Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 46: Lại là một kẻ cứng đầu



Chu Uẩn dùng sức cắn lên môi anh, mùi máu tươi lan tỏa nơi đầu lưỡi, hơi thở trở lại buồng phổi, cảm giác đè nén lập tức biến mất, cô nhìn thấy Văn Chú dùng ngón tay cái quét nhẹ qua cánh môi, vết máu nhàn nhạt dính trên ngón tay cái của anh.

“Cô cầm tinh con chó à?” Anh khẽ xoa đầu ngón tay, vết máu không khiến anh chú ý, ngược lại làm trái thông lệ lấy điện thoại liên hệ nhân viên an ninh bên ngoài bảo họ cho đi.

Chu Uẩn chuẩn bị xuống lầu, đi được nửa đường lại bước ngược lên hai bước, ngẩng đầu nhìn anh, khí thế không hề thua kém: “Văn Chú, tôi không phải là người gọi thì đến đuổi thì đi, càng không phải món đồ chơi tiêu khiển sau khi anh làm việc bận rộn, tôi biết những người có tiền như các anh thân phận địa vị bày ra đó, bất kể là cố ý hay vô ý, coi trọng hay coi thường, tiền của anh sẽ không có một xu của tôi, cho nên có một số việc biết điểm dừng thì nên dừng, tôi không cần thiết càng không có nghĩa vụ phải nhẫn nhịn anh mãi.”

Nói xong, Chu Uẩn không đợi anh phản hồi, một mình xuống lầu. Cô vịn tay vịn, đôi chân trần kiên định bước đi, ánh mắt từ trên cao dõi theo chặt chẽ, tầm nhìn nóng bỏng dường như có thể thiêu đốt một lỗ thủng trên áo cô.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đến tầng một, Chu Uẩn đi đôi giày đặt ở huyền quan, hơi lạnh ập vào mặt khiến cô nhất thời chưa kịp thích ứng, xoa xoa cánh tay, làn da hơi lạnh mới ấm lại đôi chút. Cánh cửa lớn vốn đóng chặt không biết đã mở ra từ lúc nào, chắc là tác phẩm của Văn Chú.

Trước cửa biệt thự Bắc Lâm, xe của Chu Vực đã đến từ trước, khoảnh khắc nhìn thấy Chu Uẩn, anh ta nhanh chóng xuống xe, chạy thẳng về phía cô.

“Tiểu Uẩn.” Chu Vực cởi áo khoác khoác lên bờ vai gầy guộc của cô, hai tay đặt lên vai che chở cô trong lòng “Anh đưa em về nhà.”

Chu Uẩn không nói gì, ngầm thừa nhận tất cả những gì anh ta nói và làm, dưới sự bảo vệ của anh ta ngồi lên ghế phụ, áo khoác khoác trên người vẫn còn hơi ấm, nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo từ bốn phía, giống như có cảm ứng, Chu Uẩn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh mắt dừng lại ở tầng hai.

Ở đó dường như có một bóng đen đang đứng lặng, bóng tối trở thành môi trường ẩn nấp rất tốt. Tuy nhìn không rõ, nhuwgn trong lòng lại có một giọng nói đang nói với cô, bóng đen đó không phải ai khác, là Văn Chú.

Xe từ từ rời khỏi biệt thự Bắc Lâm, ánh đèn đường kéo ra những vệt sáng mờ ảo dài ngoằng, theo tốc độ xe tăng dần, cuối cùng hòa vào màn đêm.

Chu Uẩn âm thầm thu hồi tầm mắt, cúi đầu lơ đãng nghịch ngón tay “Em nghe nói anh bị tai nạn xe, không sao là tốt rồi.”

Chu Vực im lặng hồi lâu: “Vụ bắt cóc là thế nào?”

“Em tưởng anh sẽ hỏi về buổi họp báo.” Chu Uẩn khẽ nhếch khóe môi, “Hoặc giải thích với em nguyên do vụ tai nạn xe.”

Bàn tay trên vô lăng của Chu Vực bất giác siết chặt, đêm khuya ít xe, anh ta nghiêng đầu nhìn cô, nguồn sáng lúc sáng lúc tối lướt qua mặt cô, nhưng đôi mắt đó vẫn trong veo, không bị bất kỳ hoàn cảnh nào ảnh hưởng.

Qua đèn đỏ phía trước, Chu Vực tìm được một chỗ có thể đỗ xe tạm thời, bên cạnh là một quán cà phê 24 giờ, ánh sáng màu ấm xuyên qua cửa kính chiếu ra một góc trước cửa, chút ánh sáng đó sau khi xe dừng lại kéo dài đến gầm xe.

