Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 22: Quy tắc giải đấu do đích thân tôi định ra



Kể từ khi gia nhập câu lạc bộ, Chu Uẩn đã tham gia không ít giải đấu, các giải đấu tổ chức ở Dung Thành, tiền thưởng không sánh bằng Túc Nguyên, đối thủ gặp phải cơ bản đều nhắm đến cúp, để làm nền tảng cho bản thân sau này tham gia các giải đấu chuyên nghiệp hơn.

Người thi đấu trên sân đều có chừng mực, nhưng bài học đầu tiên trận đấu hôm nay dạy cho cô không phải là tốc độ và sự k*ch th*ch, mà là lòng người khó lường, vì chiến thắng cuối cùng, lấy được tiền thưởng, cái gì cũng làm được, chỉ cần không gây tổn thương thực chất cho người khác, những hành động nhỏ mọn ngấm ngầm chỉ có nhiều chứ không ít.

Năm triệu nghe có vẻ dễ nói ra, nhưng thực tế lại là số tiền mà phần lớn mọi người nỗ lực cả đời cũng chưa chắc tích cóp được, khoản tiền này đối với ai cũng là sự cám dỗ chết người.

Tiếng gầm rú vang dội phía sau dường như biến mất, Chu Uẩn qua kính mũ bảo hiểm cảnh giác nhìn chằm chằm phía trước, bóng dáng Thẩm Kim Thư từ từ xuất hiện trước mắt.

Từ lúc tiếng súng bắt đầu, tốc độ xe của Thẩm Kim Thư chưa từng chậm lại, lúc này có thể nhìn rõ bóng dáng cô ấy, trực giác Chu Uẩn mách bảo không phải chuyện tốt, tinh thần trong nháy mắt căng thẳng cao độ, cô dường như rơi vào thế bị động bị kẹp giữa trước sau, bất kể là phía sau hay trước mắt, hai vị này đều không phải dạng vừa.

Mãi không có chiếc xe nào khác xuất hiện, rất có khả năng chúng đã bị chiếc xe phía sau xử lý.

Chu Uẩn chợt nhớ đến cái tên mà Thẩm Kim Thư nhắc đến với cô trong phòng thay đồ…Off.

Hai người đều là người nổi tiếng từng lên bảng xếp hạng, chắc hẳn có quen biết nhau ngoài đời, nếu những người phía sau đều do Off giải quyết, mục đích là để dọn sạch chướng ngại vật cho Thẩm Kim Thư, vậy thì tình cảnh hiện tại của cô không mấy khả quan.

Xe phía trước đột ngột giảm tốc, phản ứng cơ bắp giúp Chu Uẩn né tránh cực nhanh, cô đã thành công tránh được đợt tấn công đầu tiên nhắm vào mình.

Tiếng ồn khổng lồ đã biến mất ở phía sau lại xuất hiện trở lại. Lần này tốc độ rất nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt đã đến phía sau bên trái Chu Uẩn. Người đàn ông giơ tay phải nhanh chóng lướt qua trán, một hành động khiêu khích trắng trợn.

Tốc độ xe của Thẩm Kim Thư chậm lại, hai người tạo thành thế bao vây, kẹp trái phải nhốt Chu Uẩn ở giữa. Khúc quanh tiếp theo sắp đến, ý đồ của họ rõ ràng, muốn trước khúc quanh tiếp theo vây chết cô, thuận lợi cướp đi cờ trên xe.

Giống hệt như suy đoán trước đó của Chu Uẩn, hai người quen nhau, trước khi trận đấu bắt đầu chắc hẳn đã đạt được thỏa thuận nào đó, người bên trái chắc chính là Off, chỉ là không biết anh ta muốn tiền hay là lấy cúp của giải đấu lần này.

Thẩm Kim Thư không thiếu tiền, vậy thì là nhắm vào danh tiếng, thỏa thuận đạt được có lẽ là tiền thuộc về Off, chức vô địch trên danh nghĩa thuộc về Thẩm Kim Thư, vị Thẩm đại tiểu thư này quả thực rất điên cuồng.

