm lập thu.
Anh có tướng mạo đẹp xương lông mày cao, lại là đôi mắt hoa đào nổi tiếng đa tình từ xưa, đuôi mắt hơi xếch lên, thật đúng với câu nói nhìn con chó cũng thấy thâm tình.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Văn Chú khẽ nhướng mày, lên tiếng cực kỳ nhàn nhã: “Muốn ăn gì?”
Chu Uẩn cũng không biết mình lấy đâu ra tự tin, đối với câu hỏi của anh, cô dũng cảm “bật” lại một câu: “Tôi tưởng Văn tổng mời khách thì sẽ đến khách sạn năm sao, bào ngư vi cá hải sản bao no chứ.”
“Bào ngư vi cá hải sản?” Văn Chú đặt tay phải lên vai cô, ngăn cản bước chân cô tiến tới “Yêu thiên nhiên, bảo vệ sinh vật biển, đọc theo tôi một lần nào.”
“…” Chu Uẩn gạt tay trên vai mình ra “Anh muốn ăn gì? Tôi mời, coi như cảm ơn Văn tổng tối nay đã giúp đỡ.”
“Chỉ mời tôi ăn cái này thôi à?” Văn Chú lại đặt tay lên vai cô “Cô không định mời tôi đến khách sạn năm sao, ăn bào ngư vi cá hải sản sao?”
Chu Uẩn nghi ngờ mình nghe nhầm, hơi nghiêng đầu: “Lời anh tự nói một phút trước anh còn nhớ không? Yêu thiên nhiên, bảo vệ sinh vật biển là anh nói đúng không?”
“Đúng.” Văn Chú thoải mái thừa nhận.
Chu Uẩn lườm anh một cái: “Vậy còn bảo tôi mời anh đến khách sạn năm sao ăn bào ngư vi cá hải sản ư?”
Bàn tay đặt trên vai cô vỗ vỗ không nhẹ không nặng: “Tôi là không muốn tiêu tiền, nhưng tôi có thể tiêu tiền của người khác.”
Dứt lời, Văn Chú đi một mình lên trước, được vài bước thì quay đầu giục: “Đến đây, tiêu tiền đi.”
Chu Uẩn đứng tại chỗ, nhìn anh lượn lờ qua vài sạp hàng, dường như khó đưa ra quyết định. Bóng lưng mặc âu phục thẳng tắp len lỏi trong con hẻm náo nhiệt, nhìn thế nào cũng không hòa nhập được với mọi thứ ở đây, cảm giác lạc lõng có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Cô chậm rãi đi theo, nhớ lại lời nói vừa rồi, lần đầu tiên có nhận thức mới về vị tổng tài sở hữu khối tài sản hàng tỷ này.
Cứ tưởng loại người giàu có này đều coi tiền bạc như rác rưởi, vung tay một cái là tiền đỏ rải đầy, ai nhìn thấy cũng có phần hào sảng. Một tổng tài sở hữu tài sản tiền tỷ như Văn Chú, coi như là “hàng hiếm” khó gặp, còn là loại hàng hiếm được đặt trên đỉnh tủ trưng bày đồ cổ có đèn chiếu vào.
Cuối cùng, Văn Chú chọn ăn một bát mì bò nóng hổi. Sạp hàng buôn bán rất tốt, họ đứng đợi một lúc mới có chỗ ngồi.
Hương thơm xung quanh nồng nàn, Chu Uẩn vốn định trả tiền rồi tìm cớ về trước, nhưng mùi thơm gợi lên cảm giác đói bụng ngày càng rõ rệt, cuối cùng cô cũng gọi một bát mì bò, xin ông chủ hai đôi đũa dùng một lần, khi quay lại thì đưa cho Văn Chú một đôi.
Nước trong nồi sôi sùng sục, lửa bên dưới rất lớn, thời gian đợi hai bát mì bò không lâu, ông chủ là một chàng trai trẻ, dùng khay bưng hai bát mì bò đặt lên bàn vuông, tiện tay cầm một cái bát khác trên khay, tay cực nhanh dùng thìa múc một muỗng hành và rau mùi từ trong bát thả vào bát mì bò.
Đôi môi hơi hé mở của Chu Uẩn hoàn toàn không kịp ngăn cản, ông chủ đã vội đi lo liệu việc buôn bán.
Rau xanh rất ngon, nhưng Chu Uẩn không thích mùi hành, trên lớp dầu ớt đỏ au chất đống một lớp hành hoa trắng xanh lẫn lộn dày cộm, cô đưa đũa cũng không được, không đưa cũng không xong, càng sợ vừa động đũa, hành hoa sẽ hoàn toàn lẫn vào trong mì, dính lên từng sợi mì, dù có cố gắng gạt bỏ cũng không thể loại bỏ hết được sự phiền phức đó, Chu Uẩn không muốn trải nghiệm.
“Không thích ăn rau mùi à?”
“Hả?” Chu Uẩn hiểu ra “Không phải, tôi không thích ăn hành.”