Chu Vực nắm chặt vô lăng bằng hai tay, có quá nhiều lời muốn nói ra hết, sau khi anh ta cố gắng sắp xếp ngôn từ, thì sự thay đổi cảm xúc là rõ ràng nhất, những lời nghe có vẻ quan tâm nhưng trong lại bị giọng kể bình tĩnh làm suy yếu đi sự chân thành đó.

“Khương Thiên Doanh lỡ miệng nói ra, nên anh biết được Du Dĩnh và cô ta sắp xếp người bắt cóc em, vốn định lấy cớ tai nạn xe để khống chế Khương Thiên Doanh và đàm phán với nhà họ Khương trước, nhưng vẫn chậm một bước.”

Lúc Chu Vực cúi đầu ấn đường vô tình nhíu lại một cái, càng nói về sau sự áy náy trong lòng như muốn thiêu đốt anh ta, anh ta thậm chí không có dũng khí nhìn vết thương trên người Chu Uẩn. Đây là lần đầu tiên, anh ta không thể bảo vệ cô chu toàn.

Tai nạn xe là thật hay giả đều không quan trọng nữa, đối với Chu Uẩn mà nói có thể tận dụng cơ hội này triệt để diệt trừ nhà họ Khương, tự tay giải quyết sẽ khiến người ta hả hê hơn là để người khác làm.

“Anh, em hình như chưa bao giờ hỏi anh nguyên nhân lúc đầu anh ở bên Khương Thiên Doanh.” Chu Uẩn từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng phía trước hai giây, quay đầu nhìn anh ta “Bây giờ có thể nói được chưa?”

Hai năm trời ngay cả hỏi bóng gió cũng không có, mà nay cuối cùng cô cũng hỏi ra miệng, bên tai Chu Vực bỗng dưng vang lên những lời Thư Huệ nói khi về nhà, những lời Chu Uẩn thú nhận với bà ấy ở bệnh viện.

Cô em gái bé nhỏ đi theo sau lưng anh ta đã lớn rồi, chỉ vỏn vẹn hai năm, dáng vẻ ngoan ngoãn không còn nữa, như thay đổi thành một người khác, phong cách xử lý mọi việc càng thêm tàn nhẫn, điều này khác với những câu trả lời anh ta thường nghe thấy về cô, Chu Uẩn qua lời kể của người khác, vẫn là người dịu dàng, chung sống hòa thuận với mọi người.

Những lời nói trong buổi họp báo, ở bệnh viện, cứ như là nhân cách thứ hai của cô.

Có dũng khí và mưu lược, đứng vững và tính toán chính xác.

“Liên hôn.” Chu Vực im lặng giây lát “Tiếp xúc thì nhiều hơn.”

Đáp án nằm trong dự liệu của Chu Uẩn: “Lúc em còn học đại học hai người đã quen nhau, nhưng tại sao không chịu nói cho em biết? Để em mỗi lần đều tưởng anh chỉ đơn thuần đến tìm em, lừa em như vậy thú vị lắm sao?”

“Anh thật sự là đến tìm em.” Giọng điệu khẳng định của Chu Vực hơi gấp, nói xong tự cảm thấy tông giọng mình khá cao, anh ta hít sâu một hơi “Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ làm tổn thương em, nhưng tổn thương đã hình thành, những lời này chẳng qua là lời nói mát sau cơn mưa, Tiểu Uẩn, anh có thể không can thiệp vào bất cứ chuyện gì của em, duy chỉ có Văn Chú, nghe anh một lần, anh ta tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài đâu, em có nghĩ đến tại sao nhà họ Văn chưa bao giờ xảy ra chuyện làm tổn hại thể diện gia tộc trong suốt những năm qua không?”

Chu Vực biết cô đang nghiêm túc nghe: “Sự nghiệp do một tay ông cụ Văn gây dựng, trong thời đại đó có thể gây dựng được cơ nghiệp như vậy, trừ phi có người giúp đỡ, nhưng bên ngoài ai cũng biết cơ nghiệp lớn như vậy đều là tự thân lập nghiệp, thuận buồm xuôi gió suốt chặng đường em thấy có đáng tin không?”

“Đến bây giờ Văn Chú tiếp quản, chưa đến một năm đã giải quyết nhà họ Du, người người đều nói nhà họ Văn bạc tình bạc nghĩa, giết thỏ săn chó, em có từng nghĩ tại sao Văn Chú lại giải quyết nhà họ Du không?”

