Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 40: Yên tâm, tôi chăm sóc cô ấy rất tốt



“…”

Chu Uẩn theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, may mà tài xế ngồi khá xa, chỉ là không biết hiệu quả cách âm của xe thế nào. Cô khẽ gõ vào kính cửa sổ xe: “Kính có lớp chống nhìn trộm, thế cách âm thì sao?”

“Hừ.” Văn Chú liếc xéo cô, ánh mắt như nhìn thấu tâm can “Có cái tâm tư này mà còn sợ người khác biết à?”

“Anh hiểu lầm rồi.” Chu Uẩn mím chặt môi, một lúc sau mới bất lực giải thích “Tôi sợ giọng anh lớn quá bị người bên ngoài nghe thấy, người mất mặt là anh, hơn nữa…”

Chu Uẩn rốt cuộc vẫn không nói ra câu nói có tính sát thương cao cuối cùng kia.

Dáng vẻ ngậm chặt miệng của cô rơi vào mắt Văn Chú, còn khiến người ta bực mình hơn cả việc không ký được hợp đồng trị giá hàng trăm triệu, anh nhìn chằm chằm cô, đôi mắt khẽ nheo lại: “Nói.”

Chu Uẩn đầu tiên là lắc đầu, sau đó lộ ra nụ cười nịnh nọt, dù sao cũng đang cầu cạnh người ta, chỗ ở tối nay còn phải dựa vào vị đại gia ngồi ghế sau này.

“Con người tôi rất biết tự lượng sức mình, đang nói thì phát hiện mình chẳng có cửa nào so với anh, nên vội vàng im miệng ngay, không có ý gì khác.”

Chu Uẩn giơ tay phải lên làm bộ dạng muốn thề thốt “Tôi đảm bảo không có nói…”

“Nhà cô thề thốt mà giơ hai ngón tay à?” Văn Chú cười khẩy “Nói dối không chớp mắt, định lừa ai đấy?”

Chu Uẩn chậm chạp giơ thêm ngón áp út, đáp ứng yêu cầu giơ ba ngón tay thề của anh, dõng dạc bày tỏ lòng thành: “Lời tôi vừa nói câu nào cũng là thật, nếu có chỗ nào lừa gạt Văn tổng, thì sau này tôi sẽ không tìm được bạn trai cơ bắp.”

Dù sao cũng không phải gu của cô, nói cũng chẳng sao.

Văn Chú nghe lọt tai, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Có làm khó cô quá không?”

“Không đâu!” Chu Uẩn hạ tay xuống chuyển sang vỗ vào ngực hai cái, để thể hiện quyết tâm “Có thể khiến Văn tổng tin tưởng tôi, hy sinh chút này có đáng là gì.”

“Vậy sao?” Văn Chú khẽ thở dài một tiếng “Có chuyện này tôi rất tò mò, nhân cơ hội này hay là cô trả lời một chút đi?”

“Biết gì sẽ nói hết.”

Văn Chú mày mắt ẩn chứa ý cười, chỉ là nụ cười đó giống như sắp tung ra chiêu lớn, toát lên vẻ xấu xa không có ý tốt: “Trả lời trong một giây, nghe câu hỏi.”

Chu Uẩn thẳng lưng ra vẻ rửa tai lắng nghe, vừa ngoan ngoãn vừa buồn cười, lại phối thêm cái dáng vẻ làm bộ làm tịch rõ ràng là mất kiên nhẫn nhưng lại giả vờ rất sẵn lòng nghe, Văn Chú biết rõ trong lòng, nhưng coi như không thấy.

“Nếu cô thích kiểu phong cách Âu Mỹ, vậy Chu Vực là thế nào?”

“…”

“Ồ, lại lừa người ta chứ gì?” Văn Chú nhíu mày lắc đầu “Chỗ ở của tôi không hoan nghênh kẻ nói dối lắm đâu nhé!”

“Đợi một chút.” Chu Uẩn hít sâu một hơi “Anh có hiểu lầm đối với tôi, kiểu người mình thích cũng chia làm nhiều loại, có thể lúc đó thích kiểu này, vài năm sau lại thích kiểu khác, Văn tổng chắc hiểu ý tôi chứ.”

Văn Chú với vẻ mặt nhìn thấu cô, cười nhạt một tiếng: “Nói xem hiện tại thích kiểu gì.”

