Trì Học Nhiên suýt chút nữa phun ngụm rượu vang ra ngoài. Nếu nhớ không nhầm, hôm qua anh ta đã tận mắt chứng kiến phương thức qua lại của hai người, Chu Uẩn điên cuồng theo đuổi Văn Chú ư? Còn khó tin hơn chuyện nhà họ Trì phá sản.
Tưởng Đình Dã nhìn ra sự khác thường của Trì Học Nhiên, cơ thể đang nằm ngang lập tức bật dậy ngồi ngay ngắn, ra hiệu bằng mắt cho anh ta, thấy cái tên Trì Học Nhiên này không bắt được tín hiệu, liền lườm anh ta một cái: “Ăn mảnh à?”
Trì Học Nhiên chậm rãi đi xuống cầu thang, thuận tay lấy một cái ly rỗng đưa cho Tưởng Đình Dã, rót chút rượu vang dọc theo miệng ly, thuận thế ngồi xuống bên cạnh anh ta.
Vị trí hai người ngồi vừa khéo đối diện chéo với Văn Chú, vừa ngước mắt lên là có thể nhìn rõ từng lời nói cử chỉ của đối phương, là vị trí tuyệt vời để hóng hớt.
Tưởng Đình Dã nháy mắt ra hiệu cho Trì Học Nhiên, do tính cách, có những lời Trì Học Nhiên hỏi phù hợp hơn anh ta, hơn nữa Trì Học Nhiên thích hỏi những vấn đề về tình cảm của Văn Chú, giao cho anh ta luôn có thể đào ra dưa* lớn.
Dưa*: từ lóng chỉ những tin đồn, tin tức lớn, nhưng chưa xác nhận được độ chính xác
Trì Học Nhiên có cảm giác mình đang gánh vác trọng trách lớn lao, nốc một ngụm rượu để tăng thêm can đảm cho mình, ngửi thấy mùi rượu sự can đảm liền càng tăng lên, ánh mắt ham học hỏi nhìn chằm chằm Văn Chú: “Văn đại tổng tài, kể chút đi? Gần đây phương diện tình cảm của cậu không phải là trống rỗng sao?”
“Cậu nói lời này thật vô nghĩa.” Tưởng Đình Dã bên cạnh đóng vai người tốt “Vận đào hoa của Văn đại tổng tài chúng ta có bao giờ ít đâu? Không nói cái khác, cứ nói Ôn đại mỹ nhân đi, đối với Văn tổng chúng ta là một lòng một dạ, từ chối bao nhiêu thanh niên ưu tú, theo tôi thấy, A Chú cậu cân nhắc xem sao, Thanh Dữ và cậu thực sự rất xứng đôi đấy.”
Trì Học Nhiên dẫm mạnh lên chân anh ta một cái, rồi trừng mắt nhìn với vẻ hung dữ. Hóa ra lấy anh ta làm súng, muốn anh ta mở đầu câu chuyện để nói tốt cho Ôn Thanh Dữ, cái tên này đúng là tâm cơ, tính kế lên đầu anh ta luôn rồi.
Tưởng Đình Dã không quan tâm chút đau ngứa này, ánh mắt vẫn rơi trên người Văn Chú không chịu rời đi, chủ đề đã mở ra sẽ không dễ dàng kết thúc, trừ khi hỏi được đáp án mong muốn.
“Nhìn khắp Túc Nguyên, gia thế Thanh Dữ không tệ, bản thân lại là người làm ăn, tướng mạo cũng thuộc hàng xuất sắc nhất nhì.” Tưởng Đình Dã vừa nhìn thấy khuôn mặt lạnh nhạt kia của Văn Chú, thực sự nghĩ không thông “Rốt cuộc cậu muốn kiểu thế nào?”
Văn Chú trả lời email xong, tầm mắt từ máy tính chuyển sang người Tưởng Đình Dã, vẫn là màu mắt bình tĩnh phẳng lặng như biển chết, vạn vật thế gian đều không lọt vào mắt anh đó, giọng nói trầm khàn từ từ thốt ra khỏi đôi môi mỏng: “Cậu nói cô ấy tốt như vậy, tự mình rước về nhà không phải tốt hơn sao?”
