Chu Uẩn ban đầu nghi ngờ mình nghe nhầm, đi dép lê đứng tại chỗ không di chuyển, nín thở lắng tai nghe âm thanh phát ra từ ban công.
Trong lúc chờ đợi, âm thanh quái dị kia lại không còn nữa, cứ như thể âm thanh vừa rồi nghe thấy chỉ là tiếng gió lướt qua, lay động cành lá.
Cô không tin quỷ thần, càng không tin vào những lời nhảm nhí về việc người giàu nuôi tiểu quỷ hay gọi hồn, đối với cô mà nói, nếu những thứ này có thật, thì với thân phận tài sản của nhà họ Chu lúc đó đủ để tìm được cao nhân đắc đạo đến cứu sống Chu Tư Tình, cho nên những lời nói đó đối với cô hoàn toàn là chuyện hoang đường vô căn cứ.
Chu Uẩn chuyển hướng đi đến tủ quần áo lấy một chiếc áo choàng ngủ sạch sẽ, tạm thời không có quần áo thay, cũng không thể tiếp tục mặc đồ bệnh nhân, tối nay phải giặt bộ đồ bệnh nhân đi, trong phòng tắm có máy sấy, cũng khá tiện.
Sau khi quyết định xong, Chu Uẩn vắt áo choàng ngủ lên khuỷu tay, đóng cửa tủ, lê dép chậm rãi đi về phía phòng tắm.
Trước khi đóng cửa, Chu Uẩn thận trọng xé ba túi kẹo dẻo trên bàn, lấy kẹo ra bỏ vào cái giỏ nhỏ, vỏ kẹo thì vò nhẹ rồi rải đều ở lối đi bắt buộc từ ban công vào trong phòng, sau cánh cửa phòng, cũng như trước cửa phòng tắm.
Cả phòng trải một lớp “thảm vỏ kẹo”, là ma đi vào thì không có tiếng, là người đi vào ắt sẽ giẫm phải, Chu Uẩn vẫn tin tưởng thính lực của mình không có vấn đề, âm thanh đó quả thực đã nghe thấy, cô nghiêng về khả năng là do người làm hơn.
Lời Bạch Đàm nói cần phải kiểm chứng, người tiết lộ tin tức kia rốt cuộc có phải từng làm việc ở biệt thự hay không còn chưa biết, Chu Uẩn thích tự mình vạch trần chân tướng hơn, cũng tuân theo câu nói: Người không phạm ta thì ta không phạm người.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm không ngừng, tự động ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài, đến mức Chu Uẩn không nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ vài cái, đợi sau khi cô tắm rửa xong đi ra, lớp vỏ kẹo dưới đất không có bất kỳ dấu vết giẫm đạp nào, ngược lại mấy cái vỏ kẹo ở gần phía ban công thì hơi xê dịch vị trí, khác với dáng vẻ được rải ra ban đầu.
Chu Uẩn nhón gót cẩn thận bước qua khe hở nhỏ còn lại, lúc vào tắm cô cố ý không đóng chặt cửa kính ban công, để lại một khe hở nhỏ, mép cửa vừa khớp với đường nối gạch men, nhưng bây giờ vị trí mép cửa đã lệch khỏi đường nối gạch men quá nhiều.
Chu Uẩn từ từ ngồi xổm xuống, nhặt một cái vỏ kẹo lên, nương theo ánh trăng kiểm tra kỹ càng, lúc đặt đồ xuống cô cố ý vò từng cái thành hình tròn, cái trong tay này giống như đã trải qua sự chèn ép của vật nặng nào đó, dẹt đi không ít.
Trừ cái trong tay này, Chu Uẩn phát hiện những vỏ kẹo ở gần ban công đều có đặc điểm dẹt tương tự. Cô xoay người lại phía sau, phạm vi không lớn, chỉ có khu vực sau cửa kính ban công xuất hiện sự bất thường.
