Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 49: Cho dì út của cô cùng những người khác một con đường sống



Thành thật?

Từ nhỏ đến lớn chưa có ai bắt anh phải thành thật cả.

Mỗi câu nói thốt ra từ miệng anh, dù là giả cũng sẽ có người nói là thật, sau khi tiếp quản Thịnh Hoằng, người dám bàn tán lại càng ít ỏi. Chỉ có cô, ba ngày hai bữa lại hậm hực, thỉnh thoảng còn giở trò khôn vặt với anh, lúc này gan càng to hơn rồi, dựa vào cửa xe với khí thế “mượn danh thiên tử để ra lệnh cho chư hầu” mà thách thức anh.

Văn Chú im lặng hồi lâu: “Cô nói chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây, câu này không đúng.”

Chu Uẩn tưởng anh lại định lảng sang chuyện khác, đôi tay đang khoanh lại siết chặt thêm vài phần, ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm vào anh: “Đừng hòng đánh trống lảng, hôm nay những chuyện này anh không giải thích rõ ràng, sổ sách kế toán thật của Hào Lợi tôi sẽ không giao cho anh đâu.”

Văn Chú đối với những lời uy h**p của cô coi như không nghe: “Chuyện của tôi một khi cô biết, thì không chỉ đơn giản là châu chấu trên cùng một sợi dây đâu, nếu có bất kỳ sự rò rỉ thông tin nào, cô vĩnh viễn là đối tượng bị nghi ngờ đầu tiên, cô có gánh vác nổi kết quả không?”

Anh là người thích nói lời khó nghe trước, nguy hiểm và hậu quả có thể xảy ra cũng sẽ thông báo cùng lúc, trong quá trình nói từng câu từng chữ đều mang theo mồi câu dụ hoặc, cuối cùng kết thúc bằng mức độ nghiêm trọng của sự việc, mọi sự sắp xếp, chuyển tiếp và tổng kết đều được anh thể hiện một cách trôi chảy, rõ ràng.

Sau vài lần tiếp xúc, Chu Uẩn đại khái nắm được chiêu trò của anh, cô chỉ nghĩ anh lại chơi trò cũ như trước, hai tay đang khoanh vẫn chưa bỏ xuống, nghiêng đầu nhìn anh: “Yên tâm, tôi không phải người lắm lời, anh nên lo lắng bản thân mình có ngày say rượu nói lỡ miệng rồi đổ lỗi lên đầu tôi.”

Dáng vẻ quả quyết của cô chọc cười Văn Chú, môi mỏng khẽ cong, hai phút trước họ không phải châu chấu trên cùng một sợi dây, nhưng giờ phút này anh đã thành công kéo cô về phe mình, cô muốn chạy cũng không có cơ hội chạy nữa rồi.

Đôi chân dài của anh bắt chéo, từng câu từng chữ nói ra sự thật: “Tôi quả thực muốn sổ sách kế toán thật của Hào Lợi nhưng cũng có thể không cần, chẳng qua là xử lý sự việc phiền phức hơn chút, cần tốn thêm chút thời gian để lấy từ tay ông ta mà thôi.”

“Sở dĩ tìm đến cô, vì cô là ứng cử viên tốt nhất, quan hệ giữa nhà họ Chu và nhà họ Khương sẽ khiến Khương Nghiêm Bân ít nhiều có vài phần kiêng kị, cô là con gái nuôi trên danh nghĩa, cô xảy ra chuyện, Chu Bá Sầm có nhu nhược đến đâu một khi biết chuyện này có liên quan đến nhà họ Khương cũng sẽ xé rách mặt, đối với Khương Nghiêm Bân mà nói Hào Lợi bây giờ chỉ có dựa vào Thạc Đằng mới miễn cưỡng chống đỡ được, vì công ty ông ta cũng sẽ không động vào cô.”

“Ngoài ra, Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh là sơ hở lớn nhất của Khương Nghiêm Bân, tâm tính hai mẹ con họ giống nhau như đúc, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, để cô về Túc Nguyên chính là ép họ tự rối loạn, họ xảy ra chuyện Khương Nghiêm Bân không thể không quản, đây mới là châu chấu trên cùng một sợi dây.”

