Chu Uẩn giãy giụa hai cái, nhưng không có kết quả. Cô dứt khoát để mặc anh kìm kẹp cổ tay, quay đầu đi để kéo giãn khoảng cách ám muội, chằm chằm nhìn anh, nhất thời không nói nên lời.
Cô không biết nên hỏi thế nào, nói thế nào, dường như vừa mở miệng thì dù nói gì cũng sẽ bị đóng cái mác “cùng một phe”. Rõ ràng cô chưa từng gặp người đàn ông kia, thậm chí chuyện dì út kết hôn cũng là biết được từ miệng Văn Chú. Trước đó, cô chỉ biết dì út có bạn trai ở nước ngoài, ngoài ra hoàn toàn không biết gì cả.
Số lần Trình Tuyết Quân về nước rất ít. Bà từng giải thích rằng để lấy được thẻ cư trú vĩnh viễn ở nước ngoài phải bỏ ra nhiều tâm sức hơn người bình thường, dù sao visa làm việc cũng không phải thứ dễ dàng có được. Nhưng mỗi năm Trình Tuyết Quân đều gửi một khoản tiền về để trợ cấp sinh hoạt phí cho Chu Uẩn, tiền không nhiều nhưng quý ở tấm lòng.
Sau này Chu Uẩn hiểu được chi phí ở nước ngoài rất cao, không muốn tạo gánh nặng cho Trình Tuyết Quân, nên kỳ nghỉ hè năm tốt nghiệp cấp ba đã tìm việc làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt phí, lên đại học cũng vừa học vừa làm, từ chối việc Trình Tuyết Quân gửi tiền.
Trong và ngoài nước có sự chênh lệch múi giờ, Trình Tuyết Quân và cô có thời gian gọi điện cố định hàng tháng, chỉ đơn giản trò chuyện về cuộc sống thường ngày. Giờ nhìn lại, quả thực cô chưa từng hỏi han về chuyện hôn nhân của Trình Tuyết Quân.
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng, lời lẽ gay gắt của Văn Chú, sự bất an trong lòng Chu Uẩn đang dần phóng đại. Anh không nói thì thôi, đã nói là đánh thẳng vào điểm yếu nhất của người khác, khiến người ta không đỡ nổi.
Bất luận anh tin hay không tin, Chu Uẩn vẫn nói một cách không kiêu ngạo không tự ti: “Tôi không quen biết, thậm chí còn không hề biết sự tồn tại của người này.”
Văn Chú đột ngột buông cô ra, dựa lưng vào ghế, chỉnh lại áo sơ mi bị nhăn, ngón tay thon dài khẽ phủi trước ngực vài cái như đang phủi bụi, dùng sự im lặng để đáp lại lời giải thích của cô.
Chu Uẩn không nắm bắt được ý của anh. Sự việc tuyệt đối không thể hời hợt lướt qua như vậy, Văn Chú không nói lời nào, hoặc là đang suy nghĩ về tính chân thực trong lời nói của cô, hoặc là đang có toan tính khác. Mà giờ khắc này, cô không thể hỏi thêm, cục diện bị động giống như đi trên mũi dao, mỗi bước đều cần cẩn trọng. Câu nói cuối cùng “ra tay tàn nhẫn” của Văn Chú đã đưa ra tín hiệu nguy hiểm quá mãnh liệt cho cô. Cô có thể không quan tâm đến bản thân, nhưng không thể mặc kệ Trình Tuyết Quân.
“Đài Diệu Nguyên và dì út của cô đã đăng ký kết hôn hai năm trước,” Văn Chú khẽ nhếch môi, nhướng mày đầy vẻ châm chọc “Đăng ký kết hôn trong nước, đoán chừng ông ta cũng không ngờ mình sẽ gặp phải chuyện kia, nếu biết trước e rằng đã không đăng ký kết hôn rồi. Hiện tại điều ông ta muốn làm nhất chắc là làm sao để xóa bỏ sự thật đã từng kết hôn.”
