Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 44: Tôi nói loa phóng thanh cô ta có biết là cái gì không?



Lực giãy giụa Chu Uẩn nhẹ đi một chút, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng đầy áp bức của Văn Chú mà thất thần. Ban đầu cô nghĩ anh phát hiện ra thiết bị giấu dưới thảm, nhưng anh biết có người trong tủ quần áo từ lúc nào?

Cô đảo mắt nhìn về phía cửa tủ, khép kín không một kẽ hở, không có bất kỳ sự bất thường nào, làm sao Văn Chú biết được?

Trong lúc cô nghi hoặc, cửa tủ bị người bên trong nhẹ nhàng đẩy ra, từng chút từng chút hé mở như thước phim quay chậm, cho đến cuối cùng lộ ra khuôn mặt rõ ràng của Thẩm Kim Thư, cũng đồng thời phơi bày biểu cảm bối rối ngượng ngùng của cô ấy trước mặt họ.

Biết mình làm sai, càng biết rõ người anh trai này của mình mềm cứng đều không ăn, nhưng nếu thực sự muốn anh nể mặt, thì dùng chiêu mềm mỏng ít nhất còn có một tia hy vọng sống sót.

Chân tay Thẩm Kim Thư đều tê rần, dù vậy vẫn không dám cử động, ngồi khoanh chân trong tủ quần áo, bên cạnh là những bộ quần áo chưa xé mác, treo kín hai bên, kẹp cô ấy ở giữa, khiến cô ấy trông nhỏ bé yếu ớt, vô cớ sinh ra ảo giác họ đang bắt nạt người khác.

“Anh.”

“Em có thể giải thích.”

“Chuyện này ấy mà…”

Thẩm Kim Thư vô tình liếc nhìn, vừa hay chạm phải ánh mắt Chu Uẩn ném tới, đại tiểu thư có thể nhận thua nhưng tuyệt đối sẽ không chịu mất mặt trước người ngoài, cô ấy vênh mặt đưa ra yêu cầu: “Chuyện này em có thể giải thích nhưng cô ta không thể ở đây.”

Chu Uẩn không đợi Văn Chú đồng ý, nói chính xác hơn là cô mở miệng chính là để cắt ngang lời đồng ý có thể thốt ra của Văn Chú, mỉa mai với vẻ hơi buồn cười: “Thẩm đại tiểu thư nên làm rõ đi, nửa đêm canh ba không ngủ chạy đến chỗ tôi ở, người cô nên giải thích nhất là tôi chứ không phải anh trai cô, những chuyện khác tạm thời chưa bàn tới, nhưng thiết bị giấu dưới thảm định quay cái gì?”

Thẩm Kim Thư ngạc nhiên đồng thời rướn cổ gào lên: “Cô quản tôi quay cái gì sao! Đây là nhà họ Văn, anh tôi còn chưa nói gì cô đã lên giọng chất vấn rồi?!”

Đối với hành vi muốn dùng giọng thật lớn để áp đảo cô của Thẩm Kim Thư, Chu Uẩn không thèm để vào mắt, loại người này càng dễ đối phó, đa phần đều là “thùng rỗng kêu to”, cộng thêm bối cảnh gia đình hậu thuẫn, người bên cạnh phần lớn đều nịnh nọt, số lần vấp ngã trong đời ít ỏi, luôn cho rằng mình to mồm một chút là có thể trấn áp được đối phương.

“Cô định quay cảnh tôi quyến rũ anh trai cô đúng không?”

Chu Uẩn vẫn đang ở trong lòng Văn Chú, cơ thể vốn đã mất hết sức lực vì một câu nói của cô ấy mà hồi phục sức sống, hai cánh tay từ từ giơ lên, đặt lên vai Văn Chú, đôi tay trắng nõn đan nhẹ vào nhau sau gáy anh. Với tư thế sủng phi coi trời bằng vung, ngay trước mặt Thẩm Kim Thư làm chuyện mà cô ta chướng mắt nhất.

