Chu Uẩn cẩn thận từng li từng tí mở mắt trái, liếc thấy “con ma” sau cánh cửa mở cửa bước ra. Một bộ đồ hát kịch màu xanh pha lẫn màu lục khoác trên người, dài đến mặt giày, đặc biệt là khuôn mặt trắng bệch pha đỏ rõ rệt kia là bắt mắt nhất.
Ánh sáng tầng hầm hoàn toàn dựa vào đèn tường, vừa khéo sao đèn tường gần chỗ này sáng không nhiều, dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt vai nữ chính kinh kịch còn chưa hóa trang xong kia trông rợn người vô cùng, cái miệng tô son hình đĩnh vàng* đỏ như sắp nhỏ máu.
Miệng tô son hình đĩnh vàng*: Trong trang điểm hí khúc, đây là kiểu vẽ miệng nhỏ nhắn, môi trên được vẽ nhọn và cong lên ở hai bên mép.
Có thể xác định không phải ma là người, nhưng với lớp trang điểm và tạo hình này, Chu Uẩn lúc đầu nhìn nhầm cũng không trách cô hoàn toàn được, ai bảo chỗ rộng thế này mà ngay cả đèn cũng không nỡ bật.
Người đó giơ tay nhẹ nhàng rũ ống tay áo rộng, trước tiên là trách mắng Văn Chú: “Bà thấy cháu là lâu không bị ông nội mắng nên bắt đầu ngứa ngáy rồi.”
Ông nội?
Chu Uẩn bắt được từ nhạy cảm, từ sau lưng Văn Chú thò đầu ra, nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt tuy đã trang điểm nhưng vẫn lộ ra khí chất xuất chúng, do trang điểm nên nhất thời không phân biệt được tuổi tác thực tế, cô dựa vào phỏng đoán chào hỏi: “Bà là Hạ lão phu nhân phải không ạ?”
Ánh mắt Hạ Mẫn hơi chuyểnrơi vào người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp trước mặt, sau khi âm thầm đánh giá, bà quang nhìn về phía Văn Chú: “Không định giới thiệu chút à?”
Văn Chú im lặng giây lát: “Đây là Chu Uẩn, còn bà ấy là… bà nội tôi.”
“Sai rồi.” Hạ Mẫn xắn tay áo lên, ngay trước mặt Chu Uẩn đưa tay về phía Văn Chú “Thẻ đâu? Hôm đó bảo cháu mở tấm thẻ phụ cho bà mà vẫn chưa thực hiện.”
Chu Uẩn hiếm hoi thấy Văn Chú lộ ra một chút vẻ bất lực trên mặt, cô cũng ngạc nhiên khi đường đường là Hạ lão phu nhân lại tìm chính cháu trai mình để đòi tiền, nghĩ lại cũng phải, Văn Chú không thiếu tiền, tìm anh đòi là hành động sáng suốt.
“Cấp trên có lệnh, không thể cấp thẻ được.”
Văn Chú còn chưa nói xong, cánh cửa kia lại truyền đến tiếng “cót két”. Một người phụ nữ cũng mặc đồ hát kịch chậm rãi đi ra, thoạt nhìn thấy có người lạ, ngẩn người hai giây, rồi nói thẳng: “Cô ấy là?”
Hạ Mẫn không quên chuyện cái thẻ, cơ hội không thể bỏ lỡ, đương nhiên là phải châm ngòi thổi gió: “Muộn thế này ở biệt thự Bắc Lâm còn có thể là quan hệ gì, Trác Doanh à, chúng ta đều là người từng trải, chút chuyện này còn không nhìn ra sao?”
Thẩm Trác Doanh di chuyển ánh mắt đánh giá vượt qua Văn Chú đến người Chu Uẩn, trông quả thực là xinh đẹp. Hiểu con không ai bằng mẹ, nhìn vẻ ngoài cô gái này liền biết là kiểu con trai bà thích.
“Con không định giải thích sao?” Thẩm Trác Doanh đặt tay lên tay nắm cửa đợi Văn Chú đích thân giải thích quan hệ hai người.
