Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 23: Dám cá một ván không?



Người ngoài cuộc không có quyền can thiệp, Tưởng Đình Dã kéo Trì Học Nhiên lại ra hiệu bằng mắt cho anh ta, có những chuyện không phải là thứ họ có thể quản.

Nhưng “tên cứng đầu” này cố tình không hiểu ý, nhiệt tình chen ngang: “Hay là mấy anh em chúng ta ngồi xuống nói chuyện chút đã?”

Tưởng Đình Dã cạn lời nhắm mắt lại, tên này là ngốc thật hay cố ý vậy? Anh ta đã nhắc nhở đến thế rồi mà còn sấn sổ vào tìm mắng?

“Việc nhà không…”

“Được thôi.” Văn Chú trầm giọng ngắt lời Chu Vực “Ngồi xuống giải thích rõ ràng, con người tôi ghét nhất là bị hiểu lầm.”

Tim Chu Uẩn chìm xuống, hơi nghiêng đầu nháy mắt ra hiệu với Văn Chú, hạ thấp giọng nhắc nhở: “Anh đừng có gây chuyện.”

“Đến phòng bao bên phía tôi.” Giọng điệu nhẹ bẫng của Văn Chú cứ như chỉ là thuận miệng nói ra “Đúng lúc mời bác sĩ đến khám cho cô, còn trẻ mà bị khô mắt, nháy mắt liên tục như vậy chắc là mệt mỏi lắm.”

Chu Uẩn cắn chặt môi trừng mắt nhìn anh, biết ngay trong miệng anh sẽ chẳng nói ra lời hay ý đẹp gì, lần này thì hay rồi, mọi người đều biết cô dùng ánh mắt truyền tin, gián tiếp xác thực cô và Văn Chú có mối quan hệ không thể cho ai biết, nên mới vội vàng muốn người khác nhanh chóng rời đi.

Chu Vực chậm rãi đi tới, lướt qua vai Văn Chú: “Đã là Văn tổng thịnh tình mời, vậy thì mượn phòng bao của anh dùng một chút vậy.”

Phòng bao của Văn Chú cần đi đến cuối hành lang rồi rẽ trái, theo lý mà nói anh là chủ nhà nên đi trước, nhưng anh lại cứ thong dong đi ở hàng sau, chịu đựng ánh mắt sắc lạnh thỉnh thoảng ném tới của người bên cạnh.

Chu Uẩn ỷ vào việc phía trước có Trì Học Nhiên và Tưởng Đình Dã, vừa khéo là một tấm bình phong hình người tự nhiên ngăn cản khả năng Chu Vực nghe thấy, cố ý hạ thấp âm lượng, tỏ vẻ không tán đồng với việc Văn Chú mời bọn họ đến phòng bao nói chuyện: “Tôi nói thêm hai câu là anh tôi chắc chắn sẽ đi rồi, anh bắt anh ấy đến phòng bao làm gì?”

Văn Chú đút hai tay vào túi, mi mắt rủ xuống liếc nhìn cô: “Chột dạ cái gì?”

“Tôi…” Chu Uẩn nhất thời cạn lời, khưng lại vài giây, sau đó dùng lời lẽ chính nghĩa tuyên bố “Tôi có gì mà phải chột dạ chứ!”

Hành lang khá dài, cách cuối hành lang còn một đoạn.

Văn Chú căn chuẩn khoảng cách, ung dung bình thản: “Sợ anh cô biết quan hệ của chúng ta sao.”

Chu Uẩn nghi ngờ sau khi trận đấu kết thúc, thính lực của mình xảy ra vấn đề. Văn Chú vừa rồi nói quan hệ giữa bọn họ?

Khoan đã, giữa bọn họ có quan hệ gì?

Chu Uẩn vừa định phản bác, bóng người phía trước khẽ động, đến khúc quanh gần phòng bao, một số lời muốn hỏi đành phải để sau hẵng nói.