“Làm sao bây giờ, hình như tôi quyến rũ thành công rồi.” Chu Uẩn nghiêng đầu dựa vào lòng Văn Chú, nhìn Thẩm Kim Thư đối diện đang tức đến xanh mặt, đổ thêm dầu vào lửa “Nếu không phải cô đi vào, đêm nay có khi gạo đã nấu thành cơm rồi, suýt chút nữa tôi đã thành chị dâu cô rồi.”

Lúc cô nói chuyện vẻ mặt đắc ý, nhướng mày khiêu khích về phía Thẩm Kim Thư, cả người như không xương dựa vào lòng Văn Chú, cơn nghiện diễn xuất nổi lên cực độ: “Văn tổng, suýt chút nữa em đã hạ gục được anh rồi, muốn trách thì trách em gái anh làm mất hứng, đừng có trách em nhé.”

Người phụ nữ tưởng chừng ngây thơ mà bỗng dưng biết cách quyến rũ thì chẳng mấy ai chống cự nổi, phụ nữ vừa xinh đẹp lại vừa biết cách quyến rũ, càng là thử thách sức chịu đựng của đàn ông.

Văn Chú cụp mắt nhìn cô, trên khuôn mặt trắng trẻo tuy có vết thương nhưng khó che giấu nhan sắc kiều diễm, hương thơm sau khi tắm thoang thoảng quanh người. Đuôi mắt cô dài nhỏ, giống như dùng bút kẻ mắt vẽ nên đường đuôi dài, khi mày mắt chứa chan ý cười, quả thực ứng với lời cổ nhân thường nói về cáo chín đuôi quyến rũ, mỗi cử chỉ, nụ cười đều ẩn chứa mồi câu hấp dẫn.

Bàn tay anh vòng qua eo cô bất chợt siết chặt, lực đạo không nặng nhưng đủ để nhắc nhở cô đừng quá đà.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn chịu đựng cơn đau nhẹ truyền đến từ eo, không chịu yếu thế dùng móng tay bấm vào bờ vai rộng của anh, không cho cô dễ chịu thì ai cũng đừng hòng được thoải mái.

Thẩm Kim Thư không biết sự so kè thầm lặng của hai người, trước mắt chỉ thấy mùi vị liếc mắt đưa tình, nhất là Chu Uẩn, nhìn cái dáng vẻ kia xem, hận không thể nuốt sống anh trai cô ấy ngay bây giờ mới hài lòng.

“Anh, em vốn tưởng rằng anh khác với những cậu ấm ăn chơi trác táng kia, uổng công mỗi lần ra ngoài em còn coi anh là tấm gương, anh nhìn xem anh bây giờ ra cái dạng gì? Bị một con hồ ly tinh như cô ta mê hoặc rồi!” Thẩm Kim Thư càng nhìn càng tức, dứt khoát nhảy ra khỏi tủ quần áo, hai tay chống nạnh, trừng mắt nhìn Chu Uẩn.

“Thẩm đại tiểu thư, hồ ly tinh như tôi là có ý gì?” Chu Uẩn buông Văn Chú ra, cánh tay mảnh khảnh nhẹ nhàng đẩy anh một cái, trách móc nói, “Không phải anh nói em là người khác giới xinh đẹp nhất thông minh nhất mà anh từng tiếp xúc, chỗ nào cũng tốt sao?”

Có thể bình thản bịa ra một đống lời nói dối, Văn Chú đã dự đoán được đêm nay Thẩm Kim Thư chắc chắn sẽ thua. Chu Uẩn gặp đối thủ mạnh thì càng mạnh hơn, ngay cả kẻ điên như Dư Triết Lương cũng bại dưới tay cô, tư duy của cô vốn đã khác biệt so với người thường.

Anh không nói gì, Thẩm Kim Thư nhìn thấy, tự mình hiểu là Chu Uẩn tự tô vẽ cho bản thân, độ chán ghét lại tăng thêm vài phần: “Tôi nói cô này, cô có thể đừng sống chết bám lấy anh tôi nữa được không? Với giá trị con người như anh tôi thì tìm người thế nào mà chẳng được?”

