Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 147: Kẻ ngu ngốc thì không phân biệt biên giới



Ngoại truyện 3

Thông thường, những người chủ động lật bài ngửa đều là vì họ tuyệt đối tự tin vào bản thân nên mới không chút kiêng dè.

Chu Uẩn từng nghĩ thân phận hắn đặc biệt, không phải kẻ dễ trêu chọc, cũng may lần đầu tiên gặp hắn ấn tượng đã không tốt lắm, giao tiếp với hắn chỉ giới hạn ở nụ cười lịch sự, không còn dây dưa gì về sau. Không ngờ Hubert lại tự mình tìm tới cửa, giống như đến để khiêu khích hơn.

Công khai thân phận cũng đồng nghĩa với việc hạ chiến thư, chẳng qua là sự việc diễn tiến nhanh hay chậm mà thôi.

Chu Uẩn cũng đã gặp không ít sóng to gió lớn, vừa mới đích thân trải qua cuộc so tài sinh tử, khả năng chấp nhận tự nhiên vượt xa người thường. Cằm hơi hất lên đón lấy ánh mắt cười như không cười của Hubert, cô đáp lại một cách không kiêu ngạo không tự ti: “Giết người sống hay người chết?”

Ý cười của Hubert vẫn còn đó: “Cô nói xem?”

“Tôi nói à?” Chu Uẩn bước lên một bước, nhưng bị cản lại bởi Văn Chú, anh lo lắng cho cô.

Chu Uẩn đưa tay đặt lên cánh tay anh, đầu ngón tay ấn xuống dùng sức, ném cho anh ánh mắt bảo hãy yên tâm.

Văn Chú khẽ nhíu đôi mày rậm, ý của cô anh hiểu, chỉ là thân phận đối phương quá nguy hiểm, một khi ra tay anh chưa chắc có thể bảo vệ cô ngay lập tức, đây mới là lý do anh không muốn để cô qua đó.

Hubert nhìn bọn họ giằng co qua lại, cười khẩy: “Yên tâm, tôi không mang súng.”

Chu Uẩn nhẹ nhàng gạt cánh tay đang chắn trước người của Văn Chú ra, đi thẳng đến trước mặt Hubert. Khoảng cách rất gần, thậm chí có thể nhìn rõ anh ta có một đôi mắt rất đẹp, con ngươi màu nâu nhạt tựa như thợ săn bẩm sinh rong ruổi trên thảo nguyên, có thể khóa chặt con mồi một cách chuẩn xác, vừa nguy hiểm lại vừa mê người.

Cô đột nhiên bật cười thành tiếng: “Nhưng tôi thấy anh không giống kẻ biết giết người.”

Nụ cười trên môi Hubert hơi thu lại, hứng thú dần dâng lên: “Nói thế là sao?”

“Trong nước chúng tôi có một câu nói.” Chu Uẩn không cho hắn chút mặt mũi nào, nói thẳng “Tiểu bạch kiểm* thường ngay cả phụ nữ cũng đánh không lại.”

Tiểu bạch kiểm*: trai bao

Nụ cười vương trên môi Hubert dần nguội lạnh, đồng tử màu nâu nhạt đột ngột co rút, chuyển sang ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào con mồi: “Tôi không phải là Chu Vực.”

Ý nói, sẽ không dung túng cho sự vô lễ của cô.

Chu Uẩn không hề sợ hãi, nụ cười vừa rồi chuyển sang gương mặt cô: “Chu Vực là bại tướng dưới tay, còn anh cùng lắm chỉ là chó mất chủ mà thôi.”

Sự kiên nhẫn cuối cùng của Hubert hoàn toàn cạn kiệt, bàn tay buông thõng bên người từ từ lần ra sau thắt lưng, rõ ràng là chuẩn bị ra tay.

“Anh Hubert, nếu tôi có việc cầu cạnh người khác thì tôi sẽ bày tỏ một trăm phần trăm thành ý, chứ không phải cố gắng đặt mình ở vị trí cao ngang hàng, đàm phán bằng tư duy của kẻ cướp.” Chu Uẩn nghiêng đầu ra hiệu vào vị trí tay của hắn “Phía sau có người đang nhắm vào anh, không đoán sai thì hẳn không phải đồng bọn của anh, đã không phải bạn, vậy thì chỉ có thể là kẻ thù.”