Chu Uẩn đại khái đã hiểu ý của anh: “Anh muốn nói Đài Diệu Nguyên và mẹ anh có mối quan hệ không tầm thường, nhưng ông ta đã giấu mẹ anh chuyện đã kết hôn. Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến dì út của tôi? Dì ấy cũng là nạn nhân mà?”
Gương mặt anh chìm trong bóng tối, tóc mái rũ xuống che đi sự u ám trong đáy mắt rất tốt. Lần đầu tiên Chu Uẩn cảm thấy cuộc đọ sức không tiếng động này ngột ngạt đến mức khiến người ta không thở nổi.
Cuối cùng, tầm mắt anh khẽ chuyển, đôi mắt đen nhàn nhạt liếc nhìn cô: “Đài Diệu Nguyên nợ ba mươi triệu, đang gấp rút tìm người giúp ông ta trả khoản nợ này. Như cô đã thấy, mục tiêu của ông ta là mẹ tôi.”
Chu Uẩn cố gắng tiêu hóa sự kinh ngạc mà con số ba mươi triệu mang lại, bình ổn cảm xúc rồi nhẹ nhàng hỏi tiếp: “Anh nghi ngờ dì út tôi và ông ta là đồng bọn, hai người liên thủ lừa mẹ anh sao?”
Anh không nói gì, cứ tựa lưng vào đó, sự tĩnh lặng của anh đã nói lên tất cả.
Chu Uẩn cố gắng nén sự giận dữ trong lòng xuống, Mọi việc đều có nguyên nhân, người ta nghi ngờ là chuyện bình thường. Dù cô có muốn chứng minh nhân phẩm cho dì út đến mấy, sự bốc đồng và giận dữ cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Chu Uẩn thở hắt ra một hơi dài: “Tôi không biết anh lấy căn cứ nào để cho rằng dì út tôi tham gia vào chuyện này, nhưng dì ấy là người nhà của tôi, tôi và dì ấy cũng không phải quanh năm không gặp mặt. Dựa trên sự hiểu biết của tôi về dì ấy, không đến mức làm ra chuyện hạ lưu như vậy. Còn về Đài Diệu Nguyên, tôi hoàn toàn không hiểu gì về ông ta, ở biệt thự Bắc Lâm chắc hẳn anh cũng nhận ra, chúng tôi gặp nhau chẳng khác gì người lạ, diễn xuất có tốt đến đâu cũng sẽ không thể không lộ chút sơ hở nào.”
Văn Chú liếc cô một cái: “Muốn chứng minh dì út của cô không liên quan đến việc này, hãy nói cho bà ấy biết chuyện này và để bà ấy giải quyết Đài Diệu Nguyên. Nếu ông ta ngoan ngoãn quay về, chuyện này coi như bỏ qua.”
Giọng điệu của anh không cho phép nghi ngờ, Chu Uẩn dần dần hiểu ra tại sao anh lại chọn mình. Đài Diệu Nguyên chính là nguyên nhân anh gửi email đó, nhưng trong đó còn xen lẫn chuyện của Khương Nghiêm Bân, giữa hai chuyện này có điểm chung, đều liên quan đến cô.
“Chuyện của Khương Nghiêm Bân không chỉ dừng lại ở đó đúng không?” Chu Uẩn to gan suy đoán “Anh hoàn toàn có thể lật đổ ông ta, không cần mượn tay người khác giải quyết Khương Nghiêm Bân. Tốn nhiều công sức như vậy là vì đằng sau chuyện này chắc chắn có bí mật không thể cho ai biết, anh buộc phải cân nhắc hậu quả, cho nên không thể đích thân ra tay, mà phải tìm một người thích hợp nhất và ít bị nghi ngờ nhất để làm người tiên phong cho anh, xông pha trận mạc.”
Đôi mắt đang rũ xuống của Văn Chú từ từ ngước lên, ánh mắt liếc nhìn cô cuối cùng cũng nhuốm một chút ý cười, dù là giả nhưng ít nhất không lạnh lùng như vậy nữa.
“Tìm cô, quả nhiên không sai.” Anh cười một tiếng, tiếng cười mang vài phần ý vị tán thưởng kiểu “cuối cùng cô cũng phát hiện ra”.