Chu Uẩn gạt bỏ mọi suy nghĩ trong đầu, tập trung toàn bộ tinh thần quan sát hai người đang liên thủ bên cạnh. Khúc quanh phía trước chính là vòng đua thứ ba, khoảng cách đến ngã rẽ đó ngày càng gần, muốn thoát khốn phải nhanh chóng cắt đuôi hai người bên cạnh.

Đầu gối trái của cô bị húc vào, người đàn ông bắt đầu phát lực, định cưỡng ép cô dừng lại.

Gió núi và tốc độ hòa quyện hoàn hảo, lướt nhanh qua mũ bảo hiểm, Chu Uẩn hơi quay đầu nhìn anh ta, người đàn ông kéo giãn khoảng cách một chút, muốn thực hiện lần thử thứ hai.

Chu Uẩn đột ngột tăng tốc, cắt ngang lần thử thứ hai của anh ta, chú ý chặt chẽ biển xanh nhắc nhở phía trước, vòng đua thứ ba sắp đến rồi.

Người đàn ông nhận ra ý đồ của cô, cùng Thẩm Kim Thư cách lớp mũ bảo hiểm nhìn nhau một cái, khẽ gật đầu, tăng tốc bám theo Chu Uẩn, nhưng không dùng đầu gối chặn ép dừng như vừa rồi nữa.

Tốc độ xe quá nhanh, Chu Uẩn đã không tiện quay đầu kiểm tra tình hình như vừa nãy nữa, phía sau mãi không có xe vượt lên, cô không tin họ sẽ từ bỏ như vậy, trái tim treo lơ lửng vẫn cứ treo lơ lửng, mà trước mắt chỉ có thể bị động phòng thủ.

Sự lo lắng vừa dấy lên, Thẩm Kim Thư như ngựa hoang đứt cương vèo một cái lao qua bên cạnh Chu Uẩn, tốc độ nhanh đến mức, khiến người ta không kịp trở tay.

Chu Uẩn thất thần chưa đến một giây, xe phía sau húc mạnh vào cô, cơ thể không kiểm soát được lao về phía trước, may mắn là trước trận đấu có quy định không được ác ý gây thương tích, nếu không lực đâm vào xe cô của người đàn ông còn mạnh hơn hiện tại nhiều.

Người đàn ông thay đổi chiến thuật, muốn để cô đâm vào xe Thẩm Kim Thư phía trước, thề phải ép cô dừng lại trước vòng đua thứ ba.

Chu Uẩn không giảm tốc độ, điều chỉnh trái tim hơi loạn sau cú va chạm, lập tức tăng tốc, khiến người đàn ông ép cô dừnglại buộc phải tăng tốc bám theo cô, thậm chí đang cố gắng lại gần lá cờ định giật đi.

Biển xanh phía trước lúc ẩn lúc hiện, vòng đua thứ ba sắp đến.

Chu Uẩn ước lượng khoảng cách biển xanh bằng mắt, ngã rẽ đã lộ ra màu đất nâu.

Người đàn ông lại tăng tốc áp sát, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chu Uẩn đột ngột giảm tốc độ chuyển hướng, lướt qua mép bánh sau xe mô tô của người đàn ông lao vào ngã rẽ.

Thẩm Kim Thư kinh ngạc nhìn một cái, người đàn ông hung tợn nhìn chằm chằm Chu Uẩn đã thoát khỏi phạm vi kiểm soát, chửi thầm một tiếng, nhưng tốc độ xe không thể giảm xuống, trơ mắt nhìn Chu Uẩn tẩu thoát ngay trước mắt.

Người đàn ông và Thẩm Kim Thư gật đầu ra hiệu, trong lòng hiểu rõ ý nhau, bất luận thế nào, vòng đua thứ tư cuối cùng chỉ có thể là họ, Chu Uẩn lao vào ngã rẽ chỉ là tự tìm đường chết.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Sự xóc nảy chính thức bắt đầu, lốp xe vừa chạm vào con đường đất gồ ghề, độ khó điều khiển tăng lên, Chu Uẩn cố gắng điều chỉnh, vất vả lái qua đoạn đường khó khăn nhất, cuối cùng cũng nhìn thấy con đường núi tu sửa được một nửa kia. Chỉ cần còn có thể chạy là có thể tiết kiệm thời gian.

