Thảo nào ở trên xe Tưởng Đình Dã lại có câu hỏi đó, xem ra là có sự chuẩn bị mà đến, chẳng trách Bạch Đàm từng nhiều lần phàn nàn trước mặt cô rằng Tưởng Đình Dã là người tiếp xúc lâu sẽ phát hiện trên người anh ta đậm mùi tiền của thương nhân, nói năng làm việc có chừng có mực, nhưng mục đích mưu cầu tuyệt đối là có lợi cho anh ta. Anh ta hỏi câu đó trong tình huống kia, rõ ràng là lấy cô ra để tranh công đòi thưởng trước mặt Văn Chú.
Chu Uẩn nhìn anh hít sâu một hơi: “Anh biết rõ Tưởng Đình Dã cố ý hỏi sao còn coi là thật chứ?”
“Đáp án quan trọng hơn mục đích.” Văn Chú khẽ kéo cô một cái, người lại gần mình hơn chút nữa, ánh mắt dán chặt lên người cô “Khó trả lời lắm sao?”
Lúc này mà còn có thời gian phong hoa tuyết nguyệt, e rằng tìm khắp Túc Nguyên cũng không ra người thứ hai, cũng chỉ có Văn Chú mới còn nhã hứng thảo luận về đời sống tình cảm.
Cô từ từ đưa tay chống lên ngực anh, kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra một chút, lòng bàn tay dùng lực đẩy người ra “Đừng hòng moi lời em.”
Văn Chú liền nhìn thấy một bóng người lẩn đi nhanh như chớp, chỉ sợ bị bắt lại, câu nói “nhẹ tựa chim yến bay” lúc này đã được cụ thể hóa ngay trước mắt anh.
Đúng lúc Tống Miện từ trong nhà đi ra suýt chút nữa đụng phải Chu Uẩn đang chạy vào, may mà anh ta là con nhà võ, phản ứng nhanh nhẹn né tránh kịp thời, khó khăn lắm mới nghiêng người nhường ra một lối đi cho Chu Uẩn, tránh được sự lúng túng khi va vào nhau.
Đợi người vào nhà xong, Tống Miện không quên việc chính, đi đến bên cạnh Văn Chú báo cáo tình hình: “Người chúng ta phái đi đã bắt đầu tìm kiếm rồi, nhanh nhất ước tính cũng phải mất ba ngày.”
Văn Chú thu lại vẻ mặt dịu dàng, lạnh lùng dặn dò: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
“Anh yên tâm, tôi đã nói với bọn họ rồi.” Tống Miện do dự hai giây, vẫn không cách nào giấu giếm chuyện này “Vừa rồi cô Ôn gọi điện thoại tới nói bà Thẩm rất muốn gặp anh, nghe ý tứ trong điện thoại dường như tình hình không được tốt lắm.”
Những chuyện này Tống Miện vốn dĩ có thể không cần nói, nhưng tình hình tối nay khẩn cấp, nghe ý của Ôn Thanh Dữ thì e là Thẩm Trác Doanh khó qua khỏi đêm nay, mới to gan chủ động nhắc tới chuyện này với Văn Chú. Nói xong, trong lòng cũng chột dạ, chuyện chỗ ở bị tiết lộ lúc trước đã khiến Văn tổng không vui, sau đó lại nhắc tới Thẩm Trác Doanh và Ôn Thanh Dữ, chẳng khác nào tự mình lao vào họng súng.
Văn Chú im lặng giây lát: “Đã phái người đi xem chưa?”
“Tôi đã gọi điện liên hệ với bác sĩ, sau khi hỏi qua bệnh tình lại sắp xếp y tá trong viện chạy một chuyến đi kiểm tra thật giả, tin tức hai bên đưa ra không có khác biệt quá lớn, lần này tình hình của bà Thẩm quả thực nghiêm trọng.” Tống Miện mím môi “Anh xem có cần tôi sắp xếp xe không?”
“Sắp xếp xe làm gì?” Văn Chú làm như không hiểu ý anh ta “Đã muộn thế này rồi còn đến bệnh viện là không thích hợp, làm phiền bà ấy nghỉ ngơi.”
Giọng nói lo lắng van cầu trong điện thoại vẫn còn văng vẳng bên tai, lần đầu tiên Tống Miện vượt qua sự tự giác cần có của một Tổng trợ lý, cướp lời nói: “Văn tổng, hay là anh cứ đi xem thử đi? Dù sao cũng là mẹ của anh.”