“Mẹ thấy trước giờ con giải thích với được mấy người rồi?”Văn Chú biết chủ ý của Hạ Mẫn, không thể để bà cụ được toại nguyện, lúc nào cũng nghĩ cách hành hạ anh, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, chỉ có lời của Văn Hoằng mới có thể khiến bà tém tém lại.
“Nói chuyện với mẹ cháu thế à?” Hạ Mẫn thể hiện khí thế trưởng bối “Trác Doanh à, mẹ thấy là do các con quá nuông chiều nó, con xem nó bây giờ coi trời bằng vung rồi.”
Chu Uẩn đứng một bên như người qua đường hóng chuyện, thấy Văn Chú bị hai người kiềm kẹp mà vẫn mặt không cảm xúc, tâm trạng cô thoải mái hơn đôi chút. Đây gọi là báo ứng nhãn tiền, không phải không báo mà là chưa đến lúc, anh cả ngày toàn không đứng đắn, vừa nãy còn lừa cô, giờ đến lượt anh bị mắng.
“Theo như hiểu biết của cháu, bảy tuổi cháu đã sống ở nhà chính họ Văn, lúc đó bố ruột cháu vì cái gọi là tình yêu mà bỏ vợ bỏ con, mà Hạ lão phu nhân bà lúc đó đang cùng hội chị em suốt ngày tụ tập đánh mạt chược, đi dạo phố mua sắm, số lần trông cháu đếm trên đầu ngón tay, vậy ai nuông chiều cháu?”
Hạ Mẫn ho khan hai tiếng, vô lý cũng phải nói thành có lý: “Đang yên đang lành lôi chuyện cũ rích này ra làm gì, mẹ cháu còn đang ở đây này!”
Đối với quan hệ giữa bố mẹ, sau khi Văn Chú bước vào nhà chính họ Văn do Văn Hoằng đích thân dạy bảo, bài học đầu tiên ông dạy anh là nhận rõ sự bạc bẽo và vô trách nhiệm của bố mình.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Từ sự thù hận ban đầu đến sự thờ ơ sau này, cho đến giọng điệu nhẹ nhàng khi nhắc đến ông ta, nhắc đến người mà nhà họ Văn mãi mãi không đề cập, Văn Chú mới nhận ra tình cảm của mình dành cho ông ấy đã tan biến từ lâu.
“Ơ, sao mọi người đều ra ngoài hết thế?”
Giọng đàn ông ồm ồm truyền đến, Chu Uẩn nhìn về phía nơi phát ra tiếng, một người đàn ông từ trong phòng đi ra, cũng mặc đồ hát kịch, vẽ kiểu mặt hoàn toàn khác với Hạ Mẫn, khi nhìn thấy Văn Chú, vẻ mặt khựng lại.
“A Chú sao cũng ở đây?” Người đàn ông cười toe toét “Vừa hay, chỗ chúng ta còn thiếu một người, cháu vào đi.”
Văn Chú liếc xéo người bên cạnh một cái, đổ hoàn toàn trách nhiệm cho cô: “Qua đây cùng cô ấy bắt ma.”
Chu Uẩn bỗng cảm thấy trên người có thêm ba ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt của các bậc trưởng bối cho dù không có ác ý, nhưng trong khoảnh khắc dồn hết lên người mình, Chu Uẩn vẫn có chút không chống đỡ nổi. Cô cụp mắt cố ý tránh khả năng chạm mắt với họ, lại nghe thấy bên cạnh truyền đến một tiếng cười khẩy cực nhẹ, rõ ràng là nhắm vào cô.
Chu Uẩn suýt chút nữa quên mất tình cảnh khó xử hiện tại đều là kiệt tác của kẻ đầu têu bên cạnh, cô hơi quay đầu trừng mắt nhìn anh, ý tứ tính sổ trong mắt rất rõ ràng. Vốn tưởng Văn Chú ít nhiều sẽ tránh ánh mắt trách cứ của cô, hưng cô lại đánh giá thấp sự mặt dày đáng sợ của người nào đó, anh như đã bật “chế độ vô địch”, mặc cho đao kiếm vung vẩy, vẫn vững như bàn thạch.