Đôi mày thanh tú của Chu Uẩn khẽ nhíu, nghe thì có vẻ không có vấn đề gì nữa, nhưng trong đầu luôn có một giọng nói đang nhắc nhở cô: Sự việc không đơn giản như vậy.

Ở cùng một không gian với anh, Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng sự đáng sợ khi bị người ta dẫn dắt suy nghĩ, trong vài ba câu nói, anh đã giải thích nguyên do không phải cô thì không được, câu hỏi của cô đã được trả lời, anh sẽ không nói thêm những lời thừa thãi.

Hồi nhỏ, ngoài cổng trường lúc nào cũng có thể nhìn thấy người bán kẹo hồ lô. Chu Uẩn rất muốn ăn, sau này nhờ Chu Vực cuối cùng cũng được ăn một lần, trên một que gỗ xiên năm quả sơn trà bọc lớp đường đỏ, hương vị chua chua ngọt ngọt lúc đó khiến cô mong muốn được ăn thêm hai xiên nữa mới xua đi được sự thèm thuồng trong lòng.

Lúc này, sự “thèm thuồng” đó lặng lẽ chiếm lĩnh trong lòng cô, cô không giống như trước kia chọn cách thấy đủ thì dừng, bỏ qua lời nhắc nhở nói lời khó nghe trước của Văn Chú, nóng lòng muốn biết chân tướng ẩn giấu đằng sau.

“Biệt thự Bắc Lâm thì sao? Những điều anh để tôi thấy đó có liên quan gì đến Khương Nghiêm Bân? Những gì anh nói chẳng qua vẫn là đánh vòng bên ngoài, căn bản không hề chạm đến tầng thực tế.” Khóe miệng Chu Uẩn khẽ nhếch “Cái gọi là hậu quả chẳng qua là chiêu trò của anh vì anh không muốn nói ra sự thật, hoặc anh đang chờ đợi tôi giao cho anh thứ anh muốn.”

Văn Chú dùng ngón trỏ quét qua đuôi lông mày, tư thế lười biếng như thể hoàn toàn không bận tâm đến sổ sách kế toán thật mà cô nói trước đó: “Cô có biết câu lấy trứng chọi đá không?”

Sự mỉa mai không hề che giấu, Chu Uẩn dù có ngu ngốc cũng nghe ra anh đang mỉa mai cô cố đối đầu với anh chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, không có chút khả năng thắng nào. Cô cũng biết tỷ lệ thắng không lớn, nếu anh định dùng biện pháp mạnh, ngoài không có khả năng thắng còn có thể gây nguy hiểm cho bản thân cô.

Chu Uẩn bây giờ với nhà họ Chu coi như đã cạch mặt, một thân một mình ở Túc Nguyên, nếu thật sự cứng rắn đối đầu với Văn Chú chưa chắc đã không có một phần thắng, kẻ không có gì để mất không sợ kẻ giàu có, đạo lý này cô hiểu, Văn Chú đương nhiên cũng hiểu.

“Nếu cô muốn chơi liều với tôi thì sớm thu cái ý định đó lại đi, nếu tôi muốn nắm thóp một người sẽ không nhắm vào bản thân người đó, có đầy cách khác khiến người đó ngoan ngoãn nghe lời.” Văn Chú nhếch môi, làm như vô tình nhắc đến một người “Ví dụ như dì út của cô ở tận Phần Lan.”

Đó là điểm yếu của cô, Chu Uẩn chỉ nghe thấy tên thôi tim cũng thắt lại, huống hồ Văn Chú uy h**p rõ ràng như vậy, không nghi ngờ gì là đang chọc giận cô.

“Đừng động vào dì út của tôi!” Sắc mặt Chu Uẩn lạnh băng, sự tức giận tích tụ giữa lông mày hiện rõ mồn một “Dù tôi tự tổn hại ngàn phần cũng phải kéo anh bị thương tám trăm.”

