Câu “lại” này đã đẩy bầu không khí đến mức vi diệu.
Bàn tay đang bận rộn của Văn Chú khựng lại hai giây, rồi tiếp tục làm việc, nhưng trạng thái đã không còn tập trung mười phần như vừa rồi, mà dành ra ba phần để lưu ý cuộc trò chuyện giữa họ.
Người ta chủ động chào hỏi, Chu Uẩn không tiện không đáp lại, cô đáp lại bằng nụ cười nhạt: “Chào cô, cô Ôn.”
Tài xế từ từ khởi động xe, tốc độ rất chậm, giảm bớt sự xóc nảy do đường xá không tốt mang lại.
Chu Uẩn thắt dây an toàn, nhìn từng cái cây bên ngoài cửa sổ. Trong màn đêm, sự tồn tại của chúng càng giống những người lính hộ tống, chỉ dẫn phương hướng tiến lên. Nhưng nếu cứ nhìn chằm chằm mãi, những cái cây ẩn trong bóng tối dần dần mất đi dáng vẻ vốn có, giống như quỷ dữ đi đòi mạng trong đêm khuya, toát ra vài phần đáng sợ.
“Cô Chu, cô vẫn chưa nói ở đâu.” Ôn Thanh Dữ nhẹ nhàng nhắc nhở “Tiện để Tiểu Đường đưa cô qua đó.”
Vấn đề ở đâu quả thực Chu Uẩn vẫn chưa nghĩ tới. Sau khi ra khỏi đồn cảnh sát, cả người cô mơ màng, quá trình thẩm vấn tiêu tốn quá nhiều sức lực. Lúc này rời khỏi phạm vi đồn cảnh sát ngồi trong chiếc xe ấm áp, trạng thái căng thẳng lặng lẽ rút đi, mệt mỏi ùa vào tứ chi, khả năng suy nghĩ của não bộ hơi chậm chạp.
Cô bình tĩnh lại một chút mới nhớ ra vẫn chưa trả lời câu hỏi của Ôn Thanh Dữ, dựa vào ghế nhàn nhạt nói: “Nhà bạn, khu Kim Phong.”
“Bạn trai hả?” Ôn Thanh Dữ nghiêng mắt nhìn người đang bận rộn làm việc, trêu chọc nói “Có thể không trả lời, tôi thuận miệng hỏi thôi, không phải cố ý dò hỏi chuyện riêng tư.”
Tâm tư của Ôn Thanh Dữ đối với Văn Chú thì ai cũng có thể nhìn ra được, Thẩm Kim Thư nói có một người phụ nữ theo đuổi anh trai cô ấy rất lâu đến giờ vẫn chưa thành công, vị tiểu thư đó là ai chỉ cần tìm người trong giới hỏi thăm một chút là biết đang ám chỉ ai.
Chu Uẩn không có ý định xen vào tình cảm của hai người, chen chân vào lại càng không. Ôn Thanh Dữ đề phòng cô là chuyện thường tình của con người, đổi lại là cô thích một người đàn ông lâu như vậy, bên cạnh anh ấy xuất hiện một người khác giới xa lạ, ít nhiều đều sẽ kiêng dè.
Tình cảm ích kỷ một chút thì tốt, nhất là tình nam nữ, không chứa nổi một hạt sạn.
Chu Uẩn không thèm tranh hơn thua bằng lời nói. Một người phụ nữ nếu đã đề phòng bạn, muốn nhanh chóng thoát khỏi sự dây dưa, hoặc là đưa ra câu trả lời không thể nghi ngờ, hoặc là chọc thủng ý đồ của cô ta. Chu Uẩn và Ôn Thanh Dữ không có thâm thù đại hận, tạm thời không cần dùng cách thứ hai để xử lý.
“Không phải bạn trai.” Chu Uẩn vừa lấp lửng vừa quay đầu bắt gặp ánh mắt Ôn Thanh Dữ đang nhìn tới, sự quan tâm hiện rõ trong đáy mắt.
Thôi, không trêu người ta nữa, dù sao cũng là một tấm chân tình bỏ ra suốt bao nhiêu năm, nếu thực sự bị dọa đến mức xảy ra chuyện gì, cô lấy tiền đâu ra mà đền chứ.