Nhưng rơi vào tai Chu Uẩn lại là âm thanh chói tai hơn bao giờ hết. Sự thật được phát hiện sau khi bị người ta sắp đặt này, cứ như thể cô bị anh đùa giỡn trong lòng bàn tay, mỗi bước đi đều giống như một chương trình được thiết lập sẵn, lập trình viên đã nhập mã xong, còn cô chỉ là một trong số rất nhiều đoạn mã đó.
“Văn Chú, tiền đề của việc công khai thẳng thắn là đôi bên phải thành thật với nhau. Tôi tự nhận thấy hiện tại không có chuyện gì giấu giếm anh, anh còn định lợi dụng tôi thế nào nữa?” Chu Uẩn cúi đầu tự giễu, “Thật không ngờ có ngày tôi lại hữu dụng đến thế, có thể khiến Văn tổng của Thịnh Hoằng tốn công sức dụ tôi từ Dung Thành về lại Túc Nguyên.”
Ánh đèn đường chiếu sáng sườn mặt ẩn trong bóng tối của anh, sống mũi cao thẳng giao nhau tạo ra một đường ranh giới sáng tối, anh khẽ rũ mắt, hàng mi đổ xuống một cái bóng dài đậm.
“Dừng xe.” Giọng Văn Chú trầm xuống. Đợi Tống Miện dừng xe ở điểm đỗ xe tạm thời, anh nói: “Đi mua chút đồ uống đi.”
“Vâng.”
Tống Miện xuống xe, nói chính xác hơn là biết Văn Chú cố ý đuổi khéo mình đi, dường như đã quen với việc này.
Chu Uẩn lẳng lặng nhìn Tống Miện đi vào một cửa hàng đồ uống, thu hồi tầm mắt, chuyển sang nhìn Văn Chú: “Xem ra sự việc rất quan trọng, Văn tổng đến trợ lý đắc lực bên cạnh cũng đuổi đi rồi. Bây giờ tôi nói không muốn biết sự thật liệu có muộn không?”
Văn Chú cười khẩy: “Không phải nói là châu chấu trên cùng một sợi dây sao? Nhanh như vậy đã muốn phủi sạch quan hệ rồi?”
Dường như đã quen với việc thỉnh thoảng anh lại châm chọc mình, Chu Uẩn bình tĩnh đến lạ thường: “Một sợi dây hai con châu chấu, luôn có một con nhanh một con chậm. Con nhanh đi trước sẽ không đoái hoài đến con chậm, con chậm đi trước sẽ bị con nhanh đẩy rớt vì cản đường. Văn tổng cảm thấy tôi và anh, ai là con nhanh ai là con chậm?”
Từ khi quen biết đến nay, sự hiểu biết của Văn Chú về cô tăng lên từng ngày, quả thực cô rấ thông minh. Con người hiện nay đa phần chia làm hai nhóm, một nhóm hoàn toàn ngả theo phe nịnh nọt đánh mất bản thân, một nhóm theo chủ nghĩa ai cũng đừng hòng kiểm soát tôi, độc lai độc vãng. Người như cô, dù thuận cảnh hay nghịch cảnh đều có thể giữ được sự bình tĩnh cuối cùng, con mắt biết nhìn thời thế như vậy hiện nay rất hiếm có.
Anh biết ý cô muốn bày tỏ, liền thuận theo câu chuyện mà đưa ra câu trả lời: “Bất luận là con nhanh hay con chậm, tranh đấu đến cuối cùng, sợi dây đứt, không ai thắng cả.”
Chu Uẩn nhìn anh bật cười: “Văn tổng, nếu tôi là con chậm, tôi sẽ chủ động nhảy xuống nhường đường cho con nhanh. Nếu tôi là con nhanh, sẽ tùy tình hình mà quyết định có đợi con chậm hay không. Ngộ nhỡ phía trước có trở ngại, thêm một con sẽ thêm một cách giải quyết.”
Văn Chú khẽ nhếch môi mỏng, ánh mắt không rõ ý tứ rơi trên người cô, giọng điệu trêu chọc: “Tại sao lại chủ động nhảy xuống?”