Người đàn ông là người đầu tiên phản ứng lại, nhíu mày truy hỏi: “Bắt ma? Bắt ma gì?”
Văn Chú chuyển ánh mắt sang cô, không nói.
Ý đó quá rõ ràng, quyền giải thích giao cho cô.
Chu Uẩn cắn răng chịu đựng áp lực, cơn nghiện diễn xuất lập tức nổi lên, cô cố nặn ra hai giọt nước mắt: “Đúng là bắt ma, anh ấy lừa cháu rằng tầng hầm biệt thự Bắc Lâm là cấm địa, đưa cháu đến xem, còn nói có một ma nữ nhung nhớ không quên anh ấy …”
Người đàn ông hơi ngạc nhiên đồng thời quay đầu nhìn Thẩm Trác Doanh, đó là con trai bà, đương nhiên do người mẹ ruột là bà định đoạt.
Nào ngờ Thẩm Trác Doanh chẳng nói ai cả, ngược lại hỏi đến một người không có ở đây: “Quà Thanh Dữ nhờ con mang về đâu?”
“Cốp xe.” Văn Chú nhìn bà muốn mở miệng nói tiếp, trầm giọng cắt ngang “Không phải còn muốn hát kịch sao? Để những người bên trong đợi có thích hợp không?”
Bầu không khí bỗng nhiên trở nên gượng gạo, nhiệt độ giảm xuống điểm đóng băng với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Hạ Mẫn với tư cách là người lớn tuổi nhất ở đây, đối mặt với khuôn mặt lạnh nhạt của cháu trai mình cũng không có cách nào khuyên bảo, đứa trẻ này từ nhỏ đã không thân thiết với ai chỉ tôn trọng Văn Hoằng hơn một chút. Bà cũng vậy, Thẩm Trác Doanh cũng vậy, nếu tâm trạng anh tốt, nói vài câu không sao, nếu anh không muốn nghe, nói thêm nữa anh sẽ không nể mặt.
Trước mắt, đã có xu hướng phát triển theo chiều hướng không nể mặt nữa rồi.
“Ui da!” Chu Uẩn nắm chặt cánh tay anh suýt đứng không vững “Đầu tôi hơi chóng mặt.”
Văn Chú đỡ lấy cơ thể sắp ngã của cô, nhìn cô nhắm chặt mắt kêu đau khổ sở, anh khẽ nhíu mày, bế ngang cô lên: “Mọi người tiếp tục đi.”
Thẩm Trác Doanh nhìn bóng lưng anh sải bước đi lên bậc thang, nghĩ đến ánh mắt vừa rồi Văn Chú nhìn mình, định đi theo.
“Trác Doanh.” Hạ Mẫn nhẹ giọng gọi bà lại “A Đài, cậu vào trong nói với họ một tiếng trước, chúng tôi lát nữa sẽ qua.”
A Đài là người cực kỳ biết nhìn sắc mặt, Hạ Mẫn thường có thái độ tốt với loại người này, đợi người đó đi rồi bà khẽ nói: “Nếu Văn Trọng có được một nửa con mắt nhìn người của con thì đã không xảy ra chuyện với bố nó.”
Thẩm Trác Doanh đột nhiên ngước mắt, chạm phải ánh mắt sắc bén của Hạ Mẫn thì mất tự nhiên tránh đi, nhỏ nhẹ giải thích: “Tính cách anh ấy trước giờ vẫn khá tốt.”
“Tính cách cậu ta quả thực tốt, nhưng con trai con tính tình thế nào, con hiểu rõ hơn mẹ.” Hạ Mẫn liếc nhìn cầu thang đầy ẩn ý “Nó là người giống Văn Hoằng nhất, con cảm thấy có một số việc có thể giấu được nó sao?”
Vẻ mặt Thẩm Trác Doanh cứng đờ, im lặng hồi lâu, đôi môi đỏ mấy lần muốn nói gì đó lại cảm thấy bất lực, mím chặt môi không nói nữa.