“Nhà họ Du tham ô và mượn danh nghĩa Thịnh Hoằng tự ý mở công ty bên ngoài, Văn Chú lấy cớ đó để hạ bệ ông ta, không lâu sau hàng loạt bê bối của nhà họ Du bị phanh phui, tất cả truyền thông ở Túc Viên đều đưa tin về chuyện này, bao gồm cả việc xét xử Du Sóc Đông, mọi việc diễn ra vô cùng suôn sẻ.”

“Tiểu Uẩn, một gia đình chưa từng xuất hiện sai sót, không có bất kỳ bê bối nào, nhìn bề ngoài quả thực khiến người ta khâm phục, nhưng em có thực sự tin không?”

Chu Vực nói rất rõ ràng, cũng may nhờ anh ta, sự nghi ngờ vốn mơ hồ như được dùng mảnh vải lau mạnh, lộ ra mặt thật.

Sau khi vào biệt thự Bắc Lâm, Văn Chú nói trừ tầng hầm ra các phòng khác đều có thể chọn, đợi cô chọn phòng xong lại đột nhiên đưa điện thoại tới, anh biết cô nhất định sẽ liên lạc với Bạch Đàm, tự nhiên cũng sẽ nói đến chuyện ở biệt thự Bắc Lâm.

Anh đã tìm hiểu về Bạch Đàm từ trước, cái gọi là tin đồn do người giúp việc truyền ra rốt cuộc là thật hay là cố ý dùng giọng điệu của người giúp việc để truyền đạt cho Bạch Đàm chuyện biệt thự Bắc Lâm có ma, những thứ này e là đều nằm trong tính toán của Văn Chú.

Thông qua Bạch Đàm nói lại cho cô, sau đó ban công truyền đến tiếng động thu hút sự chú ý của cô, khiến cô tự mình hành động, đi đến tầng hầm tìm nguyên nhân.

Chu Uẩn nghịch ống tay áo khoác, cẩn thận nhớ lại âm thanh phát ra từ ban công, đứt quãng, hơn nữa thời gian mỗi lần phát ra rất tinh thế, giống như chương trình đã được cài đặt sẵn, có người có thể điều khiển từ xa.

Tầng hầm cách phòng cô một đoạn, Chu Uẩn nhớ đến cánh cửa đóng chặt của tầng hầm, nhìn thế nào cũng không đến mức không có hiệu quả cách âm. Tiếng hát kịch dù lớn đến đâu, nhưng cũng cần phải xuyên qua phòng rồi lên tầng một, từ đó tiếp tục đi lên tầng hai.

Cô ở căn phòng cuối hành lang. Khoảng cách không tính là gần, âm thanh phát ra từ ban công lại dường như ở ngay bên cạnh, chỉ là lúc đó do môi trường và sắc trời, cộng thêm tâm lý tò mò quấy phá, khiến khả năng suy nghĩ giảm sút, phản ứng đầu tiên nghĩ đến là Thẩm Kim Thư giở trò.

Nếu lúc đó cô kiểm tra kỹ lại phòng một lần nữa, có lẽ sẽ có phát hiện khác.

“Tiểu Uẩn?”

“Hả?” Chu Uẩn hoàn hồn “Em hơi mệt, những gì anh nói em nhớ rồi, sẽ lưu tâm.”

Chu Vực thấy áo khoác khoác trên người cô trượt xuống khuỷu tay, theo thói quen chăm sóc cô, anh ta kéo áo lên “Đừng để cảm lạnh.”

“Anh, em muốn đi thăm Bạch Đàm.” Chu Uẩn chủ động nói rõ “Cậu ấy cũng bị thương, em muốn đi thăm.”

Chu Vực hiểu cô, đã nói ra miệng là phải làm “Anh đưa em qua đó.”

Nơi Bạch Đàm ở là một bệnh viện tư nhân, Chu Uẩn không rõ lắm, từ miệng Bạch Đàm mới biết chi phí một đêm có thể bằng lương tháng của một người bình thường, ba bữa một ngày bao gồm cả hộ lý, các dịch vụ đều có. Thảo nào lúc đó trong điện thoại Bạch Đàm không giấu nổi vẻ kích động trong điện thoại.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đến cổng Bắc bệnh viện tư nhân Hoa Khang, Chu Uẩn cúi đầu nhìn qua cửa sổ xe, xác định là nơi cô muốn tìm, thuận tay tháo dây an toàn: “Anh, đêm nay em ở đây luôn tiện thể ở cùng Bạch Đàm.”