Dứt lời, thấy Chu Uẩn như con bạch tuộc vẫn bám dính trong lòng Văn Chú, Thẩm Kim Thư phẫn nộ thở dài, không nói hai lời xông lên kéo Chu Uẩn ra “Tôi nói cho cô biết…”

Lời còn chưa nói xong, người trong tay đột nhiên ngã xuống đất, một loạt thao tác khiến Thẩm Kim Thư ngơ ngác.

Cô ấy không ngốc, nhanh chóng phản ứng lại: “Cô bớt ăn vạ đi, tôi căn bản không dùng sức, đừng có giả vờ yếu đuối trước mặt anh tôi, đứng lên! Tôi bảo cô đứng lên!”

Chu Uẩn nếu đã bắt đầu diễn thì đừng hòng ai dễ dàng khiến cô bỏ vai, cô nằm nghiêng trên sàn, cuộn chặt áo choàng ngủ quanh người, ý khiêu khích vô cùng rõ ràng: “Không đứng lên được, bị ngã đau rồi.”

“Tự cô ngã xuống, bớt diễn kịch ở đây đi, anh tôi sẽ không…”

Thẩm Kim Thư còn chưa dứt lời, khóe mắt cảm thấy có một bóng xám lướt qua vai. Trong ánh mắt kinh ngạc của cô ấy, tận mắt nhìn thấy Văn Chú đứng trước mặt Chu Uẩn, từ tốn ngồi xổm xuống đưa tay phải về phía cô.

Cô ấy chưa từng thấy anh trai mình khuỵu gối, bất kể là trước mặt ai, dáng người anh thẳng hơn bất kỳ ai, đều là người khác khúm núm cúi đầu trước anh, nịnh nọt không dứt. Cảnh tượng trước mắt, không nghi ngờ gì nữa khiến khí thế kiêu ngạo muốn tính sổ của Thẩm Kim Thư như bị dội một gáo nước lạnh, tắt ngấm sạch sẽ.

Vị trí Văn Chú ngồi xuống vừa hay chắn tầm mắt Thẩm Kim Thư, tay phải dừng giữa không trung, đuôi lông mày khẽ nhướng nhắc nhở cô.

Chu Uẩn là người biết thấy đủ thì dừng, Văn Chú làm như vậy chẳng qua là biết rõ tất cả những gì Thẩm Kim Thư làm tối nay đã chạm đến ranh giới nhạy cảm, mà anh với tư cách là anh trai trên cả danh nghĩa lẫn huyết thống, về lý nên chủ động đứng ra chịu trách nhiệm, giống như lúc này, đưa tay ra không phải xuất phát từ phép lịch sự mà là để bên bị hại biết anh đang bày tỏ lời xin lỗi.

Đôi bàn tay đó với các khớp xương rõ ràng, lại đưa gần về phía cô thêm một chút. Chu Uẩn biết nếu diễn tiếp sẽ chọc giận ai đó, khiến anh quay đầu bắt cô cuốn gói ra đi thì sẽ lợi bất cập hại.

Cô từ từ nâng tay đặt vào lòng bàn tay anh, nương theo lực kéo của anh đứng dậy, hạ lệnh đuổi khách: “Đã muộn thế này rồi cũng nên nghỉ ngơi thôi.”

Chu Uẩn liếc nhìn Thẩm Kim Thư: “Thẩm đại tiểu thư đã là em gái của Văn tổng, tôi tự nhiên là không thể nói gì, chuyện tối nay phiền Văn tổng hỏi cho rõ ràng, chuyện quay lén video thế này cũng có, nhỡ đâu sau này biệt thự mất đồ vật có giá trị lại đổ lỗi lên đầu tôi, đến lúc đó mười cái miệng cũng không giải thích rõ được.”

Cô mạnh dạn kêu oan, chọc cho sắc mặt Thẩm Kim Thư càng thêm sa sầm, vì Văn Chú đang ở đây nên có vài lời cô ấy phải cân nhắc khi nói ra, nhưng bảo cô ấy chịu đựng ấm ức vô cớ thì không thể, cô ấy đứng sau lưng Văn Chú trừng mắt lườm Chu Uẩn một cái ác ý, ánh mắt âm thầm cảnh cáo: Cô cứ chờ đó!

