Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 145: Nhìn thế này khá giống một loài sinh vật



Ngoại truyện 1

Bốn tháng sau.

Cánh cửa lớn của một homestay ở Cộng hòa Montenegro từ từ mở ra, hương vị mặn mòi của nước biển phả vào mặt, thổi tung mái tóc dài xõa ngang vai và tà váy của Chu Uẩn bay phấp phới.

Cô từ từ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cảm nhận sự dễ chịu do gió biển mang lại, dịu dàng như có ai đó đưa tay nhẹ nhàng xoa má.

Sau lưng đột nhiên cảm nhận được một luồng hơi ấm, như nam châm hút chặt lấy phía sau cô. Chu Uẩn cười bất lực, hơi nghiêng mặt nhìn kẻ gây ra chuyện này: “Gọi điện xong rồi à?”

“Ừ.” Văn Chú hơi cúi đầu, môi rơi trên vai cô hôn nhẹ vài cái “Điện thoại từ Túc Nguyên.”

Khóe môi đang mỉm cười của Chu Uẩn hơi cứng lại, quay đầu nhìn bãi biển ồn ào náo nhiệt cách đó không xa, giọng trầm xuống vài phần: “Sao vậy?”

“Mấy người bọn họ dính líu quá nhiều việc, những chuyện đã qua tay một khi bị điều tra rõ ràng thì càng không có đường sống, Chu Tư Tình và Phó Mỹ đã đến đồn cảnh sát nhiều lần để lấy lời khai, cuộc điện thoại vừa rồi là do Chu Tư Tình gọi tới.”

Trước khi rời khỏi Túc Nguyên, Chu Uẩn đã liên lạc với Chu Tư Tình. Trong điện thoại, cả hai đều im lặng vài phút, đối với kết cục cuối cùng, chỉ có bản thân họ mới hiểu rõ cảm giác ngay khoảnh khắc đó. Chu Tư Tình cuối cùng cũng có thể sống cuộc sống tự do mình mong muốn, còn về phần Chu Uẩn, đã báo thù cho bố, cô không còn cô độc một mình nữa, cuộc sống dần đi vào quỹ đạo.

Thời gian đến Cộng hòa Montenegro, Chu Uẩn gần như đã quên hết mọi thứ ở Túc Nguyên, hoặc có lẽ trong tiềm thức cô không muốn nhớ tới, đến mức lúc này nghe Văn Chú nhắc đến Túc Nguyên, bản năng cô kháng cự không muốn nghe bất cứ chuyện gì liên quan đến những người đó.

Thịnh Hoằng vẫn do Văn Chú quản lý, còn về người bố và cậu em trai trên danh nghĩa kia vẫn bị giám sát, không cho bọn họ về nước. Không có Văn Hoằng ngáng đường, Văn Trọng dù trong lòng không vui cũng không dám tác oai tác quái, lời của Văn Chú chẳng khác nào thánh chỉ. Bản tính “gió chiều nào theo chiều nấy” ăn sâu trong xương tủy con người càng thể hiện rõ rệt trong hoạn nạn, Văn Hoằng sụp đổ, Văn Trọng rất rõ ràng người có thể cho ông ta cuộc sống mong muốn trước mắt chỉ có Văn Chú.

Định kỳ đưa cho ông ta một khoản tiền, đủ để gia đình ba người bọn họ chi tiêu ở nước ngoài, Văn Trọng không cần thiết phải làm ầm ĩ, Văn Hoằng còn chưa tự lo nổi cho bản thân mình, nếu ông ta còn làm loạn, e rằng người tiếp theo vào tù chính là ông ta.

Tang lễ của Thẩm Trác Doanh đã kết thúc vào tuần trước, Văn Chú không về đưa tiễn chặng đường cuối cùng, giao toàn quyền cho Tống Miện xử lý. Anh về khó đảm bảo sẽ không bị cánh phóng viên truyền thông vây chặn, ép hỏi những chuyện liên quan đến Văn Hoằng. Anh không muốn nhắc đến Văn Hoằng, bên ngoài liền gán cho anh một danh xưng mới: Đại nghĩa diệt thân, không còn mặt mũi gặp công chúng, đủ loại suy đoán ồn ào.