Chu Uẩn không màng đến cơn đau nhẹ truyền đến từ mắt cá chân, ổn định tâm trạng và tốc độ xe, hiếm khi bị người ta khơi dậy lòng hiếu thắng mãnh liệt, trận đấu hôm nay cô nhất định phải thắng!

Màn hình phát hình ảnh diễn biến đường đua tại hiện trường bắt trọn hình ảnh hai chiếc mô tô thuận lợi đến vòng đua thứ tư, cũng là đoạn đường dài nhất và cuối cùng của cuộc đua lần này, trên màn hình lớn chỉ xuất hiện hai bóng dáng đang cạnh tranh tốc độ.

Trong phòng bao, Trì Học Nhiên không nhìn thấy bóng dáng Chu Uẩn trong màn hình, trong đầu lướt qua vô số khả năng tai nạn.

Chu Vực cũng ở đây, xong rồi, bọn họ đều phải xong đời rồi!

Trì Học Nhiên ngồi không yên nữa, đột ngột đứng dậy định chuồn trước là thượng sách. Nghĩ lại nếu Chu Vực tìm đến cửa thì anh ta phải giữ mạng, Văn Chú không sợ chết thì để Văn Chú đấu với Chu Vực.

“Ngồi xuống.” Văn Chú thần sắc lạnh lùng “Lần cuối cùng.”

Trì Học Nhiên thực sự không chịu nổi sự kh*ng b* từ ánh mắt áp đảo của ngọn núi lớn trước mặt, hèn nhát ngồi lại ghế sofa.

Trong màn hình vẫn không thấy bóng dáng Chu Uẩn, anh ta cuống lên: “Cậu không phải đã bố trí nhân lực theo dõi toàn chặng đua rồi sao? Còn có trực thăng cứu hộ nhanh nhất, Chu Uẩn biến mất bao lâu rồi, cậu mau bố trí người đi tìm đi chứ! Hóa ra Kim Thư là em gái cậu thì cậu quan tâm, Chu Uẩn không liên quan đến cậu thì cậu mặc kệ sống chết à?”

Văn Chú ngước mắt nhìn anh ta, màu mắt hơi trầm: “Cậu nên ngậm miệng lại rồi.”

Tưởng Đình Dã kịp thời giải vây: “A Chú làm việc cậu còn không yên tâm à? Cậu ta và Chu Uẩn lại không có thù, cậu an tâm đợi đi, biết đâu lát nữa có kết quả khác thì sao.”

Trì Học Nhiên chỉ lầm bầm trong miệng vì Văn Chú đang có mặt ở đây: “Đã đến lúc nào rồi mà cậu ta còn có thể bình tĩnh được.”

Thực ra trong lòng Tưởng Đình Dã cũng không nắm chắc, Chu Uẩn gần như là lao vào ngã rẽ, đừng nói là khán giả tại hiện trường, ngay cả bọn họ cũng không kịp phản ứng, không ai rõ tình hình con đường đó ra sao, Trì Học Nhiên lo lắng không phải không có lý, vẫn giữ thái độ như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, sự lo lắng của anh ta dần tan biến.

Trên khán đài, tiếng thảo luận sôi nổi ngày càng lớn, gần như không nghe thấy tiếng hò reo, trái tim mọi người bị treo lên cao, nhìn chằm chằm hai người đang đọ sức cuối cùng trong màn hình, họ dường như quên mất còn một người nữa.

“Tôi đoán lại là Off hạng nhất, tên này kỹ thuật lái xe được lắm, hai năm gần đây chỉ cần có các giải đấu có anh ta thì hạng nhất không cần bàn cãi.”

“Chết tiệt, thế còn gì để xem, lại là anh ta hạng nhất, không thể có ai đó bùng nổ bất ngờ sao?”

“Còn bùng nổ bất ngờ ư, anh thực sự nghĩ tay đua nữ kia có thể thắng Off à!”

Khi mọi người dồn sự chú ý vào màn hình đoán Off lại giành vị trí đầu tiên thì trong màn hình đột nhiên xuất hiện hình ảnh thứ ba, kỵ sĩ bóng đêm W9 giống như con báo đen ẩn nấp sâu trong rừng rậm, nhảy vọt lên bay lượn lao vào đường đua.