Văn Chú nhìn bát mì với lớp hành hoa chất thành ngọn đồi nhỏ của cô, dùng thìa và đũa nhanh chóng nhặt hết hành hoa mà cô không thích ăn ra đặt lên tờ khăn giấy sạch “Được rồi, ăn đi.”
Chu Uẩn hơi sững sờ, nhìn bát mì đó, lại nhìn đôi tay đang bận rộn của anh, dùng đũa nhặt rau mùi lẫn trong đống hành hoa ra, không nghĩ ngợi nhiều, cô đưa đũa giúp anh nhặt ra.
Cô biết anh đang nhìn mình, thản nhiên giải thích: “Có qua có lại.”
Văn Chú nhìn cô một lúc, không nói gì cả, ngầm đồng ý hành động của cô, hợp tác nhặt hết rau mùi trong bát đi.
“Ây da ngại quá, hôm nay tôi bận tối tăm mặt mũi, quên mất anh mỗi lần đến đều không ăn rau mùi.” Ông chủ vừa sắp xếp lại khăn lau vừa áy náy đi tới “Hay là để tôi làm lại bát khác cho anh nhé?”
“Không sao.” Văn Chú liếc nhìn người đối diện “Hôm nay đặc biệt mang theo thợ nhặt rau rồi.”
Bàn tay đang khuấy mì của Chu Uẩn khựng lại, cũng chẳng nuông chiều anh, tính khí nhỏ nhen đều thể hiện dưới gầm bàn, giẫm lên giày anh một cái “Xin lỗi, chân dài quá, không ngờ lại giẫm phải anh.”
Ông chủ cười híp mắt nói: “Quần áo của cô gái lần trước đi cùng anh đã giặt sạch chưa? Đứa học trò kia của tôi chân tay vụng về, phải đền bao nhiêu tiền anh cứ nói cho tôi một con số, hôm nay tôi đưa cho anh luôn.”
Chu Uẩn nhạy bén ngửi thấy một chút mùi bát quái, nhưng cô không phải Bạch Đàm, lòng hiếu kỳ không nhiều đến thế, càng sẽ không hỏi thêm một câu nào.
Văn Chú dùng giọng điệu tùy ý chuyện qua rồi thì cho qua: “Quần áo cô ấy rất nhiều, không thiếu một bộ đó đâu.”
Ông chủ nghe anh nói vậy lại khách sáo thêm vài câu, đúng lúc sạp hàng có khách mới đến liền quay về làm việc.
Giờ này chính là giờ cao điểm sau khi tan làm mọi người đến tìm ăn chút gì đó nóng hổi. Chu Uẩn chậm rãi nhai, quan sát những bóng người qua lại xung quanh, vẻ mệt mỏi và thiếu sức sống lộ rõ trên mặt họ.
Tiếng lanh canh vang lên gọi cô trở về, cô mới phát hiện ra là Văn Chú gõ nhẹ vào miệng bát của cô.
“Bao nhiêu tuổi rồi, ăn cơm còn thích nhìn ngó lung tung?” Anh đặt đũa xuống, tư thế lười biếng dựa vào ghế, bưng cốc nước nóng đang bốc khói trắng trên bàn lên nhấp nhẹ một ngụm “Không đói à?”
Chu Uẩn không phải không đói mà là dạ dày nhỏ, tiếp tục ăn hai miếng rồi đặt đũa xuống, có chút tò mò sao anh lại đến những nơi như thế này: “Anh thường xuyên đến đây à?”
“Sao thế?” Anh lại uống một ngụm nước trong cốc “Muốn dò hỏi xem tôi từng đưa người khác giới đến đây mấy lần à?”
Chu Uẩn buột miệng một câu: “Cũng có khả năng là đưa người cùng giới tới.”
Nói xong mới ý thức được lời mình phản bác lại câu nào cũng mang theo gai, đúng là một bát canh nóng xuống bụng, cứ như uống phải ba lạng rượu vậy, không biết vị trí mình ở đâu nữa rồi.
Văn Chú nheo mắt lại: “Trong mắt cô tôi là động vật ăn tạp hả?”
“Khụ…” Chút nước nóng còn ngậm trong miệng Chu Uẩn làm đầu lưỡi cô tê rần vì nóng, cô lấy khăn giấy lau kỹ môi, dưới tác dụng của dầu ớt, màu son môi vốn đã trôi sạch giờ lại quay trở lại, hồng nhuận long lanh.
Văn Chú thu hết vẻ chật vật của cô vào đáy mắt: “Còn muốn ăn bào ngư vi cá hải sản nữa không?”
“Bây giờ á?” Mắt hạnh của cô hơi mở to, nghĩ thế nào cũng không ngờ đến chuyện này, vừa ăn mì xong còn bụng đâu mà chứa những thứ khác nữa?
Chu Uẩn liếc nhìn bát mì còn thừa không ít của anh, chẳng lẽ vì bào ngư vi cá hải sản mà cố tình không ăn hết, để dành bụng ăn tiệc lớn sao?