Vở kịch kết thúc khi Văn Chú giẫm lên vỏ kẹo mở cửa phòng.

Chu Uẩn nhìn theo bóng họ rời đi, thấy Thẩm Kim Thư cúi gằm mặt sắp sửa đi chịu mắng, cô còn khá tò mò Văn Chú sẽ nói gì với Thẩm Kim Thư, là nhẹ nhàng quở trách vài câu, hay là tái mặt mắng cô ấy một trận tơi bời?

Bóng dáng hai người biến mất trước cửa, Thẩm Kim Thư đi cuối cùng không đóng cửa, Chu Uẩn có lý do nghi ngờ Thẩm đại tiểu thư cố ý, thôi bỏ đi, lát nữa người ta phải đi chịu phê bình, cô tự mình qua đóng cửa cho đỡ tốn thời gian công sức.

Chu Uẩn vừa vươn vai vừa lê dép chuẩn bị đi đóng cửa, đến gần cửa, nhìn thấy Văn Chú quay trở lại, cô suýt chút nữa đâm sầm vào lòng anh “Anh! Dọa chết tôi rồi.”

Cằm anh khẽ hất lên, ánh mắt rơi vào cái bàn cách sau lưng cô không xa, “Đều là cô bóc à?”

Chu Uẩn nhìn theo ánh mắt anh ra phía sau, một rổ kẹo đủ màu sắc chất thành ngọn núi nhỏ “Có nguyên nhân cả.”

“Ừ.” Văn Chú khẽ thở dài, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy dặn dò “Ăn hết kẹo đi, thiếu một viên tôi hỏi tội cô.”

Chu Uẩn còn chưa kịp nói lời từ chối, Văn Chú đã xoay người rời đi trước, bỏ lại một mình cô đứng tại chỗ nhìn anh vừa đi vừa chỉnh lại dây đai trên áo ngủ, trong đầu cô vô cớ hiện lên những múi cơ bụng xếp chồng khi anh nằm trên giường, quả thực rất quyến rũ.

Nhiệt độ gò má đột ngột tăng cao, Chu Uẩn vỗ nhẹ hai tay lên má để hạ nhiệt, cô đang nghĩ cái gì vậy? Đói kém đến mức dám nảy sinh ý đồ với Văn Chú rồi sao?

Lùi lại vào phòng, Chu Uẩn vừa định dọn dẹp mớ hỗn độn dưới sàn, thì tiếng động lạ kia lại xuất hiện, thậm chí còn rõ ràng hơn so với lần đầu tiên nghe thấy.

Cô nhặt vũ khí đã chuẩn bị từ sớm để phòng thân lên, nắm thật chặt, nhẹ nhàng đi ra ban công, dùng sức kéo rèm và giơ vũ khí ra, nhưng ngoài một cơn gió lạnh thổi qua thì không có gì khác.

Chu Uẩn nhìn quanh bốn phía, ban công phòng bên cạnh ngoại trừ một chiếc ghế dài thì không có đồ vật nào khác, cô đi ra ban công hai bước, thò đầu nhìn động tĩnh dưới lầu, ngoại trừ một hàng cây xanh, thì ngay cả cái bóng ma cũng không có, hình như âm thanh thật sự là do cô bị ảo giác nên nghe nhầm.

Biệt thự có diện tích quá lớn, nhìn ra xa, dưới màn đêm các loại cây xanh đan xen, giống như bầy xác sống ùa tới trong tình tiết phim điện ảnh vậy, đen kịt một mảng, khiến người ta nhìn mà kinh hãi.

Chu Uẩn xoa xoa cánh tay định về phòng, vừa xoay người, âm thanh quỷ dị kia lại xuất hiện lần nữa, lần này đứng ở ban công nghe rất rõ, giọng nữ uyển chuyển du dương thỉnh thoảng xuất hiện, âm thanh lúc to lúc nhỏ, lờ mờ có thể nghe ra giống như hí khúc, trầm bổng du dương rõ ràng.

Đêm hôm khuya khoắt trong biệt thự truyền ra loại âm thanh này, thật đúng với mấy tình tiết kinh dị trong phim.