Chu Uẩn nhìn chằm chằm anh thật kỹ, hận không thể để tầm mắt xuyên qua não anh xem rốt cuộc anh đang nghĩ cái gì. Cô thích kiểu người nào quan trọng lắm sao? Cứ phải hỏi cho ra ngô ra khoai, dì út cũng chưa từng tò mò như vậy.

Tiếng gõ trầm đục của đầu ngón tay lên ghế da vang lên theo nhịp điệu, giống như đang đếm ngược thời gian cho cô, nghe mà lòng người hoang mang. Chu Uẩn thậm chí nảy sinh một loại ảo giác, câu trả lời tiếp theo nếu còn chơi trò lập lờ nước đôi, Văn Chú thực sự sẽ mặc kệ cô sống chết.

Tâm tư Văn đại tổng tài khó đoán, Chu Uẩn im lặng giây lát, định thăm dò ý tứ trước: “Văn tổng, tôi thích kiểu người nào quan trọng lắm sao?”

“Quan trọng.”

Anh trả lời với tốc độ quá nhanh, thần sắc kiên định, dường như sở thích của cô đối với anh là chuyện vô cùng quan trọng, điểm quan tâm này khiến Chu Uẩn nhất thời khó hiểu.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Cô đánh giá lại khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú ở ghế sau, ánh sáng yếu ớt dừng lại ở chóp mũi, đôi mắt kia hòa vào màn đêm, không dò xét được bất kỳ thông tin hữu ích nào.

Chu Uẩn cảm thấy cả người từ trong ra ngoài cứ đờ đẫn, tốc độ vận hành của não bộ chậm lại, radar tình cảm đi trước lý trí, mọi hành động lời nói của Văn Chú dường như từ trong tối ngoài sáng đều đang nhắc nhở cô, anh có thể có chút ý tứ với cô.

Suy nghĩ như vậy tồn tại trong đầu hai giây, sống lưng Chu Uẩn lạnh toát, cảm thấy sợ hãi vì vừa suy nghĩ ngây thơ lại tự luyến của mình. Cô lấy đâu ra tự tin để liên tưởng câu hỏi tùy ý của Văn Chú thành có ý với cô chứ? Tiếp xúc với anh lâu ngày nên bệnh tự luyến lây sang cô rồi sao?

Chu Uẩn co co vai cố gắng rũ bỏ những suy nghĩ linh tinh trong đầu, lơ đãng ngước mắt lên thì va phải khuôn mặt bất ngờ ghé sát lại, khuôn mặt đột ngột phóng đại dọa cô lùi về sau một cái, tay không cẩn thận chạm vào nút điều chỉnh ghế phụ, lưng ghế ngả về sau, mà cô suýt chút nữa đập đầu vào hộc để đồ ghế phụ.

“Anh ghé sát như thế làm gì?” Chu Uẩn vẫn còn sợ hãi “Nam nữ thụ thụ bất thân, khoảng cách vẫn cần phải có.”

“Xem xem cô có phải ngủ rồi không.” Văn Chú ra vẻ rất dễ nói chuyện, “Mới hỏi một câu đã khiến cô ngủ gật thì tôi thấy tội lỗi lắm.”

Chu Uẩn lén lút trừng mắt nhìn anh, không tình nguyện nhưng cũng không quên qua loa lấy lệ: “Anh cứ phải biết tôi thích kiểu người nào làm gì? Vào làm việc ở phòng làm việc còn quản cả chuyện này của nhân viên sao?”

Hoàn toàn có lý do nghi ngờ anh cố ý nghe ngóng là vì sợ cô làm hư Thẩm Kim Thư sao?

“Cô không phải muốn ở nhờ sao?”

“Việc tôi ở nhờ có liên quan gì đến việc tôi thích kiểu người nào?” Chu Uẩn lại đảo mắt “Văn tổng, tôi là ở nhờ chứ không phải thuê nhà ở, còn quản cả chuyện có yêu đương không, thích hay không thích nữa à?”

Văn Chú ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, tôi nói cho cô biết nguyên nhân.”

Cô vốn đã thấy lạ, lại qua việc anh úp úp mở mở, đưa tay vẫy vẫy vài cái là ngoan ngoãn ghé sát lại, lần đầu tiên không đề phòng anh, “Nguyên nhân gì?”

Vừa dứt lời, tai trái truyền đến cảm giác đau nhẹ, d** tai tròn trịa bị đầu ngón tay mát lạnh của anh nhẹ nhàng véo lấy.

