Chu Uẩn nghe ra được ý tứ muốn trút giận trong câu trả lời của anh ta, cô không muốn dây dưa quá nhiều, càng không muốn trước khi kế hoạch thành công lại ép Khương Thiên Doanh phát điên sớm. Cô đứng trên bậc thang không chịu di chuyển thêm một bước, nói lời xa cách giục giã: “Thời gian không còn sớm nữa, anh, em lên lầu nghỉ ngơi trước đây.”
“Em định trốn anh đến bao giờ?” Chu Vực bước xuống xe, đứng bên cạnh cửa xe, trong lúc giơ tay lên, tài xế đã biết ý đi ra xa.
Lời trách móc của anh ta khiến cô không biết trả lời thế nào, bởi vì đó là sự thật.
Chu Uẩn cụp mắt nhìn mặt đất, trả lời rất thiếu tự tin: “… Không trốn.”
Xung quanh tĩnh mịch không một tiếng động, tiếng hít thở sâu rất nhẹ của Chu Vực lại trở nên đặc biệt rõ ràng.
Áp lực không tên từng chút từng chút thấm vào Chu Uẩn, giống như gió đêm chui vào da thịt không chút lưu tình, không cho bạn bất kỳ khả năng thương lượng nào.
“Ở Dung Thành bận công việc không có thời gian gọi điện thoại.”
“Đêm trước khi về không gọi điện thoại.”
“Sau khi về vẫn không có một chút tin tức.”
Chu Vực cười khẩy: “Em gọi cái này là không trốn à?”
Xem đi, bất kể lúc nào, anh ta luôn có cách nắm lấy điểm cô có thể phản bác, chặn đứng hoàn toàn đường lui của cô, khiến cô chỉ có thể ngoan ngoãn thừa nhận.
Chu Uẩn không muốn giải thích, cô chính là cố ý trốn tránh, trốn tránh nhà họ Chu, trốn tránh nhà họ Khương, cũng như trốn tránh anh ta. Nhưng có những lời một khi quá thẳng thắn, cái nó mang lại không chỉ là vấn đề tổn thương, mà còn là không biết lễ nghĩa, không biết ơn, những sự quở trách về mặt tình cảm đại loại như vậy.
Đầu óc Chu Uẩn xoay chuyển cũng khá nhanh, trả lời một câu nghe có vẻ đáng tin: “Kể từ khi anh tiếp quản công ty đến nay rất bận, đúng lúc Bạch Đàm có thời gian, em để cô ấy qua đón cũng tiện.”
Chu Vực lặng lẽ nhìn cô.
Cô bé con lẽo đẽo theo sau anh ta trước kia đã không thấy đâu nữa, bây giờ ngoài an phận còn có sự thản nhiên sau khi trải qua nhiều chuyện, nhưng quá thản nhiên như vậy, quan hệ giữa hai người sẽ bị biến chất, việc cố ý duy trì cái vẻ ngoài thể hiện mọi chuyện đều ổn thỏa chỉ là giả dối, không phải là dáng vẻ anh ta muốn thấy.
Lần trước anh ta đến Dung Thành cô đúng lúc bay sang tỉnh lân cận công tác, bỏ lỡ cơ hội gặp mặt, Chu Vực nghĩ đi công tác một tuần là cùng, kết quả đợi được tin cô đi công tác hai tuần.
Anh t a muốn biết chân tướng tự có người vội vàng chạy đến nói, giống như cô rõ ràng đi công tác chỉ cần ba ngày, lại cứ thế kéo dài thành hai tuần, ý tứ trong đó, không cần nói cũng rõ.
Đó cũng là lần đầu tiên anh ta nổi giận, tuy không biểu hiện ra ngoài, nhưng đủ loại hành vi sau khi trở về Túc Nguyên không cái nào là không nói lên việc anh ta đang giận Chu Uẩn.
Không còn hỏi đến mọi việc của cô, áp dụng chính sách thả rông với cô, cho dù gặp các ông chủ công ty ở Dung Thành nhắc đến chuyện của cô, anh ta cũng không tỏ vẻ gì nhiều, cứ như đã xóa tên cô khỏi nhà họ Chu vậy.