Dứt lời, ánh mắt lạnh lùng sắc bén lập tức liếc về phía Tống Miện, kể từ khi anh ta đi theo làm việc bên cạnh Văn Chú, số lần phạm lỗi ít đến đáng thương, duy chỉ hôm nay giống như trúng tà, luôn cảm thấy nếu mình không khuyên vài câu, sau này Văn tổng nhớ lại chuyện cũ này, chung quy sẽ có vài phần hối hận trong lòng.
“Cậu đi theo bên cạnh tôi thời gian cũng không ngắn, rất nhiều việc tôi đều giao toàn quyền cho cậu xử lý.” Văn Chú chậm rãi đi về phía anh ta, nơi giày da đi qua truyền đến tiếng vang vụn vặt, giống như giẫm nát lòng tốt của Tống Miện dưới chân, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe thấy, từng câu từng chữ cảnh cáo “Biết tại sao năm xưa tôi giữ cậu lại dùng không?”
Vẻ mặt Tống Miện sững sờ, dáng vẻ khéo ăn khéo nói ban nãy sụp đổ, hơi nghiêng đầu có chút căng thẳng nhìn Văn Chú chằm chằm.
“Bởi vì cậu làm việc có chừng mực.” Văn Chú trầm giọng nói “Nhà họ Ôn từng tài trợ học phí đại học cho cậu, cậu mang lòng cảm kích cũng là lẽ thường, nhưng tính tình tôi thế nào cậu là người rõ nhất, đừng vì báo đáp ân tình của riêng cậu mà tính toán ngay dưới mí mắt tôi, lần này tôi có thể bỏ qua chuyện cũ, mà cậu nên làm gì thì trong lòng tự rõ.”
Vẻ sững sờ của Tống Miện trong khoảnh khắc bị sự sợ hãi thay thế, không phải anh ta chưa từng nghĩ tới, lỡ như Văn tổng điều tra quá khứ của anh ta, chuyện nhà họ Ôn từng tài trợ học phí cho sinh viên nghèo là không giấu được, cũng chính vì thế, anh ta mới nhiều lời khuyên một hai câu, nghĩ xem có thể lay chuyển được không, nếu người đã đi rồi, ân tình anh ta nợ nhà họ Ôn coi như đã trả, sau này nếu Ôn Thanh Dữ gọi điện thoại tới nữa, tuyệt đối không nhúng tay, không ngờ vẫn không thể qua mắt được Văn Chú.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Trong phòng, Trì Học Nhiên đứng trước cửa sổ, bưng một ly nước giống như xem kịch vui, hò hét mời Chu Uẩn và Tưởng Đình Dã qua xem một chút: “Hai người có thể động đậy chút không? Tôi thấy Tổng trợ lý Tống làm việc xưa nay kín kẽ không một kẽ hở, không ngờ cậu ta cũng có lúc bị A Chú mắng cho một trận.”
“Bị mắng?” Chu Uẩn dừng tay uống trà giữa không trung “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Tưởng Đình Dã khẽ nâng mi mắt lướt qua khuôn mặt nghi hoặc của cô, nói thẳng: “Tôi khuyên cô bớt hỏi lại, A Chú thích cô nhưng chưa chắc chuyện gì cũng nói với cô vài câu đâu.”
Ý tứ trong lời nói Chu Uẩn nghe ra được: “Anh muốn nói gì?”
Tưởng Đình Dã uống một ngụm trà, thong thả ung dung đặt ly trong tay xuống, cười nói: “Chắc hẳn A Chú đã nói với cô chuyện chỗ ở bị lộ rồi nhỉ?”
Chu Uẩn không phủ nhận, nhìn anh ta không nói.
“Tại sao Ôn Thanh Dữ phải làm chuyện này đã nói với cô chưa?”
“Anh đi đường vòng lớn như vậy chẳng phải là muốn để tôi hỏi anh tại sao à?” Chu Uẩn khẽ gõ mặt bàn “Tưởng tổng đã nhiệt tình như vậy rồi, tôi mà không phối hợp thì chẳng phải quá vô vị sao.”