Tưởng Đình Dã nghẹn lời.
Trì Học Nhiên ở bên cạnh cười trộm, biết ngay kết quả cuối cùng thường là người khác chết, Văn Chú không sứt mẻ gì. Quen biết bao lâu nay, cái miệng đó của Văn Chú vừa mở ra là biết sẽ không nói lời thừa thãi, hoặc là đâm thẳng vào tim, hoặc là trêu chọc như đùa giỡn, muốn moi được lời thật lòng từ miệng anh còn khó hơn lên trời.
Cuộc trò chuyện bị cắt ngang bởi vệ sĩ đến báo cáo có xe đi vào phạm vi giám sát.
Người lái xe là ai Tưởng Đình Dã không rõ, nhưng trong lòng Trì Học Nhiên biết rõ. Tuy nhiên lần này anh ta đã khôn ngoan hơn rồi không định tiết lộ tin tức, đợi người đến, anh ta muốn xem bộ mặt của Tưởng Đình Dã sẽ như thế nào.
Chu Uẩn đỗ xe bên ngoài biệt thự, sau khi xuống xe nhìn quanh bốn phía, xung quanh là khu biệt thự xây dựa vào núi. Sau khi khởi động xe, định vị đã được cài đặt chỉ rõ đích đến cho cô chính là biệt thự này.
Tường rào được nâng cao, trong sân còn có vệ sĩ đứng gác tuần tra, nhìn khí thế này quả thực là Văn Chú sống ở trong.
Chu Uẩn giải thích đơn giản mục đích đến với vệ sĩ đứng gác trước cửa, đối phương hỏi tên cô, cô thành thật nói rõ.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đợi anh ta gọi điện thoại, trái tim Chu Uẩn vẫn đập bất an. Tờ giấy và chìa khóa nhà gỗ để lại cho cô, không cái nào là không nói lên việc Văn Chú đối với cô không phải hoàn toàn không hiểu gì, ngay cả chuyện cô biết lái xe cũng biết, chuyện đua xe năm đó tuy giấu khá kỹ, không để lại dấu vết, nhưng với thân phận và thủ đoạn của Văn Chú, muốn tra rõ chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Có điều bao nhiêu năm trôi qua rồi, nếu thực sự tra ra thì anh sẽ không đến mức còn hỏi thẳng cô có phải từng đến núi Tứ Kỳ không, mà nên dùng giọng điệu chắc nịch chất vấn những lời nói dối mà cô đã phủ nhận mấy lần..
Sau một thoáng thất thần, bên tai truyền đến tiếng trả lời của vệ sĩ, thông báo cô có thể vào rồi.
Chu Uẩn khẽ gật đầu, nhìn cửa sân tự động mở ra, cứ như thể nơi cô bước vào không phải là căn nhà sang trọng trang hoàng lộng lẫy, mà là vực thẳm địa ngục đòi mạng.
Trong sân trồng những khóm tường vi vốn không thuộc về mùa này nở rộ, được chăm sóc rất tốt, hoa tường vi dại màu trắng, nở thành chùm, leo bám trên tường sân, trở thành vật duy nhất trông có vẻ “có hơi người” trong biệt thự này.
Chu Uẩn đứng trước cửa chính, cửa kính bốn cánh cảm ứng có người đến, từ từ mở ra.
Cô đứng trước cửa hít sâu một hơi, nhấc chân bước vào trong nhà.
Tầng một ngoài ghế sofa và một dãy tủ rượu ra không có gì khác, trong tủ kính những chai rượu nổi tiếng được sưu tầm bày biện ngay ngắn, một bức tường toàn rượu vang, Chu Uẩn chưa từng thấy qua.
Cô như con cừu non xông vào lãnh địa của sói, môi trường trống trải dường như ngay cả tiếng thở cũng có tiếng vang, chưa kể căn biệt thự này bốn mặt đều là cửa sổ, đứng ở huyền quan, cứ cảm thấy mình đang ở trong chiếc hộp trong suốt, bất kể làm gì cũng sẽ bị nhìn thấy rõ ràng.
