Những nụ hôn nóng bỏng và dày đặc từ từ rơi xuống cổ, hơi thở phả vào vai gáy, thỉnh thoảng mang theo cảm giác tê dại ngứa ngáy. Chu Uẩn rụt vai lại, cố gắng né tránh cảm giác khó chịu này, nhưng lại vô tình tạo thuận lợi cho đối phương.
Cổ áo hơi rộng vì động tác rụt vai của cô mà trượt xuống dọc theo đầu vai, để lộ làn da trắng ngần tròn trịa, đúng lúc cảnh tượng này hiện ra, tạo nên ảo giác như một lời mời gọi thầm lặng.
Cô ngẩn người, ngước mắt nhìn anh, va phải đôi đồng tử sâu thẳm kia, trong lòng bỗng dưng nảy sinh một tia hoảng hốt: “Em… nó tự tuột xuống mà.”
Chu Uẩn nói xong liền nhanh chóng kéo cổ áo lên, che chắn kín mít mảng da thịt trắng ngần kia, đánh trống lảng sang chuyện khác: “Chuyện tối nay đã sắp xếp như vậy rồi, có phải chứng tỏ anh đã có biện pháp tiếp theo rồi không?”
Văn Chú làm như không nghe thấy, ánh mắt u tối chuyển dời đến cổ áo đang được cô che chặt, không nói gì, nhưng ánh mắt lại chứa đựng muôn vàn ý tứ.
Chu Uẩn đợi mãi không thấy anh phản hồi, khi nhìn sang lại vô tình bắt gặp ánh mắt đang dừng trên vai mình, theo bản năng siết chặt cổ áo hơn, cau mày trừng anh: “Anh nhìn cái gì đấy?”
“Cũng đâu phải chưa từng nhìn thấy.” Văn Chú trả lời một cách hiển nhiên “Ở vị trí ngực em có một nốt ruồi nhỏ, có phải em không biết không?”
Vị trí ngực…
Chu Uẩn cúi đầu nhìn, ướm thử tay cách lớp áo, dần dần hiểu ra ý tứ trong câu nói của anh, hai má đỏ bừng đứng dậy, giận dữ nhìn: “Lưu manh.”
Văn Chú vốn có thể dừng lại ở đó, nhưng hiếm khi thấy Chu Uẩn có cảm giác “đầy sức sống” như lúc này, giống như một cô gái nhỏ bị lời nói trêu chọc đến đỏ mặt, ánh mắt hờn dỗi trừng anh, dường như giây tiếp theo sẽ lao tới tính sổ với anh vậy.
Anh đột nhiên không muốn kết thúc chủ đề này nhanh như thế, cười cợt nhả: “Anh nói có nốt ruồi là em tin ngay à? Xem ra em còn không hiểu rõ cơ thể mình bằng anh.”
“Văn Chú!” Chu Uẩn cắn chặt môi dưới, ánh mắt vô tình liếc về phía cánh cửa phòng đóng chặt “Ở đây không chỉ có hai chúng ta, anh nói năng chú ý một chút.”
“Được rồi, vậy không nói nữa.” Văn Chú vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, “Ngồi đi.”
Chu Uẩn nghi ngờ mình nghe nhầm: “Làm?”
***Trong tiếng Trung, từ “ngồi” /坐/ và “làm”/ 做/ đều đọc là “zuò”
“Ừ, ngồi.” Văn Chú vơ lấy cái gối sau lưng, dựa người vào đó tìm một tư thế thoải mái, chân trái hơi co lên đặt trên giường, chân phải buông thõng xuống đất, dáng vẻ nhàn tản khác hẳn vẻ hơi căng thẳng của cô.
Chu Uẩn mím môi, vẻ mặt như thể khó mở lời, từ lúc bước vào phòng này, đôi lông mày của cô chưa từng giãn ra, lúc này ấn đường càng nhíu lại thành ngọn đồi nhỏ, thấy anh ung dung tự tại, trong lòng liền không mấy vui vẻ.