Những năm qua lời khó nghe Văn Chú nghe không ít, mấy câu này đối với anh chẳng đau chẳng ngứa, ném cho Tống Miện xử lý còn hơn là anh làm qua loa lấy lệ.

Chu Uẩn thấy anh im lặng, vỗ nhẹ vào đôi tay đang vòng qua eo mình: “Chắc anh không chỉ muốn nói những chuyện này đâu nhỉ?”

Mặt Văn Chú vẫn vùi vào hõm cổ cô, biết chuyện gì cũng không giấu được cô, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: “Trong điện thoại Chu Tư Tình nói, Chu Vực bằng lòng nhận tội chịu phạt, điều kiện duy nhất là gặp em một lần.”

Chu Uẩn vừa nghe thấy yêu cầu này, theo bản năng khẽ nhíu mày. Có những lời không cần nói tiếp, ý tứ đều đã rõ ràng. Đã đến nước này rồi, anh ta muốn gặp cô, chẳng qua là để chửi bới ầm ĩ, nói cô lòng lang dạ sói, nhà họ Chu cho cô ăn ngon mặc đẹp nuôi nấng cô, không ngờ cô lại lấy oán trả ơn… Những lời lẽ kiểu như vậy chỉ cần cô xuất hiện, Chu Vực nhất định sẽ nói ra.

Tất nhiên, anh ta cố chấp muốn gặp cô chắc chắn không chỉ để nói những điều này, anh ta biết mình chắc chắn phải chết, nhưng trước khi chết nếu có thể khiến cô khó chịu vài phần, thì đó cũng là chuyện sảng khoái.

Cánh tay ôm eo cô của Văn Chú bất chợt siết chặt: “Sao không nói gì?”

“Giữa em và anh ta không cần thiết phải gặp mặt, cứ để anh ta mang theo sự khó chịu đó ra pháp trường đi.” Chu Uẩn mím môi “Đúng rồi, Chu Bá Sầm và Du Sóc Đông chắc chắn phải chết, bên phía ông cụ Văn anh không định nói gì sao?”

“Nói gì?” Văn Chú buông cô ra, đi thẳng vào trong nhà, dừng lại trước một chiếc tủ thấp rót cho mình một cốc nước, đầu ngón tay gõ nhẹ vào thành cốc, dòng nước mát lạnh trôi tuột xuống cổ họng vào bụng, anh uống cạn cốc nước mới chậm rãi mở miệng “Tự làm tự chịu.”

Chu Uẩn dựa vào khung cửa nhìn đường viền hàm dưới ngày càng rõ nét của người đối diện, trong lòng sáng như gương. Nếu thật sự không bận tâm thì sao ngày nào cũng ăn uống không ngon miệng, người cũng gầy đi mấy cân.

Cô nghiêng đầu nhìn anh đang loay hoay với máy pha cà phê, khẽ nói: “Chu Tư Tình ngoài việc chuyển lời của Chu Vực, chắc hẳn còn lời khác phải không?”

Động tác kéo ngăn kéo của Văn Chú hơi khựng lại, nhìn chằm chằm vào khe hở vừa mở ra, thấy những viên cà phê nén màu trắng được xếp ngay ngắn bên mép ngăn kéo, giống hệt trạng thái những năm tháng anh ở nhà cũ, mỗi ngày đối mặt với Văn Hoằng. Khuôn phép cẩn thận chưa từng dám để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Chu Uẩn thông minh, Văn Chú cũng biết rõ, giữa bọn họ vốn không nên có bí mật, nhất là bí mật liên quan đến đám người ở Túc Nguyên, giấu giếm chẳng qua chỉ làm bản thân thêm khó chịu.

Anh đẩy ngăn kéo vào không nhẹ không nặng, cũng giấu đi những viên cà phê nén được xếp ngay ngắn trong đó: “Không sai, Văn Hoằng không yêu cầu gặp em như Chu Vực, yêu cầu duy nhất của ông ta là gọi điện thoại một lần, anh từ chối rồi.”

Cô biết ngay Văn Chú có chuyện giấu giếm, với mạng lưới quan hệ của anh, có lẽ đã sớm biết ý định muốn liên lạc của Văn Hoằng, nhưng cứ ép Văn Hoằng phải đích thân mở miệng đưa ra yêu cầu.