Cảm giác bị nhìn trộm nảy sinh khiến người ta rất khó chịu, Chu Uẩn ngẩng đầu quan sát xung quanh, phát hiện góc tường bên phải có đốm sáng đỏ nhấp nháy, rõ ràng là camera đang hoạt động bình thường. Cô đi lại gần hơn chút, khẽ vẫy tay về phía đốm sáng đỏ nhấp nháy.
Đầu bên kia màn hình giám sát, sau khi Tưởng Đình Dã nhìn rõ người đến, phun một ngụm rượu vang vào người Trì Học Nhiên đang quan sát anh ta, ho sặc sụa không ngừng, thuận tay rút mấy tờ giấy nhét cho Trì Học Nhiên tự xử lý, đặt ly rượu xuống đứng dậy lao thẳng đến chỗ Văn Chú lần nữa.
“Không phải chứ, tôi không nhìn nhầm chứ? Đó là Chu Uẩn? Em gái Chu Vực đúng không?”
“A Chú, người theo đuổi cậu nói là cô ấy ư?”
“Khoan đã, hai người là kiểu tám cái sào cũng không đánh tới, sao lại quen nhau?”
Một loạt câu hỏi liên tiếp được ném về phía Văn Chú, anh chỉ trả lời cái mình muốn trả lời: “Là em gái Chu Vực.”
Tưởng Đình Dã biết ngay anh không muốn nói tiếp nữa, hai tay vỗ mạnh lên bàn, nghiêm mặt nghiêm túc phê bình: “Tôi nói trước một tiếng nhé, Chu Vực đối xử với cô em gái này tốt đến mức có thể liều mạng, coi như bảo bối nâng như trứng hứng như hoa, cậu nên đổi người khác mà trêu chọc đi.”
Văn Chú dựa vào lưng ghế, thong thả tháo kính gọng bạc xuống, đôi mắt nhìn Tưởng Đình Dã hơi nheo lại, làm dịu áp lực làm việc trong thời gian dài của đôi mắt, vẻ sắc bén không giảm đi, rất không hài lòng với lời lẽ của anh ta: “Cậu và Trì Học Nhiên lấy đâu ra ảo giác rằng chỉ một Chu Vực mà có thể khiến tôi biết khó mà lui vậy?”
Trì Học Nhiên bận xử lý rượu vang trên mặt, trên quần áo, không thấy bóng dáng người đâu, thư phòng mở rộng lớn chỉ còn hai người bọn họ.
So với tư thái mây trôi nước chảy của Văn Chú, Tưởng Đình Dã lại lo lắng quá nhiều: “Tôi biết cậu không quan tâm nhà họ Chu, nhưng quan hệ của Chu Vực và chúng ta không tệ, huống hồ đó là em gái cậu ta, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, nếu cậu chơi quá trớn, nhà họ Chu cũng mất mặt, chẳng lẽ cậu muốn để ông cụ Văn đích thân nói chuyện với cậu sao?”
Nhìn khắp Túc Nguyên người có thể khiến Văn Chú tôn trọng và không lên tiếng phản bác cũng chỉ có một mình ông cụ Văn, bọn Tưởng Đình Dã biết rõ vị trí của ông cụ Văn trong lòng Văn Chú, lôi ông cụ ra cũng là để có tác dụng răn đe.
Nào ngờ Văn Chú không hề để tâm chuyện này, mân mê cây bút máy trong tay “Cậu nói cho ông ấy biết thì sẽ chỉ có một kết quả.”
Tưởng Đình Dã nhướng mày đợi anh nói rõ.
“Ngay trong ngày hôm đó đến nhà họ Chu thăm hỏi định ngày cưới.”
“…”
Tưởng Đình Dã không còn gì để nói, cũng vì câu này mà nhớ ra một chuyện quan trọng, ý niệm của ông cụ Văn đối với việc Văn Chú kết hôn, sớm bế chắt ngày càng tăng, nếu ông cụ biết Văn Chú có ý với Chu Uẩn, nói khoa trương một chút thì trói cũng phải trói Chu Uẩn vào nhà họ Văn.