“Đã là lúc nào rồi, anh còn nghĩ đến chuyện đó sao?” Cô quay đầu đi không nhìn anh, phồng má thở dài một hơi “Bạn bè anh đều đang ở bên ngoài, anh đưa em vào phòng là muốn làm chuyện này sao? Coi như em nhìn lầm anh rồi, không ngờ đàn ông các người lúc nào cũng đều là nửa th*n d***…”
Lời còn chưa nói hết, bên tai truyền đến tiếng động nhẹ, Chu Uẩn nghe tiếng quay đầu lại, thì thấy chỗ Văn Chú vừa vỗ tay lúc nãy đã được đặt một chiếc hộp màu trắng, nắp hộp mở ra, biểu tượng chữ thập đỏ đang dần bị che khuất.
Cô còn chưa kịp hoàn hồn trước cảnh tượng trước mắt, liền nghe thấy giọng nói trầm ấm của Văn Chú từ từ vang lên: “Động vật suy nghĩ bằng nửa th*n d*** à?”
**Do đặc điểm cấu trúc ngữ pháp, nên trong tiếng Trung, câu “Động vật suy nghĩ bằng nửa th*n d***”/下半身思考的动物/, từ “nửa th*n d***” /下半身/sẽ được viết trước, nên mới có cách dịch phía trên cho câu của Chu Uẩn, và cách nói tiếp nối phía dưới của Chu Vực.
“Hả?” Chu Uẩn cụp mắt, nhìn chằm chằm mũi giày không sạch lắm rồi mím môi, cắn môi, lại nhẹ nhàng l**m môi, thể hiện sự chột dạ một cách triệt để, yếu ớt ngụy biện “Ý em không phải thế.”
Văn Chú một tay lục tìm trong hộp thuốc, vẻ mặt nhàm chán như thể cố tình đối đầu với cô, giọng điệu nhẹ tênh: “Vậy nói hết câu đó đi, anh đang muốn nghe đây.”
Đã đến nước này rồi, Chu Uẩn dù có phản ứng chậm đến đâu cũng biết anh cố tình hỏi câu đó, muốn xem dáng vẻ cô lúng túng bịa chuyện vì không tìm ra cớ.
“Đều dùng nửa đời sau để giải quyết sao?”
**Trong đoạn này có một cách chơi chữ đồng âm trong tiếng Trung giữa từ “Nửa th*n d***” (Hạ bán thân – 下半身/Xiàbànshēn) và “Nửa đời sau” (Hạ bán sinh – 下半生/xià bànshēng/). Chu Uẩn lỡ lời nói “nửa th*n d***” (ý chỉ h*m m**n thể xác), sau đó chữa cháy bằng cách nói lái sang “nửa đời sau”.
Văn Chú lộ ra vẻ mặt cười như không cười, bĩu môi, giơ ngón tay cái về phía cô: “Thế mà em cũng lái lại được, bịa giỏi đấy.”
“Em nói xong rồi.” Chu Uẩn nghiêng đầu, khoanh tay nhìn anh “Anh chi bằng giải thích rõ ràng chữ ‘Làm’ lúc nãy đi.”
Anh lặp lại động tác vỗ nhẹ xuống giường lúc nãy, cười sảng khoái: “Bảo em qua đây ngồi, em tưởng là ‘làm’ cái gì?”
Trong không khí bỗng dâng lên một luồng khí ngượng ngùng, khéo sao phạm vi bao trùm chỉ ở quanh Chu Uẩn, tạo thành một bức tường ngăn cách với người nào đó đang ung dung gối đầu lên tay ở trên giường.
Chu Uẩn tự nhận mình xử lý các tình huống bất ngờ cũng coi như thành thạo, chỉ duy nhất trước mặt Văn Chú là luôn bị anh chiếm thế thượng phong, dăm ba câu đã biến ưu thế thành thất thế. Cô đi thẳng tới, dời hộp thuốc sang một bên, ngồi xuống chỗ anh vừa vỗ tay lúc nãy, thẳng lưng, liếc xéo anh.
“Thì ngồi như thế này.”
Văn Chú bị phản ứng cố tỏ ra cứng cỏi của cô chọc cười, anh hiểu cô, lúc này mà cười thành tiếng sợ là cô sẽ giận anh mấy ngày không nói chuyện, bèn mím môi nén chặt ý cười sắp trào ra, gật đầu công nhận: “Ngồi cũng được đấy.”