Hubert khẽ híp mắt, nhìn chằm chằm người phụ nữ đang thông báo tình hình trước mặt. Vị trí hắn đứng khá khó xử, nếu quay đầu chắc chắn sẽ đánh rắn động cỏ, nếu đối phương bắn lén, hắn không nắm chắc tuyệt đối có thể tránh vào vùng an toàn, nhưng nếu cô nói dối, hắn sẽ không tha cho cô.

“Vị trí cụ thể.”

“Tại sao tôi phải nói cho anh biết vị trí cụ thể?” Chu Uẩn “gần mực thì đen”, học theo giọng điệu gợi đòn bình thường của Văn Chú mà đấu võ mồm với Hubert “Nhìn theo tình hình hiện tại, lợi thế thuộc về tôi, tôi thà cầu nguyện đối phương bắn súng khá một chút, có thể một phát bắn chết anh còn hơn.”

Những người Hubert tiếp xúc phần lớn là những nhân vật lợi hại l**m máu trên lưỡi dao, bọn họ không thích vòng vo tam quốc, chuyện một viên đạn có thể giải quyết thì sẽ không nói nhảm một câu, dứt khoát nhanh gọn. Mà nay, người phụ nữ dáng người mảnh khảnh trước mặt, rõ ràng hắn chỉ cần động một ngón tay là có thể b*p ch*t, lại bị cô bóp ngược lại tử huyệt, những lời nói bâng quơ, từng câu từng chữ đều mang theo sự đe dọa.

Chu Uẩn dừng lại đúng lúc: “Trả lời tôi một câu hỏi, tôi giúp anh thoát khỏi nguy hiểm.”

Hubert không còn cách nào khác, khẽ nhắm mắt, im lặng đồng ý đề nghị của cô.

Chu Uẩn liếc nhìn phía sau hắn, sự khác thường ở khe cửa sổ đã biến mất, rõ ràng đối phương cũng biết vị trí bị lộ, rút lui càng sớm càng tốt mới là việc quan trọng hàng đầu, còn về việc rút đi đâu, khi nào sẽ ra tay lại, thì phải xem Hubert khi nào muốn tìm chết, tạo cơ hội cho bọn họ nổ súng.

“Hỏi nhanh đi.”

“Anh đến tìm chúng tôi là có việc cầu cạnh chứ không phải nhắm vào chúng tôi, đúng không?”

Hubert khẽ “ừ” một tiếng.

“Cử động đi.”

Hubert nhíu mày, liếc nhẹ ra phía sau: “Cô chắc chứ?”

“Không chắc.” Chu Uẩn thấy phiền vì sự lề mề của hắn “Sát thủ đều nhát gan vậy sao?”

Liên tiếp bị sỉ nhục, Hubert không thể giữ bình tĩnh được nữa, giơ tay định kéo cô qua thì bên hông truyền đến cơn đau nhói. Phản ứng của hắn cũng được coi là nhanh, cơn đau bên hông chỉ diễn ra trong chốc lát, nhưng không tránh được sự nhếch nhác khi dấu giày in lên quần áo, đối với hắn mà nói chắc chắn là nỗi nhục nhã ê chề.

Văn Chú ra tay Chu Uẩn không ngạc nhiên, Hubert muốn dùng vũ lực, anh đương nhiên sẽ khiến Hubert phải nhớ đời.

Hai chọi một, Hubert đã nhận ra từ sự cố vừa rồi rằng người đàn ông bên cạnh không phải kẻ trói gà không chặt, mà là con nhà võ, biết cách tìm lợi tránh hại.

Hắn vốn đến để bàn chuyện hợp tác, trước mắt tuy náo loạn không vui vẻ, nhưng cũng biết rõ nếu không nhờ bọn họ nhắc nhở, kẻ ẩn nấp phía sau vừa rồi đã ra tay, không chừng bây giờ hắn đang nằm trên đất sống chết chưa rõ.

Hubert khẽ giơ hai tay lên, ra bộ dạng cầu xin tha thứ, chỉ là cái vẻ cà lơ phất phơ vẫn còn đó: “Kết thúc chuyến đi ở Cộng hòa Montenegro tôi sẽ đến Túc Nguyên, nhưng các người lại đến trước rồi.”

Văn Chú khẽ híp mắt: “Nhiệm vụ anh khi đến Túc Nguyên.”

Tay phải đang giơ lên của Hubert làm động tác khẩu súng, chậm rãi di chuyển đến gần thái dương, ý tứ không cần nói cũng hiểu, chính là nhắm vào bọn họ.

Văn Chú và Chu Uẩn nhìn nhau, không lên tiếng.