Off bị chiếc xe từ trên trời rơi xuống dọa giật mình, lòng bàn tay phải trượt đi không kiểm soát được thân xe, cả người lẫn xe lao vào hàng rào lốp xe bên cạnh, để tuột mất hạng nhất.

Thẩm Kim Thư không ngờ sự cố như thế này lại đột ngột xảy ra, liếc nhìn Off bị loại, lập tức điều chỉnh cảm xúc, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo chiếc xe phía trước.

Còn lại bảy kilomet cuối cùng, trái tim mọi người trên khán đài nhảy lên tận cổ họng, màn hình rộng lớn đang phát sóng trực tiếp cuộc đua tranh cuối cùng.

Ở một phòng bao khác, ly rượu trong tay Chu Vực sắp bị bóp nát, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm màn hình, không khí trong phòng vì khuôn mặt lạnh như băng của anh ta, ai nấy đều tự giác im lặng, cảnh tượng ồn ào cười đùa vừa rồi dường như là ảo giác.

Thẩm Kim Thư đuổi kịp Chu Uẩn, hai người dần dần chạusong song, khúc quanh cuối cùng ngay trước mắt, ai qua trước, sẽ chắc chắn giành vị trí đầu tiên.

Chu Uẩn học theo động tác vừa rồi của Off, giơ tay khẽ vẫy trước trán, im lặng cười nhạo kế hoạch thất bại của họ.

Thẩm Kim Thư từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu uất ức, khuôn mặt ẩn dưới mũ bảo hiểm đột ngột lạnh xuống. Phía trước là khúc quanh nhỏ, tốc độ Thẩm Kim Thư không giảm, ngược lại có thể cảm thấy tốc độ xe bên cạnh đang từ từ giảm xuống.

Gà mờ vẫn là gà mờ, chỉ một khúc cua đã sợ hãi mà giảm tốc.

Thẩm Kim Thư cười khẩy, phải để ai đó biết cô ấy không phải người dễ trêu chọc.

Tốc độ xe của cô ấy đột ngột giảm xuống và giữ ngang bằng với Chu Uẩn., Thẩm Kim Thư cố ý áp sát thân xe vào làn đường bên trong, ngăn cản khả năng muốn chuyển làn của Chu Uẩn.

Hừ! Muốn đổi làn vượt tốc độ ư, hôm nay sẽ dạy cho cô ta một bài học.

Chu Uẩn biết rằng ảo ảnh chuyển làn cô tạo ra trước đó đã thành công khiến Thẩm Kim Thư mắc câu. Cô tập trung nhìn chằm chằm vào khúc cua phía trước, thầm đếm ba giây cuối cùng.

Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, Chu Uẩn đạp ga hết cỡ, xe và người trong khoảnh khắc này như hòa làm một, đầu gối trái áp sát mặt đất, trong lúc lái xe với tốc độ bay, tia lửa bắn tung tóe. Lợi dụng khúc quanh nhỏ, hoàn thành cú vượt xe với trạng thái ép cua cực thấp, lao về phía vạch đích bàn cờ đen trắng!

Tiếng gào thét trên sân như sắp xé toạc bầu trời ra một đường rãnh.

Trên khán đài có người đang bấm mạnh nhân trung, có người bóp chặt bạn đồng hành bên cạnh “ Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!”

Bánh xe của Chu Uẩn cán qua vạch đích, Thẩm Kim Thư thua rồi, cô ấy chưa từng nghĩ mình sẽ thua một người phụ nữ, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của cô ấy, rõ ràng cô ấy và Off đã bàn bạc hợp tác, rõ ràng những người đó đều bị giải quyết rồi, vậy mà giữa đường lại nhảy ra một người phụ nữ chưa từng gặp mặt…

Khoảnh khắc xe dừng lại, Chu Uẩn ngồi trên xe thở hổn hển, tâm trạng không thể bình tĩnh.

Năm đó ở núi Tứ Kỳ cô thắng hiểm, bây giờ cùng một nơi, cùng một cách thức, thần chiến thắng lần này vẫn đứng về phía cô.

Bên tai truyền đến tiếng la hét lên xuống không ngớt của khán đài, trận đấu kết thúc, những tuyển thủ bị loại sớm lần lượt quay lại hiện trường.