“Thật sao?”

Lời vừa dứt, Văn Chú đột ngột lao tới cô, trong chớp mắt đã nắm chặt cổ tay cô và kéo người cô vào trong lòng. Nhưng khi anh còn chưa kịp nhìn rõ vẻ mặt của cô lúc này, thì trên cổ anh đã xuất hiện thêm một cảm giác lạnh buốt.

Tống Miện qua gương chiếu hậu nhìn rõ thứ đang kề trên cổ Văn Chú, tay trượt một cái, vô lăng mất kiểm soát, xe mất kiểm soát chệch khỏi đường đi chính, anh ta kịp thời điều chỉnh lại, vừa sợ hãi vừa nhìn chằm chằm Chu Uẩn dám cầm dao đe dọa trong gương.

“Cô Chu, đừng làm chuyện bồng bột, nếu Văn tổng xảy ra chuyện chúng tađều không gánh vác nổi đâu!” Chỉ trong chớp mắt, lòng bàn tay cầm vô lăng của Tống Miện thế mà đã rịn ra mồ hôi, tinh thần cả người căng thẳng tột độ, chỉ sợ mình nói câu gì k*ch th*ch đến Chu Uẩn, qua gương chiếu hậu liên tục quan sát sắc mặt cô.

“Lái xe cho tốt vào.” Một câu dặn dò nhẹ bẫng của Văn Chú khiến không khí căng thẳng trong xe tan đi không ít, anh biết Tống Miện tiếp theo sẽ tập trung vào việc lái xe, còn người đang kề dao vào cổ anh thì lại là người khiến anh phải bất ngờ vì đã đánh giá thấp.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Văn Chú rũ mi mắt, quét qua cán dao màu đỏ, chỉ một cái nhìn đã có đánh giá sơ bộ “Tôi không thể chết dưới dao gọt hoa quả được, đổi cái nào cao cấp hơn chút đi.”

Dao gọt hoa quả là lúc Chu Uẩn nhân lúc bệnh viện loạn như cào cào, đi qua một phòng bệnh đang mở cửa, nhìn thấy trên bàn có một con dao gọt hoa quả, lén lấy đi quả thực là để phòng thân, trước mắt công dụng ngược lại thay đổi rồi, bản thân cô cũng không ngờ con dao này lại nhắm vàp Văn Chú chứ không phải là Khương Nghiêm Bân hay người dưới trướng ông ta.

Nói không sợ là nói dối, Chu Uẩn chưa từng cầm dao dọa bất kỳ ai, chuyện kề lưỡi dao sắc lẹm vào cổ người khác càng không dám nghĩ đến. Khoảnh khắc đó, toàn thân cô căng cứng, cảm giác về sự nguy hiểm đã áp đảo lý trí, nếu không ra tay thì chỉ còn cách bị động chịu đựng.

Có lẽ vì lời nói hơi đùa cợt của Văn Chú, cảm giác cấp bách căng thẳng dịu đi đôi chút, con dao Chu Uẩn đang kề trên cổ anh dịch ra một chút “Đằng nào cũng chết còn kén chọn công cụ ra tay.”

“Với giá trị của tôi chọn một con dao có thương hiệu không phải rất bình thường sao?” Hàng mi đen của Văn Chú rũ xuống “Định lấy mạng tôi thật à?”

Đây là đang cho đôi bên bậc thang để xuống, Chu Uẩn mà không nắm lấy e rằng lát nữa chủ động sẽ thành bị động, ưu thế thành bất lợi, cô bỏ con dao khỏi cổ anh, gấp lại và cho vào túi, xin lỗi một cách khô khan: “Tôi không cố ý, là phản ứng trong tình thế cấp bách thôi.”

Chu Uẩn nói xong lại cảm thấy thừa thãi, nếu cô thật sự muốn lấy mạng anh, e là ngày mai ông cụ Văn sẽ truy nã toàn thành phố bắt cô nợ máu trả bằng máu, Văn Chú đương nhiên biết cô sẽ không ra tay, giải thích một câu ngược lại có vẻ như sợ anh hiểu lầm lắm vậy.

