Từ miệng anh nói ra hai chữ dỗ dành, không có chút độ tin cậy nào, càng giống như lời nói buột miệng, trong thần sắc không nhìn ra chút ý tứ dỗ dành nào.
Vệ sĩ phụ trách xử lý người đàn ông đã quay lại, Chu Uẩn nghe thấy tiếng động quay đầu nhìn người đến, là người đàn ông mà trước đó cô chỉ đích danh muốn anh ta cõng.
Sau khi vào, anh ta nhìn cô một cái trước, rồi chuyển ánh mắt sang Văn Chú, im lặng chốc lát, cuối cùng không có cách nào giấu giếm đành nói ra: “Văn tổng, cô Kim Thư vừa gọi điện đến, nói chuyện ngày mai anh đừng quên.”
Chu Uẩn hơi đảo mắt quan sát Văn Chú.
Sau khi nghe thấy hai chữ “Kim Thư”, lông mày rậm của anh khẽ nhíu lại, ngược lại không có vẻ mất kiên nhẫn, mà giống sự bất lực hơn.
Văn Chú không muốn bàn luận chuyện khác ở đây, chỉ nói: “Nói với con bé ngày mai đừng đến muộn là được.”
“Vâng.” Người đàn ông do dự vài giây “Văn tổng, người kia xử lý thế nào?”
“Đưa đến biệt thự trước, trông chừng hắn, đợi tôi về rồi nói.”
Vệ sĩ đáp một tiếng rồi rời đi, trong nhà lập tức lại chỉ còn hai người bọn họ, ngoài việc nhìn nhau chằm chằm, Chu Uẩn không biết còn có thể làm gì.
Không nói chuyện, chẳng lẽ đứng đây im lặng cả buổi tối?
Suy đi tính lại, Chu Uẩn chủ động mở lời: “Người đàn ông đó là nhận tiền làm việc, kẻ chủ mưu phía sau là Khương Thiên Doanh, hơn nữa anh đưa người đi, đối với anh chẳng có bất kỳ lợi ích nào, tôi định…”
“Định làm gì?” Văn Chú cười khẩy “Sao cô biết đối với tôi không có lợi ích?”
Chu Uẩn nhận thấy thần sắc anh nghiêm túc, không giống như đang trêu cô hay nói đùa, một tia bất an từ từ bao trùm trong lòng: “Anh định làm gì?”
“Cô không phải hy vọng tôi ra mặt làm chứng giúp cô sao?” Văn Chú đi thẳng vào vấn đề trọng điểm “Ngày mai đến núi Tứ Kỳ giúp tôi hoàn thành một việc, chuyện hủy bỏ hôn ước giữa hai nhà Chu Khương tôi sẽ giúp cô đạt được.”
Đây không phải lần đầu tiên cô nghe anh nhắc đến núi Tứ Kỳ, rốt cuộc nơi hoang vu núi Tứ Kỳ đó có chuyện gì quan trọng đáng để anh nhất định phải đi hoàn thành? Chu Uẩn từng muốn hỏi cho rõ, nhưng với tính cách nói một không hai của anh, muốn nói thì đã nói rõ rồi, sẽ không nhắc đến nhiều lần mà vẫn không chịu tiết lộ chút tin tức nào.
Văn Chú hiểu biết về cô không sâu, nhưng lại hiểu thấu đáo thứ cô muốn nhất, màn kịch tối nay chính là cô tự lật bài để anh nắm được nhược điểm, không làm cũng phải làm.
Đã muốn hợp tác, thì dù ở thế yếu cũng phải đấu tranh quyền lợi thỏa đáng cho mình, Chu Uẩn thêm một điều kiện sau điều kiện anh đưa ra: “Tôi giúp anh hoàn thành chuyện đó, hợp đồng hợp tác giữa Gia Liên và Thịnh Hoằng phải sửa đổi lại.”
“Chốt kèo.”
Khá bất ngờ, anh lại không từ chối.
Xem ra chuyện đó đối với anh rất quan trọng, nếu không với phong cách của một thương nhân thì anh không thể nào nhượng bộ.
Không gian lại một lần nữa chìm vào im lặng, may mà lần im lặng này kéo dài không lâu.
