Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 17: Cứu người chữa thương, tiện thể dỗ dành cô



Với thân phận của anh, những người đến cầu xin phần lớn đều là kẻ khúm núm hạ thấp lòng tự trọng xuống mức tối thiểu, hoặc có thể nói chỉ cần anh gật đầu đồng ý, không có lòng tự trọng cũng chẳng sao.

Chu Uẩn dù không phải là người tự cho mình là thanh cao, nhưng bắt cô hạ thấp tư thái cầu xin sự giúp đỡ từ một người đàn ông không thân thiết, ấn tượng ban đầu không tốt lắm, lại có quá nhiều lời đồn đại, cô tạm thời không làm được, cho dù anh có thể giúp cô đạt được mục đích.

Sự im lặng và bướng bỉnh của cô, Văn Chú không cần ngẩng đầu cũng biết, mi mắt mỏng hơi nhấc lên, đôi mắt đen thẫm sâu thẳm khóa chặt lấy cô, thái độ rất lạnh lùng, nhưng hiếm khi không kiệm lời, không chơi trò vòng vo uyển chuyển trên thương trường, mà thẳng thừng vạch trần diễn xuất vụng về của cô: “Đã chọn diễn kịch thì phải diễn cho ra cái vẻ cầu xin người khác.”

Bàn tay đang phủi bụi của anh dừng lại, đôi chân dài đang bắt chéo cũng hạ xuống, anh đứng dậy, thân hình cao lớn bao trùm lấy cô hoàn toàn, chắn mất ánh sáng, mang bóng tối đến cho cô, giơ tay khẽ vén một lọn tóc dài, đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát, nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại lạnh thấu xương: “Ai cho cô cái gan tính kế lên đầu tôi? Nhà họ Chu? Hay là người anh trai tình thâm Chu Vực trong lòng cô?”

Tim Chu Uẩn thắt lại, người đàn ông mười phút trước còn đôi chút dịu dàng giờ đây đã hoàn toàn biến mất, là sự nguy hiểm mà cô chưa từng thấy kể từ khi tiếp xúc, đôi mắt dài hẹp sắc bén rơi trên người cô, giống như sự phán xét cuối cùng của ngày tận thế, đang thanh toán lại mọi chuyện trong quá khứ với cô.

“Không nói sao?” Khóe môi mỏng của Văn Chú khẽ nhếch lên, trong lúc giơ tay lên, tiếng kêu thảm thiết xé lòng vang vọng trên nóc nhà.

Tiếng kêu thảm thiết đó dọa Chu Uẩn co rúm vai lại, sự đột ngột không hề lường trước. Cô từ từ quay đầu lại, thấy cánh tay trái của người đàn ông bị cưỡng ép bẻ quặt ra sau lưng, tư thế hơi kỳ dị, hình như là gãy xương.

“Đại ca đại ca! Tôi nói tôi nói!” Người đàn ông đau đến mức chóp mũi toát mồ hôi, ngũ quan vì đau đớn mà vặn vẹo vào nhau “Cô ta không nói thì tôi nói!”

Văn Chú buông lọn tóc dài thoang thoảng hương thơm trong tay ra, giọng điệu lười biếng, giống như đang tán tỉnh: “Cơ hội là phải nắm bắt, xem ra cô không nắm bắt được rồi.”

Câu nói này giống như một câu nói chưa hết ý, phù hợp với phong cách làm việc nhất quán của Văn Chú, nhìn như chừa lại một đường sống, thực chất là ép người ta đi về phía vách núi. Kẻ bề trên luôn muốn thao túng tất cả, lời nói, hành vi, thậm chí là tư tưởng, họ đều muốn kiểm soát.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Người đàn ông đau đến mức không muốn nói chuyện khác chỉ muốn mau chóng khai sạch sẽ, để làm nền cho màn cầu xin tha thứ tiếp theo, giọng nói như mưa rào bày tỏ mình vô tội đến mức nào: “Đại ca tôi thật sự oan uổng mà, ban đầu có một người phụ nữ đến tìm tôi, nói cho tôi một vạn tệ nhờ đến một nhà dọa một người, tôi đang kẹt tiền, không nghĩ nhiều liền đồng ý.”