Cô trừng mắt nhìn anh, đổi lại là sự nhắc nhở càng thêm quá đáng của anh, đầu ngón tay hơi dùng sức, cơn đau tăng thêm, giống như bị kiến cắn một cái, tuy có thể chịu đựng nhưng đây là điểm nhạy cảm của cô, vừa chạm vào là toàn thân khó chịu.

“Văn Chú!” Chu Uẩn lần đầu tiên gọi cả họ tên anh, không còn khí chất nịnh nọt lúc nãy mà chỉ có vẻ hung dữ muốn tính sổ với anh “Buông tay! Còn không buông tay tôi kêu người đấy!”

Anh hiếm khi nghe lời buông tay ra.

Chu Uẩn còn chưa kịp thở phào, sau gáy đã bị một lực đạo hoàn toàn khống chế, là sức lực mà cô không thể giãy giụa thoát ra được, hung hăng áp đảo.

“Theo cách nói của cô, có lẽ một thời gian nữa cô sẽ nảy sinh hứng thú với kiểu người như tôi.” Tay Văn Chú đặt sau gáy cô lơ đãng lướt nhẹ trên làn da mềm mại “Tối nay ở nhờ, cô sẽ không nhân đó mà c**ng b*c tôi đấy chứ?”

“…”

Chu Uẩn cạn lời, nếu không phải sợ nhà họ Khương cố ý trả thù, ở đâu cũng không an toàn bằng chỗ của Văn Chú, thì còn lâu cô mới đề nghị chuyện ở nhờ. Biết ngay là anh thích tự biên tự diễn, làm như cả Túc Nguyên đều thích kiểu người như anh vậy. Quả nhiên, vẫn không chịu buông tha cho cô.

Chu Uẩn đưa tay dùng sức đẩy anh, nhưng sức lực nam nữ chênh lệch quá lớn, chẳng khác nào phí công vô ích, thấy giãy giụa không có kết quả, cô đành bỏ cuộc: “Yên tâm, tôi thích kiểu công tử nho nhã như Chu Vực, anh và anh ấy chẳng giống nhau chút nào. Hơn nữa tôi có đổi gu cũng sẽ không phải là kiểu như anh đâu, Văn tổng cứ để trái tim vào lồng ngực đi, suy đoán của anh không có khả năng xảy ra đâu.”

Một câu đối đáp trôi chảy, không vấp váp chút nào.

Những lời lẽ vội vàng rũ bỏ quan hệ từng chữ từng chữ lọt vào tai Văn Chú. Vốn dĩ chỉ định đùa vài câu, cô tưởng thật thì thôi đi, còn lấy cái tên Chu Vực kia ra so sánh với anh, cô cũng giỏi thật đấy, mỗi câu nói đều giẫm chuẩn xác lên điểm mấu chốt của anh.

Bầu không khí vốn đang trêu đùa dần dần bị sự im lặng thay thế, không khí càng lúc càng trở nên vi diệu.

Bàn tay đang trói buộc cô từ từ rời đi, cô lấy lại được tự do nhưng không hiểu sao lại thấy nặng nề, giống như bàn tay đó vẫn còn trên người, như con rắn nhỏ lặng lẽ bò lên cơ thể, biết nó ở trên người nhưng không dám cử động lung tung. Ánh mắt Văn Chú dán chặt lên người cô giống như răng nọc của con rắn độc, từ từ nhe ra, nhưng vẫn chưa chính thức lao vào cắn cô.

“Nếu lúc này Chu Vực thẳng thắn bày tỏ tình cảm với cô, cô chắc là sẽ đồng ý ngay nhỉ?”

Chủ đề chuyển quá nhanh, Chu Uẩn không theo kịp độ nhảy vọt trong tư duy của anh, vẻ mặt hơi sững sờ nhìn khuôn mặt ẩn trong bóng tối không có ánh sáng chiếu vào của anh ở ghế sau, cảm giác áp bức dần dần rõ ràng.

Tại sao lại hỏi cô?

Cô muốn tiếp tục im lặng, như vậy Văn Chú có lẽ sẽ không hỏi nữa, anh là người thông minh thì nên biết cô không muốn trả lời vấn đề này.

Không gian chật hẹp trong xe đang dần đi vào ngõ cụt bởi sự im lặng, áp lực vô hình đang ép Chu Uẩn phát điên theo một cách hữu hình. Cô quả thực chơi không lại Văn Chú, nhất là về mặt chiến thuật tâm lý.

Họ quen biết nhau chưa lâu, nhưng anh lại có thể nắm bắt chuẩn xác mọi tâm tư nhỏ nhặt của cô, nắm quyền chủ động trong lời nói đồng thời chiếm thế thượng phong đi trước một bước.