Nói cách khác, trước mắt có thể loại trừ khả năng gió thổi, yếu tố con người lớn hơn. Lúc đó cô cố ý không bật đèn, người kia sau khi đi vào có lẽ không ngờ sẽ giẫm phải đồ vật, đợi sau khi phát hiện thì lại lùi về, dẫn đến việc chỉ có một phần vỏ kẹo bị dẹt.
Chu Uẩn đứng dậy nhìn quanh phòng một vòng, vũ khí thuận tay khác thì không thấy, ngược lại trên tường có treo một vật trang trí giống như vợt cầu lông, xem ra lực sát thương chắc cũng tạm được.
Chu Uẩn đứng lên ghế, dùng chút sức cuối cùng cũng lấy được đồ xuống, cầm trong tay ước lượng, cũng khá nhẹ, có thể dùng để phòng thân.
Chu Uẩn nhẹ nhàng bước xuống khỏi ghế, đang nghĩ người đó đêm nay có quay lại nữa không thì ban công truyền đến tiếng “cót két”, giống như tiếng đồ vật bằng gỗ.
Tiếng động không lớn lắm, chỉ là phòng trống trải, cộng thêm việc Chu Uẩn cố ý không gây tiếng động nên chút động tĩnh nhỏ đó nghe vào lại đặc biệt rõ ràng.
Chu Uẩn nắm chặt đồ trong tay, nhẹ bước chân, cẩn thận vén rèm cửa, bước chân trái giấu mình vào trong rèm trước, tiếng động ngoài ban công lại vang lên, cô không dám chậm trễ, dứt khoát trốn ra sau rèm cửa, nắm chặt món đồ trong tay, tim đập thình thịch, lòng bàn tay rịn ra lớp mồ hôi mỏng, lạnh lẽo dính nhớp.
Rèm cửa dài chạm đến gạch men, có thể che giấu đôi giày rất tốt, Chu Uẩn khẽ vén rèm cửa, một khe hở đủ để cô nhìn rõ bên ngoài là người hay ma gây ra tiếng động.
Ánh trăng chiếu xuống, Chu Uẩn nhìn thấy một đôi giày vải trắng, nhìn kích cỡ giống như chân phụ nữ, tầm mắt hơi di chuyển lên trên, dáng người yểu điệu đập vào mắt, tiếc là quay lưng về phía cô nên không nhìn rõ mặt, nhưng cũng coi như phá án rồi, là người làm trò quỷ, hơn nữa người này đã có kinh nghiệm lần trước, lần này dùng một thứ giống như cây sào gỗ gạt những vỏ kẹo vương vãi trên gạch men ra.
Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào bóng lưng đó, thấy cô ta leo lên giường dùng đầu gối di chuyển cơ thể, bớt được phiền phức phải dọn dẹp đống vỏ kẹo khác, từ trên giường vượt qua trùng trùng trở ngại đến trước tủ quần áo, động tác cực kỳ cẩn thận, mở cửa tủ gạt quần áo bên trong ra, xoay người chui vào trong.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chính là nhờ động tác xoay người này, Chu Uẩn đã nhìn thấy được dung nhan thật sự của người kia, một khuôn mặt đã từng gặp xuất hiện trước mắt, chính là Thẩm Kim Thư!
Nhìn thấy cô ấy ở đây, cô vừa bất ngờ lại vừa cảm thấy không có sai, dù sao cũng là nhà của Văn Chú, Thẩm Kim Thư với tư cách là em gái ở đây cũng chẳng lạ, lạ là tại sao cô ấy lại vào phòng cô, còn trốn trong tủ quần áo, định làm gì? Nửa đêm canh ba nhân lúc cô ngủ để đánh lén à?
Chu Uẩn không thể hiểu nổi, trốn sau rèm cửa nhất thời tiến thoái lưỡng nan, giữ vững nguyên tắc địch không động ta không động, định tiếp tục trốn sau rèm cửa, im lặng chờ Thẩm Kim Thư giở trog
Có lẽ là phòng quá yên tĩnh, Chu Uẩn mãi không có động tĩnh gì, Thẩm Kim Thư trốn trong tủ quần áo đợi không nổi nữa, cửa tủ lại được mở ra, hé một khe hở rộng bằng nửa khuôn mặt.