Chu Uẩn thu chân đứng thẳng, hai tay đang khoanh trước ngực cũng từ từ buông xuống, đi về phía trước hai bước, chừa cho nhau một không gian trò chuyện: “Anh biết mục đích ông ta gọi điện cho anh là gì đúng không?”

Văn Chú ngước mắt nhìn bức tranh phong cách điền viên xanh ngát treo trên tường, nhưng đáy mắt lại chẳng có chút sức sống hay hơi ấm nào, chỉ có sự bình tĩnh sau khi mọi chuyện đã qua: “Em thông minh như vậy, chi bằng nói thử xem em đã đoán được những gì, anh tiện thể pha giúp em một ly cà phê, muốn uống không?”

Được anh mời, ánh mắt Chu Uẩn dừng lại trên máy pha cà phê vài giây, hơi dịch chuyển rơi vào người anh, buông lời: “Được.”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Thời gian đến Cộng hòa Montenegro, số lần Chu Uẩn uống cà phê cực kỳ ít ỏi, một là cô pha cà phê không ngon, hai là thấy phiền phức, quả thực cô uống cà phê vào sẽ rất tỉnh táo, còn lý do thứ ba… vừa nghĩ đến là người lại nóng ran một cách khó hiểu.

Anh đang bận rộn, Chu Uẩn tự nhiên không thể nhàn rỗi, nhìn bóng lưng bận rộn của anh, trực tiếp kéo chủ đề đến tầng nghĩa rõ ràng nhất: “Ông cụ Văn gọi điện cho anh chắc là để xác nhận xem anh rốt cuộc có tha cho đám người Văn Trọng hay không, mà sở dĩ ông ta nghe lời, cũng là do hôm đó anh đã nói cho ông ta biết chuyện người của anh tìm thấy đám người Văn Trọng rồi đúng không?”

Văn Chú xay thủ công hạt cà phê thành bột, nghe cô suy đoán, động tác trên tay vẫn không dừng, tập trung xem bột cà phê xay ra từ máy xay có mịn hay không, tuy bận rộn nhưng vẫn có thể trả lời: “Với tính cách của Văn Hoằng, em nghĩ ông ta sẽ vì Văn Trọng mà chịu trói sao?”

Đôi mày thanh tú của Chu Uẩn khẽ nhíu lại, đây cũng là điểm cô không nghĩ ra. Nếu xét theo tính cách của ông cụ Văn, đã đến nước sôi lửa bỏng rồi, bản thân giữ được mạng mới là quan trọng nhất, hà cớ gì sau khi Văn Chú cho biết vị trí gia đình ba người Văn Trọng thì lại chịu thỏa hiệp?

Vì tò mò, Chu Uẩn lại đi về phía trước vài bước, một ngày mới tự do thoải mái bắt đầu trong tiếng dép lê loẹt xoẹt, cô đi đến bên cạnh Văn Chú, nhìn anh thong thả q*** t** cầm trên máy xay, tay phải chống lên bàn, vừa nhìn anh cũng đồng thời biểu thị ý giục giã.

“Trong khoảng thời gian sự việc bùng nổ, em không phát hiện ra có một người gần như biến mất sao?”

Lông mày Chu Uẩn khẽ chau lại, trong đầu nhanh chóng lướt qua gương mặt của nhiều người, hình ảnh cuối cùng dừng lại khiến cô buột miệng thốt ra: “Hạ lão phu nhân?!”

Văn Chú nhét máy xay vào tay cô, tự mình đi điều chỉnh máy pha cà phê, trong lúc loay hoay không nhịn được bật cười: “Đầu óc vẫn còn linh hoạt lắm, không vì đến quốc gia khác mà bị giảm sút đi chút nào.”

Cô cầm máy xay tiếp nhận công việc của anh, động tác nhẹ nhàng hơn, tiếng xay tự nhiên cũng nhỏ đi nhiều: “Ông cụ Văn ngoan ngoãn đầu hàng là do Hạ lão phu nhân khuyên giải sao?”