Đôi khi anh ta cũng từng nghĩ, không quan tâm không hỏi han, ở Dung Thành có người bắt nạt cô thì làm sao? Lại không nhịn được bảo thư ký âm thầm hỏi thăm cô dạo này thế nào. Dù bận rộn đến đâu, cũng sẽ dừng lại nghe thư ký báo cáo xong cuộc sống một tuần gần đây của cô, bình an vô sự thì cuộc họp tiếp tục.
Chỉ hai năm ngắn ngủi, từ một cô bé con chưa hết nét ngây thơ lột xác thành người phụ nữ trưởng thành nhẹ nhàng đầy sức hút. Chu Vực bất ngờ đồng thời không thể không nghĩ nhiều.
Chu Vực rũ mắt nhìn cô một lúc, nhàn nhạt đáp lại: “Chuyện của em và Văn Chú là thế nào?”
Chu Uẩn không hiểu tại sao lúc này anh ta lại nhắc đến Văn Chú, đại khái chuyện ở nhà hàng khiến anh ta không vui, không vui với cả Văn Chú và cô.
Một bữa cơm gia đình đang yên đang lành vì cô mà biến chất, đổi lại là ai cũng sẽ thấy khó chịu trong lòng thôi.
Cô không muốn giảo biện, hoặc là tâm lý trả thù từ từ chuyển sang anh ta, lời thốt ra trong vô thức mang theo vài phần ý vị khiêu chiến: “Chính là như những gì anh thấy đấy.”
Quả nhiên, màu mắt Chu Vực dần trầm xuống, biểu cảm nghiêm túc hiếm có xuất hiện trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta, tốc độ nói bình thản nhưng ẩn chứa sự cảnh cáo: “Em nói cái gì?”
“Anh nghe rất rõ mà.” Cô cũng không biết mình lấy đâu ra can đảm mà trả lời cứng cỏi như vậy.
Chu Vực gật đầu tượng trưng, nhưng mỗi một cử động nhỏ đều chứa đựng cơn giận đang kìm nén, còn về việc khi nào sẽ bùng phát, phụ thuộc vào việc cô có thể ép anh ta đến mức độ nào.
“Em tưởng anh không liên lạc được với Văn Chú sao?” Anh ta tiến lên một bước, đứng sững trước mặt cô, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu gò má ửng hồng vì gió thổi của cô “Hay là cảm thấy anh không dám hỏi?”
Anh ta hiểu cô, và tương tự, Chu Uẩn Chu Uẩn cũng khá hiểu anh ta, đã nói ra miệng tất nhiên là dám hỏi, có điều Văn Chú sẽ nói thế nào, là một nhân tố không thể kiểm soát.
“Em không phải trẻ con nữa, vấn đề công việc hay tình cảm, em có tiêu chuẩn phân định, chỉ…”
“Tiêu chuẩn phân định của em chính là có dính líu với Văn Chú ư?”
Chu Uẩn hơi ngẩn ra, hiếm khi thấy dáng vẻ dồn ép người khác của anh ta, khác xa với hình tượng nho nhã ôn hòa ngày thường, ngây ngốc nhìn anh ta, nhất thời quên mất phản bác.
Chu Vực giơ tay nhẹ nhàng nhúm lấy chiếc áo đang khoác trên người cô, chỉ nhìn bề ngoài cũng có thể nhận ra là một chiếc áo vest nam, nghĩ kỹ lại, Văn Chú hôm nay vào phòng bao mặc chính là chiếc này.
Một người đàn ông trưởng thành khoác áo của mình lên người phụ nữ, ý nghĩa là gì? Không cần nói rõ, đàn ông đều hiểu.
Chu Vực chính vì hiểu, nên càng rõ ánh mắt Văn Chú rơi trên người Chu Uẩn tuyệt đối không phải trạng thái nên có của bạn bè bình thường, đó là ánh mắt đàn ông nhìn thấy người phụ nữ mình hứng thú mới để lộ ra, là tín hiệu hứng thú đang trở nên mãnh liệt.