Chu Uẩn tiếp lời: “Ở Túc Nguyên muốn động đến nhà họ Văn không phải chuyện dễ.”

Cô nhìn thấu ý cười trong mắt Hubert, vạch trần ngắn gọn súc tích lời hắn chưa kịp nói ra: “Trừ khi có người giúp anh.”

Khoảnh khắc này, ý cười nơi đáy mắt Hubert dường như đông cứng lại trong con ngươi. Hắn rõ ràng chưa nói gì, cùng lắm chỉ tung ra chút lời nói có lợi cho bản thân và để bọn họ nếm chút ngọt ngào, vậy mà cô lại có thể đoán được phía sau có người trợ giúp, thảo nào Chu Vực từng thẳng thắn với hắn.

Trên thế giới này, anh ta chưa từng gặp người phụ nữ nào thông minh hơn Chu Uẩn.

Nhờ cuộc gặp mặt hôm nay, xem ra tính xác thực của câu nói đó còn đang tăng lên.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Hubert thu lại cảm giác khác thường trong lòng, liếc nhìn cánh cửa đang mở, hiếm khi chịu hạ mình chủ động cầu hòa: “Nếu được thì chúng ta ngồi xuống nói chuyện.”

Chu Uẩn không từ chối, mà nhìn Văn Chú một cái, phản ứng của anh rất bình thản, ngầm đồng ý đề nghị của Hubert. Cô đi đến bên cạnh Văn Chú, ra hiệu cho anh qua đó nói chuyện trước, lại nói: “Đã là nói chuyện, vậy thì tôi đi pha ly cà phê.”

Phòng khách cách quầy pha chế cà phê chỉ mười mấy bước chân, tuy lúc thao tác quay lưng về phía ghế sofa, nhưng cô vẫn có thể nghe thấy từng chữ bọn họ nói.

Hubert không thích vòng vo, tính cách thẳng thắn thường sẽ nói ra mục đích trước: “Các người đưa tôi năm triệu đô la Mỹ, tôi sẽ đưa cho các người thứ có giá trị tương đương, danh sách tất cả nhân sự trong chuỗi dây chuyền phía sau.”

Hubert móc một chiếc USB từ trong túi ra đặt lên bàn trà, đẩy nhẹ về phía trước để biểu thị thành ý: “Tài liệu trong này, đủ để bọn họ không thể trở mình, nhưng không có cái này, những kẻ trong tù sẽ không chết, không tin thì các người có thể đợi mà xem.”

Văn Chú liếc nhìn chiếc USB màu bạc, bên trên không có bất kỳ nhãn hiệu nào, duy chỉ có phần đuôi treo một cái thẻ, thẻ và USB cùng một chất liệu, không có chữ viết chỉ có một ký hiệu đơn giản giống hình “con rắn”, giống như biểu tượng của một tổ chức nào đó.

“Anh đến Cộng hòa Montenegro là để chạy trốn phải không?” Văn Chú đi thẳng vào vấn đề “Người vừa rồi hẳn là được phái đến ám sát anh, xem ra thời gian của anh cũng không còn nhiều nữa.”

Hubert dang rộng hai tay, vắt chéo chân, dựa vào ghế sofa phía sau một cách không sợ hãi: “Chưa xác định được USB cụ thể ở đâu, bọn họ sẽ không ra tay với tôi, tài liệu trong tay tôi có quá nhiều người cần, giống như ở nước các người, cũng có người đang định bỏ ra số tiền lớn để mua.”

Câu nói cuối cùng mang lại không phải sự bùng nổ mà là sự nặng nề.

Hubert và Chu Vực quen biết nhau, mà chuyện làm ăn của Chu Vực bọn họ đều rõ, có người sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để mua, chứng tỏ những người liên quan đã không còn là những thương nhân đạo mạo trên thương trường nữa, có lẽ còn có những thân phận nhạy cảm hơn.

Cái gọi là tài liệu chẳng qua là danh sách nhân sự, những người dính líu trong đó đều nằm trong chiếc USB nhỏ bé kia. Sự tồn tại của nó vừa là chuyện may mắn cũng vừa là tai họa.

Chu Uẩn thu lại cảm xúc, bưng khay đến giữa bọn họ, hơi khụy gối đặt cà phê và một đĩa hạt mang từ trong nước sang lên bàn trà, thuận tay đẩy chiếc USB về lại trước mặt Hubert. Sau khi làm xong mọi việc một cách đâu ra đấy, cô đi đến ghế sofa đơn bên kia ngồi xuống, bên tay trái Văn Chú, đối diện với Hubert.

