Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 13: Ngoại trừ việc công ích miễn phí, thì con người tôi không bao giờ làm chuyện kinh doanh lỗ vốn



Đó là ý tứ mà chỉ đàn ông mới hiểu.

Ánh mắt Chu Vực nhìn anh càng thêm thâm trầm: “Văn tổng, bữa cơm gia đình thì không cần nói những chuyện này nữa, chuyện tình cảm quan trọng nhất là đôi bên tình nguyện, kết quả của việc cưỡng cầu chỉ có thể là hai bên cùng tổn thương mà thôi.”

Chu Uẩn ngồi ở giữa, dường như đang ở trên lò lửa, lửa đến từ trái phải hai bên là những mức độ khác nhau, thiêu đốt khiến cô đứng ngồi không yên.

Bữa cơm gia đình tối nay đã không còn cần thiết phải ở lại nữa, quyết định và lời nói trong lúc bốc đồng, đã khiến sự việc dần dần đi đến mức không thể kiểm soát.

Chu Uẩn định kéo Văn Chú tìm cớ rời đi trước, nhưng đối diện có người đã cướp lời trước một bước…

“Không sai, đôi bên tình nguyện là quan trọng nhất.” Đôi mắt Khương Thiên Doanh hàm chứa ý cười, nhìn chằm chằm Chu Uẩn, dùng giọng điệu của chị dâu tương lai khuyên giải cô “Tiểu Uẩn trước kia ở trường có rất nhiều người theo đuổi, nhưng cô ấy có sự kiên trì của riêng mình, em từng hỏi cô ấy thích mẫu bạn trai thế nào, cô ấy không trả lời, hôm nay nhìn lại, có lẽ là người tài giỏi, xuất chúng như Văn tổng nhỉ?”

Hai năm trước Chu Uẩn đã lĩnh giáo bản lĩnh châm ngòi ly gián, bốn lạng bạt ngàn cân của Khương Thiên Doanh, có thể nói là giết người vô hình, một tràng lời nói đặt ra mấy cái bẫy, chỉ cần hơi mất cảnh giác, tất cả các bẫy đều sẽ bị dẫm vào hết.

Lời của Khương Thiên Doanh nghe kỹ thì rất bình thường, nhưng nếu hiểu rõ con người cô ta và phân tích kỹ ý đồ đằng sau câu nói đó , sẽ hiểu rằng ngay từ câu đầu tiên đã là tuyên bố chủ quyền , nói rõ cô ta và Chu Vực đôi bên tình nguyện

Bắt đầu từ câu thứ hai, nói cho mọi người biết Chu Uẩn ở trường nhân duyên với người khác giới rất tốt, mà trong phòng bao còn có trưởng bối ở đó, nói những lời như vậy chỉ sẽ xây dựng hình tượng đời sống riêng tư hơi hỗn loạn hoặc không đoan chính cho các trưởng bối thấy.

Câu thứ ba là nhấn mạnh việc trước kia từng hỏi Chu Uẩn thích mẫu người nào, nhưng cô không trả lời, tại sao không trả lời? Tự nhiên dẫn dắt mọi người nhớ lại sự kiện cuốn nhật ký, nguyên do không trả lời đương nhiên là vì trong lòng đã có người, mà đối tượng đó là Chu Vực.

Câu cuối cùng mang mùi thuốc súng quá rõ ràng, ép Chu Uẩn giờ phút này hoặc là thừa nhận quan hệ không tầm thường với Văn Chú, hoặc là phủ nhận khiến Văn Chú hiểu lầm, dù sao người trong giới ai cũng biết tâm tư năm đó của cô đối với Chu Vực.

Chu Uẩn thỉnh thoảng cảm thán rằng nếu Khương Thiên Doanh dùng tâm cơ và bộ óc của mình vào việc chính đáng, chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn, đáng tiếc cô ta chìm đắm trong tình ái, tấm chân tình chỉ trao cho Chu Vực, dùng lời hiện đại mà nói thì là: Yêu mù quáng giai đoạn cuối.

Người trong phòng bao đều đang đợi Chu Uẩn đưa ra câu trả lời rõ ràng, giống như hai năm trước, khung cảnh khác nhau, nhân vật khác nhau, nhưng lại đang tiến hành một cuộc bức ép, cùng với đối tượng bị nhắm vào không khác gì quá khứ

Bàn tay đặt sau gáy khẽ bóp một cách kín đáo, không đến mức đau, nhưng đủ để khiến Chu Uẩn tỉnh táo, dường như đang nói: Phía sau cô không phải không có ai.