Lúc này, Chu Uẩn vừa bước lên tầng hai đã giãy giụa muốn xuống khỏi vòng tay Văn Chú, hai chân vừa chạm đất chắc chắn xong, cô nhìn ra sau một cái, xác định không có ai qua đây liền đưa tay đấm mạnh vào anh: “Lừa tôi nói có ma, còn ma nữ kiếp trước kiếp này gì đó, ma nữ nào không mở mắt kiếp trước thích anh thì thôi đi, kiếp này còn dây dưa với anh nữa hả?”
Văn Chú nắm lấy cổ tay cô, đầu ngón tay siết lại, người theo đó bị kéo đến trước mặt anh, cụp mắt nhìn dáng vẻ sống động như rồng như hổ của cô, đâu giống cơ thể không thoải mái “Sống lại rồi à?”
Chu Uẩn liếc nhìn tay anh, châm chọc: “Yên tâm, tôi có chết cũng kéo anh chôn cùng!”
Văn Chú kéo dài giọng “chậc” hai tiếng: “Mấy câu bày tỏ tâm ý vừa rồi là cô cảm thán từ đáy lòng đúng không? Chết cũng kéo tôi chôn cùng, đừng yêu tôi nhiều quá nhé.”
“…” Cô hít sâu một hơi “Lời này anh nói với người đàn ông kia thì thích hợp hơn chứ nhỉ?”
Khóe môi đang khẽ nhếch của Văn Chú cứng lại, màu mắt dần lạnh đi, đôi tay đang nắm cổ tay cô càng dùng thêm sức: “Cô muốn nói gì?”
Lực trói buộc trên cổ tay rất nặng, Chu Uẩn cảm nhận sâu sắc cơn đau như sắp trật khớp cổ tay, dù vậy vẫn không cúi đầu, đón lấy ánh mắt của anh, đáp lại một cách thẳng thắn: “Tôi nói quan hệ giữa bà Thẩm và người đàn ông kia không tầm thường, hai bên thích nhau.”
Dứt lời, cơn đau trên cổ tay cô giống như bị một loại vũ khí sắc bén nào đó cứa vào da thịt, đau đến mức Chu Uẩn cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt đau đớn, tiếng kêu đau yếu ớt lại không thể khiến anh dừng lại, đổi lại là sự quá đáng hơn.
“Chu Uẩn, tôi có từng nói với cô đừng đến tầng hầm chưa?”
“Tôi tưởng cô là người thông minh.”
“Muốn làm gì?”
“Hả?”
Lời thốt ra từ đôi môi mỏng kia ngày càng ngắn, sự lạnh lẽo trong lời nói như muốn đóng băng người ta, thần sắc của anh lạnh lùng chưa từng thấy, đôi đồng tử sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô, như thể chỉ cần một câu nói không vừa ý anh, anh sẽ không chút thương tiếc bẻ gãy cổ cô.
Phản ứng của anh vừa hay chứng thực phỏng đoán của cô, sự nghi ngờ lung lay bất định nhờ một loạt hành động của anh mà có đáp án khẳng định nhất.
Chu Uẩn chưa bao giờ cho rằng mình là người thiện lương gì cả, cô khó khăn lắm mới thoát khỏi nhà họ Chu, sẽ không để bản thân rơi vào một cái lồng giam tiếp theo, sẽ nắm bắt mọi cơ hội có thể để thoát khỏi mọi sự trói buộc, cho dù đâm đầu chảy máu, cũng dứt khoát không chịu đựng cuộc sống bị thao túng ngày qua ngày kéo dài như chục năm vừa qua nữa.
“Tôi sẽ không đến phòng làm việc của Thẩm Kim Thư, chuyện tối nay khiến tôi càng chắc chắn, bước vào phòng làm việc đó, cả đời tôi sẽ bị kìm kẹp, bị chơi xấu, bị xem thường, bị hãm hại, những việc này đều là chuyện sau này Thẩm Kim Thư sẽ làm, anh hiểu cô ta hơn tôi, đương nhiên biết chuyện tôi vừa nói, xác suất xảy ra trên người tôi và Thẩm Kim Thư lớn đến mức nào.”