Lúc chuẩn bị xuống xe, cảm giác ấm nóng đột ngột trên tay trái khiến cánh tay Chu Uẩn cứng đờ, cô khẽ c*n m** d***, từ từ xoay người, mi mắt hơi rũ liếc nhìn bàn tay phải Chu Vực đặt trên mu bàn tay cô, không như Văn Chú có mạch máu rõ ràng, tay Chu Vực giống như ngọc thạch thượng hạng, trên da rất ít nếp nhăn.

Cô biết anh ta có lời muốn nói, lẳng lặng chờ đợi không nói một lời.

“Em muốn rời khỏi nhà họ Chu phải không?”

“Là vì hai năm ở Dung Thành anh không hay đến thăm em sao?”

“Hay… chỉ đơn thuần là giận dỗi?”

Anh ta hỏi rất cẩn thận, tốc độ nói chậm, giọng nói dịu dàng, giống như sợ cô sẽ vì thế mà tức giận đập cửa bỏ đi.

Chu Uẩn chưa từng thấy anh ta như vậy, chắc là do cảm thấy có lỗi với cô.

“Anh, thứ em muốn rất đơn giản, một công việc, đi làm tan làm bình thường, thỉnh thoảng tụ tập với đồng nghiệp bạn bè hoặc đi du lịch, bình bình đạm đạm là được rồi.” Chu Uẩn tự giễu “Nhưng những ý niệm đơn giản này nhà họ Chu cũng muốn giúp em cắt đứt, em nghĩ… chắc không ai nói cho anh biết, nhà họ Chu đã tìm giúp em đối tượng kết hôn tương lai, một ông chủ chuỗi cửa hàng đã ly hôn, gia sản sung túc.”

Vẻ mặt Chu Vực ngẩn ra: “Anh không rõ lắm, chuyện này anh sẽ đi xử lý, không ai có thể ép em, em yên tâm được không?”

“Anh, đừng vì em mà gây bất hòa với gia đình, em là người ngoài, trước giờ vẫn luôn là vậy.” Chu Uẩn cười khẽ “Em không thay thế được Chu Tư Tình, cũng giống như mọi người không thay thế được người nhà của em, thay vì giữ thể diện chi bằng thành thật một chút, nên thế nào thì cứ thế ấy.”

Chu Uẩn không cho anh ta cơ hội phản bác, dùng sức hất tay anh ta ra, đẩy cửa xe dứt khoát xuống xe, bóng lưng mang theo vài phần tiêu sái nhìn thấu tất cả.

Chu Vực nhìn bóng dáng quen thuộc ngày càng đi xa, đầu ngón tay vẫn còn chút hơi ấm, cứ như thể cô chưa hề rời đi, mọi thứ vẫn chưa hề thay đổi.

Anh ta không biết, mỗi bước đường Chu Uẩn đi qua đều từng có bóng dáng của anh ta, nhưng sau này cô phải một mình đi hết mọi con đường, những phong cảnh dọc đường cô cuối cùng cũng có thể dừng lại để chiêm ngưỡng thay vì cứ mãi chạy theo anh ta như trước.

Cửa kính bệnh viện tự động cảm ứng, từ từ mở ra rồi chậm rãi đóng lại, nuốt chửng bóng dáng cô.

Phòng bệnh của Bạch Đàm ở tầng sáu, trước khi lên thang máy Chu Uẩn đã hỏi nhân viên trực ban, báo tên Bạch Đàm sau đó biết được số phòng chính xác, cô gái này e là ngủ rồi, gọi điện cũng không bắt máy.

Chu Uẩn đi thang máy lên lầu, may mà trong thang máy có sóng, gửi cho Bạch Đàm mấy tin nhắn, thế mà cô ấy không trả lời tin nào, xem ra là ngủ thật rồi.

Cửa thang máy từ từ mở ra, Chu Uẩn cất điện thoại, bên ngoài đã có người chờ sẵn, mặc đồng phục hộ lý bệnh viện Hoa Khang mỉm cười với cô.

“Cô là cô Chu phải không?” Người phụ nữ nói rõ ý định “Cô Bạch bảo tôi đến đây đón cô.”