“Tiểu Uẩn, tránh xa Văn Chú ra, cả cái Túc Nguyên này không có ai lọt vào mắt anh ta đâu, đừng đi trêu chọc anh ta.” Chu Vực xuất phát từ đáy lòng lo nghĩ cho cô, giơ tay đặt lên vai cô, những ngón tay thon dài từ từ siết chặt, cố gắng tạo cho cô chút áp lực “Người như anh ta đối với ai cũng chỉ hứng thú ba phút, anh không hy vọng càng không muốn nhìn thấy em bị tổn thương.”
Phạm vi ánh sáng của đèn xe vừa khéo nằm giữa bọn họ, một đường ranh giới phân chia rõ ràng, Chu Uẩn ở trong tối, còn anh ở ngoài sáng. Giống như tình cảm cô dành cho anh, kết cục của việc công khai là hai năm “sống lưu vong”, là sau khi trở về Túc Nguyên nhận lấy từng sự đề phòng và không chào đón này đến sự đề phòng và không chào đón khác.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Có lẽ Chu Vực hiếm khi thể hiện sự quan tâm đến cô, nhưng trong sự quan tâm này ít nhiều pha lẫn tình cảm cá nhân và sự tự suy đoán. Văn Chú chưa bao giờ trải lòng với người khác, vòng bạn bè của anh đơn điệu đến mức đếm trên một bàn tay, nhà họ Trì và nhà họ Tưởng là số ít người có thể nói chuyện trước mặt anh.
Tiếp xúc không nhiều, chỉ dựa vào lời đồn mà phán đoán một người thì quá võ đoán. Huống hồ sau khi tiếp xúc với Văn Chú hôm nay, quan hệ giữa họ không tính là bạn bè, nhưng Chu Uẩn có thể chắc chắn một chuyện, Văn Chú không giống như lời đồn bên ngoài.
Cô biết Chu Vực đang đợi câu trả lời của cô, một câu trả lời khẳng định.
“Anh, em biết anh xuất phát từ ý tốt, còn về Văn Chú là người thế nào em sẽ tự có phán đoán, nếu anh ấy không phải người thiện lương em sẽ tránh xa, nhưng nếu anh ấy không làm ra chuyện tổn thương em, mà em lại vô duyên vô cớ em đề phòng anh ấy, thậm chí ghét bỏ, đối với anh ấy cũng không công bằng không phải sao? Anh ấy rõ ràng chưa làm gì cả, em đã đội cho anh ấy cái mũ người xấu rồi.”
Thay đổi rồi, cuối cùng vẫn là thay đổi rồi.
Khi cô xuất hiện ở đây, khuôn mặt lạnh lùng cả buổi tối của Chu Vực cuối cùng cũng lộ ra ý cười nhạt, nhắn tin từ chối nhưng vẫn ngoan ngoãn đến đây ở, chứng tỏ trong lòng cô vẫn tin tưởng và tôn trọng người anh trai này, cũng chứng tỏ vị trí của anh ta trong lòng cô vẫn như trước đây.
Nhưng sau khi nghe những lời cô bảo vệ Văn Chú, sự không tin tưởng vào chuyện giữa Chu Uẩn và Văn Chú ban đầu trong lòng Chu Vực dần dần nghiêng về phía kỳ lạ, đó là cảm giác một thứ gì đó quen thuộc đang lặng lẽ bị người ta lấy đi không tốn chút sức lực nào.
“Cho nên, em vẫn định tiếp tục tiếp xúc, cho dù sau này sẽ vì thế mà bị tổn thương sao.”
“Vậy còn anh?” Trong đầu Chu Uẩn lướt qua hình ảnh Văn Chú mắng cô là đồ hèn nhát giống như một liều thuốc trợ tim tiêm mạnh vào người, không biết là đang so kè với Văn Chú hay so kè với chính mình, cuối cùng hỏi ra câu hỏi đã ấp ủ suốt hai năm qua “Nếu em nói Khương Thiên Doanh hoàn toàn không thích hợp làm người vợ tốt của anh, anh sẽ hủy hôn không?”