Bầu trời đổ mưa nhỏ lất phất, từng giọt mưa rơi lộp bộp trên kính mũ bảo hiểm của Chu Uẩn.

Cô đã sớm đầm đìa mồ hôi, dùng sức tháo mũ bảo hiểm ra, mồ hôi theo đường xương hàm lăn vào trong cổ áo, tóc dài xõa ra dính trên da thịt, Chu Uẩn ngẩng đầu đón nhận lời chúc phúc của mưa núi dành cho cô, mặc cho những sợi mưa dày đặc làm ướt tóc, gò má và bộ đồ đua xe.

Như có linh cảm nào đó, Chu Uẩn quay đầu nhìn về phía khu vực phòng bao phía trên khán đài, ở đó có hành lang quan sát nhô ra, do khoảng cách nên nhìn không rõ, nhưng lờ mờ nhìn thấy một bóng dáng đứng ở đó, khi cô muốn nhìn kỹ hơn, bóng dáng đứng ở hành lang đó đã biến mất.

Chắc không phải là Chu Vực, lượng công việc ở Thạc Đằng quá nhiều, bữa cơm gia đình lần trước là được sắp xếp trước khoảng một tháng, mục đích là để phối hợp với thời gian rảnh của Chu Vực, huống hồ anh ta không mặn mà với chuyện đua xe, đến núi Tứ Kỳ xem đua xe không giống việc anh ta sẽ làm, Văn Chú nói không công khai với bên ngoài, cô nghĩ rằng anh sẽ sắp xếp thỏa đáng.

Tự an ủi bản thân một hồi xong, Chu Uẩn bước xuống xe, cô thắng rồi, theo lý mà nói nên lên bục nhận giải, nhưng cô nóng lòng muốn gặp Văn Chú, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người dứt khoát rời đi, bước chân không hề chần chừ.

Người đứng thứ nhất không nhận giải thưởng, khiến mấy người đứng sau trên bục hơi ngượng ngùng, đặc biệt là Thẩm Kim Thư, hạng nhất chạy mất rồi, hạng ba bị thương nhẹ đã đưa đi kiểm tra, hai người trước sau đều không có mặt, cô ấy là hạng nhì đứng trên bục, vô cớ có cảm giác như chim tu hú chiếm tổ chim khách.

Nghe giọng nói nhiệt tình kích động của người dẫn chương trình, Thẩm Kim Thư lơ đãng nhận cúp, nói qua loa vài câu nhận giải rồi vội vã rời đi.

 

Khu vực phòng bao được quy hoạch thống nhất ở tầng hai, Chu Uẩn giải thích mục đích đến với nhân viên an ninh chặn đường, đối phương gọi điện hỏi xong, mở cửa cho cô vào.

Phòng bao của Văn Chú ở gian trong cùng tầng hai, Chu Uẩn tìm theo phương hướng nhân viên an ninh nhắc nhở, thỉnh thoảng ngẩng đầu xem số phòng có khớp không.

Cô đi vội, không chú ý một cánh cửa phòng bao cô đã đi qua từ từ mở ra, càng không nhìn thấy bóng dáng đó và bóng dáng cô nhìn thấy ở hành lang có độ trùng khớp đạt một trăm phần trăm.

“Tiểu Uẩn.”

Phía sau đột ngột vang lên một giọng nói quen thuộc, bước chân Chu Uẩn khẽ khựng lại, tấm lưng ướt dính dường như lại toát ra lớp mồ hôi mỏng, sự khó chịu toàn thân càng thêm rõ ràng.

Tứ chi Chu Uẩn cứng đờ từ từ xoay người lại, tận mắt nhìn thấy Chu Vực xuất hiện ở đây khiến hơi thở gấp gáp của cô dường như rơi vào vùng cực hàn, lập tức biến mất, cô ngây người tại chỗ bốn mắt nhìn nhau với người đàn ông cách đó vài bước.