“Không thì sao?” Văn Chú nghịch chiếc cốc thủy tinh trong tay, đôi chân dài co lại đặt dưới gầm bàn vuông, duỗi về phía trước một chút là mũi giày là có thể chạm vào cô.
Chu Uẩn không hiểu nổi anh, nhưng hiểu rõ số dư còn lại trong ví, cho dù muốn ăn bào ngư vi cá hải sản thì hôm nay cũng không được, kiểu gì cũng phải đợi tháng sau cô nhận lương “Tôi mời à?”
“Không phải.” Văn Chú nghiêng người tì vào cạnh bàn, ngón tay thon dài cầm lấy miệng cốc, nhẹ nhàng lắc lư nửa cốc nước “Người khác mời.”
Chu Uẩn thổi thổi nước nóng hổi, định uống hai ngụm để làm dịu vị cay của mì bò, thuận miệng hỏi: “Vậy ai mời thế?”
“Anh trai cô.”
Nước nóng hổi làm tê rần hoàn toàn đầu lưỡi, Chu Uẩn theo phản xạ nhổ nhanh ngụm nước ra, không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào anh, đáy mắt xẹt qua vẻ hoảng loạn rõ rệt: “Anh đang nói cái gì vậy!”
Anh xin ông chủ một cốc nước lạnh đặt trước mặt cô, ánh mắt lướt qua, ra hiệu cô có thể uống.
Chu Uẩn bắt đầu đề phòng anh, nửa tin nửa ngờ đưa tay chạm vào thành cốc, cảm giác mát lạnh chứng thực nước trong cốc không có chút nhiệt độ nào. Cô bưng lên uống một ngụm, cảm giác tê dại ở đầu lưỡi hơi giảm bớt, nhưng vẫn có thể cảm thấy chút đau rát.
Văn Chú không quên châm chọc cô: “Quả nhiên, nói lung tung sẽ gặp báo ứng.”
“…” Báo ứng của cô chính là anh.
Tất nhiên Chu Uẩn không dám tiếp tục càn rỡ, cũng có lý do hợp lý để nghi ngờ việc anh nhắc đến chuyện đi ăn bào ngư vi cá thuần túy là để trả thù câu nói trêu chọc vừa rồi của cô, từng bước từng bước bày ra cái bẫy cho cô, nhìn cô ngốc nghếch nhảy vào trong.
Giao du với Văn Chú giống như ở bên cạnh vị vua tính tình thất thường, lúc vui thì nói với bạn vài câu, lúc không vui thì nghĩ đủ cách hành hạ bạn.
Chu Uẩn âm thầm ghi lại một đặc điểm của anh: Đồ đàn ông bụng dạ hẹp hòi.
Hai người rời khỏi sạp mì, Chu Uẩn ngồi lên xe mới nhớ ra ông chủ chưa nhắc đến chuyện tiền mì, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Chúng ta chưa trả tiền, ông chủ yên tâm để chúng ta đi sao?”
Anh không đáp, lại từ trong túi móc ra hai viên kẹo đưa đến trước mặt cô: “Ăn không?”
Chu Uẩn không từ chối, nhón lấy viên kẹo bọc vỏ màu xanh từ trong lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng xé một cái, rất dễ bóc ra.
Văn Chú không vội lái xe, cúi đầu dùng điện thoại trả lời vài tin nhắn, viên kẹo bị anh nhai rau ráu giòn tan.
Chu Uẩn ngồi đợi cũng chán, mở khóa điện thoại, mới phát hiện mình để chế độ im lặng vẫn chưa khôi phục, Wechat có mấy tin nhắn, không cần mở ra cũng biết Bạch Đàm chiếm đa số.
Mở ra mới biết mình đoán sai rồi, Bạch Đàm đúng là có tin nhắn, nhưng không phải người nhiều nhất, con số sáu bên cạnh ảnh đại diện khiến Chu Uẩn giật mình kinh hãi.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Vực: [Công việc xong chưa?]
Chu Vực: [Anh sắp xếp tài xế đi đón em, muộn quá rồi, em về một mình không an toàn.]
Chu Vực: [Tiểu Uẩn, đừng giở tính khí trẻ con nữa, trả lời tin nhắn anh.]
Chu Vực: [Nghe điện thoại.]
Chu Vực: [Anh đang ở dưới lầu công ty em.]
Chu Vực: [Em làm xong thì xuống lầu luôn đi.]
Bữa cơm gia đình kết thúc nhanh như vậy sao? Chu Uẩn đang định trả lời Chu Vực, thì điện thoại của Bạch Đàm vừa vặn gọi tới.
Vừa bắt máy, Bạch Đàm đã lén lút hạ thấp giọng báo tin cho cô: “Cậu đến chỗ tớ chưa? Anh trai cậu vừa đến đấy, dọa người chết khiếp!”