Ngay một giây trước khi Chu Uẩn sắp không chống đỡ nổi nữa, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm mặc, cũng vừa khéo cứu cô một mạng.

Văn Chú liếc nhìn người gọi đến, nhếch môi đầy thâm ý, xoay màn hình về phía cô. Rõ ràng chưa nghe máy, nhưng giọng nói lại cố ý hạ xuống rất thấp: “Muốn nghe không?”

Chu Uẩn nhìn hai chữ “Chu Vực” trên màn hình, trái tim vốn đang treo cao lại nhấc lên thêm vài phần, cổ họng khẽ nuốt khan, ánh mắt khẽ chuyển chạm mắt với anh.

Văn Chú có quá nhiều lý do để không nghe cuộc gọi này, nhưng lại cứ thích đi nước cờ hiểm, nghe máy ngay trước mặt cô “Có việc gì?”

“Tôi gọi điện cho đồn cảnh sát, bên đó nói anh lái xe đón cô ấy đi rồi, hiện giờ cô ấy đang ở cùng anh sao?”

Giọng nói quan tâm của Chu Vực qua điện thoại truyền từng câu từng chữ vào tai Chu Uẩn, cô có thể lên tiếng nói cho anh ta biết mình không sao, nhưng môi vừa hé còn chưa phát ra một âm tiết nào, một sự ấm áp thêm vào trên môi đã bịt kín toàn bộ những lời cô định nói xuống, đôi tay kia bịt miệng cô, ép cô chỉ có thể phát ra những tiếng ư ử.

“Văn Chú, cô ấy rất quan trọng với tôi.” Chu Vực im lặng giây lát “Tôi đang lái xe sắp đến đồn cảnh sát rồi, trên đường chúng ta chắc sẽ gặp nhau, cảm ơn anh hôm nay đã chăm sóc cô ấy.”

Văn Chú mở loa ngoài rồi ném điện thoại sang một bên, nghiêng người áp sát ghế lái, tắt hết tất cả nguồn sáng trên xe trước ánh mắt kinh ngạc của Chu Uẩn, bóng đêm ngay lập tức chiếm lĩnh mọi ngóc ngách có ánh sáng trong khoang xe..

Chu Uẩn không nhịn được cắn vào tay anh, trong khoảnh khắc anh buông ra, cô nhỏm dậy định cướp lấy chiếc điện thoại đang sáng yếu ớt ở ghế sau “Anh, em…”

Cơn đau bất ngờ khiến cô suýt chút nữa trào nước mắt, sự nóng rực trên môi sắp thiêu đốt cô. Cô không thể thoát khỏi sự trói buộc trên eo, hai cánh tay kia như kìm sắt khóa chặt lấy cô, khiến người ta không thể động đậy.

“Văn…”

Những từ đơn âm tiết đều bị cuốn vào giữa môi răng, nụ hôn của Văn Chú giống hệt ấn tượng lần đầu gặp mặt, hung hăng áp đảo, mang tính xâm lược cực mạnh.

Cô đã không còn cảm nhận được cảm giác trên môi, chỉ biết giờ khắc này cô và anh đã bước qua ranh giới quan hệ nhạy cảm đó, mổ xẻ phơi bày tất cả mọi thứ ra rồi.

Mọi suy đoán và nghi ngờ đều đã cho Chu Uẩn câu trả lời rõ ràng nhất vào lúc này…

Văn Chú đối xử với cô khác biệt, mục đích không đơn thuần.

Đáng lẽ cô phải đoán ra sớm hơn, cho dù phòng làm việc của Thẩm Kim Thư cần cô cũng không đến mức khiến Văn Chú phải tốn công tốn sức như vậy. Anh đã sớm nói cho cô biết đáp án, chỉ là lúc đó cô chưa từng nghĩ sâu xa.

Đúng như anh nói, anh muốn tuyển người tài thì kiểu người nào mà chẳng tuyển được?

Hơi nóng trên môi trong sự cọ xát trở nên nóng bỏng, cô quỳ một chân trên ghế, hai chân đã tê dại từ lâu, còn anh chỉ đơn giản hạ ghế phụ ngả ra sau thêm lần nữa để dễ dàng khống chế cô hơn.

Văn Chú lấy lại điện thoại, đặt nó vào giữa hai người.

Cuộc gọi vẫn chưa ngắt, anh nói với hàm ý sâu xa: “Yên tâm, tôi chăm sóc cô ấy rất tốt.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...