Ngoại truyện 2
Kể từ khi hai người đến Cộng hòa Montenegro, tính khí của Văn Chú thì thu liễm bớt, còn Chu Uẩn thì ngày càng đanh đá, nghe thấy anh nói năng gợi đòn, hành động nhanh hơn não, lực đá qua cũng không gọi là nhẹ, đá thẳng vào bắp chân Văn Chú: “Anh bảo ai là hổ cái hả?”
Trên tường có treo một tấm gương ba mặt màu bạc, Văn Chú tiện tay gỡ xuống, ngón trỏ móc vào sợi dây mảnh cố định gương, đưa ra mặt gương rõ nét nhất cho cô xem: “Nhìn kỹ xem.”
Chu Uẩn trừng mắt nhìn anh một cái, ánh mắt khẽ chuyển rơi vào trong gương, thay đổi duy nhất chính là làn da đen đi một chút. Văn Chú đã dặn cô bôi kem chống nắng, nhưng cô dậy muộn, đợi rửa mặt xong thì một ngày đã trôi qua quá nửa, sợ lỡ lịch trình nên chỉ bôi chút nước hoa hồng và sữa dưỡng rồi chạy biến, chai kem chống nắng mang theo trong túi xách trước khi ra nước ngoài thậm chí còn chưa bóc tem niêm phong, nằm dưới đáy túi trang điểm, hoàn toàn bị lãng quên.
Tuy nói không đen thành than, nhưng nhìn tổng thể vẫn thấy không thoải mái, cộng thêm mấy sợi râu mèo vẽ bằng bột cà phê trên má, nhìn chướng mắt biết bao.
Chu Uẩn gạt tay anh ra, đẩy cái gương ra khỏi tầm mắt, liếc xéo Văn Chú: “Được, hổ cái thì hổ cái, cũng hợp lý đấy.”
Văn Chú nhếch môi cười như có như không, lúc này mà biểu cảm trên mặt quá rõ ràng thì chính là tự tìm phiền toái cho mình, không chừng chọc giận cô lên lại chiến tranh lạnh mấy ngày. Ban ngày thì bị mặt nặng mày nhẹ, buổi tối thị bị cấm cửa, những ngày khổ sở đó trải qua một lần là đủ rồi, sao có thể ngày nào cũng chịu được.
Anh đặt gương xuống, hai tay nhẹ nhàng nâng cằm Chu Uẩn lên, trịnh trọng quan sát tỉ mỉ, đưa ra kết luận mới: “Hổ cái thành tinh đúng là xinh đẹp thật.”
Chu Uẩn ngẩn người, chưa đến ba giây đã quay mặt đi để kìm nén khóe môi đang chực cong lên không kiểm soát được, sợ bị anh phát hiện nên đôi môi mím chặt, gượng gạo giấu đi nụ cười kia, cằm hơi hất cao, tự tin nhướng mày: “Đương nhiên rồi, hôm qua ở đây em nhận được mấy lời mời làm quen lận đó.”
Cô có dung mạo xuất chúng, khí chất đặc biệt, cho dù ngũ quan không sắc sảo như người phương Tây, nhưng khi hòa vào đám đông người nước ngoài mũi cao mắt sâu, cô vẫn là sự tồn tại nổi bật, nhận được lời mời hay được bắt chuyện làm quen cũng chẳng có gì lạ.
Văn Chú nhìn dáng vẻ đắc ý của cô, không nhịn được đưa tay véo má cô, nghiêm mặt lên án: “Em không nói thì anh cũng quên mất, mấy hôm trước cái tên tóc vàng mời em uống rượu nhảy đầm ấy, trông quả thực đúng là gu của các em, nhưng con người anh rất thích lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, nên đã tiện tay tra thử giúp em rồi, em đoán tên tóc vàng đó là người thế nào?”
“Chẳng qua cũng chỉ là tra nam, thích chơi trò bắt cá hai tay chứ gì.” Chu Uẩn làm bộ không quan tâm, phẩy tay phải tỏ vẻ không sao cả, “Mọi người đều ra ngoài chơi, so đo quá thì làm sao chơi hết mình được?”