Cô suýt chút nữa quên mất, điểm khác biệt lớn nhất so với hai năm trước, là có sự tồn tại của Văn Chú.

Nhân vật lớn đứng sau màn không chịu sự quản chế của bất kỳ ai, độc đoán làm theo ý mình này, đang ngồi bên cạnh cô.

“Người ưu tú đương nhiên người theo đuổi sẽ không ít, thay vì hỏi tôi thích mẫu người nào, chi bằng nói thời gian đang thay đổi, sở thích và tâm tính con người cũng đang thay đổi, không có gì là cố định.” Chu Uẩn từ từ đứng dậy “Tôi còn có việc công ty phải làm, không tiếp tục bữa cơm được nữa.”

Cô không nhìn xem sắc mặt mấy người đối diện thế nào, chỉ muốn rời đi càng sớm càng tốt, nhận thấy Văn Chú vẫn ung dung ngồi đó không có ý định muốn đi, cô lienf đưa tay kéo cánh tay anh, dùng giọng điệu quen thuộc nhắc nhở: “Anh không phải cũng có việc công ty sao?”

“Có sao?” Anh hất cằm nhìn cô, đáy mắt hiện lên một tia trêu chọc “Sao tôi không nhớ nhỉ?”

“Anh trí nhớ kém.” Chu Uẩn chắn tầm mắt của những người khác, bàn tay đang kéo anh dùng sức véo xuống “Tổng trợ lý Tống liên lạc với tôi rồi.”

Chu Vực thấy rõ điều đó, lấy ra cái uy của người anh trai, trầm giọng mở miệng: “Nếu Văn tổng còn có công việc phải làm, vậy thì bữa cơm gia đình tối nay chúng tôi không cưỡng ép giữ lại nữa, hôm khác sẽ chính thức mời lại, mong Văn tổng đến lúc đó nể mặt.”

Lời Chu Vực nói rất trang trọng, từng chữ từng chữ bay lơ lửng giữa không trung chui vào tai Chu Uẩn. Sự thật mà cô đã biết từ hai năm trước, giờ đây cô lại một lần nữa được trải nghiệm sự thờ ơ của anh ta, trái tim vẫn không khống chế được nhói đau một cái.

Hai năm nay, liên lạc giữa cô và Chu Vực ngày càng ít, từ khi anh ta chính thức tiếp quản Thạc Đằng đến nay, thời gian riêng tư gần như cũng dành cho công việc, Chu Uẩn từng nghĩ chủ động gọi điện thoại, giống như trước kia, nói những chuyện vụn vặt xảy ra bên cạnh, tán gẫu chuyện nhà, nhưng dãy số điện thoại đó mãi không bấm xuống được.

Dần dần, cô bận rộn với công việc, bận rộn với việc quên đi, bận rộn với việc giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ép buộc bản thân không nghĩ đến bất cứ điều gì liên quan đến Túc Nguyên.

Sau khi trở về, nhìn thấy màn hình điện thoại sáng lên dãy số quen thuộc đó, cho dù giả vờ bình thản đến đâu, khoảnh khắc nghe máy, hơi thở vẫn chậm lại, để ý từng câu anh ta nói.

Giống như giờ phút này.

Bầu không khí hơi tĩnh lặng, dường như ai nói gì cũng không thích hợp, nhưng nếu cứ giằng co mãi, bữa cơm gia đình sẽ biến chất, chưa ăn đã no rồi.

Chu Bá Sầm muốn lên tiếng giảng hòa, vừa nói ra một chữ “cậu”, Văn Chú đã đứng dậy ôm lấy bờ vai mảnh khảnh của Chu Uẩn, dưới cái nhìn chăm chú của bọn họ, một câu trả lời mập mờ đã dễ dàng hóa giải: “Vừa hay cùng về làm việc.”

Anh thậm chí còn không cho cô cơ hội từ chối, bàn tay to lớn có lực ôm trọn bờ vai cô, dùng sức bóp nhẹ mang ý nhắc nhở, cả người cô rụt vai lại, về mặt thị giác trông giống như rúc vào lồng ngực anh.

Ngay trước mặt mấy người, Chu Uẩn gần như bị cưỡng ép lôi đi ra ngoài, cho đến khi phía sau truyền đến tiếng cửa phòng bao nhẹ nhàng đóng lại, cô vặn vẹo vai cố gắng thoát khỏi tay anh “Anh có thể…”

“Suỵt!” Văn Chú rũ mắt nhìn cô “Đằng sau có người.”