Văn Chú tùy ý ném cây bút máy trở lại bàn, đứng dậy chuẩn bị rời đi, khi đi qua bên cạnh Tưởng Đình Dã, anh giơ tay đặt lên vai anh ta, nghiêm túc hiếm thấy: “Đừng lúc nào cũng chuyển lời thay người khác, tôi là người thế nào, cậu rõ mà.”
Dứt lời, anh lướt qua vai Tưởng Đình Dã.
Mi mắt rủ xuống của Tưởng Đình Dã vô tình động đậy một cái, Văn Chú là người thông minh, biết anh ta nói vậy chắc chắn là có người chỉ thị, không vạch trần là để lại cho nhau ba phần thể diện.
Cùng lúc đó, Chu Uẩn đã đợi ở phòng khách mười lăm phút. Phía sau truyền đến tiếng động nhỏ, quay người nhìn thấy Văn Chú hai tay đút túi dựa vào tay vịn cầu thang, từ trên cao nhìn cô.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi lặng lẽ nhìn nhau, Chu Uẩn nghĩ, anh chắc chắn muốn tính sổ với cô, đường đường là Tổng giám đốc Thịnh Hoằng lại bị con gà mờ như cô cho leo cây bốn mươi phút, chắc là trải nghiệm chưa từng có.
“Ngồi.”
Đây là chữ đầu tiên cũng là câu đầu tiên anh nói.
Chu Uẩn đi về phía ghế sofa, khóe mắt để ý thấy bóng người trên cầu thang lờ mờ chuyển động, cầu thang trải thảm, tiếng bước chân nhỏ đến mức không nghe thấy.
Sau khi cô ngồi xuống, Văn Chú lại ngồi xuống trước mặt cô.
Người có vóc dáng cao lớn ngồi trong chiếc ghế sofa ba chỗ rộng rãi không hề lạc lõng chút nào, chân dài bắt chéo, mũi giày chạm vào cạnh bàn trà.
Chu Uẩn lần đầu tiên cảm nhận trực quan nỗi phiền não của người chân dài, lặng lẽ thu hồi ánh mắt quan sát.
Trên bàn trà có một tập tài liệu, Văn Chú hất cằm ra hiệu cô mở ra xem.
Chu Uẩn lật tài liệu ra, một bản hợp đồng mới được soạn thảo. Về việc hợp tác giữa Thịnh Hoằng và Gia Liên, thời hạn năm năm, trang cuối có con dấu của công ty Thịnh Hoằng và chữ ký của Văn Chú, về mặt thành ý quả thực anh đã đưa ra đủ.
“Tôi cần làm gì?”
“Thắng trận đấu hôm nay.”
Chu Uẩn hơi ngạc nhiên: “Đua mô tô?”
Anh hơi cúi đầu: “Không sai.”
Thảo nào trạm tiếp tế dưới chân núi hôm nay nhiều người đến thế, xe nhiều đến mức bãi đỗ xe sắp không chứa nổi, xem ra đều biết hôm nay có giải đua mô tô nên đến xem hoặc tham gia thi đấu.
Đồng ý thi đấu đồng nghĩa với việc bại lộ thân phận quá khứ của mình, Chu Uẩn sẽ không tự đào hố chôn mình: “Văn tổng tìm nhầm người rồi, tôi biết lái xe ô tô nhưng không biết lái xe mô tô.”
Văn Chú cười nhạt, tùy tiện ném một xấp ảnh về phía bàn trà, những bức ảnh trượt theo hướng cô ngồi tạo thành một đường vòng cung.
Ánh mắt Chu Uẩn khẽ di chuyển, rơi vào những bức ảnh rải rác, trái tim đập bất an trước khi vào cửa lúc này cuối cùng cũng tìm thấy nguyên nhân. Từng bức ảnh không phải ai khác chính là cô, ảnh cá nhân hoặc tập thể, mỗi bức ảnh đều mặc đồ đua xe.