“Nhảy xuống chưa chắc đã không có đường sống, nhưng chắn ở phía trước chắc chắn là đường chết.” Chu Uẩn khẽ nhún vai “Thay vì hai con tranh nhau, dây thừng đứt đoạn, chi bằng tự tìm đường sống. Nếu Văn tổng không muốn nói cho tôi biết, tôi không ngại đi tìm Khương Nghiêm Bân để bày tỏ thiện ý, kể lại toàn bộ những chuyện tôi biết cho ông ta.”
Văn Chú cười nhạo một tiếng: “Chu Uẩn, tốt nhất cô có thể luôn thông minh như vậy, nếu không…”
Ngón tay thon dài của anh từ từ vươn về phía cô, nhẹ nhàng móc lấy ngón trỏ mảnh khảnh của cô, giống như hai dải Mobius* quấn vào nhau.
Dải Mobius*: là một bề mặt một mặt có thể được tạo thành bằng cách gắn chặt các đầu của một dải hình chữ nhật sau khi đã xoắn một nửa đầu, thường được sử dụng làm biểu tượng cho sự vô tận, thống nhất và tái chế.
“Tôi sẽ mất đi bao nhiêu là niềm vui.”
Đôi lông mày thanh tú của Chu Uẩn khẽ nhíu lại: “Tôi không phải đồ chơi, sẽ không để anh tiêu khiển.”
“Cứ nhất định phải nghĩ theo hướng xấu sao?” Lời nói của Văn Chú ngừng lại “Cô khác những người khác, tôi đối xử với cô đương nhiên cũng khác, nói gì đến chuyện đồ chơi chứ?”
Bị lừa mấy lần, Chu Uẩn đã học khôn hơn rồi, cũng trở nên mặt dày giống anh: “Văn tổng không phải là có ý đồ gì với tôi rồi chứ? Quả thực, người như tôi cũng rất có sức hấp dẫn, anh bị thu hút cũng là bình thường, chỉ là không ngờ Văn đại tổng tài kiêu ngạo lại có cái nhìn khác về tôi.”
Phép khích tướng trước mặt anh chẳng qua chỉ là trò trẻ con, Văn Chú hoàn toàn không để ý, phản ứng cực kỳ bình thản: “Có thể tôi chính là người phàm tục, thích phụ nữ trẻ đẹp lại thông minh, mà vừa hay, cô đều đạt tiêu chuẩn.”
“…”
Cái miệng này trước sau như một, bách chiến bách thắng. Quả thật, Chu Uẩn không thể mặt dày một cách dễ dàng như Văn Chú. Sự ung dung đó là sự tự tin toát ra từ trong xương tủy, anh nói bâng quơ nghe cũng rất ra gì và này nọ, đổi lại là cô nói lời tương tự, nghe sẽ rất kỳ cục, có lẽ sự tự tin nào đó vẫn gắn liền với số lượng tài sản.
Kéo dài chủ đề kiểu này đối với Chu Uẩn sẽ rơi vào một vòng rắc rối mới. Người như Văn Chú có thể công có thể thủ, cộng thêm cái mặt dày của anh thì chẳng mấy ai đỡ nổi, cô quả thực không phải người kiểm soát được loại chủ đề này, sớm đánh trống lảng sang chuyện khác bản thân còn chiếm được chút ưu thế.
Cô hắng giọng, dùng móng tay nhẹ nhàng bấm vào đầu ngón tay anh một cái: “Lớn thế rồi còn nghịch tay?”
Văn Chú rũ mắt liếc xéo cô: “Cô thật là vô vị.”
“…” Chu Uẩn ngơ ngác nhìn anh “Đại ca, tôi nhớ mười giây trước anh vừa nói tôi thú vị.”
“Vậy sao?” Ánh mắt anh lãnh đạm như nước, giống như dòng suối núi trong veo, mang theo vài phần ngây thơ rõ ràng “Chắc là cô nghe nhầm rồi.”
Chu Uẩn hít sâu một hơi rồi từ từ nhắm mắt lại. Khoảnh khắc hơi thở đó được thở ra, cô nhắc đến chuyện chính: “Văn đại tổng tài, đừng vòng vo nữa, tối nay anh không nói ra thì tôi sẽ không thả anh đi đâu.”