Chu Uẩn nhìn thấy từ khe cửa tủ thò ra một bàn tay, tiếp đó một thiết bị màu đen rất nhỏ phát ra ánh sáng xanh lục xuất hiện trước mắt, cô tận mắt nhìn thấy Thẩm Kim Thư đặt món đồ đó xuống dưới tủ quần áo, đặt đồ xong lại đóng cửa tủ, im lặng chờ đợi kẻ xui xẻo xuất hiện.
Nếu đoán không lầm, thứ đó e là thiết bị ghi âm hoặc quay phim, kết hợp với dáng vẻ lén lén lút lút của Thẩm Kim Thư, thì khả năng cao là vậy.
Chu Uẩn đợi cửa tủ hoàn toàn khép lại, nhẹ nhàng vén rèm cửa đi ra, cố ý dùng đế giày nghiền lên lớp vỏ kẹo dưới đất, giẫm phát ra tiếng “sột soạt”, tạo cho người trong tủ ảo giác cô đi ra từ phòng tắm.
Trong điện thoại cô không có số của Văn Chú, Chu Uẩn cũng không muốn ra ngoài để kẻ nào đó nhân cơ hội bỏ trốn, dứt khoát mở cửa phòng, lười biếng dựa vào khung cửa, hướng về phía hành lang với khí thế dời non lấp bể gào to: “Văn…Chú…”
Giọng nói vang dội, đừng nói là tầng ba, mà cả tòa nhà đều có thể nghe thấy tiếng gầm rú điên cuồng của cô.
Văn Chú vừa bước lên bậc thang tầng hai, nghe thấy cô gào thét như ma nhập, anh cầm ly rượu đứng ở cầu thang, hơi nghiêng đầu nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn người bị tâm thần.
Hai người cách nhau không xa, Chu Uẩn giơ hai tay qua đầu vẫy mạnh “Anh Văn, qua đây qua đây.”
Văn Chú suýt thì sặc, đứng tại chỗ không qua, giơ ly rượu trong tay lên,, rượu sóng sánh trong ly, cũng giống như trái tim anh lúc này, dở khóc dở cười vì câu “Anh Văn”.
“Qua đây giúp tôi một việc.”
“Cô nói trước đi.” Văn Chú nhấp một ngụm rượu, nhìn dáng vẻ của cô giống như con cáo nhỏ đang giấu đuôi, có giấu thế nào cũng khó che đậy vẻ xảo quyệt không có ý tốt trong ánh mắt.
“Vừa rồi tôi nghe nói một tin đồn liên quan đến biệt thự Bắc Lâm.” Chu Uẩn mở toang cửa, cơ thể đang dựa vào khung cửa chuyển thành nhoài về phía trước, hai tay chống lên mép tường, cả người như đang tập giãn cơ “Nói là biệt thự Bắc Lâm có ma, có chuyện này không?”
Văn Chú vừa định uống ngụm rượu thứ hai, nghe thấy hai chữ có ma, thuận tay đặt ly rượu xuống tay vịn cầu thang, sải bước đi về phía cô.
Đợi khoảng cách đôi bên kéo gần, Văn Chú hơi cúi người, khuôn mặt tuấn tú bất chợt ghé sát cô, dường như muốn thông qua khoảng cách gần để có thể quan sát được một số thứ không dễ nhìn thấy.
Chu Uẩn bị anh nhìn đến mất tự nhiên, buông đôi tay đang chống tường xuống, sau khi thả xuống vai hơi tê, vừa hoạt động vai cổ vừa không quên hỏi tiếp: “Tin này không phải do tôi truyền ra đâu, nghe nói là người giúp việc từng làm việc ở biệt thự Bắc Lâm một thời gian, cô ấy nói với bên ngoài chỗ này có ma.”