Bất kể cô đang nói đùa hay nói thật, Văn Chú cũng không hài lòng với thái độ lúc này của cô, bàn tay vốn định buông ra lại siết chặt lần nữa, lực đạo nơi đầu ngón tay mạnh hơn khiến cô cảm thấy đau rồi mới nhẹ nhàng thả lỏng: “Nếu hắn chỉ là tra nam thì không đến mức để anh phải điều tra.”
Thấy anh thu lại vẻ cợt nhả trêu đùa, thần sắc phủ lên một tầng u tối nặng nề, anh nhìn chằm chằm cô, ánh mắt im lặng như đang trách cứ cô quá lơ là mất cảnh giác.
Chu Uẩn thu lại vẻ đùa cợt, nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
Anh hít sâu một hơi, rồi lại nặng nề thở ra: “Cộng hòa Montenegro tuy không loạn như một số nơi, nhưng nói cho cùng cũng không phải trong nước, một số giao dịch thương mại bao gồm cả sự luân chuyển nhân sự đều là ẩn số, chúng ta có thể đến đây du lịch thì cũng sẽ có những phần tử phi pháp đến đây nghỉ dưỡng, hiểu chưa?”
Anh vừa nói, Chu Uẩn mới dần nhận ra có chút không ổn.
Gã đàn ông đó có ngoại hình rất nổi bật, sau khi tiếp xúc Chu Uẩn mới biết hắn tên là Hubert. Trong bữa tiệc tối trên bãi biển, hắn vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của không ít người khác phái, tay cầm ly rượu đi lại giữa đám đông, xử lý các mối quan hệ xã giao một cách điêu luyện, giành được danh hiệu quý ông được hoan nghênh nhất tại hiện trường tối hôm đó.
Tiệc tối kết thúc, màn tiếp theo chính là vũ điệu tự do, đúng như tên gọi, mọi người tụ tập trên bãi biển, nghe DJ mở nhạc và lắc lư theo điệu nhạc, còn quý ông được hoan nghênh nhất có thể mời một người có mặt tại đó khiêu vũ, đối phương không được từ chối. Tất nhiên, thông thường thì người khác cũng sẽ không từ chối.
Đêm đó Hubert mời người duy nhất trong bữa tiệc chưa chạm cốc uống rượu với hắn cùng khiêu vũ, người đó chính là Chu Uẩn.
Ban đầu cô tưởng lòng hiếu thắng của Hubert tác quai tác quái, cho rằng sức quyến rũ của mình là vô hạn, người có mặt ở đó không ai là không bị sự quyến rũ của hắn khuất phục, lại khéo gặp phải cô – một kẻ ngốc nghếch không hiểu phong tình, khiến hắn gặp phải thất bại để đời, tâm lý khao khát muốn thắng khiến hắn mời cô nhảy trước mặt mọi người.
Nhưng hiện tại, những lời này của Văn Chú đã đánh thức bộ não đang hỗn độn của cô. Thoạt nhìn thì không có gì, nhưng ngẫm kỹ mới thấy được một chút kỳ quái, cái cảm giác kỳ lạ này lan tỏa ra, bầu không khí trong phòng dần trở nên nặng nề.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
“Hubert là phần tử nguy hiểm sao?”
“Ừ.”
Giả sử thân phận phần tử nguy hiểm là chuyện chắc như đinh đóng cột, thì Văn Chú cùng lắm chỉ cần nói thẳng ngọn ngành, dặn dò cô tránh xa Hubert ra là được, không đến mức phải đi đường vòng lớn như vậy.
“Có phải anh muốn nói chuyện khác không?”
“Hubert và Chu Vực có lẽ có quan hệ với nhau.”
Chu Uẩn hoàn toàn sững sờ, từ lòng bàn chân dâng lên một luồng tê dại, như kim châm liên tục đâm vào da thịt, sự đau đớn và khó chịu chạy dọc khắp cơ thể, xương cốt và máu huyết đều trở nên khác thường.
Cô khẽ hé môi, hồi lâu sau mới thốt ra được một câu: “Hắn tiếp cận em… định làm gì?”