Chu Uẩn biết anh sẽ không trả lời, tự mình nói hết những lời muốn nói một lần: “Anh, nếu em nói nội dung cuối cùng của cuốn nhật ký là do Khương Thiên Doanh viết, mục đích là để hãm hại em, anh có tin không?”
Trong màn đêm, mày mắt anh ta toát lên vài phần lạnh lẽo, không biết là lạnh thật hay vì lời cô nói mà nảy sinh sự không vui.
Chu Uẩn nặn ra một nụ cười khó coi: “Anh, lúc anh ở bên cô ta không hề nói cho em biết, vậy giờ em ở bên ai cũng không cần trưng cầu sự đồng ý của anh, tôn trọng lẫn nhau, không quấy rầy nhau không phải rất tốt sao?”
Lời nói vạch rõ giới hạn thành công chọc giận Chu Vực, anh ta chưa từng nổi nóng trước mặt cô, nhưng không ngờ lại xảy ra mâu thuẫn lần đầu tiên vì một người đàn ông khác, anh ta đưa tay nắm chặt cổ tay cô kéo người đến trước mặt, lực đạo quá lớn, chiếc áo vest đắt tiền kia lập tức rơi xuống đất.
Chu Vực liếc nhìn chiếc áo vest dưới đất, quả nhiên vẫn là rơi xuống đất thì nhìn sẽ không chướng mắt như thế nữa.
“Em cảm thấy em và nhà họ Chu có thể vạch rõ giới hạn sao?”
“Hay là em cảm thấy Trình Tuyết Quân sẽ đồng ý em và nhà họ Chu vạch rõ giới hạn?”
Câu chất vấn đanh thép, từng chữ dập tắt ý chí chiến đấu vừa nhen nhóm của Chu Uẩn. Việc Trình Tuyết Quân thuận lợi lấy được thẻ cư trú vĩnh viễn ở Phần Lan, nhà họ Chu đã bỏ ra không ít sức lực, nên bà thường xuyên dặn dò cô, nhà họ Chu đối xử với hai dì cháu rất tốt, đừng gây thêm phiền phức cho người ta, sau này phải làm tròn chữ hiếu trước mặt Chu Bá Sầm và Thư Huệ.
Trình Tuyết Quân đến giờ vẫn chưa biết chuyện cuốn nhật ký, đối với việc cô khăng khăng đến Dung Thành làm việc khi đó chỉ coi là thực tập rèn luyện bản thân, nhằm đặt nền tảng cho việc vào Thạc Đằng sau này. Nếu lần này bà quay về, nếu biết chân tướng hai năm trước cô rời khỏi Túc Nguyên…
Chu Uẩn không thể tiếp tục nghĩ sâu hơn nữa, Trình Tuyết Quân là người thân cuối cùng của cô trên đời, cô có thể vạch rõ giới hạn với tất cả mọi người duy chỉ không thể làm vậy với Trình Tuyết Quân.
“Anh, anh thay đổi rồi.” Trở nên đầy toan tính.
Chu Vực nhíu mày: “Là anh thay đổi hay là em thay đổi?”
Cái anh ta muốn chẳng qua là một câu trả lời khẳng định của cô, nghe lời anh ta tránh xa Văn Chú, sống cuộc sống đi làm tan làm theo khuôn khổ, thỉnh thoảng gặp anh ta, thỉnh thoảng cùng anh ta về nhà họ Chu, sống cuộc sống nhìn có vẻ sóng yên biển lặng.
Thời gian hai năm không dài không ngắn, đủ để dạy Chu Uẩn diễn trò, cô không muốn dây dưa chuyện này nữa, nếu lời nói dối có thể giúp cô bớt đi phiền não và tranh cãi, cô nguyện ý nói.
“Được.” Cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt quen thuộc trước mắt “Nếu đây là điều anh hy vọng, vậy em sẽ không tiếp xúc nữa là được.”