“Tớ…” Chu Uẩn theo phản xạ nhìn sang bên cạnh, trả lời lập lờ nước đôi “Đi ăn mì rồi.”
“Tớ nói này Chu đại tiểu thư, cậu còn có nhã hứng ăn mì cơ đấy à? Cậu không nhìn thấy sắc mặt anh trai cậu khó coi thế nào đâu, nhưng may mà tớ thông minh, nói với anh ấy tối nay cậu ngủ ở chỗ tớ nên đến chỗ tớ trước rồi, bảo anh ấy yên tâm.” Bạch Đàm vui mừng khôn xiết “Thế nào? Biểu hiện không tệ chứ?”
Chu Uẩn không nhịn được đưa tay đỡ trán, mới ăn mì xong, người lại chẳng còn chút sức lực nào: “Cậu đúng là biết giúp đỡ ghê.”
Nụ cười trên môi Bạch Đàm hơi khựng lại, nghe ra sự khác thường trong lời nói, thần kinh lập tức căng thẳng: “Sao thế? Tớ nói thế không đúng à? Á! Anh trai cậu có khi nào giết cậu trước rồi mới tính sổ với tớ không?!”
“Nói chuyện sau nhé, tớ cúp máy trước đây.”
Chu Uẩn nhìn ra màn đêm thành phố dưới ánh đèn neon ngoài cửa sổ, từng chiếc xe tư nhân nối đuôi nhau xuyên qua đó, dường như đều có đích đến, duy chỉ có cô muốn ngồi trong xe, mặc kệ xe đưa cô đi lang thang không mục đích khắp nơi, trốn tránh những người và việc không muốn đối mặt.
Xe từ từ rời khỏi khu vực hẻm nhỏ, Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại hơi thẫn thờ, con trỏ nhấp nháy, khung nhập liệu trống trơn.
“Đi đâu?”
Giọng nói trầm khàn của anh kéo trạng thái đang bay bổng bên ngoài của cô trở về.
Chu Uẩn quay đầu nhìn anh một cái, ánh mắt dừng lại không lâu, chuyển sang nhìn dòng xe xếp hàng dài dằng dặc phía trước, hỏi một câu ngoài dự đoán: “Có nơi nào mà không ai phát hiện ra không? Hoặc là cho dù biết cũng không dám đến tìm?”
Văn Chú im lặng giây lát, khi mở miệng chất giọng trầm thấp: “Có.”
“Thật hả?!” Chu Uẩn tưởng anh biết thật, nóng lòng hỏi địa chỉ.
Văn Chú lái xe, trong lúc bận rộn liếc cô một cái, trả lời cũng rất “phong cách Văn Chú”: “Nhà tôi.”
Anh cắn nát hoàn toàn viên kẹo trong miệng, xoay vô lăng đi vào đoạn đường tiếp theo, nhiều xe chủ động nhường đường, chiếc Lykan kiêu hãnh lướt qua làn đường được nhường, nghênh ngang bỏ đi giữa một rừng xe.
Chu Uẩn vẫn không đủ dũng khí giải thích qua điện thoại, việc đối mặt với Chu Vực mà có thể nói dối không vấp váp thì tạm thời cô vẫn chưa làm được, nên giải thích bằng tin nhắn là cách an toàn nhất.
Chu Uẩn: [Anh, chuyện công việc làm xong em đi luôn rồi, không ở bên công ty nữa, về chỗ ở sắp xếp hành lý rồi.]
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh, chỉ từ cách diễn đạt câu chữ cũng có thể lờ mờ thấy được cảm xúc không vui của Chu Vực.
Chu Vực: [Không ở nhà bên khu Nhạn Tây, chỗ ở của Bạch Đàm lại là căn hộ đơn thân, em định chen chúc ở đó bao lâu?]
Cô rất muốn nói với anh ta rằng mình đã mua nhà, tuy không lớn, nhưng là số tiền cô vất vả tích cóp bao lâu nay đi làm, mua được căn nhà độc nhất thuộc về chính mình.
Nhưng cô không thể nói, ít nhất là hiện tại, chuyện căn nhà chỉ có một mình cô biết, đó là bến đỗ bình yên duy nhất của cô sau khi thoát ly khỏi nhà họ Chu.
Nhìn lại hai năm qua, Chu Uẩn biết rất rõ cô không có tư cách trách Chu Vực, cho dù họ là anh em trên danh nghĩa, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nhưng anh ta qua lại với ai, thích ai, đều không cần thiết phải báo cáo với cô mọi chuyện.
Rời khỏi Túc Nguyên là do cô không thể đối mặt với bí mật sâu kín trong lòng bị phơi bày ra cho mọi người xem xét bình phẩm, vì lòng tự trọng nực cười, chút thể diện vốn chẳng còn bao nhiêu, vội vã chạy trốn khỏi Túc Nguyên, để tránh né ánh mắt khác thường của người khác.