Người đàn ông cố gắng giãy giụa hai cái nhắc nhở vệ sĩ nhẹ tay chút, đổi lại là sự kìm kẹp mạnh hơn, ngay lập tức hắn thành thật, vội vàng nói nốt: “Kết quả đến nhà cô ta thì bị phát hiện, cô ta lấy chuyện báo cảnh sát ra dọa tôi, nói nếu không muốn xảy ra chuyện thì phối hợp với cô ta diễn kịch, sau khi xong việc cô ta cho tôi một vạn tệ, chuyện này coi như cho qua, tôi nói toàn bộ là sự thật, thật đấy anh tin tôi đi!”

Chu Uẩn lẳng lặng đứng tại chỗ nghe người đàn ông khai báo tường tận đầu đuôi kế hoạch, Cô đã sớm biết hắn không đáng tin cậy, chuyện bại lộ thì không khác gì tướng bại trận, chấp nhận sự chế giễu hoặc trừng phạt của người chiến thắng là được thôi.

Người đàn ông gào khóc xong nỗi oan ức thì nói chậm lại, dè dặt hỏi có thể thả hắn ra không.

Văn Chú khẽ gật đầu với vệ sĩ, vệ sĩ như xách gà con xách người từ dưới đất lên, nhét khăn vào miệng hắn để ngăn la hét, động tác trôi chảy trói hắn lại, hai người đến khiêng hắn lôi xuống lầu.

Người lên kế hoạch là cô, chuyện bại lộ thì người cần tìm cũng là cô, không có lý do gì để người khác gánh vác trách nhiệm thay mình.

Chu Uẩn muốn đi theo để bảo họ thả người, vừa bước ra một bước, người cô đã không tự chủ được mà lùi lại. Nhiệt độ nóng bỏng trên cổ tay như muốn thiêu đốt làn da cô, siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, đừng nói là rời đi, đi được hai bước đã là giới hạn.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng cơn giận đang kìm nén của người trước mặt đang ở điểm giới hạn, khi nào sẽ bùng nổ thì phụ thuộc vào thái độ của cô.

“Thẻ nhân viên cố ý bỏ lại trên xe, khu chung cư mất điện, bảo vệ rời vị trí không lý do, ông cụ ở giếng trời cầu thang.” Văn Chú mỗi lần nhắc đến một người, ý cười trên đôi môi mỏng càng rõ rệt “Chu đại tiểu thư, thủ đoạn hay lắm, cô muốn làm gì hả?”

Âm cuối ngân lên, ngay sau đó là đầu ngón tay mát lạnh của anh bóp lấy cằm cô, ép cô chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh.

Sự trêu chọc trong đáy mắt Văn Chú đã biến mất, sự sát phạt quyết đoán chém giết trên thương trường dần dần hiện ra, ánh mắt lạnh đi, giọng nói nghiêm khắc: “Người ở Túc Nguyên có thể chơi trên đầu tôi còn chưa ra đời đâu, để tôi nghe xem cô biện minh thế nào, có lẽ nếu cô nói hợp lý, tha cho nhà họ Chu cũng không phải là không thể.”

Nhắc đến nhà họ Chu, sự kiêu ngạo của Chu Uẩn ẩn hiện vết nứt: “Chuyện này không liên quan đến nhà họ Chu, là chủ ý của riêng tôi, họ đều không biết!”

“Vậy thì đừng có đội danh nghĩa nhà họ Chu làm bất cứ chuyện gì.” Văn Chú không chiều cô, bàn tay bóp cằm cô đang từ từ siết chặt “Cô muốn lợi dụng tôi để giải quyết Khương Thiên Doanh thay cô, làm chứng giả trước mặt hai nhà Chu Khương thay cô mà chỉ dựa vào diễn xuất của tên phế vật vừa rồi sao?”