Lời nói không có vấn đề gì lớn, chỉ là nghe cứ có vài phần không đứng đắn. Chu Uẩn quan sát khuôn mặt bình thản của anh, không nhịn được, đưa tay đánh một cái: “Không được nhìn em.”
“Chậc.” Văn Chú đỡ lấy nắm đấm đó “Ngồi thì không ngồi, nhìn lại không cho nhìn, nữ tổng tài bá đạo à?”
“Tính tình em như thế đấy.” Chu Uẩn lảng tránh ánh mắt không nhìn anh “Văn tổng nếu cảm thấy không hài lòng, hối hận vẫn còn kịp.”
Văn Chú hơi nghiêng đầu quan sát cô kỹ lưỡng, nhận ra một tia không bình thường, ngón trỏ thon dài móc móc vào áo cô: “Vào đây rồi mà nói chuyện gay gắt thế, tin những lời quỷ quái Trì Học Nhiên nói thật đấy à?”
Cô hít sâu một hơi, quay người lại đối mặt với anh, nhanh mồm nhanh miệng thuật lại không sót một chữ những gì Tưởng Đình Dã đã nói cho Văn Chú nghe, nói xong ánh mắt trầm xuống nhìn Văn Chú: “Có phải anh đã sớm biết cô ta tiếp cận anh là có mục đích này không?”
Có một số việc không thể giấu giếm, Tưởng Đình Dã là người thông minh, tự nhiên sẽ nói rõ ràng mọi chuyện trong quá khứ, anh ta biết rất rõ chuyện về Ôn Thanh Dữ nếu cứ giấu mãi, bỏ lỡ cơ hội giải thích tốt nhất thì đến lúc đó sẽ biến chất. Anh ta là bạn cũng là anh em, đã chủ động nhắc đến chuyện này với Chu Uẩn, mục đích chính là để lót đường cho anh cơ hội giải thích.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Văn Chú chọn cách im lặng một lát: “Em muốn hỏi, có phải anh đã sớm biết Ôn Thanh Dữ mang mục đích tiếp cận nhưng chưa bao giờ xa lánh cô ta, thậm chí thỉnh thoảng còn qua lại với cô ta, cảm thấy anh cố tình mập mờ với cô ta, là muốn hỏi cái này phải không?”
Sự im lặng của cô chính là câu trả lời.
Văn Chú ngồi thẳng dậy, nắm lấy tay cô rồi giữ chặt trong lòng bàn tay: “Anh chưa bao giờ nói mình là người tốt, Ôn Thanh Dữ cố tình tiếp cận là vì bản thân cô ta, một kế không thành, lại dùng chiến thuật đường vòng lên người Thẩm Trác Doanh. Diễn kịch với loại người như vậy, xem bọn họ giở hết thủ đoạn mà chưa đạt được mục đích thì chưa chịu thôi, thú vị biết bao.”
Khi mối quan hệ của họ chưa tiến thêm một bước, Chu Uẩn cũng coi như hiểu một chút về con người Văn Chú, ánh mắt của kẻ bề trên chỉ có nhìn xuống chứ chưa bao giờ có khái niệm nhìn ngang hàng. Như lời anh nói, xem Ôn Thanh Dữ làm trò, giống như tìm chút trò vui giải trí ngoài giờ làm việc khô khan tẻ nhạt. Văn Chú của quá khứ quả thực là như vậy, đây cũng là nguyên nhân chính khiến cô ban đầu chọn giữ khoảng cách, không giao tâm.
Lời của kẻ bạc tình thì sao có thể tin?
“Còn bây giờ thì sao?” Chu Uẩn không muốn nói quá thẳng, làm vậy chẳng khác nào phủ lên mối quan hệ của hai người một lớp màu nghi ngờ, nhưng cô thừa nhận mức độ quan tâm đối với Văn Chú ngày càng tăng, không thể làm như không nghe thấy gì. Cô muốn biết trong lòng anh, sự tồn tại của cô là sự yêu thích nhất thời nảy sinh khi hợp tác, hay là gạt bỏ mọi yếu tố bên ngoài, đơn thuần là rung đ*ng t*nh cảm xuất phát từ trái tim.