Ảnh đơn cố tình tạo dáng ngầu, ảnh tập thể nụ cười rạng rỡ…
Văn Chú đều có cả.
“Định nói thế nào đây?” Văn Chú lười biếng ngước mắt lướt qua, đôi mắt sâu thẳm phủ lên một lớp lạnh lùng “Cô cảm thấy mình giấu giếm rất kín kẽ hay là cảm thấy năng lực tôi chẳng qua cũng chỉ thế thôi, đến thân phận của cô cũng không tra ra được, hử?”
Tiếng “hử” ngân nga cuối câu đó, nghe như là cơ hội cuối cùng để cô thành thật.
Những bức ảnh trên bàn trà chính là bằng chứng tốt nhất, cô có ngụy biện cũng vô ích, anh có chuẩn bị mà đến.
Chu Uẩn nhìn chằm chằm những bức ảnh một lúc, khẽ mở lời: “Người lúc đó quả thực là tôi, sở dĩ không muốn để lộ thân phận, là vì thân phận tôi vốn dĩ đặc biệt, cho nên…”
“Cô chi bằng nói, sợ chuyện mình chơi đua xe bị nhà họ Chu biết, sợ ấn tượng của Chu Vực về cô trở nên tệ đi, tổn hại đến hình tượng ngoan hiền trong mắt người nhà họ Chu bấy lâu nay, càng sợ kẻ có tâm lợi dụng chuyện này bình phẩm lung tung về cô về nhà họ Chu, vì chuyện của bản thân mà liên lụy nhà họ Chu và Thạc Đằng.”
Đôi chân đang bắt chéo của Văn Chú hạ xuống, khuỷu tay chống lên hai đầu gối, nghiêng người lại gần: “Tôi nói đúng không, Chu đại tiểu thư?”
Sau khi tiếp xúc với Văn Chú, Chu Uẩn đã biết anh không phải cậu ấm có số hưởng nên được thừa kế gia nghiệp, mà thực lực, năng lực, khả năng quan sát kinh người đều được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trên người anh.
Chu Uẩn thu lại tâm trí hơi rối loạn, rũ mắt nhìn chằm chằm bàn trà: “Một phần.”
Văn Chú khẽ nhướng đuôi mày: “Muốn nghe chi tiết.”
Cô ngước mắt nhìn anh, ánh mắt trong veo: “Một phần khác là vì anh.”
Văn Chú không có bất kỳ động tác nào, chỉ là đôi mắt đen sâu thẳm kia có thêm chút trêu chọc: “Tỏ tình vào lúc này cũng không làm lung lay ý định để cô tham gia thi đấu của tôi đâu.”
Chu Uẩn nói hết lời: “Trận đấu đó nếu thắng sẽ giải quyết được vấn đề vốn của câu lạc bộ, đồng thời cũng đối mặt với rủi ro phải gặp mặt anh, sự xuất hiện của anh chắc chắn thu hút sự chú ý của mọi người, Văn tổng chưa từng bại trận lại thua một người phụ nữ không danh tiếng, tôi sẽ chỉ đón nhận hai kết cục, dưới áp lực anh gây ra đấu lại một trận hoặc trở thành tiêu đề của truyền thông, bất kể là kết quả nào, đối với tôi đều không có lợi, giấu tên thật tham gia thi đấu, sau trận đấu tìm người nhận giải thay, là cách duy nhất giúp tôi rút lui an toàn.”
Thái độ không kiêu ngạo không tự ti giải thích rất rõ ràng, rõ ràng đến mức Văn Chú bất ngờ, đồng thời nhìn nhận lại người phụ nữ ngồi đối diện.
Một bộ đồ thường ngày, vạt áo gió dài vừa hay che đầu gối, khó giấu được bắp chân thẳng tắp thon thả. Vóc dáng mảnh mai lại có thể mặc vừa bộ đồ đua xe, con người dốc hết sức lực trên đường đua đó sống động tươi sáng, khác một trời một vực với cô hiện tại.