Có lẽ là chính tai nghe thấy cô cam kết không dây dưa quá nhiều với Văn Chú nữa, sắc mặt Chu Vực dịu đi đôi chút: “Ăn tối chưa?”
“Ăn rồi.”
“Tối nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày kia anh đi cùng em đón dì út.”
Sau khi lớn lên, Chu Uẩn rất ít khi để Trình Tuyết Quân gặp mặt người nhà họ Chu, không phải sợ mất mặt, mà là một sự bảo vệ, không muốn Trình Tuyết Quân nghe thấy những lời đồn đại chưa được kiểm chứng trong cái vòng tròn đó, không muốn để bà lo lắng.
Nghe Chu Vực nói đi đón cùng, phản ứng đầu tiên của Chu Uẩn là từ chối: “Em và dì út cũng lâu rồi không gặp, dì ấy cũng muốn gặp riêng em.”
Chu Vực nhìn cô hồi lâu không nói gì.
Đèn cảm ứng dưới đất không cảm nhận được chuyển động, lần lượt tắt đi, chỉ dựa vào đèn trong xe chiếu sáng.
Nửa khuôn mặt Chu Vực chìm vào bóng tối, giọng điệu không gợn sóng: “Nếu như vậy, để anh sắp xếp xe đưa em ra sân bay.”
Đây là sự nhượng bộ của anh ta, Chu Uẩn không thể từ chối, chỉ đành đồng ý.
“Thời gian không còn sớm nữa, lên lầu nghỉ ngơi sớm đi.” Chu Vực đưa tay vén lọn tóc dài rủ xuống vai cổ cô, chiếc cổ mảnh mai trắng nõn không có bất kỳ dấu vết nào, anh ta dời mắt đi “Tối mai cùng nhau ăn cơm.”
Như dự liệu trước việc cô sẽ từ chối, Chu Vực bổ sung thêm một câu: “Chỉ có chúng ta.”
Anh ta không cho cô cơ hội tìm cớ, trước khi đi giống như trước kia nhẹ nhàng xoa đầu cô, xoay người đi thẳng lên xe.
Tài xế nghe thấy động tĩnh, dưới ánh mắt nhắc nhở của Chu Vực đóng cửa xe lại.
Xe từ từ rời khỏi dưới tòa nhà, đèn cảm ứng dưới đất sáng lại, chiếu sáng một góc nơi Chu Uẩn đứng, cô đưa mắt nhìn xe chạy ra khỏi cổng chính khu chung cư, gió lạnh thổi tới, cánh tay lộ ra bên ngoài cảm thấy một trận lạnh lẽo. Cúi đầu nhìn, mới nhớ ra chiếc áo khoác trên người rơi dưới đất.
Chu Uẩn cúi người nhặt lên, phủi vết bụi trên áo, vắt trên khuỷu tay. Áo không rẻ, quay về vẫn nên đưa đến tiệm giặt ủi xử lý thôi, tránh để Văn Chú bới lông tìm vết.
Nơi ở nằm ở tầng ba, khóa vân tay. Chu Uẩn đã từng sống ở đây trước đó, nên việc vào nhà không quá khó khăn.
Cô bật đèn lên, đồ đạc quen thuộc đập vào mắt, ngay cả màu sắc gối ôm cũng giống y hệt lúc cô rời đi, căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, ánh đèn chiếu lên gạch men trắng, nhìn thấy rõ ràng hình bóng phản chiếu của cô.
Chu Uẩn đi thẳng vào phòng ngủ chính, hồi đó cô không để lại một bộ quần áo nào ở đây, e rằng tối nay sẽ không có đồ để thay.
Cô đẩy cửa tủ quần áo ra, bên trong đầy ắp quần áo nữ, ngay cả màu sắc cũng là ba tông màu đen, trắng, xám mà cô thường thích mặc. Rõ ràng đây là những thứ được chuẩn bị đặc biệt cho cô.