Những điều này chỉ là bề nổi, phần nhiều là do cô lúc đó không có dũng khí đối mặt với Chu Vực, từ nhỏ đến lớn anh ta đối xử với cô có thể nói là tốt đến mức không gì sánh bằng, mà cô lại nảy sinh những tư tưởng đen tối không nên có với anh ta.
Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt anh ta nhìn mình tràn đầy sự khinh bỉ và chán ghét, Chu Uẩn đã không thể nào thản nhiên sống ở đó được. Cho dù Chu Vực bây giờ đối xử với cô không khác gì trước kia, nhưng có lẽ người có tật giật mình sẽ luôn nghĩ nhiều.
“Khó trả lời lắm sao?”
Chu Uẩn ngước mắt nhìn anh, bàn tay với khớp xương rõ ràng của Văn Chú vẫn đang điều khiển vô lăng, câu nói đó dường như là đang hỏi cô về vấn đề chỗ ở lại giống như đang hỏi chuyện khác. Cô không đoán được, giả vờ như không nghe rõ, hỏi lại: “Cái gì?”
Đáp lại là tiếng cười mỉa mai của anh, ngắn ngủi, nhưng mức độ chế giễu lại cực cao: “Tâm cơ còn nhiều hơn cả thịt trong bát mì bò.”
Cô lí nhí lầm bầm: “Thịt bò vốn dĩ đã ít mà.”
Anh tranh thủ lúc rảnh ném cho cô một ánh mắt cảnh cáo ngầm “Nói to lên chút.”
“Tôi nói là…” Chu Uẩn đổi giọng, khí thế vụt tắt “Mì bò rất ngon.”
Khóe môi Văn Chú nhếch lên một độ cong khó thấy, tâm trạng khá tốt quyết định làm người hướng dẫn cho cô: “Thích thì cứ theo đuổi, khó đưa ra quyết định thế sao?”
Không gian trong xe có hạn, nhưng chủ đề phát triển lại vô hạn. Chu Uẩn không muốn nhắc tới chuyện cũ đó với người ngoài, qua loa nói: “Đã biết đối phương có đối tượng đính hôn, còn đi theo đuổi thì gọi là quấy rối.”
Cô cắn nhẹ môi dưới, khẽ “ừm” một tiếng, như đang thuyết phục bản thân lại như đang khẳng định lời nói vừa rồi không sai “Huống hồ tôi và Văn tổng thân phận khác biệt, anh theo đuổi có lẽ có hy vọng, tôi theo đuổi chỉ nhận lấy tiếng xấu muôn đời.”
Xe rẽ vào đoạn đường ít xe hơn, Văn Chú cố ý giảm tốc độ, đoạn đường này ít đèn đỏ, quá trình lái xe không mệt mỏi như vậy cũng có thời gian đóng vai người hướng dẫn tâm hồn, khai sáng cho vị hành khách ngồi ghế phụ đang yêu mà không có được, tâm trạng bối rối này.
Anh nói: “Đã từng nói rõ trước mặt chưa?”
Chu Uẩn hơi cau mày, anh còn hóng hớt nữa à, chẳng lẽ không nhìn ra cô không muốn tiếp tục loại chủ đề này sao?
Văn Chú đợi mãi không thấy cô phản hồi, liền cười nhạo: “Đồ nhát gan.”
“Không phải!” Phản bác xong, Chu Uẩn mới phát hiện mình rơi vào cái bẫy ngôn ngữ anh đào sẵn, hối hận vì sự sơ suất nhất thời của mình.
Đáng lẽ cô phải nhớ kỹ hơn, một bát mì bò đã mua chuộc được cô, đến mức não bộ mất trí nhớ tạm thời quên mất vị bên cạnh này còn một thân phận nữa, gọi là vô gian bất thương*.
Vô gian bất thương*: Không gian xảo không phải thương nhân
Không nói rõ được tâm lý của mình là gì, Chu Uẩn theo phản xạ không muốn thảo luận vấn đề tình cảm với Văn Chú, giữ kẽ nói: “Tình huống khác nhau, đương nhiên không thể tùy hứng làm bừa.”
Cô đợi anh phản bác, nhưng chỉ đợi được anh đổi chủ đề hỏi địa chỉ chỗ ở, vấn đề tình cảm kết thúc đột ngột, nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng.
Chu Uẩn im lặng một lát: “Khu Nhạn Tây, tiểu khu Di Hòa.”
Văn Chú nhập tên tiểu khu vào điện thoại, sau khi tìm được, thản nhiên nói: “Đây chẳng phải là khu chung cư cũ mười lăm năm trước sao? Cô thuê nhà à?”
Có lẽ là nhà mình tự bỏ tiền mua, dù không phải khu cao cấp, lúc này Chu Uẩn cũng có vài phần tự hào, hào phóng thừa nhận: “Không phải, tôi mua một căn hộ cho một người ở.”
Ngón tay chạm vào màn hình của Văn Chú hơi khựng lại, nghiêng đầu liếc cô: “Gan cũng lớn đấy, khu chung cư cũ vấn đề an ninh không được đảm bảo.”