Chuyện ở Túc Nguyên vừa giải quyết xong chưa bao lâu, Văn Chú biết cô không muốn sống những ngày tháng nơm nớp lo sợ nữa. Vốn tưởng rằng ở nước ngoài một thời gian, đợi quay về thì mọi chuyện cũng lắng xuống nhiều, không ngờ vẫn xảy ra sai sót, vậy mà lại gặp phải một gã đàn ông có quan hệ dây mơ rễ má với Chu Vực ở tận Cộng hòa Montenegro xa xôi này, khó mà không nghĩ đến chiều hướng xấu.
Văn Chú vén lọn tóc rủ xuống giúp cô, ôn tồn an ủi: “Hubert đến Montenegro trước chúng ta, cho dù có bản lĩnh lớn đến đâu, hắn cũng không thể biết trước chúng ta sẽ mua vé máy bay ngày nào, gặp nhau ở Montenegro có lẽ là trùng hợp.”
Tim Chu Uẩn vẫn đập thình thịch. Ở xa tận nước ngoài, không giống như ở Túc Nguyên nơi Văn Chú có thể tìm các mối quan hệ, ở nơi đất khách quê người này, nếu gặp phải nhân vật lợi hại, chưa chắc họ đã có thể bình an rời đi, huống hồ đối phương còn quen biết Chu Vực, chắc hẳn cũng là làm ăn phi pháp. Những kẻ này đều là bọn liều mạng, chỉ biết đến tiền chứ không biết đến người.
“Chúng ta về đi, hoặc đi nơi khác, chỉ là chuyện mua một tấm vé máy bay thôi mà.” Chu Uẩn đột nhiên không muốn ở lại đây nữa, cho dù Cộng hòa Montenegro rất đẹp, nhưng cô không muốn bỏ mạng tại đây, “Trái đất rộng lớn như vậy, chẳng lẽ chúng ta đi đến đâu cũng đụng phải hắn sao?”
Cô làm bộ muốn về phòng ngủ thu dọn hành lý, Văn Chú đưa tay giữ cô lại, dùng sức kéo người về trước mặt, giơ tay khẽ cọ vào gò má hơi tái nhợt của cô, cụp mắt trấn an: “Với kiểu làm ăn của bọn họ thì năng lực tra cứu vé máy bay của một người là có thừa, nếu thật sự bị nhắm vào, thì có muốn rời khỏi Cộng hòa Montenegro cũng không đi được đâu.”
Càng nói, lòng Chu Uẩn càng trầm xuống, cô cúi đầu chán nản nói: “Vậy phải làm sao? Em không muốn ở lại đây nữa…”
Thời gian này tính tình cô đã có chút thay đổi, bắt đầu từ từ dựa dẫm vào anh, không còn là đơn thương độc mã một mình chiến đấu nữa. Văn Chú cảm thấy an lòng nhưng cũng không hy vọng cô vì những chuyện trong quá khứ mà trốn tránh.
Càng không muốn đối mặt, những chuyện tồi tệ đó lại giống như cơn gió không bao giờ ngừng, luôn tìm được cơ hội thổi vào tim, ép người ta phải quấn chặt áo nhưng cũng chẳng ích gì, cái lạnh đó đã sớm lan ra trong tim.
Bàn tay đang v**t v* má cô của Văn Chú từ từ chuyển xuống vai, lòng bàn tay có lực, khẽ bóp đầu vai cô, cười khẽ nhắc nhở: “Không cần Thất Nguyệt và Bát Nguyệt nữa sao?”
Chu Uẩn thoát ra khỏi thế giới riêng của mình, từ từ ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đang rủ xuống của Văn Chú. Tất cả sự phiền não và lo lắng đều dần tan biến trong cái tên Thất Nguyệt và Bát Nguyệt.
Đúng vậy, bây giờ cô ngoài Văn Chú ra còn có Thất Nguyệt và Bát Nguyệt. Thất Nguyệt là một chú mèo con hơn ba tháng tuổi, Bát Nguyệt là một chú chó con năm tháng tuổi, lúc này chúng đang ở góc phòng khách, chỗ đó là nơi nghỉ ngơi Chu Uẩn dọn dẹp cho chúng, dùng rào chắn quây lại thành một không gian riêng tư thuộc về chúng.