Lời đã đến nước này, Tưởng Đình Dã cuối cùng cũng tìm ra được một chút nguyên do Văn Chú đối xử đặc biệt với Chu Uẩn, quả thực có sự đặc biệt mà người khác không thể sánh bằng, giống như đóa hoa rực rỡ mọc lên từ đống cỏ dại, bất kể có phải là giống danh giá hay không, nó nở ở đó chính là sự tồn tại chói mắt nhất.
Tưởng Đình Dã dùng ngón trỏ khẽ vuốt dọc theo miệng ly, làm ra vẻ hảo tâm phổ cập kiến thức cho cô: “Sở dĩ Ôn Thanh Dữ khổ sở chờ đợi không phải vì tình cảm nồng nhiệt, mà là cô ta biết rất rõ chỉ có bám chặt vào A Chú mới có thể thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Ôn đối với cô ta, nhưng sự xuất hiện của cô đã làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch của cô ta, thời gian nhà họ Ôn cho cô ta không còn nhiều nữa, con người ta nếu gấp gáp, tất nhiên sẽ đi nước cờ liều lĩnh.”
Chu Uẩn nghe như lọt vào trong sương mù: “Chuyện này có liên quan gì đến việc tiết lộ chỗ ở của Văn Chú? Cô ta vừa muốn dựa vào Văn Chú lại vừa tiết lộ chỗ ở, có phải là mâu thuẫn không?”
“Cô tưởng rằng chỉ có nhà họ Chu muốn biết rốt cuộc A Chú có xảy ra chuyện hay không thôi sao?” Tưởng Đình Dã hừ cười một tiếng, tay đang vuốt miệng ly chợt dừng lại, ngước mắt lên nhìn Chu Uẩn chằm chằm, màu mắt dần đậm “Ông cụ Văn cũng muốn biết người đã đấu với mình bao lâu nay rốt cuộc là xảy ra chuyện thật hay là giăng bẫy, ông ta sẽ không mạo muội đến tìm con dâu hỏi thăm chuyện của A Chú, dù sao bà Thẩm cũng biết những năm này quan hệ giữa A Chú và ông cụ Văn đã tệ đến cực điểm, nhưng nếu ông cụ Văn muốn không gây nghi ngờ mà hỏi được thứ mình muốn, thì phải mượn miệng người khác, Ôn Thanh Dữ là người hiếm hoi bà Thẩm tin tưởng, để cô ta hỏi tự nhiên sẽ không khiến người ta nghi ngờ.”
Tưởng Đình Dã cố ý dừng lại vài giây, thấy cô nhíu mày nhìn mình, bèn nói nốt phần còn lại: “Ông cụ Văn tự nhiên biết rõ chuyện nhà họ Ôn muốn liên hôn với nhà họ Phong, cũng hiểu rõ trưởng nam nhà họ Phong kia chính là một tên công tử bột bất tài vô dụng, với tâm tính của Ôn Thanh Dữ sao có thể gả cho loại người như vậy, ông cụ Văn chỉ cần gợi ý một chút cho nhà họ Phong đưa việc đính hôn vào lịch trình, do nhà họ Phong ra mặt, nhà họ Ôn đương nhiên sẽ không từ chối, bọn họ sẽ lập tức gây áp lực cho Ôn Thanh Dữ, mà trong những người Ôn Thanh Dữ có thể tìm đến, chỉ có A Chú mới giúp cô ta giải quyết được cái cây đại thụ khó lay chuyển là nhà họ Phong này, cô ta chắc chắn sẽ nghĩ cách làm rõ cái chết của A Chú rốt cuộc là thật hay giả, đây cũng là nguyên nhân Trì Học Nhiên nói Tống Miện rất ít khi bị mắng.”
“Tống Miện xuất thân từ gia đình nghèo khó, những năm trước nhà họ Ôn vì danh tiếng nên đã tài trợ cho sinh viên đại học nghèo vượt khó, Tống Miện là một trong những người được hưởng lợi, vì mối quan hệ này Ôn Thanh Dữ mới chủ động liên hệ với Tống Miện hỏi thăm tình hình A Chú, biết được A Chú chưa chết, bước tiếp theo Ôn Thanh Dữ chỉ cần hỏi thăm Thẩm Trác Doanh chỗ ở riêng của A Chú, kiểu gì cũng hỏi ra được chút manh mối.”
“Sau đó thì sao?”