Chu Uẩn khẽ quay đầu, vừa hay đụng phải Du Dĩnh đi ra, bà ta giả vờ ra ngoài nghe điện thoại, thỉnh thoảng đánh giá bọn họ, diễn cũng sâu đấy, chỉ là quá muốn biết quan hệ của bọn họ rốt cuộc thế nào, đến nỗi chính bà ta cũng không nhận ra rằng dù đang nghe điện thoại, phạm vi đi ra khỏi phòng bao đã khá xa rồi.

“Tôi đi nói rõ với bà ta.” Chu Uẩn làm bộ muốn quay lại tìm Du Dĩnh.

Bàn tay đặt trên vai dùng sức lần nữa, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp của anh, trấn an cô: “Sẽ có người xử lý.”

Chu Uẩn sững sờ giây lát, còn đang nghĩ ai sẽ xử lý, thì phía sau truyền đến giọng nói chói tai của Du Dĩnh, từ trong lời bà ta la lối om sòm, lờ mờ có thể nghe thấy lời lẽ ngông cuồng tự giới thiệu bản thân và đe dọa xử lý người khác.

Chu Uẩn không muốn nhìn bà ta có nhếch nhác hay không, dính vào loại người này rất có khả năng không dứt ra được, rời đi càng sớm càng tốt mới là thượng sách.

Người xung quan vây xem ngày càng nhiều, dừng chân nán lại, nhìn Du Dĩnh như phát điên gào thét lôi kéo, giọng lớn, âm thanh chói tai, la lối om sòm lên cả nhà hàng đều có thể nghe thấy.

Trong đám người có người đang hỏi quản lý nhà hàng sao không ra mặt xử lý, cuối cùng quả thực đã ra rồi, nhưng không phải xử lý Du Dĩnh, mà là giải tán những ăn dưa xem náo nhiệt, giải tán đám đông tụ tập.

Có người dùng điện thoại quay video, tiến độ quay bị bóng tối bao trùm. Thân hình cao to vạm vỡ như bức tường đứng sừng sững trước mặt, không cho người quay bất kỳ thời gian phản ứng nào, video quay trong điện thoại bị cưỡng chế xóa bỏ.

Một vài người đứng ra chỉ trích bọn họ cứ như xã hội đen vậy, quản lý chủ động giải thích nguyên do, đám người vây xem cuối cùng cũng giải tán, để lại một mình Du Dĩnh bị mấy tên vệ sĩ khống chế, không thể động đậy.

Bà ta vốn còn đang nghĩ nhà hàng tìm đâu ra vệ sĩ, nhìn qua có vẻ là người luyện võ, nhìn lại hai người chuẩn bị rời đi cách đó không xa, liền phản ứng lại, gân cổ lên hét: “Chu Uẩn! Cô có ý gì!”

Chân vừa bước ra vì tiếng gào to này đành phải lùi về, Chu Uẩn hít sâu bình ổn cảm xúc, xoay người nhìn Du Dĩnh bị vây khốn cách đó không xa, vẻ mặt nhàn nhạt: “Nghe không hiểu.”

Du Dĩnh muốn đưa tay mắng người, nhưng vệ sĩ quanh người quá nhiều, động đậy một cái cũng khó khăn nên rướn cổ gầm lên: “Cô đừng tưởng mình bám được đại gia là thành người trên vạn người rồi, nếu không có nhà họ Chu, cả đời này cô cũng không có cơ hội bước vào giới thượng lưu!”

“Nhà họ Chu không biết chút tâm tư đó của cô, nhưng tôi biết rõ!” Du Dĩnh ra sức muốn thoát khỏi đám vệ sĩ, cuối cùng cũng có thể đưa tay ra chỉ thẳng vào mặt Chu Uẩn “Cô có ý đồ dơ bẩn với Chu Vực chẳng phải là để trói chặt nhà họ Chu, để cả đời đều được đảm bảo sao, quen sống cuộc sống giàu sang rồi, đâu còn để mắt đến cuộc sống hạ tiện ở khu ổ chuột nữa!”

“Tôi nói cho cô biết, giả cuối cùng vẫn là giả, dù nhà họ Chu cung cấp cho cô cuộc sống tốt đến đâu, mặc long bào vào cũng không phải là thái tử! Biết tại sao Chu Vực dọn ra khỏi nhà họ Chu không?” Du Dĩnh phát ra tiếng cười lạnh cực kỳ châm chọc “Chính là sợ ngày nào đó cô to gan lớn mật dùng mấy thủ đoạn hạ lưu quyến rũ Chu Vực, nó là người thông minh, Thư Huệ cũng vậy, hai mẹ con họ biết rõ con người cô đương nhiên là phải tránh xa!”