Văn Chú không đáp lời, nhướng mí mắt mỏng lên, nhìn cô bằng ánh mắt cao ngạo “tạm thời tin cô”.

“Không phải cô tò mò tại sao tôi lại để cô xuống tầng hầm ư?” Văn Chú vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh “Lại gần chút.”

Khoang xe có lớn đến đâu cũng là xe, không gian có hạn, bất kể ngồi ở đâu tiếng nói chuyện cơ bản đều có thể nghe thấy. Chu Uẩn không hiểu nguyên do anh muốn mình ngồi qua đó, chỉ coi như anh đang tìm cơ hội trả thù, cô đảo mắt liên tục, mức độ đề phòng tăng tối đa.

“Tôi ngồi đây cũng tốt mà, huống hồ đều ở hàng ghế sau có gì mà không nghe thấy?” Chu Uẩn giữ nguyên hiện trạng “Anh nói đi, tai tôi thính lắm.”

Văn Chú lại bắt chéo đôi chân dài, ngồi đó như một ông lớn, dáng vẻ lười biếng chậm rãi mở miệng: “Cổ bị thương rồi, dây thanh quản ít nhiều có ảnh hưởng.”

“?”

Đều là tiếng Trung, sao ghép lại thành một câu Chu Uẩn lại nghe không hiểu thế nhỉ?

Cô hé môi, mím lại, rồi lại hé môi: “Không phải, cổ anh vẫn bình thường mà, bị thương chỗ nào? Da còn chưa rách, dù cho ban đêm trời tối thì anh cũng đừng có diễn trò ‘vu khống dưới ánh đèn’ (chuyện rõ ràng nhưng cố tình xuyên tạc) như thế chứ?”

“Có phải cô cầm dao đặt ở đây không?” Văn Chú dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào vị trí dao gọt hoa quả kề vào.

Chu Uẩn cực kỳ miễn cưỡng gật đầu.

“Vậy chẳng phải là đúng rồi sao?” Thần y Văn Chú online tự mình khám bệnh “Trước đó tôi đã nói lực tay cô ngang ngửa người tập tạ quanh năm, cô đặt dao lên cổ tôi trong chớp mắt, không rách da không có nghĩa là cô không dùng sức, nội thương dẫn đến dây thanh quản bị ảnh hưởng.”

Chu Uẩn càng nghe càng cạn lời: “Vừa rồi anh giải thích nhiều như vậy dây thanh quản không phải vẫn tốt sao? So với mấy người không bị thương giọng còn to hơn chứ không nhỏ đâu, đúng là làm màu.”

Vừa dứt lời, Chu Uẩn cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo bay thẳng về phía mình, theo bản năng sờ sờ cổ “Được được được, cổ anh nội thương, dây thanh quản có vấn đề rồi.”

Chu Uẩn lén lườm anh một cái, dịch chuyển một cách không tình nguyện về phía anh, sau khi khoảng cách gần lại, bên eo đột nhiên xuất hiện một lực rất mạnh, siết cô suýt không thở nổi. Sau khi phản ứng lại, cô mới phát hiện anh đưa tay vòng ra sau lưng, nhanh chóng lấy đi con dao gọt hoa quả kia, lúc này dao đã đổi chủ, Chu Uẩn trơ mắt nhìn anh nghịch con dao gọt hoa quả, ánh mắt nhìn cô không giấu nổi vẻ đắc ý.

“Đê tiện.” Cô quay đầu nhìn sang chỗ khác, vừa hay nhìn thấy Tống Miện vì đèn đỏ từ từ đạp phanh “Đàn ông chẳng có cái gì tốt.”

Tống Miện qua gương chiếu hậu kinh ngạc liếc Chu Uẩn một cái, anh ta lái xe đàng hoàng, toàn bộ quá trình không tham gia, sao lại thành cái gì không tốt rồi?