Quả thực, mọi khả năng cô nói đều là những việc mà tính cách Thẩm Kim Thư sẽ làm, em gái mình là người thế nào Văn Chú rất rõ, chính vì rõ và hiểu sự kiêng dè của Thẩm Kim Thư đối với anh nên anh biết tính cách cô ta sùng bái kẻ mạnh, hoặc là để cô ấy thua tâm phục khẩu phục, hoặc là phải có thực lực vượt trội khiến cô ấy câm miệng.
Rõ ràng, Chu Uẩn mới vào phòng làm việc muốn đánh bại Thẩm Kim Thư trong thời gian ngắn có chút khó khăn, nhưng điều anh ngạc nhiên hơn là cô đã tinh ý phát hiện ra điểm đáng ngờ, một bí mật mà người ngoài không ai biết, cô lại phát hiện ra chỉ trong thời gian ngắn.
Không nghi ngờ gì nữa, đối với Văn Chú mà nói, chuyện đó giống như quả bom hẹn giờ, làm tổn hại thể diện nhà họ Văn đồng thời khiến anh nhớ lại chuyện Văn Trọng bỏ vợ bỏ con, anh dường như luôn là lựa chọn cuối cùng.
Văn Trọng vì tình yêu rời khỏi nhà họ Văn, nay Thẩm Trác Doanh cũng vì cái gọi là tình yêu mà lén lút yêu đương, họ sẽ không ký đơn ly hôn, ai sống cuộc sống người nấy, ưng lại để anh một mình đối diện với sự ca ngợi của mọi người về tình yêu của bố mẹ, và anh vì để bảo vệ nhà họ Văn, vì Thịnh Hoằng, dù buồn nôn đến cực độ, vẫn phải giả vờ như tình cảm bố mẹ rất tốt.
Đến mức từng có truyền thông to gan hỏi anh vấn đề về hôn nhân, trêu chọc anh hôn nhân sau này nhất định rất hạnh phúc, dù sao có hình mẫu ở đó mà.
Đèn tường vàng vọt, như một lớp kính lọc u ám, khiến cả hành lang trở nên hơi mờ tối.
Đôi mắt sắc lạnh của Văn Chú như đóng đinh lên người cô, giọng điệu công thức chất vấn: “Muốn lấy chuyện này uy h**p tôi sao?”
Chu Uẩn bình tĩnh lại: “Tôi chưa từng nghĩ dùng chuyện này uy h**p anh, nhưng nếu nó có thể tranh thủ quyền lợi cho tôi, tôi không ngại thử một lần đâu.”
Văn Chú buông cổ tay cô ra, thân hình cao lớn ép sát về phía cô, áp lực ập vào mặt, Chu Uẩn theo bản năng lùi lại một bước, bắp chân va vào lan can, Văn Chú kịp thời nắm lấy cánh tay cô, lực tay tăng thêm, mạnh mẽ kéo cô lại.
Chu Uẩn vừa đứng vững, mùi gỗ lạnh đặc trưng trên người anh lập tức gợi lên ký ức của cô.
Trên xe.
Trong phòng.
Đều từng ngửi thấy mùi hương này.
Văn Chú không buông cánh tay cô ra, mà kéo người vào lòng, cụp mắt nhìn cô: “Kẻ uy h**p tôi trước đó đã xuống suối vàng, mà bản thân hắn cho dù sống sot ra tù thì cũng đã là tuổi xế chiều, cô nghe qua tên hắn chưa?”
Chu Uẩn sống ở nhà họ Chu, rất nhiều chuyện không cần cố ý quan tâm, Chu Bá Sầm sẽ nói, Thư Huệ cũng sẽ nhiều lời hỏi vài câu, hắn trong miệng Văn Chú, nếu nhớ không lầm là nhà họ Du năm đó cùng ông cụ Văn đánh chiếm giang sơn, từ khi ông cụ Văn nắm quyền Thịnh Hoằng, danh tiếng nhà họ Du có lúc thậm chí còn lấn át cả Thịnh Hoằng, lấn át cả ông cụ Văn.