Đuôi mắt Chu Uẩn cong lên một độ cong: “Nhưng sắp rồi.”
Dứt lời, đôi môi cứng đờ của Ôn Thanh Dữ nặn ra một nụ cười: “Cô Chu là người xuất sắc như vậy, tôi nghĩ đối phương hẳn là sợ cô không để mắt tới mới đúng.”
“Cái đó thì chưa chắc, người tôi khuyết điểm khá nhiều, anh ấy không đồng ý có lẽ có sự cân nhắc khác.” Chu Uẩn thu hồi ánh mắt “Xem xét thêm đã, quyền quyết định ở chỗ anh ấy.”
Ôn Thanh Dữ không phải người nói nhiều, có lẽ trên xe chỉ có mình Chu Uẩn là phụ nữ, hoặc là người ngồi bên cạnh quá im lặng, muốn tìm chút chủ đề để nói chuyện xua tan bầu không khí hơi áp lực trong xe.
Cô ta nói: “Trong chuyện tình cảm phụ nữ tốt nhất vẫn nên nắm quyền chủ động, người bị động sau này sẽ phải trải qua nhiều chuyện đau lòng hơn.”
Chu Uẩn không cho là đúng: “Đối với tôi, yêu đương không phải là đánh cờ, tôi coi trọng sự hòa hợp về tâm hồn hơn, người thực sự hòa hợp với cô thì số lần cãi vã sẽ không nhiều.”
“Cô yêu đương rất nhiều lần rồi sao?”
Giọng nói của Văn Chú đột ngột vang lên, ba người trong xe mỗi người đều có sự không tự nhiên riêng. Một người bận rộn công việc, từ lúc Chu Uẩn lên xe vẫn luôn giữ im lặng bỗng nhiên mở miệng, nghe giống như đêm khuya thanh vắng trốn trong nhà xem phim ma, có một người lặng lẽ đứng sau lưng bạn đột nhiên lên tiếng, cảm giác co rút khiến tim thắt lại đột ngột đó sẽ kèm theo cơn đau trong một giây, khiến người ta nhất thời không phản ứng kịp.
Ôn Thanh Dữ nghiêng đầu nhìn về phía anh, ánh sáng yếu ớt của laptop chiếu sáng cằm anh, độ cong hơi chếch lên chứng tỏ anh đã thoát khỏi trạng thái cúi đầu bận rộn công việc, đang từ từ ngẩng đầu nhìn người ngồi ghế phụ. Anh đang đặt câu hỏi, cũng đang đợi câu trả lời của Chu Uẩn.
Do vị trí ngồi, Chu Uẩn không muốn cứ chốc chốc lại quay đầu nhìn đối phương nói chuyện, vừa mệt người vừa đau cổ, dứt khoát cuộn mình trong ghế lười biếng trả lời câu hỏi của Văn Chú: “Nhiều người ở đây như vậy, tôi cũng không muốn công bố vấn đề riêng tư đâu.”
Lông mày Văn Chú khẽ nhíu lại: “Chỉ có hai người thôi mà.”
Anh trả lời quá nhanh, khiến ánh mắt vốn đang nhìn về phía ghế phụ của Ôn Thanh Dữ lại chuyển về phía anh.
Chỉ có hai người thôi mà…
Anh dường như tự giác quy mình vào nhóm người nhà, còn gạt cô ta và tài xế ra làm người ngoài cuộc.
Ôn Thanh Dữ thu lại sự khác thường trong lòng, dịu dàng nhắc nhở: “A Chú, cô Chu không muốn trả lời thì đừng hỏi nữa.”
Văn Chú không phản bác, cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên vì câu hỏi tò mò vừa rồi của mình, như để vớt vát lại danh dự, liền tìm một lý do coi như đáng tin cậy: “Phía phòng làm việc không cho phép yêu đương công sở, để tránh ảnh hưởng đến công việc.”
“Không phải chứ?” Chu Uẩn bật dậy cái rụp, tay trái vịn vào lưng ghế nghiêng người nhìn Văn Chú “Tồn thiên lý diệt nhân dục* à?”