“Anh…”

Chu Vực dặn dò xong việc với người bên cạnh, ánh mắt quay lại trên người cô, bộ đồ đua xe đó phô bày đường cong cơ thể cô một cách trọn vẹn, cô gái nhỏ thường đi theo sau lưng anh ta cuối cùng cũng lớn rồi, toát ra sức hút của người phụ nữ trưởng thành nhẹ nhàng, giống như đóa hồng lần đầu nở rộ, luôn có thể trở thành sự tồn tại bắt mắt nhất trong muôn hoa.

“Chuyện này xảy ra từ khi nào?”

Chu Uẩn khẽ nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc dường như đã ngăn chặn những lời cô muốn nói.

Sự dịu dàng trong giọng nói Chu Vực biến mất, anh ta sải bước đi về phía cô, cho đến khi đôi mắt họ có thể nhìn rõ đối phương “Rất khó trả lời sao?”

Đua xe là sở thích cá nhân của cô, giấu giếm nhà họ Chu là cô không đúng, Chu Uẩn lập tức rũ mắt nhìn chằm chằm mũi giày nhẹ giọng giải thích: “Rất lâu rồi.”

Chu Vực khẽ giơ tay chỉnh lại mái tóc rối bù giúp cô, đầu ngón tay mát lạnh hữu ý hay vô ý lướt qua gò má ửng đỏ vì nóng của cô “Cho nên, cũng giấu giếm anh lâu như vậy sao?”

Sợi dây đàn đang căng cuối cùng đứt phựt trong câu hỏi ngược lại này.

Chu Uẩn biết anh ta giận rồi, chỉ là sự giáo dục tốt khiến anh ta không bộc lộ cơn giận hoàn toàn, khoảnh khắc đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào cô, còn khó chịu hơn ngàn vạn câu chất vấn.

Cô dường như bị dán lên cái mác qua cầu rút ván, vong ơn bội nghĩa.

“Tiểu Uẩn, tối qua em nói anh thay đổi rồi.” Chu Vực bỏ tay đang chỉnh tóc cho cô xuống, hơi cúi đầu nhìn khuôn mặt không chịu ngẩng lên của cô “Bây giờ thì sao?”

Cách hỏi như giết người vô hình khiến Chu Uẩn không chống đỡ nổi. Giọng điệu không gợn sóng giống như thái độ nói chuyện bình thường, nhưng mỗi một chữ dường như đã qua sự cân nhắc và trau chuốt kỹ lưỡng, ném về phía cô không phải là sự quan tâm hỏi han, mà là quả cân lần sau nặng hơn lần trước.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Vực hài lòng với sự im lặng của cô, trong hành lang lờ mờ nhìn về phía cô: “Không ở nhà, khăng khăng làm việc ở công ty khác, số lần về nhà họ Chu ngày càng ít, làm cách mạng độc lập với anh đúng không?”

“Lớn rồi rời khỏi nhà là rất bình thường không phải sao?” Chu Uẩn từ từ ngẩng đầu “Thạc Đằng rất tốt, nhưng em không muốn bị người ta nói là dựa vào quan hệ mà vào, bản thân anh cũng đã sớm dọn ra ngoài, em muốn không gian độc lập chẳng lẽ không đúng sao?”

Chu Vực im lặng chốc lát: “Em không muốn đến Thạc Đằng, anh có thể sắp xếp công ty khác cho em, còn về thân phận, hoàn toàn có thể sắp xếp trước, sẽ không để người thứ ba biết thân phận của em.”

“ Nhưng em không muốn bị người khác nói là dựa dẫm vào nhà họ Chu để có đặc quyền khắp nơi.” Chu Uẩn mím môi “Anh, giữa chúng ta không có quan hệ huyết thống, em mãi mãi không thể trở thành người nhà họ Chu thực sự, người khác trước mặt anh sẽ tôn trọng em, nhưng sau lưng lại phỉ nhổ em, nếu em lại ỷ vào tầng quan hệ này của anh đi đường tắt, anh có từng nghĩ xương sống của em không cần ai đâm vào cũng sẽ tan rã ngay tại chỗ rồi không.”

Chu Uẩn nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh ta trải rộng thành màu mực như đêm đen, cuối cùng cũng bày tỏ chính thức với anh ta câu nói giấu kín trong lòng, đã tự hỏi mình vô số lần: “Nếu có một ngày chúng ta xa cách, những đặc quyền này cũng sẽ biến mất cùng anh, thay vì tìm người chống lưng, em thà tự mình kiếm lấy sự tự tin.”