Văn Chú dần hiểu ra tại sao đã gặp cô vài lần trong các bữa tiệc mà vẫn không thể nhận ra. Cô sau khi nguỵ trang, đã trở thành hình mẫu mà những người lớn tuổi thích nhất: dịu dàng, tĩnh lặng, an phận đến mức không có bất kỳ điểm nào thu hút người khác.
“Cuộc đua ở núi Tứ Kỳ lần này sẽ không có bất kỳ phương tiện truyền thông nào đưa tin.” Ngón tay thon dài của Văn Chú đặt trên bàn trà, đầu ngón tay gõ nhẹ. “Thắng Thẩm Kim Thư, hợp tác sẽ tiến hành thuận lợi.”
Chu Uẩn nghe thấy chữ Thẩm, cố gắng lục lại quá khứ, trong ấn tượng hình như từng nghe qua họ này: “Là người nhà họ Thẩm, bên phía mẹ anh sao?”
“Không sai.” Văn Chú không định giấu giếm “Tôi muốn con bé thua tâm phục khẩu phục.”
Thời tiết trên núi giống như tâm trạng của cô gái nhỏ, chốc lát lại một kiểu, lúc lên núi trời quang mây tạnh, chỉ một chốc lát, đã âm u, y hệt tâm trạng Chu Uẩn lúc này.
Tuy cô không tham gia thi đấu nhiều nữa, nhưng vẫn luôn giữ liên lạc với người phụ trách C7 Club, hai người là bạn bè, thỉnh thoảng sẽ thông qua anh ta biết được giới đua xe mô tô mấy năm gần đây xuất hiện không ít người mới, có cái nhiệt huyết nghé con không sợ hổ. Mỗi khi giải đấu kết thúc, bảng xếp hạng sẽ công bố top 5 đạt thành tích xuất sắc.
Chu Uẩn từng nhiều lần nhìn thấy hai chữ “Kim Thư” trên bảng xếp hạng, chỉ là lúc đó nghe tên này thì không nghĩ nhiều, khi biết cô ấy là người phụ nữ duy nhất trong danh sách lên bảng, mới có ấn tượng đặc biệt với tên cô ấy.
Lần nữa nghe thấy tên Kim Thư là từ miệng Văn Chú. Những chi tiết đã bị bỏ qua trong quá khứ được anh làm sống lại, ký ức mở rộng, thông qua Văn Chú liên tưởng đến họ Thẩm, đó là họ mẹ của Văn Chú.
Chu Uẩn chưa từng gặp Thẩm Kim Thư, vị đại tiểu thư ngậm thìa vàng lớn lên này vẫn luôn du học nước ngoài, năm cô ấy về nước đúng là năm đầu tiên cô đến Dung Thành, hai người hoàn hảo bỏ lỡ nhau.
Thắng Thẩm đại tiểu thư, những ngày tháng của cô e là không dễ sống.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn bày tỏ thẳng thắn nỗi lo: “Nếu tôi thắng, liệu tôi có bị Thẩm đại tiểu thư trả thù không? Hoặc nói cách khác, Văn tổng đích thân đấu với cô ấy một trận chẳng phải càng khiến cô ấy tâm phục khẩu phục hơn sao?”
Văn Chú tùy ý nhặt một tấm ảnh, cầm trong tay quan sát kỹ, thần sắc rất nhạt: “Vậy thì phải để cô ấy thua tâm phục khẩu phục, cô sẽ không bị trả thù.”
Anh không trả lời trực diện nửa câu sau của câu hỏi, Chu Uẩn lờ mờ đoán được nguyên nhân, chẳng qua là mâu thuẫn về giới tính nam nữ, thắng thì nói thắng không vẻ vang, thua thì Văn đại tổng tài lại đi vào vết xe đổ mất mặt thêm lần nữa, lùi một bước mà nói, quan hệ anh và Thẩm Kim Thư bày ra đó, không tiện ra mặt cũng có thể hiểu được.
Chu Uẩn nhẹ nhàng bấm đầu ngón tay, một phút sau, đưa ra đáp án anh muốn: “Tôi có thể tham gia thi đấu, nhưng cần đảm bảo sẽ không có bất kỳ video hay hình ảnh nào lọt ra ngoài.”