Sau này Văn Chú tiếp quản Thịnh Hoằng từ tay ông cụ Văn, dùng thủ đoạn sấm sét thanh trừng những phần tử hủ bại trong nội bộ Thịnh Hoằng, đa số mọi người đều tưởng Văn Chú làm màu làm mè cho có lệ, dù sao tân quan nhậm chức có ba ngọn lửa*, cũng phải làm ra chút thành tích ngoài mặt, nếu không khó phục mọi người tuân theo.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Tân quan nhậm chức có ba ngọn lửa*: là một thành ngữ phổ biến trong văn hóa Trung Quốc, chỉ người vừa mới lên vị trí lãnh đạo thường có hành động phải làm là tạo ấn tượng, thanh trừ chướng ngại và thuyết phục quần chúng.
Nhưng thủ đoạn quyết liệt của Văn Chú đã dạy cho tất cả mọi người một bài học, anh đã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì chắc chắn là con cá lớn khó bắt nhất dưới biển sâu.
Du Sóc Đông bị kết án ở mức cao nhất, mà vợ con ông ta ba năm sau khi ông ta vào tù đã bị kẻ thù trả thù, hai mẹ con đều thiệt mạng trong vụ tai nạn xe hơi, sau đó hung thủ đã tự kết liễu đời mình bằng thuốc trừ sâu.
Chuyện này gây xôn xao dư luận, mọi người đều lén lút nói vụ tai nạn xe hơi đó e rằng có liên quan đến nhà họ Văn, thậm chí có người đồn rằng Văn Chú sợ sau này con trai Du Sóc Đông lớn lên sẽ trả thù, cố ý sắp xếp một vụ tai nạn xe hơi để nhổ cỏ tận gốc.
Dù cảnh sát đã công bố thông báo chi tiết, nhưng mọi người vẫn tin vào tin đồn và lời đồn đại hơn, lâu dần hình ảnh Văn Chú âm hiểm, thủ đoạn tàn độc đã được thiết lập, mọi người cũng kiêng dè anh hơn.
Chu Uẩn ngẩng đầu chạm vào ánh mắt đen kịt của anh, mím môi một cái, cố làm ra vẻ bình tĩnh nói: “Nghe hay chưa nghe có quan trọng không?”
Văn Chú lấy điện thoại trong túi áo cô ra, ngay trước mặt cô mở ghi âm đưa điện thoại vào giữa hai người “Chuyện của Du Sóc Đông là do một tay tôi thúc đẩy, tai nạn xe, vào tù, tất cả mọi chuyện đều xuất phát từ tay tôi.”
Ghi âm kết thúc, Văn Chú nhét điện thoại vào túi áo cô, giọng điệu châm chọc: “Chu đại tiểu thư tốt nhất bây giờ đến đồn cảnh sát đi, nếu để chậm trễ tôi không đảm bảo sẽ xảy ra chuyện gì đâu, ù sao thế giới này không thiếu những sự cố bất ngờ…bao gồm cả cái chết.”
Văn Chú vừa nói, đầu ngón tay hơi lạnh đã chạm vào má cô, năm ngón tay hơi siết lại, cô bị buộc phải ngẩng mặt nhìn anh “Đi tố cáo đi, có lẽ tôi sẽ nương tay hơn khi ra tay với cô.”
Anh có thể dùng điện thoại ghi âm, thốt ra những lời ngông cuồng đó không chút kiêng dè, dù là đoán cô không dám hay là tự tin không sợ bất kỳ ai, Chu Uẩn ý thức rõ ràng, đối đầu trực tiếp với anh thì không có khả năng thắng.
Cô từ bỏ việc phản kháng, hơi nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, ánh mắt rơi trên bậc thang cầu thang.