Có chúng nó, trách nhiệm trên vai Chu Uẩn lại nhiều thêm. Cô vội vàng rời đi, chúng phải làm sao đây? Gửi cho người khác vài ngày thì được, nhưng tặng cho người khác thì cần cô phải lưu ý xem người nhận nuôi có giàu lòng yêu thương hay không, môi trường sống có phù hợp với chúng hay không cùng vô số yêu cầu vụn vặt khác. Vỗ mông phóng khoáng rời đi, cô đâu chỉ là không có trách nhiệm, mà nhân phẩm cũng có vấn đề rất lớn.
Chu Uẩn thu lại sự rối bời trong lòng, ánh mắt từ từ rơi vào Thất Nguyệt và Bát Nguyệt đang nô đùa với nhau cách đó không xa. Đang là lúc chúng tò mò về thế giới này nhất, cô không thể nào nhẫn tâm như vậy được.
“Hubert đến giờ vẫn chưa lộ rõ mối quan hệ quen biết với Chu Vực, có lẽ hắn ta không hề biết em.”
“Bọn họ đã đã cùng một dây chuyền làm ăn, Chu Vực sa lưới, có muốn giấu thì cùng lắm chưa được quá hai tuần là sẽ biết thôi, nếu không thì giải thích thế nào về ánh mắt hắn liên tục đánh giá em trong bữa tiệc tối?”
Chu Uẩn khẽ gật đầu: “Vậy chúng ta cứ đợi xem sao, xem rốt cuộc hắn muốn đi nước cờ nào.”
Văn Chú vừa định trả lời, đôi mắt tinh liếc thấy bóng người ngoài cửa sổ chuyển động, chưa đầy vài giây, khuôn mặt thích khoe khoang gây sự chú ý của Hubert đã xông vào phòng khách, không mời mà đến.
Chu Uẩn đọc được chút gì đó không ổn qua ánh mắt anh: “Sao vậy?”
Theo tầm mắt của anh, Chu Uẩn chậm chạp xoay người lại.
Quả đúng là ứng nghiệm câu nói: Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Thân hình cao lớn của Hubert dựa vào khung cửa, khiến cánh cửa trông nhỏ đi không ít. Hắn ứng ngược sáng, mái tóc vàng sẫm hơn vài phần so với dưới ánh đèn, nhưng nhan sắc vẫn rất đỉnh, dáng đứng buông thả, ra vẻ là một tay lão luyện chốn tình trường.
Hắn một tay xoay bật lửa, ánh mắt từ từ chuyển từ mặt Văn Chú sang người Chu Uẩn rồi không rời đi nữa: “Chu Uẩn, khẩu âm của tôi không có vấn đề gì chứ?”
Một tràng tiếng Trung phổ thông lưu loát bất ngờ vang lên, Chu Uẩn khó tránh khỏi kinh ngạc, càng cảm thấy sự xuất hiện của hắn lúc này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, mà là tìm đến cửa với một mục đích rõ ràng.
Văn Chú kéo nhẹ một cái, Chu Uẩn đã đứng ở sau lưng anh. Anh không tức giận vì hành vi không mời mà đến của người nào đó, ánh mắt nhàn nhạt quét qua gã đàn ông đối diện: “Nói thẳng đi.”
Bàn tay đang xoay bật lửa của Hubert khựng lại, đôi mắt nheo khẽ lóe lên tia nhìn nguy hiểm. Kéo dài khoảng một phút, hắn chủ động dời tầm mắt, một lần nữa rơi vào người Chu Uẩn, coi như chốn không người mà nhướng mày: “Uẩn, cô rất giỏi phản bội.”
Một người nước ngoài nói tiếng phổ thông không vấp váp đã khiến người ta có vài phần không thoải mái, lại nghe thêm vài câu ám chỉ rõ ràng đầy ẩn ý, sự kiên nhẫn của Chu Uẩn dần cạn kiệt: “Phải, giống như anh giỏi thu hút sự chú ý của phụ nữ vậy.”
Hắn vô cảm nhìn thẳng vào cô, đột nhiên tự cười một mình: “Uẩn, cái tôi giỏi không phải là thu hút sự chú ý của phụ nữ đâu.”
Hubert đứng thẳng dậy bước vào trong nhà, mỗi bước đi, ý cười trong đáy mắt lại đậm thêm một chút, cuối cùng dừng lại ở nơi chỉ cách bọn họ một bước chân, vừa là câu trả lời vừa là sự công khai thân phận: “Tôi giỏi…”
“Giết người.”