Anh cười khẩy: “Chu Uẩn, về những lời đồn đại liên quan đến nhà họ Văn, cô một chút cũng không tin, một chút cũng không nghe đúng không?”

Từ nhỏ đến lớn những lời đồn đại về nhà họ Văn, Chu Uẩn nghe quá nhiều, phiên bản hồi nhỏ là người nhà họ Văn rất hung dữ, ông cụ Văn giống như Diêm Vương sống, thiết diện vô tư. Phiên bản sau khi lớn lên đương nhiên phải thay đổi theo thời gian, nhân vật chính không còn là ông cụ Văn nữa, đổi thành Văn Chú, nhân vật còn khiến người ta nghe tin đã sợ mất mật hơn cả ông cụ Văn.

Nghe nói, năm xưa ông cụ Văn giao công ty cho Văn Chú, người dưới đương nhiên không phục, số người không phục tùng sự quản lý của anh công khai lẫn ngấm ngầm đều không ít, tất cả mọi người, ngay cả Chu Bá Sầm lúc đó cũng từng nhắc đến trên bàn cơm việc Văn Chú tiếp quản Thịnh Hoằng, tuổi còn nhỏ e là không trấn áp được đám cổ đông già bên dưới.

Mọi người ôm tâm lý xem náo nhiệt ngồi đợi Văn Chú làm trò cười, nhưng kết quả đợi được không phải anh làm trò cười, mà là tin tức người đứng đầu nhà họ Du, người nắm giữ cổ phần chỉ đứng sau nhà họ Văn lúc bấy giờ vào tù.

Tin tức này vừa ra đã gây chấn động cả giới kinh doanh. Du Sóc Đông là ai, đó là người cùng ông cụ Văn đánh giang sơn, nhân vật số hai của Thịnh Hoằng, bên ngoài đều đồn ông cụ Văn để cháu trai mình tiếp quản công ty, Du Sóc Đông chắc chắn sẽ dốc lòng giúp đỡ, sự thật lại khiến người ta ngã ngửa.

Năm thứ ba Văn Chú tiếp quản công ty, Du Sóc Đông biển thủ tiền công quỹ, do đích thân Văn Chú xử lý, có tin đồn ông cụ Văn vốn muốn dĩ hòa vi quý, nhưng Văn Chú quyết tâm muốn tống người vào tù, phong thái làm việc quyết liệt, nhanh như chớp, thiết diện vô tư, giúp anh hoàn toàn đứng vững ở Thịnh Hoằng.

Số tiền Du Sóc Đông biển thủ quá lớn, cho đến tận bây giờ vẫn chưa được thả ra. Không ít người trong giới đồn rằng vốn dĩ không cần phán nặng như vậy, nhưng Văn Chú đã dùng quan hệ cá nhân, tự tay khiến vị cổ đông kỳ cựu này vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.

Chu Uẩn rất rõ, bất kể lời đồn thật hay giả, con người Văn Chú quả thực nguy hiểm. Chu Bá Sầm từng dặn dò Chu Vực kính trọng nhưng phải giữ khoảng cách với nhà họ Văn là không sai, còn cô lại dám nhổ lông trên đầu hổ, cũng ứng với câu nghé con không sợ hổ.

Với tâm cơ thâm sâu của anh, Chu Uẩn không cần thiết phải tiếp tục diễn nữa, chi bằng thẳng thắn thừa nhận: “Phải, tôi không phủ việc nhận lợi dụng anh, bởi vì chỉ có anh ra mặt tôi mới có thể khiến cuộc hôn nhân giữa hai nhà Chu Khương thất bại.”

Trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Văn Chú toát lên một sự chế giễu không lời, khác với vẻ ngông nghênh bất kham trong con hẻm, lúc này càng giống sự tinh khôn quyết đoán của thương nhân khi đàm phán.

Anh nheo mắt, không đưa ra đánh giá về sự thừa nhận của cô, mà buông lời mỉa mai nhắm vào nửa câu sau: “Để tôi ra mặt tác thành cho cô và Chu Vực sao?”