Đám đông vây xem ở đại sảnh đã giải tán, nhưng nhân viên nhà hàng không thể rời đi, dù tố chất nghề nghiệp tốt cũng khó tránh khỏi không nhịn được ném cho Chu Uẩn ánh mắt bát quái.

Những ánh mắt có chúng suy nghĩ rơi trên người, giống như con dao đã mài sắc từng chút từng chút lăng trì nội tâm nhạy cảm của Chu Uẩn.

Hai năm trước nhẫn nhịn, hai năm sau vẫn đang chịu đựng sự châm chọc mỉa mai của Du Dĩnh, nếu không phản kích, sau này bà ta sẽ ở những dịp lớn hơn nhắc lại chuyện cũ, chà đạp lòng tự trọng của cô.

Hai tay Chu Uẩn buông thõng bên hông từ từ nắm chặt, quay mặt nhìn Văn Chú, lần đầu tiên muốn cậy quyền thế để ức h**p người khác: “Mấy vệ sĩ đó đều là người của anh sao?”

Văn Chú khẽ nhắm mắt.

“Tôi có thể mượn dùng một chút không?”

“Tùy ý.”

Có câu trả lời khẳng định, Chu Uẩn hít sâu một hơi đi về phía Du Dĩnh, sắc mặt trầm xuống, nghiêm túc chưa từng có.

Khoảnh khắc cô bước đi một cách dứt khoát đến gần, Du Dĩnh lờ mờ cảm thấy không đúng, ỷ vào là trưởng bối lại có nhà họ Khương chống lưng, có tệ hơn nữa cũng mạnh hơn một đứa con nuôi, lời nói ra càng thêm khó nghe: “Cô định làm gì? Tôi nói cho cô biết, bữa cơm gia đình hôm nay chính là để bàn bạc chuyện đính hôn của Chu Vực và Thiên Doanh, tôi khuyên cô thu lại tâm tư dơ bẩn đi, đừng tưởng…”

“Giữ chặt bà ta.” Chu Uẩn cắt ngang lời nói ngông cuồng của bà ta, đợi vệ sĩ ấn xuống, không nói hai lời giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Du Dĩnh.

Bốp một tiếng, vang dội, giòn tan.

Du Dĩnh nằm mơ cũng không ngờ cô sẽ động thủ, sau sự kinh ngạc là tiếng hét chói tai vang lên đột ngột, ngũ quan trong cơn tức giận đã sớm mất đi diện mạo ngụy trang, dữ tợn đáng sợ trừng mắt nhìn Chu Uẩn: “Con tiện nhân này dám đánh tao! Buông ra! Hôm nay tao nhất định phải xé nát khuôn mặt quyến rũ người khác của mày!”

Chu Uẩn nhìn xung quanh, vệ sĩ ở bên cạnh, Du Dĩnh khó mà thoát thân, vết ngón tay màu hồng nhạt trên má phải là kiệt tác của cô, cô rốt cuộc vẫn thu lại chút lực, nếu dùng hết sức đánh xuống tuyệt đối không phải màu này.

Chu Uẩn mày mắt trong trẻo ôn hòa, khi nhìn bà ta ánh mắt lạnh lùng: “Năm đó cuốn nhật ký là ai đưa cho nhà họ Chu, lại là ai phí hết tâm cơ muốn gả cho Chu Vực, từng chuyện từng chuyện cần tôi nói ra không? Tôi mà là bà sẽ khuyên bảo con gái mình tử tế, đừng làm mình làm mẩy quá, cẩn thận có ngày bị phản tác dụng đấy.”

Cô nói chuyện với tốc độ rất chậm, Du Dĩnh không để vào mắt, chỉ coi là dọa nạt ngoài miệng, giãy giụa hai cái muốn đưa tay cấu người “Tâm tư của cô với Chu Vực còn cần Thiên Doanh cố ý làm sao? Nhật ký chẳng lẽ không phải cô viết à? Cô dám thề với trời nói cô bây giờ không có bất kỳ suy nghĩ gì với Chu Vực không? Cô dám không!”

Sau khi bà ta gào xong một câu chói tai, bể cá đặt trước cửa đại sảnh dường như rung lên hai cái, con cá ngụ ý xua đuổi xui xẻo mang lại tài lộc chạy loạn tứ phía trong bể, đuôi cá màu sắc khác nhau vẫy nhanh, cố gắng trốn khỏi nơi nguy hiểm.