“Năm sáu tuổi, Văn Trọng một thân một mình ra nước ngoài, vứt bỏ toàn bộ công ty và gia đình, vì cái gọi là tình yêu mà tình nguyện gánh chịu tiếng xấu.” Nhắc đến Văn Trọng, giữa ấn đường Văn Chú dần dần vương vấn cái lạnh thấu xương “Khi đó ông nội tôi đã thoái vị nhường quyền, mọi hoạt động của công ty giao cho Văn Trọng quản lý, nhưng ông ấy khăng khăng làm theo ý mình kiên quyết rời đi. Khương Nghiêm Bân thông qua mạng lưới quan hệ của mình giúp ông ấy bay thành công ra nước ngoài, mục đích là muốn để Thịnh Hoằng trong thời gian ngắn không tìm được người tiếp quản, ông ta và Du Sóc Đông liên thủ, trong ứng ngoại hợp nuốt trọn Thịnh Hoằng.”
“Dã tâm của Du Sóc Đông rất lớn, thứ ông ta muốn không phải là nuốt trọn Thịnh Hoằng mà là đổi chủ. Khi đó người có thể giúp ông ta một tay chỉ có Khương Nghiêm Bân là đủ thực lực. Sau khi Văn Trọng rời đi, Khương Nghiêm Bân phát hiện mình bị Du Sóc Đông chơi một vố, dốc hết sức lực lại chỉ làm lợi cho người khác, với tính cách của Khương Nghiêm Bân sao có thể nhịn được.”
Trong lòng Chu Uẩn khẽ run lên. Đàn ông tranh đấu vì tiền tài quyền thế, không phải đấu võ mồm, mà là súng thật đạn thật dồn đối phương vào chỗ chết. Giống như thả hai con thú vào cùng một cái lồng, chúng sẽ không thương xót nhau, chỉ đấu đến một mất một còn, cho đến khi một bên chiến bại.
Cô không nói gì, lẳng lặng quan sát Văn Chú, nghe anh nhắc về quá khứ, nhìn cái lạnh luẩn quẩn giữa lông mày anh, khí chất đế vương sát phạt quyết đoán càng lúc càng rõ ràng. Chu Uẩn chưa từng thấy anh trong bộ dạng này, dường như những gì nhìn thấy lúc này mới là Văn Chú chân thực, cảm xúc biểu lộ trước mặt cô hai ngày trước đều là ngụy trang.
Một cảm giác kỳ lạ khó tả quanh quẩn trong lòng, dường như giữa họ ngoại trừ lợi dụng vốn dĩ sẽ không có bất kỳ giao điểm nào.
Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào đường hàm dưới căng chặt của anh, dần dần tỉnh táo lại, cảm giác khác lạ dần tan biến. Giữa họ chẳng qua là có chung kẻ thù, tạm thời đứng trên cùng một con thuyền, đợi sự việc kết thúc, ai về đường nấy, sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.
Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của anh, Chu Uẩn nhanh chóng thu lại tâm trạng hơi rối loạn, một lần nữa lắng tai nghe anh làm rõ ngọn nguồn sự việc.
“Khương Nghiêm Bân chủ động tìm đến ông nội tôi, nói dối là bị Du Sóc Đông lừa gạt nên mới cùng Du Sóc Đông nhắm vào Thịnh Hoằng, đồng thời cam kết nếu nhà họ Văn cần, ông ta sẵn sàng giúp đỡ, đính kèm đoạn ghi âm cuộc gặp gỡ riêng tư bàn kế hoạch lật đổ Thịnh Hoằng giữa ông tavà Du Sóc Đông.”
“Nhưng tôi nhớ Du Sóc Đông là do anh đích thân giải quyết sau khi tiếp quản Thịnh Hoằng mà? Tại sao ông cụ Văn lại giữ Du Sóc Đông lâu như vậy không động tới?”