Sau khi vào, đập vào mắt là màn hình điện tử lớn để xem thi đấu, hình ảnh tạm dừng đúng vào cảnh lên bục nhận giải, không gian phòng bao rộng rãi, nhóm người bọn họ đi vào cũng không có vẻ chật chội.

Tưởng Đình Dã và Trì Học Nhiên tìm cớ đi nghiên cứu máy pha cà phê, Chu Vực đứng cạnh ghế sofa, thấy Chu Uẩn cách mình chưa đến một bước, thuận tay kéo cô đứng bên cạnh mình.

“Nhẹ thôi.”

Một câu nói của Văn Chú thành công thu hút ánh mắt đánh giá của mấy người trong phòng, sắc mặt mỗi người đều khác nhau, đặc biệt là Chu Vực, sắc mặt dần dần âm trầm.

Còn về Chu Uẩn, cô dùng ánh mắt ngoài cuộc nhìn về phía Văn Chú, trong mắt ngoài sự hoài nghi đơn thuần ra thì không có gì khác.

Trì Học Nhiên nắm tay để bên môi ho nhẹ một tiếng: “Cái đó, người ta là anh trai chẳng lẽ lại hại em gái mình sao? Văn tổng chuyện bé xé ra to rồi.”

Không phải sự giải vây nào cũng thành công chuyển chủ đề sang hướng khác, cũng có khả năng đi theo hướng ngược lại có tác dụng châm lửa, Trì Học Nhiên tự cho rằng có thể làm dịu quan hệ hai bên một chút, ít nhất bầu không khí phòng bao cứ nhạy cảm mãi thế này, anh ta và Tưởng Đình Dã e là chưa bước ra khỏi cánh cửa này đã chết ngạt trong phòng.

Văn Chú biết anh ta muốn làm gì, liếc nhìn một cái, không thèm bận tâm, ánh mắt lại rơi về phía Chu Uẩn, tầm mắt từ mặt cô đi một đường xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở mắt cá chân: “Vết thương hôm đó chưa xử lý à?”

Chu Uẩn nhìn theo vị trí ánh mắt anh dừng lại cúi đầu xuống xem, ống quần bộ đồ đua xe vì xuống xe không chú ý nên mép bị cuốn lên, vừa khéo để lộ mắt cá chân bị trầy da hôm đó.

Miếng băng cá nhân Chu Uẩn đặc biệt dán trước khi thi đấu đã không cánh mà bay, lớp vảy mỏng vừa kết lại vô tình bị cọ tróc mất, nhìn tình trạng chẳng tốt hơn hôm bị thương là bao.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Sao thế này?” Khoảnh khắc Chu Vực nhìn thấy vết thương, liền đưa tay ôm lấy vai Chu Uẩn, đưa cô đến ghế sofa ngồi xuống “Anh bảo người đi mua thuốc, vết thương cần phải xử lý.”

Cả phòng dường như đều nhìn về phía cô, Chu Uẩn không quen bị nhiều người chú ý như vậy, không tự nhiên vuốt mái tóc dài của mình, khẽ giải thích: “Không sao đâu, lát nữa về em tự xử lý cũng được.”

Trạm tiếp tế cách đây ít nhất cũng phải mười mấy phút lái xe, thay vì làm phiền người khác chạy lên chạy xuống chi bằng về tự xử lý, ít nhất không có nhiều người chú ý như vậy.

Văn Chú nhìn chằm chằm bàn tay đang kiểm tra vết thương của Chu Vực, khóe môi cực nhẹ nhếch lên một cái, không phải là nụ cười mà là sự chế giễu.

Sự quan tâm thái quá thể hiện trước mặt người khác ngoài việc trông rất giả tạo, còn lại chính là tuyên bố chủ quyền, để người có mặt nhìn cho rõ, Chu Uẩn và ai có quan hệ thân mật nhất.

Bầu không khí hơi ngượng ngùng, chuông cửa phòng bao vang lên vào thời điểm rất tốt, tốt đến mức Trì Học Nhiên là người đầu tiên phi như bay ra mở cửa, nhiệt tình hàn huyên một hồi với nhân viên đến đưa đồ, xách hộp thuốc quay lại.