Chu Uẩn vốn không muốn xen vào chuyện bao đồng, nhưng nghĩ lại, dù sao cũng không có ma quỷ, vừa hay đi xem xem rốt cuộc là chuyện gì, nếu vẫn là Thẩm Kim Thư giở trò, thì đừng trách cô tính cả nợ cũ lẫn nợ mới.

Sau khi quyết định xong, Chu Uẩn nắm chặt món đồ trong tay, một mình đi đến nơi phát ra tiếng động.

Hành lang trải thảm, che giấu tiếng bước chân rất tốt, cũng khiến những âm thanh quỷ dị kia càng thêm rõ ràng.

Chu Uẩn nói không sợ là giả, dù sao đơn thương độc mã gặp chuyện lạ, dù cô có không tin vào chuyện quỷ thần đến đâu, nhưng bước đi trong hành lang rộng lớn, từ từ đi xuống dọc theo cầu thang, cả tòa biệt thự như chỉ còn lại một mình cô. Tầng một trống trải, càng khiến xung quanh cực kỳ tĩnh lặng, dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập.

Chu Uẩn sợ mình đi dép lê gây ra tiếng động, cô cởi dép để bên cạnh cầu thang, rón ra rón rén tiến về phía nguồn phát ra âm thanh.

Cô không để ý chiếc camera ẩn gắn trong bình hoa đã quay lại toàn bộ dáng vẻ lén lút của cô, truyền rõ nét đến máy tính trên tầng ba.

Văn Chú liếc mắt nhìn qua, khu vực giữa màn hình chín ô xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh, dưới ống kính độ nét cao, làm gì cũng bị quay lại rõ mồn một, bao gồm cả đôi dép lê sau lưng cô.

Anh chú ý thấy cô đi chân trần trên nền gạch men lạnh lẽo, trên tay cầm đồ vật đang định đi về phía tầng hầm.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Về phòng của em đi, không có lần sau.” Văn Chú gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn “Quản tốt chuyện của mình đi, anh không có nhiều sức lực để lần nào cũng đi dọn dẹp hậu quả giúp em đâu.”

Thẩm Kim Thư bĩu môi, từ nhỏ đến lớn Văn Chú đối xử với cô ấy luôn lạnh nhạt, đa số thời gian đều là cô ấy mặt dày tiếp cận để nói chuyện, cô ấy quả thực đã gây họa mấy lần, đều là Văn Chú giúp cô ấy giải quyết. Cô ấy tưởng anh là ngoài lạnh trong nóng, đối với cô em gái này vẫn quan tâm, nhưng sau này nghe trộm bố mẹ nói chuyện, mới biết Văn Chú không phải muốn quản chuyện của cô ấy mà là bị dì ép buộc nên miễn cưỡng đồng ý.

Người anh trai này của cô ấy đối với bất kỳ người khác giới nào cũng lạnh nhạt, đến mức khi nhìn thấy sự khác biệt của anh đối với Chu Uẩn, cô ấy không khỏi ghen tị, hóa ra anh không phải là người vô tình cô cảm, cũng có mặt dịu dàng và biết nghĩ cho người khác, cũng biết dung túng, chỉ là những ngoại lệ này dường như đều dành cho Chu Uẩn.

Thẩm Kim Thư càng nghĩ càng tủi thân, dù sao cô ấy đứng ở đây lời nên giải thích cũng đã giải thích rồi, tuy nói là ngụy biện nhưng ít ra cũng là cảm xúc chân thật, tùy anh tin hay không.

Cửa phòng làm việc mở ra rồi đóng sầm lại, Văn Chú liếc nhìn cánh cửa đóng muốn rung trời chuyển đất, ấn đường khẽ cau lại. Anh thu hồi tầm mắt, đi đến trước màn hình máy tính, tùy tay ấn bàn phím, hình ảnh đột ngột chuyển đến tầng hầm, giống như anh đoán, cô thực sự đã đi đến tầng hầm, cho dù anh đã nói rõ tầng hầm không được phép đến.