Hành lang yên tĩnh, trong khoảng thời gian họ nói chuyện không ai làm phiền, yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng kim rơi, yên tĩnh đến mức khiến lòng người hoảng hốt.

Giọng nói của Chu Vực dường như cuốn theo khói thuốc nồng nặc, trầm thấp khàn đặc: “Nếu anh không đồng ý thì sao?”

Chu Uẩn không nói nên lời nữa, cô không phải đồ hèn nhát, chỉ là có quá nhiều ràng buộc với Chu Vực, lời nói ra gây tổn thương cũng phải xem đối tượng là ai, huống hồ Chu Vực đối xử với cô xưa nay đều tốt nhất, cô thực sự không làm được việc quá tuyệt tình, không để lại chút tình nghĩa nào.

“Chu tổng.”

Giọng nói trầm ấm từ tính của Văn Chú truyền đến từ phía sau Chu Uẩn, vừa khéo đối mặt với Chu Vực, sau lưng anh có mấy người đi theo.

Chu Uẩn bất ngờ trước sự xuất hiện của anh, đợi anh đến gần, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy hỏi nhỏ: “Sao anh lại đến đây?”

Cô càng muốn hỏi là: Anh đến thì thôi đi còn dẫn theo bọn Trì Học Nhiên làm gì?

Có điều lời đến bên miệng, có những lời tự nhiên bị lãng quên, lại hỏi một câu nghe như lời thừa thãi.

Văn Chú hai tay đút túi, vạt áo gió vì động tác đút túi bị gạt ra sau khuỷu tay, để lộ chiếc áo sơ mi đen được ủi phẳng phiu bên trong, đường eo rắn chắc dẻo dai được thắt lưng quần tây ôm lấy, vóc dáng đẹp phô bày trọn vẹn, khuôn mặt đó vốn dĩ là sự tồn tại hút mắt, đứng ở đó muốn lờ đi cũng khó.

“Sao.” Văn Chú cúi đầu nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Tôi không thể đến à?”

Chu Uẩn nhất thời nghẹn lời, cô có hoài nghi hợp lý rằng anh đến đây không chỉ không giải quyết được vấn đề mà còn có khả năng đổ thêm dầu vào lửa.

“Là tôi mời Chu Uẩn đến tham gia thi đấu.”

Văn Chú thẳng thắn khiến Chu Uẩn tim đập chân run, ánh mắt len lén quay lại trên người Chu Vực, quả nhiên sắc mặt rất khó coi.

“Văn tổng, trận đấu vừa rồi nguy hiểm thế nào tôi nghĩ anh nhìn rất rõ, Tiểu Uẩn là em gái tôi, tôi nghĩ nếu cô Thẩm cũng gặp tình huống như vậy, Văn tổng chắc sẽ không bình tĩnh đến mức không quan tâm đâu, đúng không?”

Đấu võ mồm chưa bao giờ là điểm yếu của Văn Chú, mỗi chữ anh trả lời đều toát lên sự thẳng thắn, nghe là hiểu: “Quy tắc giải đấu do đích thân tôi định ra, nếu có tuyền thủ nào không muốn sống sót bước ra khỏi núi Tứ Kỳ, thì cứ việc làm càn dưới mắt tôi.”

Trì Học Nhiên và Tưởng Đình Dã lặng lẽ trao đổi ánh mắt.

Quả là cứng rắn đấy. Nhưng ai bảo người nói câu này là Văn Chú cơ chứ. Anh dám nói nghĩa là anh có thực lực để gánh vác.

Trì Học Nhiên lúc đó còn thắc mắc sao trận đấu lần này lại chơi trò cướp cờ, còn tuyên bố nghiêm túc không cho phép bất kỳ hành vi ác ý nào gây tổn hại tính mạng người khác, trực thăng theo sát toàn chặng, hơi có gì không ổn là ra tay ngay.

Ban đầu anh ta tưởng là vì Thẩm Kim Thư, dù sao vị đại tiểu thư đó cũng là em gái Văn Chú, không mở cửa sau một chút thì không hợp lý, giờ nhìn lại, có lẽ không chỉ vì một người.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...