Văn Chú nhận lấy hộp thuốc: “Bên trong có một gian phòng nhỏ, xử lý vết thương tiện hơn.”

Ở đây ngoài Chu Uẩn ra, những người khác đều là nam giới, trước mặt mấy người đàn ông vạch quần cởi tất xử lý vết thương, đối với Chu Uẩn quả thực là một thử thách không nhỏ, trải nghiệm trước đây chưa từng có nay cũng không muốn thử. Lời của Văn Chú vừa khéo giải vây cho cô.

Chu Uẩn vịn lưng ghế sofa định đứng dậy, đế giày hơi trơn, cơ thể mất kiểm soát ngả ra sau.

Sự xấu hổ khi ngã ngồi trở lại như dự liệu không xảy ra, ngược lại hai cánh tay truyền đến cảm giác bị kìm kẹp ở mức độ khác nhau. Chu Uẩn kinh ngạc nhìn hai người bên cạnh, một trái một phải “hộ pháp”.

Cánh tay trái bị Chu Vực nắm chặt.

Cánh tay phải thì bị Văn Chú siết chặt, ngón tay thon dài vòng quanh cánh tay cô, lực đạo rất mạnh.

Còn cô thì treo lơ lửng trên ghế sofa một cách rất kịch tính, ngồi cũng không được, không ngồi cũng không xong.

Chu Vực nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, Văn Chú vẫn chưa buông tay “Văn tổng?”

Một tiếng Văn tổng chính là nhắc nhở anh buông tay, người anh trai trên danh nghĩa là Chu Vực đây còn đang ở đây, không cần anh là người ngoài quan tâm quá nhiều.

Tưởng Đình Dã đứng từ xa nhìn cảnh tượng giương cung bạt kiếm trước mắt, đuôi mày khẽ nhướng. Xem ra trong lòng Chu Vực phân lượng của cô em gái này không hề nhẹ, một người bình thường vốn rất điềm tĩnh, không dễ dàng bộc lộ vui buồn, lại lần đầu tiên lạnh mặt, hơn nữa còn là với Văn Chú. Vở kịch này xem ra còn đặc sắc hơn anh ta nghĩ.

Phòng bao tĩnh lặng đến mức khiến lòng người lờ mờ sợ hãi, có cảm giác dông bão sắp đến.

Chu Uẩn thử giãy hai cánh tay khỏi tay hai người, đổi lại là lực đạo bên tay trái tăng thêm, còn Văn Chú lại buông tay trước, cô ngạc nhiên nhìn anh, trong ấn tượng tính cách của anh thuộc loại biết khó vẫn lao lên, sẽ không dễ dàng từ bỏ.

“Gian phòng bên trong có khóa vân tay.” Văn Chú đưa tay nắm lấy cánh tay trái đang bị Chu Vực khống chế của cô “Anh đưa cô ấy qua được sao?”

“Tôi tự qua!” Chu Uẩn lần lượt đẩy những bàn tay đang đặt trên khuỷu tay mình ra, trời ạ, nếu không đẩy ra nữa thì tay cô sẽ gãy mất.

Tưởng Đình Dã không xem được trọn vẹn trò vui. Anh ta và Trì Học Nhiên nhìn nhau.

Mấy người đàn ông nhìn theo Chu Uẩn hoảng hốt xách hộp thuốc từ tay Văn Chú, bước chân cực nhanh đi đến trước cửa gian phòng nhỏ, quay đầu giục Văn Chú qua xác nhận vân tay.

Trì Học Nhiên giơ ngón tay cái với Chu Uẩn.

Khá lắm, dám sai bảo Văn đại tổng tài, cũng không sợ bị mắng chết.