Tần suất rung của điện thoại Văn Chú ngày càng dày đặc, anh liếc nhìn, tỏ vẻ bất lực mà nghe máy, ngay cả lời thốt ra khỏi miệng cũng toát lên sự thỏa hiệp cưng chiều: “Lại sao nữa?”
“Uống rượu à?”
“Ở yên đó, lát nữa đến.”
Chu Uẩn chưa từng thấy mặt dịu dàng của Văn Chú, khác với sự tàn nhẫn khi anh xử lý công việc, lúc này toàn thân anh toát ra sự khuất phục buộc phải nhẫn nhịn, dung túng đối phương.
Cô không có ý tọc mạch chuyện riêng tư của người khác, nhưng lại nảy sinh một chút tò mò về người ở đầu dây bên kia, chắc là người khác giới, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng không giống sự lạnh lùng cứng nhắc khi nói chuyện với cô, thêm vài phần tình người.
Điện thoại cúp máy, Văn Chú khôi phục lại như cũ, chút dịu dàng vừa rồi thoáng qua rồi biến mất.
“Tiếp tục ở lại đây?” Đuôi mày Văn Chú khẽ nhếch “Đợi đợt sát thủ tiếp theo đến ám sát à?”
Lời không dễ nghe nhưng là sự thật. Khương Thiên Doanh sắp xếp người kia đến, chứng tỏ đã nắm được vị trí chính xác chỗ ở của cô, lần thứ nhất có thể thuận lợi trốn thoát, không có nghĩa lần thứ hai vẫn có vận may tương tự.
Trong đầu cô lóe lên căn nhà ở khu Nhạn Tây mà Chu Vực nhắc đến, là nơi thuận tiện nhất hiện tại, có thể xách túi vào ở ngay.
Đầu óc Chu Uẩn rất loạn, Văn Chú đã cắt ngang kế hoạch của cô, diễn biến sự việc cần phải kéo đến ngày mai mới xem xét cách tiến hành thế nào. Sự bất định của những điều chưa biết khiến lòng cô không thể bình tĩnh, cơ hội muốn lật đổ Khương Thiên Doanh không nhiều, lần này nếu không phải Khương Thiên Doanh chủ động ra tay, Chu Uẩn chưa chắc đã tìm được cơ hội thích hợp.
“Văn tổng yên tâm, ngày mai tôi sẽ đến núi Tứ Kỳ đúng giờ.” Chu Uẩn liếc nhìn điện thoại của anh “Anh có việc thì đi đi.”
Người ở đầu dây bên kia đối với anh rất quan trọng, anh gần như không do dự, bước chân không dừng rời khỏi căn phòng này.
Tiếng giày da giẫm trên hành lang tĩnh mịch truyền đến có nhịp điệu, mỗi bước đi đều như chiếc đồng hồ đếm ngược treo lơ lửng trên đỉnh đầu Chu Uẩn, đang nhắc nhở cô đừng quên sự hợp tác ở núi Tứ Kỳ ngày mai là một khúc xương khó gặm.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn nhìn quanh căn phòng một lượt, thu dọn đơn giản rồi xuống lầu định đi về phía trước một chút cho tiện bắt xe. Đợi đến khi xuống lầu nhìn thấy bên ngoài cổng khu chung cư có một chiếc xe hơi hòa vào màn đêm đỗ ở đó, bên cạnh cửa ghế phụ có một người vệ sĩ đang đứng.
Đến gần, Chu Uẩn mới phát hiện người đàn ông bên cạnh ghế phụ là người lúc nãy xuống lầu báo cáo tình hình với Văn Chú.
Anh ta khẽ gật đầu, lịch sự chào hỏi: “Cô Chu, Văn tổng sắp xếp tôi đưa cô về chỗ ở.”
Chu Uẩn hơi ngẩn ra, bất ngờ trước sự chu đáo của Văn Chú, khác một trời một vực với dáng vẻ hung dữ trong nhà. Cô đã từng nếm mùi thất bại, bị vấp ngã ở chỗ Văn Chú này, nên ít nhiều cũng có chút đề phòng, cô cẩn thận đánh giá cửa xe phía sau vừa mở, không vội vàng bước vào.