Văn Chú nhìn cô không chớp mắt, đôi đồng tử sâu thẳm không lọt vào bất kỳ vật thể nào, chỉ có sự hiện diện của cô. Cảm giác an toàn của cô trông có vẻ như đã hạ cánh, thực ra vẫn còn lơ lửng giữa không trung, ngoài mặt thì tỏ ra tin tưởng anh, nhưng thực ra là màu sắc bảo vệ cố tỏ ra huyền bí để bản thân không trở thành kẻ yếu thế trong tình cảm.
Anh đưa tay nhẹ nhàng v**t v* gò má mềm mại của cô, cười khẽ: “Rốt cuộc là em không tin tưởng anh hay là không biết gì về sức quyến rũ của chính mình vậy?”
Chu Uẩn hơi ngẩn người: “Cái gì?”
“Không nói chuyện xa xôi, nói chuyện gần đây thôi.” Văn Chú ra vẻ nghiêm trọng thở dài một hơi: “Bên tai anh có vài luồng gió thổi qua, tiếng gió tiếng hạc kêu làm người ta kinh sợ, thổi đến mức lồng ngực anh chẳng ấm nổi.”
*Gió thổi bên tai, tiếng gió tiếng hạc: ý chỉ những tin đồn hoặc những đọng tĩnh khiến người ra hoang mang.
Cô vẫn chưa hiểu lắm, mắt hạnh mở to, từ từ thể hiện sự nghi hoặc trong lòng lên khuôn mặt.
Động tác v**t v* của Văn Chú chuyển thành véo, giống như đang trách cô đầu óc chậm chạp, giọng nói trầm xuống, trong lời nói lại lộ ra vẻ chua chát: “Tưởng Đình Dã và Trì Học Nhiên không ít lần khen ngợi em trước mặt anh, hai người họ đánh giá về em rất thống nhất, ngay cả Tưởng Đình Dã cũng nói một câu khiến anh bất an.”
Chu Uẩn dở khóc dở cười: “Em lại muốn biết câu nói nào có thể khiến Văn tổng bất an đấy.”
Anh giả vờ hắng giọng: “Tưởng Đình Dã nói, nếu cậu ta gặp em sớm hơn thì không có cửa cho tôi đâu.”
Vẻ mặt Văn Chú nghiêm trọng, dường như rất coi trọng chuyện này.
Chu Uẩn lại hoàn toàn ngớ người: “Anh ta nói thế thật à?”
Lúc ở trên xe, thái độ của Tưởng Đình Dã đối với cô cũng chỉ bình thường, thậm chí khi nói chuyện cũng chẳng khách khí mấy, Văn Chú nói vậy làm cô không biết phản ứng sao.
“Sao?” Văn Chú nhướng mày “Rất để ý suy nghĩ của Tưởng Đình Dã à?”
“Cũng không phải.” Chu Uẩn đưa ra đánh giá đầy tính thuyết phục, “Luận về tài sản thì Thịnh Hoằng hơn một bậc, luận về giá trị con người thì Văn tổng cũng cao hơn anh ta, luận về ngoại hình thì anh ta không phải gu của em, điểm này anh thực sự không cần lo lắng.”
Cô không nói thì thôi, kết quả so sánh đưa ra lại khiến Văn Chú nheo mắt lại: “Nói cách khác, nếu có người tài sản nhiều hơn anh, giá trị con người cao hơn anh, ngoại hình đẹp hơn anh, thì xác suất em thay lòng đổi dạ là rất lớn phải không?”
Sự việc đột nhiên chuyển biến lớn, Chu Uẩn ngây người nhìn anh, nhất thời không nói nên lời. Không phải là anh đang giải thích sao? Sao nói một hồi lại thành lỗi của cô rồi?
“Em chỉ là phân tích sự việc cụ thể thôi, những điều anh nói…”
“Dừng lại.” Văn Chú giơ tay ngăn cản những lời tiếp theo của cô “Xem ra lời Trì Học Nhiên nói trên xe không sai.”