“Điện thoại đối ngoại của A Chú trong khoảng thời gian đó ở trạng thái không gọi được, Ôn Thanh Dữ không có số điện thoại chiếc di động khác của cậu ta, hỏi được địa chỉ đương nhiên sẽ đến tìm, ông cụ Văn chỉ cần phái người theo dõi cô ta là được rồi, nói gì đến chuyện không tìm thấy người?”
Chu Uẩn nghe rất kỹ, nhưng cũng nhận ra một chút không ổn: “Nhưng Văn Chú nói có người nổ súng vào anh ấy, chuyện này không giống phong cách làm việc của ông cụ Văn, nếu ông ta thực sự muốn giải quyết Văn Chú, đấu đá bao nhiêu năm nay sẽ không phải là không tìm được cơ hội nào, muốn dùng cách này giải quyết Văn Chú thì đã giải quyết từ lâu rồi không cần đợi đến ngày hôm nay.”
Tưởng Đình Dã khẽ rũ mắt, lại có nhã hứng tán gẫu với cô về người khác: “Cô và Bạch Đàm tính tình khác nhau như vậy mà cũng chơi được với nhau sao?”
Chu Uẩn nhìn thần thái đó của anh ta là biết chẳng có lời hay ý đẹp nào, phản bác lại: “Anh, Trì Học Nhiên, còn cả Văn Chú nữa, ba người các anh chẳng phải cũng khác nhau quá nhiều sao? Sao chơi được với nhau?”
“Bọn tôi hả?” Trì Học Nhiên nghe thấy câu chuyện liền đi tới, nhướng mày một cái vẻ gợi đòn “Ba người bọn anh là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cô và Bạch Đàm cũng thế sao?”
“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã?” Chu Uẩn nhận ra cuộc nói chuyện của hai người bên ngoài nhà có vẻ sắp kết thúc, ố tình dẫn dắt câu chuyện theo hướng sai lệch “Em nhớ giai nhân bên cạnh Trì tổng chưa bao giờ trùng lặp, Tưởng tổng cũng là cao thủ tình trường, trước đây em còn tận mắt nhìn thấy Tưởng tổng bị ong bướm vây quanh ở quán bar, một tay chơi ảo thuật xuất thần nhập hóa, khiến các người đẹp thi nhau reo hò, nói như vậy, trải nghiệm riêng tư của Văn Chú chắc cũng chẳng khác các anh là bao đúng không?”
Một câu hỏi ngược lại khiến Trì Học Nhiên á khẩu không trả lời được, há miệng bưng ly nước, chớp mắt vài cái mà mãi chẳng nghĩ ra lời nào để phản bác, “a” mấy tiếng, đá mạnh vào chân Tưởng Đình Dã dưới gầm bàn, ra hiệu anh ta mau chóng phản bác, mấy anh em không thể vừa thua người lại vừa thua trận thế này được.
Chu Uẩn cố tình lờ đi bóng người đang đi vào, tự mình hỏi tiếp: “Nhìn dáng vẻ hai người các anh chắc là tôi đoán đúng rồi, chi bằng các anh kể cho tôi nghe lịch sử tình trường trước kia của Văn Chú thế nào đi? Anh ấy cứ luôn nói trước mặt tôi là lịch sử tình trường trống rỗng, nhưng mỗi lần đi chơi cùng các anh, mấy cô người đẹp bên cạnh đều quấn lấy anh ấy. Sau này anh ấy không thích đi nữa, bảo là ánh mắt Trì tổng nhìn anh ấy cứ như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.”.”
“Nói bậy!” Trì Học Nhiên đặt mạnh ly xuống, nước trong ly tràn ra một ít làm ướt mặt bàn, anh ta không có tâm trạng để ý, nhất định phải dùng sức chứng minh sự trong sạch mình không phải kẻ háo sắc “Sao cậu ta dám mặt dày nói với cô những lời này chứ? Tôi nói cho cô biết nhé, vận đào hoa của A Chú cực vượng, mỗi lần tôi với Đình Dã tụ tập uống rượu, cậu ta là người đến tích cực nhất, còn hỏi bọn tôi có phải chỉ có hai người không, nói nếu toàn đàn ông thì không đến đâu, bảo uống rượu với đàn ông chả có gì thú vị, chính cậu ta xúi giục tôi gọi người đẹp đến uống rượu đấy.”
Chu Uẩn kinh ngạc nói: “Thật sao?”