“Ừ.” Văn Chú đứng thẳng người, kéo giãn khoảng cách đồng thời sắc mặt khá nghiêm túc “Căn nhà này quả thực có chút tà khí, nhất là cứ qua mười hai giờ đêm, luôn sẽ có những âm thanh kỳ quái khó hiểu, là người từng trải, tôi khuyên cô sau mười hai giờ tốt nhất đừng ra khỏi cửa.”
Chu Uẩn dùng món đồ trong tay chống xuống đất, đối với việc anh chính miệng thừa nhận càng muốn cười hơn: “Tôi không phải đang đứng sờ sờ ở đây nói chuyện với anh sao? Cũng chẳng thấy ma quỷ nào đến đòi mạng, đường đường là một ông chủ lớn mà gan bé tẹo thế thôi à? Người làm kinh doanh thực tế mà lại mê tín sao.”
“Cô cảm thấy lời tôi nói rất giả à?”
“Không phải cảm thấy, là giả đến mức không thể giả hơn.”
Văn Chú khẽ gật đầu: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
Chu Uẩn quay đầu nhìn lướt qua đồng hồ trên tường trong phòng: “Mười hai giờ rưỡi.”
“Vừa rồi tôi nói mấy giờ đừng ra khỏi cửa?”
“Mười hai giờ!”
Văn Chú cười khẩy một tiếng: “Mười hai giờ đã qua, cô mở cửa gọi tôi qua đây, người bị ma nhập chẳng lẽ là cô sao?”
“Tôi? Tôi bị ma nhập?” Chu Uẩn tức cười “Văn Chú, cái gan bé bằng hạt vừng của anh mà còn dám nói tôi à?”
Văn Chú cụp mắt liếc nhìn vũ khí trong tay cô, cười nhạo: “Có một loại ma nữ cứ thích nửa đêm canh ba chui ra, tay cầm đồ đứng trước cửa gọi người ta là “anh”, trong sách nói loại ma này đều là kiếp trước tương tư thành bệnh, oán niệm quá nặng không thể đầu thai, lang thang nhân gian tìm kiếm người của kiếp trước, không ngờ cô lại nặng tình với tôi như vậy, kiếp trước kiếp này đều không buông tha, chậc, thật đáng sợ.”
Nếu không phải thân phận đè nén, Chu Uẩn thật sự muốn bất chấp tất cả một lần, giơ món đồ trong tay lên nhắm thẳng vào khuôn mặt kia mà quất mạnh, còn hơn là cứ phải nghe anh nói mình tâm tư không trong sáng, có ý đồ với anh.
Trong lòng nén giận nhưng không quên chính sự, Chu Uẩn nhân lúc anh chuẩn bị rời đi bất ngờ đưa tay túm lấy tay áo ngủ của anh, chất liệu lụa sờ trong tay cứ như thể làm cách nào cũng không nắm được, đầu ngón tay cô siết đến trắng bệch, cứng rắn kéo người vào trong phòng, đóng cửa và khóa trái.
Toàn bộ quá trình diễn ra dứt khoát, không hề có chút thương lượng nào, càng không định nói cho Văn Chú biết nguyên do của hành động này.
Chu Uẩn giả vờ lơ đãng liếc nhìn, trên thảm bên giường có một chỗ hơi gồ lên, xem ra thứ đó được giấu dưới thảm.
“Nửa đêm nửa hôm đưa tôi vào phòng em” Văn Chú nhìn bàn tay vẫn chưa buông của cô, hừ nhẹ một tiếng, “Cuối cùng cũng vào được nhà tôi rồi, không kìm nén được tâm tư nữa chứ gì?”
Chu Uẩn túm lấy cổ áo choàng ngủ của anh, dùng sức kéo một cái, đẩy người ngã về phía giường, ép anh nửa nằm nửa ngồi nhìn cô diễn trò.