Chu Uẩn lấy xuống một chiếc váy ngủ, mác áo đã không còn, cô ghé sát vào ngửi thử, trên áo có mùi hạt lưu hương thoang thoảng, chắc là đã giặt rồi. Chu Vực biết cô mặc quần áo mới sẽ bị dị ứng, nên những bộ quần áo này cũng đã được anh ta sắp xếp người giặt qua.
Chu Uẩn cười tự giễu.
Người như Chu Vực, rất khó để không có ai thích nhỉ? Mọi lúc mọi việc đều lo nghĩ cho bạn, từng chi tiết nhỏ thấy được anh ta để bạn trong lòng. Cảm giác nghi thức phụ nữ muốn anh ta có, sự coi trọng trong chi tiết anh ta cũng có.
Cô dùng thời gian hai năm mới hiểu ra, người đàn ông làm cái gì cũng đến nơi đến chốn, duyên với người khác giới sẽ không tệ.
Và người đàn ông như vậy, cho dù thực sự thành của bạn, lo được lo mất là điều tất nhiên.
Khương Thiên Doanh đề phòng cô khắp nơi, có lẽ chính là vì cảm giác lo được lo mất đó khiến cô ta không thể chịu đựng được việc Chu Vực đối xử tốt với những người phụ nữ ngoài cô ta.
Chu Uẩn hít sâu một hơi, cầm váy ngủ vào nhà vệ sinh.
Cô không tốn quá nhiều thời gian, chỉ muốn tắm qua rồi mau chóng nằm lên giường nghỉ ngơi, đến chuyện điện thoại hỏng cũng quên mất, trải qua một đêm mất liên lạc.
Ngày hôm sau tỉnh lại, theo thói quen cô đưa tay sờ lên tủ đầu giường, đầu ngón tay chợt thấy cồm cộm, cơn buồn ngủ từ từ rút khỏi não bộ, cô mở đôi mắt lờ mờ, hơi ngẩng đầu liếc về phía tủ, nhìn thấy màn hình điện thoại vỡ nát, ký ức bỗng ùa về.
Chu Uẩn nằm lại ngẩn ngơ nhìn trần nhà trắng tinh, lật người sang bên trái, vô tình liếc thấy đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường bên kia, nhìn thấy những con số màu đen đang nhấp nháy, cô mở to mắt, cơn buồn ngủ tan biến hoàn toàn.
Cô thế mà ngủ một mạch đến chín giờ rưỡi, chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ hẹn với Văn Chú, cho dù chắp thêm cánh bay đến núi Tứ Kỳ cũng không kịp nữa rồi!
Cô hất chăn ra, nhanh chóng xỏ dép lê, bóng dáng hoảng hốt y hệt chú chó làm chuyện sai đang điên cuồng chạy trốn tránh chủ nhân tìm kiếm.
Chu Uẩn vệ sinh cá nhân đơn giản xong, tùy tiện tìm một bộ quần áo mặc vào rồi ra cửa, vừa đi vừa búi tóc, kiểu tóc búi thấp lỏng lẻo tôn lên vẻ thanh lịch tùy ý của cô, dáng người cô đẹp, da trắng, ngũ quan tinh tế, đi như gió ra khỏi cổng khu chung cư, dọc đường đi thu hút không ít ánh nhìn của mọi người.
Trong lúc đợi taxi tới, Chu Uẩn mua một phần sandwich và cà phê ở gần đó, cả buổi sáng vội vội vàng vàng, uống ly cà phê để lấy lại tinh thần.
Sau khi lên xe, Chu Uẩn báo địa chỉ núi Tứ Kỳ với tài xế, bác tài còn khá ngạc nhiên: “Người đẹp, sáng sớm tinh mơ đến đó làm gì? Không có chùa để bái đâu.”
Chu Uẩn uống một ngụm cà phê, nhàn nhạt giải thích: “Đi gặp Ngọc Hoàng Đại Đế.”
“Hả?” Bác tài qua gương chiếu hậu liếc nhìn cô, ngượng ngùng nói “Cô thật hài hước.”