“Trước đây đã đến vài lần, trong khu đa số là người già, mới tăng thêm phòng bảo vệ.” Chu Uẩn hơi ngập ngừng “Vấn đề an ninh cũng tàm tạm.”
Đôi co với phụ nữ không phải phong cách của Văn Chú, nhất là sau khi anh đã tỏ rõ ý kiến, nếu đối phương vẫn cố chấp giữ ý kiến của mình, anh sẽ không nói nữa. Điện thoại bắt đầu dẫn đường, lộ trình khoảng chừng nửa tiếng.
Chu Uẩn biết anh không phải người nói nhiều, nhưng để cho an toàn vẫn định nói rõ ràng: “Văn tổng, chuyện chỗ ở của tôi người nhà họ Chu đều không biết.”
“Muốn tôi giữ bí mật sao?” Khóe môi Văn Chú hiện lên độ cong “Tôi sẽ được lợi lộc gì?”
Chu Uẩn hơi nghiêng người đối diện với anh nở nụ cười rất giả tạo: “Phát cho anh một tấm thẻ người tốt.”
Anh cười khẩy: “Chỉ thế thôi à?”
“Cộng thêm mời anh ăn bào ngư vi cá hải sâm.” Chu Uẩn khẽ thở dài “Nhưng phải đợi đến tháng sau tôi nhận lương mới có thể thực hiện.”
Văn Chú nhìn chằm chằm phía trước, vai hơi nghiêng về phía ghế phụ, nghi ngờ mình nghe nhầm: “Cô mời tôi ăn cơm mà còn bắt tôi đợi cô sao?”
“Anh cũng có thể chỉ lấy thẻ người tốt, như vậy thì không cần đợi nữa.”
“Được, bây giờ đưa tôi một tấm thẻ người tốt, chuyện này giữ bí mật.”
Một cảnh tượng đầy kịch tính xuất hiện ngay giây tiếp theo, Văn Chú cảm nhận rõ ràng vai phải bị cô vỗ nhẹ một cái, kèm theo tiếng “tít” giả giọng máy móc, quẹt thẻ thành công.
Anh ngẩn người, từ lồng ngực bật ra một tiếng cười ngắn ngủi: “Thẻ người tốt bằng miệng à?”
“Thẻ người tốt bằng miệng chân thực hơn.” Chu Uẩn chỉ vào ngã tư phía trước “Đi đường kia nhanh hơn.”
Văn Chú tức đến mức bật cười, nghiêng đầu nhìn cô một cái, hóa ra coi anh là tài xế rồi, còn bắt đầu chỉ đạo nữa chứ.
Anh bật xi nhan, men theo con đường được chỉ dẫn từ từ rẽ qua, đi vào đoạn đường rất ít đèn đường, lưu lượng xe cũng rất ít.
Chiếc xe này quá bắt mắt, đi đến đâu cũng khiến người đi đường vây xem. Chu Uẩn ngồi ở ghế phụ nhìn qua cửa sổ xe thấy có người dừng chân đứng lại, đưa tay chỉ trỏ chiếc xe sang trọng không ăn nhập gì với không gian xung quanh này, mà cô ngồi trong xe bỗng nhiên nhớ lại chuyện ở nhà hàng.
“Anh và Trương Tân Minh đã nói gì vậy? Còn nữa tại sao anh lại đột nhiên vào phòng bao?”
“Bây giờ mới nhớ ra để hỏi có phải hơi thừa thãi không?”
Chu Uẩn kéo dài âm cuối “ừm” một tiếng: “Bởi vì tôi biết anh sẽ không vô duyên vô cớ giúp đỡ.”
“Đúng vậy.” Anh nhìn thấy một tòa nhà chung cư cũ kỹ phía trước, liếc nhìn bản đồ, mũi tên màu xanh hiển thị xe sắp đến đích “Mười giờ sáng mai gặp ở núi Tứ Kỳ.”
Nhắc đến núi Tứ Kỳ, tim Chu Uẩn chùng xuống: “Tôi đã nói không phải người đó rồi, anh thực sự tìm nhầm người rồi.”
“Ừm, có việc khác cần cô giúp.” Văn Chú từ từ đạp phanh, xe dừng lại vững vàng gần cổng chính tiểu khu “Là chỗ này sao?”
Chu Uẩn quay đầu nhìn, cổng tiểu khu quen thuộc đập vào mắt: “Tôi đến rồi, hôm nay cảm ơn anh.”
Văn Chú nhướng mày: “Lại muốn phát thẻ người tốt à?”
Cô hơi nghiêng đầu, mím chặt môi, vài giây sau vẫn không nhịn được bật cười.
Cô cười một cái rồi thu lại ngay, sợ chọc vào dây thần kinh nhạy cảm của ai đó.
“Kho hết hàng rồi, lần sau bù nhé.” Chu Uẩn mím môi, nói một câu nghiêm túc “Văn tổng, cảm ơn.”