Đợi cô ngồi xuống, Văn Chú mới trầm giọng nói: “Lý do chọn tìm chúng tôi.”

Hai cánh tay đặt trên tay vịn ghế sofa của Hubert khẽ nhấc lên: “Các người cần nó hơn không phải sao?”

Chu Uẩn không nói gì, tỉ mỉ quan sát người đàn ông đối diện với từng lời nói cử chỉ đều toát ra vẻ hiểu rõ bọn họ. Biết chỗ ở của bọn họ, biết rõ ràng mọi chuyện xảy ra trong nước, mang theo USB đến tìm bọn họ bàn chuyện hợp tác, nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng cái sự “hợp lý” này chỗ nào cũng đầy rẫy sự quái lạ, giống như một cái bẫy hơn, đã khoanh vùng xong xuôi, chỉ đợi bạn nhảy vào thôi.

Văn Chú đưa mắt nhìn cô. Chu Uẩn hiểu ý, cụp mắt nhìn ly cà phê đang bốc khói nghi ngút, bưng ly lên một cách cực kỳ tự nhiên, khẽ thổi, nhấp một ngụm, hương cà phê nồng đậm quấn quýt giữa môi răng, người cũng theo đó mà tỉnh táo hơn vài phần.

Tay phải Chu Uẩn đỡ đáy ly, hơi nóng hừng hực men theo đáy ly từ từ truyền vào đầu ngón tay. Rất nóng, nhưng cô không dời tay đi, mà nhiệt tình mời người đối diện: “Anh Hubert, không nếm thử cà phê tôi pha sao?”

Chủ đề đột nhiên bị lái sang hướng khác là điều Hubert không ngờ tới, dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nhìn lại hai người bọn họ, người này bình tĩnh hơn người kia, tư thái đó là hoàn toàn không để những lời hắn vừa nói vào trong lòng.

Hubert cũng coi như nể mặt, bưng ly cà phê lên, khi miệng ly sắp chạm môi, hắn đột ngột đặt ly xuống, người cũng đứng dậy theo: “Đã không có ý định hợp tác, vậy tôi mang đồ đi trước đây.”

Chu Uẩn lẳng lặng nhìn hắn cúi người cầm lấy chiếc USB trên bàn trà nhét lại vào túi áo, ánh mắt di chuyển lên trên rơi vào người hắn, mỉm cười, cùng Văn Chú đứng dậy tiễn khách: “Đi thong thả.”

Kế hoạch dự tính không thực hiện thành công, trong lòng Hubert không mấy vui vẻ, lại sợ cảm xúc lộ ra quá rõ ràng khiến người ta nhìn thấu tâm tư nóng lòng muốn đạt được mục đích của mình, nên làm bộ đàm phán thất bại, lạnh mặt sải bước rời đi.

Đến trước cửa, Chu Uẩn lên tiếng gọi hắn lại: “Anh Hubert, có thể cho biết anh đến Cộng hòa Montenegro khi nào không? Dự định mấy ngày nữa rời đi?”

Hubert không trả lời câu hỏi đầu tiên, dừng lại trước cửa, vừa là trả lời cũng vừa là đưa ra tối hậu thư cho bọn họ: “Ngày kia rời đi.”

Dứt lời, bóng lưng tiêu sái, ý tứ không nể nang thể hiện rõ ràng.

Hắn vừa đi, Văn Chú ngồi lại xuống ghế sofa, bưng ly cà phê đã pha lên thưởng thức: “Không tệ, pha ngon hơn anh.”

Chu Uẩn nghe vậy quay đầu lại, thấy anh còn tâm trạng uống cà phê, chẳng hề lo lắng chút nào về chuyện của Hubert, tức đến bật cười: “Anh định cứ thế trơ mắt nhìn chứng cứ bay đi mất sao? Đường đường là văn tổng của Thịnh Hoằng, mà lại không có nổi năm triệu, nói ra không sợ người ta cười cho à?”

Biết cô cố ý châm chọc mình, Văn Chú ung dung tự tại thưởng thức cà phê: “Em có biết tại sao cà phê nước ngoài lại khác cà phê trong nước không?”

Chu Uẩn nghi ngờ lời anh nói có ẩn ý: “Muốn nói gì?”

“Kẻ ngu ngốc thì không phân biệt biên giới.” Văn Chú đẩy đĩa hạt sang một vị trí khác “Nếu anh không nói thì em có biết đây là đồ mang từ trong nước sang không?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...