Vì tò mò, Chu Uẩn hỏi thẳng một câu: “Anh ta nói gì?”
“Trách anh.”
Cô hoàn toàn nghe không hiểu: “Trách anh cái gì?”
Văn Chú buông cô ra, đứng dậy đi về phía trước hai bước, bất ngờ quay người lại, nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt dần tối lại: “Lần phân chia nhiệm vụ này, Trì Học Nhiên nhắc nhở anh phải tách em và Tưởng Đình Dã ra, dù sao tên nhóc Tưởng Đình Dã kia cũng rất tán thưởng em, để chung một xe dễ tạo không gian riêng cho hai người. Anh còn cảm thấy Trì Học Nhiên ngay cả anh em cũng nghi ngờ, không ngờ cậu ta bình thường trông có vẻ không đáng tin, nhưng trong chuyện này lại đoán đúng thật.”
Chu Uẩn há miệng muốn giải thích đôi chút, lại bị anh chiếm trước cơ hội.
“Nói sao đây?” Văn Chú khoanh tay, vẻ mặt bình thản, chỉ là sự lạnh lẽo nơi đáy mắt rất khó bỏ qua “Bây giờ em có ý gì với Tưởng Đình Dã?”
Chu Uẩn nghi ngờ có phải trong lúc nguy cấp đầu anh đập vào xe rồi không, cứ như đang nói nhảm vậy, càng nói càng thái quá: “Văn Chú, có phải anh bị sốt rồi không? Hay là tình thế cấp bách quá nên đầu óc không bình thường?”
“Em cứ nói suy nghĩ đối với Tưởng Đình Dã là được.”
“Em có thể có suy nghĩ gì với anh ta chứ?” Cô tức đến bật cười “Chỉ vì nghe Tưởng Đình Dã khen em vài câu, riêng tư có gặp mặt vài lần, nhận sự giúp đỡ của anh ta, chỉ dựa vào những việc này mà anh nghi ngờ em có ý đồ không trong sáng với Tưởng Đình Dã sao?”
Văn Chú lời lẽ đanh thép: “Những thứ này còn chưa đủ sao?”
“Những thứ này tính là bằng chứng kiểu gì?” Chu Uẩn bỗng nhiên đứng dậy lao thẳng về phía anh, đứng chắn trước mặt anh, sa sầm mặt mày hung dữ nói với anh “Anh nghi ngờ em và người đàn ông nào đó quan hệ không minh bạch, chỉ dựa vào mấy điểm này à? Thời buổi này bắt gian phải bắt cả đôi, hoặc là rình rập ở khách sạn, hoặc là lịch sử trò chuyện điện thoại làm bằng chứng, hoặc là lén ghi âm, hoặc là lắp camera giám sát trước, xin hỏi Văn tổng, những ví dụ anh liệt kê trên đây, anh có cái nào đạt tiêu chuẩn không?”
Đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, bước tới ép sát cô, trong khoảnh khắc nghiêng người lại gần, cố ý dừng lại bên tai cô thì thầm: “Vậy anh muốn hỏi cô Chu, thời buổi này bắt gian phải bắt cả đôi, em đã ở khách sạn nào, tìm thấy lịch sử trò chuyện trong chiếc điện thoại nào của anh, hay là có ghi âm và camera giám sát làm bằng chứng, để khẳng định anh và Ôn Thanh Dữ mập mờ không rõ, đối xử với em hai mặt vậy?”
Chu Uẩn bị một cái bẫy chụp chắc chắn lên đầu, cô tưởng anh thực sự hiểu lầm cô và Tưởng Đình Dã có gì đó, dù sao sắc mặt anh càng lúc càng khó coi không giống như nói đùa, ngược lại giống như đã xác thực cô và Tưởng Đình Dã có quan hệ mờ ám. Đã nghĩ qua đủ loại khả năng, duy chỉ không nghĩ tới việc anh cố tình dùng chuyện của Tưởng Đình Dã để dụ cô vào tròng, dùng chính giọng điệu của cô để biện chứng cho mối quan hệ giữa anh và Ôn Thanh Dữ.
Gian thương.
Đích thị là gian thương!