“Văn tổng của các anh đơn thuần bảo anh đưa tôi đi thôi à, trong xe không gắn thứ gì chứ?”
“Nếu cô Chu nói đến bom, Văn tổng nói cái đó thì không có đâu, nếu có thì vừa rồi đã dùng ở trên lầu rồi.”
Có cần mang tâm lý báo thù nặng thế không…
“Cảm ơn.” Chu Uẩn ngồi lên xe, nhìn bóng người lướt qua trước kính chắn gió, đắn đo có nên nhờ anh ta chuyển lời cảm ơn không, nhưng vừa nghĩ đến màn xảy ra trên lầu lúc nãy, cô khẽ lắc đầu, cố gắng rũ bỏ ý nghĩ đáng sợ trong đầu.
Vệ sĩ vừa lên xe, dây an toàn còn chưa thắt, đã nghiêng người đưa điện thoại cho Chu Uẩn: “Cô Chu, điện thoại của Văn tổng.”
Chu Uẩn nhìn chằm chằm điện thoại vài giây, có ảo giác như đi nhận thánh chỉ ban chết, l**m đôi môi khô khốc, vẫn nhận lấy điện thoại.
Màn hình lạnh lẽo vừa chạm vào bên tai, giọng nói trầm thấp của Văn Chú từ từ truyền đến…
“Hài lòng không?”
Cô kinh ngạc: “Hài lòng cái gì?”
“Người sắp xếp cho cô.”
Chu Uẩn theo bản năng ngẩng đầu nhìn một cái, ánh mắt nghi hoặc vô tình rơi vào bóng dáng cao lớn ở ghế lái, cô phản ứng chậm nửa nhịp, hắng giọng cố tình hạ thấp giọng: “Hài lòng, cảm ơn Văn tổng đã có lòng sắp xếp.”
Văn Chú đưa tay phải ra xa một chút, liếc nhìn màn hình điện thoại hiển thị đang trong cuộc gọi, vẫn độc miệng như thường lệ: “Cô là Chu Uẩn à?”
Cô vẫn bóp giọng trả lời: “Là tôi.”
“Cô chắc chắn muốn nói chuyện kiểu này sao?”
Tính cách nói một không hai lại độc miệng như Văn Chú, đa phần là trai thẳng, cách nói chuyện nũng nịu như thế này khiến anh nghe thấy khó chịu, nhưng Chu Uẩn cố tình không muốn để anh thoải mái, anh càng không muốn, thì càng phải làm anh buồn nôn, cô lại cố tình đè thấp giọng xuống chút nữa, dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.
“Sao thế? Thế này không tốt à?”
“Được.” Văn Chú giơ tay ra hiệu Tống Miện đưa người đi trước, bên cạnh không có ai, có vài lời tiện nói “Mở loa ngoài điện thoại lên.”
Chu Uẩn cẩn trọng: “Mở loa ngoài làm gì?”
“Tôi dặn dò cậu ta một việc.” Văn Chú thúc giục cô “Chẳng lẽ còn phải báo cáo xin phép cô đồng ý à?”
Người là người Văn Chú bỏ tiền thuê, đương nhiên có tư cách có quyền lợi, Chu Uẩn không nghĩ nhiều, thuận tay bật loa ngoài, thông cảm người đàn ông đang lái xe, ân cần giúp cầm điện thoại, vỗ nhẹ vai anh ta chỉ chỉ màn hình điện thoại, bảo anh ta người đầu dây bên kia có lời muốn nói.
Vệ sĩ hiểu ý cô, khẽ gật đầu: “Văn tổng.”
“Cậu đi theo tôi bao lâu rồi?”
Tay cầm vô lăng của người đàn ông hơi siết lại, không sợ sếp quan tâm, chỉ sợ sếp đột nhiên quan tâm, cân nhắc vài giây rồi thành thật nói: “Tính cả năm nay là bốn năm rồi.”
Chu Uẩn nghe hai người giao lưu cứ thấy kỳ kỳ.
“Có bạn gái chưa?”
Tay cầm vô lăng của người đàn ông lại siết chặt hơn, đầu ngón tay thô ráp ma sát qua lại “Tạm thời chưa có.”