“Khuyên?” Văn Chú đang bận rộn ném cho cô một ánh mắt như cười như không cười “Em nghĩ Hạ Mẫn có bao nhiêu trọng lượng mà có thể tác động đến Văn Hoằng? Tình cảm vợ chồng của họ coi như bằng không, chẳng qua là toan tính lợi dụng lẫn nhau, công ty nhà họ Hạ không chống đỡ nổi nữa, muốn cứu sống chỉ có thể dựa vào Thịnh Hoằng, Văn Hoằng sẽ không quan tâm đến mớ hỗn độn đó, ông ta thậm chí còn muốn nuốt trọn nhà họ Hạ. Hạ Mẫn chính vì nhìn thấu bộ mặt giả nhân giả nghĩa không nể tình của ông ta, nên mới tiết lộ chỗ ở của Văn Trọng cho anh khi anh phái người tìm kiếm, cái bà ta muốn là anh đưa Văn Hoằng vào tù, giữ lại chút hơi tàn cho nhà họ Hạ.”

Tay xay bột cà phê của Chu Uẩn từ từ dừng lại: “Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến việc ông cụ Văn chịu xuống nước?”

Ngón trỏ anh hơi cong lại quẹt qua sống mũi cô, khẽ hừ: “Trong tay Hạ Mẫn có rất nhiều bằng chứng về Văn Hoằng, bà ta đã giao toàn bộ cho anh, làm con bài trao đổi để Thịnh Hoằng giúp nhà họ Hạ vượt qua cửa ải khó khăn. Văn Hoằng chính vì nhìn thấy những bằng chứng đó mới chịu xuống nước, ông ta không muốn Thịnh Hoằng bị hủy hoại, tự nhiên cũng không muốn nhìn thấy Hạ Mẫn tiêu dao tự tại bên ngoài, muốn anh ra tay với nhà họ Hạ.”

Chu Uẩn cuối cùng cũng hiểu ra. Hóa ra ông cụ Văn cảm thấy một mình ngồi tù thì chán quá, phải kéo cả Hạ lão phu nhân vào ngồi tù cùng, ông ta xảy ra chuyện thì bà ta cũng đừng hòng sống yên ổn, quả thực là đủ tàn nhẫn.

“Cho nên anh đồng ý với ông cụ Văn sẽ nhắm vào nhà họ Hạ, ông ta vội vàng gọi điện cho anh là muốn biết anh đã tống Hạ lão phu nhân vào tù hay chưa sao?”

“Ông ta biết rất rõ lần này không chạy thoát được rồi, kéo thêm vài người chịu tội chung mới sảng khoái, Chu Bá Sầm vào rồi, Du Sóc Đông cũng vào rồi, hai người này đối với ông ta là mối họa tâm phúc cả đời, nay cũng giống như ông ta đều vào tù cả, ông ta cũng chẳng còn gì lấn cấn nữa. Duy chỉ có Hạ Mẫn, ông ta không muốn buông tha, ông ta biết Hạ Mẫn giở trò ngáng đường, người trong mắt không chứa nổi hạt cát như ông ta sao có thể dung thứ cho sự phản bội? Không loại trừ bà ta, trong lòng không thoải mái.”

Tiếng máy xay lại lục tục vang lên, Chu Uẩn nghe chuyện yêu hận tình thù, đầu óc suy nghĩ nhanh chóng và quyết đoán, không xay cà phê nữa, đặt nhẹ xuống bàn, đưa tay chọc vào cơ bắp săn chắc trên cánh tay anh, tỏ ý có lời muốn nói: “Sau này anh có như vậy không?”

Anh nhướng mày nhìn cô: “Như thế nào?”

“Chính là không từ thủ đoạn cũng bắt em phải chịu chung số phận ấy.” Chu Uẩn lại chọc anh thêm mấy cái, phát hiện anh quản lý cơ thể đến mức cực hạn, ngay cả tầng hầm căn nhà họ đang ở tạm này cũng được trang bị dụng cụ tập gym.

Văn Chú mở máy xay đổ vào máy pha cà phê, đầu ngón tay quẹt lấy phần bột cà phê thừa, vẽ sáu cái râu màu nâu đen lên mặt cô, hài lòng gật đầu: “Nhìn thế này khá giống một loài sinh vật.”

Chu Uẩn không rõ anh vẽ cụ thể cái gì, chỉ biết là anh đã thực hiện một loạt thao tác trên mặt mình: “Sinh vật gì?”

Anh cố ý ghé sát lại, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô, giây trước tình ý tràn đầy, giây sau lộ rõ nguyên hình, vẻ mặt gợi đòn đáp: “Hổ cái.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...