Vậy mà, Văn Chú giây tiếp theo liền đi về phía cô, không hề nói lời châm chọc mỉa mai cũng không có bất kỳ oán thán nào, đi đến bên cạnh Chu Uẩn đứng lại, giọng nói trầm thấp thể hiện sự trêu chọc quá rõ ràng: “Sợ chúng tôi đánh nhau à?”

Chu Uẩn không dám quay đầu: “Văn tổng, phiền anh mở cửa, chân tôi đau.”

“Tôi thấy cô ở hành lang nói chuyện lâu như vậy không kêu đau, sao vừa vào phòng bao lại đau chỗ này đau chỗ kia rồi?” Văn Chú tự hỏi tự trả lời “Hiểu rồi, muốn thể hiện ra trước mặt người nào đó à.”

Anh chính là ỷ vào việc Chu Vực ở phía sau, chắc chắn cô sẽ không dám phản bác, câu nào câu nấy đều kẹp dao giấu kiếm, đúng phong cách Văn Chú.

Bên tai truyền đến tiếng báo nhắc mở khóa vân tay thành công, Chu Uẩn không dám chậm trễ, xách hộp thuốc đẩy cửa đi vào, ngăn cách ánh mắt nóng rực ném tới từ phía sau.

Cô đóng cửa lại, lưng dựa vào cánh cửa, hộp thuốc trong tay Chu Uẩn còn chưa kịp đặt xuống, cô đã nhanh tay vỗ vỗ ngực mình, cứ cảm thấy nhịp tim đập nhanh sắp vượt qua phạm vi người bình thường luôn rồi.

Phía sau cửa gian phòng nhỏ là một căn phòng có kích thước như phòng ngủ, chiếc giường mét rưỡi trải phẳng phiu, dép lê đặt bên giường, mọi thứ đều được chuẩn bị đầy đủ.

Chu Uẩn đặt hộp thuốc lên chiếc bàn tròn bên cạnh, nhìn quanh một lượt, hiệu quả cách âm của căn phòng khá tốt, tiếng nói chuyện bên ngoài cơ bản không nghe thấy, cô không định ra ngoài sớm, bầu không khí bên ngoài quá ngột ngạt, ở trong này một lát để thở đã, nghỉ ngơi kha khá rồi lại ra ngoài ứng chiến.

Chu Uẩn cởi áo khoác đua xe, tùy tiện vắt lên hộp thuốc, sau khi búi tóc lại, dang hai tay ngã thẳng người ra sau nằm xuống. Da thịt chạm vào chăn mềm mại, sự mệt mỏi từ từ lan ra toàn thân, cô chỉ muốn nằm đó không làm gì cả, thả lỏng đầu óc.

Cô cũng không biết mình đã nằm bao lâu, lờ mờ nghe thấy có tiếng động nhỏ truyền đến từ bên trái, cô đang thắc mắc chuyện gì, thì ngay khoảnh khắc cô quay đầu lại, bóng dáng Văn Chú đột nhiên xuất hiện trước mắt.

Chu Uẩn kinh ngạc hai giây, chớp chớp mắt, người đàn ông dựa vào cánh cửa tủ vẫn còn đó. Cô bật dậy ngồi trên giường, nhìn chằm chằm bóng dáng phía trước nói lắp bắp: “Anh… sao anh lại ở đây?”

Văn Chú khoanh hai tay trước ngực, dựa vào cửa tủ không di chuyển, nghiêng đầu nhìn cô: “Cô không phải đang tìm tôi sao?”

Giữa đường gặp Chu Vực, sau khi nói chuyện một hồi lại gặp Văn Chú, rồi vào phòng bao, sự việc chồng chất lên nhau, Chu Uẩn suýt quên mất sau khi trận đấu kết thúc cô đến khu vực phòng bao là để tìm Văn Chú.

Nhưng cách thức xuất hiện và vị trí của anh nhìn thế nào cũng không giống người đàng hoàng đi vào từ cửa chính.

Chu Uẩn khẽ ho một tiếng: “Anh cứ đi cửa chính là được mà, nếu lát nữa có người vào nhìn thấy anh ở đây thì không biết sẽ nghĩ thế nào đâu.”