Văn Chú tùy tiện ném con dao sang ghế phụ, nghiêng đầu liếc cô một cái, thấy cô nhìn chằm chằm ghế phụ với vẻ mặt không nỡ, giơ tay huơ huơ trước mắt cô “Muốn lấy lại à?”

“Ừ.” Chu Uẩn cố ý khiêu khích anh “Lên kế hoạch ám sát lần sau.”

“Chậc!” Anh bình phẩm sắc bén “Quả nhiên lòng dạ đàn bà là độc nhất.”

Sau một hồi náo loại lâu như vậy, chủ đề đã chệch hướng sang tận đẩu tận đâu, nói thêm nữa e rằng phải nhắc đến địa đạo chiến (một chiến dịch quân sự) mất, ngay cả việc ám sát cũng xuất hiện.

“Văn đại tổng tài, đêm nay tôi có không ngủ cũng phải đợi anh công bố sự thật.” Chu Uẩn nghiêng người, thản nhiên như chốn không người túm lấy tay áo anh, đầu ngón tay dùng sức, làm nhăn nhúm cả chiếc áo sơ mi được là phẳng phiu kia “Nói đi.”

Văn Chú nghiêng mắt nhìn bàn tay cô đầy vẻ thiếu tôn trọng: “Người đàn ông ở biệt thự Bắc Lâm cô có quen không?”

Được anh nhắc nhở, trong đầu Chu Uẩn hiện lên một khuôn mặt lạ lẫm, sợ mình có sơ sót, sau khi xác định đi xác định lại thì lắc đầu: “Không quen.”

“Người nhà mình cũng không quen à?” Văn Chú nắm ngược lại bàn tay đang túm chặt tay áo của cô, nghiêng người áp sát, khuôn mặt tuấn tú gần như kề sát mặt cô.

Bốn mắt chạm nhau, Chu Uẩn nhìn thấy không còn là đôi mắt chứa ý cười trêu chọc, giống như bút vẽ quét nhẹ để lại một nét đậm, nhuộm đôi mắt sâu thẳm của anh thành màu đen như mực, không nhìn ra một chút dao động cảm xúc nào. Nhưng cô biết rất rõ, Văn Chú đang quan sát cô, dường như thông qua việc nhìn nhau có thể phán đoán ra cô có nói dối hay không.

Xe khởi động lại, đi vào khu vực đèn neon sáng trưng, những vầng sáng vàng vọt xuyên qua cửa sổ xe lọt vào trong xe, ánh sáng và bóng tối giao nhau.

Chu Uẩn không biết có bao nhiêu đèn đường lướt qua trước mắt, nhưng biết những bóng đèn vàng vọt đó không xuyên qua được thân hình vĩ đại của người trước mặt, nhưng có thể đâm thủng lớp ngụy trang của cô.

Sự bình tĩnh đã kết thúc tại đây, Chu Uẩn không thể tiếp tục im lặng, gia đình đối với cô là vùng nhạy cảm, cô sẽ khao khát tìm kiếm câu trả lời, giống như lúc này.

“Người nhà của tôi? Anh có ý gì?”

Văn Chú nhẹ nhàng v**t v* làn da mềm mại nơi cổ tay cô, cằm hơi nghiêng, môi mỏng ghé sát tai cô, từng chữ rõ ràng giống như răng rắn độc cắn chuẩn xác vào chỗ yếu ớt của cô: “Đài Diệu Nguyên là dượng út của cô, chẳng lẽ Trình Tuyết Quân không nói cho cô biết sao?”

Thân hình Chu Uẩn hơi khựng lại: “Anh, anh đang nói cái gì?”

“Cô không phải tò mò tại sao tôi lại để cô xuống tầng hầm sao?” Ngón tay đang v**t v* của Văn Chú đột nhiên siết chặt, vòng quanh xương cổ tay mảnh khảnh nhô lên của cô “Tôi chính là muốn xem xem sau khi các người gặp nhau sẽ có phản ứng gì, mới dễ phán đoán tiếp theo là ra tay tàn nhẫn hay là chừa cho dì út của cô cùng những người khác một con đường sống.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...