Cho dù bắt taxi đi núi Tứ Kỳ, dọc đường cơ bản không gặp mấy đèn đỏ nhưng Chu Uẩn đến nơi vẫn muộn mất bốn mươi phút.
Cô bước xuống xe, nhìn con đường và nhà gỗ được xây dựng lại xung quanh, nơi đây đã sớm tạm biệt sự hoang vu của quá khứ.
Núi Tứ Kỳ đúng như tên gọi lấy chữ “Kỳ*” làm tên, dáng núi hình vòng, chụp từ trên cao xuống giống như một con rắn ngủ đông nằm ngang giữa núi, bắt đầu từ phía bên phải điểm khởi đầu lên núi, một đường vách núi dựng đứng, tuy có lưới sắt làm rào bảo vệ an toàn, nhưng những ô lưới đung đưa theo gió kia, nhìn không kiên cố đến thế.
Kỳ*: 崎 gồ ghề, hiểm trở
Nhà gỗ dưới chân núi là trạm tiếp tế, phạm vi bao quát rất rộng, ngoài siêu thị ra, còn có xưởng sửa xe, linh kiện ô tô, và chỗ ở.
Chu Uẩn men theo đoạn đường đã sửa đi về phía trạm tiếp tế, đã có không ít xe đỗ ở bãi đỗ xe lộ thiên, tụ tập tốp năm tốp ba, trên tay cầm ly trò chuyện.
Người lái xe lần lượt vào trạm tiếp tế ngày càng nhiều, nam nữ đều có, đi theo từng nhóm. Chu Uẩn xuyên qua đám người, vào một gian nhà gỗ, hỏi nhân viên có người tên Văn Chú ở đây hay đã gọi điện dặn trước không.
Nhân viên đặt một tờ giấy trước mặt Chu Uẩn, trên tờ giấy trắng là dòng chữ rồng bay phượng múa viết một câu, chỉ nhìn nội dung là biết bút tích của Văn Chú.
[Cô đến muộn rồi, W9 màu đen, lên núi.]
Nhân viên giao chìa khóa xe cho cô.
Chu Uẩn cầm chìa khóa xe đi ra khỏi nhà gỗ, trong một đám xe rất nhanh tìm thấy chiếc W9 đỗ ở rìa bãi đỗ xe, nhưng lại là sự tồn tại bắt mắt nhất trong các xe, chiếc xe đã qua độ chế mạnh tay, người trong nghề nhìn một cái là biết giá cả không rẻ, có người đang đứng cạnh xe phổ cập kiến thức cho người khác.
Sự xuất hiện của Chu Uẩn khiến họ vô cùng ngạc nhiên, không ngờ xe này lại do phụ nữ lái.
Cô không có tâm trạng thưởng thức nội thất trang trí hay sự khác biệt sau khi độ, dứt khoát lên xe, khởi động xe, lái ra khỏi bãi đỗ xe trong ánh mắt dò xét của mọi người.
Cùng lúc đó, trong một căn biệt thự ba tầng màu đen trắng xen kẽ trên núi, Trì Học Nhiên vừa từ trên lầu xuống, xách theo rượu vang, áo gió tùy ý khoác trên vai, chú ý thấy trong màn hình rộng lớn phía trước có một chiếc xe đang từ từ lái lên núi.
Xuất phát từ sự tò mò, Trì Học Nhiên hỏi một câu: “Đây là ai?”
Tưởng Đình Dã nằm trên ghế sofa, hai tay gối sau đầu, liếc xéo Văn Chú một cái, lặp lại lời Trì Học Nhiên: “Cô ấy là ai à? Đừng nói với tôi là người theo đuổi điên cuồng do cậu trêu hoa ghẹo nguyệt dẫn đến nhé.”
Văn Chú ký xong bản hợp đồng cuối cùng rồi đưa cho Tống Miện, đôi chân dài bắt chéo, nhìn chằm chằm chiếc xe đang lao vun vút trong màn hình, đuôi mày khẽ nhếch: “Thủ đoạn theo đuổi tôi cũng điên thật.”