Tồn thiên lý diệt nhân dục*: Bảo tồn lẽ trời, diệt d*c v*ng con người – một tư tưởng Nho giáo
Anh cười nhạt: “Sao? Chuẩn bị đến đó trổ tài à?”
Chu Uẩn nghe ra ý tứ châm chọc của anh, cậy có Ôn Thanh Dữ ở đây, đoán Văn Chú trước mặt người theo đuổi mình chắc không dám độc miệng, dù sao đàn ông đều không thích để lộ quá nhiều khuyết điểm trước mặt người thích mình, để tránh hình tượng sụp đổ.
Cô đáp dứt khoát: “Ngoài sáng không được thì phát triển tình yêu ngầm vậy, hơn nữa phòng làm việc không phải do cô Thẩm quản lý sao? Thịnh Hoằng còn can thiệp cả chuyện của phòng làm việc à?”
Chu Uẩn vừa nói xong, liền cảm thấy lưng ghế bị người ta từ phía sau chạm vào một cái không nhẹ không nặng, cô còn chưa kịp hỏi một câu thì đã nghe Văn Chú lên tiếng giải thích bâng quơ: “Chân dài quá.”
Tiếp xúc với Văn Chú mấy ngày nay, Chu Uẩn không thể nói là hiểu biết quá nhiều về anh, nhưng biết người này nói gì cứ đoán ngược lại là đúng. Cô quay đầu trừng mắt nhìn anh một cái, thay đổi sắc mặt rất nhanh, môi khẽ nhếch lên: “Anh đã giàu có như vậy rồi, lần sau đổi một chiếc Maybach phiên bản kéo dài đi, đảm bảo chân dài cỡ nào cũng để vừa.”
“Đề xuất không tồi.” Văn Chú không quên đắc ý “Hôm nào mời cô ngồi thử.”
Ôn Thanh Dữ ngạc nhiên vì anh lại lãng phí thời gian vào cuộc đối thoại vô bổ, thậm chí không có chủ đề này, khác biệt quá lớn so với Văn Chú mà cô ta từng gặp trước đây. Người cả ngày bận rộn với công việc, ngay cả cô ta hẹn anh đến nhà hàng ăn cơm cũng phải hẹn trước khoảng hai tuần. Nhưng hôm nay, anh đợi bên ngoài đồn cảnh sát, kiên nhẫn đợi suốt hai tiếng đồng hồ, dường như còn cam tâm tình nguyện.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Ôn Thanh Dữ ngồi sát vào ghế, hơi lạnh từ lớp da thật mang lại càng làm cơ thể vốn đang lạnh thêm buốt giá, chân trái vô tình chạm vào túi quà, tiếng “soạt soạt” cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
Ôn Thanh Dữ đành phải xách túi lên đặt vào giữa ghế của cô và Văn Chú, dùng giọng điệu thân quen nhắc đến mẹ anh: “Đây là món quà nhỏ mẹ em mang từ nước ngoài về, vốn định để em tự tay đưa cho dì Thẩm. Em thấy cũng không còn sớm nữa, để anh đưa em về đã đủ phiền rồi, em không qua làm phiền nữa, quà này anh mang về giúp em nhé.”
Văn Chú liếc nhẹ qua túi quà, vẻ mặt rất nhạt: “Gu thẩm mỹ của mẹ em thay đổi cũng lớn thật.”
Đôi môi đang mỉm cười của Ôn Thanh Dữ khẽ giật, mi mắt rũ xuống, tầm mắt dừng lại trên túi quà, đưa tay nhẹ nhàng v**t v*: “Đúng vậy, người có sở thích trước sau như một thật hiếm có phải không?”
Chu Uẩn cuộn mình ở ghế phụ, tai dựng lên nghe ngóng, một chút động tĩnh ở hàng ghế sau cô đều nghe rất rõ, tự nhiên cũng nghe lọt tai câu nói ẩn chứa huyền cơ này. Tình cảm của Ôn Thanh Dữ dành cho Văn Chú có lẽ còn sâu đậm hơn những gì cô nhận biết.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Nghĩ ngợi một hồi, con người khó tránh khỏi liên tưởng đến bản thân, trong đầu Chu Uẩn lướt qua hình ảnh Chu Vực đứng ngoài trường vẫy tay với cô, rồi nhìn lại họ của hiện tại, không khỏi cảm thán một câu vật đổi sao dời.