“Ừ.”
Tiếng “ừ” này rơi vào tai hai người trong xe mang ý nghĩa khác nhau.
Chu Uẩn suy nghĩ viển vông đặt ra nhiều khả năng, đi theo bên cạnh bốn năm, Văn Chú không rõ người dưới có bạn gái hay không, đột nhiên lại hỏi thăm…
Trời ơi, chẳng lẽ âm thầm giữ người mình thích bên cạnh mấy năm, mãi không mở miệng sợ nghe thấy đáp án mình không muốn nghe, giấu giếm bí mật sâu kín trong lòng sao? Không phải chứ, loại tình tiết lãng mạn như thế này thật sự tồn tại sao?
Còn người đàn ông đang lái xe thì hoảng hốt không thôi, chẳng lẽ lần trước lời cô Kim Thư nói đùa với anh ta thực sự bị Văn tổng nghe thấy rồi? Bây giờ biết anh ta không có bạn gái, để đề phòng, định đuổi việc anh ta sao?
Phía trước đúng lúc đèn đỏ, người đàn ông dừng xe ổn định, thuận tay lấy điện thoại, dốc sức chứng minh trong mắt mình chỉ có công việc không có gì khác: “Văn tổng, tôi quả thực không có bạn gái, nhưng tôi có… tôi có… đúng, bạn trai!”
Chu Uẩn chống hai khuỷu tay lên khoảng giữa ghế trước, nghe thấy người đàn ông chủ động thừa nhận lịch sử tình cảm của mình, còn là xu hướng tính dục kia, có thể dũng cảm thừa nhận trước mặt sếp, tên này cũng có dũng khí đấy chứ!
“Cậu có bạn trai sao?” Lông mày đang nhíu chặt của Văn Chú từ từ giãn ra “Cô ấy còn ở bên cạnh không?”
Người đàn ông phản ứng một lúc mới hiểu cô ấy trong lời anh chỉ là Chu Uẩn, quay đầu nhìn một cái, đưa điện thoại lại trước mặt Chu Uẩn: “Cô Chu, Văn tổng muốn nói chuyện với cô.”
Loa ngoài chưa tắt, Chu Uẩn nhận lấy điện thoại: “Làm gì?”
“Hỏi giúp cô rồi đấy, cậu ta có bạn trai rồi, chết tâm đi.”
Bầu không khí bình yên trong xe ẩn hiện vết rạn nứt, là loại vết nứt sau khi vỡ vụn khó mà phục hồi.
Tiếng loa ngoài điện thoại rất lớn, lớn đến mức chấn động khiến trái tim hai người trong xe đập ngày càng nhanh, điện thoại vẫn ở trong tay Chu Uẩn, nhưng lại nóng hơn cả khoai lang vừa ra lò.
Cô vừa ngước mắt lên đúng lúc chạm vào ánh mắt của người đàn ông trong gương chiếu hậu, bối rối né tránh, nhanh chóng tắt loa ngoài, cầm điện thoại cả người co rúm lại ở hàng ghế sau, giọng điệu nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Chuyện đại sự cả đời của tôi không phiền Văn tổng bận tâm, anh vẫn nên quan tâm bản thân mình nhiều hơn đi!”
Giọng điệu đó đã thoát khỏi sự nũng nịu giả tạo kia, trở lại tông giọng bình thường, thậm chí nhấn nhá rất mạnh, có ý muốn tính sổ với anh.
Văn Chú làm như không nghe thấy: “Không phải cô có hứng thú với người ta à?”
“Tôi có hứng thú với người ta lúc nào?” cô cố gắng kiềm chế khả năng vỡ giọng xuống, giải thích rõ ràng từng chữ từng câu “Đó là do anh hỏi tôi hài lòng không, chẳng lẽ tôi nói không hài lòng à?”
“Hiểu rồi.”
Dường như có lông mi rơi vào mắt, Chu Uẩn chớp chớp mắt, khi hỏi cô vừa làm vừa nghĩ, nương theo lời anh hỏi thẳng: “Anh lại hiểu cái gì nữa rồi?”
Văn Chú hùng hồn: “Sợ tôi hiểu lầm à.”