Chu Uẩn khẽ gật đầu, nhưng sự nghi ngờ trong lòng cô lại đang phóng đại vô hạn. Cô gửi cho Bạch Đàm không dưới mười tin nhắn, nhưng cô ấy không trả lời tin nào, với tính cách của cô ấy nếu sắp xếp hộ lý đến đón tất nhiên sẽ nhắn tin nói rõ, nhưng… không có.

Người phụ nữ đi trước dẫn đường.

Chu Uẩn nhìn chằm chằm bóng lưng cô ta ôn tồn hỏi: “Vết thương cô ấy thế nào rồi? Tôi nghe cô ấy nói bảo cô đi mua đồ cay cho cô ấy ăn, vì cân nhắc sức khỏe của cô ấy nên cô từ chối rồi?”

Người phụ nữ gật đầu: “Dù sao trên người có vết thương, ăn uống thanh đạm cũng giúp ích cho việc phục hồi vết thương.”

“Tính tình cô ấy không tốt lắm, lúc tối gọi điện thoại cho tôi, tôi nghe thấy có người bên cạnh dặn dò cô ấy đừng ăn đồ lạnh, chắc là cô nhỉ? Nghe giọng khá giống.”

Người phụ nữ quay đầu cười cười: “Tôi làm hộ lý chắc chắn phải tận tâm làm tròn trách nhiệm, lúc đó cũng cuống lên nói chuyện không chú ý chừng mực.”

Chu Uẩn nhìn quanh bốn phía, phía trước là nhà vệ sinh công cộng.

“Đến vội vàng quá, trên đường đi tôi đã đặt giỏ hoa quả, người giao hàng chắc sắp giao đến rồi.” Chu Uẩn giả vờ kiểm tra đơn hàng trên điện thoại, “Còn mấy trăm mét nữa là đến, hay là cô cùng tôi xuống lầu lấy đi? Tôi mua khá nhiều, chắc hơi nặng, tôi thấy bệnh viện dán thông báo không cho người giao hàng mang lên lầu.”

Bước chân người phụ nữ hơi khựng lại: “Thế này đi, cô đến phòng bệnh trước, tôi thường làm việc nặng nên có sức, chạy một chuyến không sao.”

“Tôi phải kiểm tra hàng, nhỡ đồ không ổn thì bảo người giao hàng mang về luôn.” Chu Uẩn chặn lời phản bác của cô ta “Tôi vốn đã ngại làm phiền cô, hai người cùng đi thì gánh nặng tâm lý của tôi sẽ nhẹ hơn.” Người phụ nữ im lặng vài giây: “Được thôi, chúng ta đi nhanh về nhanh.”

“Ấy, đợi chút, tôi đi vệ sinh cái đã.”

Chu Uẩn không đợi cô ta trả lời, tự mình chạy về phía nhà vệ sinh, đẩy cửa đi vào trong.

Người phụ nữ nhìn bóng dáng vội vã đi vào của cô, lông mày nhíu lại đến mức như muốn thắt nút, nhưng lại chẳng có cách nào. Đang nghĩ lát nữa phải làm sao, thì trong nhà vệ sinh truyền đến một tiếng hét và tiếng đồ vật vỡ tan.

Cô ta nhanh chóng đẩy cửa đi vào: “Sao vậ… Ưm!”

Sự lạnh lẽo kề ngay cổ không thể bỏ qua. Người phụ nữ muốn cúi đầu xem rốt cuộc là gì, vừa động đậy, cổ liền truyền đến cơn đau rõ rệt giống như bị rạch rách da.

Bên tai vang lên một giọng nói dịu dàng, nhưng lại nói ra những lời tàn nhẫn nhất…

“Nghe nói người bị cắt cổ, máu sẽ phun ra như suối.” Chu Uẩn cười nhẹ, “Nhưng tôi tò mò hơn là cơ thể người rốt cuộc có bao nhiêu máu, cái nhà vệ sinh này có đủ chứa không.”

“Cô Bạch bảo tôi đến đón cô, cô làm như vậy là có ý gì?” Người phụ nữ cố tỏ ra bình tĩnh “Cô còn như vậy tôi kêu cứu đấy!”

“Cũng tốt, vừa khéo để nhân viên bệnh viện qua đây nhận mặt, xem xem cô là vị hộ lý nào.”

Chu Uẩn giữ mảnh gương vỡ ấn mạnh xuống, cho đến khi nhìn thấy máu rỉ ra, chủ động vạch trần thân phận của cô ta: “Tôi không ngờ thư ký bên cạnh Khương Nghiêm Bân lại là một kẻ cứng đầu đấy.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...