“Sở thích trước sau như một chứng tỏ là thói quen,” Văn Chú lại tiếp tục bận rộn với công việc trên tay “Giống như có người thích trai cơ bắp Âu Mỹ, lựa chọn nửa kia đa phần đều lấy đó làm hình mẫu.”
Tai Chu Uẩn đang dựng lên bỗng nhiên nóng bừng một cách khó hiểu, câu nói đó của anh nghe hơi quen tai, tính công kích quá mạnh, Chu Uẩn nhất thời chưa nghĩ đến bản thân mình, nhưng não bộ lại tự động liên tưởng đến hình ảnh trai cơ bắp Âu Mỹ.
Ôn Thanh Dữ nhẹ nhàng phản bác: “Sở thích cũng được, thói quen cũng được, em lại thấy việc chọn nửa kia luôn dựa trên hình mẫu Âu Mỹ chưa chắc đã không phải là một kiểu chung thủy, phải không?”
“Ừm…”
Tiếng “ừm” của Chu Uẩn không lớn, nhưng lại trùng hợp vang lên ngay sau khi Ôn Thanh Dữ vừa nói xong, dẫn đến tiếng “ừm” cực nhẹ này không báo trước mà tiếp lời Ôn Thanh Dữ, giống như đồng tình với cách nói vừa rồi của cô ấy.
Đầu ngón tay đang định ấn xuống bàn phím của Văn Chú lơ lửng giữa không trung, mắt không ngước lên nhưng lời nói lại nhắm chuẩn xác vào Chu Uẩn, giọng nói trầm thấp mang theo ý châm chọc: “Sao? Nói trúng tim đen cô rồi à?”
Chu Uẩn không nhịn được ho khù khụ, bị nước bọt của chính mình làm sặc. Mất mặt thì thôi đi, chủ yếu là cơ thể đang bị thương lại cộng thêm cơn ho này, cảm giác khó chịu ùa tới, vết thương đau nhói từng cơn, đau đến mức sắc mặt cô dần trắng bệch.
Tài xế tranh thủ liếc nhìn, lo lắng nói: “Cô Chu, cô sao vậy?!”
Văn Chú gập máy tính lại, thuận tay để sang một bên, nghiêng người sát về phía ghế phụ, cả người nghiêng sang trái để tiện quan sát sắc mặt Chu Uẩn “Có phải đau do vết thương không?”
Tần suất ho của Chu Uẩn chậm lại, cô gật đầu trả lời câu hỏi của anh. Trong lồng ngực như có lửa đốt, nóng rát khiến cô khó chịu phải dùng tay đấm vào ngực, cố gắng xoa dịu sự bứt rứt khó tả này.
“Tiểu Đường, về biệt thự Bắc Lâm.”
“Vâng.”
Ôn Thanh Dữ cầm laptop mà cảm thấy lạnh thấu xương, cơn đau ở đầu gối đang từng chút một phát tác lan rộng. Anh có lẽ cũng không biết, laptop tùy tay ném sang một bên vừa khéo va vào chân cô ta. Sự tập trung của đàn ông một khi bị sự vật khác thu hút, ngay cả bản thân anh ta cũng không phát giác ra đã dùng bao nhiêu sức lực.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, một câu “Biệt thự Bắc Lâm” của Văn Chú khiến Ôn Thanh Dữ không khỏi nhìn nhận lại mối quan hệ giữa Chu Uẩn và anh. Giọng điệu của Chu Uẩn nghe như là có người mình thích, người đó không phải là Văn Chú.
Hay là… “anh ấy” trong miệng Chu Uẩn, thực ra chính là Văn Chú?
Cô ta nghĩ không thông càng không thể làm rõ bằng cách đi hỏi Văn Chú. Tình cảm gìn giữ cẩn thận bao nhiêu năm nay, thực sự không muốn dễ dàng hủy hoại.