Văn Chú không nói gì, mở khóa cửa xe, nâng cổ tay xem mặt đồng hồ: “Tôi còn có việc nên không lên nhà cô uống trà nữa.”
Cô có nói muốn mời anh lên nhà cô ngồi chơi sao? Chắc là… không có đâu nhỉ?
Chu Uẩn hắng giọng: “Lần sau Văn tổng có thời gian tôi nhất định mời anh ghé thăm căn nhà đơn sơ của tôi, tôi sẽ pha trà tiếp đãi.”
Xe đã tắt máy, Văn Chú khoanh tay dựa ra sau: “Tôi chỉ khách sáo hai câu thôi, cô còn thực sự lên kế hoạch cho lần gặp sau à?”
“…” Chu Uẩn lờ mờ cảm thấy trên đỉnh đầu nhất định có ba dấu chấm hỏi to đùng nhấp nháy liên tục.
“Văn tổng, thật ra tôi vừa rồi cũng là…”
“Không xuống xe sao?” Văn Chú dường như khẳng định cô cố ý lề mề, “Định nói chuyện gì?”
Chu Uẩn nhìn anh hoàn toàn ngây người, cổ họng trượt lên trượt xuống hai cái, dứt khoát mở cửa xe: “Chúc anh thượng lộ bình an.”
Sau khi xuống xe, cô nhanh chóng chạy trốn khỏi phạm vi nhìn thấy của xe, bước chân vội vã đi vào trong tiểu khu.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Đèn trong sân lớn bị hỏng, phạm vi nhìn thấy có hạn, Chu Uẩn bất đắc dĩ lấy điện thoại ra soi đường, bốn mắt nhìn nhau với một cụ ông đang ngồi ở giếng trời cầu thang.
Trong không gian tối tăm, khuôn mặt gầy guộc như cành khô của cụ ông ẩn trong bóng tối toát ra vài phần đáng sợ, tim Chu Uẩn đập thình thịch một cái, nguồn sáng điện thoại từ từ di chuyển lên người, không có ánh sáng chiếu trực tiếp, màu da cụ ông trông bình thường hơn nhiều.
Xuất phát từ phép lịch sự Chu Uẩn chủ động chào hỏi: “Ông ơi, muộn thế này rồi sao ông còn ngồi ở đây?”
“Trên lầu ồn ào, lục lọi đồ đạc.” Cụ ông nhìn chằm chằm vào cô, dường như đang cố gắng lục lọi ấn tượng về cô trong trí nhớ “Cô là người mới đến à?”
“Vâng, cháu mới chuyển đến không lâu.”
Chu Uẩn đối với ông ngược lại có chút ấn tượng, vì muốn xem nhà trực tiếp cho yên tâm hơn, nên trước đây cô đã từ Dung Thành về vài lần, nếu không nhớ nhầm, ông ấy hình như sống cùng tầng với cô, là hộ gia đình ở trong cùng bên phải.
Tối lửa tắt đèn không nhìn rõ mặt người, cụ ông không nhớ ra cô sống ở tầng nào nữa, ấn tượng không sâu sắc lắm, chỉ dặn dò: “Cô mau lên lầu khóa kỹ cửa nhà, đừng để người ta chạy vào khoắng mất đồ đạc có giá trị.”
Chu Uẩn chỉ coi như ông có ý tốt nhắc nhở, sau khi hỏi xem có cần giúp ông soi đèn lên lầu không, cụ ông bày tỏ mình đang đợi người rời đi, đợi người đó đi rồi ông sẽ về.
Tuy không biết người ông nhắc đến là ai, Chu Uẩn vẫn cảm ơn ông đã nhắc nhở, dùng điện thoại soi sáng cầu thang, một mình đi lên lầu.
Tay vịn cầu thang nhuốm màu cũ kỹ, mạng nhện giăng mắc, tay vừa chạm vào toàn là bụi. Tiểu khu đa phần là người già sinh sống, cơ sở vật chất và môi trường luôn là vấn đề khá rõ ràng.
Những điều này Chu Uẩn đều có thể chịu đựng, dù sao với số tiền trong thẻ ngân hàng của cô, để có thể mua được nhà ở gần trung tâm thành phố lại gần công ty, ngoại trừ những khu chung cư cũ xây dựng từ những năm trước, về cơ bản không có lựa chọn nào khác.
Cô cũng coi như may mắn, gặp được chủ nhà đang cần bán gấp, sau khi nhờ người hỏi thăm mới biết chủ nhà định mua nhà ở trung tâm, tiền trả trước còn thiếu một ít, bán căn nhà này đi vừa vặn bù vào chỗ thiếu. Sổ đỏ không thế chấp, bản thân chủ nhà cũng không có thói hư tật xấu, đối với Chu Uẩn mà nói, căn nhà này đã giải quyết được tình thế cấp bách của cô, dì út trở về cũng không cần ở khách sạn nữa.