Thần sắc Văn Chú dần lạnh đi, ánh mắt không chút độ ấm, giống như không hài lòng những việc làm của Văn Hoằng nhưng lại không tìm được cách nào khác, nhàn nhạt nói: “Sự trở mặt tạm thời của Khương Nghiêm Bân khiến Du Sóc Đông nhất thời không nắm bắt được dụng ý của ông nội tôi. Theo Du Sóc Đông thấy, ông nội tôi chắc chắn sẽ băm vằm ông ta ra ngàn mảnh mới hả giận, nhưng lạ ở chỗ, ông nội tôi vừa không nổi giận cũng không tìm ông ta gây phiền phức, bộ dạng hoàn toàn như chưa có chuyện gì xảy ra, trước đây đối đãi với Du Sóc Đông thế nào thì vẫn đối đãi như thế.”
“Du Sóc Đông là con cáo già, thấy ông nội tôi không vạch trần thì tự nhiên vui vẻ hưởng thụ thành quả. Hai người ngấm ngầm so kè xem ai nhịn giỏi hơn ai. Huống hồ có Khương Nghiêm Bân chen ngang ở giữa, Du Sóc Đông ít nhiều bị kiềm chế, sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Mà cuộc đối đầu im lặng này kéo dài mãi cho đến khi tôi tiếp quản Thịnh Hoằng mới kết thúc.”
Chu Uẩn hồi lâu không nói gì, chuyện tranh đấu trên thương trường cô đã nghe nhiều ở nhà họ Chu, so với ba nhà Văn, Du, Khương, thì con đường làm ăn của nhà họ Chu được coi là bằng phẳng rồi.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Cô luôn cần phải đưa ra một vài ý kiến, giống như nghe kịch hay thì phải vỗ tay hưởng ứng. Lúc này, Chu Uẩn cần phải vỗ tay đưa ra phản hồi: “Tôi tưởng anh sẽ không can thiệp vào ân oán của thế hệ trước.”
“Tại sao không?” Ánh mắt lạnh nhạt của Văn Chú rơi trên người cô, “Cừu nuôi béo rồi thì phải làm thịt thôi.”
Ánh mắt đó quá tr*n tr**, đến mức ngay khoảnh khắc Chu Uẩn chạm phải, hô hấp hơi ngưng trệ, hơi thở hơi không ổn định. Cô rủ mắt xuống, tránh đi ánh nhìn của anh, khẽ nói: “Du Sóc Đông không dễ giải quyết như vậy phải không?”
Anh tiếp quản Thịnh Hoằng thời gian quá ngắn, chỗ đứng còn chưa vững đã dám động vào Du Sóc Đông, sự vất vả và tâm sức bỏ ra đằng sau không phải người thường có thể hiểu được.
“Biết bài học thứ hai tôi được học được gọi là gì không?” Văn Chú nhìn thấu qua đôi mắt trong veo của cô thấy được một tia do dự, đó là sự giằng co giữa muốn biết đáp án nhưng lại sợ bản thân không thể chấp nhận được.
Văn Chú ngoắc ngoắc tay với cô, nhìn dáng vẻ vừa muốn lại gần vừa kháng cự của cô, không nói hai lời tóm lấy cổ tay cô kéo người đến trước mặt, vừa rũ mắt đánh giá cô, vừa đưa ra đáp án: “Không chém kẻ vô danh.”
Mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo dường như khiến người ta lạc vào khu rừng đầy tuyết, mùi hương vốn dĩ khiến người ta bình tĩnh lại nhưng lúc này lại khiến Chu Uẩn đột nhiên nảy sinh cảm giác ớn lạnh. Ông cụ Văn không phải không giải quyết, mà là để lại tiếng thơm cho mình, để cháu trai ruột của mình giải quyết chuyện cũ. Một là kiểm tra thành quả đứa trẻ mình dạy dỗ ra thế nào, hai là để Văn Chú đứng vững gót chân ở Thịnh Hoằng, ba là nỗi nhục năm xưa phải do chính người nhà họ Văn tự tay báo thù.