Sự lo lắng của cô rơi vào tai Văn Chú chẳng qua là một hành vi hèn nhát khác, có thể hiểu nhưng không tán đồng, huống hồ anh không có tâm trí thừa thãi lo chuyện bao đồng của người khác, dĩ nhiên là cả hai bên phải thỏa thuận và cùng hài lòng.
“Chốt kèo.”
Anh lật ngược tấm ảnh trong tay lại trong nháy mắt, là cô mặc bộ đồ đua xe màu đen đỏ xen kẽ, khuỷu tay phải kẹp chiếc mũ bảo hiểm cùng tông màu.
Chu Uẩn nhớ rất rõ, thời gian chụp tấm ảnh đó chính là ngày sau khi kết thúc trận đấu với anh. Lúc đó sự phấn khích khi thắng trận đấu còn hơn cả việc nhận được tiền thưởng. Cảm giác chấn động khi dốc toàn lực quyết thắng trên trường đua không thể diễn tả bằng lời.
Nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, ngay cả chính cô cũng không khỏi cảm thán, nụ cười như vậy dường như ngày càng xa vời với cô rồi.
Văn Chú thu hết biểu cảm xúc động nhỏ của cô vào mắt, đặt tấm ảnh trở lại bàn trà, ngón trỏ ấn lên góc ảnh đẩy nhẹ về phía trước, vừa khéo đến trước mặt cô, lơ đãng ngước đôi mắt đen sắc lạnh lên.
“Đã chuẩn bị đồ đua xe cho cô rồi.”
Lời vừa dứt, phía sau truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Chu Uẩn nghe tiếng quay đầu lại, một vệ sĩ bưng vật có hình dạng như cái khay từ từ đi tới, bên trên đặt bộ đồ đua xe được gấp gọn gàng và mũ bảo hiểm. Vệ sĩ đi lại gần, cô mới phát hiện bộ đồ đua xe đó và màu sắc quần áo trong ảnh giống hệt nhau, điểm khác biệt là về chất liệu vượt xa bộ cô mặc năm đó.
Văn Chú đã chuẩn bị xong tất cả, dường như đã liệu trước việc hôm nay cô đến là sự thật chắc chắn, sẽ không xuất hiện sai lệch.
Vệ sĩ đặt quần áo xuống, giống như lúc đến, nhẹ nhàng rời đi.
Phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai người bọn họ.
Chu Uẩn liếc nhìn bộ đồ đua xe chuẩn bị trước, hỏi ra nghi hoặc trong lòng: “Văn tổng, nếu không đạt được sự đồng thuận hợp tác, bộ đồ đua xe này chuẩn bị cho ai?”
“Sẽ không có người khác.” Văn Chú khoanh tay dựa ra sau “Cho dù cô không tìm đến tôi, tôi cũng sẽ tìm đến cô.”
Chu Uẩn đại khái không biết dáng vẻ lúc này của mình, miệng hơi hé nhưng không nói nên lời nào, nghe như sự tán tỉnh mập mờ giữa tình nhân, nhưng giữa họ có quá nhiều sự ngăn cách. Những lời thoát ra từ miệng của Văn Chú lại khiến người ta rợn người hơn nhiều so với khoảnh khắc trái tim khẽ rung động.
Cô không tiếp lời, chọn đứng dậy đi lấy đồ đua xe, chiếc mũ bảo hiểm nặng trịch cầm trên tay, sờ vào thấy mát lạnh nhưng lớp lót bên trong lại là chất liệu tốt chống gió chống lạnh. Quả nhiên Văn đại tổng tài vừa ra tay là hàng thượng phẩm.
Chu Uẩn kiểm tra một lượt đồ dùng, tạm thời không phát hiện thiếu gì, quay đầu nhìn anh: “Phòng thay đồ tuyển thủ ở đâu? Tôi qua chuẩn bị.”