Giống hệt tình cảnh hiện tại của Chu Uẩn.

Du Dĩnh chính là muốn từ chỗ cô có được câu trả lời chắc chắn nhất, nếu không có được, tiếp theo sẽ nghĩ hết mọi cách để cô rời khỏi Túc Nguyên, như thổi gió bên gối, thao thao bất tuyệt bên tai Thư Huệ.

Tấm lưng rịn mồ hôi mỏng chợt cảm thấy một sự ấm áp, đẩy lớp áo hơi ẩm ướt vào da thịt, cảm giác dính dấp buộc Chu Uẩn ngẩng đầu nhìn người đang tới.

Văn Chú cũng đang nhìn cô, đôi mắt vốn đã nguy hiểm đó giờ phút này càng thêm vài phần lạnh lẽo “Tỉnh táo chút, nhìn xem đối tượng giao chiến là ai.”

Màu mắt anh thiên về tối, đường viền hàm lạnh lùng cứng rắn toát lên sự quyết tuyệt không nể tình, nhìn thẳng vào đáy mắt Chu Uẩn, giống như con chim ưng nhắm chuẩn con mồi.

“Đừng để tôi thất vọng.”

Tay Văn Chú đặt sau lưng nhẹ nhàng đẩy một cái, Chu Uẩn đứng trước mặt Du Dĩnh, khoảng cách gần hơn lúc trước, gần đến mức dường như Du Dĩnh có thể thoát khỏi sự trói buộc bất cứ lúc nào, vươn móng vuốt độc ác bóp chặt cổ cô, liều mạng một mất một còn với cô.

Đối tượng giao chiến…

Bên tai không ngừng lặp lại câu nói này, trong lúc hoảng hốt Chu Uẩn đã hiểu ý của anh, bàn tay nắm chặt từ từ buông ra, đối mặt với Du Dĩnh bằng sự thoải mái và ung dung chưa từng có, đôi môi anh đào nhếch lên: “Sau này bà còn dám mắng tôi một câu nữa, coi chừng tôi đáy, cứ thử xem.”

Du Dĩnh cứng đờ tại chỗ, đôi môi chửi bới mở ra rồi lại ngậm vào, mím môi, lại mở miệng, mấy lần như vậy, cái miệng đó quả thật không mắng nữa, nhưng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống người khác có lẽ là sự bướng bỉnh cuối cùng của bà ta, dường như từng ánh mắt rơi trên người Chu Uẩn có thể xử tử cô từ xa.

Bà ta thừa nhận hai năm gần đây, đối với chuyện liên hôn hai nhà Chu – Khương ngày càng không nắm chắc. Điều Du Dĩnh có thể chắc chắn là con gái mình thật lòng thật dạ thích Chu Vực, nhưng thái độ của thằng nhóc nhà họ Chu đối với Thiên Doanh khó mà nắm bắt. Một ngày Chu Vực chưa mở lời, trái tim bà ta không cách nào an định được, nếu không bà ta cũng sẽ không bức hỏi Chu Uẩn về tâm tư của cô đối với Chu Vực trong lần trở về này..

Nhưng con nhóc chết tiệt này nói cái gì?

Thế mà lại uy h**p bà ta, nếu còn mắng nữa, cô ta thật sự đi quyến rũ Chu Vực ư!

Chu Uẩn nhìn thấy biểu cảm uất hận của bà ta, tức đến mức sắp bệnh, trong lòng dâng lên một tia sảng khoái. Việc đáng lẽ phải làm từ hai năm trước lại vì sự day dứt, nhu nhược lúc đó mà nhẫn nhịn bấy lâu nay.

Cô biểu đạt đủ rõ ràng rồi, Du Dĩnh nếu là người thông minh thì nên nhớ kỹ bài học đau đớn này.

Chu Uẩn xoay người bỏ đi, hai bước sau, sóng vai đứng cùng vị trí Văn Chú đang đứng, đối mặt với hướng khác nhau.

Cô dịu dàng nói một câu cảm ơn, khoảnh khắc lời nói vừa dứt, vai không cẩn thận cọ qua cánh tay anh.

Giây tiếp theo, lực đạo trên cánh tay anh đã giam cầm cô tại chỗ.

“Lợi dụng xong là muốn đi ngay à.” Văn Chú nắm lấy cánh tay cô, thậm chí còn không nhìn cô một cái, nhưng lời nói lại hướng về cô: “Ngoại trừ việc công ích miễn phí, thì con người tôi không bao giờ làm chuyện kinh doanh lỗ vốn.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...