Ông cụ Văn là người có tâm cơ và mưu lược thâm sâu khó lường, Văn Chú được nuôi dạy bên cạnh ông từ năm bảy tuổi, liệu anh có…
Chu Uẩn cúi đầu nhìn bàn tay phải với những khớp xương rõ ràng trên cổ tay mình, giống như bộ xương khô siết lấy cổ tay cô, trắng bệch đáng sợ. Cô cũng không biết mình bị làm sao, dùng hết sức lực toàn thân hất tay anh ra. Sau khi thoát khỏi sự trói buộc đó, lại cảm thấy trên da thịt xuất hiện một vòng đỏ nhàn nhạt, như bị đóng dấu lên da, dù cô có chà xát thế nào nó vẫn tồn tại.
Sự khác thường của cô anh đều thu vào trong mắt, nhiệt độ mỏng manh trong đáy mắt theo thời gian trôi qua dần dần thêm vài phần lạnh lẽo, cô đang trốn tránh anh.
“Không phải muốn làm châu chấu trên cùng một sợi dây sao?”
“Không phải muốn biết sự thật sao?”
Văn Chú nghiêng người tới gần, nhưng vẫn để lại cho nhau không gian lùi bước, không giống như trước kia bức bách không cho thương lượng. Đôi mắt đen thẫm nhìn chằm chằm cô, lời nói thốt ra lạnh lùng đầy gai nhọn: “Chu Uẩn, bản lĩnh của cô chỉ có thế thôi sao?”
“Tôi chỉ là…” Cô tránh đi ánh mắt bức người của anh, cứng miệng đáp một câu “Anh làm tôi đau rồi.”
Anh gần như không cho cô thời gian để hòa hoãn, bàn tay vừa bị cô hất ra lại một lần nữa nắm lấy cổ tay cô, lực đạo còn mạnh hơn lần trước, giọng nói lạnh lùng như cơn gió rít qua đêm đông giá rét, từng từ như mũi băng nhọn hướng về phía cô.
“Dù có đau cô cũng phải nghe tôi nói cho hết!” Văn Chú nhìn chằm chằm cô nói hết một lần những lời chưa nói xong, mặc kệ cô có sợ hay không, có chấp nhận được hay không, anh đã bắt đầu thì sẽ không dừng lại.
“Khương Nghiêm Bân đưa người phụ nữ kia đi trước, lừa dối Văn Trọng rằng bà ta gặp chuyện ở nước ngoài, đây cũng là nguyên nhân Văn Trọng bất chấp tất cả nhất quyết phải rời đi. Nhưng sự việc sẽ không kết thúc ở đó, người phụ nữ kia sinh cho ông ấy một đứa con trai, thậm chí xúi giục Văn Trọng quay về ly hôn. Tiếc là nhà họ Văn sẽ không đồng ý cho Văn Trọng ly hôn, bà ta chỉ có thể đi đường khác, muốn đưa con trai về nhận tổ quy tông. Bà ta đang có toan tính gì, cô nói cho tôi biết xem, hả?”
Môi Chu Uẩn hơi hé mở, ngây ngốc nhìn anh. Khuôn mặt trầm như mực của Văn Chú giống như Diêm Vương đòi mạng bước ra từ bóng đêm, ánh mắt không chút độ ấm dường như xem cô thành người phụ nữ kia, sự hung ác dưới đáy mắt như muốn xé nát cô.
“Bà ta muốn đưa con trai về tranh giành một vị trí, cô cảm thấy tôi nên làm gì?”
Cổ họng Chu Uẩn khô khốc, khả năng tổ chức ngôn ngữ dường như biến mất trong khoảnh khắc. Cô nghe hiểu từng chữ từng câu Văn Chú nói, nhưng không thể đưa ra bất kỳ phản hồi nào.
Dường như cô chưa bao giờ thực sự nhìn rõ anh.
Đôi tay đang kìm kẹp cổ tay cô của Văn Chú nhẹ nhàng di chuyển đến chiếc cổ thon dài của cô, đầu ngón tay dịu dàng v**t v* làn da cô, cảm giác ấm áp dường như có thể cảm hóa trái tim ngày càng lạnh lùng của anh.
Anh nghe thấy cô đáp lại bằng giọng nói hơi khàn, chất giọng mang theo sự run rẩy…
“Cho nên bài học thứ ba mà ông cụ Văn dạy anh… là diệt cỏ tận gốc, dồn vào chỗ chết mới hả dạ sao?”