Vầng trán trắng ngần của Chu Uẩn khẽ nhíu lạimuốn nói với anh rằng không phải ý đó, nhưng lời đến miệng vẫn bị cái miệng tẩm độc của anh cướp lời trước

“Trước đây tôi nói làm công ích thiện miễn phí” Văn Chú liếc xéo cô “Chứ không nói làm ông tơ bà nguyệt miễn phí.”

Chu Uẩn hít sâu, rồi thở mạnh ra, sau khi cảm xúc bình ổn đôi chút, liền kiên nhẫn giải thích: “Tôi chỉ đơn thuần là trả thù, anh tôi kết hôn với ai cũng được, duy chỉ không thể là Khương Thiên Doanh, nhân phẩm cô ta có vấn đề.”

Khương Nghiêm Bân là người đức hạnh thế nào, Văn Chú biết quá rõ, hôm nay cũng đã có tiếp xúc sơ bộ với Du Dĩnh, hai vợ chồng dạy ra người có phẩm hạnh không đoan chính là chuyện bình thường, nhưng anh xưa nay không phải người dễ dàng đồng ý một việc gì, đặc biệt là dưới tiền đề biết rõ đối phương lợi dụng mình.

Anh cố tình gây khó dễ, lời nói ra chẳng êm tai chút nào: “Có lẽ người ta đối với cô và đối với anh cô là hai bộ mặt, đâu phải ai cũng bắt buộc phải thích cô đúng không?”

Anh ung dung trầm tĩnh nói ra một câu khó nghe nhưng khiến người ta không thể phản bác, giọng nói trầm thấp trong đêm tĩnh mịch có vẻ đặc biệt lạnh lùng.

Văn Chú đã không còn nhìn cô nữa, rũ mắt cởi khuy tay áo sơ mi, lại bồi thêm một nhát dao: “Hay là, sự yêu thích của cô là một vật phẩm quý hiếm có đóng dấu tuyên bố sao?”

Cổ tay áo qua ngón tay thon dài của anh tùy ý gạt ra, xắn lên hai lớp, lộ ra cánh tay nổi gân xanh rõ rệt.

Chu Uẩn chứng kiến toàn bộ quá trình, tâm trí bay về nơi vô định. Hai câu nói rất khó nghe mang phong cách cá nhân độc quyền của Văn Chú, luôn có thể đâm thêm một nhát khi bạn yếu đuối.

Cô có việc cầu xin anh nên không muốn đắc tội lúc này, càng tuân thủ phương thức kết giao làm việc luôn chừa lại một đường sau này dễ gặp lại, nhưng hai câu nói đó thực sự đâm thẳng vào tim, tổn thương tâm can.

Lời nói nhẹ như mây gió, nhưng lại là vũ khí giết người không thấy máu.

Cô có lỗi trước, lừa dối trước, lợi dụng trước, nhưng trước đó anh cũng tính kế Gia Liên, dùng hình thức lừa dối và lợi dụng xoay tất cả bọn họ như chong chóng còn gì?

Đối với việc anh cầm thẻ nhân viên quay lại tìm cô, Chu Uẩn rất áy náy, sự giúp đỡ ở nhà hàng hôm nay, khiến cô lấy lại thể diện trước mặt Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh, càng làm cho hành vi lợi dụng của cô tối nay trở nên hèn hạ hơn.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Bát mì nóng hổi trong con hẻm khiến cô nhìn thấy một mặt khác của Văn Chú, tưởng rằng giữa họ trừ bỏ thân phận có lẽ có thể trở thành bạn bè bình thường, qua vài ba câu nói, quan hệ hai bên kéo gần hơn nhiều, cô cũng dám cãi anh vài câu, giờ nhìn lại, là cô quá coi trọng bản thân rồi, tưởng rằng sự thẳng thắn của mình có thể đổi lấy một chút sự lượng thứ của anh, dù anh chỉ nói một câu: Cho cô một cơ hội, bây giờ giải thích đi.

Anh cũng giống như Thư Huệ, kết luận mọi việc, không hỏi nguyên nhân chỉ nhìn kết quả.