“Còn có thể giả à?” Trì Học Nhiên dùng khuỷu tay huých huých người bên cạnh chỉ uống nước không lên tiếng là Tưởng Đình Dã “Cậu nói xem có phải không?”
Tưởng Đình Dã nhíu mày: “Là cái gì?”
“Tôi không phải kẻ trăng hoa, A Chú mới phải.” Trì Học Nhiên nháy mắt ra hiệu với anh ta “Cậu mau giải thích với Chu Uẩn một chút, nếu không Bạch Đàm biết được lại chỉ gà mắng chó.”
Tay đang uống trà của Tưởng Đình Dã khẽ khựng lại: “Cậu và Bạch Đàm thân lắm à?”
“Đây không phải là nói thừa sao?” Trì Học Nhiên tự tin vuốt tóc mái trước trán “Tôi và cô ấy trước đây ở núi Vụ Sơn cũng coi như từng cùng chung hoạn nạn, cậu nói xem có thân hay không?
“Ra là vậy.”Tưởng Đình Dã uống cạn ly trà, tận hưởng dư vị khoan khoái lan tỏa trong lòng, mở đầu cho màn nói chuyện không kiêng nể: “A Chú có liếc mắt đưa tình với người đẹp hay không thì tôi không rõ, nhưng tên nhóc nhà cậu có hiềm nghi bịa đặt đấy, bớt bôi nhọ người ta sau lưng đi.”
Trì Học Nhiên vô cùng khinh bỉ hành vi trở mặt vào phút chót của ai đó, đập một cái lên bàn vang dội: “Được lắm Tưởng Đại Tráng cậu, vì muốn giấu giếm con người thật của Văn Chú, vậy mà dám nói dối ngay trước mặt, cậu có biết hành vi này của cậu gọi là…”
“Gọi là gì?”
Giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía sau, Trì Học Nhiên chỉ cảm thấy lòng bàn tay vừa bị tê rần ban nãy đang lan dần qua cánh tay đi khắp toàn thân, cứng đờ cổ đứng chết trân ở đó không dám động đậy dù chỉ một chút.
Vốn tưởng rằng lần này chết chắc rồi, Trì Học Nhiên ngay cả lý do ngụy biện cũng đã nghĩ được bảy tám phần, khóe mắt thấy một bóng đen lướt qua người không hề dừng lại, dừng ở trước mặt Chu Uẩn.
Văn Chú cúi mắt nhìn cô, sự dung túng bất lực dưới đáy mắt lướt qua tức thì: “Nghe mấy tin đồn về anh từ miệng chó là sao đây hả?”
“Này! Tôi nói cậu mắng ai là dog (chó) đấy!” Trì Học Nhiên tự biết đuối lý, vừa chạm phải ánh mắt Văn Chú liền hèn hẳn “Nói thế nào thì cũng phải là… pig (heo) chứ, đáng yêu biết bao.”
Anh ta nói năng chẳng đâu vào đâu, Văn Chú đã sớm không còn tâm trạng nghe anh ta nói, trong mắt chỉ có sự tồn tại của người nào đó, mà người nào đó lúc này lại bởi vì lời của Trì Học Nhiên mà ánh mắt dần bị thu hút đi, sắc mặt anh hơi trầm xuống, ngay trước mặt mọi người nắm lấy cổ tay Chu Uẩn, khẽ kéo một cái, cô chỉ đành bước theo nhịp chân của anh rời đi.
Một đường đi thẳng đến sân sau, băng qua sân sau tiến vào một phòng ngủ, chăn gối và các vật dụng cần thiết khác không ngờ đều đã được chuẩn bị sẵn, thực sự khiến Chu Uẩn ngạc nhiên.
“Thời gian này chúng ta ở đây sao?”
“Ừ.” Văn Chú kéo cô đến bên giường ngồi xuống “Nghe Trì Học Nhiên nói mấy chuyện đó thú vị lắm à?”
Chu Uẩn sững sờ, ngay sau đó bật cười thành tiếng: “Thú vị chứ, đặc biệt là mấy chuyện liên quan đến Văn tổng, đương nhiên rất thú vị.”
“Cần phải dạy dỗ lại rồi.” Văn Chú buông tay cô ra, nhưng ngay giây tiếp theo đã giữ chặt cằm cô, ngang ngược đặt xuống một nụ hôn, thế tấn công rất mạnh, mặc cho tiếng nức nở vì khó thở của cô vang lên bên tai.