Cho dù không nhìn anh nữa, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô, cảm giác tồn tại cực mạnh. Văn Chú nghiêng người lại gần, môi mỏng rơi trên chiếc cổ hơi nghiêng của cô, hơi thở nóng bỏng phả vào da thịt, nhưng Chu Uẩn lại cảm thấy một trận lạnh lẽo.
Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh như đang trêu đùa một con mèo cưng: “Uy h**p tôi mà chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?”
Khoảng cách quá gần, ánh sáng yếu ớt phát ra từ đèn tường nhuộm lên những sợi lông tơ nhỏ trên mặt cô một lớp sáng mỏng, lông mi cô vì căng thẳng mà hơi run rẩy.
Từng thấy dáng vẻ không đứng đắn của Văn Chú, thấy anh nghiêm nghị, nhưng chưa từng thấy anh như lúc này, cả người tỏa ra hơi thở nguy hiểm, như muốn hoàn toàn chặt đứt ý định phản kháng nhỏ nhoi của cô.
Bầu không khí đè nén âm thầm cướp đoạt hơi thở của cô, hô hấp ngày càng chậm, oxy xung quanh ngày càng ngày càng loãng.
Chu Uẩn đưa tay đẩy anh, giây tiếp theo, lòng bàn tay cô cảm thấy rung động lạ, Văn Chú đưa tay vào túi áo, nhìn rõ hiển thị cuộc gọi, dãy số nhấp nháy trên màn hình khiến tâm trạng anh vui vẻ, anh rất hào phóng, quay màn hình về phía cô.
“Anh trai cô thích gọi điện lúc chúng ta thân mật thế sao?” Văn Chú nhận ra cô muốn động đậy, cánh tay giơ cao, điện thoại rời xa phạm vi cô có thể lấy được, ấn phím nghe và loa ngoài, mặc kệ cô lo lắng.
“Tôi đến biệt thự Bắc Lâm rồi.” Chu Vực từ từ đạp phanh, nhìn trạm bảo vệ chặn xe phía trước, nói rõ ý định “Tôi đến đón cô ấy về.”
“Chi bằng anh tự mình hỏi cô ấy xem có muốn về không.”
Văn Chú đưa điện thoại đến trước mặt Chu Uẩn, trong khoảnh khắc cô bán tín bán nghi định nhận điện thoại, bàn tay rộng lớn giữ chặt vòng eo mảnh khảnh của cô, cưỡng ép xoay người cô lại để lưng cô áp sát vào ngực anh.
Anh khẽ cắn vào d** tai đỏ ửng của cô, thấp giọng nói: “Trả lời cho tốt vào, dù sao bên ngoài tối đen như mực, anh ta xảy ra chuyện gì tôi không chịu trách nhiệm đâu.”
Sự uy h**p trắng trợn k*ch th*ch cảm xúc của Chu Uẩn dâng trào: “Vô sỉ.”
“Cái này gọi là vô sỉ sao?” Văn Chú cười khẩy, lời thốt ra ngày càng th* t*c “Để anh trai cô nghe thấy anh ta sẽ nghĩ đi đâu? Cô định bôi nhọ sự trong sạch của tôi à?”
Lớp áo ngủ mỏng dính áp sát vào da thịt, khoảng cách kề cận, cô cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể đối phương dần tăng lên.
Chu Uẩn phải kiểm soát để đầu dây bên kia không nghe thấy, hai tay cô siết chặt đáy điện thoại đề phòng âm thanh truyền sang đầu bên kia, cô quá tức giận, quay đầu muốn mắng anh.
Văn Chú như dự đoán được cô sẽ làm vậy, hổ khẩu kẹp chuẩn xác cằm cô, ngón tay ấn bên má cô hơi động đậy, đầu cô chỉ có thể mặc anh đùa nghịch.
Anh cụp mắt nhìn chằm chằm môi cô, chỉ vài giây, hạ xuống một nụ hôn thật mạnh.
Chu Uẩn bị ép phải chịu đựng áp lực từ đôi môi anh, đó không phải là hôn, là g*m c*n, thề phải để lại ký hiệu thuộc về anh trên người cô.