“Văn tổng, thực ra hôm nay trên xe tôi là lạt mềm buộc chặt đấy.” Chu Uẩn từ từ cúi người xuống, hai tay chống bên cạnh chân anh, từ cuối giường từng chút một trườn lên, ngồi lên người anh nhưng không hoàn toàn áp sát, chỉ là về mặt thị giác trông hai người dường như dính chặt vào nhau, khó lòng tách rời.
Cô móc lấy dây áo ngủ của anh khẽ ngịch, ngón trỏ hơi dùng sức kéo dây áo ra. Đập vào mắt là từng khối cơ bụng săn chắc, các thớ cơ đan xen, tựa như núi non trùng điệp, nhìn là biết là người cực kỳ khắt khe trong việc giữ gìn vóc dáng.
“Hài lòng không?”
Chu Uẩn vừa định nói có liên quan gì đến cô không? Nhưng nhớ ra mình vẫn đang diễn, phải giả vờ ra cái vẻ thích đến chết đi sống lại.
“Hài lòng.” Cô nói dối mà sắc mặt không hề thay đổi “Văn tổng nhìn là biết thuộc kiểu người có sức khỏe đặc biệt tốt.”
Chu Uẩn vừa định nói câu tiếp theo, thì người đang nằm trên giường bất ngờ ngồi dậy, bàn tay rộng lớn giữ chặt eo cô, trong ánh mắt kinh ngạc của cô, nhẹ nhàng bế bổng cô lên lật ngược tình thế, cô ban nãy còn chiếm ưu thế, giờ phút này bị giam cầm chặt chẽ ở thế yếu, chăn mỏng mềm mại dán chặt vào da thịt, dường như còn cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng còn sót lại ở nơi anh từng nằm, nóng đến mức lưng cô tê dại.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Văn Chú nghiêng người ghé sát tai cô, giọng nói khàn khàn như giấu mồi câu dẫn dụ, từng câu từng chữ vạch trần diễn xuất vụng về của cô trước công chúng: “Công chúa nhỏ, chơi trò này với tôi cô còn non lắm.”
Chu Uẩn ngẩn người, sau giây phút thất thần ngắn ngủi, cổ cô truyền đến một cơn đau, ấm nóng ẩm ướt, còn có một chút cảm giác trơn trượt, k*ch th*ch da thịt khiến cô không kìm được rùng mình một cái, cảm giác xa lạ lập tức tràn vào khắp cơ thể, giống như có con sâu nhỏ bò vào trong quần áo, tê tê ngứa ngứa.
Bên tai truyền đến tiếng m*t rõ ràng, Chu Uẩn hơi nghiêng đầu, cố gắng trốn thoát khỏi đôi môi mỏng của anh, nhưng khi cơn đau xuất hiện lần nữa, cuối cùng cô cũng đành bỏ cuộc, sự kiềm chế không thể thoát khỏi, càng giãy giụa chỉ đổi lại sự quá đáng hơn từ anh.
“Không quậy nữa à?” Văn Chú rời khỏi xương quai xanh mảnh khảnh của cô, ngẩng đầu nhìn cô chăm chú, đôi mắt sâu thẳm có thêm vài phần d*c v*ng khó che giấu, nhưng anh trước giờ luôn không để lộ sơ hở, ngay khi cô phát hiện, tín hiệu d*c v*ng đó đã nhẹ nhàng tan biến, chỉ còn lại sự bình tĩnh người chuẩn bị tính sổ.
“Anh có phải đã biết từ sớm rồi không?” Chu Uẩn quay đầu nhìn anh, não bộ phân tích từng chút một hành động kỳ lạ của anh sau khi vào phòng “Xem tôi làm trò, quả nhiên người giày có nhiều sở thích quái đản thật.”
Đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, ngón tay thon dài không an phận vén lọn tóc dài xõa trên chăn mỏng của cô lên, dùng đuôi tóc quét nhẹ qua nơi anh vừa hôn, chỗ đó có kiệt tác mới nhất anh để lại, phản chiếu ánh đỏ hồng.