Cánh tay trái của Văn Chú chống lên tay vịn ghế làm việc, day day ấn đường, chẳng có ai khiến anh bớt lo cả.

Cùng lúc đó, Chu Uẩn ngày càng đến gần nơi phát ra âm thanh quái dị kia, âm thanh đó cũng ngày càng rõ ràng, nghe rõ hơn, nhưng âm điệu dường như đã thay đổi, hông còn dịu dàng và tinh tế như lúc nãy, mà có vẻ thô ráp hơn một chút.

Chẳng lẽ ma nam ma nữ tối nay tụ tập ở tầng hầm tổ chức tiệc?

Chu Uẩn nắm chặt món đồ trong tay hít sâu một hơi, định lấy hết can đảm xông tới mở cửa, bên trong rốt cuộc có tình huống gì nhìn là biết ngay.

“Nếu tôi là cô thì tôi sẽ không mở đâu.”

Giọng nói bất thình lình truyền đến từ phía sau, bầu không khí ngột ngạt, cảm xúc căng thẳng, tất cả đều bị giọng nói ma quái này làm cho nghẹt thở.

Chu Uẩn cau mày quay đầu nhìn người đến.

Văn Chú dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, dáng đứng lười biếng nhìn cô chằm chằm.

“Anh không nghe thấy tiếng à?” Chu Uẩn cân nhắc vài giây “Dưới tầng hầm có người anh không biết sao? Không phải có ma.”

“Tò mò quá mức không phải chuyện tốt.” Văn Chú thong thả đi về phía cô, đứng trước mặt cô cúi đầu nhìn cô, ánh mắt hơi trầm xuống “Cấm địa của biệt thự Bắc Lâm chính là tầng hầm, cô có biết hậu quả nếu mở nó ra không?”

Chu Uẩn rất ít khi nhìn thấy vẻ trầm trọng trên mặt anh, tim không khỏi thắt lại: “Hậu quả gì? Sẽ… chết sao?”

“Sẽ không chết.” Anh bất ngờ ghé sát cô, ép cô lùi lại đến lan can cầu thang “Nhưng còn khó chịu hơn chết.”

Mỗi chữ anh nói nói ra, biểu cảm lại càng trầm trọng hơn. Chu Uẩn đã quen với dáng vẻ buông thả hờ hững của anh, cho dù gặp chuyện khó cũng là ngạo nghễ nắm chắc phần thắng trong tay không coi ai ra gì, có thể khiến Văn Chú lộ vẻ mặt trầm trọng này, trong lời nói lại có ý sợ hãi, khiến cảm xúc của cô không khỏi bị lay động theo, dũng khí một mình đến tìm kiếm sự thật, trong vài lời nói của anh đã tan vỡ thành từng mảnh, không còn chút gan dạ nào.

“Không còn sớm nữa, hay là chúng ta về đi?” Chu Uẩn nặn ra một nụ cười gượng gạo,”Dưới tầng hầm cũng khá lạnh, tránh để bị cảm lạnh.”

“Không xem nữa à?” Văn Chú giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, tự tay chặt đứt đường lui của cô “Đến cũng đến rồi, không vào trong sao?”

Lực tay trên cổ tay rất lớn, lớn đến mức Chu Uẩn dù có giãy giụa thế nào cũng không lay chuyển được anh nửa phần.

Chu Uẩn cuống quýt hét lên: “Tôi không đi nữa, không đi nữa, Văn Chú anh buông ra!”

Cô vừa dứt lời, cánh cửa kia truyền đến tiếng động “cạch” một tiếng, ngay sau đó là tiếng “cót két”, cửa phòng từ từ mở ra, lộ ra một khuôn mặt người trắng bệch như ma.

“Á!!!” Chu Uẩn sợ đến mức suýt trượt chân, cô vòng tay ra sau nắm chặt cánh tay Văn Chú, sợ đến mức nói lắp: “Ma… mau! Mau nghĩ cách đi!”

Người trốn sau lưng sợ hãi ôm chặt lấy cánh tay anh, Văn Chú thậm chí có thể cảm nhận được đôi tay kia vì căng thẳng mà rịn ra mồ hôi mỏng, thấm ướt tay áo anh.