Mắt đỡ khó chịu hơn chút, Chu Uẩn lờ mờ nghe ra có gì đó không đúng, sau sự im lặng ngắn ngủi, cô nhận ra điều anh ta muốn nói, bật cười trễ nửa nhịp: “Văn tổng, anh có phải khá tự tin về bản thân không?”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Điện thoại truyền đến giọng nói vui vẻ của cô, tiếng cười đó chung quy đại diện cho tâm trạng cô vẫn còn khá tốt. Văn Chú sống nửa đời người chưa từng làm chuyện dỗ dành người khác, càng chưa từng tự kiểm điểm xem lời nói hành động của mình có quá đáng hay không. Nhớ lại lời nói lúc đó, cảm xúc cá nhân quả thực là nguồn cơn lớn nhất, thực sự quá cay nghiệt rồi.
“Như vậy có được coi như là dỗ dành xong chưa?”
Đôi môi hơi mang ý cười của Chu Uẩn khựng lại, hóa ra vòng vo một vòng lớn như vậy chỉ để dỗ dành cô sao?
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ nói với vệ sĩ nơi mình muốn đến, biết điện thoại vẫn chưa cúp, cô bày ra thái độ nghiêm túc nói chuyện với anh: “Văn tổng, lời nói ra khi tức giận và lời nói ra khi say rượu chẳng có gì khác biệt.”
Bên tai truyền đến tiếng hỏi có cần thuốc lá không, nghe như tiếng người bán hàng rong trên phố nhìn thấy người đi đường thì chào mời.
Cô nghe thấy Văn Chú hỏi đối phương có loại gì, tiếng ồn ào đứt quãng truyền vào điện thoại, xen lẫn cuộc đối thoại không rõ ràng của hai người. Chu Uẩn cảm thấy mình điên rồi, lúc này chẳng phải là thời cơ tốt nhất để cúp điện thoại sao? Thế mà lại im lặng đợi anh mua thuốc xong, cho đến khi trong ống nghe truyền đến tiếng bật lửa.
Rõ ràng cách nhau rất xa, Chu Uẩn cách cái điện thoại dường như ngửi thấy mùi thuốc lá, lông mày thanh tú khẽ nhíu, buột miệng nói: “Anh hút thuốc ít thôi.”
Văn Chú ngậm điếu thuốc dựa vào cột điện, bộ quần áo đặt may đắt tiền cứ thế dính một lớp bụi mỏng. Anh chưa châm lửa, bật lửa cầm trong tay nghịch, nhẹ bẫng nói: “Có ai nói với cô chưa, không có việc gì đừng quản đàn ông hút thuốc?”
Chu Uẩn suy tư giây lát, đáp: “Chưa.”
“Bớt quản.”
Hai chữ ngắn gọn khơi dậy sự tò mò của Chu Uẩn: “Tại sao?”
“Hoặc là ông đây tự quản,” Văn Chú ấn bật lửa, ngọn lửa xanh lam lay động theo gió, phản chiếu sự nghiêm túc lướt qua nơi đáy mắt anh, “Hoặc là vợ quản.”
Chu Uẩn dùng đầu ngón tay xoa nhẹ nhàng viền điện thoại, lần đầu tiên nghe thấy cách nói như vậy. Nhớ lại những người hút thuốc xung quanh, cô từng thấy Thư Huệ áp dụng biện pháp cưỡng chế đối với việc Chu Bá Sầm hút thuốc mãi không sửa, cũng từng thấy người phụ nữ ái mộ Chu Vực rút điếu thuốc trong miệng anh trước mặt mọi người.
Xuất phát điểm của họ ngoài sự quan tâm còn có tình yêu rõ ràng.
Lời của Văn Chú dường như có vài phần đạo lý.
Điện thoại cúp lúc nào Chu Uẩn cũng không biết, cuộc trò chuyện giữa cô và Văn Chú kết thúc đột ngột nhưng lại ngầm chứa sự ăn ý.
Điện thoại trả lại cho vệ sĩ, đối phương dường như chìm đắm trong sự xấu hổ vừa rồi, lấy lý do lái xe không nhận điện thoại, bảo Chu Uẩn để ở ghế phụ là được.