Tóc cô không phải chất tóc tơ mềm, tóc quét nhẹ qua da, mang lại không phải cảm giác ngứa, mà là một cảm giác mâu thuẫn khó nói nên lời, hơi ngứa lại kèm theo cái đau sau khi bị v*t c*ng đâm vào, hai loại cảm giác xuất hiện cùng lúc trên người mình khiến Chu Uẩn cuống lên.
“Anh có thể đừng quậy nữa được không?”
“Giúp cô giảm đau thôi, không muốn à?” Văn Chú nhân đó đưa lọn tóc dài kia quét qua mặt mình “Chậc, không phải nói tóc phụ nữ giống như rong biển sao?”
Chu Uẩn cạn lời thở dài một hơi: “Văn tổng, tôi không có tóc dài như rong biển, chỉ có tóc cứng như lông heo thôi, anh có thể tránh ra được không?”
“Tránh ra?” Anh khẽ nhướng mày, ý đồ xấu lập tức xuất hiện “Vẫn còn thiếu một chút.”
Chu Uẩn còn chưa hiểu thiếu một chút là thiếu cái gì, người đã bị bế ngang lên, thấy anh vòng qua cuối giường đến bên mép giường, bế cô ngồi ngay mép giường đối diện với tủ quần áo, khoảng cách không quá hai bước.
“Anh làm gì thế?” Cô thực sự không hiểu “Thả tôi xuống trước đã.”
Văn Chú chẳng thèm để ý, tay phải ôm eo cô, đầu ngón tay dùng sức siết chặt, cô ngoài việc dựa vào lòng anh thì không còn đường nào khác.
Chu Uẩn bị siết đến sắp không thở nổi, đưa tay muốn gỡ bàn tay đang kìm kẹp của anh ra, đầu vừa cúi xuống, đã bị một lực lớn cưỡng ép nâng lên, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng v**t v* cằm cô.
Thông qua đôi mắt sâu như đầm nước của Văn Chú, Chu Uẩn đọc được một tia xâm lược sắp ập đến.
Phản ứng của cô đưuọc xem là nhanh, nhưng cô đã đánh giá thấp sự chênh lệch sức mạnh nam nữ, bàn tay giơ lên chết đứng giữa không trung, bị cánh tay trái của anh chặn lại trong tích tắc, bàn tay đang nắm chặt cằm nhanh chóng trượt xuống sau gáy, cô hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng, cảnh tượng trên xe lại tái diễn.
Giống mà lại không giống.
Chu Uẩn cảm nhận được hơi thở của anh ngày càng nặng nề, như muốn tháo xương nuốt trọn cô vào bụng. Anh không tấn công, chỉ áp sát và lướt nhẹ môi theo viền môi cô, như đang dịu dàng an ủi.
Tâm tư Chu Uẩn dao động, trong khoảnh khắc ngẩn người đó, đôi môi đỏ mọng vô tình hé mở, và khe hở nhỏ này, lại là cơ hội để anh hành động, ngay khoảnh khắc cô buông lỏng cảnh giác, anh giống như báo săn nhanh chóng tóm gọn con mồi, bóp nghẹt hơi thở của cô, buộc cô phải chấp nhận hơi thở từ anh, từng chút một chiếm lĩnh lãnh thổ cuối cùng của cô.
Sự cọ xát giữa môi răng khiến Chu Uẩn ngày càng không chịu đựng nổi, vỗ nhẹ vai anh nhắc nhở, đổi lại là sự công thành đoạt đất càng thêm trầm trọng.
Ngay khi cô tưởng rằng đêm nay mình sắp bỏ mạng tại đây thì không khí trong lành đột ngột tràn vào, Chu Uẩn thở hổn hển cực kỳ chật vật. Cô còn chưa kịp trách móc câu nào, đã thấy Văn Chú giơ ngón tay cái nhẹ nhàng lau khóe môi.
“Quay được thứ mình muốn rồi chứ?” Ánh mắt dịu dàng của anh dần bị thay thế bởi sự lạnh lẽo, ánh mắt u ám khóa chặt tủ quần áo phía trước “Cút ra đây.”