Văn Chú nhìn bóng dáng bận rộn trước sau của cô, cánh tay lười biếng đặt lên lưng ghế sofa, hình xăm đặc biệt đó lộ ra rõ ràng, gân xanh trên mu bàn tay uốn lượn lên đến cổ tay áo, toát ra khí chất nửa chính nửa tà.
Khóe môi anh nhếch lên với ý tứ không rõ ràng: “Lại đây.”
Chu Uẩn ôm mũ bảo hiểm chần chừ không động đậy, sau khi tiếp xúc với ánh mắt kiên quyết không cho thương lượng đó, vẫn chọn giữ mạng là quan trọng hơn, nhưng mũ bảo hiểm trong tay không bỏ xuống, cô có một suy nghĩ nhỏ, nhỡ đâu Văn Chú có hành vi quá khích, mũ bảo hiểm còn có thể ném qua để phòng thân.
Đợi cô đến gần, ánh mắt Văn Chú hơi rủ xuống, liếc nhìn chỗ trống bên cạnh, nhắc cô ngồi xuống nói chuyện.
Chu Uẩn thấy anh ra vẻ thần bí, về mặt biểu cảm thì khá bình thường, nhưng anh không hành động theo lẽ thường, và cảm xúc cũng không dễ dàng thể hiện trên mặt. Đối với anh, cô vẫn không nắm chắc được.
Theo yêu cầu của anh, Chu Uẩn từ từ ngồi xuống, cách anh khoảng một cái gối ôm thì không di chuyển nữa.
Văn Chú thu hết những toan tính nhỏ nhặt vừa cẩn thận từng li từng tí vừa đề phòng của cô vào mắt, lười vạch trần, đưa tấm biển vai đã chuẩn bị từ sớm cho cô.
Chu Uẩn nhìn một cái, biển nền đen chữ trắng, bên trên thêu chữ cái “YZ”, là tên năm đó cô dùng để che giấu tên thật lại thực sự không biết đặt tên gì thay thế, lười biếng đảo ngược thứ tự tên dùng chữ cái thay thế, không ngờ tấm biển vai anh chuẩn bị cho cô là cái tên năm đó, nếu nói không phải cố tình làm vậy, Chu Uẩn không tin.
Cô ngẩn người giây lát, rất nhanh thu lại cảm xúc khác thường, đưa tay định lấy.
Đầu ngón tay vừa chạm vào một góc biển vai, ngón tay ấm áp có lực của anh lập tức siết chặt, cũng bao trọn đầu ngón tay thon thả của cô vào lòng bàn tay nóng hổi.
Sự tiếp xúc da thịt đột ngột này khiến Chu Uẩn mất một lúc mới phản ứng lại. Cô cố gắng cử động nhưng không thể thoát ra khỏi tay anh.
“Trận đấu lần này không có quy tắc, ai đến đích trước người đó thắng.”
“Biết rồi.”
Chu Uẩn cố gắng lấy biển vai từ tay anh, nhưng cảm nhận rõ ràng lực đạo ngón tay anh đang từ từ tăng thêm, chặn đứng hoàn toàn khả năng tiếp tục giãy giụa của cô, như hàn chết vào lòng bàn tay to lớn ấm áp của anh.
Phía sau ghế sofa là một chiếc đèn sàn tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo, ánh sáng chiếu lên người Văn Chú, khiến khuôn mặt anh đang chìm vào trong bóng tối thành nửa sáng nửa tối, hai loại cảm xúc mâu thuẫn khác nhau là lạnh lùng và trêu đùa thể hiện hết trên khuôn mặt này.
Anh biết bàn tay trong lòng bàn tay mình đang nóng lòng muốn rời đi cũng biết chỉ cần anh không buông tay, mọi nỗ lực của cô đều vô ích.
Văn Chú liếc nhẹ hai bàn tay đang quấn lấy nhau, đưa ra lời nhắc nhở cuối cùng trước trận đấu cho cô: “Ý của tôi là năm đó cô thắng tôi thế nào, hôm nay vẫn có thể như vậy.”
Chu Uẩn kinh ngạc nhìn anh.
Cho nên…
Anh vẫn luôn biết rõ chân tướng về việc cô thắng anh năm đó ư?!