Cô nghe lời làm theo, quay lại ghế sau nhìn chằm chằm cảnh vật đường phố ngày càng quen thuộc ngoài cửa sổ, mới phát hiện mình không có chỗ đi, vẫn chỉ có thể quay về khu Nhạn Tây, quay về nơi ở mà Chu Vực nói để ở tạm một đêm.
Cô không nói cho ai biết, muốn lặng lẽ lẻn vào, đợi ngày mai dì giúp việc đến dọn dẹp, nếu tình cờ gặp thì giải thích một chút, không gặp thì là tốt nhất.
Xe chạy vào cổng chính khu chung cư Minh Cẩm, mặc dù có chút lúng túng thoáng qua, nhưng Chu Uẩn vẫn bày tỏ lòng cảm ơn với vệ sĩ của Văn Chú vì đã đưa cô về trước khi xuống xe.
Vì là khu chung cư cao cấp, nên xung quanh gần như không khoan nhượng với việc bày bán hàng rong, suốt dọc đường đi, ngoại trừ đèn chiếu sáng dưới đất ra, thì chỉ có một mình Chu Uẩn.
Cô từng sống ở đây một thời gian, sau đó đi Dung Thành, sau khi thu dọn đồ đạc thì chưa từng quay lại, rất quen thuộc với tình hình đường sá và môi trường khu chung cư, về cơ bản không có sự ngập ngừng, đi thẳng đến nơi ở.
Trời đã tối muộn, cái lạnh buốt của Túc Nguyên sau Lập thu cứ len lỏi vào trong áo, lạnh đến mức Chu Uẩn quấn chặt quần áo trên người, đầu ngón tay cọ qua lớp vải, mới nhớ ra trên người còn đang khoác áo của Văn Chú.
Thất thần trong giây lát, Chu Uẩn bại trận trước cái lạnh theo gió đêm ập vào mặt, nắm chặt áo cắm cúi đi về phía trước.
Đến gần dưới tòa nhà, ánh đèn dưới đất chiếu sáng một chiếc xe đang đậu gần lối ra vào. Biển số xe ẩn trong bóng tối, nhất thời không nhìn rõ.
Chu Uẩn không nghĩ nhiều, chuẩn bị đi vào.
“Cô Chu Uẩn.”
Giọng nói quen thuộc ngăn bước chân định rời đi của Chu Uẩn. Cô quay người lại, đèn trong xe đã bật sáng, khuôn mặt người đàn ông ngồi ở ghế sau dần trở nên rõ ràng.
Trên người Chu Vực mặc bộ vest phẳng phiu đắt giá đã cố tình thay cho bữa cơm gi đình tối hôm nay, ngồi trong xe, ném cho cô một ánh mắt lạnh nhạt.
Nghiêm túc, còn có một chút không vui vì chờ đợi đã lâu.
Đây là lần đầu tiên hai người gặp riêng sau khi Chu Uẩn trở về, rõ ràng cùng nhau lớn lên, là người quen thuộc nhất, nhưng giờ phút này lại đột nhiên nảy sinh một cảm giác xa cách.
Cô đứng trên bậc thềm tòa nhà mãi không có động tĩnh.
Thái độ Chu Vực mềm mỏng trước: “Tiểu Uẩn.”
Giọng nói dịu dàng này vừa vang lên, ký ức quá khứ điên cuồng ùa về trong đầu Chu Uẩn, bắt đầu từ hai năm về trước, cảm giác có trăm cái miệng cũng không thể biện minh sau khi bị người khác hiểu lầm, một luồng chua xót khó tả tức thì dâng lên khoang mũi.
Cô nhìn thấy bên cạnh cửa xe có mấy đầu lọc thuốc lá, định nói hút thuốc không tốt, nhưng lời của Văn Chú như chuông cảnh báo va mạnh vào tim cô, lời quan tâm đến bên miệng cuối cùng hóa thành một câu hỏi bình thường: “Anh, anh thích hút thuốc từ khi nào thế?”
Chu Vực ném bao thuốc trong tay sang một bên, tầm mắt từ phía bên kia liếc sang, nhìn dáng vẻ bình tĩnh rũ mắt của cô, nhàn nhạt nói: “Vừa nãy.”