Thái độ Chu Uẩn hơi thay đổi, lớp bảo vệ kia đang khoác trở lại trên người cô: “Tôi quả thực không có tư cách yêu cầu người ta bắt buộc phải thích tôi, nhưng tôi có tư cách ghét người tôi không thích, đặc biệt người đó từng tính kế hãm hại tôi, thì phải trả giá!”

Ánh sáng vàng lờ mờ trong phòng rơi vào đôi mắt sáng long lanh của cô, lờ mờ có thể thấy đáy mắt hơi ươn ướt, khi nói lời này dường như đã dùng hết sức lực toàn thân, nhìn chằm chằm anh phản bác từng chữ một, giống con cáo bị trọng thương nhưng vẫn không chịu buông bỏ sự đề phòng.

Hét xong câu này, tần suất lồng ngực Chu Uẩn phập phồng dần chậm lại. Trong đôi mắt lạnh nhạt của anh, cô mơ hồ thấy mình trông giống một người điên, đã quên mất anh là Văn Chú, người ít khả năng đồng cảm nhất.

Sự tức giận sắp trào ra khỏi lồng ngực từ từ nguội lạnh, sau cơn bốc đồng là sự tỉnh táo đến chậm.

Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì vậy, gào thét với Văn Chú thì có ích gì, nhà tư bản chẳng lẽ lại thông cảm cho người làm công sao?

“Xin lỗi, tôi quên mất Văn tổng không phải người trải qua đương nhiên có thể đứng trên cao phán xét tất cả mọi người, giống như trong mắt anh, việc tôi lợi dụng anh là sự thật chắc chắn, kết quả không quan trọng, quan trọng là không được lừa dối anh, còn về xuất phát điểm vì cái gì anh không quan tâm, cái anh muốn là tôi cúi đầu xin lỗi anh.”

Văn Chú không nói gì, đôi mắt đen như màu đêm, không nhìn thấy chút sắc thái khác lạ nào, ánh mắt đó rơi trên người cô, không gợn sóng.

“Nói xong rồi sao?”

Chu Uẩn thừa nhận mình vừa kích động là thích rơi nước mắt, đồng thời càng hiểu rõ hơn, nước mắt trước mặt nhà tư bản là thứ không đáng nhắc tới nhất, họ chỉ cho rằng bạn đang diễn trò.

Đuôi mắt cô đỏ hoe, quay đầu nhìn chỗ khác, trả lời với giọng mũi: “Nói xong rồi.”

“Ở chỗ tôi thì cứng rắn.”

Cô hé môi, muốn phản bác.

“Ở bên ngoài thì là đồ hèn nhát.” Văn Chú tiếp tục bình phẩm “Hung dữ với cô hai câu là rơi nước mắt, định khóc to hơn chút để hàng xóm hiểu lầm quan hệ của chúng ta à?”

Cô mang đôi mắt hơi đỏ, đối với lời nói này của anh thực sự khó mà đồng tình: “Tôi không có ý đó, anh có thể đừng… Á!”

Cơn đau đột ngột ở mắt cá chân khiến Chu Uẩn nhíu mày, cúi đầu nhìn, anh đang dùng khăn tay băng bó đơn giản cho chỗ bị thương, chất liệu lụa, cảm giác buộc vào mắt cá chân rất tốt, cảm giác mát lạnh làm giảm bớt vài phần đau đớn cho vết thương.

Lúc thì hung dữ muốn chết, lúc thì mắng người không thấy máu, lúc thì lại tốt đến lạ kỳ. Chu Uẩn thực sự không hiểu rốt cuộc mặt nào mới là con người thật của anh, nhưng không quên sự khó chịu mà hai câu nói vừa rồi mang lại, cố ý hỏi: “Anh làm gì thế? Vừa nãy không phải còn muốn ăn thịt người sao?”

“Cứu người chữa thương.” Anh vịn đầu gối đứng dậy, thân hình cao lớn đứng trước mặt cô, thần sắc lười biếng “Tiện thể dỗ dành cô.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...