“Cô gọi hồn cô ta đến rồi, tự mình giải quyết đi.”

“Đừng đừng đừng!” Chu Uẩn trốn sau lưng anh, sợ đến mức không dám mở mắt, quên mất ân oán giữa hai người, chỉ biết lúc này Văn Chú là người duy nhất cô có thể dựa vào “Anh có cách nào không? Nhốt trong tầng hầm nhà anh chắc chắn anh có đồ trấn áp được cô ta chứ! Nhanh lên!”

“Có thì có đấy.” Văn Chú trầm giọng nói “Còn nhớ trước đó tôi nói với cô có ma nữ kiếp trước kiếp này đều không chịu buông tha tôi không? Thực ra chuyện này là thật đấy, cô ta bị nhốt ở trong này, cách duy nhất có thể trấn áp cô ta chỉ có một.”

Chu Uẩn đứng nghiêng người, hận không thể nhắm mắt chạy lên cầu thang về phòng, khuôn mặt vừa nhìn thấy quá đáng sợ, lờ mờ có thể nhận ra hình như là mặt phụ nữ, chỉ là trắng đến dọa người, thật sự giống oan hồn.

Tầng hầm nuôi ma nữ…

Chu Uẩn bây giờ chỉ hận mình đã không nghe lời Bạch Đàm, nếu để tâm một chút, có lẽ giờ này đã ngồi trên xe Trương Tân Minh chạy trốn khỏi căn biệt thự đoạt mạng này rồi.

“Trấn áp thế nào? Có phải cần pháp khí không?” Chu Uẩn nhắm mắt chặt đến mức đau nhức “Anh mau giải quyết đi!”

“Cô ta là vì tình mà khốn khổ, chỉ cần để cô ta nhìn thấy nhân gian vẫn có chân tình thì sẽ biến mất thôi.”

Chu Uẩn nửa hiểu nửa không: “Cụ thể là làm thế nào? Tôi cũng không thể bây giờ chạy ra đường tìm cho cô ta một đôi tình nhân rồi bảo người ta ân ân ái ái trước mặt cô ta được chứ?”

“Cái đó thì không cần.” Văn Chú giả vờ khó xử “Quá tiện cho cô rồi, cô cứ đứng trước mặt cô ta bày tỏ tình yêu với tôi, để cô ta cảm nhận được tình cảm chân thành xuất phát từ nội tâm của cô, lát nữa sẽ biến mất thôi.”

Chu Uẩn ghé sát lưng anh, nhỏ giọng lầm bầm: “Cô ta không phân biệt được tôi nói dối hay không sao?”

Văn Chú cúi mắt nhìn cô vẫn đang nhắm mắt nói chuyện vì sợ hãi, khóe môi khẽ nhếch lên, ý cười nhàn nhạt lướt qua, thay bằng giọng điệu trịnh trọng dặn dò: “Cho nên phải xem diễn xuất của cô rồi, nếu cô có thể lừa được cả ma quỷ, sau này làm chuyện gì cũng không sợ nữa.”

Chu Uẩn nắm chặt tay áo anh, l**m l**m đôi môi hơi khô, giọng điệu tha thiết bày tỏ “tình yêu” của mình dành cho Văn Chú.

“Em… từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em đã thích anh rồi.”

“Không đúng, là yêu luôn rồi.”

“Ừm, sau đó… sau đó anh đối xử với em rất tốt, mỗi đêm em đều lén cười đến tỉnh giấc.”

“Tóm lại là, rất thích, thích đến mức muốn hét to bằng loa phóng thanh.”

Chu Uẩn nói xong cảm thấy không đúng lắm: “Ê, tôi nói loa phóng thanh cô ta có biết là cái gì không?”

“Loa phóng thanh thì ta biết, nhưng nó lừa cô thì ta cũng biết, cô bé ạ, cô thật sự tin lời nó nói sao?”

Một giọng nữ dịu dàng từ từ vang lên, cũng khiến sợi dây đang căng chặt của Chu Uẩn đứt phựt hoàn toàn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...