Văn Chú dùng giọng điệu nghiêm túc, nhưng ánh mắt liếc nhìn cô lại pha lẫn vài phần không đứng đắn: “Sợ người khác hiểu lầm chúng ta vụng trộm à?”

Anh không để ý đến biểu cảm muốn ăn thịt người sau khi ngẩn ra của cô, tự ý đi tới kéo ghế ngồi xuống, nhìn cô đứng cách đó không xa trợn mắt lườm anh.

“Sự lo lắng của cô không phải không có lý.” Văn Chú giơ ngón tay cái chỉ ra phía sau “Cho nên tôi tìm đường khác.”

Khi Văn Chú nói lời này thần sắc quá mức bình tĩnh, tạo cảm giác tự tin  kiểu “ai dám đến đàm tiếu thì bước qua ải của tôi trước đã”. Điều đó càng khiến cô lo trước lo sau, cứ như thể giữa họ thực sự có mối quan hệ không thể công khai cần che giấu vậy.

Chu Uẩn nhìn mình rồi lại nhìn anh, nhớ đến từ ngữ anh dùng vừa nãy, lên tiếng phản bác: “Hai chúng ta quần áo chỉnh tề vụng trộm cái gì!”

“Nếu đã không phải,” Văn Chú cố ý ngừng lại, nụ cười ý vị không rõ lúc ẩn lúc hiện “Cô còn sợ cái gì?”

Cô không phải sợ, mà nghiêng về việc không muốn giải thích hơn, huống hồ trước đó cô cũng không ngờ căn phòng này lại còn có một cánh cửa bí mật, được ẩn giấu cùng với tủ quần áo, nhìn như một chiếc tủ liền khối.

Mà chỉ với một câu vụng trộm của Văn Chú, cả căn phòng như bị châm ngọn lửa vô danh, thiêu đốt khiến người ta toàn thân nóng ran, mặt nóng bừng.

Chu Uẩn nóng lòng muốn thoát khỏi cảm giác khác thường này, muốn đi tới tự tay bịt miệng anh lại “Anh đừng có lúc nào cũng…”

Cô vừa đi vừa nói, không cẩn thận, mũi giày đá vào mép thảm trải dưới đuôi giường khiến cả người cô lao thẳng về phía Văn Chú, dưới tác động của lực va chạm, cô bất ngờ ngã vào lòng anh, đầu vùi vào ngực anh, thể hiện sự chật vật một cách vô cùng sống động.

Mùi gỗ thanh khiết tràn vào khoang mũi cô, Chu Uẩn rất rõ cô đã làm gì, càng rõ mình mất mặt thê thảm rồi.

Anh hơi nghiêng mặt, đôi môi mỏng rất gần vành tai cô, hơi thở ấm áp tựa như gió nóng ngày hè từng chút từng chút phả vào vai cổ cô, giọng nói trầm thấp dường như giấu mồi câu quyến rũ: “Bây giờ nhìn có giống vụng trộm không?”

“Bùm” một tiếng, mọi sự ngụy trang của Chu Uẩn sụp đổ trong nháy mắt, lòng bàn tay dường như chạm phải hòn than nóng nhất trong mùa đông, nóng đến mức cô vội vàng muốn thoát ra, trong lúc hoảng loạn cũng không biết đã chạm vào đâu, bên tai truyền đến một tiếng rên cực trầm của anh.

Có lẽ vì hướng phát triển của chủ đề có xư hướng mập mờ, nên âm thanh anh phát ra lọt vào tai Chu Uẩn dường như được phủ một lớp s*c t*nh, khiến người nghe mặt đỏ tai hồng, tim đập thình thịch.

May mà cô đã thoát ra khỏi lòng anh, vừa vặn đứng vững, không kịp điều chỉnh cảm xúc, vội vàng ra đòn phủ đầu: “Tôi không chạm vào bộ phận nhạy cảm nào đâu nhé, anh đừng có giả vờ!”