Tầng ở là tầng hai, sau khi Chu Uẩn lên đến nơi mới phát hiện gia đình cô gặp trước đó, tối nay đã tắt đèn từ sớm, hành lang tối đen như mực.
Cô nương theo ánh sáng điện thoại cắm chìa khóa vào ổ, nhẹ nhàng xoay một cái là mở được, khác với tình trạng kẹt rít lần trước tới, bây giờ nó trơn tru đến mức khiến người ta nghi ngờ có phải đã thay ổ khóa rồi không.
Chu Uẩn giơ tay dùng điện thoại soi vào con số ghi trên biển số nhà, hơi phai màu lờ mờ nhưng vẫn có thể nhìn rõ, quả thực là nhà của cô, cô không đi nhầm.
Cô rút chìa khóa đẩy cửa vào, trong nhà tối om. Chu Uẩn đưa tay s* s**ng đến công tắc điện trên tường, sau khi ấn xuống, đèn sợi đốt tỏa ra ánh sáng chói mắt, đồ đạc trong nhà y hệt như lúc Bạch Đàm gọi video một tháng trước.
Tối nay coi như là lần đầu tiên vào ở, Bạch Đàm vốn định hôm qua đến dọn dẹp, nhưng công việc rối tinh rối mù khiến cô ấy sứt đầu mẻ trán, Chu Uẩn không muốn làm phiền cô ấy, bèn nói mình về rồi dọn dẹp cũng được.
Tất cả đồ đạc nội thất trong phòng phủ một lớp bụi mỏng, Chu Uẩn vừa định đặt điện thoại xuống, bất ngờ phát hiện bàn tròn có chút khác thường, lớp bụi mỏng trên mặt bàn dường như bị thứ gì đó chạm qua, quét đi một phần vết bụi, kéo ra những độ dài khác nhau.
Phản ứng đầu tiên của Chu Uẩn là trong nhà có chuột, cô nương theo ánh sáng quan sát kỹ sự khác thường trên bàn, hơi ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang bằng với mặt bàn, vươn ngón tay lơ lửng trên mặt bàn để so sánh, hình như là bàn tay người.
Bạch Đàm đã lâu không đến, cô ấy lại đặc biệt thay lõi khóa, nhưng dấu vết trên bàn trông không giống như do Bạch Đàm để lại, cho dù phải thì đã qua lâu như vậy, phải sớm bị lớp bụi mới phủ lên mới đúng.
Chu Uẩn từ từ đứng dậy, vô tình liếc nhìn tủ đầu giường, một góc tấm vải hoa dùng để trang trí bị ngăn kéo kẹp chặt, ga trải giường bị lật lên một chút vẫn chưa đặt xuống, để lộ tấm đệm bên dưới.
Sự bất an trong lòng đang tăng lên theo cấp số nhân, chuyện không muốn xảy ra nhất có thể đã hoặc đang diễn ra tại chỗ ở của cô.
Chu Uẩn móc điện thoại ra giả vờ như đang nghe điện thoại: “Điện thoại tớ để im lặng, mới nhìn thấy tin nhắn cậu gửi, ừm, lát nữa tớ hỏi giúp cậu, đợi một lát tớ gọi lại.”
Cô nhanh chóng mở danh bạ, người có thể đến đây trong thời gian nhanh nhất không có trong danh bạ.
Trong lúc hoảng loạn Chu Uẩn loáng thoáng nghe thấy tiếng “két” phía sau, âm thanh rất nhẹ, nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc.
Tay phải cầm điện thoại đã sớm ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay rất trơn, cô thậm chí cảm thấy mình không cầm chắc điện thoại, chỉ có thể cố gắng giữ vững tay, giả vờ như đã gọi được điện thoại: “Cậu gửi đến rồi à? Được, tớ xuống lầu lấy, đợi tớ một chút.”
Chu Uẩn không dám có bất kỳ sự dừng lại nào, điện thoại vẫn áp bên tai giả vờ đang nói chuyện, dùng tốc độ nhanh nhất mở cửa chạy bay về phía cầu thang thoát hiểm.
Trong không khí phảng phất những nhân tố đếm ngược, bám chặt lấy phía sau cô. Ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại chỉ có thể soi sáng một chút cầu thang, Chu Uẩn giẫm lên những bậc thang hoàn toàn không quen thuộc, va vấp loạng choạng, bước chân lảo đảo, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Chạy mau!
Đến chỗ rẽ, Chu Uẩn nhớ đến cụ ông ở giếng trời cầu thang, ngẩng đầu lên nhìn, chân bước hụt một cái, điện thoại rơi xuống đất, nguồn sáng duy nhất đột ngột biến mất, trước mắt bị bóng tối bao trùm.
Tim cô thắt lại, cả cơ thể không kiểm soát được cứ thế lao thẳng về phía trước, theo bản năng đưa tay quơ quào lung tung, cố gắng nắm lấy một thứ gì đó có thể giữ vững bản thân, bất ngờ chạm phải một sự ấm nóng.