Đợi thêm chút nữa, ông cụ Văn vẫn công nhận cô ta mà, không phải sao?
Tiểu Đường đi theo bên cạnh Văn Chú khá lâu rồi, biệt thự Bắc Lâm là biệt thự riêng của Văn Chú, ngoại trừ Tổng trợ lý Tống có thể tự do ra vào, không có người thứ ba có thể tùy ý bước vào. Ngay cả anh ta mỗi lần lái xe đến đón cũng chỉ có thể đỗ xe bên ngoài vườn hoa, Văn Chú sẽ đi ra, chưa từng có một lần ngoại lệ.
Tiểu Đường qua gương chiếu hậu bắt gặp ánh mắt từ hàng ghế sau, phản ứng cực nhanh: “Văn tổng, vậy tôi đưa cô Ôn về trước được không?”
“Ừm.”
Lời Ôn Thanh Dữ muốn nói hoàn toàn bị Văn Chú cắt đứt, cúi đầu tự giễu nhếch môi. Con người này của anh là như vậy, việc đã nhận lời nhất định sẽ làm được, không để lại sơ hở cho người khác nắm được. Đưa cô ta về nhà trước là để ngăn chặn mọi tin đồn tình ái do chụp trộm gây ra, càng không để nhà họ Ôn có cớ nói ra nói vào, chính vì như vậy cô ta mới ghen tị.
Văn Chú và cô ta phân chia rạch ròi, bao năm qua không hề có một tin đồn tình ái nào, nhưng gần đây chuyện với Chu Uẩn lại ầm ĩ huyên náo. Tuy nói bộ phận quan hệ công chúng của Thịnh Hoằng đã dùng một lá thư thông cáo chính thức để làm rõ tin đồn là sai sự thật, nhưng sự xuất hiện của Chu Uẩn vẫn khiến cô ta lo lắng suốt hai ngày.
Mà bây giờ, sự lo lắng trong lòng dần dần bị một loại cảm xúc khó tả chiếm lĩnh, cô ta không nói rõ được, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên hai đầu gối vẫn đặt chiếc laptop của anh, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, dường như chỉ có như vậy mới có thể cảm thấy Văn Chú không thay đổi, tất cả đều là ảo giác do cô ta tưởng tượng ra.
Tiểu Đường đỗ xe bên ngoài khu biệt thự dành cho giới nhà giàu, ở đây kiểm tra tầng tầng lớp lớp, anh ta lái vào không tiện, chỉ có thể đỗ xe ở khu ngoài cùng “Văn tổng, cô Ôn, đến rồi.”
Ôn Thanh Dữ đặt laptop xuống: “A Chú, hôm nay làm phiền anh rồi, em về trước đây.”
Đổi lại là trước kia cô ta sẽ giữ lễ nghi đến mức hoàn hảo, nhưng lúc này thực sự không muốn tiếp tục đeo mặt nạ diễn cho trọn vai nữa. Sau khi đặt đồ xuống, khoảnh khắc tài xế mở cửa xe, cô ta xách túi xuống xe trước.
Sau khi người đi xa, Văn Chú hạ cửa kính xe ra hiệu bằng mắt với Đường Vĩ đang đứng ngoài xe.
Đường Vĩ khẽ gật đầu, đi ra xa một chút, đứng bên ngoài đợi người trên xe giải quyết xong vấn đề.
“Đừng giả vờ nữa.” Văn Chú nhìn thấu dáng vẻ yếu ớt giả tạo của cô, ngồi trở lại chỉnh đốn quần áo “Nói đi, đuổi cô ấy đi là muốn làm gì?”
“Ở nhờ.”
Cô trả lời hùng hồn, khuôn mặt bình lặng không gợn sóng của Văn Chú ẩn hiện vết nứt, lưỡi khẽ chạm vào thịt trong khoang miệng, cảm xúc dao động chưa từng có: “Chu Uẩn, cô bây giờ đến cả tâm tư đối với tôi cũng không thèm giả vờ nữa rồi phải không?”