Văn Chú nheo mắt: “Cứ phải là bộ phận nhạy cảm à? Đầu gối đau không được sao?”

Chu Uẩn theo bản năng nhìn đầu gối anh, còn chưa kịp nói một câu, giọng nói lạnh nhạt của Văn đại tổng tài từ đối diện đã từng chữ từng chữ bay tới.

“Không nhìn ra đấy, mặt cô trắng trẻo, mà đầu óc lại đen tối.”

Chu Uẩn nghi ngờ mình nghe nhầm: “Đầu óc gì?”

Văn Chú khẽ nhướng mày phải: “Đột nhiên thính lực không tốt à?”

Cho nên, câu đó cô không nghe nhầm, Văn Chú vậy mà lại đánh giá cô “cao” như thế.

Hai tay buông thõng bên người của Chu Uẩn từ từ nắm chặt, nở nụ cười rất giả tạo với anh, đưa ra lời trần thuật cuối cùng: “Văn tổng, có lẽ anh đã từng nghe qua trượt chân rồi nhỉ?”

Anh ung dung tự tại ngồi đó, đầu gối không đau nữa, chân dài bắt chéo, có ý định nói rõ ràng phải trái với cô: “Là trượt chân hay là gian xảo?”

Chu Uẩn cảm thấy thật sự bất lực khi phải một mình ở đây với anh, cô hít sâu một hơi, làm động tác mời rời đi: “Văn tổng, phiền anh ra ngoài một chút, tôi xử lý vết thương, anh ở đây không tiện.”

“Được.” Văn Chú đáp dứt khoát, nhanh chóng đứng dậy, một câu thừa thãi cũng không nói.

Khóe mắt Chu Uẩn chú ý thấy bóng đen khẽ động, nhưng hướng di chuyển lại không phải đường lúc đến, cô phản ứng nhanh, dang hai tay chặn đường anh: “Anh đi đâu đấy?”

Văn Chú làm ngơ trước hành vi chặn đường của cô, mi mắt cũng không nhấc lên, hất cằm về phía cánh cửa cần vân tay mở khóa kia: “Bên kia.”

Chu Uẩn có nghi ngờ hợp lý là anh đang cố ý: “Lúc anh đến chẳng phải đi đường kia sao? Ra ngoài đi đường này làm gì?”

“Ồ.” Văn Chú rũ mắt liếc nhìn về phía cô “Muốn để anh cô nhìn thấy.”

Người mặt dày vô sỉ thường có một đặc tính, khi nói chuyện sẽ lộ ra nụ cười thể hiện gian kế sắp thành công, Văn Chú thì khác, anh luôn có thể dùng trạng thái bình tĩnh nhất nói ra những lời khiến người ta nghẹn lời nhất, mà bạn còn không phản bác được.

Chu Uẩn không ngốc, từ sau khi anh và Chu Vực gặp nhau, hàng loạt hành động kỳ lạ và giọng điệu nói chuyện châm chọc mỉa mai đó, nói không phải cố ý, có ma mới tin.

Cô cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, giọng nói dần trở nên dịu dàng như dỗ trẻ con: “Văn tổng, tôi vừa giúp anh thắng trận đấu, chúng ta dù sao cũng coi như châu chấu trên cùng một sợi dây, có phải anh trở mặt quá nhanh rồi không?”

Văn Chú không bày tỏ ý kiến, lùi lại một bước kéo giãn một khoảng cách, hai tay lại khoanh trước ngực, hờ hững nhìn cô: “Chu Uẩn, dám cá một ván không?”

Chủ đề nhảy quá nhanh, Chu Uẩn phản ứng nửa ngày mới nghe hiểu anh nói cá cược.

“Cá cái gì?”

“Không phải cô muốn cuộc liên hôn của hai nhà Chu Khương thất bại sao?”

Văn Chú bất ngờ đưa tay ôm lấy eo thon của cô, trong ánh mắt kinh ngạc của cô, anh nhanh chóng mở cửa ra.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...